Chương 278

"Cô nương, Hoàng Thượng tới Phượng Nghi cung, Hoàng Hậu lúc này không có thời gian tới, nói là một lát nữa tới thăm ngươi."

Thải Diên từ bên ngoài đi vào, thuật lại cho Phó Mật nghe lời tiểu cung nữ bên cạnh Hoàng Hậu vừa mới truyền tới.

Phó Mật trong lòng khẽ động, "Hoàng Thượng sao lại tới?"

Thải Diên thuận miệng nói: "Nghỉ trưa thì tới đi?" Hoàng Thượng cũng muốn ngủ trưa a.

trong mắt Phó Mật thất vọng chợt lóe lên rồi biến mất, bình tĩnh một lát nói với nàng: "Ngươi cũng đi nghỉ đi, ta ngủ."

Thải Diên gật gật đầu, lui ra ngoài. Lý thái y đến thăm, cô nương
không có trở ngại, ngày mai sẽ có thể xuất cung, nàng không có gì không
yên tâm.

Nha hoàn đi rồi, Phó Mật tự mình nằm một lát, sau đó nhẹ nhàng dậy đi tới trước bàn trang điểm.

Nàng chậm rãi ngồi vào trên ghế, nhìn cô nương trong gương.

Cái trán quấn một vòng lụa trắng, sắc mặt tái nhợt, so với bình thường nhìn lại càng đẹp mắt.

Phó Mật vẫn luôn biết rõ ràng, gương mặt này là sở trường duy nhất của nàng. Không tính Phó Dung, luận thân phận, nàng không bằng Phó Dung,
luận tính tình, nàng cũng không bằng Phó Bảo làm cho người ta yêu thích, luận tài ba, nàng so ra kém Phó Tuyên. Phó gia các cô nương, ai cũng
đều được người ngoài khen ngợi, chỉ có nàng không ai biết đến. Nhưng đó
là hồi nhỏ, hiện giờ nàng trưởng thành, nàng là cô nương đẹp thứ hai Phó gia, là cô nương Phó gia duy nhất chưa xuất giá, chỉ cần nàng xuất hiện ở trước mặt Hoàng Thượng, hắn khẳng định sẽ kinh diễm.

Cầm lược, Phó Mật nhìn gương trang điểm, trên mặt không chút phấn son, môi thoáng bôi đỏ chút, lại từ chỗ quần áo Phó Dung đưa tới chọn một bộ bối tử trắng thêu hoa lê với váy dài tương xứng màu lá nhạt, đứng trước gương lớn, yểu điệu nhàn nhạt, người thấy mà thương.

Phó Mật nhớ Tam tẩu Hàn Ngọc Châu trêu ghẹo, nói nàng đẹp như Tây Thi
bị bệnh, Đường Minh Hoàng bên người có Dương phi, Mai phi cân sức ngang
tài, Hoàng Thượng nắm giữ thiên hạ, sao có thể thật sự chỉ sủng ái một
mĩ nhân Phó Dung?

Càng nghĩ càng có tin tưởng, Phó Mật ở trong phòng bình tĩnh ngồi một
lát, đoán chừng hai người sắp nghỉ trưa xong, lúc này mới đi ra ngoài.

Thải Diên đã tỉnh, nghe được động tĩnh, cả kinh nói: "Cô nương thức
dậy làm gì? Thái y dặn dò ngài ở trên giường tĩnh dưỡng a?"

Phó Mật rũ rèm mắt xuống: "Ta cảm thấy khá hơn nhiều, muốn đi gặp tỷ
tỷ, cũng không thể cứ luôn chờ tỷ tỷ tới." ở trước mặt nha hoàn, nàng
cũng ít nói ít lời, nhưng tuyệt đối không phải không có tính tình, phàm
là chuyện nàng nhận định, giải thích một câu liền không nghe khuyên nữa, làm theo ý mình.

Ví như lúc này, nàng không lại để ý tới Thải Diên, đi thẳng ra bên ngoài.

Thải Diên quá quen thuộc nàng, tuy rằng trong lòng không đồng ý, vẫn
vội vàng đuổi theo, "Cô nương đi chậm, cẩn thận một chút."

Chủ tớ được cung nữ dẫn đường, đi chính viện.

Vừa vặn Từ Tấn đi ra.

Phó Dung bị hắn thu thập một buổi trưa, mệt đến động cũng không muốn
động, Từ Tấn cũng không gọi nàng dậy, bồi nàng nằm một lát tự mình mặc
đồ. Đi ra gian nhà chính, vừa rẽ vào hành lang, liền thấy đối diện một
nữ tử quần xanh mềm mại đi tới. Nhìn thấy hắn, đối phương lập tức dừng
bước, cúi đầu đứng yên, dường như khẩn trương quên nói chuyện. Hắn đi
tới trước mặt, nàng mới có chút sợ hãi hành lễ, "Phó Mật bái kiến Hoàng
Thượng."

Từ Tấn lớn đến thế này, còn thật chưa bị nữ nhân câu dẫn bao giờ.

Còn nhỏ thì không có người nghĩ đến, sau này lớn, bởi vì trên người có bệnh lạ, hắn đi tới đâu Hứa gia cũng sẽ theo bảo hộ trái phải. Thực sự
có nữ nhân muốn vô tình đụng vào hoặc có ý sát tới gần, Hứa gia lập tức
sẽ ném người đi. Đời trước Phó Dung chọn thời điểm hắn cùng với An vương một chỗ, hai bên thị vệ đều không ra tay, mới để Phó Dung đánh bậy đánh bạ nhào qua tới.

Nhưng điều này không có nghĩa hắn nhìn không ra tâm tư Phó Mật lúc này.

Phó Tuyên nhìn thấy hắn tỷ phu này, ánh mắt thản nhiên như nước, khách sáo xa cách, tuyệt đối sẽ không khiến người khác nghĩ sai. Phó Bảo hoạt bát hơn, nhưng Phó Bảo nhìn hắn trong mắt chỉ có hiếu kỳ, giống như
nhìn mấy người Lương Thông Phó Thần. Chỉ có Phó Mật này, ánh mắt không
thành thật.

"Không đau?" Hắn cách vài bước hỏi, âm thanh nghiêm nghị.

Nhưng ở trước cửa phòng nhìn theo hắn, Mai Hương không nghe được a,
nhìn Ngũ cô nương xa xa đứng ở chỗ đó giống yêu tinh. Hoàng Thượng trước nay không gần nữ sắc thế nhưng dừng lại nói chuyện với nàng ấy, chuông
báo động trong lòng Mai Hương réo mãnh liệt, mau chóng lui về phòng, vội vã gọi nữ nhân ngủ say trong màn lụa, "Nương nương, Ngũ cô nương tới, ở bên ngoài nói chuyện cùng Hoàng Thượng đâu!"

Cũng chưa bao giờ trải qua chuyện có thể uy hiếp sủng ái của Phó Dung, Mai Hương chỉ muốn nhanh chóng nói cho Phó Dung, đã quên nói như vậy
ngộ nhỡ Phó Dung xúc động lập tức chạy ra ngoài, nháo lên với Hoàng
Thượng ngược lại càng không xong.

Giấc ngủ ngon bị cắt ngang, Phó Dung đang muốn oán giận, nghe được lời này bỗng nhiên ngồi dậy: "Bọn họ nói cái gì?"

Mai Hương nào biết a, "Cách quá xa, nô tì không nghe thấy."

Phó Dung thật sự không ngờ được Phó Mật động tác nhanh như vậy, hơn nữa Từ Tấn còn nói chuyện cùng nàng.ấy

Nhưng nàng đối với Từ Tấn 10 phần tin tưởng vẫn còn đến 9 phần, nhìn
chằm chằm vào quần áo tán loạn ở chân giường, nàng cười cười, "Ngạc
nhiên cái gì, đi nhìn nữa xem, nếu bọn họ còn đang nói chuyện, ngươi lại vào nói cho ta."

Giọng nàng vững vàng, Mai Hương cũng trấn định một chút, đi ra ngoài
vụng trộm nhìn, đã không thấy bóng Từ Tấn, Ngũ cô nương giống như cây
cột đứng ở kia, nha hoàn bên người không biết đang khuyên bảo cái gì.

Mai Hương bẩm báo chi tiết cho Phó Dung.

Phó Dung yên tâm, lại tò mò hai người rốt cuộc đã nói gì, để Mai Hương đi mời Phó Mật tới, nàng mau chóng thu thập mặc đồ.

Vừa ân ái một trận, khuôn mặt Phó Dung nhỏ nhắn đỏ bừng, so với đánh
son phấn còn đẹp mắt hơn, vào gian nhà chính lại thấy Phó Mật sắc mặt
trắng bệch, như mất hồn, ngơ ngác đứng ở chỗ đó, nhìn thấy Phó Dung cũng quên tiếp đón.

Phó Dung vừa nhìn sắc mặt của nàng thì biết Từ Tấn nói với Phó Mật
khẳng định không phải lời ngon tiếng ngọt, 8 thành là nói cái gì khó
nghe, bằng không thật như Phó Mật mong muốn, Phó Mật nên e thẹn như hoa
đào a.

"Ngũ muội muội thức dậy làm gì, thái y không phải dặn dò ngươi nằm trên giường tĩnh dưỡng sao?" Phó Dung quan tâm hỏi.

Phó Mật chậm rãi ngẩng đầu, nhìn nữ nhân đối diện, ánh mắt phức tạp.

Phó Dung vẻ mặt nghi hoặc nhìn lại nàng, thấy Phó Mật không nói
chuyện, nàng buồn bực hỏi Thải Diên: "Ngươi không khuyên cô nương các
ngươi?"

Thải Diên úp úp mở mở, cuối cùng cúi đầu xuống, trong đầu lộn xộn, tất cả đều là vừa rồi Hoàng Thượng nói chuyện với cô nương nhà mình.

Tổng cộng hai câu, trước hỏi cô nương thân thể làm sao, cô nương đỏ
mặt mới nói cảm tạ Hoàng Thượng quan tâm. Còn chưa nói xong, Hoàng
Thượng liền vừa đi về phía trước vừa lạnh như băng đuổi người, "Đã tốt
lắm, vậy thì lập tức xuất cung." (PS: Ahhhh! Độc quá nhưng ta thích)

Hóa ra là hạ lệnh trục khách!

Đừng nói cô nương, chính nàng cũng chưa từng bị người đối đãi không nể mặt như thế a.

Nhưng đó là Hoàng Thượng, Hoàng Thượng đuổi người, ai dám không theo?

Thải Diên nghiêng đầu, nhỏ giọng nhắc nhở cô nương nhà mình.

Phó Mật rốt cuộc hoàn hồn từ tuyệt vọng như rơi vào trong hầm băng.

Hoàng Thượng nhìn thấy nàng, nhưng Hoàng Thượng không thích nàng.

Hắn lạnh giọng trục khách, công công bên cạnh hắn, cung nữ Phó Dung
gọi qua hầu hạ nàng, thậm chí Thải Diên, đều nghe thấy rồi.

Như là bị lột quần áo đứng trước mặt người khác, muốn độn thổ cho rồi.

Phó Mật bức thiết muốn rời khỏi, cúi đầu nói: "Tam tỷ tỷ, thái y nói
ta thương thế không nặng, ta nên trở về đi, miễn cho nương ta lo lắng."

Phó Dung nhìn chằm chằm vào mặt nàng hơi ửng đỏ, chỉ cảm thấy mặt kia
còn chưa đủ hồng, thân mật mở miệng níu kéo nói: "Không vội, ta lập tức
phái người đi Hầu phủ đưa tin, sẽ không để Tam thẩm nhớ mong, Ngũ muội
muội vẫn nên ở lại trong cung một đêm đi. Ngươi nhìn ngươi sang năm
không sai biệt lắm cũng phải xuất giá rồi. Cơ hội tỷ muội chúng ta chung đụng không nhiều, thật sự sốt ruột, sáng mai trở về cũng không muộn a.
Bằng không bây giờ ngươi đi, để Tam thẩm hiểu lầm ta chậm trễ ngươi thì
không tốt cỡ nào? Thải Diên, mau đỡ cô nương các ngươi đi về nghỉ ngơi."

Thải Diên nóng nảy, khẩu dụ Hoàng Thượng sao dám không tuân lời? Nhưng lời nói đánh vào mặt cô nương như vậy, nàng trăm triệu lần nói không ra miệng.

Nàng không nói, cung nữ nhị đẳng Phó Dung phái đi chiếu cố Phó Mật
tiến lên nói: "Hồi nương nương, vừa mới lúc Ngũ cô nương đi tới, Hoàng
Thượng quan tâm thân thể Ngũ cô nương, hỏi thăm một câu, biết được Ngũ
cô nương không có trở ngại, Hoàng Thượng khẩu dụ, mời Ngũ cô nương lập
tức xuất cung..."

Cố ý kéo dài âm cuối, phảng phất nàng một người ngoài cũng cảm thấy xấu hổ.

Có thể hầu hạ ở bên người Phó Dung, có ai là ngốc, Phó Mật rõ ràng
không đem nương nương nhìn vào trong mắt, các nàng không giữ thể diện
cho Phó Mật, nương nương mới có thể cao hứng.

Chân tướng bị vạch trần, trong phòng thần kỳ yên lặng.

Phó Mật hơi hơi cúi đầu, sắc mặt tái nhợt, ánh mắt như một đầm nước
đọng, nhìn bình bình tĩnh tĩnh, hàm răng ngà lại muốn cắn nát.

Phó Dung cuối cùng cũng biết Từ Tấn nói với Phó Mật cái gì.

Từ Tấn ánh mắt càng ngày càng độc, Phó Dung ở trước mặt hắn nói dối
cũng càng ngày càng khó, hắn có thể nhìn ra tâm tư riêng của Phó Mật
cũng rất bình thường.

Từ Tấn trực tiếp đuổi người, tính toán không nhìn thấy thì càng đỡ
ngứa mắt, Phó Dung lại không nghĩ dễ dàng thả Phó Mật xuất cung như thế. Khó xử trầm mặc chốc lát, Phó Dung đi tới phía trước Phó Mật, trấn an
đỡ lấy bả vai nàng nói: "Ngũ muội muội đừng nghe Hoàng Thượng, hôm nay
trên triều đình xảy ra một số chuyện, hắn phiền lòng mới giận chó đánh mèo ngươi, kỳ thật cũng không phải là thật lòng muốn đuổi ngươi đi."

Giận chó đánh mèo?

Phảng phất gió xuân thổi qua, tâm Phó Mật đang đóng băng mau chóng ấm áp lên, thấp thỏm nhìn về phía Phó Dung: "Thật sự?"

Phó Dung cười gật đầu, nắm tay nàng đi ra ngoài: "Ngũ muội muội ngoan
như vậy, Hoàng Thượng vô duyên vô cớ sao lại nổi giận ngươi? Ai, Hoàng
Thượng cũng thường xuyên đối với ta như vậy, Ngũ muội muội tuyệt đối
đừng để ở trong lòng. Để hắn tự mình qua một buổi chiều, sập tối trở về
là tốt rồi. Ngũ muội muội không tin, đêm nay tới cùng chúng ta dùng cơm, Hoàng Thượng nếu tâm tình tốt, nói không chừng còn có thể chủ động nhận lỗi cùng Ngũ muội muội!"

Phó Mật căn bản không hiểu Từ Tấn, Phó Dung như vậy nói nàng liền tin, trong lòng càng lúc càng sáng sủa, chỉ nhớ được buổi tối có thể tới bên này dùng cơm, cái khác cũng không nghĩ, dẫn Thải Diên trở về mé Tây
viện.

Phó Dung chỉ đưa nàng một đoạn đường ngắn.

Đi về, Mai Hương vụng trộm quan sát nàng, không hiểu hỏi: "Nương nương thật sự muốn mời Ngũ cô nương tới dùng cơm? Nô tì, nô tì luôn cảm thấy
Ngũ cô nương dường như không có ý tốt lành, trước đó trong hành lang,
nàng với Hoàng Thượng..."

Phó Dung trào phúng cười: "Yên tâm đi, đêm nay chờ xem trò hay là
được. Nàng không xem ta là tỷ tỷ, ta cần gì phải xem nàng là muội muội?"

Mai Hương vừa nghe, hiểu được chủ tử trong lòng đã hiểu rõ, nhất thời an tâm.

Phó Dung trở về phòng lại ngủ thêm một lát, A Tuyền A Bội tỉnh, nàng
giúp hai tiểu thư rửa mặt, dẫn các nàng đi tìm ca ca tỷ tỷ.

Có lẽ là trẻ con tinh thần tốt, Trăn ca nhi Viện Viện kể cả Lăng Thủ
từ buổi trưa vẫn dạo đến bây giờ còn chưa cảm thấy mệt đâu, ở trong ngự
hoa viên chạy tới chạy lui. Phó Dung bồi bọn nhỏ chơi một lát, đoán
chừng Từ Tấn gần như đã bận xong chính sự liền mang theo mấy tiểu tử trở về Phượng Nghi cung.

Động tĩnh bên này, Từ Tấn đều biết, vào nhà hỏi Phó Dung trước: "không cho nàng ấy đi?" Trừ Phó Dung, trên đời này không có ai dám trái lời
hắn nói.

Phó Dung giả vờ không hiểu, nghi hoặc hỏi ngược lại: "Ngũ muội muội
trên người bị thương, Hoàng Thượng vì sao muốn đuổi nàng đi a? Nàng va
chạm với chàng?"

Từ Tấn đột nhiên không biết nên giải thích thế nào. Trực tiếp nói Phó
Mật có tâm câu dẫn hắn, Phó Dung sẽ tin sao? Phó Dung coi trọng người
thân, biết được Phó Mật thế nhưng là loại người đó, Phó Dung có thể tức
giận hay không? Chỉ có nữ nhân cáo trạng với trượng phu nàng bị kẻ háo
sắc khi dễ, Từ Tấn chưa bao giờ nghe nói có chuyện ngược lại, thật sự
khó có thể mở miệng.

Hắn không nói, Phó Dung liền cười: "Ta biết Hoàng Thượng không thích
giao tiếp cùng người xa lạ, bất quá Ngũ muội muội chỉ ở lại trong cung
một buổi tối, Hoàng Thượng tạm nhường một chút, sáng sớm ngày mai ta đưa nàng ấy xuất cung?"

Từ Tấn hừ một tiếng, xem như cam chịu.

Thương lượng tốt chuyện Phó Mật xuất cung, Từ Tấn đi chỗ bọn nhỏ.

Không nghĩ đã tới lúc ăn cơm chiều, Phó Mật tới, mặc một bộ váy màu
hồng đỏ, nhan sắc mềm mại đáng yêu làm cho nàng vẻ nhát gan sợ hãi giảm 3 phần, rực rỡ ôn nhu lại thêm một chút.

Từ Tấn nghiêm mặt nhìn về phía Phó Dung.

Phó Dung cười dịu dàng khen ngợi Phó Mật với hắn: "Hoàng Thượng nhìn,
cô nương Phó gia chúng ta đều là mĩ nhân, Ngũ muội muội này của ta cũng
không tệ?"

Nàng sóng mắt lưu chuyển, trong lời nói có hàm ý khác.

Từ Tấn nếu còn không hiểu, đã phí hoài cùng nàng sống nhiều năm như
vậy. Phó Dung luôn luôn quan tâm người thân, lúc này biết rõ hắn phản
cảm Phó Mật, còn mời nàng tới dùng cơm cùng bàn, rõ ràng là biết tâm tư
Phó Mật, muốn hắn lại cho Phó Mật một lần khốn đốn.

Con hồ ly xấu xa này!

Từ Tấn lặng lẽ nhéo nhéo tay Phó Dung, thấp giọng uy hiếp nói: "Trước
bồi nàng một trận, buổi tối xem ta trừng trị nàng thế nào."

Phó Dung mím môi cười.

Bởi vì muốn xử lý chuyện tình của người lớn, Phó Dung từ sớm đem bọn nhỏ dỗ trở về, trên bàn cơm chỉ có ba người bọn họ.

Phó Mật ngồi vào chỗ ở bên cạnh Phó Dung, cúi đầu ngồi một lát, trả
lời vài câu quan tâm hỏi thăm của Phó Dung, ánh mắt lơ đãng liếc về phía nam nhân xéo đối diện. Phát hiện nam nhân trên mặt quả nhiên không lạnh như vậy, Phó Mật thở nhẹ một hơi. Thấy một đôi mắt phượng nam nhân nhìn về nàng, tim Phó Mật không thể khống chế đập nhanh hơn, lấy hết dũng
khí cũng nhìn lại Từ Tấn một cái, mới ngượng ngùng rũ rèm mắt.

Kỳ thật Phó Mật ở chung với ngoại nam không nhiều, bình thường cũng
không có cơ hội làm động tác câu người này đó. Nhưng mắt nhìn vài đường
tỷ muội liên tiếp xuất giá, Phó Mật chính mình buồn bã ở trong phòng thì nhịn không được ảo tưởng có một ngày nàng cũng sẽ gặp được một người
nam nhân cao quý khôi ngô, ảo tưởng nhiều, lại thêm có chút động tác là
bản năng của nữ nhân, lúc này làm được cũng rất dễ nhìn.

Phó Mật tim đập thình thịch, sau một lát, lại nhìn sang.

Từ Tấn bỗng nhiên để đũa xuống, một câu giải thích cũng không có,
nghiêm giọng phân phó Mai Hương: "Đưa Ngũ cô nương hồi phủ, ngươi cũng
đi qua một chuyến, nói cho Tam phu nhân, bảo bà hảo hảo giáo dục nữ đức
cho Ngũ cô nương, miễn cho ngày sau ra ngoài mất mặt Hoàng Hậu."

Phó Mật nguyên bản mặt đỏ bừng hóa trắng bệch!

Mai Hương trong lòng vui như hoa nở, trên mặt không dám biểu hiện ra
ngoài, phụng chỉ đi đỡ Phó Mật toàn thân phát run, "Ngũ cô nương, theo
nô tài đi thôi?"

Phó Mật ngơ ngác bị nàng đỡ đứng dậy, lảo đảo vài bước, không cam tâm
quay đầu lại, nước mắt rơi như mưa: "Hoàng Thượng vì sao đối với ta như
vậy?" Nàng cái gì cũng không làm, hắn vì sao động một cái liền phát giận với nàng?

Từ Tấn lạnh lùng nhìn nàng, "để ngươi cùng bàn với Trẫm là Hoàng Hậu
cho ngươi thể diện, ngươi lại liên tiếp rình coi Trẫm, rắp tâm ở đâu?"

Tâm tư bị nhìn thấu, Phó Mật bản năng nhìn về phía Phó Dung, hi vọng
nàng ấy nói đỡ mình, hay là cho nàng một bậc thang đi xuống...

Phó Dung nhìn cũng không nhìn nàng, phảng phất trong phòng không có
Phó Mật này, nịnh nọt múc cho Từ Tấn một muỗng đậu hủ tôm bóc vỏ, giọng
mềm lời nhẹ nói lời bịa đặt, "Hoàng Thượng nếm thử, cái này là đêm nay
ta tự tay xuống bếp làm."

Từ Tấn rất nể tình hé miệng.

Phó Dung cười đưa muỗng qua, đưa mắt thấy Phó Mật còn chưa đi, Phó Dung nghiêng đầu nhìn nàng, ánh mắt bình tĩnh.

Không có trào phúng, không có vui sướng khi người gặp họa, lại càng đâm người hơn.

Cho tới giờ khắc này, Phó Mật mới hiểu được, nguyên lai vị đường tỷ này, biết tất cả mọi chuyện.

Nàng rất muốn hỏi xem Phó Dung vì sao muốn trêu đùa mình như vậy, Mai
Hương lại không cho nàng cơ hội, ra sức kéo người ra ngoài.

Ngũ cô nương này, muốn đầu óc không có đầu óc, muốn tầm nhìn không có
tầm nhìn, chỉ bằng một gương mặt hơi đẹp một chút dám cùng Hoàng Hậu
cướp nam nhân?

Chờ xem, việc này truyền ra ngoài, xem vị công tử đàng hoàng nào còn chịu muốn nàng!

Chapter
1 Chương 1
2 Chương 2
3 Chương 3
4 Chương 4
5 Chương 5
6 Chương 6
7 Chương 7
8 Chương 8
9 Chương 9
10 Chương 10
11 Chương 11
12 Chương 12
13 Chương 13
14 Chương 14
15 Chương 15
16 Chương 16
17 Chương 17
18 Chương 18
19 Chương 19
20 Chương 20
21 Chương 21
22 Chương 22
23 Chương 23
24 Chương 24
25 Chương 25
26 Chương 26
27 Chương 27
28 Chương 28
29 Chương 29
30 Chương 30
31 Chương 31
32 Chương 32
33 Chương 33
34 Chương 34
35 Chương 35
36 Chương 36
37 Chương 37
38 Chương 38
39 Chương 39
40 Chương 40
41 Chương 41
42 Chương 42
43 Chương 43
44 Chương 44
45 Chương 45
46 Chương 46
47 Chương 47
48 Chương 48
49 Chương 49
50 Chương 50
51 Chương 51
52 Chương 52
53 Chương 53
54 Chương 54
55 Chương 55
56 Chương 56
57 Chương 57
58 Chương 58
59 Chương 59
60 Chương 60
61 Chương 61
62 Chương 62
63 Chương 63
64 Chương 64
65 Chương 65
66 Chương 66
67 Chương 67
68 Chương 68
69 Chương 69
70 Chương 70
71 Chương 71
72 Chương 72
73 Chương 73
74 Chương 74
75 Chương 75
76 Chương 76
77 Chương 77
78 Chương 78
79 Chương 79
80 Chương 80
81 Chương 81
82 Chương 82
83 Chương 83
84 Chương 84
85 Chương 85
86 Chương 86
87 Chương 87
88 Chương 88
89 Chương 89
90 Chương 90
91 Chương 91
92 Chương 92
93 Chương 93
94 Chương 94
95 Chương 95
96 Chương 96
97 Chương 97
98 Chương 98
99 Chương 99
100 Chương 100
101 Chương 101
102 Chương 102
103 Chương 103
104 Chương 104
105 Chương 105
106 Chương 106
107 Chương 107
108 Chương 108
109 Chương 109
110 Chương 110
111 Chương 111
112 Chương 112
113 Chương 113
114 Chương 114
115 Chương 115
116 Chương 116
117 Chương 117
118 Chương 118
119 Chương 119
120 Chương 120
121 Chương 121
122 Chương 122
123 Chương 123
124 Chương 124
125 Chương 125
126 Chương 126
127 Chương 127
128 Chương 128
129 Chương 129
130 Chương 130
131 Chương 131
132 Chương 132
133 Chương 133
134 Chương 134
135 Chương 135
136 Chương 136
137 Chương 137
138 Chương 138
139 Chương 139
140 Chương 140
141 Chương 141
142 Chương 142
143 Chương 143
144 Chương 144
145 Chương 145
146 Chương 146
147 Chương 147
148 Chương 148
149 Chương 149
150 Chương 150
151 Chương 151
152 Chương 152
153 Chương 153
154 Chương 154
155 Chương 155
156 Chương 156
157 Chương 157
158 Chương 158
159 Chương 159
160 Chương 160
161 Chương 161
162 Chương 162
163 Chương 163
164 Chương 164
165 Chương 165
166 Chương 166
167 Chương 167
168 Chương 168
169 Chương 169
170 Chương 170
171 Chương 171
172 Chương 172
173 Chương 173
174 Chương 174
175 Chương 175
176 Chương 176
177 Chương 177
178 Chương 178
179 Chương 179
180 Chương 180
181 Chương 181
182 Chương 182
183 Chương 183
184 Chương 184
185 Chương 185
186 Chương 186
187 Chương 187
188 Chương 188
189 Chương 189
190 Chương 190
191 Chương 191
192 Chương 192
193 Chương 193
194 Chương 194
195 Chương 195
196 Chương 196
197 Chương 197
198 Chương 198
199 Chương 199
200 Chương 200
201 Chương 201
202 Chương 202
203 Chương 203
204 Chương 204
205 Chương 205
206 Chương 206
207 Chương 207
208 Chương 208
209 Chương 209
210 Chương 210
211 Chương 211
212 Chương 212
213 Chương 213
214 Chương 214
215 Chương 215
216 Chương 216
217 Chương 217
218 Chương 218
219 Chương 219
220 Chương 220
221 Chương 221
222 Chương 222
223 Chương 223
224 Chương 224
225 Chương 225
226 Chương 226
227 Chương 227
228 Chương 228
229 Chương 229
230 Chương 230
231 Chương 231
232 Chương 232
233 Chương 233
234 Chương 234
235 Chương 235
236 Chương 236
237 Chương 237
238 Chương 238
239 Chương 239
240 Chương 240
241 Chương 241
242 Chương 242
243 Chương 243
244 Chương 244
245 Chương 245
246 Chương 246
247 Chương 247
248 Chương 248
249 Chương 249
250 Chương 250
251 Chương 251
252 Chương 252
253 Chương 253
254 Chương 254
255 Chương 255
256 Chương 256
257 Chương 257
258 Chương 258
259 Chương 259
260 Chương 260
261 Chương 261
262 Chương 262
263 Chương 263
264 Chương 264
265 Chương 265
266 Chương 266
267 Chương 267
268 Chương 268
269 Chương 269
270 Chương 270
271 Chương 271
272 Chương 272
273 Chương 273
274 Chương 275
275 Chương 276
276 Chương 277
277 Chương 278
278 Chương 279
279 Chương 280: Phó Tuyên phiên một
280 Chương 281: Phó Tuyên phiên 2
281 Chương 282: Phó Tuyên phiên ba
282 Chương 283: Phó Tuyên phiên bốn
283 Chương 284: Phó Tuyên phiên năm
284 Chương 285: Phó Tuyên phiên sáu
285 Chương 286: Phó Tuyên phiên bảy
286 Chương 287: Phó Tuyên phiên tám
287 Chương 288: Hậu ký một
288 Chương 289: Hậu ký 2
289 Chương 290: Hậu ký ba
290 Chương 291: Hậu ký bốn
291 Chương 292: Hậu ký năm
292 Chương 293: Hậu ký sáu
293 Chương 294: Hậu ký bảy
294 Chương 295: Hậu ký tám
295 Chương 296: Hậu ký chín
296 Chương 297: Hậu ký mười
297 Chương 298: Hậu ký mười một
298 Chương 299: Hậu ký mười hai
299 Chương 300: Phiên ngoại An vương Từ Yến
Chapter

Updated 299 Episodes

1
Chương 1
2
Chương 2
3
Chương 3
4
Chương 4
5
Chương 5
6
Chương 6
7
Chương 7
8
Chương 8
9
Chương 9
10
Chương 10
11
Chương 11
12
Chương 12
13
Chương 13
14
Chương 14
15
Chương 15
16
Chương 16
17
Chương 17
18
Chương 18
19
Chương 19
20
Chương 20
21
Chương 21
22
Chương 22
23
Chương 23
24
Chương 24
25
Chương 25
26
Chương 26
27
Chương 27
28
Chương 28
29
Chương 29
30
Chương 30
31
Chương 31
32
Chương 32
33
Chương 33
34
Chương 34
35
Chương 35
36
Chương 36
37
Chương 37
38
Chương 38
39
Chương 39
40
Chương 40
41
Chương 41
42
Chương 42
43
Chương 43
44
Chương 44
45
Chương 45
46
Chương 46
47
Chương 47
48
Chương 48
49
Chương 49
50
Chương 50
51
Chương 51
52
Chương 52
53
Chương 53
54
Chương 54
55
Chương 55
56
Chương 56
57
Chương 57
58
Chương 58
59
Chương 59
60
Chương 60
61
Chương 61
62
Chương 62
63
Chương 63
64
Chương 64
65
Chương 65
66
Chương 66
67
Chương 67
68
Chương 68
69
Chương 69
70
Chương 70
71
Chương 71
72
Chương 72
73
Chương 73
74
Chương 74
75
Chương 75
76
Chương 76
77
Chương 77
78
Chương 78
79
Chương 79
80
Chương 80
81
Chương 81
82
Chương 82
83
Chương 83
84
Chương 84
85
Chương 85
86
Chương 86
87
Chương 87
88
Chương 88
89
Chương 89
90
Chương 90
91
Chương 91
92
Chương 92
93
Chương 93
94
Chương 94
95
Chương 95
96
Chương 96
97
Chương 97
98
Chương 98
99
Chương 99
100
Chương 100
101
Chương 101
102
Chương 102
103
Chương 103
104
Chương 104
105
Chương 105
106
Chương 106
107
Chương 107
108
Chương 108
109
Chương 109
110
Chương 110
111
Chương 111
112
Chương 112
113
Chương 113
114
Chương 114
115
Chương 115
116
Chương 116
117
Chương 117
118
Chương 118
119
Chương 119
120
Chương 120
121
Chương 121
122
Chương 122
123
Chương 123
124
Chương 124
125
Chương 125
126
Chương 126
127
Chương 127
128
Chương 128
129
Chương 129
130
Chương 130
131
Chương 131
132
Chương 132
133
Chương 133
134
Chương 134
135
Chương 135
136
Chương 136
137
Chương 137
138
Chương 138
139
Chương 139
140
Chương 140
141
Chương 141
142
Chương 142
143
Chương 143
144
Chương 144
145
Chương 145
146
Chương 146
147
Chương 147
148
Chương 148
149
Chương 149
150
Chương 150
151
Chương 151
152
Chương 152
153
Chương 153
154
Chương 154
155
Chương 155
156
Chương 156
157
Chương 157
158
Chương 158
159
Chương 159
160
Chương 160
161
Chương 161
162
Chương 162
163
Chương 163
164
Chương 164
165
Chương 165
166
Chương 166
167
Chương 167
168
Chương 168
169
Chương 169
170
Chương 170
171
Chương 171
172
Chương 172
173
Chương 173
174
Chương 174
175
Chương 175
176
Chương 176
177
Chương 177
178
Chương 178
179
Chương 179
180
Chương 180
181
Chương 181
182
Chương 182
183
Chương 183
184
Chương 184
185
Chương 185
186
Chương 186
187
Chương 187
188
Chương 188
189
Chương 189
190
Chương 190
191
Chương 191
192
Chương 192
193
Chương 193
194
Chương 194
195
Chương 195
196
Chương 196
197
Chương 197
198
Chương 198
199
Chương 199
200
Chương 200
201
Chương 201
202
Chương 202
203
Chương 203
204
Chương 204
205
Chương 205
206
Chương 206
207
Chương 207
208
Chương 208
209
Chương 209
210
Chương 210
211
Chương 211
212
Chương 212
213
Chương 213
214
Chương 214
215
Chương 215
216
Chương 216
217
Chương 217
218
Chương 218
219
Chương 219
220
Chương 220
221
Chương 221
222
Chương 222
223
Chương 223
224
Chương 224
225
Chương 225
226
Chương 226
227
Chương 227
228
Chương 228
229
Chương 229
230
Chương 230
231
Chương 231
232
Chương 232
233
Chương 233
234
Chương 234
235
Chương 235
236
Chương 236
237
Chương 237
238
Chương 238
239
Chương 239
240
Chương 240
241
Chương 241
242
Chương 242
243
Chương 243
244
Chương 244
245
Chương 245
246
Chương 246
247
Chương 247
248
Chương 248
249
Chương 249
250
Chương 250
251
Chương 251
252
Chương 252
253
Chương 253
254
Chương 254
255
Chương 255
256
Chương 256
257
Chương 257
258
Chương 258
259
Chương 259
260
Chương 260
261
Chương 261
262
Chương 262
263
Chương 263
264
Chương 264
265
Chương 265
266
Chương 266
267
Chương 267
268
Chương 268
269
Chương 269
270
Chương 270
271
Chương 271
272
Chương 272
273
Chương 273
274
Chương 275
275
Chương 276
276
Chương 277
277
Chương 278
278
Chương 279
279
Chương 280: Phó Tuyên phiên một
280
Chương 281: Phó Tuyên phiên 2
281
Chương 282: Phó Tuyên phiên ba
282
Chương 283: Phó Tuyên phiên bốn
283
Chương 284: Phó Tuyên phiên năm
284
Chương 285: Phó Tuyên phiên sáu
285
Chương 286: Phó Tuyên phiên bảy
286
Chương 287: Phó Tuyên phiên tám
287
Chương 288: Hậu ký một
288
Chương 289: Hậu ký 2
289
Chương 290: Hậu ký ba
290
Chương 291: Hậu ký bốn
291
Chương 292: Hậu ký năm
292
Chương 293: Hậu ký sáu
293
Chương 294: Hậu ký bảy
294
Chương 295: Hậu ký tám
295
Chương 296: Hậu ký chín
296
Chương 297: Hậu ký mười
297
Chương 298: Hậu ký mười một
298
Chương 299: Hậu ký mười hai
299
Chương 300: Phiên ngoại An vương Từ Yến