Chương 114: Bắt cóc (6)!

Edit: Tịnh Hảo

“Mẹ nó, đó không phải là bạn lâu năm của cô sao, cô nhóc Noãn, sao cô không nói cho tôi biết anh ấy vẫn còn sống, muốn hù chết tôi sao!” Lúc nhỏ ở nhà họ Tinh đã gặp Thành Nham Thâm mấy lần, cũng nhớ rõ chàng thiếu niên cao lớn khôi ngô, sau này lớn lên nữa, hình như từng nhìn thấy trên TV, chính là lúc phát tin tử trận của anh, trong lòng buồn một trận, nhiều trai đẹp quá sao nên phải chết sớm như vậy, trời cao đố kỵ anh tài ư.

"Nhỏ giọng một chút, từ giờ trở đi không cho chị nói chuyện, ngậm miệng lại, cho dù nhìn thấy gì, nghe được gì cũng không được há mồm.”

Bỗng chốc đóng chặt miệng lại, vội vàng gật đầu, đột nhiên Tinh Hạ cảm thấy trên người Noãn Noãn có một phong cách lãnh đạo tiềm ẩn, từng tiếng nói từng cử động rất có phong độ của một vị đại tướng, gặp chuyện gì cũng tỉnh táo không hoảng loạn, giống như ở trong mắt cô, tất cả chỉ là một bàn cờ đâu vào đấy, mà cô chính là người đánh cờ.

Trong năm người, có bốn người là mình quen biết, mỗi người có vẻ mặt khác nhau, Bạch Nguyệt Oánh cười lạnh cong môi, Lý Tường thờ ơ lạnh nhạt, đáy mắt Giang Y Trạch thoáng qua sự đau lòng, mặt Cố Trì vẫn không thay đổi, khẽ cau mày không để lại dấu vết.

Mặc dù, Noãn Noãn bọn họ không bị ngược đãi về mặt thân thể, cũng cho bọn họ ăn, mỗi ngày vào khoảng 8 giờ tối vệ sĩ sẽ đưa tới hai chén canh ấm, khó uống giống như nước rửa nồi, không có mùi vị, không có dinh dưỡng, làm Tinh Hạ ghê tởm không để ý đến, vừa nghe mùi đã nôn ọe ói hết tất cả mọi thứ còn sót lại trong bụng, gào to bảo Noãn Noãn mau chóng vứt sạch đi.

Tuy gầy, nhưng khí thế không thể giảm, kiêu căng nâng cằm nhỏ lên, đôi mắt quan sát trên người Cố Trì.

Đi tới bên cạnh Lam Hi giúp bà chỉnh lại mép váy bị cuốn lên, vỗ vỗ đầu gối của bà, cười nhạt an ủi bà.

"Người tới chính là khách, chúng ta đã tới đây ba ngày, ngay cả một bữa cơm bình thường cũng không được ăn… Chú xe lăn à, chúng ta đã từng gặp nhau chưa, chú có ân oán gì với Chiến Vân Không sao, chúng ta không ngại cứ nói ra đi, tôi sợ không đói chết thì cũng lạnh chết, sẽ làm chậm trễ kế hoạch trả thù của chú đó!”

Đứng lên, Noãn Noãn phủi bụi trên áo bông, khẽ cười chống lại đôi mắt màu nâu của La Hải, không sợ sệt, không hoảng hốt, cô chưa từng gặp người đàn ông này, ở trong ấn tượng quả thật không có người đàn ông này, mẹ nó, lúc này chắc là đã tụ họp đầy đủ rồi.

“Cô cảm thấy cô xứng với Chiến Vân Không, làm vợ của cậu ta sao, không cảm thấy mình dường như rất nhỏ?”

Giọng nói của La Hải âm u như tiếng trống trận, không vang dội không cao vút nhưng lại có một sự sắc bén đâm vào lòng người, trong nháy mắt đâm xuyên qua đầu óc của Noãn Noãn, tim dừng lại, giọng nói này… Đúng, chính là giọng nói này…

Chống lại đôi mắt của La Hải lần nữa, nheo mắt quan sát cẩn thận, quả thật chưa từng gặp sao? Tại sao giọng nói đó lại làm cô sợ hãi, giống như bị thứ gì đó đâm vào cổ họng, đánh mất đi giọng nói vốn có, ngay cả hô hấp cũng dè dặt, ông ta là ai vậy, khí thế như vậy không khỏi làm Noãn Noãn liên tưởng tới vụ bắt cóc lúc nhỏ.

Lúc này, bên trong căn phòng yên lặng, gió bấc rít gào thổi vào làm tất cả như không có không gian, khắp nơi đều lạnh, nhưng không lạnh bằng trái tim lúc này của Noãn Noãn, một đám đàn ông đầu đội khăn trùm chỉ thấy được mắt, không nhìn rõ gương mặt của bọn họ, chỉ có mắt… mắt? Đúng, chính là đôi mắt làm cô chịu đựng từng cơn ác mộng vào buổi tối mười mấy năm qua, cổ tay đã siết chặt thành đấm, các khớp xương trắng bệch, cô muốn lại gần một chút, nhìn mắt của ông ta!

Mặt lộ vẻ lạnh nhạt, bước chân di chuyển từ từ tiến về phía năm người, Bạch Nguyệt Oánh cảnh giác híp mắt lại nhìn cô chăm chú, chung đụng với cô nói dài cũng không dài nói ngắn cũng không ngắn, dựa vào quan sát và tài liệu phân tích thu thập được của cô ta, Tinh Tiểu Noãn có khả năng bình tĩnh nhưng lại làm ra hành động kinh người, cho nên cô ta không thể không đề phòng, nghĩ vậy tay liền nắm lấy súng lục ở bên hông.

Liếc mắt nhìn động tác mờ ám của Bạch Nguyệt Oánh, Noãn Noãn làm như không thấy, năm chọi ba, không cần thiết cho rằng mình còn có thể tạo thành mối uy hiếp gì đối với bọn họ, chỉ là một cô gái không có lấy một tấc sắc mà thôi.

La Hải khẽ cong khóe miệng, đôi mắt thâm trầm nhìn thấy không sót gì, quan sát cô bé trước mắt, xinh đẹp mà không yếu ớt, đẹp nhưng không phù phiếm, tươi mát mà không lòe loẹt, quan trọng nhất là cô có một đôi mắt sáng trong thấu đáo nhất, là đôi mắt sạch sẽ nhất. Bị nhốt ba ngày, nhưng nhìn qua cô gái nhỏ không bị một chút ảnh hưởng, trạng thái tinh thần có tốt không là có thể nhìn ra được từ trong mắt.

Vẻ mặt hồng hào rực rỡ nhìn quanh, hành động linh hoạt, không dễ bị phát hiện, ngay vào lúc cánh cửa sắt kia mở ra thì La Hải đã cảm giác được năng lực nắm giữ đại cục như có như không ở đâu đó, thời gian như dòng nước, không ngờ một mầm non nho nhỏ của năm đó đã trưởng thành như vậy, là một cây nhỏ có khả năng chống chọi với mưa gió, quả thật sự trưởng thành kinh người của Noãn Noãn trong mắt La Hải chỉ có thể là một cái cây nhỏ.

Khom lưng, nhìn thẳng vào người đàn ông trung niên… Nhìn nhau chăm chú, trong không trung, ánh mắt giao nhau nhìn thẳng vào đôi mắt nâu của ông ta, nhưng, trừ cái bóng của mình ra, còn có… Còn có màu sắc thảm thiết đã phai màu mãi mãi không bao giờ quên được trong trí nhớ của cô, phức tạp mang theo nỗi bi thương

Một phút đồng hồ sau, mắt lóe lên, thổi phù một tiếng, cô cười, “Đã lâu không gặp, chú che mặt, chú già đi rất nhiều đó!”

Giọng nói thân thiết giống như đang chào hỏi cùng với một người bạn thân đã lâu không gặp, chuyển ánh mắt xuống phía dưới, nhìn chằm chằm cái mền trên đùi La Hải, đúng lúc gió thổi bay thảm lông lên, mắt Noãn Noãn nhìn thấy cảnh tượng dưới mền.

Bốn người phía sau La Hải đều sững sờ, cô lại nói nhảm cái gì vậy, chú che mặt? Lông mày của Cố Trì chau lại, tâm trạng chìm xuống, làm sao anh có thể ngờ được.

Nào ngờ, La Hải cười lên ha hả, khí phách trầm ổn tựa như một con sư tử làm chân của Tinh Hạ run lên, tóc dài che mắt, xuyên qua khe hở của mái tóc, nhìn Giang Y Trạch, nhưng anh ta lại không hề nhìn về nơi này, cau mày, vẫn đang nhìn Noãn Noãn sao, quả thật từ đầu tới cuối cũng không thích thật sao?

Nước mắt thấm ướt khóe mắt, mằn mặn đau đớn lan tràn đến hốc mắt, tụ thành nước cuồn cuộn ở trong đáy mắt, tình yêu của Tinh Hạ đối với Giang Y Trạch giống như cúng tế, cô ta không phải là người nắm chặt không buông, cô ta cũng có tự tôn, không bắt buộc, không kiên quyết giữ lại, cho dù không yêu, cho dù anh ta chưa từng nhớ đến thời gian tốt đẹp đã từng ở bên nhau, cô ta cũng không so đo, bởi vì cô ta sẽ cất giữ tình yêu này ở nơi mềm mại nhất trong lòng, theo năm tháng sẽ lắng đọng và trở nên mờ nhạt trở thành thứ không còn là duy nhất nữa.

“Đã từng là một cô nhóc khóc nhè, hôm nay đã trưởng thành một cô gái xinh đẹp thế này, bây giờ tôi thật sự hối hận, nên giữ cô lại mang về nhà, làm vợ của con trai tôi, cũng tốt hơn là thủ trưởng Chiến phải không, ha ha ha.”

Lý Tường khó hiểu nhìn La Hải, mở miệng hỏi, "Cha, sao chưa từng nghe cha nhắc tới, cha và phu nhân Chiến là người quen cũ.”

"Có một số việc, nói rất dài dòng, mười năm trước chúng ta chỉ thấy qua, đúng không Tiểu Noãn Noãn."

Ngực căng chặt, trên mặt vẫn là sự bình tĩnh tựa như một chuyện chưa hề xảy ra, “Ừm, tôi cũng không ngờ, bộ mặt thật của chú che mặt là dáng vẻ này.”

La Hải, phải dùng từ nho nhã mà diễn tả, cạnh mắt kính màu vàng, da trắng sạch sẽ, chỉ có tóc là sợi màu trắng bạc được ánh đèn chiếu xuống phản xạ màu vàng kim, đôi mắt sắc bén như một thanh kiếm có thể chém một người ra làm đôi.

Rất muốn hỏi một câu, nguyên nhân gì mà năm đó lại bắt cóc bọn họ, sau khi nhận được tiền còn muốn giết chết Nguyệt Mộng, còn người nội ứng của bọn họ là ai?

“Tôi còn chưa biết tên tuổi của chú che mặt đấy?”

"La Hải." La Hải cũng không kiêng dè, làm người đứng đầu tổ chức khủng bố, gia sản của ông ta đã sớm vượt qua giới hạn mọi người có thể tiếp nhận được, vụ bắt cóc mười năm trước chỉ là một bữa ăn khai vị kích thích, lại không nghĩ rằng trong đám con cháu nhà giàu còn sẽ có một cô nhóc thông minh xuất sắc, sự thông minh của cô suýt chút nữa phá hỏng chuyện lớn, làm bại lộ thân phận của bọn họ, giết chết Nguyệt Mộng chẳng qua là rơi vào đường cùng muốn cứu cô, nói thật, từ đáy lòng của ông ta rất thích cô gái nhỏ, dũng cảm thông minh, còn nhỏ tuổi mà đã biết cách nắm bắt cơ hội, không có cơ hội thì tự nghĩ ra cơ hội, cố gắng tranh thủ tất cả để chạy trốn, không vứt bỏ bạn bè không bỏ rơi bất kỳ ai, nếu như, cô là con trai chắc chắn sẽ là một nhân tài không thể khinh thường.

Gật đầu một cái, cô cười nói, "Lần này mọi người đều ở đây, chúng ta đều là người quen, nói đi muốn xử lý chúng tôi như thế nào, để chết rét hay đói chết, hay là giết chết chúng tôi, nhưng nói rõ trước, muốn tôi chết không thành vấn đề, muốn giày vò tôi thế nào cũng không thành vấn đề, nhưng mà, tôi hy vọng các người có thể thả hai người bọn họ, chuyện của nhà họ Chiến không liên quan gì đến bọn họ, có thể không chú La.”

Tinh Hạ còn có một tương lai tươi sáng đang chờ đợi cô ta, Lam Hi lại càng không thể bị dính líu tới, nói ích kỷ một chút, Noãn Noãn có chút ý đồ, dựa vào việc Lam Hi tự tay dìu dắt, nhất định Tinh Hạ sẽ được đền bù xứng đáng, gả cho Chiến Vân Không chính là người của nhà họ Chiến, yêu anh cả đời này chính là người của anh, chết cũng là quỷ của anh.

“Khi cô còn nhỏ tôi liền nhìn ra được, sau này cô nhất định sẽ là một nhân tài, quả nhiên tôi không nhìn lầm, nhưng thả bọn họ…” La Hải nhìn Lam Hi sau lưng cô, cười lạnh, “Không thể nào.”

"Tại sao không thể?" Sắc mặt trầm xuống, Noãn Noãn nhìn ông ta chằm chằm.

Lướt qua bả vai của cô, La Hải lớn tiếng nói với Lam Hi, "Lam Hi, bà nói xem tại sao tôi không bỏ qua cho bà.”

Giọng nói lạnh lẽo bò lên sống lưng vẫn luôn cứng ngắc của Lam Hi, cả người run rẩy, cái tên La Hải này quanh quẩn bên tai bà giống như một cơn ác mộng, bà cho rằng sau cuộc giao dịch đó La Hải không chết dưới họng súng của Long Lân nhưng ít nhất trận nổ kia cũng làm hài cốt bị nổ tung không còn, không ngờ ông ta vẫn còn sống, đúng là sống dai.

Quay đầu lại, liếc nhìn hai vai run rẩy của Lam Hi, đôi mắt âm trầm, khi La Hải tự giới thiệu thì Noãn Noãn cũng đã biết thân phận phần tử khủng bố tiếng tăm lừng lẫy của ông ta, sự kiện tập kích căn cứ quân sự của nước J chấn động toàn thế giới, vụ án lớn của quốc tế, sự kiện đánh lén giao dịch quân hỏa Đông Âu, vân vân, đều là tác phẩm kinh điển của ông ta, một phần tử khủng bố dã tâm bừng bừng, ông ta muốn kiểm soát toàn bộ thế giới, nhưng chung quy vẫn là ý nghĩ mà thôi, bây giờ ông ta khó mà thực hiện được. Bởi vì kẻ địch của ông ta còn có một người lớn mạnh nhất, đó chính là Chiến Vân Không, một ma quỷ đã đấu với ông ta mười năm.

"La Hải, ông hèn hạ, ông và Long Lân có thù hận gì cũng không liên quan đến chúng tôi, tại sao chúng tôi phải ở chỗ này chịu tội, 20 năm trước sao ông không bị nổ chết đi, ông sống lâu trên đời này chỉ có thể càng làm nguy hại cho dân chúng, ảo tưởng thống trị nhà nước của ông đừng nói là đời này, ngàn kiếp sau ông cũng đều không thực hiện được, tính tình của ông vậy còn vọng tưởng làm sao để trở thành thần, tôi nói cho ông biết, 18 năm trước Long Lân không giết ông, thì Chiến Vân Không cũng sẽ tự tay giải quyết ông…”

"Lam Hi, tôi thật sự hối hận lúc đầu không nên nhường bà cho Long Lân, nhìn bà bây giờ đi, mặc dù đã không còn là cô nhóc trẻ trung xấu hổ năm đó, nhưng vẫn xinh đẹp như cũ, năm tháng thật là thiên vị với bà, sau khi sống lại thì danh lợi tất cả đều thuộc về bà, nhưng tôi vẫn thích Tiểu Thu Ca dũng cảm thông minh, không sợ sống chết của năm đó, bà nói xem làm sao Long Lân bỏ qua được, nửa cuộc đời ông ta gần như lật đổ khắp trái đất để tìm người vợ của mình, sống một mình trên đời này, huống chi, các người một nhà ba người còn chưa sum vầy đấy, tôi càng không muốn bỏ lỡ.”

Đầu đau quá, từng chữ của La Hải nói giống như từng ly rượu độc, từng ly đổ trên đầu bà, chất độc thấm ướt đầu chảy vào lỗ chân lông, tứ chi và xương cốt đều đau đớn rét lạnh đến thấu xương, thay đổi gương mặt thì sao, chuyện đã xảy ra mãi mãi không thể thay đổi được, nếu như không phải có trận đấu súng 18 năm trước, có lẽ bà và Long Lân sẽ tận mắt nhìn thấy Noãn Noãn lớn lên, có lẽ bà sẽ là một người mẹ tốt, một người vợ tốt, một nhà ba người sẽ là gia đình hạnh phúc nhất.

Có lẽ...... Nhưng trên đời căn bản không có có lẽ......

Chapter
1 Chương 1-1: Thế mà anh bị phụ nữ cường hôn (1)
2 Chương 1-2: Thế mà anh bị phụ nữ cường hôn (2)
3 Chương 2: Vẫn còn là vị thành niên
4 Chương 3: Đây là anh trai em
5 Chương 4: Trao huân chương
6 Chương 5: Bản chất bên trong
7 Chương 6: Lần đầu gặp mặt rất vui vẻ
8 Chương 7: Bà xã thủ trưởng
9 Chương 8: Chiến vân không
10 Chương 9: Ấm lòng, ấm người, ấm phổi
11 Chương 10: Muốn đánh nhau rồi
12 Chương 11: Người đàn ông kiêu ngạo bất khuất và chính trực
13 Chương 12: Bàn tay lớn bao lấy bàn tay nhỏ
14 Chương 13: Ông đây cắn chết em
15 Chương 14: Quyền khuynh thiên hạ phú khả địch quốc [1]
16 Chương 15: Lau súng cướp cò
17 Chương 16: Em là vợ của Chiến Vân Không anh
18 Chương 17: Ông xã, em rất nhột
19 Chương 18: Cá mắc cạn
20 Chương 19: Sự việc rất kì lạ
21 Chương 20: Là em cho nổ cây táo đỏ?
22 Chương 21: Có một cô vợ nhỏ biết kiếm tiền
23 Chương 22: Báo cáo kết hôn
24 Chương 23: Rốt cuộc anh là chú của em hay là anh trai em!
25 Chương 24: Vỏ bánh pate này quá dày!
26 Chương 25: Khiến anh đoạn tử tuyệt tôn
27 Chương 26: Tuyệt đối không phải là cô ta
28 Chương 27: Anh muốn đích thân kiểm tra một chút
29 Chương 28: Em gái anh tới tính tiền
30 Chương 29: Người con gái ở trong xe
31 Chương 30: Mới vừa gia nhập xã hội người nguyên thủy
32 Chương 31: Bóng đen thần bí
33 Chương 32: Cô kết hôn
34 Chương 33: Không thấy Noãn Noãn
35 Chương 34: Người con gái đeo mặt nạ trong lò mổ
36 Chương 35: Bảo bối, thật xin lỗi!
37 Chương 36: Có một loại rung động gọi là số mệnh đã định
38 Chương 37: Kết hôn trước, yêu sau
39 Chương 38: Một mối tình tay ba đơn phương dây dưa
40 Chương 39: Em phải gọi tôi là chị gái
41 Chương 40: Tư lệnh Vũ
42 Chương 41: Ngôi sao
43 Chương 42: Cô gái của tôi!
44 Chương 43: Chị dâu!
45 Chương 44: Em bắt đầu có chút thích anh!
46 Chương 45: Rốt cuộc cô là người hay quỷ!
47 Chương 46: Đặc công an ninh quốc gia?
48 Chương 47: Anh có tâm sự
49 Chương 48: Nổ súng!
50 Chương 49: Người con gái có vấn đề?
51 Chương 50: Sau này đây chính là nhà của em
52 Chương 51: Nhảy dù!
53 Chương 52: Tin tức!
54 Chương 53: Nói chuyện bên gối (1)
55 Chương 54: Nói chuyện bên gối (2)
56 Chương 55: Anh cũng cần em học cách kiên cường (1)
57 Chương 56: Anh cũng cần em học cách kiên cường (2)
58 Chương 57: Khoảng cách sống và chết!
59 Chương 58: Trùng sinh!
60 Chương 59: Cưỡng ép đáng xấu hổ!
61 Chương 60: Xôn xao! (1)
62 Chương 61: Xôn xao! (2)
63 Chương 62: Về nhà hôn!
64 Chương 62-2: Về nhà hôn! (2)
65 Chương 62-3: Về nhà hôn! (tiếp)
66 Chương 62-4: Về nhà hôn! (tiếp)
67 Chương 62-5: Về nhà hôn! (tiếp)
68 Chương 62-6: Về nhà hôn! (tiếp)
69 Chương 63: Học sinh mới trình diện
70 Chương 63-2: Học sinh mới trình diện (tt)
71 Chương 63-3: Học sinh mới trình diện (tiếp)
72 Chương 63-4: Học sinh mới trình diện (tiếp)
73 Chương 64: Viết một ngàn chữ lý do em thích anh!
74 Chương 64-2: Viết một ngàn chữ lý do em thích anh! (2)
75 Chương 64-3: Viết một ngàn chữ lý do em thích anh! (3)
76 Chương 64-4: Viết một ngàn chữ lý do em thích anh! (4)
77 Chương 65: Trò chơi bắt đầu!
78 Chương 65-2: Trò chơi bắt đầu! (2)
79 Chương 65-3: Trò chơi bắt đầu! (3)
80 Chương 66: Anh hùng biến thành gấu nhỏ!
81 Chương 66-2: Anh hùng biến thành gấu nhỏ! (tiếp)
82 Chương 67-1: Đánh bất ngờ! (1)
83 Chương 67-2: Đánh bất ngờ! (tiếp)
84 Chương 67-3: Đánh bất ngờ! (Tiếp)
85 Chương 68: Tin nhắn giấu tên!
86 Chương 68-2: Tin nhắn giấu tên! (2)
87 Chương 69: Ai bổ nhào vào ai!
88 Chương 69-2: Ai bổ nhào vào ai! (tiếp)
89 Chương 70: Tiệc thọ —— Gió nổi mây phun!
90 Chương 70-2: Tiệc thọ —— Gió nổi mây phun! (tiếp)
91 Chương 71: Vị khách không ngờ tới!
92 Chương 71-2: Vị khách không ngờ tới (tiếp)
93 Chương 72: Thời cơ ra tay thích hợp nhất!
94 Chương 73: Cha của bảo bảo là ai!
95 Chương 74: Cơ hữu (*) tốt, bạn bè tốt!
96 Chương 74-2: Cơ hữu tốt, bạn bè tốt! (tiếp)
97 Chương 75: Không thô lỗ không hấp dẫn!
98 Chương 76: Tay buôn ma túy xinh đẹp?
99 Chương 76-2: Tay buôn ma túy xinh đẹp? (Tiếp)
100 Chương 77: Cô là tội phạm giết người?
101 Chương 78: Sợi dây chuyền!
102 Chương 79: Lần đầu tiên hẹn hò!
103 Chương 80: Chú cũng dị ứng cà chua!
104 Chương 81: Vệ sĩ mới tới!
105 Chương 82: Ngón tay trong tủ lạnh!
106 Chương 83: Xin hỏi chú cảnh sát có chuyện gì không?
107 Chương 83-2: Xin hỏi chú cảnh sát có chuyện gì không? (tiếp)
108 Chương 84: Một bức ảnh trắng đen!
109 Chương 84-2: Một bức ảnh trắng đen! (tiếp)
110 Chương 85: Tại sao là anh?
111 Chương 85-2: Tại sao là anh? (tiếp)
112 Chương 86: Gặp người quen
113 Chương 87: Không gặp không về!
114 Chương 88: Một chút dấu vết!
115 Chương 88-2: Một chút dấu vết! (tiếp)
116 Chương 89: Bí mật!
117 Chương 90: Đêm giáng sinh kinh hoàng!
118 Chương 91: Đêm tế máu!
119 Chương 92: Bí mật máu RH-
120 Chương 93: Trở mặt!
121 Chương 94: Tỉnh lại!
122 Chương 95: Chơi gái không mang theo bao!
123 Chương 96: Có người nhìn thấy cô ta
124 Chương 97: Muốn phong độ thì đừng quan tâm đến nhiệt độ!
125 Chương 98: Thịt heo cải trắng!
126 Chương 99: Nỗi đau của đom đóm!
127 Chương 100: Tỉnh lại, gọi mẹ!
128 Chương 101: Thủ trưởng, cầu xin đứa bé!
129 Chương 102: Cởi quần bông ra!
130 Chương 103: Cô sẽ đi cùng anh đến chân trời góc bể!
131 Chương 104: Bị đánh!
132 Chương 105: Chày cán bột!
133 Chương 106: Trứng đen rán!
134 Chương 107: Giết tinh!
135 Chương 108: Đèn nguyện ước!
136 Chương 109: Bắt cóc!
137 Chương 110: Bắt cóc (2)!
138 Chương 111: Bắt cóc (3)!
139 Chương 112: Bắt cóc (4)!
140 Chương 113: Bắt cóc (5)!
141 Chương 114: Bắt cóc (6)!
142 Chương 115: Bắt cóc (7)!
143 Chương 116: Là địch hay là bạn!
144 Chương 117: Anh hèn hạ!
145 Chương 118: Chờ cô trở lại!
146 Chương 119: Dòng chảy thời gian (đại kết cục đếm ngược)
147 Chương 120: Hoa đều đã nở rộ rồi (Đại kết cục đếm ngược 2)
148 Chương 121: Hạt bụi nhỏ! (Đại cục đếm ngược ba)
149 Chương 122: Cô đơn khi chia xa (Đại kết cục đếm ngược 4)
150 Chương 123-1: Thời gian nhàn nhạt (Đại Kết Cục Thượng)
151 Chương 123-2: Thời gian nhàn nhạt (Đại Kết Cục Thượng) (2)
152 Chương 123-3: Thời gian nhàn nhạt (Đại Kết Cục Thượng) (3)
153 Chương 123-4: Thời gian nhàn nhạt (Đại Kết Cục Thượng) (4)
154 Chương 124-1: Thời gian nhàn nhạt (1)
155 Chương 124-2: Thời gian nhàn nhạt (2)
156 Chương 124-3: Thời gian nhàn nhạt (3)
157 Chương 124-4: Thời gian nhàn nhạt (4)
158 Chương 125: Hạnh phúc tràn đầy (đại kết cục)
159 Chương 125-2: Hạnh phúc tràn đầy (đại kết cục) 2
160 Chương 125-3: Hạnh phúc tràn đầy (đại kết cục) 3
Chapter

Updated 160 Episodes

1
Chương 1-1: Thế mà anh bị phụ nữ cường hôn (1)
2
Chương 1-2: Thế mà anh bị phụ nữ cường hôn (2)
3
Chương 2: Vẫn còn là vị thành niên
4
Chương 3: Đây là anh trai em
5
Chương 4: Trao huân chương
6
Chương 5: Bản chất bên trong
7
Chương 6: Lần đầu gặp mặt rất vui vẻ
8
Chương 7: Bà xã thủ trưởng
9
Chương 8: Chiến vân không
10
Chương 9: Ấm lòng, ấm người, ấm phổi
11
Chương 10: Muốn đánh nhau rồi
12
Chương 11: Người đàn ông kiêu ngạo bất khuất và chính trực
13
Chương 12: Bàn tay lớn bao lấy bàn tay nhỏ
14
Chương 13: Ông đây cắn chết em
15
Chương 14: Quyền khuynh thiên hạ phú khả địch quốc [1]
16
Chương 15: Lau súng cướp cò
17
Chương 16: Em là vợ của Chiến Vân Không anh
18
Chương 17: Ông xã, em rất nhột
19
Chương 18: Cá mắc cạn
20
Chương 19: Sự việc rất kì lạ
21
Chương 20: Là em cho nổ cây táo đỏ?
22
Chương 21: Có một cô vợ nhỏ biết kiếm tiền
23
Chương 22: Báo cáo kết hôn
24
Chương 23: Rốt cuộc anh là chú của em hay là anh trai em!
25
Chương 24: Vỏ bánh pate này quá dày!
26
Chương 25: Khiến anh đoạn tử tuyệt tôn
27
Chương 26: Tuyệt đối không phải là cô ta
28
Chương 27: Anh muốn đích thân kiểm tra một chút
29
Chương 28: Em gái anh tới tính tiền
30
Chương 29: Người con gái ở trong xe
31
Chương 30: Mới vừa gia nhập xã hội người nguyên thủy
32
Chương 31: Bóng đen thần bí
33
Chương 32: Cô kết hôn
34
Chương 33: Không thấy Noãn Noãn
35
Chương 34: Người con gái đeo mặt nạ trong lò mổ
36
Chương 35: Bảo bối, thật xin lỗi!
37
Chương 36: Có một loại rung động gọi là số mệnh đã định
38
Chương 37: Kết hôn trước, yêu sau
39
Chương 38: Một mối tình tay ba đơn phương dây dưa
40
Chương 39: Em phải gọi tôi là chị gái
41
Chương 40: Tư lệnh Vũ
42
Chương 41: Ngôi sao
43
Chương 42: Cô gái của tôi!
44
Chương 43: Chị dâu!
45
Chương 44: Em bắt đầu có chút thích anh!
46
Chương 45: Rốt cuộc cô là người hay quỷ!
47
Chương 46: Đặc công an ninh quốc gia?
48
Chương 47: Anh có tâm sự
49
Chương 48: Nổ súng!
50
Chương 49: Người con gái có vấn đề?
51
Chương 50: Sau này đây chính là nhà của em
52
Chương 51: Nhảy dù!
53
Chương 52: Tin tức!
54
Chương 53: Nói chuyện bên gối (1)
55
Chương 54: Nói chuyện bên gối (2)
56
Chương 55: Anh cũng cần em học cách kiên cường (1)
57
Chương 56: Anh cũng cần em học cách kiên cường (2)
58
Chương 57: Khoảng cách sống và chết!
59
Chương 58: Trùng sinh!
60
Chương 59: Cưỡng ép đáng xấu hổ!
61
Chương 60: Xôn xao! (1)
62
Chương 61: Xôn xao! (2)
63
Chương 62: Về nhà hôn!
64
Chương 62-2: Về nhà hôn! (2)
65
Chương 62-3: Về nhà hôn! (tiếp)
66
Chương 62-4: Về nhà hôn! (tiếp)
67
Chương 62-5: Về nhà hôn! (tiếp)
68
Chương 62-6: Về nhà hôn! (tiếp)
69
Chương 63: Học sinh mới trình diện
70
Chương 63-2: Học sinh mới trình diện (tt)
71
Chương 63-3: Học sinh mới trình diện (tiếp)
72
Chương 63-4: Học sinh mới trình diện (tiếp)
73
Chương 64: Viết một ngàn chữ lý do em thích anh!
74
Chương 64-2: Viết một ngàn chữ lý do em thích anh! (2)
75
Chương 64-3: Viết một ngàn chữ lý do em thích anh! (3)
76
Chương 64-4: Viết một ngàn chữ lý do em thích anh! (4)
77
Chương 65: Trò chơi bắt đầu!
78
Chương 65-2: Trò chơi bắt đầu! (2)
79
Chương 65-3: Trò chơi bắt đầu! (3)
80
Chương 66: Anh hùng biến thành gấu nhỏ!
81
Chương 66-2: Anh hùng biến thành gấu nhỏ! (tiếp)
82
Chương 67-1: Đánh bất ngờ! (1)
83
Chương 67-2: Đánh bất ngờ! (tiếp)
84
Chương 67-3: Đánh bất ngờ! (Tiếp)
85
Chương 68: Tin nhắn giấu tên!
86
Chương 68-2: Tin nhắn giấu tên! (2)
87
Chương 69: Ai bổ nhào vào ai!
88
Chương 69-2: Ai bổ nhào vào ai! (tiếp)
89
Chương 70: Tiệc thọ —— Gió nổi mây phun!
90
Chương 70-2: Tiệc thọ —— Gió nổi mây phun! (tiếp)
91
Chương 71: Vị khách không ngờ tới!
92
Chương 71-2: Vị khách không ngờ tới (tiếp)
93
Chương 72: Thời cơ ra tay thích hợp nhất!
94
Chương 73: Cha của bảo bảo là ai!
95
Chương 74: Cơ hữu (*) tốt, bạn bè tốt!
96
Chương 74-2: Cơ hữu tốt, bạn bè tốt! (tiếp)
97
Chương 75: Không thô lỗ không hấp dẫn!
98
Chương 76: Tay buôn ma túy xinh đẹp?
99
Chương 76-2: Tay buôn ma túy xinh đẹp? (Tiếp)
100
Chương 77: Cô là tội phạm giết người?
101
Chương 78: Sợi dây chuyền!
102
Chương 79: Lần đầu tiên hẹn hò!
103
Chương 80: Chú cũng dị ứng cà chua!
104
Chương 81: Vệ sĩ mới tới!
105
Chương 82: Ngón tay trong tủ lạnh!
106
Chương 83: Xin hỏi chú cảnh sát có chuyện gì không?
107
Chương 83-2: Xin hỏi chú cảnh sát có chuyện gì không? (tiếp)
108
Chương 84: Một bức ảnh trắng đen!
109
Chương 84-2: Một bức ảnh trắng đen! (tiếp)
110
Chương 85: Tại sao là anh?
111
Chương 85-2: Tại sao là anh? (tiếp)
112
Chương 86: Gặp người quen
113
Chương 87: Không gặp không về!
114
Chương 88: Một chút dấu vết!
115
Chương 88-2: Một chút dấu vết! (tiếp)
116
Chương 89: Bí mật!
117
Chương 90: Đêm giáng sinh kinh hoàng!
118
Chương 91: Đêm tế máu!
119
Chương 92: Bí mật máu RH-
120
Chương 93: Trở mặt!
121
Chương 94: Tỉnh lại!
122
Chương 95: Chơi gái không mang theo bao!
123
Chương 96: Có người nhìn thấy cô ta
124
Chương 97: Muốn phong độ thì đừng quan tâm đến nhiệt độ!
125
Chương 98: Thịt heo cải trắng!
126
Chương 99: Nỗi đau của đom đóm!
127
Chương 100: Tỉnh lại, gọi mẹ!
128
Chương 101: Thủ trưởng, cầu xin đứa bé!
129
Chương 102: Cởi quần bông ra!
130
Chương 103: Cô sẽ đi cùng anh đến chân trời góc bể!
131
Chương 104: Bị đánh!
132
Chương 105: Chày cán bột!
133
Chương 106: Trứng đen rán!
134
Chương 107: Giết tinh!
135
Chương 108: Đèn nguyện ước!
136
Chương 109: Bắt cóc!
137
Chương 110: Bắt cóc (2)!
138
Chương 111: Bắt cóc (3)!
139
Chương 112: Bắt cóc (4)!
140
Chương 113: Bắt cóc (5)!
141
Chương 114: Bắt cóc (6)!
142
Chương 115: Bắt cóc (7)!
143
Chương 116: Là địch hay là bạn!
144
Chương 117: Anh hèn hạ!
145
Chương 118: Chờ cô trở lại!
146
Chương 119: Dòng chảy thời gian (đại kết cục đếm ngược)
147
Chương 120: Hoa đều đã nở rộ rồi (Đại kết cục đếm ngược 2)
148
Chương 121: Hạt bụi nhỏ! (Đại cục đếm ngược ba)
149
Chương 122: Cô đơn khi chia xa (Đại kết cục đếm ngược 4)
150
Chương 123-1: Thời gian nhàn nhạt (Đại Kết Cục Thượng)
151
Chương 123-2: Thời gian nhàn nhạt (Đại Kết Cục Thượng) (2)
152
Chương 123-3: Thời gian nhàn nhạt (Đại Kết Cục Thượng) (3)
153
Chương 123-4: Thời gian nhàn nhạt (Đại Kết Cục Thượng) (4)
154
Chương 124-1: Thời gian nhàn nhạt (1)
155
Chương 124-2: Thời gian nhàn nhạt (2)
156
Chương 124-3: Thời gian nhàn nhạt (3)
157
Chương 124-4: Thời gian nhàn nhạt (4)
158
Chương 125: Hạnh phúc tràn đầy (đại kết cục)
159
Chương 125-2: Hạnh phúc tràn đầy (đại kết cục) 2
160
Chương 125-3: Hạnh phúc tràn đầy (đại kết cục) 3