Chương 57: 57: Là Công Chúa Của Anh

Những ngày tết cứ êm điềm trôi, mùng 9 âm lịch là ngày hoàng đạo tốt Trần Cảnh như mọi khi thức sớm nấu bữa sáng tâm trạng lại hứng khởi hẳn lên trông thấy.

Anh nhẹ chân đi vào phòng đánh thức Hạ Ly còn đang ngủ say, anh không biết có phải mấy hôm nay bản thân mình phóng túng quá hay không mà trông Hạ Ly rất mệt mỏi lại thích ngủ hơn so với mọi khi.

"Ly Ly dậy đi em."
"Hử..."
Hạ Ly nhập nhèm mở mắt ra lại không chịu được buồn ngủ mà nhắm lại tiếp.

Trần Cảnh cười khẽ đưa tay xoa nắn mặt cô.

"Dậy ăn sáng nào, trễ rồi!"
"Ưm..."
Hạ Ly bị anh cưỡng ép thức giấc mơ mơ hồ hồ rửa mặt rồi ra ăn sáng lại ngăn không nổi cơn buồn ngủ mà há to miệng ngáp một cái.

Trần Cảnh rót sữa đặt một bên cho cô thấy thế liền đưa tay che miệng cô lại.

"Khi ngáp phải che miệng lại, ở nhà thì không sao ra ngoài phải giữ lịch sự."
Hạ Ly bĩu môi đánh lên tay anh một cái.

"Còn tại vì ai hả?"
Mấy ngày tết cơ hồ anh không tha cho cô bữa nào cả, tối đến lại hứng chí bừng bừng lăn lộn cô muốn ngất đi mới thôi.

Trần Cảnh bị đánh nhưng miệng lại cười tươi rói, đưa tay xoa xoa đầu cô.

"Tại anh tại anh, em mau ăn sáng một lát anh đưa em đi thử váy cưới nhé?"
Hạ Ly mở to hai mắt kinh ngạc hỏi:
"Váy cưới á?"
"Ừ."
"Nhưng chúng ta còn chưa định ngày cưới mà?"

Trần Cảnh tặc lưỡi rất có đạo lý nói:
"Hôm nay ngày đẹp, đi thử váy trước ngày cưới thì định sau cũng không muộn."
Hạ Ly cứ cảm thấy câu này có hơi sai sai ở đâu đó thì phải.

"Em không muốn thử váy cưới sao, nó đẹp lắm đấy?"
Trần Cảnh thấy cô im lặng thì bắt đầu chơi bài dụ dỗ, mà Hạ Ly trăm trận đều thua bởi sự dịu dàng của anh.

"Đi thì đi, thử trước một chút cũng không sao."
Đạt được ý nguyện Trần Cảnh hài lòng cười, ăn sáng xong xuôi liền lái xe đưa Hạ Ly đến tiệm váy cưới.

"Chào anh chị, chúng tôi có thể giúp gì cho anh chị ạ?"
Vừa vào cửa liền có nhân viên đến tiếp đón hai người, Trần Cảnh nắm tay Hạ Ly vừa đi vừa nói:
"Tôi muốn chọn vài bộ áo cưới, phong cách nhẹ nhàng..."
Anh hơi ngừng rồi quay sang ngắm nhìn gương mặt xinh đẹp của Hạ Ly đang tò mò nghe ngóng xung quanh.

"Và có chút gì đó giống váy của công chúa."
Nhân viên hiểu ý mỉm cười gật đầu, đưa tay mời anh đi về một hướng.

"Vâng mời anh đi bên này."
Ngồi trên sofa của cửa tiệm tay Trần Cảnh cầm một album ảnh tỉ mỉ lật xem từng tấm, Hạ Ly ngồi bên cạnh anh thì ngoan ngoãn uống trà do nhân viên mang lên.

Trần Cảnh lựa chọn một hồi lâu rồi lấy ra ba tấm ảnh đưa qua cho nhân viên.

"Để bạn gái tôi thử ba bộ này đi."
"Vâng, anh vui lòng đợi ở đây một lát ạ.

Thưa cô, mời cô đi bên này."
Câu đầu nhân viên là nói với Trần Cảnh, câu sau là nói với Hạ Ly.

"Em đi đây."
Trần Cảnh mỉm cười nhẹ giọng trấn an cô.

"Ừ, anh ở ngay đây đợi em ra."
Hạ Ly hồi hộp đứng lên được nhân viên tận tình nắm tay dìu đi, Trần Cảnh chờ hơn hai mươi phút thì cuối cùng tấm rèm che phía trước cũng được vén ra.

Cô gái mặc trên người bộ váy áo trắng tinh khiết, váy cúp ngực phối với vải ren hoa văn xinh đẹp ôm trọn bộ ngực căng tròn để lộ ra bờ vai gầy mảnh, thân váy bồng bềnh uốn lượn trên mặt đất, ở sau eo còn có một chiếc nơ to làm điểm nhấn.

Cô mang găng tay màu trắng, bó hoa trên tay cũng là màu trắng nốt, xa xa nhìn cứ ngỡ là nàng công chúa của vương quốc nào lạc đến đây.

Trần Cảnh nhìn Hạ Ly đến ngây ngẩn trái tim ở lồng ngực anh kịch liệt đập liên hồi, cô gái của anh hiện tại chính là cô dâu xinh đẹp nhất mà anh hằng tưởng tượng.

Hạ Ly cắn cắn môi đợi mãi mà không nghe tiếng anh, cô sốt ruột đến mức tay cầm bó hoa cũng thấy lúng túng.

"A Cảnh, bộ này thế nào?"
Cô không nhìn thấy chỉ có thể cảm nhận được thân váy bồng bềnh mềm mại, đây là do chính anh chọn lựa nên cô rất muốn nghe anh cho nhận xét.

Trần Cảnh ho hai tiếng khôi phục lại tinh thần bước đến nâng tay cô lên, anh thành kính mà đặt lên mu bàn tay cô một nụ hôn.

"Em làm anh cứ ngỡ công chúa của vương quốc nào đi lạc, nào ngờ đó là công chúa của anh."
Hai má Hạ Ly ửng hồng đôi môi chúm chím cười cười.

"Anh thật là..."
Thật là biết cách dỗ ngọt cô quá đi mà.

Trần Cảnh bật cười đưa tay xoa má cô, anh xoay người nói với nhân viên đứng bên cạnh.

"Hai bộ còn lại không cần thử nữa, tôi mua cả ba."
Hai bộ còn lại một bộ là màu xanh ngọc một bộ là màu hồng nhạt, kiểu dáng cũng khác với bộ Hạ Ly đang mặc.

Nhưng thử váy cưới quá lâu anh sợ cô mệt mỏi nên cứ mua về vậy, dù sao hai bộ còn lại cô mặc vào chắc chắn rất đẹp.

"Vâng, mời anh qua bên này."
Nhân viên mỉm cười tươi như hoa hôm nay bán được hẳn ba bộ xem ra doanh thu tháng này của cô ấy đạt chỉ tiêu rồi, vì thế thái độ phục vụ Trần Cảnh và Hạ Ly chỉ có tăng chứ không giảm.

Đợi đến khi làm xong thủ tục cho địa chỉ để của tiệm giao hàng về tận nhà, Trần Cảnh thanh toán xong xuôi thì Hạ Ly cũng vừa vặn thay váy cưới ra.

"Cũng trưa rồi, chúng ta ăn cơm bên ngoài nhé?"
Nhìn sắc trời Trần Cảnh thầm than thử váy cưới quá lâu, may mà anh tính trước bằng không đợi đến lúc chuẩn bị lễ kết hôn Hạ Ly sẽ bị dày vò đến mệt chết mất.

Khi sáng Hạ Ly ăn khá ít nên giờ cũng đói rồi liền đáp ứng lời anh.

"Vâng."
Trần Cảnh liền lái xe đưa Hạ Ly đến nhà hàng cách tiệm váy cưới không xa.

Mùng 9 tết nhà hàng đã bắt đầu làm việc lại, khách khứa đến cũng không quá đông.

Trần Cảnh chọn một vị trí gần cửa sổ dìu Hạ Ly ngồi xuống.

"Ly Ly, em muốn ăn gì nào?"
Hạ Ly chống má suy nghĩ một chút.

"Sườn ram, tôm riêm ngọt, một phàn bánh ngọt."
Trần Cảnh nghe cô nói mà chỉ biết lắc đầu, anh ra hiệu cho nhân viên ghi lại các món cô gọi.

"Những món cô ấy nói đều làm một phần, còn có thêm một canh gà hầm táo đỏ và một đĩa cải xanh xào, làm thanh đạm một chút."
"Vâng, cảm phiền hai vị chờ giây lát."
Nhân viên phục vụ đi rồi, Trần Cảnh mới rót một cốc nước lọc đưa vào tay Hạ Ly.

"Em thì giỏi rồi, chỉ ăn thịt không chịu ăn rau xanh."
Hạ Ly bĩu môi uống nước anh đưa.

"Gọi nhiều như thế chúng ta ăn hết không đây?"
Nào heo nào tôm nào gà, gọi nhiều như vậy Hạ Ly hơi hối hận vì bản thân còn kêu thêm bánh ngọt.

"Không nhiều, canh gà là anh cố ý gọi cho em, một lát uống thêm hai chén bồi bổ cơ thể."
Dạo gần đây anh đòi hỏi cô quá nhiều nên sợ cơ thể cô chịu đựng không nổi lại sinh bệnh, vừa khéo canh gà hầm táo đỏ có thể bổ máu.

"Anh nuôi em sắp thành heo rồi."
Hạ Ly ai oán kêu than, được anh chăm mấy tháng này cô cảm giác được bản thân hình như tăng cân rồi.

Trần Cảnh yêu chiều véo má cô một cái, ánh lại vô tình liếc qua một bên bắt gặp một người đàn ông đang đi đến hướng bọn họ ngồi.

Khi đi ngang qua chỗ họ người đàn ông kia không dấu vết đặt một tờ giấy lên mặt bàn.

Sắc mặt Trần Cảnh thoáng chốc âm u đáng sợ, anh vò nát tờ giấy trong tay nắm đấm xiết chặt nổi đầy gân xanh.

"A Cảnh."
Bỗng dưng anh im lặng khiến Hạ Ly tò mò lây lây cánh tay anh, Trần Cảnh thu liễm lại cảm xúc ghé vào tai cô nói nhỏ.

"Ly Ly anh đi toilet một chút, sẽ hơi lâu...!em ăn cơm trước một lát anh quay lại nhé."
Hạ Ly lập tức gật đầu.

"Anh mau đi, em ngồi một mình được mà."
Đời người có ba cái không tiện nha, Trần Cảnh xoa đầu cô rồi đứng dậy rời đi.

Trước khi đi anh gọi nhân viên phục vụ lại dặn dò.

"Bạn gái tôi có chỗ bất tiện, một lát bê đồ ăn lên phiền cậu nhắc nhở cô ấy giúp tôi."
"Vâng, anh yên tâm."
Nói rồi Trần Cảnh mới yên tâm rời đi, nhưng đáy mắt anh đã sớm không còn độ ấm.

Giỏi lắm! Vậy mà dám bỏ ngoài tai lời cảnh cáo của anh, còn dám bén mạng đến trước mặt anh và Hạ Ly..

Chapter
1 Chương 51: 51: Vương Chí Hùng
2 Chương 52: 52: Anh Là Người Xấu Thì Em Sẽ Là Kẻ Trộm
3 Chương 53: 53: Là Anh Ấy Dạy Tôi Cách Yêu!
4 Chương 54: 54: Mâm Ngũ Quả
5 Chương 55: 55: Đêm Giao Thừa Vui Vẻ
6 Chương 56: 56: Tôi Ghét Hạ Ly Tôi Muốn Cướp Tất Cả Mọi Thứ Của Nó!
7 Chương 57: 57: Là Công Chúa Của Anh
8 Chương 58: 58: Ác Ma Vẫn Là Ác Ma
9 Chương 59: 59: Anh Lớn Tiếng Với Em
10 Chương 60: 60: Anh Là Sai Lầm Của Cuộc Hôn Nhân Không Tình Yêu
11 Chương 61: 61: Nguyên Cớ Hơn Thua Của Lương Cảnh Chi
12 Chương 62: 62: Đã Biết Tôi Có Bệnh Còn Không Tránh Xa Một Chút
13 Chương 63: 63: Nếu Ông Trời Không Có Mắt Vậy Để Anh Giúp Ông Ta
14 Chương 64: 64: Lương Cảnh Chi Bị Giết
15 Chương 65: 65: Giấy Không Gói Được Lửa
16 Chương 66: 66: Đạo Đức Và Tình Yêu
17 Chương 67: 67: Lý Lịch Của Trần Cảnh Hạ Ly Có Nguy Cơ Mắc Bệnh Trầm Cảm
18 Chương 68: 68: Sự Thật Dần Được Chấp Nối
19 Chương 69: 69: Anh Muốn Vứt Bỏ Em Thật Sao
20 Chương 70: 70: Để Tôi Giết Luôn Ông Rồi Tự Thú Một Thể!
21 Chương 71: 71: Video Giám Sát Được Khôi Phục Sự Thật Bại Lộ
22 Chương 72: 72: Hạ Ly Mang Thai
23 Chương 73: 73: Con Không Thể Quên Anh Ấy
24 Chương 74: 74: Trần Cảnh Chưa Chết
25 Chương 75: 75: Kiếp Này Là Bi Thương Cái Giá Anh Trả Quá Đắt!
26 Chương 76: 76: Phần 2 Sống Lại Một Đời
27 Chương 77: 77: Ba Mẹ Em Có Biết Em Lắm Mồm Thế Không
28 Chương 78: 78: Cô Bạn Mới
29 Chương 79: 79: Sớm Thôi Anh Sẽ Tìm Được Em
30 Chương 80: 80: Ly Ly!
31 Chương 81: 81: Anh Tên Trần Cảnh
32 Chương 82: 82: Anh Có Thể Gọi Em Như Thế Không Ly Ly!
33 Chương 83: 83: Anh Sẽ Không Nuốt Lời
34 Chương 84: 84: Lớn Lên Em Gả Cho Anh Đi
35 Chương 85: 85: Trần Cảnh Đánh Nhau
36 Chương 86: 86: Ai Cho Bà Đánh Con Trai Tôi!
37 Chương 87: 87: Tình Thân
38 Chương 88: 88: Mỗi Người Đều Có Ước Mơ
39 Chương 89: 89: Rung Động
40 Chương 90: 90: Không Phải Em Gái Là Vợ Nuôi Từ Bé
41 Chương 91: 91: Bày Tỏ
42 Chương 92: 92: Nhân Sinh Luôn Tốt Đẹp
43 Chương 93: 93: Trưởng Thành
44 Chương 94: 94: Lời Đàn Ông Nói Trên Giường Đều Là Rắm Chó
45 Chương 95: 95: Kết Cục Ly Ly Của Anh Đã Quay Lại
46 Chương 96: 96: Ngoại Truyện Cảnh Hoài Ly Niệm
Chapter

Updated 46 Episodes

1
Chương 51: 51: Vương Chí Hùng
2
Chương 52: 52: Anh Là Người Xấu Thì Em Sẽ Là Kẻ Trộm
3
Chương 53: 53: Là Anh Ấy Dạy Tôi Cách Yêu!
4
Chương 54: 54: Mâm Ngũ Quả
5
Chương 55: 55: Đêm Giao Thừa Vui Vẻ
6
Chương 56: 56: Tôi Ghét Hạ Ly Tôi Muốn Cướp Tất Cả Mọi Thứ Của Nó!
7
Chương 57: 57: Là Công Chúa Của Anh
8
Chương 58: 58: Ác Ma Vẫn Là Ác Ma
9
Chương 59: 59: Anh Lớn Tiếng Với Em
10
Chương 60: 60: Anh Là Sai Lầm Của Cuộc Hôn Nhân Không Tình Yêu
11
Chương 61: 61: Nguyên Cớ Hơn Thua Của Lương Cảnh Chi
12
Chương 62: 62: Đã Biết Tôi Có Bệnh Còn Không Tránh Xa Một Chút
13
Chương 63: 63: Nếu Ông Trời Không Có Mắt Vậy Để Anh Giúp Ông Ta
14
Chương 64: 64: Lương Cảnh Chi Bị Giết
15
Chương 65: 65: Giấy Không Gói Được Lửa
16
Chương 66: 66: Đạo Đức Và Tình Yêu
17
Chương 67: 67: Lý Lịch Của Trần Cảnh Hạ Ly Có Nguy Cơ Mắc Bệnh Trầm Cảm
18
Chương 68: 68: Sự Thật Dần Được Chấp Nối
19
Chương 69: 69: Anh Muốn Vứt Bỏ Em Thật Sao
20
Chương 70: 70: Để Tôi Giết Luôn Ông Rồi Tự Thú Một Thể!
21
Chương 71: 71: Video Giám Sát Được Khôi Phục Sự Thật Bại Lộ
22
Chương 72: 72: Hạ Ly Mang Thai
23
Chương 73: 73: Con Không Thể Quên Anh Ấy
24
Chương 74: 74: Trần Cảnh Chưa Chết
25
Chương 75: 75: Kiếp Này Là Bi Thương Cái Giá Anh Trả Quá Đắt!
26
Chương 76: 76: Phần 2 Sống Lại Một Đời
27
Chương 77: 77: Ba Mẹ Em Có Biết Em Lắm Mồm Thế Không
28
Chương 78: 78: Cô Bạn Mới
29
Chương 79: 79: Sớm Thôi Anh Sẽ Tìm Được Em
30
Chương 80: 80: Ly Ly!
31
Chương 81: 81: Anh Tên Trần Cảnh
32
Chương 82: 82: Anh Có Thể Gọi Em Như Thế Không Ly Ly!
33
Chương 83: 83: Anh Sẽ Không Nuốt Lời
34
Chương 84: 84: Lớn Lên Em Gả Cho Anh Đi
35
Chương 85: 85: Trần Cảnh Đánh Nhau
36
Chương 86: 86: Ai Cho Bà Đánh Con Trai Tôi!
37
Chương 87: 87: Tình Thân
38
Chương 88: 88: Mỗi Người Đều Có Ước Mơ
39
Chương 89: 89: Rung Động
40
Chương 90: 90: Không Phải Em Gái Là Vợ Nuôi Từ Bé
41
Chương 91: 91: Bày Tỏ
42
Chương 92: 92: Nhân Sinh Luôn Tốt Đẹp
43
Chương 93: 93: Trưởng Thành
44
Chương 94: 94: Lời Đàn Ông Nói Trên Giường Đều Là Rắm Chó
45
Chương 95: 95: Kết Cục Ly Ly Của Anh Đã Quay Lại
46
Chương 96: 96: Ngoại Truyện Cảnh Hoài Ly Niệm