Chương 243: Tách ra

Thích Lệ Phi không nói một lời, nhẹ nhàng liếc qua Phú Nhị Đại.

Chỉ là một ánh mắt bình thường, lại khiến Phú Nhị Đại đột nhiên cảm thấy linh hồn tê dại, đại não gào thét truyền đến tín hiệu người này rất nguy hiểm, so với lệ quỷ trong biển còn đáng sợ hơn.

Sao...sao có thể?

Phú Nhị Đại kinh sợ lùi lại, ngậm miệng không dám nói nữa.

Thích Lệ Phi không chút để ý thu hồi ánh mắt, lẳng lặng ngồi một chỗ, không hề có cảm giác tồn tại.

Tuy người chơi khác không rõ đã xảy ra chuyện gì, nhưng thấy vẻ hoảng hốt chân thật trên mặt Phú Nhị Đại, khiến bọn họ không dám đề cập lại vấn đề này nữa.

Pudding Xoài không cam lòng, cắn môi hỏi người chơi khác, "Chẳng lẽ chúng ta thật sự chỉ có thể cắt thịt của mình sao?"

Phú Nhị Đại không hề có thương hoa tiếc ngọc, mấy bạn gái dù cũ hay mới của hắn đều đẹp hơn Pudding Xoài nhiều, hắn không chút nể nang nói: "Bằng không thì sao? Cô muốn dùng thịt người khác hoàn thành nhiệm vụ à?"

Pudding Xoài bị nói trúng tâm tư lập tức cảm thấy mất mặt vô cùng, tuy giận mà không dám nói gì, chỉ có thể cúi đầu, đè xuống cảm xúc không cam lòng và phẫn nộ.

Phú Nhị Đại cười lạnh.

Ít nhất hắn còn bỏ tiền mua, nhưng cô ta lại muốn không làm mà hưởng, dưới bầu trời này làm gì có chuyện tốt như vậy.

Lúc này Hạ Nhạc Thiên đã ghim thịt vào móc câu, sau đó vứt vào trong biển.

Tất cả người chơi đều nhìn chằm chằm cần câu của Hạ Nhạc Thiên, không dám chớp mắt, sợ bỏ lỡ một màn quan trọng này.

Chuyện này liên quan đến manh mối về đường sống của bọn họ, không thể chậm trễ.

Nếu quỷ thật sự bị câu lên, hơn nữa bỏ vào túi bọt khí an toàn, vậy chứng minh câu quỷ ba lần để đổi lấy cơ hội lên tàu là đường sống chính xác.

Trong quá trình mọi người ngừng thở mong chờ, lệ quỷ trong biển ngửi được mùi máu tươi, nháy mắt rít gào xao động, nhanh chóng vọt về phía móc câu.

Lệ quỷ gần nhất lập tức há mồm cắn móc câu, toàn bộ cơ thể của nó như bị dính vào móc câu, không thể tránh thoát.

Lệ quỷ kinh hoảng giãy giụa, vội vàng chạy về một phía.

Mà con thuyền vẫn luôn yên lặng không nhúc nhích, lại vì lệ quỷ cắn móc câu giãy giụa mà lắc lư vài cái, sau đó thong thả bị lệ quỷ kéo đi.

Ánh mắt Hạ Nhạc Thiên lập loè quang mang, hóa ra có thể dùng cách này để di chuyển thuyền.

Vậy nếu câu lệ quỷ lên thì sẽ xảy ra chuyện gì?

Hạ Nhạc Thiên nhanh chóng đem cần câu túm lên, lực vùng vẫy của lệ quỷ không khác gì cá lớn, nhưng kỳ quái là nó không thể tránh thoát móc câu, giống như có một lực lượng nào đó giam cầm nó.

Một tiếng rầm vang lên.

Lệ quỷ bị câu lên, nước biển cũng theo đó mà văng tung tóe.

Cơ thể nó nhanh chóng mất sức, lực giãy giụa nhỏ đến độ có thể bỏ qua.

Hạ Nhạc Thiên trầm ngâm nửa ngày, sau đó kéo cần câu ra sau, khi lệ quỷ vừa rơi xuống thuyền, túi bọt khí lập tức phát ra ánh sáng vàng kim, lệ quỷ bị hút vào trong túi, hoàn toàn không còn tiếng động.

Mà thịt trên móc câu đã biến mất không thấy.

Hạ Nhạc Thiên nhíu mày ảo não, cậu không ngờ chỉ cần lệ quỷ vừa lên thuyền sẽ bị túi bọt khí giam cầm ngay lập tức.

Nếu biết trước thì cậu tuyệt đối không câu nó lên.

Người chơi khác xem xong cảnh tượng này thì đều kích động, thì ra quá trình câu quỷ không có bất kỳ nguy hiểm nào, chỉ cần trả giá một miếng thịt là được.

Đa số lệ quỷ đều lượn xung quanh thuyền Hạ Nhạc Thiên không chịu rời đi.

Quỷ ở chỗ người chơi khác đã ít hơn một nửa, điều này khiến mấy người chơi cảm thấy nguy cơ, thuyền có thể chuyển động, mà lệ quỷ sẽ không ngu ngốc ở mãi một chỗ.
Đến lúc đó sẽ càng ngày càng ít lệ quỷ bị câu lên.

Nghĩ đến đây, Triệu nữ sĩ lập tức đứng ngồi không yên, nhanh chóng cầm lấy cần câu, cắn răng cắt thịt của mình, sau đó học theo Hạ Nhạc Thiên treo thịt lên móc cá, vứt vào trong biển.

Toàn bộ quá trình không rên một tiếng.

Lệ quỷ vừa cắn câu đã nhanh chóng bơi về một phía, các lệ quỷ khác không cam lòng bơi theo, số lượng lệ quỷ lại mất đi một nửa.

Triệu nữ sĩ điều khiển cần câu, cẩn thận đếm số lệ quỷ bên cạnh thuyền, cố gắng kéo lệ quỷ chạy về hướng tàu biển chở khách.

Bơi khoảng một phần ba quãng đường, lệ quỷ đột nhiên chậm rãi thoát khỏi móc câu, Triệu nữ sĩ biến sắc, lập tức luống cuống kéo tay cầm, câu lệ quỷ lên thuyền.

Túi bọt khí trên thuyền lập loè, lệ quỷ vừa chạm thuyền đã bị hút vào trong.
Triệu nữ sĩ thở phì phò, tim đập như trống.

May mắn, suýt chút nữa đã để lệ quỷ chạy thoát.

Đồng thời chị ta cũng ý thức được, thịt cũng không làm quỷ cắn câu mãi, cần phải canh đúng vài giây cuối cùng câu lệ quỷ lên mới được.

Vậy mới khiến lệ quỷ phát huy tác dụng lớn nhất.

Người chơi khác cũng xem rõ ràng, đều giật mình hiểu ra.

"Tôi hiểu rồi, hóa ra ngoài việc có thể đổi lấy cơ hội lên thuyền, những lệ quỷ này còn có tác dụng như mái chèo, kéo chúng ta đến chỗ tàu biển chở khách chạy định kỳ." Lâm Tử Hân kích động nói, cô là người chơi thứ hai lựa chọn cắt thịt, trong giây phút cắt thịt, đau đớn khiến cô kêu thảm thiết, mồ hôi lạnh chảy ròng.

Đau... Đau quá.

Nhưng cô không thể lãng phí thời gian, lệ quỷ trong biển càng ngày càng ít, giữa người chơi với nhau sẽ càng lúc càng cạnh tranh.
Nghĩ đến đây, Lâm Tử Hân lập tức cắn răng ngồi dậy, đem móc câu có thịt quăng vào biển, một con lệ quỷ cắn câu, vài lệ quỷ khác lượn lờ gần đó, tham lam không chịu rời đi.

Lâm Tử Hân gắt gao siết chặt cần câu, điều khiển lệ quỷ bơi về phía tàu biển chở.

Lệ quỷ trong biển lại mất đi rất nhiều.

"Đừng lên tàu biển chở khách chạy định kỳ." Hạ Nhạc Thiên ở cách đó không xa đột nhiên mở miệng.

Lâm Tử Hân chịu đựng đau nhức, sau khi đã biết đường sống là gì, lập tức thay đổi thái độ lúc trước với Hạ Nhạc Thiên: "Anh có ý gì?"

Hạ Nhạc Thiên cau mày, "Tàu biển kia khiến tôi cảm thấy rất nguy hiểm, sau khi lên tàu biển chở khách có lẽ sẽ kích phát cơ hội gϊếŧ người của lệ quỷ."

Tuy cậu không quá thích những người này, nhưng sẽ không trơ mắt nhìn bọn họ đâm đầu vào chỗ chết, ít nhất những người này tạm thời vẫn chưa xuống tay với người chơi khác.
Hạ Nhạc Thiên tốt bụng nhắc nhở cũng không làm Lâm Tử Hân và Triệu nữ sĩ thay đổi ý định, ngược lại trào phúng nhìn Hạ Nhạc Thiên, "Anh nghĩ tôi là đồ ngốc sao? Đây mới là đường sống chân chính."

"Tôi thấy anh không muốn để chúng tôi lên tàu thì có, quỷ mới tin lời anh, anh có bản lĩnh thì đưa bằng chứng ra, nếu không tôi tuyệt đối không tin."

"Đúng vậy, cậu lấy chứng cứ ra xem, chứng minh vì sao không thể lên tàu biển chở khách chạy định kỳ?"

Hạ Nhạc Thiên im lặng, cuối cùng lắc đầu: "Tôi đã nhắc nhở rồi, các người muốn làm gì là chuyện của các người."

Kỳ quái là, nghe Hạ Nhạc Thiên nói vậy, ngược lại làm Phú Nhị Đại và lão Trương do dự không chừng, chẳng lẽ lên tàu biển chở khách thật sự sẽ kích phát cơ hội gϊếŧ người sao?

Triệu nữ sĩ ở đằng trước nói: "Các người cứ ngồi đó chậm rãi chờ đi, tôi lên thuyền trước!"
Lời này làm Phú Nhị Đại cùng lão Trương khẩn trương theo, vội vàng nhìn lệ quỷ xung quanh, phát hiện bọn chúng ít đến đáng thương.

Hai người lại quay đầu nhìn lệ quỷ ở xung quanh người người chơi, bọn họ không bình tĩnh nổi nữa, bắt đầu nhịn đau cắt thịt, nếu đợi tiếp chỉ sợ sẽ không còn quỷ để câu.

"Không được cướp lệ quỷ của tao, chúng nó là của tao!" Thạch Phủ Đầu hung ác quơ cần câu, căm tức nhìn đám người Phú Nhị Đại và lão Trương, "Một đám này đều là của tao, dám chạm vào thì đừng trách tao gϊếŧ người!"

Hắn là người chơi có sức mạnh nhất trong đám người, hoàn toàn có thể dùng móc câu quật người chơi khác ngã xuống biển.

Những người khác giận mà không dám nói gì, chỉ có thể đổi chỗ câu quỷ.

La Kim Thịnh cũng ngồi không yên, hắn sốt ruột nhìn qua Hạ Nhạc Thiên, hỏi: "Đại lão, ngài không lên tàu biển chở khách chạy định kỳ, vậy ngài muốn đi đâu?!"
Hạ Nhạc Thiên quay đầu lại, đáp: "Tôi không lên du thuyền, tôi chuẩn bị đi nơi khác."

La Kim Thịnh sửng sốt, "Nơi khác là nơi nào?"

Hạ Nhạc Thiên nói: "Chỗ nào cũng được, chỉ cần có thể rời khỏi vùng biển này là được, nếu anh tin tưởng tôi, thì tuyệt đối đừng lên tàu, tìm một hướng khác trốn đi, càng xa càng tốt."

La Kim Thịnh ngây người, trong lòng giãy giụa.

Sóng thần hai ngày sau nhất định sẽ vô cùng khủng bố, cho dù thuyền nhỏ có bơi xa đến đâu cũng bị lan đến, đến lúc đó vẫn không sống nổi.

Nhưng nếu lên tàu biển chở khách chạy định kỳ thì khác, nói không chừng trò chơi đã thiết kế tàu biển có năng lực kỳ dị, không chịu ảnh hưởng từ sóng thần.

Nhưng chuyện này ngay cả hắn cưng nghĩ ra được, cố tình đại lão đứng đầu Bảng Xếp Hạng, lại lựa chọn một đường sống khác.
Hắn làm như vậy, có phải hay không...... Đã biết gì đó.

Lại vì sao chắc chắn lên tàu biển chở khách sẽ kích phát cơ hội gϊếŧ người?

Hắn nghĩ không thông vấn đề này.

La Kim Thịnh nhịn không được nhìn về phía Phú Nhị Đại cùng lão Trương, hai người cũng đã câu lên một con quỷ, nhưng lại chạy về phía Hạ Nhạc Thiên, hiển nhiên là không định lên tàu biển chở khách chạy định kỳ.

Hai người thấy đối phương đều lựa chọn giống mình thì giật mình nhìn, có chút ngạc nhiên.

Phú Nhị Đại hỏi lão Trương: "Sao anh không lên tàu biển chở khách chạy định kỳ?"

Hắn lại nói: "Chỉ còn hai ngày nữa thì sóng thần sẽ xuất hiện, dù có bơi đi đâu cũng sẽ bị lan đến gần."

"Đúng vậy." Lão Trương dè dặt gật đầu, "Nhưng đầu óc lão Trương tôi không tốt lắm, tôi chỉ biết đi theo người chơi lợi hại nhất, khẳng định không sai vào đâu được."
Phú Nhị Đại lập tức gật đầu theo, "Trùng hợp quá, tôi cũng nghĩ y chang!"

La Kim Thịnh nghe hai người đối thoại, đặc biệt là câu nói vừa rồi của lão Trương, lập tức như người trong mộng bừng tỉnh, "Đi theo người chơi lợi hại nhất sẽ không sai, cho dù chết, cũng chỉ có thể trách mình xui xẻo."

Nghĩ đến đây, La Kim Thịnh cắn răng quyết định đi vị đại lão kia, trước khi đi, hắn nhìn qua những người chơi khác vẫn đang bơi về phía tàu biển, nhắc nhở một câu: "Đừng lên tàu biển chở khách chạy định kỳ."

Nhưng những người chơi phía trước đều không nghe theo La Kim Thịnh, vẫn đang nỗ lực hướng tới tàu biển xa hoa kia.

Sau khi câu quỷ lên thuyền, bọn họ lại tiếp tục cắt thịt làm mồi, sau đó yên lặng chờ thuyền nhỏ di chuyển về phía trước.

Bọn họ nhìn tàu biển càng ngày càng gần, trong lòng càng thêm kích động, thậm chí là khẩn trương.
Sắp đến rồi!

Chỉ cần lên được tàu biển thì sẽ an toàn.

Sau khi bọn họ lên thuyền, nhất định sẽ cười nhìn những người chơi lựa chọn đường khác chết chìm trong cơn sóng thần.

***

Chapter
1 Chương 201: Sửa soạn
2 Chương 202: Thổ lộ
3 Chương 203: Xem diễn
4 Chương 204: Chung cư chết chóc
5 Chương 205: Ngày đầu tiên
6 Chương 206: Đều đã chết!?
7 Chương 207: Quỷ chết đi
8 Chương 208: Màn nước
9 Chương 209: Tưởng niệm
10 Chương 210: Thần lương thiện
11 Chương 211: Gϊếŧ chóc
12 Chương 212: Chín
13 Chương 213: Lệ quỷ trở về
14 Chương 214: Chân tướng
15 Chương 215: Người tốt
16 Chương 216: Hợp đồng
17 Chương 217: Lựa chọn
18 Chương 218: Nghi ngờ
19 Chương 219: Kêu tên của tôi
20 Chương 220: Phản bội
21 Chương 221: Chạy mau
22 Chương 222: Buff
23 Chương 224: Theo dõi
24 Chương 225: Khoác áo choàng
25 Chương 226: Kíƈɦ ŧɦíƈɦ
26 Chương 227: Tổ chức Địa Ngục
27 Chương 228: Anh hùng vô danh
28 Chương 229: Sứ giả địa ngục
29 Chương 230: Báo thù
30 Chương 231: Tiểu Nhu
31 Chương 232: Thư tình
32 Chương 233: Tôi nhớ em
33 Chương 234: Tàu biển chở khách theo định kỳ
34 Chương 235: Tân nhân
35 Chương 236: Ba lô
36 Chương 237: Mồi câu
37 Chương 238: Tảo biển
38 Chương 239: Tìm chết
39 Chương 240: Thời gian
40 Chương 241: Cần câu sắc bén
41 Chương 242: Cắt thịt
42 Chương 243: Tách ra
43 Chương 244: Kết giới
44 Chương 245: Thời gian
45 Chương 246: Tấn công
46 Chương 247: Ăn thịt
47 Chương 248: Ôm
48 Chương 249: Đèn tắt.
49 Chương 250: Tử vong liên tiếp
50 Chương 251: Sống lâu trăm tuổi
51 Chương 252: Group chat khủng bố
52 Chương 253: Lầu 4
53 Chương 254: 4 tuổi
54 Chương 255: Sinh nhật vui vẻ
55 Chương 256: Lùi lại
56 Chương 257: Địa Ngục Truyền Thuyết
57 Chương 258: Thần Sáng Thế
58 Chương 259: Chờ đợi
59 Chương 260: Lâu Đài Cổ
60 Chương 261: Thần nghẹn khuất
61 Chương 262: Quỷ Ảnh
62 Chương 263: Quỷ không đầu
63 Chương 264: Tàn sát lẫn nhau
64 Chương 265: Da Da Hạ
65 Chương 266: Người cười cuối cùng
66 Chương 267: Hy sinh
67 Chương 268: Ngắn nhỏ quân
68 Chương 271: Trong ngăn tủ
69 Chương 272: Đổi thân phận
70 Chương 273: Biến cố
71 Chương 274: Nguy hiểm
72 Chương 275: Thẹn quá hóa giận
73 Chương 276: Sơ tâm
74 Chương 277: Bảo vệ
75 Chương 278: Trực giác
76 Chương 279: Lừa gạt
77 Chương 280: Lùi lại
78 Chương 281: Cảnh báo
79 Chương 282: Khôi phục
80 Chương 283: Bug tâm cơ
81 Chương 284: Bàn tay vàng
82 Chương 285: Nội chiến
83 Chương 286: Gian lận
84 Chương 287: 5 điểm
85 Chương 288: Chụp ảnh
86 Chương 289: Cao Tiểu Mỹ
87 Chương 290: Ngoài cửa
88 Chương 291: Cũng là người chơi!
89 Chương 292: Nói thật
90 Chương 293: Thần thương hại
91 Chương 294: Trò chơi đổi mới
92 Chương 295: Tổ chức người chơi
93 Chương 296: Nghĩ kỹ rồi sao
94 Chương 297: Thuê nhà
95 Chương 298: Trộm tài khoản
96 Chương 299: Tổ chức Địa Ngục
97 Chương 300: Năng lực điều tra
98 Chương 301: Không khí trò chơi thay đổi
99 Chương 302: Từ bỏ Bùi Anh
100 Chương 303: Tiến vào trò chơi
101 Chương 304: Mất mặt
102 Chương 305: Đừng gõ cửa
103 Chương 306: Văn phòng
104 Chương 307: Tám ngày
105 Chương 308: Tìm kiếm
106 Chương 309: Chia phòng
107 Chương 310: Thi thể
108 Chương 311: Có đó không?
109 Chương 312: Kẹt cửa
110 Chương 313
111 Chương 314: Ngày hôm sau
112 Chương 315: Phá cửa.
113 Chương 316: Đêm ngày giao thoa
114 Chương 317: Ngày thứ ba
115 Chương 318: Ngủ
116 Chương 319: Đốt cháy
117 Chương 320: Tử vong
118 Chương 321: Tuyệt vọng
119 Chương 322: Hai lần trùng hợp
120 Chương 323: Phối hợp
121 Chương 324: Luân hồi
122 Chương 325: Thời gian
123 Chương 326: Đồng tình
124 Chương 327: Đánh cược một phen
125 Chương 328: Vô đề
126 Chương 329
127 Chương 330
128 Chương 331
129 Chương 332
130 Chương 333
131 Chương 334
132 Chương 335
133 Chương 336
134 Chương 337
135 Chương 338
136 Chương 339
137 Chương 340
138 Chương 341
139 Chương 342
140 Chương 343
141 Chương 344
142 Chương 345
143 Chương 346
144 Chương 347
145 Chương 348
146 Chương 349
147 Chương 350
148 Chương 351
149 Chương 352
150 Chương 353
151 Chương 354
152 Chương 355
153 Chương 356
154 Chương 357
155 Chương 358
156 Chương 359
157 Chương 360
158 Chương 361
159 Chương 362
160 Chương 363
161 Chương 364
162 Chương 365
163 Chương 366
164 Chương 367
165 Chương 368
166 Chương 369
167 Chương 370
168 Chương 371
169 Chương 372
Chapter

Updated 169 Episodes

1
Chương 201: Sửa soạn
2
Chương 202: Thổ lộ
3
Chương 203: Xem diễn
4
Chương 204: Chung cư chết chóc
5
Chương 205: Ngày đầu tiên
6
Chương 206: Đều đã chết!?
7
Chương 207: Quỷ chết đi
8
Chương 208: Màn nước
9
Chương 209: Tưởng niệm
10
Chương 210: Thần lương thiện
11
Chương 211: Gϊếŧ chóc
12
Chương 212: Chín
13
Chương 213: Lệ quỷ trở về
14
Chương 214: Chân tướng
15
Chương 215: Người tốt
16
Chương 216: Hợp đồng
17
Chương 217: Lựa chọn
18
Chương 218: Nghi ngờ
19
Chương 219: Kêu tên của tôi
20
Chương 220: Phản bội
21
Chương 221: Chạy mau
22
Chương 222: Buff
23
Chương 224: Theo dõi
24
Chương 225: Khoác áo choàng
25
Chương 226: Kíƈɦ ŧɦíƈɦ
26
Chương 227: Tổ chức Địa Ngục
27
Chương 228: Anh hùng vô danh
28
Chương 229: Sứ giả địa ngục
29
Chương 230: Báo thù
30
Chương 231: Tiểu Nhu
31
Chương 232: Thư tình
32
Chương 233: Tôi nhớ em
33
Chương 234: Tàu biển chở khách theo định kỳ
34
Chương 235: Tân nhân
35
Chương 236: Ba lô
36
Chương 237: Mồi câu
37
Chương 238: Tảo biển
38
Chương 239: Tìm chết
39
Chương 240: Thời gian
40
Chương 241: Cần câu sắc bén
41
Chương 242: Cắt thịt
42
Chương 243: Tách ra
43
Chương 244: Kết giới
44
Chương 245: Thời gian
45
Chương 246: Tấn công
46
Chương 247: Ăn thịt
47
Chương 248: Ôm
48
Chương 249: Đèn tắt.
49
Chương 250: Tử vong liên tiếp
50
Chương 251: Sống lâu trăm tuổi
51
Chương 252: Group chat khủng bố
52
Chương 253: Lầu 4
53
Chương 254: 4 tuổi
54
Chương 255: Sinh nhật vui vẻ
55
Chương 256: Lùi lại
56
Chương 257: Địa Ngục Truyền Thuyết
57
Chương 258: Thần Sáng Thế
58
Chương 259: Chờ đợi
59
Chương 260: Lâu Đài Cổ
60
Chương 261: Thần nghẹn khuất
61
Chương 262: Quỷ Ảnh
62
Chương 263: Quỷ không đầu
63
Chương 264: Tàn sát lẫn nhau
64
Chương 265: Da Da Hạ
65
Chương 266: Người cười cuối cùng
66
Chương 267: Hy sinh
67
Chương 268: Ngắn nhỏ quân
68
Chương 271: Trong ngăn tủ
69
Chương 272: Đổi thân phận
70
Chương 273: Biến cố
71
Chương 274: Nguy hiểm
72
Chương 275: Thẹn quá hóa giận
73
Chương 276: Sơ tâm
74
Chương 277: Bảo vệ
75
Chương 278: Trực giác
76
Chương 279: Lừa gạt
77
Chương 280: Lùi lại
78
Chương 281: Cảnh báo
79
Chương 282: Khôi phục
80
Chương 283: Bug tâm cơ
81
Chương 284: Bàn tay vàng
82
Chương 285: Nội chiến
83
Chương 286: Gian lận
84
Chương 287: 5 điểm
85
Chương 288: Chụp ảnh
86
Chương 289: Cao Tiểu Mỹ
87
Chương 290: Ngoài cửa
88
Chương 291: Cũng là người chơi!
89
Chương 292: Nói thật
90
Chương 293: Thần thương hại
91
Chương 294: Trò chơi đổi mới
92
Chương 295: Tổ chức người chơi
93
Chương 296: Nghĩ kỹ rồi sao
94
Chương 297: Thuê nhà
95
Chương 298: Trộm tài khoản
96
Chương 299: Tổ chức Địa Ngục
97
Chương 300: Năng lực điều tra
98
Chương 301: Không khí trò chơi thay đổi
99
Chương 302: Từ bỏ Bùi Anh
100
Chương 303: Tiến vào trò chơi
101
Chương 304: Mất mặt
102
Chương 305: Đừng gõ cửa
103
Chương 306: Văn phòng
104
Chương 307: Tám ngày
105
Chương 308: Tìm kiếm
106
Chương 309: Chia phòng
107
Chương 310: Thi thể
108
Chương 311: Có đó không?
109
Chương 312: Kẹt cửa
110
Chương 313
111
Chương 314: Ngày hôm sau
112
Chương 315: Phá cửa.
113
Chương 316: Đêm ngày giao thoa
114
Chương 317: Ngày thứ ba
115
Chương 318: Ngủ
116
Chương 319: Đốt cháy
117
Chương 320: Tử vong
118
Chương 321: Tuyệt vọng
119
Chương 322: Hai lần trùng hợp
120
Chương 323: Phối hợp
121
Chương 324: Luân hồi
122
Chương 325: Thời gian
123
Chương 326: Đồng tình
124
Chương 327: Đánh cược một phen
125
Chương 328: Vô đề
126
Chương 329
127
Chương 330
128
Chương 331
129
Chương 332
130
Chương 333
131
Chương 334
132
Chương 335
133
Chương 336
134
Chương 337
135
Chương 338
136
Chương 339
137
Chương 340
138
Chương 341
139
Chương 342
140
Chương 343
141
Chương 344
142
Chương 345
143
Chương 346
144
Chương 347
145
Chương 348
146
Chương 349
147
Chương 350
148
Chương 351
149
Chương 352
150
Chương 353
151
Chương 354
152
Chương 355
153
Chương 356
154
Chương 357
155
Chương 358
156
Chương 359
157
Chương 360
158
Chương 361
159
Chương 362
160
Chương 363
161
Chương 364
162
Chương 365
163
Chương 366
164
Chương 367
165
Chương 368
166
Chương 369
167
Chương 370
168
Chương 371
169
Chương 372