Chương 68-2: Tin nhắn giấu tên! (2)

Edit: Tịnh Hảo

Trước cửa sổ thủy tinh lầu hai phòng sách, Chiến gia vẫn luôn nhìn thấy tất cả, con mắt âm u khép hờ, cuồng phong gào thét.

“Đó không phải là tiểu Thiên Hậu Trì Liễu lần trước bị lão đại anh đụng đến biến dạng sao!” Quan Lê Hiên tham gia náo nhiệt nhìn ra ngoài.

“Cô ta không có chết!”

“… Không có chết, nhưng dường như đầu óc càng thêm suy thoái so với lúc trước, ngực lớn hơn trước kia rồi.”

Chiến gia liếc mắt khinh bỉ nhìn Quan thiếu, “Cái bao trên mặt chính là bộ dáng như vậy.”

“Lão đại hôm nay hiếm có được quan tâm em… em rất cảm động đấy.” Giọng nói của Quan thiếu buồn nôn Chiến gia không có phản ứng gì, chỉ lạnh lùng nói một câu, “Minh tao khởi đại bao.” (*)

(*) Nguyên văn là: 明骚起大包

Hì hì— hộc máu, ông trời ơi mau mau đâm chết tôi đi. Tay Quan Lê Hiên che ngực, làm trạng thái nghiêng ngã chao đảo sắp chết.

“Chuyện ngày hôm nay là có người cố ý làm, mục đích rõ ràng là nhắm vào tôi, mặc dù Lê Hiên kịp thời đóng kín hệ thống vệ tinh nhân tạo, nhưng tôi lo lắng toàn bộ sự việc xảy ra có thể vẫn sẽ bị tung ra ngoài.”

Chiến Vân Không yên lặng trên vẻ mặt anh tuấn không lộ ra vẻ gì, đầu ngón tay gõ nhẹ trên bàn cổ, ánh mắt quét qua trên người Quan Lê Hiên và Chiến Tả.

“Chờ xem, ngày mai tất cả báo chí TV truyền thông, đều sẽ là chuyện này, mặc dù con của rất nhiều lãnh đạo không bị thương nhưng trên tinh thần ít nhiều cũng sẽ có chút ảnh hưởng, nhất là Tô Thanh anh nghe nói là cháu gái của Phó Tổng Lý.”

Mặt Chiến Tả đùa giỡn, khóe miệng ngậm điếu thuốc, nghiêng người dựa trên ghế sofa.

“Mẹ nó, cháu gái Phó Tổng Lý, em còn nghĩ là lai lịch lớn cỡ nào, không có tí sức lực nào.”

Quan thiếu chưa từng để mấy lãnh đạo trung ương vào mắt, đều là người chôn ở đất vàng cổ, còn có thể phung phí vài ngày.

Ánh mắt của Chiến gia cứng lại, chợt nhớ lại những lời đó của Tô Thanh, từ thái độ của Tô Thanh đối với Noãn Noãn, hai người dường như đã sớm quen biết, hơn nữa Tô Thanh mang hận ý rõ ràng, trong này có thể hay không…

Vừa nghĩ đến vậy, Tinh Nhiên đẩy cửa đi đến.

“Biết Tô Thanh sao?”

Chiến gia vừa hỏi Tinh Nhiên vừa sững sờ, nửa giây mới phản ứng được, “Biết Noãn Noãn từ nhà trẻ đến thời trung học, cấp bậc kẻ địch.”

Cấp bậc kẻ địch? Ba người nhìn chằm chằm Tinh Nhiên với vẻ mặt khó hiểu.

Cởi quân trang xuống khẽ ném lên ghế, mệt mỏi ngã vào trong ghế sofa, thân hình cao lớn nện trên người Chiến Tả, thiếu chút nữa là đập gãy anh ta.

“Tôi chửi con mẹ nó chứ, con mẹ nó anh muốn phá hủy tính phúc của anh em ư, đi đi, lăn sang bên kia đi.”

“Sorry, Chiến tổng.”

“Xin không cần nói tiếng Anh với tôi, OK?”

Hai người không có gì liền trêu đùa, Chiến gia thấy đã quen coi như không thấy gì, “Tô Thanh hận Noãn Noãn?”

Đây là một câu khẳng định, lấy năng lực quan sát vượt trội của Chiến Vân Không mà nhìn, đây là mức độ hận rất sâu.

Thân thể Tinh Nhiên cứng lại, nụ cười trên mặt ngưng lại, ánh mắt có chút chần chừ, một hồi lâu cũng không nói gì.

Anh ta không nói, Chiến Vân Không cũng không mở miệng, bởi vì anh đang đợi, vẻ mặt Tinh Nhiên trong nháy mắt tối tăm cũng đã nói rõ chuyện này có bí ẩn.

Mấy phút sau, Tinh Nhiên khẽ cười một tiếng, hít sâu một cái, mạnh mẽ để cho mình buông lỏng một chút.

“Các cậu còn nhớ rõ vụ án bắt cóc trước kia chứ?”

Vẻ mặt ba người còn lại cả kinh, mười năm trước, trường tiểu học chính phủ đầu tiên mười mấy đứa bé tuổi bình quân không tới mười tuổi bị một đám tổ chức không rõ lai lịch bắt cóc tống tiền, những đứa bé này toàn bộ đến từ gia đình kinh doanh giàu có, lúc ấy sự kiện này làm kinh hoàng cả nước.

Tinh Nhiên tiếp tục nói, “Lúc ấy, mười đứa bé bởi vì Noãn Noãn và Tô Thanh đánh nhau bị giáo viên phạt ở lại quét dọn làm vệ sinh cả lớp, không ngờ chuyện lần đó lại tạo cơ hội cho bọn cướp…”

Lòng Chiến Vân Không chợt run rẩy chấn động, tiểu nha đầu lại ở trong vụ bắt cóc mười năm trước, tim đau như bị tê liệt trải rộng khắp toàn thân, hô hấp có chút ngột ngạt hít thở không thông.

Hồi tưởng lại lúc ấy bộ đội đặc chủng bọn họ xông vào khoang thuyền cứu người, đập vào mặt là mùi thịt sống tanh hôi, hoàn cảnh thảm loạn không chịu nổi, còn có mười mấy bọn nhỏ nằm trên mặt đất thoi thóp, thật là vô cùng thê thảm không nỡ nhìn.

“!@#$%$@, tại sao lúc đó cậu không nói là có Noãn Noãn trong những đứa trẻ kia.”

Chiến Tả đỏ mắt, trong giọng nói mang theo sự tức giận dâng lên, một người chết mười bốn người bị thương, đây là kết quả sau khi cứu viện.

Miễn cưỡng nâng bờ môi lên, “Thật ra thì vốn tôi không xuất hiện trong nhiệm vụ, nhưng cuối cùng thị trưởng Tinh vẫn thỏa hiệp, nếu như tôi nói với các cậu còn có thể cho tôi đi sao, nếu như tôi nói với các cậu các cậu sẽ đặt lực chú ý trên người Noãn Noãn nhiều hơn, như vậy đối với những đứa bé khác mà nói là không công bằng…”

Bên trong phòng tĩnh lặng, không khí yên tĩnh như ngừng lại.

Chiến gia cầm bao thuốc lá trên bàn sách rút ra châm thuốc, căm tức hít một hơi, làn sương trắng lan ra bao phủ góc nghiêng anh tuấn của anh giờ phút này càng lộ ra vẻ huyền bí âm u.

Hôm sau.

Quả không ngoài suy đoán của Chiến Tả, có thể nghĩ, tờ báo thời sự cả ngày đưa tin toàn bộ sự kiện đấu súng ngày hôm qua ở trường quốc lập Trung ương và video đánh nhau của Noãn Noãn với Tô Thanh phổ biến khắp nơi.

Trang đầu tờ báo, chữ đen nét đậm cộng thêm tựa đề: Thiên kim thị trưởng dã man bạo hành hết cô gái chiều chuộng nhà quyền thế.

Lầu làm việc Phủ Thị Chính.

Huyệt thái dương Tinh Tử Bằng đau như đinh thép, tay ôm trán nhắm mắt dưỡng thần.

“Cốc cốc cốc—”

“Vào đi.”

“Thị trưởng, thủ trưởng Chiến đến.” Trợ lý đứng ở bên cửa nhắc nhở.

Bỗng chốc mở mắt, ông ngồi thẳng người, trầm giọng nói, “Mời vào.”

Chiến Vân Không nện bước chân cứng cỏi từng bước đi vào, vào chào kiểu quân lính.

“Ha ha, Vân Không chỉ có hai người chúng ta đừng khách khí, mau ngồi xuống đi.” Nhìn người đàn ông ưu tú trước mắt, trong lòng Tinh Tử Bằng sung sướng, có người rể hiền này, ông kiêu ngạo.

“Cha, thời gian dài như vậy mới đến thăm cha là Vân Không bất hiếu, con còn chưa tới cửa chính thức cầu hôn, ngày khác nhất định bổ sung.”

Chiến gia nho nhã lễ phép, cao quý ưu nhã, anh tuấn đến khiến người ta không dời mắt được.

Tinh Tử Bằng khoát khoát tay, “Miễn, ngày mai là mừng thọ 80 của ông cụ, ông nội nói muốn ba người gia chúng ta uống không say không về, cha chỉ có một yêu cầu là dẫn nha đầu Noãn Noãn kia đến cho cha.”

“Cha yên tâm, nhất định.” Chiến Vân Không và Tinh Tử Bằng nhìn nhau cười.

“Tin tức báo chí hôm nay, tất cả đều là chuyện đánh nhau của Noãn Noãn và Tô Thanh, tình hình tim của Noãn Noãn vẫn đang ổn định không.” Con gái của ông đức hạnh gì người làm cha như ông rất rõ ràng. Hai ngày không đánh nhảy lên nhà lật ngói.

Khóe mắt cong thành hình vòng cung, giọng nói Chiến gia nhẹ nhàng, “Nha đầu này không gây gỗ đang ở nhà cổ uống cà phê ăn bánh ngọt xem TV.” Tình hình hiện tại chính là thế này, buổi sáng lúc cô nàng thấy tin tức chỉ nói một câu, “Là ai chụp cô ta không đẹp tí nào.”

Gật đầu một cái, “Tinh Nhiên chắc là đã nói với con vụ bắt cóc mười năm trước, bây giờ nghĩ lại trong lòng vẫn còn sợ hãi, vụ án đến nay không có một ý kiến hợp lý, bọn cướp cầm 10 triệu liền bốc hơi khỏi nhân gian thế này trong lòng cha vẫn không cam lòng.”

“Chuyện này cha làm rất tốt, nhân tại kỳ chức thân bất do kỷ (*), tối hôm qua con xem hồ sơ vụ án, phát hiện có rất nhiều nghi điểm, còn có lúc ấy người bị hại đều dùng tên giả, con hy vọng cha cho con danh sách hoàn chỉnh người bị bắt cóc, trước mắt con chỉ biết Tô Thanh, còn có rốt cuộc người chết kia là ai?”

(*) Người đang làm chức vụ nhiều khi phải làm hoặc không thể làm những chuyện mà không phải do lòng muốn hay bản thân của họ không thể tự kiềm chế được để duy trì kỷ luật, oai nghiêm, tiền bạc hay bí mật.

Đứa bé kia chết đi, là một câu đố có người cố ý đè xuống, phía chính phủ cũng suy xét đến những nhân tố khác cho nên cũng chưa cho Noãn Noãn và 14 đứa bé ra ngoài ánh sáng.

“Chuyện này cha cũng không biết, con chỉ có thể hỏi Noãn Noãn hoặc là Phong Tây rồi…”

Ba giờ chiều, nhà cổ.

Sau huấn luyện quân sự, có ba ngày nghỉ.

Mà ngày thứ nhất hoàn toàn thành nữ chính trên TV, cô nàng xem đến thị giác đều mệt mỏi, chán ghét, tắt TV cô làm tổ ở trên sofa ngủ thiếp đi.

Cô mệt mỏi, bảy giờ sáng tin tức vừa truyền ra, điện thoại đều sắp bị gọi đến nổ tung rồi.

Mẹ, cha, ông nội, hai anh trai, còn có mẹ chồng, chị dâu, blabla một đống người thăm hỏi cô.

Giấc ngủ này cô ngủ rất không yên ổn, rất nhiều gương mặt hiện lên ở trong đầu, mùi hôi thối này, người bịt mặt đáng sợ, còn có vết máu một bãi nhìn thấy mà hoảng, nòng súng đặt trên trái tim đứa bé gái, pằng một phát… Như đóa hoa mùa hè đỏ tươi chói lọi nở rộ trên ngực cô gái…

“Đừng, đừng, a…”

Noãn Noãn giật mình, đầu đổ mồ hôi lạnh, đột nhiên ngồi dậy, lại bị một người ôm vào trong ngực.

Mùi thuốc lá nhàn nhạt quanh chóp mũi làm cho cô trong nháy mắt an tâm định thần.

“Thấy ác mộng?” Người đàn ông dịu dàng khẽ vuốt ve sống lưng của cô, bàn tay vuốt nhè nhẹ trên ót cô.

“À, chơi cờ với Chu Công bị thua tiền rồi.” Noãn Noãn cũng không có nói ra sự thật.

“Đáng đời.”

Mẹ nó, người này có biết nói chuyện hay không.

Ngẩng đầu lên lạnh lùng nhìn anh, “Tránh ra, cô nương đói bụng muốn đi kiếm đồ ăn.”

“Chúng ta đi ra ngoài ăn.” Gia khó có được tính tình dễ chịu.

Cô nàng lại sợ lùi về phía sau co rụt lại, “Không đi, em muốn bế quan tu hành.” Cô ngu sao, hiện tại bản thân mình đang ở nơi đầu ngọn sóng, còn đi ra, đó mới là tự tìm chỗ chết đấy.

“Ừ, đã học thông mình rồi.” Con mắt sắc bén quét qua màn hình máy tính trên bàn trà, chợt tối sầm lại.

“Em đây đói thì làm sao?”

“Gia cho em ăn.”

“… Gia, em là dòng tộc hệ cỏ khẩu vị nhẹ.”

“Chắc chắn chứ? Vậy một bàn chua cay hồi sáng…”

Lại nói một nửa, miệng liền bị tay nhỏ bé che kín, “Em ăn, gia đừng nói lung tung…”

Sáng nay cũng bởi vì cô ăn rất nhiều như vậy, bị Chiến Tả hoài nghi có phải hay không là có, lão ca anh ta vừa nói một câu không cần phụ trách kết quả, đầu tiên Đường Đóa thét chói tai bộ dạng hưng phấn giống như là mình có.

“Nhóc con, có phải là có rồi không!” Chiến gia kéo tay nhỏ bé của cô đặt trên đùi mình, bàn tay thô ráp còn xúc động xoa nhẹ lên bụng cô.

Có có có, có một nha đầu, “Gia, công lực anh quá thâm hậu đi, kéo một tay nhỏ bé cô nương liền có thể mang thai, vậy anh quả thật là nghịch thiên rồi.”

Nếu gia thật có công lực này, có thể suy tính mở một công ty kéo tay mang thai, không được không được, hai mươi năm sau trên đường lớn không phải toàn là con của anh sao.

Liếc nhìn đôi mắt nhỏ lúc sáng lúc tối của cô, Chiến gia cũng biết cô vừa đoán mò đây, cười quỷ dị lấy điện thoại ra bấm.

“Phong Tây, anh hẹn em tới nhà cổ ăn cơm.”

Phong Tây bên đầu điện thoại bên kia sững sờ, “Ôi, mặt trời chiếu trúng chỗ nào rồi, tâm tình Chiến gia rất tốt.”

“Mặt trời tan làm rồi, mau tới đây đừng nói nhảm.”

Bĩu môi… Bĩu môi… Bĩu môi.

Cúp! Phong Tây ném điện thoại đi, một cước chân ga, Ferrari màu đỏ nổi lên cuồng phong điên cuồng gào thét.

Ai làm cơm tối, vấn đề này khi Đường Đóa bước vào phòng khách liền lập tức dễ dàng giải quyết.

Hôm nay nhà cổ rất loạn Chiến Tả không trở về, có mấy người sĩ quan một gạch ba sao và hai gạch vội vã ra vào phòng sách, còn có rất nhiều đàn ông màng giày Tây cầm một đống tài liệu chồng chất mang vào trong phòng sách.

Phong Tây và Noãn Noãn ở trên ghế sofa xem TV.

“Anh đang làm gì đấy?” Ăn khoai tây chiên trong miệng, Noãn Noãn nghiêng đầu nhìn máy vi tính Phong Tây ở một bên đang hoạt động.

“Ôi chao, bây giờ nhóc con còn hot hơn cả anh trai, sùng bái quá.” Nhìn phía trên trang web tất cả đều hình cô nhóc Noãn Noãn, Phong Tây cảm thán, Thiên Vương Thiên Hậu trong làng giải trí đánh nhau, ly hôn, hút thuốc phiện, khiêu dâm, lái xe đụng người hiện tại đều không hot bằng nha đầu này.

“Sỉ nhục em đúng không, hiện rại còn chê em phiền toái đúng không, ai mượn anh phân tích, em có phải đắc tội người nào không, ghi lại đoạn video ngày hôm đó sau đó giấu tên truyền cho truyền thông, truyền thông Thiên Vũ thật là hèn hạ, tin tức cô nãi nãi bạo hành có thể kiếm được tiền đúng không!”

Còn là cặp trứng vàng, một ngày truyền bá luân phiên hai tin tức.

“Nhóc con, có phải là Tô Thanh tìm người làm không.”

“Không phải là cậu ấy, Tô ngực to này thông minh, cho cậu ấy gắn Phong Hỏa Luân (*) cũng không đủ xoay.”

(*) Phong Hỏa Luân: bánh xe của Na Tra.

Cô nàng độc miệng rồi, Phong Tây cười nhìn cô lắc đầu, bày tỏ ý không nói gì.

Phòng sách.

“Chiến tổng, có cần hiện tại ra lệnh loại bỏ tất cả tin tức của đài truyền hình không?”

Người nói chuyện là trợ lý tổng giám đốc của tập đoàn ‘Tiếu Kình’, Liên Ước, dáng dấp người này nhanh nhẹn có thể làm được việc, nghiệp vụ hằng ngày của tập đoàn đều do anh ta xử lý.

“Không cần, kệ đi.” Chiến gia muốn bắt được người giật dây phía sau màn kia.

“Lão đại, các lão già tập đoàn quân sự chờ anh trở về làm báo cáo cho bọn họ đấy.” Cổ Thanh Dạ dựa cạnh cửa sổ uống cà phê tự tay Đường Đóa pha.

“Để bọn họ chờ, không biết gia bận sao.” Giọng nói lạnh đến cực hạn, Chiến Vân Không không nhịn được khẽ nhíu máy.

Có chuyện gì đặc biệt sao mà cần báo cáo, không phải chuyện hư hỏng kia, hiện tại anh có chút hiểu quan điểm của Quan Lê Hiên rồi, đều là người muốn cưỡi hạc du ngoạn, ở nhà thưởng thức trà nghỉ ngơi không tốt sao.

Cổ Thanh Dạ cong khóe môi, “Nhận được.”

“Tối nay đi Cực Quang, an ủi một chút.”

Đoạn thời gian trước Cổ Thanh Dạ muốn bắt mấy người ức hiếp Noãn Noãn ném vào phía dưới phòng giam trụ sở huấn luyện Cực Quang. Chiến Vân Không vẫn luôn không rảnh tự mình chiếu cố bọn họ.

Tối nay, gia muốn tự thân ra tay.

“Anh nói trước tiên chúng ta phải tìm được con trai của tư lệnh Vũ, sẽ có được bao nhiêu lợi ích?”

“Cô muốn tìm?”

“Ha ha, có mấy người biết tư lệnh Vũ có con trai chứ, chúng ta vẫn nhiều hơn một người.” Nốt ruồi theo khóe môi mỹ nhân nâng lên, cực kỳ quyến rũ.

“Cô tính lúc nào thì ra tay?” Gương mặt tuấn tú sạch sẽ của người đàn ông không có bất kỳ biến hóa nào. Đồng hồ đeo tay kim cương nhờ ánh trăng mà lóe ánh sáng chói mắt.

“Anh và nhóc con kia chưa quen thuộc, ra tay sợ rằng khó khăn, hơn nữa tôi phát hiện ngày hôm qua anh không bình tĩnh.”

Trái tim căng thẳng, người đàn ông nâng mắt, “Tôi nghĩ cô bị hoa mắt rồi.”

“Ồ, chỉ mong là tôi hoa mắt, nhắc nhở anh đừng quên là ai làm hại anh từ nhỏ không có cha mẹ không như heo chó sống tạm bợ qua ngày.”

Người đàn ông khinh thường nhếch môi, “Cũng như nhau thôi.”

Ăn cơm tối xong, Noãn Noãn bị Đường Đóa dẫn lên lầu, Chiến gia muốn mời Phong Tây đến phía sau vườn hoa thưởng thức trà.

Phong Tây thấp thỏm, gia lại muốn chơi cái gì đây, biết hai mươi mấy năm rồi, vẫn chưa bao giờ được Chiến gia mời uống trà.

“Chuyện mười năm trước cậu còn nhớ rõ bao nhiêu?”

Phong Tây ngẩn ra, liền biết chuyện này không giấu diếm được, vốn là anh ta định nên nói, hôm nào không bằng hôm nay, hôm nay dứt khoát nói ra tất cả thôi.

“Đó là một cơn ác mộng, anh hai, anh có biết lúc em được cảnh sát phát hiện không khác gì một con cá chết, bảy ngày một giọt nước cũng chưa uống, cả người ngâm trong nước dơ khiến người ta muốn nôn mửa, em muốn như vậy cứ chết đi cho xong nhưng em lại không thể, Noãn Noãn thật vất vả mạo hiểm nguy hiểm tính mạng dùng kế để cho những người đó đem em từ trong xe bỏ lại…”

Chiến gia nghe đến đó, khẽ nhíu chân mày, lâm vào trạng thái trầm tư, “Cậu còn nhớ rõ dáng vẻ những người đó chứ?”

Thật ra trong lòng Chiến Vân Không hiểu, những lời này giống như hỏi vô ích, nhưng vẫn muốn thử một lần.

Lắc đầu cười khổ, Phong Tây nhíu mày, “Em muốn thấy rõ thì đối phương phải cho cơ hội mới được, từ đầu đến cuối trên mặt bọn họ đều là khăn trùm đầu chống khủng bố, nói tiếng Phổ Thông đúng chuẩn, có thể nhìn ra là bộ đội huấn luyện nghiêm chỉnh. Về sau ở bệnh viện em mới biết có một cô gái chết rồi, em cũng từng hỏi Noãn Noãn là ai, nhưng cô ấy nói có một số việc không nhớ rõ, em cũng không truy hỏi nữa, trong đám bọn trẻ bị bắt cóc, còn có Tô Thanh, còn có hai đứa con gái của Nguyệt Trường Cát đã rớt xuống thành chủ tịch tỉnh S…”

Nguyệt Trường Cát? Đôi mắt Chiến Vân Không âm u, năm đó ông ta vội vàng thuyên chuyển công tác, đột nhiên bỏ qua cơ hội thăng chức thật tốt, rời trung ương đi xa đến tỉnh S, bao nhiêu chuyện này đưa tới người ta rất nhiều suy đoán.

“Cậu không quen con gái của nhà họ Nguyệt?”

“Không quen, đứa bé nhà họ Nguyệt là sau này chuyển trường tới, vừa tới ba ngày đã bị trói lại, nói tới cũng đầy xui xẻo rồi.”

Trà Thiết Quan Âm cao cấp, bốn phía mùi thơm lượn lờ quanh giữa hai người, một hồi lâu cũng không mở miệng.

Sau một lúc lâu.

“Cố Lưu Niên phát hiện tim Noãn Noãn có hiện tượng suy kiệt, nhưng nhà họ Tinh không có loại bệnh án này.”

Trái tim Phong Tây rơi lộp bộp, tay cứng lại giữa không trung, một nỗi đau xé rách thần kinh của anh ta, “Em nghĩ hẳn là cây kim đó.”

“Có ý gì?”

“Cũng bởi vì cô ấy luôn gây gỗ, có nhiều lần tụi em thiếu chút nữa bị người ta phát hiện, tên dẫn đầu trong đó không thể nhịn được nữa ở trước mặt tụi em chích cô ấy một mũi, em còn nhớ người đàn ông đó tàn ác nói, thuốc này mới nghiên cứu vẫn chưa có người thử qua, cũng không có thuốc giải, nó sẽ trưởng thành theo tuổi tác mà tim tăng nhanh trạng thái suy kiệt, sống tối đa chỉ là ba mươi tuổi…”

Chapter
1 Chương 1-1: Thế mà anh bị phụ nữ cường hôn (1)
2 Chương 1-2: Thế mà anh bị phụ nữ cường hôn (2)
3 Chương 2: Vẫn còn là vị thành niên
4 Chương 3: Đây là anh trai em
5 Chương 4: Trao huân chương
6 Chương 5: Bản chất bên trong
7 Chương 6: Lần đầu gặp mặt rất vui vẻ
8 Chương 7: Bà xã thủ trưởng
9 Chương 8: Chiến vân không
10 Chương 9: Ấm lòng, ấm người, ấm phổi
11 Chương 10: Muốn đánh nhau rồi
12 Chương 11: Người đàn ông kiêu ngạo bất khuất và chính trực
13 Chương 12: Bàn tay lớn bao lấy bàn tay nhỏ
14 Chương 13: Ông đây cắn chết em
15 Chương 14: Quyền khuynh thiên hạ phú khả địch quốc [1]
16 Chương 15: Lau súng cướp cò
17 Chương 16: Em là vợ của Chiến Vân Không anh
18 Chương 17: Ông xã, em rất nhột
19 Chương 18: Cá mắc cạn
20 Chương 19: Sự việc rất kì lạ
21 Chương 20: Là em cho nổ cây táo đỏ?
22 Chương 21: Có một cô vợ nhỏ biết kiếm tiền
23 Chương 22: Báo cáo kết hôn
24 Chương 23: Rốt cuộc anh là chú của em hay là anh trai em!
25 Chương 24: Vỏ bánh pate này quá dày!
26 Chương 25: Khiến anh đoạn tử tuyệt tôn
27 Chương 26: Tuyệt đối không phải là cô ta
28 Chương 27: Anh muốn đích thân kiểm tra một chút
29 Chương 28: Em gái anh tới tính tiền
30 Chương 29: Người con gái ở trong xe
31 Chương 30: Mới vừa gia nhập xã hội người nguyên thủy
32 Chương 31: Bóng đen thần bí
33 Chương 32: Cô kết hôn
34 Chương 33: Không thấy Noãn Noãn
35 Chương 34: Người con gái đeo mặt nạ trong lò mổ
36 Chương 35: Bảo bối, thật xin lỗi!
37 Chương 36: Có một loại rung động gọi là số mệnh đã định
38 Chương 37: Kết hôn trước, yêu sau
39 Chương 38: Một mối tình tay ba đơn phương dây dưa
40 Chương 39: Em phải gọi tôi là chị gái
41 Chương 40: Tư lệnh Vũ
42 Chương 41: Ngôi sao
43 Chương 42: Cô gái của tôi!
44 Chương 43: Chị dâu!
45 Chương 44: Em bắt đầu có chút thích anh!
46 Chương 45: Rốt cuộc cô là người hay quỷ!
47 Chương 46: Đặc công an ninh quốc gia?
48 Chương 47: Anh có tâm sự
49 Chương 48: Nổ súng!
50 Chương 49: Người con gái có vấn đề?
51 Chương 50: Sau này đây chính là nhà của em
52 Chương 51: Nhảy dù!
53 Chương 52: Tin tức!
54 Chương 53: Nói chuyện bên gối (1)
55 Chương 54: Nói chuyện bên gối (2)
56 Chương 55: Anh cũng cần em học cách kiên cường (1)
57 Chương 56: Anh cũng cần em học cách kiên cường (2)
58 Chương 57: Khoảng cách sống và chết!
59 Chương 58: Trùng sinh!
60 Chương 59: Cưỡng ép đáng xấu hổ!
61 Chương 60: Xôn xao! (1)
62 Chương 61: Xôn xao! (2)
63 Chương 62: Về nhà hôn!
64 Chương 62-2: Về nhà hôn! (2)
65 Chương 62-3: Về nhà hôn! (tiếp)
66 Chương 62-4: Về nhà hôn! (tiếp)
67 Chương 62-5: Về nhà hôn! (tiếp)
68 Chương 62-6: Về nhà hôn! (tiếp)
69 Chương 63: Học sinh mới trình diện
70 Chương 63-2: Học sinh mới trình diện (tt)
71 Chương 63-3: Học sinh mới trình diện (tiếp)
72 Chương 63-4: Học sinh mới trình diện (tiếp)
73 Chương 64: Viết một ngàn chữ lý do em thích anh!
74 Chương 64-2: Viết một ngàn chữ lý do em thích anh! (2)
75 Chương 64-3: Viết một ngàn chữ lý do em thích anh! (3)
76 Chương 64-4: Viết một ngàn chữ lý do em thích anh! (4)
77 Chương 65: Trò chơi bắt đầu!
78 Chương 65-2: Trò chơi bắt đầu! (2)
79 Chương 65-3: Trò chơi bắt đầu! (3)
80 Chương 66: Anh hùng biến thành gấu nhỏ!
81 Chương 66-2: Anh hùng biến thành gấu nhỏ! (tiếp)
82 Chương 67-1: Đánh bất ngờ! (1)
83 Chương 67-2: Đánh bất ngờ! (tiếp)
84 Chương 67-3: Đánh bất ngờ! (Tiếp)
85 Chương 68: Tin nhắn giấu tên!
86 Chương 68-2: Tin nhắn giấu tên! (2)
87 Chương 69: Ai bổ nhào vào ai!
88 Chương 69-2: Ai bổ nhào vào ai! (tiếp)
89 Chương 70: Tiệc thọ —— Gió nổi mây phun!
90 Chương 70-2: Tiệc thọ —— Gió nổi mây phun! (tiếp)
91 Chương 71: Vị khách không ngờ tới!
92 Chương 71-2: Vị khách không ngờ tới (tiếp)
93 Chương 72: Thời cơ ra tay thích hợp nhất!
94 Chương 73: Cha của bảo bảo là ai!
95 Chương 74: Cơ hữu (*) tốt, bạn bè tốt!
96 Chương 74-2: Cơ hữu tốt, bạn bè tốt! (tiếp)
97 Chương 75: Không thô lỗ không hấp dẫn!
98 Chương 76: Tay buôn ma túy xinh đẹp?
99 Chương 76-2: Tay buôn ma túy xinh đẹp? (Tiếp)
100 Chương 77: Cô là tội phạm giết người?
101 Chương 78: Sợi dây chuyền!
102 Chương 79: Lần đầu tiên hẹn hò!
103 Chương 80: Chú cũng dị ứng cà chua!
104 Chương 81: Vệ sĩ mới tới!
105 Chương 82: Ngón tay trong tủ lạnh!
106 Chương 83: Xin hỏi chú cảnh sát có chuyện gì không?
107 Chương 83-2: Xin hỏi chú cảnh sát có chuyện gì không? (tiếp)
108 Chương 84: Một bức ảnh trắng đen!
109 Chương 84-2: Một bức ảnh trắng đen! (tiếp)
110 Chương 85: Tại sao là anh?
111 Chương 85-2: Tại sao là anh? (tiếp)
112 Chương 86: Gặp người quen
113 Chương 87: Không gặp không về!
114 Chương 88: Một chút dấu vết!
115 Chương 88-2: Một chút dấu vết! (tiếp)
116 Chương 89: Bí mật!
117 Chương 90: Đêm giáng sinh kinh hoàng!
118 Chương 91: Đêm tế máu!
119 Chương 92: Bí mật máu RH-
120 Chương 93: Trở mặt!
121 Chương 94: Tỉnh lại!
122 Chương 95: Chơi gái không mang theo bao!
123 Chương 96: Có người nhìn thấy cô ta
124 Chương 97: Muốn phong độ thì đừng quan tâm đến nhiệt độ!
125 Chương 98: Thịt heo cải trắng!
126 Chương 99: Nỗi đau của đom đóm!
127 Chương 100: Tỉnh lại, gọi mẹ!
128 Chương 101: Thủ trưởng, cầu xin đứa bé!
129 Chương 102: Cởi quần bông ra!
130 Chương 103: Cô sẽ đi cùng anh đến chân trời góc bể!
131 Chương 104: Bị đánh!
132 Chương 105: Chày cán bột!
133 Chương 106: Trứng đen rán!
134 Chương 107: Giết tinh!
135 Chương 108: Đèn nguyện ước!
136 Chương 109: Bắt cóc!
137 Chương 110: Bắt cóc (2)!
138 Chương 111: Bắt cóc (3)!
139 Chương 112: Bắt cóc (4)!
140 Chương 113: Bắt cóc (5)!
141 Chương 114: Bắt cóc (6)!
142 Chương 115: Bắt cóc (7)!
143 Chương 116: Là địch hay là bạn!
144 Chương 117: Anh hèn hạ!
145 Chương 118: Chờ cô trở lại!
146 Chương 119: Dòng chảy thời gian (đại kết cục đếm ngược)
147 Chương 120: Hoa đều đã nở rộ rồi (Đại kết cục đếm ngược 2)
148 Chương 121: Hạt bụi nhỏ! (Đại cục đếm ngược ba)
149 Chương 122: Cô đơn khi chia xa (Đại kết cục đếm ngược 4)
150 Chương 123-1: Thời gian nhàn nhạt (Đại Kết Cục Thượng)
151 Chương 123-2: Thời gian nhàn nhạt (Đại Kết Cục Thượng) (2)
152 Chương 123-3: Thời gian nhàn nhạt (Đại Kết Cục Thượng) (3)
153 Chương 123-4: Thời gian nhàn nhạt (Đại Kết Cục Thượng) (4)
154 Chương 124-1: Thời gian nhàn nhạt (1)
155 Chương 124-2: Thời gian nhàn nhạt (2)
156 Chương 124-3: Thời gian nhàn nhạt (3)
157 Chương 124-4: Thời gian nhàn nhạt (4)
158 Chương 125: Hạnh phúc tràn đầy (đại kết cục)
159 Chương 125-2: Hạnh phúc tràn đầy (đại kết cục) 2
160 Chương 125-3: Hạnh phúc tràn đầy (đại kết cục) 3
Chapter

Updated 160 Episodes

1
Chương 1-1: Thế mà anh bị phụ nữ cường hôn (1)
2
Chương 1-2: Thế mà anh bị phụ nữ cường hôn (2)
3
Chương 2: Vẫn còn là vị thành niên
4
Chương 3: Đây là anh trai em
5
Chương 4: Trao huân chương
6
Chương 5: Bản chất bên trong
7
Chương 6: Lần đầu gặp mặt rất vui vẻ
8
Chương 7: Bà xã thủ trưởng
9
Chương 8: Chiến vân không
10
Chương 9: Ấm lòng, ấm người, ấm phổi
11
Chương 10: Muốn đánh nhau rồi
12
Chương 11: Người đàn ông kiêu ngạo bất khuất và chính trực
13
Chương 12: Bàn tay lớn bao lấy bàn tay nhỏ
14
Chương 13: Ông đây cắn chết em
15
Chương 14: Quyền khuynh thiên hạ phú khả địch quốc [1]
16
Chương 15: Lau súng cướp cò
17
Chương 16: Em là vợ của Chiến Vân Không anh
18
Chương 17: Ông xã, em rất nhột
19
Chương 18: Cá mắc cạn
20
Chương 19: Sự việc rất kì lạ
21
Chương 20: Là em cho nổ cây táo đỏ?
22
Chương 21: Có một cô vợ nhỏ biết kiếm tiền
23
Chương 22: Báo cáo kết hôn
24
Chương 23: Rốt cuộc anh là chú của em hay là anh trai em!
25
Chương 24: Vỏ bánh pate này quá dày!
26
Chương 25: Khiến anh đoạn tử tuyệt tôn
27
Chương 26: Tuyệt đối không phải là cô ta
28
Chương 27: Anh muốn đích thân kiểm tra một chút
29
Chương 28: Em gái anh tới tính tiền
30
Chương 29: Người con gái ở trong xe
31
Chương 30: Mới vừa gia nhập xã hội người nguyên thủy
32
Chương 31: Bóng đen thần bí
33
Chương 32: Cô kết hôn
34
Chương 33: Không thấy Noãn Noãn
35
Chương 34: Người con gái đeo mặt nạ trong lò mổ
36
Chương 35: Bảo bối, thật xin lỗi!
37
Chương 36: Có một loại rung động gọi là số mệnh đã định
38
Chương 37: Kết hôn trước, yêu sau
39
Chương 38: Một mối tình tay ba đơn phương dây dưa
40
Chương 39: Em phải gọi tôi là chị gái
41
Chương 40: Tư lệnh Vũ
42
Chương 41: Ngôi sao
43
Chương 42: Cô gái của tôi!
44
Chương 43: Chị dâu!
45
Chương 44: Em bắt đầu có chút thích anh!
46
Chương 45: Rốt cuộc cô là người hay quỷ!
47
Chương 46: Đặc công an ninh quốc gia?
48
Chương 47: Anh có tâm sự
49
Chương 48: Nổ súng!
50
Chương 49: Người con gái có vấn đề?
51
Chương 50: Sau này đây chính là nhà của em
52
Chương 51: Nhảy dù!
53
Chương 52: Tin tức!
54
Chương 53: Nói chuyện bên gối (1)
55
Chương 54: Nói chuyện bên gối (2)
56
Chương 55: Anh cũng cần em học cách kiên cường (1)
57
Chương 56: Anh cũng cần em học cách kiên cường (2)
58
Chương 57: Khoảng cách sống và chết!
59
Chương 58: Trùng sinh!
60
Chương 59: Cưỡng ép đáng xấu hổ!
61
Chương 60: Xôn xao! (1)
62
Chương 61: Xôn xao! (2)
63
Chương 62: Về nhà hôn!
64
Chương 62-2: Về nhà hôn! (2)
65
Chương 62-3: Về nhà hôn! (tiếp)
66
Chương 62-4: Về nhà hôn! (tiếp)
67
Chương 62-5: Về nhà hôn! (tiếp)
68
Chương 62-6: Về nhà hôn! (tiếp)
69
Chương 63: Học sinh mới trình diện
70
Chương 63-2: Học sinh mới trình diện (tt)
71
Chương 63-3: Học sinh mới trình diện (tiếp)
72
Chương 63-4: Học sinh mới trình diện (tiếp)
73
Chương 64: Viết một ngàn chữ lý do em thích anh!
74
Chương 64-2: Viết một ngàn chữ lý do em thích anh! (2)
75
Chương 64-3: Viết một ngàn chữ lý do em thích anh! (3)
76
Chương 64-4: Viết một ngàn chữ lý do em thích anh! (4)
77
Chương 65: Trò chơi bắt đầu!
78
Chương 65-2: Trò chơi bắt đầu! (2)
79
Chương 65-3: Trò chơi bắt đầu! (3)
80
Chương 66: Anh hùng biến thành gấu nhỏ!
81
Chương 66-2: Anh hùng biến thành gấu nhỏ! (tiếp)
82
Chương 67-1: Đánh bất ngờ! (1)
83
Chương 67-2: Đánh bất ngờ! (tiếp)
84
Chương 67-3: Đánh bất ngờ! (Tiếp)
85
Chương 68: Tin nhắn giấu tên!
86
Chương 68-2: Tin nhắn giấu tên! (2)
87
Chương 69: Ai bổ nhào vào ai!
88
Chương 69-2: Ai bổ nhào vào ai! (tiếp)
89
Chương 70: Tiệc thọ —— Gió nổi mây phun!
90
Chương 70-2: Tiệc thọ —— Gió nổi mây phun! (tiếp)
91
Chương 71: Vị khách không ngờ tới!
92
Chương 71-2: Vị khách không ngờ tới (tiếp)
93
Chương 72: Thời cơ ra tay thích hợp nhất!
94
Chương 73: Cha của bảo bảo là ai!
95
Chương 74: Cơ hữu (*) tốt, bạn bè tốt!
96
Chương 74-2: Cơ hữu tốt, bạn bè tốt! (tiếp)
97
Chương 75: Không thô lỗ không hấp dẫn!
98
Chương 76: Tay buôn ma túy xinh đẹp?
99
Chương 76-2: Tay buôn ma túy xinh đẹp? (Tiếp)
100
Chương 77: Cô là tội phạm giết người?
101
Chương 78: Sợi dây chuyền!
102
Chương 79: Lần đầu tiên hẹn hò!
103
Chương 80: Chú cũng dị ứng cà chua!
104
Chương 81: Vệ sĩ mới tới!
105
Chương 82: Ngón tay trong tủ lạnh!
106
Chương 83: Xin hỏi chú cảnh sát có chuyện gì không?
107
Chương 83-2: Xin hỏi chú cảnh sát có chuyện gì không? (tiếp)
108
Chương 84: Một bức ảnh trắng đen!
109
Chương 84-2: Một bức ảnh trắng đen! (tiếp)
110
Chương 85: Tại sao là anh?
111
Chương 85-2: Tại sao là anh? (tiếp)
112
Chương 86: Gặp người quen
113
Chương 87: Không gặp không về!
114
Chương 88: Một chút dấu vết!
115
Chương 88-2: Một chút dấu vết! (tiếp)
116
Chương 89: Bí mật!
117
Chương 90: Đêm giáng sinh kinh hoàng!
118
Chương 91: Đêm tế máu!
119
Chương 92: Bí mật máu RH-
120
Chương 93: Trở mặt!
121
Chương 94: Tỉnh lại!
122
Chương 95: Chơi gái không mang theo bao!
123
Chương 96: Có người nhìn thấy cô ta
124
Chương 97: Muốn phong độ thì đừng quan tâm đến nhiệt độ!
125
Chương 98: Thịt heo cải trắng!
126
Chương 99: Nỗi đau của đom đóm!
127
Chương 100: Tỉnh lại, gọi mẹ!
128
Chương 101: Thủ trưởng, cầu xin đứa bé!
129
Chương 102: Cởi quần bông ra!
130
Chương 103: Cô sẽ đi cùng anh đến chân trời góc bể!
131
Chương 104: Bị đánh!
132
Chương 105: Chày cán bột!
133
Chương 106: Trứng đen rán!
134
Chương 107: Giết tinh!
135
Chương 108: Đèn nguyện ước!
136
Chương 109: Bắt cóc!
137
Chương 110: Bắt cóc (2)!
138
Chương 111: Bắt cóc (3)!
139
Chương 112: Bắt cóc (4)!
140
Chương 113: Bắt cóc (5)!
141
Chương 114: Bắt cóc (6)!
142
Chương 115: Bắt cóc (7)!
143
Chương 116: Là địch hay là bạn!
144
Chương 117: Anh hèn hạ!
145
Chương 118: Chờ cô trở lại!
146
Chương 119: Dòng chảy thời gian (đại kết cục đếm ngược)
147
Chương 120: Hoa đều đã nở rộ rồi (Đại kết cục đếm ngược 2)
148
Chương 121: Hạt bụi nhỏ! (Đại cục đếm ngược ba)
149
Chương 122: Cô đơn khi chia xa (Đại kết cục đếm ngược 4)
150
Chương 123-1: Thời gian nhàn nhạt (Đại Kết Cục Thượng)
151
Chương 123-2: Thời gian nhàn nhạt (Đại Kết Cục Thượng) (2)
152
Chương 123-3: Thời gian nhàn nhạt (Đại Kết Cục Thượng) (3)
153
Chương 123-4: Thời gian nhàn nhạt (Đại Kết Cục Thượng) (4)
154
Chương 124-1: Thời gian nhàn nhạt (1)
155
Chương 124-2: Thời gian nhàn nhạt (2)
156
Chương 124-3: Thời gian nhàn nhạt (3)
157
Chương 124-4: Thời gian nhàn nhạt (4)
158
Chương 125: Hạnh phúc tràn đầy (đại kết cục)
159
Chương 125-2: Hạnh phúc tràn đầy (đại kết cục) 2
160
Chương 125-3: Hạnh phúc tràn đầy (đại kết cục) 3