Chương 97: Muốn phong độ thì đừng quan tâm đến nhiệt độ!

Edit: Tịnh Hảo

Nửa đêm ở ngõ hẻm Ngưu Giác, mùi hôi thối bốc lên, đôi mắt sắp sặc chết, ban đêm yên tĩnh, thỉnh thoảng có một hai con chim không thấy rõ vỗ cánh bay qua đỉnh đầu, mang theo tiếng xào xạc quỷ dị, bóng dáng cao lớn của mấy người đàn ông, dưới chân giẫm lên tuyết trắng tạo ra âm thanh khác thường chói tai, lác đác có vài hộ gia đình còn sáng đèn.

"Lão đại, chính là chỗ này." Cổ Thanh Dạ nói nhỏ bên tai của Chiến Vân Không, tay phải ở ngoài áo khoác đen dài cầm nòng súng lạnh lẽo, buổi sáng theo tin tức của người báo cáo, Giang Niệm Tình đã ẩn thân ở đây ba ngày rồi, chỉ có khoảng mười giờ đêm sẽ có một người đàn ông vội tới đưa cho cô ta một chút đồ dùng hàng ngày, thời gian còn lại cô ta không bước chân ra khỏi nhà, người đàn ông khẩu trang đã bám đuôi hai ngày rồi, trên căn bản đều là như vậy.

"Có thể tin được không?" Chiến Vân Không dùng chân đạp tắt tàn thuốc, đốm lửa nhỏ bị dập tắt ở trong tuyết, trước khi ra khỏi cửa, Noãn Noãn đã quàng cho anh chiếc khăn quàng cổ dày, cô gái nhỏ cũng không hỏi anh đã trễ thế này lại muốn đi đâu, chỉ hết lòng sửa sang quần áo ngay ngắn cho anh, sau đó hôn một nụ hôn bình an rồi ôm một lát, sau đó mới cho Chiến gia đi.

Mím môi, "Chắc có thể tin được, em thấy người đàn ông khẩu trang kia ngay thẳng, không nói dối."

"Khi nào thì trở nên qua loa cho xong như vậy." Chiến Vân Không tựa vào trên cửa xe, móc điện thoại di động ra, ném cho Cổ Thanh Dạ, "Cầm giúp tôi, sợ một lát đánh nhau điện thoại di động sẽ rớt mất." Mỗi lần trở về sau khi thi hành nhiệm vụ xong, không biết tung tích điện thoại di động của Chiến Vân Không ở đâu cả, lúc này thủ trưởng Chiến lại để ý đến, bên trong đều là tài liệu quan trọng, nếu đánh mất nữa chắc anh sẽ điên lên.

"Ha ha, lão đại, anh yên tâm, bảo đảm nhiệm vụ hoàn thành." Vô cùng tin tưởng người đàn ông khẩu trang, thật ra thì Cổ Thanh Dạ đã điều tra rồi, vốn chỉ vì tiền thôi sao dám nói dối chứ, có lúc sẽ than thở thật ra cuộc sống rất không công bằng, có vài người cố gắng cả đời nhưng vẫn ở mức bình thường, mà có vài người từ nhỏ đã xuất thân ngậm thìa vàng, hưởng thụ hạnh phúc được tiền bạc vây quanh.

Ba ngày trước, Chiến Vân Không đột nhiên nói muốn bí mật treo giải thưởng, quả thật không có thời gian chờ đợi thủ hạ của anh và Đông Phương bên kia, toàn bộ không thu hoạch được gì, đổi một loại phương thức có lối suy nghĩ khác có lẽ sẽ có phát hiện mới cũng không chừng.

Không mang theo nhiều người, chỉ có hai người Chiến Vân Không và Cổ Thanh Dạ, hằng năm, căn cứ theo kinh nghiệm dã ngoại tác chiến lâu năm của bọn họ, phán đoán xung quanh trong vòng vài trăm mét, trừ người dân nghèo khổ thì chính là kẻ lang thang không còn gì khác.

Lên lầu bốn, hai người dừng lại ở trước một cánh cửa, ngõ hẻm Ngưu Giác nơi đen tối không thể lộ ra ngoài ánh sáng ở Cổ Thành, nơi này là trại tập trung của đám dân nghèo, Chính Phủ hoàn toàn bỏ qua quyền quản lý đối với nơi này, cho nên giết người cướp bóc đánh lộn đánh lạo ở ngõ hẻm Ngưu Giác, mỗi ngày đều có thể thấy nhưng lại là chuyện bình thường, cũng chính như vậy mới cho Giang Niệm Tình một chỗ ẩn thân thật tốt, từ lúc mới bắt đầu, Chiến Vân Không thừa nhận mình đã bỏ quên chỗ này.

Những kỹ năng được học trong bộ đội đặc chủng bậc nhất là mỗi người lính đặc chủng đều phải dùng hết năng lực để có thể hình dung được từng phương hướng, Cổ Thanh Dạ đã sớm chuẩn bị lấy một thanh kẽm mỏng ra, xoay chuyển mấy cái đơn giản liền nghe một tiếng "cụp", phá hủy nhẹ nhàng như một tờ giấy, một cước đá văng cửa gỗ ra.

Chiến Vân Không dẫn đầu nghiêng người nhanh chóng đi vào, bên trong tối đen như mực, sàn nhà dưới chân theo lực ép mạnh của người đàn ông phát ra tiếng trầm thấp như muốn sụp xuống, Cổ Thanh Dạ dựa lưng vào, đôi mắt màu tím trong đêm tối lờ mờ phát ra ánh sáng nhạt, quỷ dị làm cho lòng người sợ hãi.

Căn phòng không lớn, một phòng ngủ và một phòng khách, tra từng ngóc ngách không có bất kỳ phát hiện nào, chẳng lẽ người đàn ông khẩu trang lừa anh ta, Cổ Thanh Dạ nhíu chặt mày, không khỏi bắt đầu nghi ngờ.

Đôi mắt màu đen sắc bén nâng lên, liếc nhìn trên nóc nhà đơn sơ, trong đầu nhớ lại tình hình ở bên ngoài và vừa mới thấy được, cả tòa lầu chỉ cao bốn tầng, trùng hợp cô ta lại ở tầng bốn, thiết kế của tầng bốn cũ kĩ, thường trên đỉnh đều sẽ có một ống thông gió, bản lĩnh của cô gái chỉ mười giây leo lên nơi đó hẳn là dễ như trở bàn tay.

"Thanh Dạ!" Chiến gia khẽ gọi anh ta, chỉ chỉ phía trên, Cổ Thanh Dạ sửng sốt, sau đó nhanh chóng phản ứng kịp, hai người trao đổi ánh mắt, một phút đồng hồ sau hai người đàn ông đứng trên sân thượng, giương mắt nhìn trước mặt bọn họ cách đó không xa, có một bóng dáng yểu điệu đứng lặng ở trong gió rét, áo khoác phong phanh bị gió cuốn cả một góc áo, bông tuyết rơi xuống bay ở trong đêm.

"Mẹ nó, muốn phong độ thì không cần quan tâm đến nhiệt độ, máu lạnh chính là không tầm thường, e là không mặc quần áo cũng đông lạnh không chết đó!"

Cổ Thanh Dạ vừa nhìn thấy người con gái này liền điên cuồng gào thét ồn ào, anh ta tức giận, thiếu chút nữa giết chết Noãn Noãn, còn cải trang lừa mọi người lâu như vậy, vừa nghĩ tới mình đã từng cảm thấy gương mặt của cô ta xinh đẹp, từng đùa giỡn cô ta, Cổ Thanh Dạ thấy ghê tởm giống như ăn shit. 

"Đại thủ trưởng Chiến còn mong chờ hơn cả tôi đấy, sắp tối rồi đó, vợ yêu không muốn chia xa kia như thế nào rồi, vẫn là các anh có chút bản lĩnh mới tìm được tôi thôi, xem ra cũng không lợi hại như trong truyền thuyết vậy!”

Ngay từ lúc bọn họ nạy khoá cửa, Giang Niệm Tình đã phát giác, không có ý chạy trốn, cô ta muốn xem hai lính đặc chủng trong truyền thuyết cần tốn thời gian bao lâu mới có thể tìm được cô ta.

"Cô cũng không giống như trong tưởng tượng của chúng tôi, có sáng tạo núp ở chỗ này, co được dãn được (*), quả thật David Thần rất bỏ công sức để bồi dưỡng cô."

(*) Biết ứng phó thích hợp với tình hình cụ thể.

"Tôi nghe nói còn có công phu trên giường đã luyện thành cao thủ tương đương với Lô Hỏa Thuần Thanh.” (*)

(*) Lô Hỏa Thuần Thanh: ví sự thành công trong học vấn, kĩ thuật,…

Cổ Thanh Dạ chắn trước mặt Chiến Vân Không, đây là sự ăn ý mà bao năm nay hai người phối hợp thành tự nhiên, cô ta đã giết bao nhiêu người con gái để trà trộn vào.

Do trời tối, hai người đàn ông này không nhìn thấy mặt của Giang Niệm Tình đỏ lên, thử hỏi xem, cuộc sống riêng tư của ai bị nói giống như một chuyện cười có vui được không, quả đấm nắm chặt, nhịn nỗi kích động muốn đánh anh ta một đấm, "Đây chính là thủ hạ của Chiến thần sao, tố chất của một vị Đại Tướng cũng quá kém rồi đấy." Giang Niệm Tình không để lại dấu vết lui về phía sau một bước nhỏ, chỉ cần đi lên trước một bước nữa thì người sẽ té xuống.

"Cô nói mục đích của cô đi, tôi nghĩ không chỉ vì giết chết Noãn Noãn đơn giản như vậy, rốt cuộc cô và nhà họ Tinh có thù hận sâu sắc gì, cái chết của cha cô có phải các người đã hiểu lầm hay không.”

Chuyện Chiến Vân Không quan tâm nhất chính là vấn đề này, lần trước sau khi Tinh Tử Bằng nói xong, anh cũng phái người đi điều tra chuyện năm đó, tài liệu bộ đội của người tên Mạc Giang này trong hệ thống rất kỳ quái, bởi vì chút nguyên nhân đặc biệt gì đó mà bị xóa tên, nói cách khác bất cứ chuyện gì của ông ta vào lúc trước đều không biết gì cả, vậy phải kết thúc chuyện này như thế nào là vấn đề khó khăn nhất đầu tiên, giải quyết tốt thì mọi người mới bình an vô sự, một khi giải quyết không tốt thì hậu quả khó mà lường được.

"Thiếu nợ thì trả tiền là lẽ bình thường, huống chi cha vợ anh thiếu đây chính là mạng người, mạng người hai mươi mấy năm thiếu lâu như vậy, tôi giết cả nhà ông ta cũng coi như bình thường thôi, giống như vay ngân hàng còn phải có lãi suất chứ."

Nói rất có lý, đôi tay của Giang Niệm Tình đặt trong túi áo khoác ngoài, đứng đơn độc, bây giờ là mười hai giờ khuya, đèn ở ngõ hẻm Ngưu Giác đều đã tắt, chỉ có ba người đang đứng trên mái nhà nào đó, khí thế không phải là sẵn sàng chiến đấu, mà giống như là bạn bè thân đang nói chuyện phiếm mang theo sự thoải mái, tựa đã lâu không gặp.

"Thúi lắm, rốt cuộc cô, anh ta, ngay cả cha cô chết như thế nào thì tôi không quan tâm, nhưng sao lại nổ súng bậy bạ chứ, lời tôi đoán không sai chứ, phát súng làm ngực Noãn Noãn bị thương là do David Thần bắn, mẹ nó, sớm biết thì tôi đã giết anh ta ở Nam Phi.” Cổ Thanh Dạ phun một ngụm nước bọt, đôi mắt màu tím mang sự khát máu.

"Tôi khuyên các anh tốt nhất đừng động tới chuyện này, đây là ân oán giữa tôi và nhà họ Tinh, xin Chiến gia đứng sang một bên." Nói xong, cúi đầu nhìn nhìn đồng hồ đeo tay, nốt ruồi mỹ nhân trên khóe môi theo động tác mà khẽ nâng lên.

"Thật xin lỗi làm không được, cô chọc vào Noãn Noãn của chúng tôi, chính là đối nghịch với mọi người, chị em cô cách cái chết không xa đâu, cô xem hôm nay chết hay là chuẩn bị một lát rồi chết.” Cổ Thanh Dạ quay ngược họng súng trong tay chĩa thẳng vào mi tâm của Giang Niệm Tình, khẽ bóp cò súng chắc chắn cô ta sẽ chết, đó là chuyện không thể nghi ngờ.

Giang Niệm Tình vùi mặt vào trong áo khoác nở nụ cười, “Ha ha, giọng điệu của thủ trưởng Cổ làm tôi rất sợ hãi đấy, nhưng mà hôm nay tôi rất bận không rảnh chơi cùng.” Nói xong, bóng dáng chuyển động bỗng chốc nhảy từ mái nhà xuống, Cổ Thanh Dạ định nhấc chân chạy tới thì bị Chiến Vân Không duỗi tay nắm lấy.

"Để cho cô ta đi, xung quanh đây đều là tai mắt." Đôi mắt sắc bén như chim ưng của Chiến gia phát sáng ở trong đêm tối, túm lấy Cổ Thanh Dạ xoay người nhanh chóng rời đi.

"Lão đại, tại sao anh không bắt Giang Ly lại, ít nhất chúng ta cũng có lợi thế trong tay, cũng không sợ người con gái chết tiệt kia hạ độc thủ.” Trai đẹp Cổ tựa vào bên cửa xe, cũng không biết lão đại và Giang Ly có bí mật gì, vẫn đơn độc phái người âm thầm bảo vệ thằng nhóc đó, bản thân mình cũng không dám hỏi nhiều, trong lòng yên lặng đoán mò, nếu có Quan Lê Hiên ở đây thì hai người có thể phân tích một chút.

Chiến Vân Không lái xe mặt không chút thay đổi, khẽ nhếch môi, tay lái vững vàng chuyển động ở trong tay, hai mắt nhìn chằm chằm đường cao tốc trống trải đen kịt ở phía trước, đột nhiên phía trước có một tia sáng chói mắt chiếu thẳng vào bọn họ, chợt mắt hai người không mở ra được, may mà kỹ thuật điều khiển của Chiến Vân Không lưu loát, tố chất dũng mãnh không chút hoảng sợ một cước phanh xe lại, dừng xe hai người đi xuống, đèn ở phía trước bắt đầu chớp chớp, giống như phát tín hiệu ở trên cao tốc tối đen vắng vẻ có chút quái lạ.

Hai người liếc mắt nhìn nhau, Cổ Thanh Dạ đến gần kiểm tra trước Chiến Vân Không, đây là một chiếc xe Bugatti cao cấp tốc độ chạy siêu nhanh, lại đụng vào trên hàng rào, trước đầu xe bị đụng vào không nhìn thấy được hình dạng, khí an toàn trong xe mở ra hết, một người đàn ông ngửa đầu mặt đầy máu đã hôn mê, hai người đều nhíu chặt lông mày, người này nhìn khá quen đấy, lại gần nhìn kỹ, hai mắt của Cổ Thanh Dạ trừng lớn vội vàng mở cửa xe, “Mẹ nó, đây không phải là Phong Tây sao?” 

Bệnh viện quân đội.

Trong phòng cấp cứu, đầu của Phong Tây quấn đầy vải, cúi thấp đầu nhắm mắt lại, tay nâng trán, sau khi xảy ra tai nạn xe, não bị chấn thương làm anh ta mê man vẫn còn chưa tỉnh táo.

"Tiểu Tây Tây, không phải cậu ra nước ngoài đóng phim sao, sao có thể ngủ thiếp trên đường cao tốc chứ.”

Ngủ? Mình giống như một con gấu mà tên Cổ nhiều chuyện còn rảnh rỗi chọc ghẹo anh, đột nhiên ngẩng đầu trừng anh ta, nhưng bởi vì động tác quá mạnh, quên cái cổ vừa mới bị Cố Lưu Niên bẻ chỉnh xương lại cho anh, đau đến gương mặt tuấn tú của anh méo lại kêu oa oa.

“Cậu đấy, chê tôi chưa đủ thảm đúng không, nếu coi tôi là truyện cười thì cút đi.” Một cước đá Cổ Thanh Dạ nhưng sức không lớn, từ nhỏ là anh em cùng nhau lớn lên, cũng hiểu rõ tính tình lẫn nhau, Phong Tây tức giận, vừa xuống máy bay lái xe về nhà đi ngủ, cũng không biết xảy ra chuyện gì.

“Đừng ồn ào, cậu nói một chút xem rốt cuộc tại sao biến thành như thế, có phải đụng trúng người khác sao.”

“Mẹ nó, tôi nào biết chứ, đang lái xe đã cảm thấy phía sau có chiếc xe lớn đột nhiên đụng tôi từ phía sau, tôi và cả xe đụng phải hàng rào, sau đó mở mắt thì đã ở chỗ này rồi.”

Chapter
1 Chương 1-1: Thế mà anh bị phụ nữ cường hôn (1)
2 Chương 1-2: Thế mà anh bị phụ nữ cường hôn (2)
3 Chương 2: Vẫn còn là vị thành niên
4 Chương 3: Đây là anh trai em
5 Chương 4: Trao huân chương
6 Chương 5: Bản chất bên trong
7 Chương 6: Lần đầu gặp mặt rất vui vẻ
8 Chương 7: Bà xã thủ trưởng
9 Chương 8: Chiến vân không
10 Chương 9: Ấm lòng, ấm người, ấm phổi
11 Chương 10: Muốn đánh nhau rồi
12 Chương 11: Người đàn ông kiêu ngạo bất khuất và chính trực
13 Chương 12: Bàn tay lớn bao lấy bàn tay nhỏ
14 Chương 13: Ông đây cắn chết em
15 Chương 14: Quyền khuynh thiên hạ phú khả địch quốc [1]
16 Chương 15: Lau súng cướp cò
17 Chương 16: Em là vợ của Chiến Vân Không anh
18 Chương 17: Ông xã, em rất nhột
19 Chương 18: Cá mắc cạn
20 Chương 19: Sự việc rất kì lạ
21 Chương 20: Là em cho nổ cây táo đỏ?
22 Chương 21: Có một cô vợ nhỏ biết kiếm tiền
23 Chương 22: Báo cáo kết hôn
24 Chương 23: Rốt cuộc anh là chú của em hay là anh trai em!
25 Chương 24: Vỏ bánh pate này quá dày!
26 Chương 25: Khiến anh đoạn tử tuyệt tôn
27 Chương 26: Tuyệt đối không phải là cô ta
28 Chương 27: Anh muốn đích thân kiểm tra một chút
29 Chương 28: Em gái anh tới tính tiền
30 Chương 29: Người con gái ở trong xe
31 Chương 30: Mới vừa gia nhập xã hội người nguyên thủy
32 Chương 31: Bóng đen thần bí
33 Chương 32: Cô kết hôn
34 Chương 33: Không thấy Noãn Noãn
35 Chương 34: Người con gái đeo mặt nạ trong lò mổ
36 Chương 35: Bảo bối, thật xin lỗi!
37 Chương 36: Có một loại rung động gọi là số mệnh đã định
38 Chương 37: Kết hôn trước, yêu sau
39 Chương 38: Một mối tình tay ba đơn phương dây dưa
40 Chương 39: Em phải gọi tôi là chị gái
41 Chương 40: Tư lệnh Vũ
42 Chương 41: Ngôi sao
43 Chương 42: Cô gái của tôi!
44 Chương 43: Chị dâu!
45 Chương 44: Em bắt đầu có chút thích anh!
46 Chương 45: Rốt cuộc cô là người hay quỷ!
47 Chương 46: Đặc công an ninh quốc gia?
48 Chương 47: Anh có tâm sự
49 Chương 48: Nổ súng!
50 Chương 49: Người con gái có vấn đề?
51 Chương 50: Sau này đây chính là nhà của em
52 Chương 51: Nhảy dù!
53 Chương 52: Tin tức!
54 Chương 53: Nói chuyện bên gối (1)
55 Chương 54: Nói chuyện bên gối (2)
56 Chương 55: Anh cũng cần em học cách kiên cường (1)
57 Chương 56: Anh cũng cần em học cách kiên cường (2)
58 Chương 57: Khoảng cách sống và chết!
59 Chương 58: Trùng sinh!
60 Chương 59: Cưỡng ép đáng xấu hổ!
61 Chương 60: Xôn xao! (1)
62 Chương 61: Xôn xao! (2)
63 Chương 62: Về nhà hôn!
64 Chương 62-2: Về nhà hôn! (2)
65 Chương 62-3: Về nhà hôn! (tiếp)
66 Chương 62-4: Về nhà hôn! (tiếp)
67 Chương 62-5: Về nhà hôn! (tiếp)
68 Chương 62-6: Về nhà hôn! (tiếp)
69 Chương 63: Học sinh mới trình diện
70 Chương 63-2: Học sinh mới trình diện (tt)
71 Chương 63-3: Học sinh mới trình diện (tiếp)
72 Chương 63-4: Học sinh mới trình diện (tiếp)
73 Chương 64: Viết một ngàn chữ lý do em thích anh!
74 Chương 64-2: Viết một ngàn chữ lý do em thích anh! (2)
75 Chương 64-3: Viết một ngàn chữ lý do em thích anh! (3)
76 Chương 64-4: Viết một ngàn chữ lý do em thích anh! (4)
77 Chương 65: Trò chơi bắt đầu!
78 Chương 65-2: Trò chơi bắt đầu! (2)
79 Chương 65-3: Trò chơi bắt đầu! (3)
80 Chương 66: Anh hùng biến thành gấu nhỏ!
81 Chương 66-2: Anh hùng biến thành gấu nhỏ! (tiếp)
82 Chương 67-1: Đánh bất ngờ! (1)
83 Chương 67-2: Đánh bất ngờ! (tiếp)
84 Chương 67-3: Đánh bất ngờ! (Tiếp)
85 Chương 68: Tin nhắn giấu tên!
86 Chương 68-2: Tin nhắn giấu tên! (2)
87 Chương 69: Ai bổ nhào vào ai!
88 Chương 69-2: Ai bổ nhào vào ai! (tiếp)
89 Chương 70: Tiệc thọ —— Gió nổi mây phun!
90 Chương 70-2: Tiệc thọ —— Gió nổi mây phun! (tiếp)
91 Chương 71: Vị khách không ngờ tới!
92 Chương 71-2: Vị khách không ngờ tới (tiếp)
93 Chương 72: Thời cơ ra tay thích hợp nhất!
94 Chương 73: Cha của bảo bảo là ai!
95 Chương 74: Cơ hữu (*) tốt, bạn bè tốt!
96 Chương 74-2: Cơ hữu tốt, bạn bè tốt! (tiếp)
97 Chương 75: Không thô lỗ không hấp dẫn!
98 Chương 76: Tay buôn ma túy xinh đẹp?
99 Chương 76-2: Tay buôn ma túy xinh đẹp? (Tiếp)
100 Chương 77: Cô là tội phạm giết người?
101 Chương 78: Sợi dây chuyền!
102 Chương 79: Lần đầu tiên hẹn hò!
103 Chương 80: Chú cũng dị ứng cà chua!
104 Chương 81: Vệ sĩ mới tới!
105 Chương 82: Ngón tay trong tủ lạnh!
106 Chương 83: Xin hỏi chú cảnh sát có chuyện gì không?
107 Chương 83-2: Xin hỏi chú cảnh sát có chuyện gì không? (tiếp)
108 Chương 84: Một bức ảnh trắng đen!
109 Chương 84-2: Một bức ảnh trắng đen! (tiếp)
110 Chương 85: Tại sao là anh?
111 Chương 85-2: Tại sao là anh? (tiếp)
112 Chương 86: Gặp người quen
113 Chương 87: Không gặp không về!
114 Chương 88: Một chút dấu vết!
115 Chương 88-2ột chút dấu vết! (tiếp)
116 Chương 89: Bí mật!
117 Chương 90: Đêm giáng sinh kinh hoàng!
118 Chương 91: Đêm tế máu!
119 Chương 92: Bí mật máu RH-
120 Chương 93: Trở mặt!
121 Chương 94: Tỉnh lại!
122 Chương 95: Chơi gái không mang theo bao!
123 Chương 96: Có người nhìn thấy cô ta
124 Chương 97: Muốn phong độ thì đừng quan tâm đến nhiệt độ!
125 Chương 98: Thịt heo cải trắng!
126 Chương 99: Nỗi đau của đom đóm!
127 Chương 100: Tỉnh lại, gọi mẹ!
128 Chương 101: Thủ trưởng, cầu xin đứa bé!
129 Chương 102: Cởi quần bông ra!
130 Chương 103: Cô sẽ đi cùng anh đến chân trời góc bể!
131 Chương 104: Bị đánh!
132 Chương 105: Chày cán bột!
133 Chương 106: Trứng đen rán!
134 Chương 107: Giết tinh!
135 Chương 108: Đèn nguyện ước!
136 Chương 109: Bắt cóc!
137 Chương 110: Bắt cóc (2)!
138 Chương 111: Bắt cóc (3)!
139 Chương 112: Bắt cóc (4)!
140 Chương 113: Bắt cóc (5)!
141 Chương 114: Bắt cóc (6)!
142 Chương 115: Bắt cóc (7)!
143 Chương 116: Là địch hay là bạn!
144 Chương 117: Anh hèn hạ!
145 Chương 118: Chờ cô trở lại!
146 Chương 119: Dòng chảy thời gian (đại kết cục đếm ngược)
147 Chương 120: Hoa đều đã nở rộ rồi (Đại kết cục đếm ngược 2)
148 Chương 121: Hạt bụi nhỏ! (Đại cục đếm ngược ba)
149 Chương 122: Cô đơn khi chia xa (Đại kết cục đếm ngược 4)
150 Chương 123-1: Thời gian nhàn nhạt (Đại Kết Cục Thượng)
151 Chương 123-2: Thời gian nhàn nhạt (Đại Kết Cục Thượng) (2)
152 Chương 123-3: Thời gian nhàn nhạt (Đại Kết Cục Thượng) (3)
153 Chương 123-4: Thời gian nhàn nhạt (Đại Kết Cục Thượng) (4)
154 Chương 124-1: Thời gian nhàn nhạt (1)
155 Chương 124-2: Thời gian nhàn nhạt (2)
156 Chương 124-3: Thời gian nhàn nhạt (3)
157 Chương 124-4: Thời gian nhàn nhạt (4)
158 Chương 125: Hạnh phúc tràn đầy (đại kết cục)
159 Chương 125-2: Hạnh phúc tràn đầy (đại kết cục) 2
160 Chương 125-3: Hạnh phúc tràn đầy (đại kết cục) 3
Chapter

Updated 160 Episodes

1
Chương 1-1: Thế mà anh bị phụ nữ cường hôn (1)
2
Chương 1-2: Thế mà anh bị phụ nữ cường hôn (2)
3
Chương 2: Vẫn còn là vị thành niên
4
Chương 3: Đây là anh trai em
5
Chương 4: Trao huân chương
6
Chương 5: Bản chất bên trong
7
Chương 6: Lần đầu gặp mặt rất vui vẻ
8
Chương 7: Bà xã thủ trưởng
9
Chương 8: Chiến vân không
10
Chương 9: Ấm lòng, ấm người, ấm phổi
11
Chương 10: Muốn đánh nhau rồi
12
Chương 11: Người đàn ông kiêu ngạo bất khuất và chính trực
13
Chương 12: Bàn tay lớn bao lấy bàn tay nhỏ
14
Chương 13: Ông đây cắn chết em
15
Chương 14: Quyền khuynh thiên hạ phú khả địch quốc [1]
16
Chương 15: Lau súng cướp cò
17
Chương 16: Em là vợ của Chiến Vân Không anh
18
Chương 17: Ông xã, em rất nhột
19
Chương 18: Cá mắc cạn
20
Chương 19: Sự việc rất kì lạ
21
Chương 20: Là em cho nổ cây táo đỏ?
22
Chương 21: Có một cô vợ nhỏ biết kiếm tiền
23
Chương 22: Báo cáo kết hôn
24
Chương 23: Rốt cuộc anh là chú của em hay là anh trai em!
25
Chương 24: Vỏ bánh pate này quá dày!
26
Chương 25: Khiến anh đoạn tử tuyệt tôn
27
Chương 26: Tuyệt đối không phải là cô ta
28
Chương 27: Anh muốn đích thân kiểm tra một chút
29
Chương 28: Em gái anh tới tính tiền
30
Chương 29: Người con gái ở trong xe
31
Chương 30: Mới vừa gia nhập xã hội người nguyên thủy
32
Chương 31: Bóng đen thần bí
33
Chương 32: Cô kết hôn
34
Chương 33: Không thấy Noãn Noãn
35
Chương 34: Người con gái đeo mặt nạ trong lò mổ
36
Chương 35: Bảo bối, thật xin lỗi!
37
Chương 36: Có một loại rung động gọi là số mệnh đã định
38
Chương 37: Kết hôn trước, yêu sau
39
Chương 38: Một mối tình tay ba đơn phương dây dưa
40
Chương 39: Em phải gọi tôi là chị gái
41
Chương 40: Tư lệnh Vũ
42
Chương 41: Ngôi sao
43
Chương 42: Cô gái của tôi!
44
Chương 43: Chị dâu!
45
Chương 44: Em bắt đầu có chút thích anh!
46
Chương 45: Rốt cuộc cô là người hay quỷ!
47
Chương 46: Đặc công an ninh quốc gia?
48
Chương 47: Anh có tâm sự
49
Chương 48: Nổ súng!
50
Chương 49: Người con gái có vấn đề?
51
Chương 50: Sau này đây chính là nhà của em
52
Chương 51: Nhảy dù!
53
Chương 52: Tin tức!
54
Chương 53: Nói chuyện bên gối (1)
55
Chương 54: Nói chuyện bên gối (2)
56
Chương 55: Anh cũng cần em học cách kiên cường (1)
57
Chương 56: Anh cũng cần em học cách kiên cường (2)
58
Chương 57: Khoảng cách sống và chết!
59
Chương 58: Trùng sinh!
60
Chương 59: Cưỡng ép đáng xấu hổ!
61
Chương 60: Xôn xao! (1)
62
Chương 61: Xôn xao! (2)
63
Chương 62: Về nhà hôn!
64
Chương 62-2: Về nhà hôn! (2)
65
Chương 62-3: Về nhà hôn! (tiếp)
66
Chương 62-4: Về nhà hôn! (tiếp)
67
Chương 62-5: Về nhà hôn! (tiếp)
68
Chương 62-6: Về nhà hôn! (tiếp)
69
Chương 63: Học sinh mới trình diện
70
Chương 63-2: Học sinh mới trình diện (tt)
71
Chương 63-3: Học sinh mới trình diện (tiếp)
72
Chương 63-4: Học sinh mới trình diện (tiếp)
73
Chương 64: Viết một ngàn chữ lý do em thích anh!
74
Chương 64-2: Viết một ngàn chữ lý do em thích anh! (2)
75
Chương 64-3: Viết một ngàn chữ lý do em thích anh! (3)
76
Chương 64-4: Viết một ngàn chữ lý do em thích anh! (4)
77
Chương 65: Trò chơi bắt đầu!
78
Chương 65-2: Trò chơi bắt đầu! (2)
79
Chương 65-3: Trò chơi bắt đầu! (3)
80
Chương 66: Anh hùng biến thành gấu nhỏ!
81
Chương 66-2: Anh hùng biến thành gấu nhỏ! (tiếp)
82
Chương 67-1: Đánh bất ngờ! (1)
83
Chương 67-2: Đánh bất ngờ! (tiếp)
84
Chương 67-3: Đánh bất ngờ! (Tiếp)
85
Chương 68: Tin nhắn giấu tên!
86
Chương 68-2: Tin nhắn giấu tên! (2)
87
Chương 69: Ai bổ nhào vào ai!
88
Chương 69-2: Ai bổ nhào vào ai! (tiếp)
89
Chương 70: Tiệc thọ —— Gió nổi mây phun!
90
Chương 70-2: Tiệc thọ —— Gió nổi mây phun! (tiếp)
91
Chương 71: Vị khách không ngờ tới!
92
Chương 71-2: Vị khách không ngờ tới (tiếp)
93
Chương 72: Thời cơ ra tay thích hợp nhất!
94
Chương 73: Cha của bảo bảo là ai!
95
Chương 74: Cơ hữu (*) tốt, bạn bè tốt!
96
Chương 74-2: Cơ hữu tốt, bạn bè tốt! (tiếp)
97
Chương 75: Không thô lỗ không hấp dẫn!
98
Chương 76: Tay buôn ma túy xinh đẹp?
99
Chương 76-2: Tay buôn ma túy xinh đẹp? (Tiếp)
100
Chương 77: Cô là tội phạm giết người?
101
Chương 78: Sợi dây chuyền!
102
Chương 79: Lần đầu tiên hẹn hò!
103
Chương 80: Chú cũng dị ứng cà chua!
104
Chương 81: Vệ sĩ mới tới!
105
Chương 82: Ngón tay trong tủ lạnh!
106
Chương 83: Xin hỏi chú cảnh sát có chuyện gì không?
107
Chương 83-2: Xin hỏi chú cảnh sát có chuyện gì không? (tiếp)
108
Chương 84: Một bức ảnh trắng đen!
109
Chương 84-2: Một bức ảnh trắng đen! (tiếp)
110
Chương 85: Tại sao là anh?
111
Chương 85-2: Tại sao là anh? (tiếp)
112
Chương 86: Gặp người quen
113
Chương 87: Không gặp không về!
114
Chương 88: Một chút dấu vết!
115
Chương 88-2: Một chút dấu vết! (tiếp)
116
Chương 89: Bí mật!
117
Chương 90: Đêm giáng sinh kinh hoàng!
118
Chương 91: Đêm tế máu!
119
Chương 92: Bí mật máu RH-
120
Chương 93: Trở mặt!
121
Chương 94: Tỉnh lại!
122
Chương 95: Chơi gái không mang theo bao!
123
Chương 96: Có người nhìn thấy cô ta
124
Chương 97: Muốn phong độ thì đừng quan tâm đến nhiệt độ!
125
Chương 98: Thịt heo cải trắng!
126
Chương 99: Nỗi đau của đom đóm!
127
Chương 100: Tỉnh lại, gọi mẹ!
128
Chương 101: Thủ trưởng, cầu xin đứa bé!
129
Chương 102: Cởi quần bông ra!
130
Chương 103: Cô sẽ đi cùng anh đến chân trời góc bể!
131
Chương 104: Bị đánh!
132
Chương 105: Chày cán bột!
133
Chương 106: Trứng đen rán!
134
Chương 107: Giết tinh!
135
Chương 108: Đèn nguyện ước!
136
Chương 109: Bắt cóc!
137
Chương 110: Bắt cóc (2)!
138
Chương 111: Bắt cóc (3)!
139
Chương 112: Bắt cóc (4)!
140
Chương 113: Bắt cóc (5)!
141
Chương 114: Bắt cóc (6)!
142
Chương 115: Bắt cóc (7)!
143
Chương 116: Là địch hay là bạn!
144
Chương 117: Anh hèn hạ!
145
Chương 118: Chờ cô trở lại!
146
Chương 119: Dòng chảy thời gian (đại kết cục đếm ngược)
147
Chương 120: Hoa đều đã nở rộ rồi (Đại kết cục đếm ngược 2)
148
Chương 121: Hạt bụi nhỏ! (Đại cục đếm ngược ba)
149
Chương 122: Cô đơn khi chia xa (Đại kết cục đếm ngược 4)
150
Chương 123-1: Thời gian nhàn nhạt (Đại Kết Cục Thượng)
151
Chương 123-2: Thời gian nhàn nhạt (Đại Kết Cục Thượng) (2)
152
Chương 123-3: Thời gian nhàn nhạt (Đại Kết Cục Thượng) (3)
153
Chương 123-4: Thời gian nhàn nhạt (Đại Kết Cục Thượng) (4)
154
Chương 124-1: Thời gian nhàn nhạt (1)
155
Chương 124-2: Thời gian nhàn nhạt (2)
156
Chương 124-3: Thời gian nhàn nhạt (3)
157
Chương 124-4: Thời gian nhàn nhạt (4)
158
Chương 125: Hạnh phúc tràn đầy (đại kết cục)
159
Chương 125-2: Hạnh phúc tràn đầy (đại kết cục) 2
160
Chương 125-3: Hạnh phúc tràn đầy (đại kết cục) 3