Chương 124-2: Thời gian nhàn nhạt (2)

Edit: Tịnh Hảo

Ngày đó, anh và cô đứng giữa sân huấn luyện trong cơn mưa to, từ lúc mưa phùn như hạt bụi vào giữa trưa đến mưa lớn gầm thét điên cuồng vào ban đêm, nước mưa không sạch sẽ giội rửa đôi mắt Noãn Noãn, tầm mắt cô mờ đi, rốt cuộc không duy trì được nữa ngã vào hố bùn…

Giọng nói trong veo nhàn nhạt lượn quanh tai Phông Tây, giống như một cơn gió vừa xa lạ vừa quen thuộc thổi qua, “Chắc đã rất lâu rồi.”

“Thôi đi, chắc là đã mười lăm năm rồi, ngày kỷ niệm của chúng ta mà cô gái ngốc lại không nhớ, đáng đánh.” Nói xong Phong Tây giơ tay lên…

Phản ứng đầu tiên của thần kinh đại não, chính là nhắm mắt lại, Noãn Noãn cảm thấy đỉnh đầu bị dằn xuống, một đôi bàn tay vò rối sợi tóc bị gió thổi loạn của cô.

“Cô gái ngốc, làm sao anh có thể đánh em chứ, chỉ là có phải em quá tàn nhẫn rồi không, từ biệt bốn năm, một chút tin tức cũng không có, bây giờ người đã trở lại nhưng không thông báo cho bất kỳ ai, em trốn ở chỗ này rốt cuộc là muốn làm gì, hả?”

Gió lạnh tiến vào trong cổ áo, làm toàn thân Noãn Noãn rùng mình một cái, chóp mũi ửng hồng hít hít, cười bây giờ mình quá nhạy cảm, Phong Tây còn thân thiết với mình hơn cả em gái ruột, vấn đề là làm sao anh biết mình ở chỗ này.

Uống xong một ngụm lớn cà phê nóng, sự nóng hổi truyền từ cổ họng lan ra khắp người, một lạnh một nóng luân phiên làm toàn thân nổi da gà, cũng đúng, bên cạnh anh đều là những nhân vật lớn thần thông quảng đại, làm sao có thể không biết rõ hành tung của mình.

“Anh muốn nói cái gì, cứ nói thẳng.”

Phong Tây xì khẽ một tiếng, bàn tay hơi ẩm ướt nhéo cổ thon dài của cô, “Nhóc con, khi nào thì học làm con rùa rồi!”

“Anh mới là con rùa đấy.” Noãn Noãn mắng anh.

“Không phải rùa thì là cái gì? Tại sao em trở lại nhưng không trở về nhà, tại sao không gặp anh hai, tại sao để cho chúng ta lo lắng, còn có những năm nay rốt cuộc em đi đâu, anh hỏi anh hai em đang ở đâu, mỗi lần anh hai đều trầm mặc không nói, tụi anh vận dụng tất cả mạng lưới liên lạc rải khắp các nơi trên thế giới, tìm cả bốn năm, bây giờ thì tốt rồi, em chủ động trở lại nhưng trốn ở nơi này, cho tới hôm nay buổi sáng anh mới từ.......”

Bỗng chốc, Phong Tây không nó nữa, một đôi mắt câu hồn người khác bỗng chuyển sang hỗn loạn, hận không thể xé nát cái miệng thối của mình ra, thiếu chút nữa lộ tẩy rồi.

Hả? Noãn Noãn từ từ nghiêng đầu lại, híp mắt nhìn vẻ mặt kinh hoảng của Phong Tây, một lát sau, cô mỉm cười cười nắm cằm kiên nghị của anh kéo vào gần mình, xấu xa thổi hơi còn mang hương cà phê nồng nặc lên mặt anh.

“Bé ngoan, nói cho chị biết em nghe được tin tức từ ai, còn có các người có bao nhiêu người đang giám sát chị, nói thật có thể miễn cho em tội chết, không chết còn có thể lấy công chuộc tội, cơ hội chỉ có một lần, em phải nắm chắc đấy!”

Nhịp tim đập thình thịch giống như tiếng trống, Phong Tây miệng khô nuốt ực một cái, hầu kết hoạt động cũng không trôi chảy, lúc tám tuổi liền biết rõ một đạo lý, nhóc con càng cười rất dịu dàng là dấu hiệu của càng nổi giận, quanh người đang truyền ra tin tức chết chóc.

“Ách...... Cái đó anh.......” Ngôn ngữ không có tổ chức tốt cũng tổ chức không được, Phong Tây lắp ba lắp bắp đầu lưỡi thắt lại, điện thoại di động chợt vang lên, vang lên không ngừng ở áo khoác trong túi, rung đến linh hồn nhỏ bé của anh sắp vỡ ra rồi.

Điện thoại hiện ra: “Biến thái Thiên”? Đuôi lông mày nhếch lên thành độ cong thật đẹp mắt, Noãn Noãn cười lạnh nói, “Anh biến thành anh em với Thiên Lý hồi nào thế?” Phong nhị thiếu là người cao ngạo ai cũng biết, hễ là người lần đầu tiên anh nhìn không vừa mắt thì tốt nhất mãi mãi đừng xuất hiện trước mặt anh nữa, có thể cùng trở thành anh em tốt với Thiên Lý chính là vào một lần vô tình, khi đó vì chuyện của Noãn Noãn mà tất cả mọi người đều tâm tình kém, Cổ Thanh Dạ dứt khoát triệu tập mọi người cùng vui vẻ uống một trận.

Khi tám chín chiếc xe hơi cao cấp chạy ngang qua phòng làm việc của Noãn Noãn, thì có một đám côn đồ cầm gậy bóng chày đập cửa sổ phòng làm việc, nhìn dáng vẻ cố tình gây sự bị người khác xúi giục mà đến, chỉ thấy một người cùng chạy ra với Phong Tây, chính là Thiên Lý, hai người điên cuồng xông về đám người kia, vung quả đấm đánh nhau cùng bọn họ, tình hình rối loạn không khống chế được…

Thiên Lý là trợ thủ đắc lực mà Chiến Vân Không mang theo bên mình, trong mấy năm nay càng trở thành cấp dưới mà thủ trưởng Chiến tín nhiệm nhất, trong bốn năm, từ thiếu úy tứ cấp nhảy lên trung tá, Quan Lê Hiên đích thân mang cậu ấy lên núi Sương Mù đặc huấn nửa năm, đã trải qua đủ loại đặc huấn ma quỷ địa ngục, phi nhân loại cùng với nhóm người bộ đội đặc chủng, kỹ xảo đánh nhau càng cao thủ trong cao thủ, giáp lá cà, ra toàn chiêu trí mạng, từ đó về sau, Phong Tây và Thiên Lý trở thành bạn tốt không có gì giấu nhau, Phong Tây cảm thấy dưới tình huống kia, phản ứng của Thiên Lý đã nói rõ trọng lượng Noãn Noãn ở trong lòng cậu ấy.

Sau khi điện thoại di động vang lên rất lâu, rốt cuộc yên lặng trong tay Noãn Noãn, tổng cộng ba cuộc gọi nhỡ, tất cả đều là Thiên Lý gọi tới.

Khóe miệng co quắp lại kéo ra, cánh tay dài xoa nhẹ lên eo của Noãn Noãn, khẽ kéo gần, ôm vào ngực mình, sức ôm càng ngày càng chặt, cằm đặt trên đầu vai cô, vô tội, sự bất đắc dĩ mang theo chút đau lòng hợp thành nỗi nhớ không yên lòng.

“Bé ngoan, nói cho em biết, không có ai theo dõi em, thật không lừa em, cho tới bây giờ cũng không có.......”

Đêm hôm đó, Phong Tây đùa giỡn bằng hết tất cả vốn liếng, một khóc hai nháo ba thắt cổ cũng đã làm, rốt cuộc như mong muốn bị Noãn Noãn ném vào phòng khách, anh ngủ lại một đêm.

Sáng sớm ngày hôm sau, Diệp Tử thức rất sớm, vẫn chưa tới sáu giờ, bình thường đến khoảng bảy giờ Noãn Noãn mới rời giường chuẩn bị bữa ăn sáng, nhìn phòng bếp ngăn nắp vắng vẻ, Diệp Tử mở tủ lạnh ra, kinh hãi, tức giận đến nghiến răng nghiến lợi, tên Phong Tây đáng chết, tối hôm qua đồ ăn còn dư lại một chút đã bị anh ăn sạch hết, đói bụng kêu lên không ngừng, tay vỗ nhẹ lên bụng, cúi đầu ôm bụng khẽ nỉ non, “Cục cưng, sao có có thể ăn nhiều như vậy, có phải cơm mẹ nuôi làm quá ngon không, phải không, nhất định là như vậy…”

“Cô ở đây nói thầm cái gì vậy?” Đầu tóc Phong Tây rối bời đứng sau lưng Diệp Tử, hai mắt mơ mơ màng màng đang rót nước uống, “Đều nói có thai khó phục vụ nhất, cô còn khó phục vụ hơn phụ nữ có thai, có phải Tam công chúa… đói bụng không?”

“Ai cần anh lo, cẩn thận sặc chết anh!” Diệp Tử đứng dậy nhét một gói mì ăn liền vào tay anh, “Hai trứng luộc, mười phút sau tôi muốn ăn.”

Ý gì? Mắt giật giật, Phong Tây không hiểu, một phút đồng hồ sau công chúa nào đấy nhắc nhở, “Còn có 9 phút.”

“Mẹ kiếp, cô bảo tôi nấu mì cho cô ăn…”

“Còn có tám phút!” Ngồi ở trên ghế đung đưa hai chân trắng ngần, ý tứ nói bà đây là phụ nữ mang thai, anh có thể làm gì tôi.

Sau bảy phút nửa giây, một chén mỳ nóng hổi được đặt trước mặt Diệp Tử, thơm nứt mũi, ót bị hơi nóng làm đổ ra một tầng mồ hôi.

Tuy xuất thân là Phú Nhị Đại (con nhà giàu), năng lực tự lo liệu của Phong Tây cũng cực mạnh, điều này có lẽ liên quan đến lúc anh 18 tuổi đã bước vào làng giải trí, nên nấu mì đương nhiên là chuyện nhỏ. Diệp Tử vừa ăn vừa khen trứng luộc của anh nấu rất đúng tiêu chuẩn, nói có thể ăn mỳ do Phong nhị thiếu làm, chắc là có một không hai rồi…

Tình huống gì vậy? Dụi dụi con mắt, Noãn Noãn xuống lầu nhìn thấy cảnh tượng hai người vui vẻ hòa thuận ăn mì, Diệp Tử không biết làm cơm chắc chắn là Phong Tây làm rồi, hai người đều là công chúa hoàng tử ăn sung mặc sướng, đã quen ăn sơn hào hải vị cũng có thể vì ăn được mỳ ăn liền bình thường liền thỏa mãn.

“Noãn Noãn, sao em cũng dậy sớm vậy, mau tới đây ăn sáng đi.” Diệp Tử vừa nói vừa vẫy tay kêu cô tới đây, dưới mặt bàn, chân đá Phong Tây.

Năm phút sau, một chén bánh canh thơm mát vừa ra lò, Noãn Noãn lại gần ngửi một cái, cầm muỗng lên ăn một miếng, ‘Ừm, bánh canh của Phong nhị thiếu làm rất kỳ diệu nha, không tệ không tệ.”

“Tất nhiên, công chúa đại nhân có muốn ăn một chén không?”

“Dĩ nhiên, chuyện này còn phải hỏi.” Diệp Tử trừng mắt liếc anh một cái, “Anh thiên vị nhỉ, làm bánh canh cho Noãn Noãn, lại chỉ nấu mỳ cho tôi, cắt!”

Mím môi, Noãn Noãn cười thầm, cúi đầu ăn cơm, bên tai líu ríu, hai người lại bắt đầu một ngày mới cãi nhau......

Hai năm trước, Phong Tây đột nhiên giảm bớt lượng công việc diễn xuất, căn bản là một năm chỉ quay 2 bộ phim điện ảnh, biểu diễn ca nhạc thì 2 năm cũng chỉ tổ chức gần 10 lần, bên ngoài suy đoán xôn xao trạng thái nửa ẩn của anh, có người nói là vì anh phải thừa kế tập đoàn của gia tộc, có người nói vì anh chán ghét cuộc sống bây giờ, muốn ra nước ngoài du học, còn có người máu chó hơn nói anh vì xảy ra chuyện tình một đêm với nữ minh tinh, dẫn đến việc đối phương mang thai cho nên chuẩn bị kết hôn......

Vì chuyện này còn đặc biệt tổ chức buổi chiêu đãi ký giả, cố ý nhấn mạnh anh rất hài lòng với cuộc sống bây giờ, muốn có nhiều thời gian để làm những chuyện mình thích một chút, mà bị truyền ra ngoài ồn ào chuyện lập gia đình, chỉ là giả dối không có thật, nếu như còn có tin đồn tương tự như thế nữa, ảnh hưởng đến hình tượng, cuộc sống cá nhân của anh, anh sẽ sử dụng biện pháp mạnh… 

Noãn Noãn hỏi anh, thật sự cùng nữ minh tinh nào đó say rượu làm chuyện mất trí rồi hả? Phong Tây giận đến giậm chân, nhóc con thối, hai người bọn họ từ nhỏ cùng nhau lớn lên, anh là loại người gì chẳng lẽ cô không biết, hơn nữa, từ lúc anh tiến vào làng giải trí thì chưa từng có tin đồn với người phụ nữ nào hả, tình một đêm? Nói giỡn. Nếu không cũng sẽ không có tin tức đồn đãi anh là gay.

Hôm nay Diệp Tử cần phải đi bệnh viện khám thai, có hẹn với bác sĩ là 10 giờ sáng, Phong Tây dọn dẹp bát đũa vọt lên lầu tắm rửa, gần đây anh có kỳ nghỉ dài, có nhiều thời gian, xe dừng ở bãi đậu xe bệnh viện quân đội, ân cần mở cửa xe cho hai cô gái, lại phát hiện Noãn Noãn ngơ ngác, mất hồn ở tay lái phụ.

“Noãn Noãn? Noãn Noãn.......” Bàn tay quơ quơ ở trước mặt cô.

Nơi này có quá nhiều hồi ức tốt đẹp, cô cẩn thận cất giấu nó dưới đáy lòng, không chạm vào, không thèm nhớ nữa, như vậy có thể giảm đi một chút đau đớn của yêu không…

“Cô Tô, bây giờ tình trạng sức khỏe của cô rất ổn định, đứa bé cũng rất khỏe mạnh, nhưng mà về mặt ăn uống, cô cần chú ý ăn ít lại, đừng… ăn quá nhiều sẽ phản tác dụng đấy.”

Khuôn mặt nhỏ nhắn giấu ở trong khăn quàng cổ, đôi mắt cong thành trăng lưỡi liềm, len lén cười. Trên mặt Phong Tây là mắt kính râm khung vuông dựa vào bên cửa, huýt sáo với bác sĩ Triều nói năng tùy tiện…

“Đứng đắn một chút, đừng cầm thú đấy, ngay cả bác sĩ cũng trêu chọc, tên biến thái… À đúng rồi, tại sao anh lại gọi Thiên Lý là biến thái Thiên?” Trong ấn tượng của noãn Noãn, Thiên Lý là một trai đẹp có dòng máu lai, vô cùng lịch sự nhã nhặn, đương nhiên cô cũng từng tận mắt nhìn thấy công lực giày vò độc nhất của cậu ấy, nhưng mà gọi là biến thái có phải có chút…

Diệp Tử nện cho anh một đấm, báo thù cho bác sĩ trẻ tuổi, cười hì hì nói, “Mỹ nữ, đừng để ý, em trai của tôi nơi này có chút vấn đề, còn là một người mù, cậu ta đùa giỡn với cô đấy.”

Nhìn ngón tay Diệp Tử, nói mình là kẻ mù kém thông minh Phong Tây cũng mặc kệ, kìm tay Diệp Tử, nghiến răng nói thầm bên tai cô ấy, “Tiểu heo mập, cô đừng quá mức nha, có muốn tôi cho Tô… uhm… uhm… uhm.”

Chữ Thần còn chưa ra khỏi miệng, Diệp Tử đã bịt miệng anh, gật đầu với y tá một cái, “Em trai tôi đói bụng muốn bú sữa mẹ, chúng tôi đi trước nhá, bye bye!”

Phụ nữ có thai không thể chạm vào, có tức giận hơn nữa cũng không đánh không chửi được, cố nén lửa giận ngất trời vào bụng, Noãn Noãn ở một bên cũng cười rút gân rồi, lời này cô ấy cũng có thể nói được, bú sữa mẹ? Có phải cả đời lẫy lừng của Phong Tây đã bị hủy ở hai chữ này không.

Ba người đứng ở tầng 17 chờ thang máy, cùi chỏ Phong Tây chọc chọc eo cô, trêu cô cười không dứt, nhóc con chết tiệt kia, Noãn Noãn tránh hai người đang gây nhau, bảo tay anh đừng làm rộn, đúng lúc này cửa thang máy “đing” một tiếng mở ra.

Phong Tây tiến lên một bước ngăn trước mặt hai người bảo vệ bọn họ, người đi ra ngoài rất nhiều, mãi đến khi dòng người tan hết, một cô gái đoan trang thanh lịch đi ra cuối cùng từ thang máy đang cúi đầu nhắn tin, đúng lúc quay lại nói chuyện đụng vào Noãn Noãn.

Điện thoại di động rớt trên mặt đất, màn hình tối sầm vỡ vụn, cô gái thụt lùi về phía sau mấy bước mới đứng vững, cơ thể đập mạnh vào khung cửa thang máy, đau đến cô ta hét to một tiếng.

“Thật xin lỗi, thật xin lỗi, cô gái, cô không có sao chứ!” May nhờ sau lưng có Phong Tây ngăn lại mới không ngã xuống, vội vàng ngồi xổm xuống nhặt điện thoại, lau sạch sẽ, “Ôi, rớt bể rồi, tôi sẽ đền cái mới cho cô.”

Cô gái ngẩng đầu nhìn chằm chằm Noãn Noãn, mày nhíu lại thật chặt, cũng không nói gì cầm lấy điện thoại, chỉnh sửa quần áo một chút, ngẩng đầu lên lần nữa, trong ánh mắt có sự lạnh lẽo quái dị, nhìn chòng chọc Noãn Noãn, cứ có cảm giác giống như có chuyện gì sắp xảy ra.

“Này, cô điếc à, chúng tôi đã xin lỗi cô mà cô không nói một câu à, không cần đền phải không, không cần đền thì chúng tôi có thể đi rồi, chúng ta đi.” Tính tình Diệp Tử nóng nảy, không quen nhìn mấy cô gái giả bộ thanh cao giả cao quý, không phải chỉ là một cái điện thoại Apple ư, móc tiền trong bóp ra đang chuẩn bị quăng lên mặt cô ta, liền nghe một tiếng “bốp.”

“Tiện nhân, cũng đã chết còn trở về làm cái gì.”

Trên mặt noãn Noãn, nhất thời có dấu bàn tay hồng hồng nở rộ trên má mềm mại của cô, tất cả mọi người sửng sốt. Đầu óc ong ong nửa bên mặt đau rát, bởi vì phía sau đầu bị thương nặng do tai nạn xe, mặc dù bây giờ đã khôi phục không có gì đáng ngại rồi, nhưng cũng không thể bị thương nữa.

Lông mày xiết chặt, con ngươi liếc nhìn người phụ nữ, mơ hồ mang theo lạnh lùng tức giận......

Đột nhiên, sau lưng truyền đến một giọng nam trầm thấp mà có lực, giống như một tiếng sấm lạnh thấu xương trên bầu trời, “Các người đang làm gì?”

Chapter
1 Chương 1-1: Thế mà anh bị phụ nữ cường hôn (1)
2 Chương 1-2: Thế mà anh bị phụ nữ cường hôn (2)
3 Chương 2: Vẫn còn là vị thành niên
4 Chương 3: Đây là anh trai em
5 Chương 4: Trao huân chương
6 Chương 5: Bản chất bên trong
7 Chương 6: Lần đầu gặp mặt rất vui vẻ
8 Chương 7: Bà xã thủ trưởng
9 Chương 8: Chiến vân không
10 Chương 9: Ấm lòng, ấm người, ấm phổi
11 Chương 10: Muốn đánh nhau rồi
12 Chương 11: Người đàn ông kiêu ngạo bất khuất và chính trực
13 Chương 12: Bàn tay lớn bao lấy bàn tay nhỏ
14 Chương 13: Ông đây cắn chết em
15 Chương 14: Quyền khuynh thiên hạ phú khả địch quốc [1]
16 Chương 15: Lau súng cướp cò
17 Chương 16: Em là vợ của Chiến Vân Không anh
18 Chương 17: Ông xã, em rất nhột
19 Chương 18: Cá mắc cạn
20 Chương 19: Sự việc rất kì lạ
21 Chương 20: Là em cho nổ cây táo đỏ?
22 Chương 21: Có một cô vợ nhỏ biết kiếm tiền
23 Chương 22: Báo cáo kết hôn
24 Chương 23: Rốt cuộc anh là chú của em hay là anh trai em!
25 Chương 24: Vỏ bánh pate này quá dày!
26 Chương 25: Khiến anh đoạn tử tuyệt tôn
27 Chương 26: Tuyệt đối không phải là cô ta
28 Chương 27: Anh muốn đích thân kiểm tra một chút
29 Chương 28: Em gái anh tới tính tiền
30 Chương 29: Người con gái ở trong xe
31 Chương 30: Mới vừa gia nhập xã hội người nguyên thủy
32 Chương 31: Bóng đen thần bí
33 Chương 32: Cô kết hôn
34 Chương 33: Không thấy Noãn Noãn
35 Chương 34: Người con gái đeo mặt nạ trong lò mổ
36 Chương 35: Bảo bối, thật xin lỗi!
37 Chương 36: Có một loại rung động gọi là số mệnh đã định
38 Chương 37: Kết hôn trước, yêu sau
39 Chương 38: Một mối tình tay ba đơn phương dây dưa
40 Chương 39: Em phải gọi tôi là chị gái
41 Chương 40: Tư lệnh Vũ
42 Chương 41: Ngôi sao
43 Chương 42: Cô gái của tôi!
44 Chương 43: Chị dâu!
45 Chương 44: Em bắt đầu có chút thích anh!
46 Chương 45: Rốt cuộc cô là người hay quỷ!
47 Chương 46: Đặc công an ninh quốc gia?
48 Chương 47: Anh có tâm sự
49 Chương 48: Nổ súng!
50 Chương 49: Người con gái có vấn đề?
51 Chương 50: Sau này đây chính là nhà của em
52 Chương 51: Nhảy dù!
53 Chương 52: Tin tức!
54 Chương 53: Nói chuyện bên gối (1)
55 Chương 54: Nói chuyện bên gối (2)
56 Chương 55: Anh cũng cần em học cách kiên cường (1)
57 Chương 56: Anh cũng cần em học cách kiên cường (2)
58 Chương 57: Khoảng cách sống và chết!
59 Chương 58: Trùng sinh!
60 Chương 59: Cưỡng ép đáng xấu hổ!
61 Chương 60: Xôn xao! (1)
62 Chương 61: Xôn xao! (2)
63 Chương 62: Về nhà hôn!
64 Chương 62-2: Về nhà hôn! (2)
65 Chương 62-3: Về nhà hôn! (tiếp)
66 Chương 62-4: Về nhà hôn! (tiếp)
67 Chương 62-5: Về nhà hôn! (tiếp)
68 Chương 62-6: Về nhà hôn! (tiếp)
69 Chương 63: Học sinh mới trình diện
70 Chương 63-2: Học sinh mới trình diện (tt)
71 Chương 63-3: Học sinh mới trình diện (tiếp)
72 Chương 63-4: Học sinh mới trình diện (tiếp)
73 Chương 64: Viết một ngàn chữ lý do em thích anh!
74 Chương 64-2: Viết một ngàn chữ lý do em thích anh! (2)
75 Chương 64-3: Viết một ngàn chữ lý do em thích anh! (3)
76 Chương 64-4: Viết một ngàn chữ lý do em thích anh! (4)
77 Chương 65: Trò chơi bắt đầu!
78 Chương 65-2: Trò chơi bắt đầu! (2)
79 Chương 65-3: Trò chơi bắt đầu! (3)
80 Chương 66: Anh hùng biến thành gấu nhỏ!
81 Chương 66-2: Anh hùng biến thành gấu nhỏ! (tiếp)
82 Chương 67-1: Đánh bất ngờ! (1)
83 Chương 67-2: Đánh bất ngờ! (tiếp)
84 Chương 67-3: Đánh bất ngờ! (Tiếp)
85 Chương 68: Tin nhắn giấu tên!
86 Chương 68-2: Tin nhắn giấu tên! (2)
87 Chương 69: Ai bổ nhào vào ai!
88 Chương 69-2: Ai bổ nhào vào ai! (tiếp)
89 Chương 70: Tiệc thọ —— Gió nổi mây phun!
90 Chương 70-2: Tiệc thọ —— Gió nổi mây phun! (tiếp)
91 Chương 71: Vị khách không ngờ tới!
92 Chương 71-2: Vị khách không ngờ tới (tiếp)
93 Chương 72: Thời cơ ra tay thích hợp nhất!
94 Chương 73: Cha của bảo bảo là ai!
95 Chương 74: Cơ hữu (*) tốt, bạn bè tốt!
96 Chương 74-2: Cơ hữu tốt, bạn bè tốt! (tiếp)
97 Chương 75: Không thô lỗ không hấp dẫn!
98 Chương 76: Tay buôn ma túy xinh đẹp?
99 Chương 76-2: Tay buôn ma túy xinh đẹp? (Tiếp)
100 Chương 77: Cô là tội phạm giết người?
101 Chương 78: Sợi dây chuyền!
102 Chương 79: Lần đầu tiên hẹn hò!
103 Chương 80: Chú cũng dị ứng cà chua!
104 Chương 81: Vệ sĩ mới tới!
105 Chương 82: Ngón tay trong tủ lạnh!
106 Chương 83: Xin hỏi chú cảnh sát có chuyện gì không?
107 Chương 83-2: Xin hỏi chú cảnh sát có chuyện gì không? (tiếp)
108 Chương 84: Một bức ảnh trắng đen!
109 Chương 84-2: Một bức ảnh trắng đen! (tiếp)
110 Chương 85: Tại sao là anh?
111 Chương 85-2: Tại sao là anh? (tiếp)
112 C�ng 86: Gặp người quen
113 Chương 87: Không gặp không về!
114 Chương 88: Một chút dấu vết!
115 Chương 88-2: Một chút dấu vết! (tiếp)
116 Chương 89: Bí mật!
117 Chương 90: Đêm giáng sinh kinh hoàng!
118 Chương 91: Đêm tế máu!
119 Chương 92: Bí mật máu RH-
120 Chương 93: Trở mặt!
121 Chương 94: Tỉnh lại!
122 Chương 95: Chơi gái không mang theo bao!
123 Chương 96: Có người nhìn thấy cô ta
124 Chương 97: Muốn phong độ thì đừng quan tâm đến nhiệt độ!
125 Chương 98: Thịt heo cải trắng!
126 Chương 99: Nỗi đau của đom đóm!
127 Chương 100: Tỉnh lại, gọi mẹ!
128 Chương 101: Thủ trưởng, cầu xin đứa bé!
129 Chương 102: Cởi quần bông ra!
130 Chương 103: Cô sẽ đi cùng anh đến chân trời góc bể!
131 Chương 104: Bị đánh!
132 Chương 105: Chày cán bột!
133 Chương 106: Trứng đen rán!
134 Chương 107: Giết tinh!
135 Chương 108: Đèn nguyện ước!
136 Chương 109: Bắt cóc!
137 Chương 110: Bắt cóc (2)!
138 Chương 111: Bắt cóc (3)!
139 Chương 112: Bắt cóc (4)!
140 Chương 113: Bắt cóc (5)!
141 Chương 114: Bắt cóc (6)!
142 Chương 115: Bắt cóc (7)!
143 Chương 116: Là địch hay là bạn!
144 Chương 117: Anh hèn hạ!
145 Chương 118: Chờ cô trở lại!
146 Chương 119: Dòng chảy thời gian (đại kết cục đếm ngược)
147 Chương 120: Hoa đều đã nở rộ rồi (Đại kết cục đếm ngược 2)
148 Chương 121: Hạt bụi nhỏ! (Đại cục đếm ngược ba)
149 Chương 122: Cô đơn khi chia xa (Đại kết cục đếm ngược 4)
150 Chương 123-1: Thời gian nhàn nhạt (Đại Kết Cục Thượng)
151 Chương 123-2: Thời gian nhàn nhạt (Đại Kết Cục Thượng) (2)
152 Chương 123-3: Thời gian nhàn nhạt (Đại Kết Cục Thượng) (3)
153 Chương 123-4: Thời gian nhàn nhạt (Đại Kết Cục Thượng) (4)
154 Chương 124-1: Thời gian nhàn nhạt (1)
155 Chương 124-2: Thời gian nhàn nhạt (2)
156 Chương 124-3: Thời gian nhàn nhạt (3)
157 Chương 124-4: Thời gian nhàn nhạt (4)
158 Chương 125: Hạnh phúc tràn đầy (đại kết cục)
159 Chương 125-2: Hạnh phúc tràn đầy (đại kết cục) 2
160 Chương 125-3: Hạnh phúc tràn đầy (đại kết cục) 3
Chapter

Updated 160 Episodes

1
Chương 1-1: Thế mà anh bị phụ nữ cường hôn (1)
2
Chương 1-2: Thế mà anh bị phụ nữ cường hôn (2)
3
Chương 2: Vẫn còn là vị thành niên
4
Chương 3: Đây là anh trai em
5
Chương 4: Trao huân chương
6
Chương 5: Bản chất bên trong
7
Chương 6: Lần đầu gặp mặt rất vui vẻ
8
Chương 7: Bà xã thủ trưởng
9
Chương 8: Chiến vân không
10
Chương 9: Ấm lòng, ấm người, ấm phổi
11
Chương 10: Muốn đánh nhau rồi
12
Chương 11: Người đàn ông kiêu ngạo bất khuất và chính trực
13
Chương 12: Bàn tay lớn bao lấy bàn tay nhỏ
14
Chương 13: Ông đây cắn chết em
15
Chương 14: Quyền khuynh thiên hạ phú khả địch quốc [1]
16
Chương 15: Lau súng cướp cò
17
Chương 16: Em là vợ của Chiến Vân Không anh
18
Chương 17: Ông xã, em rất nhột
19
Chương 18: Cá mắc cạn
20
Chương 19: Sự việc rất kì lạ
21
Chương 20: Là em cho nổ cây táo đỏ?
22
Chương 21: Có một cô vợ nhỏ biết kiếm tiền
23
Chương 22: Báo cáo kết hôn
24
Chương 23: Rốt cuộc anh là chú của em hay là anh trai em!
25
Chương 24: Vỏ bánh pate này quá dày!
26
Chương 25: Khiến anh đoạn tử tuyệt tôn
27
Chương 26: Tuyệt đối không phải là cô ta
28
Chương 27: Anh muốn đích thân kiểm tra một chút
29
Chương 28: Em gái anh tới tính tiền
30
Chương 29: Người con gái ở trong xe
31
Chương 30: Mới vừa gia nhập xã hội người nguyên thủy
32
Chương 31: Bóng đen thần bí
33
Chương 32: Cô kết hôn
34
Chương 33: Không thấy Noãn Noãn
35
Chương 34: Người con gái đeo mặt nạ trong lò mổ
36
Chương 35: Bảo bối, thật xin lỗi!
37
Chương 36: Có một loại rung động gọi là số mệnh đã định
38
Chương 37: Kết hôn trước, yêu sau
39
Chương 38: Một mối tình tay ba đơn phương dây dưa
40
Chương 39: Em phải gọi tôi là chị gái
41
Chương 40: Tư lệnh Vũ
42
Chương 41: Ngôi sao
43
Chương 42: Cô gái của tôi!
44
Chương 43: Chị dâu!
45
Chương 44: Em bắt đầu có chút thích anh!
46
Chương 45: Rốt cuộc cô là người hay quỷ!
47
Chương 46: Đặc công an ninh quốc gia?
48
Chương 47: Anh có tâm sự
49
Chương 48: Nổ súng!
50
Chương 49: Người con gái có vấn đề?
51
Chương 50: Sau này đây chính là nhà của em
52
Chương 51: Nhảy dù!
53
Chương 52: Tin tức!
54
Chương 53: Nói chuyện bên gối (1)
55
Chương 54: Nói chuyện bên gối (2)
56
Chương 55: Anh cũng cần em học cách kiên cường (1)
57
Chương 56: Anh cũng cần em học cách kiên cường (2)
58
Chương 57: Khoảng cách sống và chết!
59
Chương 58: Trùng sinh!
60
Chương 59: Cưỡng ép đáng xấu hổ!
61
Chương 60: Xôn xao! (1)
62
Chương 61: Xôn xao! (2)
63
Chương 62: Về nhà hôn!
64
Chương 62-2: Về nhà hôn! (2)
65
Chương 62-3: Về nhà hôn! (tiếp)
66
Chương 62-4: Về nhà hôn! (tiếp)
67
Chương 62-5: Về nhà hôn! (tiếp)
68
Chương 62-6: Về nhà hôn! (tiếp)
69
Chương 63: Học sinh mới trình diện
70
Chương 63-2: Học sinh mới trình diện (tt)
71
Chương 63-3: Học sinh mới trình diện (tiếp)
72
Chương 63-4: Học sinh mới trình diện (tiếp)
73
Chương 64: Viết một ngàn chữ lý do em thích anh!
74
Chương 64-2: Viết một ngàn chữ lý do em thích anh! (2)
75
Chương 64-3: Viết một ngàn chữ lý do em thích anh! (3)
76
Chương 64-4: Viết một ngàn chữ lý do em thích anh! (4)
77
Chương 65: Trò chơi bắt đầu!
78
Chương 65-2: Trò chơi bắt đầu! (2)
79
Chương 65-3: Trò chơi bắt đầu! (3)
80
Chương 66: Anh hùng biến thành gấu nhỏ!
81
Chương 66-2: Anh hùng biến thành gấu nhỏ! (tiếp)
82
Chương 67-1: Đánh bất ngờ! (1)
83
Chương 67-2: Đánh bất ngờ! (tiếp)
84
Chương 67-3: Đánh bất ngờ! (Tiếp)
85
Chương 68: Tin nhắn giấu tên!
86
Chương 68-2: Tin nhắn giấu tên! (2)
87
Chương 69: Ai bổ nhào vào ai!
88
Chương 69-2: Ai bổ nhào vào ai! (tiếp)
89
Chương 70: Tiệc thọ —— Gió nổi mây phun!
90
Chương 70-2: Tiệc thọ —— Gió nổi mây phun! (tiếp)
91
Chương 71: Vị khách không ngờ tới!
92
Chương 71-2: Vị khách không ngờ tới (tiếp)
93
Chương 72: Thời cơ ra tay thích hợp nhất!
94
Chương 73: Cha của bảo bảo là ai!
95
Chương 74: Cơ hữu (*) tốt, bạn bè tốt!
96
Chương 74-2: Cơ hữu tốt, bạn bè tốt! (tiếp)
97
Chương 75: Không thô lỗ không hấp dẫn!
98
Chương 76: Tay buôn ma túy xinh đẹp?
99
Chương 76-2: Tay buôn ma túy xinh đẹp? (Tiếp)
100
Chương 77: Cô là tội phạm giết người?
101
Chương 78: Sợi dây chuyền!
102
Chương 79: Lần đầu tiên hẹn hò!
103
Chương 80: Chú cũng dị ứng cà chua!
104
Chương 81: Vệ sĩ mới tới!
105
Chương 82: Ngón tay trong tủ lạnh!
106
Chương 83: Xin hỏi chú cảnh sát có chuyện gì không?
107
Chương 83-2: Xin hỏi chú cảnh sát có chuyện gì không? (tiếp)
108
Chương 84: Một bức ảnh trắng đen!
109
Chương 84-2: Một bức ảnh trắng đen! (tiếp)
110
Chương 85: Tại sao là anh?
111
Chương 85-2: Tại sao là anh? (tiếp)
112
Chương 86: Gặp người quen
113
Chương 87: Không gặp không về!
114
Chương 88: Một chút dấu vết!
115
Chương 88-2: Một chút dấu vết! (tiếp)
116
Chương 89: Bí mật!
117
Chương 90: Đêm giáng sinh kinh hoàng!
118
Chương 91: Đêm tế máu!
119
Chương 92: Bí mật máu RH-
120
Chương 93: Trở mặt!
121
Chương 94: Tỉnh lại!
122
Chương 95: Chơi gái không mang theo bao!
123
Chương 96: Có người nhìn thấy cô ta
124
Chương 97: Muốn phong độ thì đừng quan tâm đến nhiệt độ!
125
Chương 98: Thịt heo cải trắng!
126
Chương 99: Nỗi đau của đom đóm!
127
Chương 100: Tỉnh lại, gọi mẹ!
128
Chương 101: Thủ trưởng, cầu xin đứa bé!
129
Chương 102: Cởi quần bông ra!
130
Chương 103: Cô sẽ đi cùng anh đến chân trời góc bể!
131
Chương 104: Bị đánh!
132
Chương 105: Chày cán bột!
133
Chương 106: Trứng đen rán!
134
Chương 107: Giết tinh!
135
Chương 108: Đèn nguyện ước!
136
Chương 109: Bắt cóc!
137
Chương 110: Bắt cóc (2)!
138
Chương 111: Bắt cóc (3)!
139
Chương 112: Bắt cóc (4)!
140
Chương 113: Bắt cóc (5)!
141
Chương 114: Bắt cóc (6)!
142
Chương 115: Bắt cóc (7)!
143
Chương 116: Là địch hay là bạn!
144
Chương 117: Anh hèn hạ!
145
Chương 118: Chờ cô trở lại!
146
Chương 119: Dòng chảy thời gian (đại kết cục đếm ngược)
147
Chương 120: Hoa đều đã nở rộ rồi (Đại kết cục đếm ngược 2)
148
Chương 121: Hạt bụi nhỏ! (Đại cục đếm ngược ba)
149
Chương 122: Cô đơn khi chia xa (Đại kết cục đếm ngược 4)
150
Chương 123-1: Thời gian nhàn nhạt (Đại Kết Cục Thượng)
151
Chương 123-2: Thời gian nhàn nhạt (Đại Kết Cục Thượng) (2)
152
Chương 123-3: Thời gian nhàn nhạt (Đại Kết Cục Thượng) (3)
153
Chương 123-4: Thời gian nhàn nhạt (Đại Kết Cục Thượng) (4)
154
Chương 124-1: Thời gian nhàn nhạt (1)
155
Chương 124-2: Thời gian nhàn nhạt (2)
156
Chương 124-3: Thời gian nhàn nhạt (3)
157
Chương 124-4: Thời gian nhàn nhạt (4)
158
Chương 125: Hạnh phúc tràn đầy (đại kết cục)
159
Chương 125-2: Hạnh phúc tràn đầy (đại kết cục) 2
160
Chương 125-3: Hạnh phúc tràn đầy (đại kết cục) 3