Chương 54: 54: Mâm Ngũ Quả

"Thôi nào, còn giận sao?"
Chạy được hơn nửa đoạn đường Hạ Ly vẫn cứ im thin thít, Trần Cảnh bất đắc dĩ đưa tay qua nắm lấy tay cô.

Hạ Ly cũng không muốn tết đến còn mất vui, cô xùy một tiếng đánh lên tay anh.

"Không giận, chúng ta đi chợ tết luôn đi anh."
Trần Cảnh kéo bàn tay nhỏ của cô quá hôn lên đó.

"Ừ đưa em đi chợ tết mua mứt."
Anh đánh tay lái chuyển hướng xe đến trung tâm thương mại, hôm nay đã là 29 tết người đi chợ cũng đông đúc hẳn, Trần Cảnh tay đẩy giỏ hàng tay vòng qua eo Hạ Ly vây lấy cô kín kẽ.

"Đông quá."
Anh nhíu mày nhìn dòng người xô lấn.

"Như này mới là chợ tết chứ, may mà chúng ta đợi đến giờ mới đi không thôi mấy hôm trước chắc còn đông hơn."
Hạ Ly hứng khởi không khác gì con nít, mấy năm trước toàn là mẹ Hạ đi chợ tết có bao giờ cho cô đi đâu, giờ được hoà mình vào không khí tấp nập như thế toàn thân cô đều muốn nhảy nhót.

Trần Cảnh thấy cô như thế không khỏi thở dài, liếc mắt nhìn xung quanh đông đúc rồi lại xiết chặt tay vây lấy cô vào lòng.

"Trước hết chúng ta đi mua thịt, mua rau củ, rồi mua bánh mứt..."
Hạ Ly đưa ngón tay đếm đếm, Trần Cảnh theo lệnh đưa cô đi khắp trung tâm thương mại.

"Mệt lắm không?"
Nhìn mồ hôi lấm tấm trên trán cô Trần Cảnh đưa tay quạt quạt cho cô.

"Không mệt lắm, chúng ta đi măm ngũ quả nữa là đủ rồi."
Trần Cảnh cụp mắt nghĩ đến cái gì đó, giảo hoạt cười.

"Em tính mua măm ngũ quả gì?"1

Hạ Ly đưa tay lau mồ hôi trên chóp mũi thành thật đáp:
"Cầu, dừa, đủ, sài, sung."
"Anh thì nghĩ được măm ngũ quả hay hơn."
"Là gì vậy anh?"
Trần Cảnh vén lọn tóc bên tai cô xấu xa nói:
"Cầu, quýt, dừa, đủ, bầu."1
****Quýt: được dùng trong mâm ngũ quả ngày tết ý muốn cầu mong một năm gia đình quấn quýt bên nhau.

Hạ Ly ngây người thoáng chốc hai má đỏ ửng, cô đưa tay đánh anh một cái.

"Không đứng đắn."
Trần Cảnh bật cười.

"Anh rất đứng đắn nhá, chẳng qua anh muốn có cục cưng thôi."
Hạ Ly chớp chớp mắt suy nghĩ một chút.

"Vậy...!mua theo ý anh."
"Haha..."
Trần Cảnh bật cười thành tiếng cúi xuống hôn lên má cô một cái.

"Anh làm gì thế, đang ở bên ngoài."
"Ai bảo em dễ thương như vậy, đi nào chúng ta đi mua măm ngũ quả."
Hai người nhanh chóng mua xong đủ đồ rồi lái xe về nhà bắt tay vào việc chuẩn bị đón năm mới.

30 tết rất nhanh đã đến Hạ Ly và Trần Cảnh tất bật dọn dẹp nhà cửa đón năm mới đầu tiên của cả hai, từ sáng đến tối vật vã mãi mới xong xuôi mọi việc đâu vào đấy.

"Ly Ly em tắm xong chưa?"
8 giờ tối Trần Cảnh bưng bê thức ăn lên bàn lại không quên ngó xem Hạ Ly vào phòng tắm nửa tiếng vẫn chưa ra.

"Em ra ngay đây."
Hạ Ly một thân váy dài ngang gối đỏ rực cực kỳ có không khí năm mới, cô vui vẻ bước ra khỏi phòng tắm.

"A Cảnh, bộ này đẹp không?"
Cô xoay một vòng hớn hở đợi anh cho nhận xét, Trần Cảnh nhìn cô gái váy áo lụa là tóc tết một bên khiến anh không khỏi nhìn nhiều thêm một chút.

"Rất đẹp."
Hạ Ly được khen cười chúm chím, đẩy đẩy anh.

"Anh cũng mau đi tắm đi đã trễ rồi."
"Rồi rồi, anh đi ngay."
Trần Cảnh buông việc trong tay đi vào phòng tắm, Hạ Ly ở ngoài mở tivi lên bật một bản nhạc xuân cho có không khí.

Năm nay là lần đầu cô không đón tết cùng gia đình lại thêm có Trần Cảnh ở cạnh nên không khỏi chờ mong.

Đinh đông...!
Chuông cửa vừa khéo vang lên, Hạ Ly tò mò không biết ai đến liền đi ra mở cửa.

"A Ly, năm mới vui vẻ."
Vừa mở cửa Trần Nguyệt Cầm đã chào đón cô bằng một cái ôm nồng nhiệt, bên cạnh cô ấy là Hoàng Minh lâu ngày không gặp vẻ mặt không cảm xúc xách đồ trên tay.

"Nguyệt Cầm sao cậu đến đây?"
"Ly Ly, ai thế em?"

Đồng thanh với câu hỏi của Hạ Ly, Trần Cảnh từ phòng tắm bước ra khi anh nhìn thấy hai người Trần Nguyệt Cầm nụ cười trên môi lập tức cứng ngắc.

"Là Nguyệt Cầm đến nè anh."
Hạ Ly vui vẻ kéo tay Trần Nguyệt Cầm vào nhà.

Trần Nguyệt Cầm gật đầu chào hỏi với Trần Cảnh.

"Lần trước hai người đến chơi ba tôi cực kỳ thích hai người, năm mới đến ông ấy đi nghỉ sớm liền thúc giục tôi và Hoàng Minh sang đây thăm hỏi sẵn tiện ăn ké năm mới hai người nè."
Trần Nguyệt Cầm dí dỏm nháy mắt ra hiệu cho Hoàng Minh đưa lễ vật sang.

"Đây là chút quà, chúc hai người năm mới vui vẻ."
Trần Cảnh im lặng không trả lời còn Hạ Ly đã hí hửng nhận lấy quà.

"Gửi lời cảm ơn đến bác trai hộ tớ nhé, hai bọn cậu đến đây cùng đón năm mới với tớ đã vui lắm rồi."
"Tớ cũng phấn khởi lắm, nào nói tớ nghe năm nay cậu đón năm mới thế nào?"
Hai cô gái nắm tay nhau đi chỗ khác tâm sự liền trực tiếp ném luôn hai người đàn ông bốn mắt nhìn nhau ở lại.

"Có nước không tôi khát quá?"
Hoàng Minh cả người phong trần cũng không ngại ngùng nhướng mày nhìn Trần Cảnh.

"Anh đến sofa ngồi chờ đi."
Trần Cảnh xoay người đi lấy nước cho Hoàng Minh, thật ra dụng ý của Trần Lập anh hiểu rất rõ chẳng qua ông ta muốn anh và cô em gái kia thân thiết với nhau một chút.

Nhưng ông ta quá ngây thơ rồi, ba cái trò mèo vờn chuột này anh khinh thường để vào mắt.

Tưởng đâu năm mới có thể cùng Hạ Ly thân mật quấn quýt lấy nhau giữa đường lại có người cản trở, anh chưa đuổi người về là may lắm rồi.

"Nước của anh."
Đặt cốc nước trước mặt Hoàng Minh anh sẵn tiện ngồi xuống đối diện anh ta.

Hoàng Minh uống ngụm nước liếc mắt nhìn đống quà rồi nhìn sang Trần Cảnh.

"Tôi chưa từng thấy bác trai mến ai như thế, năm mới còn bảo bọn tôi đến thăm.

Lần trước đến nhà nhìn anh và bác trai trông cũng khá thân nhỉ?"
Trần Cảnh cười nhạt, anh và Trần Lập chỉ gặp mặt riêng bao giờ trong mắt Hoàng Minh lại ra thân thiết vậy?
"Anh cũng đừng quên tôi làm nghề gì chứ, một chuyên gia trong lĩnh vực tâm lý học như ông Trần tôi đã mến mộ từ lâu."
Hoàng Minh cười giả lả, có quỷ mới tin lời Trần Cảnh.

Hành động ngày hôm nay của Trần Lập đã chứng minh hoàn toàn suy đoán của Hoàng Minh, hai người này rất có thể đã quen biết nhau từ lâu và có một mối quan hệ nào đó mà không thể cho người khác biết.

Anh nhún vai ngã lưng tựa vào ghế một chút, ánh mắt âm thầm dò xét Trần Cảnh.

"Vậy anh chọn nghề này cũng vì mến mộ bác Trần sao?"
Trần Cảnh không né tránh đón nhận ánh mắt của Hoàng Minh, anh nhếch môi cười.

"Không hẳn...!tôi chỉ vì yêu thích nghề này nên mới mến mộ ông Trần mà thôi."
Hoàng Minh gật gật đầu, nhìn xung quanh căn nhà một lượt lơ đãng hỏi:
"Bác sĩ Trần, ba mẹ anh là người miền nào sao anh ăn tết một mình ở đây với cô Hạ thế?"
Tay đang với lấy cốc nước của Trần Cảnh khẽ ngừng lại, anh lạnh nhạt ngước mắt nhìn Hoàng Minh đang vô tội vạ tươi cười nhìn mình.

Trần Cảnh bình tĩnh nâng cốc nước uống vài ngụm, không có việc gì đáp:
"Miền nào không quan trọng, họ đều có gia đình riêng cả rồi."
"Oh vậy...!lúc kết hôn thì làm sao? Cũng không thể không có người chủ hôn?"
Trần Cảnh đặt cốc nước xuống không có thiện ý ngắt ngang cuộc trò chuyện.

"Cảnh sát Hoàng, anh quản hơi nhiều rồi."
Hoàng Minh nhún vai không truy hỏi nữa, anh nhìn đến bộ cờ ở dưới bàn trà ý vị hỏi Trần Cảnh.

"Chơi vài ván cờ chứ? Cũng còn lâu mới đến giao thừa, chơi giết thời gian đi."
Người xưa thường nói, nếu muốn hiểu tâm tư của một người thì cứ chơi cờ, lúc đó toàn bộ trí óc của họ sẽ hoàn toàn bại lộ.

Trần Cảnh không từ chối lập tức đáp ứng.

"Được."
Anh cũng muốn nhìn xem vị cảnh sát trước mặt này sẽ có bất ngờ gì dành cho anh..

Chapter
1 Chương 51: 51: Vương Chí Hùng
2 Chương 52: 52: Anh Là Người Xấu Thì Em Sẽ Là Kẻ Trộm
3 Chương 53: 53: Là Anh Ấy Dạy Tôi Cách Yêu!
4 Chương 54: 54: Mâm Ngũ Quả
5 Chương 55: 55: Đêm Giao Thừa Vui Vẻ
6 Chương 56: 56: Tôi Ghét Hạ Ly Tôi Muốn Cướp Tất Cả Mọi Thứ Của Nó!
7 Chương 57: 57: Là Công Chúa Của Anh
8 Chương 58: 58: Ác Ma Vẫn Là Ác Ma
9 Chương 59: 59: Anh Lớn Tiếng Với Em
10 Chương 60: 60: Anh Là Sai Lầm Của Cuộc Hôn Nhân Không Tình Yêu
11 Chương 61: 61: Nguyên Cớ Hơn Thua Của Lương Cảnh Chi
12 Chương 62: 62: Đã Biết Tôi Có Bệnh Còn Không Tránh Xa Một Chút
13 Chương 63: 63: Nếu Ông Trời Không Có Mắt Vậy Để Anh Giúp Ông Ta
14 Chương 64: 64: Lương Cảnh Chi Bị Giết
15 Chương 65: 65: Giấy Không Gói Được Lửa
16 Chương 66: 66: Đạo Đức Và Tình Yêu
17 Chương 67: 67: Lý Lịch Của Trần Cảnh Hạ Ly Có Nguy Cơ Mắc Bệnh Trầm Cảm
18 Chương 68: 68: Sự Thật Dần Được Chấp Nối
19 Chương 69: 69: Anh Muốn Vứt Bỏ Em Thật Sao
20 Chương 70: 70: Để Tôi Giết Luôn Ông Rồi Tự Thú Một Thể!
21 Chương 71: 71: Video Giám Sát Được Khôi Phục Sự Thật Bại Lộ
22 Chương 72: 72: Hạ Ly Mang Thai
23 Chương 73: 73: Con Không Thể Quên Anh Ấy
24 Chương 74: 74: Trần Cảnh Chưa Chết
25 Chương 75: 75: Kiếp Này Là Bi Thương Cái Giá Anh Trả Quá Đắt!
26 Chương 76: 76: Phần 2 Sống Lại Một Đời
27 Chương 77: 77: Ba Mẹ Em Có Biết Em Lắm Mồm Thế Không
28 Chương 78: 78: Cô Bạn Mới
29 Chương 79: 79: Sớm Thôi Anh Sẽ Tìm Được Em
30 Chương 80: 80: Ly Ly!
31 Chương 81: 81: Anh Tên Trần Cảnh
32 Chương 82: 82: Anh Có Thể Gọi Em Như Thế Không Ly Ly!
33 Chương 83: 83: Anh Sẽ Không Nuốt Lời
34 Chương 84: 84: Lớn Lên Em Gả Cho Anh Đi
35 Chương 85: 85: Trần Cảnh Đánh Nhau
36 Chương 86: 86: Ai Cho Bà Đánh Con Trai Tôi!
37 Chương 87: 87: Tình Thân
38 Chương 88: 88: Mỗi Người Đều Có Ước Mơ
39 Chương 89: 89: Rung Động
40 Chương 90: 90: Không Phải Em Gái Là Vợ Nuôi Từ Bé
41 Chương 91: 91: Bày Tỏ
42 Chương 92: 92: Nhân Sinh Luôn Tốt Đẹp
43 Chương 93: 93: Trưởng Thành
44 Chương 94: 94: Lời Đàn Ông Nói Trên Giường Đều Là Rắm Chó
45 Chương 95: 95: Kết Cục Ly Ly Của Anh Đã Quay Lại
46 Chương 96: 96: Ngoại Truyện Cảnh Hoài Ly Niệm
Chapter

Updated 46 Episodes

1
Chương 51: 51: Vương Chí Hùng
2
Chương 52: 52: Anh Là Người Xấu Thì Em Sẽ Là Kẻ Trộm
3
Chương 53: 53: Là Anh Ấy Dạy Tôi Cách Yêu!
4
Chương 54: 54: Mâm Ngũ Quả
5
Chương 55: 55: Đêm Giao Thừa Vui Vẻ
6
Chương 56: 56: Tôi Ghét Hạ Ly Tôi Muốn Cướp Tất Cả Mọi Thứ Của Nó!
7
Chương 57: 57: Là Công Chúa Của Anh
8
Chương 58: 58: Ác Ma Vẫn Là Ác Ma
9
Chương 59: 59: Anh Lớn Tiếng Với Em
10
Chương 60: 60: Anh Là Sai Lầm Của Cuộc Hôn Nhân Không Tình Yêu
11
Chương 61: 61: Nguyên Cớ Hơn Thua Của Lương Cảnh Chi
12
Chương 62: 62: Đã Biết Tôi Có Bệnh Còn Không Tránh Xa Một Chút
13
Chương 63: 63: Nếu Ông Trời Không Có Mắt Vậy Để Anh Giúp Ông Ta
14
Chương 64: 64: Lương Cảnh Chi Bị Giết
15
Chương 65: 65: Giấy Không Gói Được Lửa
16
Chương 66: 66: Đạo Đức Và Tình Yêu
17
Chương 67: 67: Lý Lịch Của Trần Cảnh Hạ Ly Có Nguy Cơ Mắc Bệnh Trầm Cảm
18
Chương 68: 68: Sự Thật Dần Được Chấp Nối
19
Chương 69: 69: Anh Muốn Vứt Bỏ Em Thật Sao
20
Chương 70: 70: Để Tôi Giết Luôn Ông Rồi Tự Thú Một Thể!
21
Chương 71: 71: Video Giám Sát Được Khôi Phục Sự Thật Bại Lộ
22
Chương 72: 72: Hạ Ly Mang Thai
23
Chương 73: 73: Con Không Thể Quên Anh Ấy
24
Chương 74: 74: Trần Cảnh Chưa Chết
25
Chương 75: 75: Kiếp Này Là Bi Thương Cái Giá Anh Trả Quá Đắt!
26
Chương 76: 76: Phần 2 Sống Lại Một Đời
27
Chương 77: 77: Ba Mẹ Em Có Biết Em Lắm Mồm Thế Không
28
Chương 78: 78: Cô Bạn Mới
29
Chương 79: 79: Sớm Thôi Anh Sẽ Tìm Được Em
30
Chương 80: 80: Ly Ly!
31
Chương 81: 81: Anh Tên Trần Cảnh
32
Chương 82: 82: Anh Có Thể Gọi Em Như Thế Không Ly Ly!
33
Chương 83: 83: Anh Sẽ Không Nuốt Lời
34
Chương 84: 84: Lớn Lên Em Gả Cho Anh Đi
35
Chương 85: 85: Trần Cảnh Đánh Nhau
36
Chương 86: 86: Ai Cho Bà Đánh Con Trai Tôi!
37
Chương 87: 87: Tình Thân
38
Chương 88: 88: Mỗi Người Đều Có Ước Mơ
39
Chương 89: 89: Rung Động
40
Chương 90: 90: Không Phải Em Gái Là Vợ Nuôi Từ Bé
41
Chương 91: 91: Bày Tỏ
42
Chương 92: 92: Nhân Sinh Luôn Tốt Đẹp
43
Chương 93: 93: Trưởng Thành
44
Chương 94: 94: Lời Đàn Ông Nói Trên Giường Đều Là Rắm Chó
45
Chương 95: 95: Kết Cục Ly Ly Của Anh Đã Quay Lại
46
Chương 96: 96: Ngoại Truyện Cảnh Hoài Ly Niệm