Chương 119: Dòng chảy thời gian (đại kết cục đếm ngược)

Edit: Tịnh Hảo

Vào khoảnh khắc lấy máy hô hấp ra, quả thật Long Lân và Lãnh Thương giống như đi một chuyến đến quỷ môn quan, khẩn trương tựa như mình không hít thở, nhìn thấy Noãn Noãn có thể tự hô hấp, lòng treo lơ lửng suốt bốn năm rốt cuộc cũng được thả xuống.

“Đây là điềm tốt có phải hay không, nhất định Noãn Noãn sẽ khá hơn có đúng không, con là con gái của Long Lân, là đứa bé kiên cường và dũng cảm nhất, chắc chắn con sẽ vượt qua được cửa ải này.”

"Cha, cha hãy yên tâm đi, không phải bác sĩ nói Noãn Noãn có thể tự hô hấp chính là đang nói sức khỏe của em ấy bắt đầu bình phục lại rồi sao, tất cả rồi sẽ tốt thôi, đến giờ con đi đón dì Lam, cha… đừng đi theo con!”

Dịch góc chăn bị nhăn cho ngay ngắn lại, Long Lân lắc đầu, “Không, trước tiên đừng nói tình hình bây giờ của Noãn Noãn cho bà ấy biết, cha muốn cho bà ấy một kinh hỉ, khi hai người trở về thì báo cho cha một tiếng, cha chuẩn bị bữa ăn tối cho mọi người.”

Trên đường đến sân bay quốc tế Băng Cốc, Lãnh Thương mệt mỏi, thân hình cao lớn tựa vào ghế xe, cơn gió mùa thu tháng chín giống như khách qua đường vội vã lướt qua cửa sổ xe, thỉnh thoảng có vài cơn gió bay vào xe phà vào trong mặt anh, cảm giác lành lạnh giống như vào bốn năm trước gặp cô gái nhỏ ở Cầu Đại, dưới ánh nắng mặt trời, cô tựa như đóa hoa bách hợp nở rộ, nở rộ xinh đẹp hơn tất cả, làm chói mắt anh.

Khi đang nhớ lại quãng thời gian trước kia, tài xế nhắc anh đã đến nơi, xuống xe, vừa đúng Lam Hi đi ra ngoài, bốn năm ngày qua ngày, một người một cái túi du lịch, nhìn qua chân của bà đã hoàn toàn tốt, bà vẫy tay cười với Lãnh Thương.

Đi tới, nhận lấy vali của bà để vào cóp xe.

“Dì Lam, dì định ở lại bao lâu?”

Lấy ra một cái hộp đặt trong tay của Lãnh Thương, cười nói, “Có thể sẽ rất lâu đấy.”

"Đây là......." Tay Lãnh Thương cứng đờ.

“Đây là bưu kiện mà một năm trước dì nhận được, địa chỉ là của con, không sai đâu, nhưng con đã không ở Cổ Thành rất lâu rồi cho nên quản gia chuyển cho dì, khi đó bận quá nên quên mất nói lại với con, mở ra xem đi, có lẽ chính là một kinh hỉ cũng không chừng.”

Mà anh lại rất quen thuộc cái hộp này, đây là món quà sinh nhật mà anh muốn Noãn Noãn tặng vào bốn năm trước, khi đó Noãn Noãn còn ghét bỏ nói bọn họ không quen, tại sao lại phải tặng cho anh, Lãnh Thương nói, “Quen biết chính là một loại duyên phận, đừng hẹp hòi như thế, tặng cho anh đi.”

"Cút ngay, thật ghê tởm."

Nhưng không phải cô vẫn tặng sao, lại tới trễ ròng rã ba năm, anh không biết trong hộp là gì, có thể đưa cái hộp cho anh thôi thì anh đã rất thỏa mãn rồi.

Bốn năm trước, Lãnh Thương lặng lẽ đi theo sau xe của Bạch Nguyệt Oánh bám theo một đoạn, chính mắt nhìn thấy toàn bộ quá trình xảy ra tai nạn xe cộ, ngay vào lúc chiếc xe việt dã chạm đất, trước lúc nổ mấy giây, anh đã kịp kéo Noãn Noãn ra khỏi xe, sau đó là tiếng nổ tung vang lên, máy bay trực thăng của Long Lân mang hai người bay thẳng đến Thái Lan, cũng đã bốn năm trôi qua, bốn năm qua cô vẫn chưa tỉnh lại, hai nhà họ Tinh và Chiến tựa như nổi điên lật tìm khắp góc cả thế giới, cũng nhiều lần tới hỏi Long Lân, nhưng không thu hoạch được gì.

Hàng năm, Lam Hi đều sẽ tới thăm Noãn Noãn, bà không lo lắng sẽ bị Chiến Vân Không phát hiện, bởi vì có Long Lân ở đây, tất cả đều sẽ xử lý sạch sẽ, không phải là không muốn nói cho Chiến Vân Không biết Noãn noãn đang ở đâu, nhìn thấy Chiến Vân Không cô độc đứng lặng trước cửa sổ nhìn xa xăm, một lần đứng hết cả buổi chiều, Mộ Thanh Nhi khóc đến té xỉu nằm viện gần hơn một năm, bây giờ Chiến Vân Không giống như một dã thú, bốn năm qua đến các chiến trường khắp nơi, dùng máu tươi của từng cuộc chiến để làm tê liệt mình, rồi lại mang theo một cái xác không hồn trở về nhà, trở về nhà cổ, nơi Noãn noãn thích nhất, trong đó có đồ vật của cô, giọng nói và tất cả kỷ niệm đẹp thuộc về cô.

Lam Hi đau lòng vì Chiến Vân Không, anh cũng là con của mình, không nói cho anh biết Noãn Noãn ở đâu, bởi vì… đây là ý của Noãn Noãn, khi còn ở trong kho hàng, Noãn Noãn nói, “Nếu như con có xảy ra chuyện gì, xin đừng nói với Chiến Vân Không, cho dù con sẽ trở thành bộ dạng gì, thì con đều muốn dùng trạng thái tốt nhất tự mình đi gặp anh ấy…”

Ánh mắt rất dịu dàng, ánh nắng vào trời chiều chiếu lên sàn nhà ở trong phòng, khuôn mặt nhỏ nhắn của Noãn Noãn an tĩnh ngủ giữa ánh sáng màu vàng cam.

“Noãn Noãn, đừng ngủ nữa có được hay không, tỉnh lại sớm một chút, mẹ còn có rất nhiều lời còn chưa nói với con, sau này mẹ sẽ luôn làm bạn ở bên cạnh con, con tỉnh lại có được không…”

Long Lân ở sau lưng thật sự không muốn nhìn, đè đầu vai của Lam Hi xuống, dịu dàng nói, “Lam Hi, chúng ta ra ngoài đi dạo đi.”

Vẫn còn nhớ năm đó, Lam Hi vào lúc hai mươi tuổi thích ngắm hoàng hôn nhất, bầu trời nhuộm đỏ một góc, là màu mà bà thích nhất, chớp mắt đã 23 năm, thời gian trôi nhanh như con thoi, hai người vẫn còn vòng quanh tại chỗ, thời gian bốn năm bọn họ tiếp xúc nói ngắn cũng không ngắn, bên người bà không thiếu người theo đuổi, đạo diễn, nhà giàu, giới thượng lưu, còn có mấy chàng trai con nhà giàu ngoài 20 tuổi, trực tiếp hô to Lam Hi chính là nữ thần, đứng ở dưới lầu ba ngày ba đêm không đi, đuổi thế nào cũng không đi, cuối cùng báo cảnh sát, bọn họ bị cảnh sát mạnh mẽ giải đi mất.

Những chuyện này ông đều biết, tất cả chuyện trong nước của bà ông đều biết, nếu như thời gian chính là cách bảo vệ tốt nhất, vậy ông cảm ơn thời gian đã mang bà rời xa thế giới tốt tắm nhất kia của ông, bây giờ, khoảng cách của bọn họ xa như trái đất và mặt trời cách nhau vạn năm ánh sáng.

Trên bờ cát, hai hàng dấu chân một sâu một cạn, từng đơt sóng cuốn trôi dấu vết bọn họ đi qua.

“Có phải nhìn thấy gương mặt hiện tại của tôi rất không quen không?” Lam Hi là người đầu tiên phá vỡ yên lặng, giọng nói mềm nhẹ dường như còn mang theo chút ngọt ngào lúc còn trẻ. Đó là giọng nói đẹp nhất trong cuộc đời này mà ông sẽ mãi không quên.

Bước một bước nhỏ, Long Lân cười, “Người mà tôi mãi mãi yêu cùng với con tim không liên quan đến gương mặt.”

"Vậy sao, nhưng tôi sợ, ông sẽ quên đi người tên Thu Ca trong quá khứ kia.” Dừng chân giữa ánh nắng chiều, mặc cho cơn sóng làm ướt chân, rất muốn trở lại khoảng thời gian trước kia, lấy chân dính đầy cát chà lên chân của ông, sau đó cứ ôm cổ của ông về nhà.

Quay mặt nhìn gò má xinh đẹp xa lạ mà quen thuộc, Long Lân ngây ra, gặp bà chính là trời cao an bài, quen biết bà là lựa chọn của mình mà yêu bà chính là chuyện ngoài ý muốn tốt đẹp nhất, từng cho rằng mình và bà sẽ mãi mãi không rời xa, lại không nghĩ đến chia xa đến 20 năm.

“Bà cảm thấy cuộc đời này rất dài à? Tôi lại chê nó quá ngắn, ngắn đến mức tôi đã đánh mất khoảng thời gian tốt đẹp nhất của bà, bây giờ muốn đền bù khoảng thời gian đã thiếu, còn có cơ hội không?”

Quay đầu lại, Lam Hi nhìn cái bóng cùng đi chung với nhau, khóe môi nâng lên rồi chợt biến mất, cũng không trả lời ông…

Ăn cơm tối xong, Lãnh Thương kinh ngạc muốn rớt cằm, không thể tin được tất cả món ăn trên bàn đều là tự tay Long Lân làm, thì ra nói kinh hỉ chính là việc này đây, đi theo bên cạnh Long Lân mấy chục năm, đây là lần đầu tiên ông làm cơm, chần chừ có nên thử một món không, cũng không thể để dì Lam chê cười chứ?

Lam Hi cười khẽ nhìn anh, hai đấng mày râu sống chung với nhau nhiều năm như vậy, nếu không phải nhờ vào sự giàu có của Long Lân, bà thật hoài nghi làm sao Lãnh Thương sẽ lớn lên tuấn tú lịch sự như bây giờ, “Lãnh Thương, con nên nếm thử trước món thịt bò thăn tiêu đen này đi.”

Nhìn gương mặt trầm như mặt nước của Long Lân, Lãnh Thương cắn răng hạ quyết tâm, có thể khó ăn đến mức nào đây, lấy nĩa đâm xuống thịt bỏ vào trong miệng, chất lỏng tươi ngon, mùi vị đậm đà, đầu Lãnh Thương chợt sáng, cảm giác thật hạnh phúc, “Cha, mùi vị này thật không thể tin được!” 

Long Lân hừ hừ mũi, nghiêm trang ý bảo Lam Hi cũng nếm thử một chút, mấy chục năm không làm, lo lắng tay nghề của mình không tốt như trước, nét mặt của Lãnh Thương làm ông yên tâm rồi, tên nhóc này ăn đến mắt sáng rực, như vậy đã nói rõ làm vẫn không tồi.

Một bàn món ăn Trung Quốc, từng món Long Lân làm rất tinh xảo, Lam Hi nhìn mà trong lòng ấm áp, tất cả đều là món ăn bà thích nhất, mấy năm nay bà cứ bay tới bay lui, hoàn cảnh tốt đương nhiên cũng chú trọng việc ăn uống, nhưng không dám đụng tới những món ăn gia đình bình thường này, một mình ăn rất dễ nghĩ đến hai chữ cô độc.

Không nói gì, không khí ăn cơm rất hài hòa, hai người đàn ông có cảm giác đây chính là nhà, nếu như Noãn Noãn tỉnh lại ngồi ở chỗ này, thì đúng nghĩa chính là người một nhà rồi.

Lam Hi nói lần này bà sẽ ở lại rất lâu, lại thật sự rất lâu, mỗi ngày bà sẽ rời giường sớm một chút, ở sát vách phòng của Noãn Noãn, được bà qua lau mặt thay quần áo, chăm sóc cô, ngồi ở bên giường cầm tay nhỏ bé của cô nói chuyện, nói rất nhiều…

Nháy mắt, thời gian chuyển mùa rất mát mẻ không giống Cổ Thành giá rét vào tháng 12, Thái Lan là nước có khí hậu nhiệt đới cho nên cũng không có cái gì gọi là mùa đông, nhiệt độ chỉ lạnh một chút mà thôi.

Hôm nay, Lãnh Thương rảnh rỗi nên rời giường tương đối trễ, đúng lúc Lam Hi muốn đi xuống lầu xem nồi canh bà nấu trong phòng bếp, liền kêu anh trông chừng Noãn Noãn một lát.

Mới vừa chui ra khỏi chăn, Lãnh Thương còn chưa thích ứng được hơi lạnh ở ngoài phòng, bốn năm nay chẳng biết lúc nào đã thành thói quen, mặc kệ bận rộn thế nào hay về nhà rất trễ cũng phải đi qua phòng Noãn Noãn nhìn một lát mới có thể yên tâm, giống như cả ngày mệt mỏi nhưng nhìn thấy cô an tĩnh ngủ thì tất cả mệt mỏi sẽ lập tức tiêu tan, vẫn giống như trước, hô hấp bình thường, đôi mắt đẹp nhất mà anh từng thấy vẫn đóng chặt lại như cũ.

Kéo ghế dựa qua ngồi xuống, điều chỉnh nút điều hòa, mặc dù sống ở Thái Lan mấy chục năm, Lãnh Thương vẫn chưa quen việc một năm không có bốn mùa, nhớ cô gái nhỏ từng nói, cô thích mùa đông nhất, không biết sau khi cô tỉnh lại phát hiện mùa đông ở đây giống như mùa xuân, cô có mất hứng tức giận la hét muốn về nhà không.

“Noãn Noãn, gói quà to mà em hứa vào bốn năm trước đâu? Anh đã nhận được quà sinh nhật, bút máy rất đẹp, anh đang suy nghĩ có cần chờ khi em tỉnh lại, giúp anh viết mấy chữ nghệ thuật không, nhất định sẽ kiếm được một số tiền lớn. Tranh của em đều đã được bán sạch hết. Hiện tại, mấy bức tranh cũ của em trên thị trường đang bị chém giá lên tận trời, nếu không nhờ An An giữ những bức tranh mà em không bán, nhất định bây giờ đã bị trộm sạch, à đúng rồi, nói cho em biết một tin tức tốt, rốt cuộc Thiên An An và Chiến Tả đã ở chung với nhau, còn sinh một đứa bé rất dễ thương, nhưng hôn lễ vẫn chậm chạp không làm, em có biết tại sao không? Bởi vì em đấy đồ ngốc, còn ngủ… Em ngủ nữa anh sẽ… anh sẽ…”

Nói xong, Lãnh Thương liền đứng dậy, khom lưng, lại gần cánh môi hồng nhạt của noãn Noãn, hô hấp của cô khá yếu nhưng có một mùi thơm của hoa bách hợp, cuối cùng vẫn không thể hôn, chê cười lắc đầu, đáy lòng đang nói, Lãnh Thương ơi là Lãnh Thương, chung quy anh chỉ là người thay Chiến Vân Không bảo vệ cô. Trán chống đỡ lên của cô, khẽ nỉ non, Noãn Noãn… 

Buổi tối, Long Lân gọi điện thoại nói tiếp khách hàng ăn cơm sẽ trở về muộn, Lam Hi dặn dò ông mấy câu, bảo ông uống rượu ít, có thể không uống thì đừng uống, sau khi cúp điện thoại, Long Lân còn chưa hồi hồn, cuộc sống thế này làm ông hạnh phúc nhưng cũng thấp thỏm lo âu, không dám phá vỡ cân bằng hiện giờ, như vậy có lẽ là đủ rồi.

Nắm thật chặt áo len bao lấy thân thể, đêm đã khuya, tối nay cực kỳ nhiều sao, như ngọn đèn chói lóa, Lam Hi mở cửa sổ, cửa sổ đối diện chính là Noãn noãn, chỉ cần bà mở mắt sẽ nhìn thấy được, buổi sáng, đứng ở bên ngoài, nhờ cửa không có đóng chặt nên đã nghe được lời của Lãnh Thương nói, cũng thấy động tác muốn hôn của Lãnh Thương, bà không muốn ngăn cản, bởi vì căn bản không cần thiết ngăn cản, rõ ràng, Lãnh Thương rất thích Noãn Noãn, cũng rất yêu cô.

Nhưng, anh lại là một đứa bé hiểu chuyện, hiểu tình yêu thật sự chính là cho đi và chờ đợi, nếu anh thật sự hôn Noãn Noãn, ngay cả anh cũng không cảm thấy dễ chịu, trong lòng Noãn Noãn chỉ có Chiến Vân Không, anh cũng chỉ là một người đi đường cùng lướt qua cô trong cuộc đời này, có thể ở bên cạnh cô trong khoảng thời gian bốn năm khó khăn nhất, là đã thỏa mãn rồi.

Những năm này, bà chỉ thỉnh thoảng gọi điện với Đại Băng Ngưng, biết bây giờ bà ấy sống rất tốt, Lam Hi cũng vui mừng thay bà ấy, Cổ Thanh Dạ cũng chầm chậm đón nhận bà ấy, mẹ con ba người thường ở trong nhà ăn một bữa cơm gia đình, vui vẻ, hòa thuận, đơn giản.

Buổi sáng khi tỉnh lại, điện thoại ở bên tai chấn động, tay quơ lung tung, đầu vùi vào trong gối, khóe môi cong lên cười mình đã sắp thành người hay ngủ nướng.

Lúc này, ngoài cửa chợt vang lên giọng nói của Lãnh Thương, “Dì lam, dì Lam, Noãn Noãn tỉnh rồi… Noãn Noãn tỉnh… em ấy tỉnh…”

Chapter
1 Chương 1-1: Thế mà anh bị phụ nữ cường hôn (1)
2 Chương 1-2: Thế mà anh bị phụ nữ cường hôn (2)
3 Chương 2: Vẫn còn là vị thành niên
4 Chương 3: Đây là anh trai em
5 Chương 4: Trao huân chương
6 Chương 5: Bản chất bên trong
7 Chương 6: Lần đầu gặp mặt rất vui vẻ
8 Chương 7: Bà xã thủ trưởng
9 Chương 8: Chiến vân không
10 Chương 9: Ấm lòng, ấm người, ấm phổi
11 Chương 10: Muốn đánh nhau rồi
12 Chương 11: Người đàn ông kiêu ngạo bất khuất và chính trực
13 Chương 12: Bàn tay lớn bao lấy bàn tay nhỏ
14 Chương 13: Ông đây cắn chết em
15 Chương 14: Quyền khuynh thiên hạ phú khả địch quốc [1]
16 Chương 15: Lau súng cướp cò
17 Chương 16: Em là vợ của Chiến Vân Không anh
18 Chương 17: Ông xã, em rất nhột
19 Chương 18: Cá mắc cạn
20 Chương 19: Sự việc rất kì lạ
21 Chương 20: Là em cho nổ cây táo đỏ?
22 Chương 21: Có một cô vợ nhỏ biết kiếm tiền
23 Chương 22: Báo cáo kết hôn
24 Chương 23: Rốt cuộc anh là chú của em hay là anh trai em!
25 Chương 24: Vỏ bánh pate này quá dày!
26 Chương 25: Khiến anh đoạn tử tuyệt tôn
27 Chương 26: Tuyệt đối không phải là cô ta
28 Chương 27: Anh muốn đích thân kiểm tra một chút
29 Chương 28: Em gái anh tới tính tiền
30 Chương 29: Người con gái ở trong xe
31 Chương 30: Mới vừa gia nhập xã hội người nguyên thủy
32 Chương 31: Bóng đen thần bí
33 Chương 32: Cô kết hôn
34 Chương 33: Không thấy Noãn Noãn
35 Chương 34: Người con gái đeo mặt nạ trong lò mổ
36 Chương 35: Bảo bối, thật xin lỗi!
37 Chương 36: Có một loại rung động gọi là số mệnh đã định
38 Chương 37: Kết hôn trước, yêu sau
39 Chương 38: Một mối tình tay ba đơn phương dây dưa
40 Chương 39: Em phải gọi tôi là chị gái
41 Chương 40: Tư lệnh Vũ
42 Chương 41: Ngôi sao
43 Chương 42: Cô gái của tôi!
44 Chương 43: Chị dâu!
45 Chương 44: Em bắt đầu có chút thích anh!
46 Chương 45: Rốt cuộc cô là người hay quỷ!
47 Chương 46: Đặc công an ninh quốc gia?
48 Chương 47: Anh có tâm sự
49 Chương 48: Nổ súng!
50 Chương 49: Người con gái có vấn đề?
51 Chương 50: Sau này đây chính là nhà của em
52 Chương 51: Nhảy dù!
53 Chương 52: Tin tức!
54 Chương 53: Nói chuyện bên gối (1)
55 Chương 54: Nói chuyện bên gối (2)
56 Chương 55: Anh cũng cần em học cách kiên cường (1)
57 Chương 56: Anh cũng cần em học cách kiên cường (2)
58 Chương 57: Khoảng cách sống và chết!
59 Chương 58: Trùng sinh!
60 Chương 59: Cưỡng ép đáng xấu hổ!
61 Chương 60: Xôn xao! (1)
62 Chương 61: Xôn xao! (2)
63 Chương 62: Về nhà hôn!
64 Chương 62-2: Về nhà hôn! (2)
65 Chương 62-3: Về nhà hôn! (tiếp)
66 Chương 62-4: Về nhà hôn! (tiếp)
67 Chương 62-5: Về nhà hôn! (tiếp)
68 Chương 62-6: Về nhà hôn! (tiếp)
69 Chương 63: Học sinh mới trình diện
70 Chương 63-2: Học sinh mới trình diện (tt)
71 Chương 63-3: Học sinh mới trình diện (tiếp)
72 Chương 63-4: Học sinh mới trình diện (tiếp)
73 Chương 64: Viết một ngàn chữ lý do em thích anh!
74 Chương 64-2: Viết một ngàn chữ lý do em thích anh! (2)
75 Chương 64-3: Viết một ngàn chữ lý do em thích anh! (3)
76 Chương 64-4: Viết một ngàn chữ lý do em thích anh! (4)
77 Chương 65: Trò chơi bắt đầu!
78 Chương 65-2: Trò chơi bắt đầu! (2)
79 Chương 65-3: Trò chơi bắt đầu! (3)
80 Chương 66: Anh hùng biến thành gấu nhỏ!
81 Chương 66-2: Anh hùng biến thành gấu nhỏ! (tiếp)
82 Chương 67-1: Đánh bất ngờ! (1)
83 Chương 67-2: Đánh bất ngờ! (tiếp)
84 Chương 67-3: Đánh bất ngờ! (Tiếp)
85 Chương 68: Tin nhắn giấu tên!
86 Chương 68-2: Tin nhắn giấu tên! (2)
87 Chương 69: Ai bổ nhào vào ai!
88 Chương 69-2: Ai bổ nhào vào ai! (tiếp)
89 Chương 70: Tiệc thọ —— Gió nổi mây phun!
90 Chương 70-2: Tiệc thọ —— Gió nổi mây phun! (tiếp)
91 Chương 71: Vị khách không ngờ tới!
92 Chương 71-2: Vị khách không ngờ tới (tiếp)
93 Chương 72: Thời cơ ra tay thích hợp nhất!
94 Chương 73: Cha của bảo bảo là ai!
95 Chương 74: Cơ hữu (*) tốt, bạn bè tốt!
96 Chương 74-2: Cơ hữu tốt, bạn bè tốt! (tiếp)
97 Chương 75: Không thô lỗ không hấp dẫn!
98 Chương 76: Tay buôn ma túy xinh đẹp?
99 Chương 76-2: Tay buôn ma túy xinh đẹp? (Tiếp)
100 Chương 77: Cô là tội phạm giết người?
101 Chương 78: Sợi dây chuyền!
102 Chương 79: Lần đầu tiên hẹn hò!
103 Chương 80: Chú cũng dị ứng cà chua!
104 Chương 81: Vệ sĩ mới tới!
105 Chương 82: Ngón tay trong tủ lạnh!
106 Chương 83: Xin hỏi chú cảnh sát có chuyện gì không?
107 Chương 83-2: Xin hỏi chú cảnh sát có chuyện gì không? (tiếp)
108 Chương 84: Một bức ảnh trắng đen!
109 Chương 84-2: Một bức ảnh trắng đen! (tiếp)
110 Chương 85: Tại sao là anh?
111 Chương 85-2: Tại sao là anh? (tiếp)
112 Chương 86: Gặp người quen
113 Chương 87: Không gặp không về!
114 Chương 88: Một chút dấu vết!
115 Chương 88-2: Một chút dấu vết! (tiếp)
116 Chương 89: Bí mật!
117 Chương 90: Đêm giáng sinh kinh hoàng!
118 Chương 91: Đêm tế máu!
119 Chương 92: Bí mật máu RH-
120 Chương 93: Trở mặt!
121 Chương 94: Tỉnh lại!
122 Chương 95: Chơi gái không mang theo bao!
123 Chương 96: Có người nhìn thấy cô ta
124 Chương 97: Muốn phong độ thì đừng quan tâm đến nhiệt độ!
125 Chương 98: Thịt heo cải trắng!
126 Chương 99: Nỗi đau của đom đóm!
127 Chương 100: Tỉnh lại, gọi mẹ!
128 Chương 101: Thủ trưởng, cầu xin đứa bé!
129 Chương 102: Cởi quần bông ra!
130 Chương 103: Cô sẽ đi cùng anh đến chân trời góc bể!
131 Chương 104: Bị đánh!
132 Chương 105: Chày cán bột!
133 Chương 106: Trứng đen rán!
134 Chương 107: Giết tinh!
135 Chương 108: Đèn nguyện ước!
136 Chương 109: Bắt cóc!
137 Chương 110: Bắt cóc (2)!
138 Chương 111: Bắt cóc (3)!
139 Chương 112: Bắt cóc (4)!
140 Chương 113: Bắt cóc (5)!
141 Chương 114: Bắt cóc (6)!
142 Chương 115: Bắt cóc (7)!
143 Chương 116: Là địch hay là bạn!
144 Chương 117: Anh hèn hạ!
145 Chương 118: Chờ cô trở lại!
146 Chương 119: Dòng chảy thời gian (đại kết cục đếm ngược)
147 Chương 120: Hoa đều đã nở rộ rồi (Đại kết cục đếm ngược 2)
148 Chương 121: Hạt bụi nhỏ! (Đại cục đếm ngược ba)
149 Chương 122: Cô đơn khi chia xa (Đại kết cục đếm ngược 4)
150 Chương 123-1: Thời gian nhàn nhạt (Đại Kết Cục Thượng)
151 Chương 123-2: Thời gian nhàn nhạt (Đại Kết Cục Thượng) (2)
152 Chương 123-3: Thời gian nhàn nhạt (Đại Kết Cục Thượng) (3)
153 Chương 123-4: Thời gian nhàn nhạt (Đại Kết Cục Thượng) (4)
154 Chương 124-1: Thời gian nhàn nhạt (1)
155 Chương 124-2: Thời gian nhàn nhạt (2)
156 Chương 124-3: Thời gian nhàn nhạt (3)
157 Chương 124-4: Thời gian nhàn nhạt (4)
158 Chương 125: Hạnh phúc tràn đầy (đại kết cục)
159 Chương 125-2: Hạnh phúc tràn đầy (đại kết cục) 2
160 Chương 125-3: Hạnh phúc tràn đầy (đại kết cục) 3
Chapter

Updated 160 Episodes

1
Chương 1-1: Thế mà anh bị phụ nữ cường hôn (1)
2
Chương 1-2: Thế mà anh bị phụ nữ cường hôn (2)
3
Chương 2: Vẫn còn là vị thành niên
4
Chương 3: Đây là anh trai em
5
Chương 4: Trao huân chương
6
Chương 5: Bản chất bên trong
7
Chương 6: Lần đầu gặp mặt rất vui vẻ
8
Chương 7: Bà xã thủ trưởng
9
Chương 8: Chiến vân không
10
Chương 9: Ấm lòng, ấm người, ấm phổi
11
Chương 10: Muốn đánh nhau rồi
12
Chương 11: Người đàn ông kiêu ngạo bất khuất và chính trực
13
Chương 12: Bàn tay lớn bao lấy bàn tay nhỏ
14
Chương 13: Ông đây cắn chết em
15
Chương 14: Quyền khuynh thiên hạ phú khả địch quốc [1]
16
Chương 15: Lau súng cướp cò
17
Chương 16: Em là vợ của Chiến Vân Không anh
18
Chương 17: Ông xã, em rất nhột
19
Chương 18: Cá mắc cạn
20
Chương 19: Sự việc rất kì lạ
21
Chương 20: Là em cho nổ cây táo đỏ?
22
Chương 21: Có một cô vợ nhỏ biết kiếm tiền
23
Chương 22: Báo cáo kết hôn
24
Chương 23: Rốt cuộc anh là chú của em hay là anh trai em!
25
Chương 24: Vỏ bánh pate này quá dày!
26
Chương 25: Khiến anh đoạn tử tuyệt tôn
27
Chương 26: Tuyệt đối không phải là cô ta
28
Chương 27: Anh muốn đích thân kiểm tra một chút
29
Chương 28: Em gái anh tới tính tiền
30
Chương 29: Người con gái ở trong xe
31
Chương 30: Mới vừa gia nhập xã hội người nguyên thủy
32
Chương 31: Bóng đen thần bí
33
Chương 32: Cô kết hôn
34
Chương 33: Không thấy Noãn Noãn
35
Chương 34: Người con gái đeo mặt nạ trong lò mổ
36
Chương 35: Bảo bối, thật xin lỗi!
37
Chương 36: Có một loại rung động gọi là số mệnh đã định
38
Chương 37: Kết hôn trước, yêu sau
39
Chương 38: Một mối tình tay ba đơn phương dây dưa
40
Chương 39: Em phải gọi tôi là chị gái
41
Chương 40: Tư lệnh Vũ
42
Chương 41: Ngôi sao
43
Chương 42: Cô gái của tôi!
44
Chương 43: Chị dâu!
45
Chương 44: Em bắt đầu có chút thích anh!
46
Chương 45: Rốt cuộc cô là người hay quỷ!
47
Chương 46: Đặc công an ninh quốc gia?
48
Chương 47: Anh có tâm sự
49
Chương 48: Nổ súng!
50
Chương 49: Người con gái có vấn đề?
51
Chương 50: Sau này đây chính là nhà của em
52
Chương 51: Nhảy dù!
53
Chương 52: Tin tức!
54
Chương 53: Nói chuyện bên gối (1)
55
Chương 54: Nói chuyện bên gối (2)
56
Chương 55: Anh cũng cần em học cách kiên cường (1)
57
Chương 56: Anh cũng cần em học cách kiên cường (2)
58
Chương 57: Khoảng cách sống và chết!
59
Chương 58: Trùng sinh!
60
Chương 59: Cưỡng ép đáng xấu hổ!
61
Chương 60: Xôn xao! (1)
62
Chương 61: Xôn xao! (2)
63
Chương 62: Về nhà hôn!
64
Chương 62-2: Về nhà hôn! (2)
65
Chương 62-3: Về nhà hôn! (tiếp)
66
Chương 62-4: Về nhà hôn! (tiếp)
67
Chương 62-5: Về nhà hôn! (tiếp)
68
Chương 62-6: Về nhà hôn! (tiếp)
69
Chương 63: Học sinh mới trình diện
70
Chương 63-2: Học sinh mới trình diện (tt)
71
Chương 63-3: Học sinh mới trình diện (tiếp)
72
Chương 63-4: Học sinh mới trình diện (tiếp)
73
Chương 64: Viết một ngàn chữ lý do em thích anh!
74
Chương 64-2: Viết một ngàn chữ lý do em thích anh! (2)
75
Chương 64-3: Viết một ngàn chữ lý do em thích anh! (3)
76
Chương 64-4: Viết một ngàn chữ lý do em thích anh! (4)
77
Chương 65: Trò chơi bắt đầu!
78
Chương 65-2: Trò chơi bắt đầu! (2)
79
Chương 65-3: Trò chơi bắt đầu! (3)
80
Chương 66: Anh hùng biến thành gấu nhỏ!
81
Chương 66-2: Anh hùng biến thành gấu nhỏ! (tiếp)
82
Chương 67-1: Đánh bất ngờ! (1)
83
Chương 67-2: Đánh bất ngờ! (tiếp)
84
Chương 67-3: Đánh bất ngờ! (Tiếp)
85
Chương 68: Tin nhắn giấu tên!
86
Chương 68-2: Tin nhắn giấu tên! (2)
87
Chương 69: Ai bổ nhào vào ai!
88
Chương 69-2: Ai bổ nhào vào ai! (tiếp)
89
Chương 70: Tiệc thọ —— Gió nổi mây phun!
90
Chương 70-2: Tiệc thọ —— Gió nổi mây phun! (tiếp)
91
Chương 71: Vị khách không ngờ tới!
92
Chương 71-2: Vị khách không ngờ tới (tiếp)
93
Chương 72: Thời cơ ra tay thích hợp nhất!
94
Chương 73: Cha của bảo bảo là ai!
95
Chương 74: Cơ hữu (*) tốt, bạn bè tốt!
96
Chương 74-2: Cơ hữu tốt, bạn bè tốt! (tiếp)
97
Chương 75: Không thô lỗ không hấp dẫn!
98
Chương 76: Tay buôn ma túy xinh đẹp?
99
Chương 76-2: Tay buôn ma túy xinh đẹp? (Tiếp)
100
Chương 77: Cô là tội phạm giết người?
101
Chương 78: Sợi dây chuyền!
102
Chương 79: Lần đầu tiên hẹn hò!
103
Chương 80: Chú cũng dị ứng cà chua!
104
Chương 81: Vệ sĩ mới tới!
105
Chương 82: Ngón tay trong tủ lạnh!
106
Chương 83: Xin hỏi chú cảnh sát có chuyện gì không?
107
Chương 83-2: Xin hỏi chú cảnh sát có chuyện gì không? (tiếp)
108
Chương 84: Một bức ảnh trắng đen!
109
Chương 84-2: Một bức ảnh trắng đen! (tiếp)
110
Chương 85: Tại sao là anh?
111
Chương 85-2: Tại sao là anh? (tiếp)
112
Chương 86: Gặp người quen
113
Chương 87: Không gặp không về!
114
Chương 88: Một chút dấu vết!
115
Chương 88-2: Một chút dấu vết! (tiếp)
116
Chương 89: Bí mật!
117
Chương 90: Đêm giáng sinh kinh hoàng!
118
Chương 91: Đêm tế máu!
119
Chương 92: Bí mật máu RH-
120
Chương 93: Trở mặt!
121
Chương 94: Tỉnh lại!
122
Chương 95: Chơi gái không mang theo bao!
123
Chương 96: Có người nhìn thấy cô ta
124
Chương 97: Muốn phong độ thì đừng quan tâm đến nhiệt độ!
125
Chương 98: Thịt heo cải trắng!
126
Chương 99: Nỗi đau của đom đóm!
127
Chương 100: Tỉnh lại, gọi mẹ!
128
Chương 101: Thủ trưởng, cầu xin đứa bé!
129
Chương 102: Cởi quần bông ra!
130
Chương 103: Cô sẽ đi cùng anh đến chân trời góc bể!
131
Chương 104: Bị đánh!
132
Chương 105: Chày cán bột!
133
Chương 106: Trứng đen rán!
134
Chương 107: Giết tinh!
135
Chương 108: Đèn nguyện ước!
136
Chương 109: Bắt cóc!
137
Chương 110: Bắt cóc (2)!
138
Chương 111: Bắt cóc (3)!
139
Chương 112: Bắt cóc (4)!
140
Chương 113: Bắt cóc (5)!
141
Chương 114: Bắt cóc (6)!
142
Chương 115: Bắt cóc (7)!
143
Chương 116: Là địch hay là bạn!
144
Chương 117: Anh hèn hạ!
145
Chương 118: Chờ cô trở lại!
146
Chương 119: Dòng chảy thời gian (đại kết cục đếm ngược)
147
Chương 120: Hoa đều đã nở rộ rồi (Đại kết cục đếm ngược 2)
148
Chương 121: Hạt bụi nhỏ! (Đại cục đếm ngược ba)
149
Chương 122: Cô đơn khi chia xa (Đại kết cục đếm ngược 4)
150
Chương 123-1: Thời gian nhàn nhạt (Đại Kết Cục Thượng)
151
Chương 123-2: Thời gian nhàn nhạt (Đại Kết Cục Thượng) (2)
152
Chương 123-3: Thời gian nhàn nhạt (Đại Kết Cục Thượng) (3)
153
Chương 123-4: Thời gian nhàn nhạt (Đại Kết Cục Thượng) (4)
154
Chương 124-1: Thời gian nhàn nhạt (1)
155
Chương 124-2: Thời gian nhàn nhạt (2)
156
Chương 124-3: Thời gian nhàn nhạt (3)
157
Chương 124-4: Thời gian nhàn nhạt (4)
158
Chương 125: Hạnh phúc tràn đầy (đại kết cục)
159
Chương 125-2: Hạnh phúc tràn đầy (đại kết cục) 2
160
Chương 125-3: Hạnh phúc tràn đầy (đại kết cục) 3