Chương 110: 110: Ánh Đèn Trong Đêm Say

“Ha… Thả em…ra”
Chiếc đèn ngủ đầu giường tỏa ra ánh đèn mờ ảo chỉ đủ để mơ hồ chiếu đến hai bóng người đang dính chặt vào nhau trên đệm chăn.

Thiếu niên hai tay bị vải lụa trói chặt khóa trên đầu, thân dưới run rẩy không ngừng, cậu muốn khép chân lại thế nhưng bị thân hình cao lớn ở giữa chặn lại không cho phép, người đàn ông không ngừng nhẹ nhàng hôn lên thân thể trắng nõn của thiếu niên, một tay an ủi vật nhỏ hồng phấn của cậu, tay còn lại với những ngón tay thon dài chôn sâu vào trong cơ thể thiếu niên không ngừng mở rộng khuếch trương lối vào.

Tiếng nước n h ớ p n h á p vang lên trong đêm khiến người mặt đỏ tim đập, Tá Nguyệt vừa kích thích lại vừa đau, cả hai cảm xúc đánh úp vào đại não khiến cậu run lên không ngừng cầu xin: “Dừng… lại đi Elrey… nó lạ lắm…ư…”
Người đàn ông không trả lời cậu, ngược lại anh dùng hành động thay cho lời nói, một nụ hôn an ủi đáp lên môi đối phương, nuốt đi những lời r ê n rỉ và cầu xin, nhân lúc cậu bị cuống vào nụ h ô n thì bên dưới ngón tay thứ ba nhanh chóng chen vào phía dưới, chậm rãi lần mò trong nơi chật hẹp ấm áp đó.

Tá Nguyệt khó chịu vặn vẹo thân mình một chút, bỗng nhiên Elrey tìm được một điểm gồ lên bên trong, anh khẽ khều vào nó một cái rồi nhấn mạnh xuống điểm đó.

Đúng như dự đoán của anh, Tá Nguyệt lập tức xụi lơ xuống không còn chống cự nữa, q u y đầ u hồng phấn cũng căng cứng bắt đầu rỉ ra chất l ỏ n g t r ắ n g đ ụ c, hai chân thon dài run lên kẹp chặt hông Elrey, trông đêm thiếu niên phát ra từng tiếng r ê n r ỉ ngọt lịm như mật đường, lại mang theo lưỡi câu sắc nhọn câu mất ba hồn bảy phách của người đàn ông, điều này khiến c ự v ậ t dưới thân anh càng trướng đến kinh hồn.

Elrey buông vật nhỏ của Tá Nguyệt ra, ngón tay vẫn chôn sâu trong thân thể Tá Nguyệt không ngừng ra vào, tuy nhiên tay còn lại đã đỡ lấy con cá cha bặc t h ô to của mình, đôi mắt xám bạc sáng rực trong đêm nhìn cậu thiếu niên: “Anh vào nhé”
Hai chân kẹp bên eo bất giác siết chặt lại, Tá Nguyệt thở dốc nói: “Cởi trói cho em”
Hai tay nhanh chóng được tự do, thiếu niên nâng tay câu lấy cổ người đàn ông, khiến anh cúi xuống rồi hai người trao nhau một nụ hôn nồng cháy, Tá Nguyệt mơ màng hôn lên sống mũi cao thẳng của người đàn ông, như hoa thơm quyến rũ mật ong: “Vào đi…”
Ngón tay thon dài rút ra khỏi cơ thể, cảm giác trống rỗng bất chợt khiến Tá Nguyệt muốn kêu lên thành tiếng, thế nhưng hơi còn chưa kịp phát ra thì đỉnh đầu thô to của c ự vật đã chôn vào trong cơ thể thiếu niên.

Không biết có phải thiên phú dị bẩm cái quái gì đó hay không mà con cá chà bặc kia mặc dù chen vào động hơi khó thế nhưng Tá Nguyệt chỉ cảm thấy hơi trướng chứ không đau, mà cảm giác trướng đó cũng nhanh chóng được thay thế bằng cảm giác thoải mái ngay khi thứ đó chạm vào điểm nhạy cảm ẩn sâu trong tầng tầng vách thịt của cậu.

“Ư… ha~”
Tá Nguyệt thật sự bị kích đến mức khoái cảm tăng cao, ngón chân đỏ hồng co lại trông đáng yêu hết sức, động nhỏ siết chặt lấy cây gậy thô to, thít chặt anh trong tầng thịt ấm nóng.

Elrey hít sâu một hơi nâng hông cậu lên cao, dưới ánh mắt kinh ngạc của Tá Nguyệt, thúc hông thật mạnh vào bên trong, một cú chạm đến tận gốc.

“Ưm… Nhẹ… a! Không!”
Kích thích khiến hai mắt Tá Nguyệt mờ đi, người đàn ông bắt đầu ra vào liên tục như cái máy đóng cọc, từng âm thanh ‘bạch bạch’ vang vọng trong không gian tối tăm, thiếu niên đạp chân muốn trốn thế nhưng lại bị tay anh bắt được, mạnh bạo dang rộng chân cậu ra hai bên khiến lối vào càng dễ xâm nhập hơn, cánh tay như sắt thép kẹp chặt khiến Tá Nguyệt không tài nào cử động nổi, khí tức chiếm hữu mạnh mẽ của người đàn ông xâm chiếm toàn bộ cơ thể Tá Nguyệt, cộng với khoái cảm như làn sóng mạnh mẽ đánh cho lý trí của cậu vỡ tan thành từng mảnh.

Hai tay Tá Nguyệt bấu chặt vào đệm giường, nhưng không biết từ khi nào lại lần nữa trở lại trên vai Elrey, ôm chặt anh để không bị những cú thúc mạnh mẽ đó thúc bay, trong bóng đêm Tá Nguyệt vẫn có thể nhìn thấy vẻ mặt mất kiềm chế của người đàn ông, từng tiếng thở dốc kiềm nén mỗi khi anh thúc vào trong người cậu, ánh mắt mê say chỉ chứa mỗi bóng hình của cậu, bàn tay mạnh mẽ ôm chặt thiếu niên không ngừng thúc vào liên tục, tất cả đều là bằng chứng cho thấy người đàn ông này đã chìm sâu vào lưới tình với Tá Nguyệt rồi.

Tá Nguyệt không chịu nổi sự đụng chạm đầy h ư n g phấn này, móng tay bấu trên vai anh vô thức cào ra từng vết thương đỏ chói cả mắt, nó giống như mang theo thuốc thúc t ì n h càng khiến người đàn ông thêm điên cuồng ra vào bên trong cậu.

Thiếu niên cắn chặt răng không ngừng thở dốc, thỉnh thoảng không nhịn được lại bật ra một chút âm thành kìm nén không chịu nổi.

Vòng eo tho gọn nhưng cứng cáp của thiếu niên được đỡ dậy, cậu khóa ngồi trên người Elrey, tư thế này càng làm chỗ kết hợp của hai người càng thêm khắn khít, điểm nhạy cảm liên tục bị kích thích, cọ xát, Tá Nguyệt run rẩy thở dốc vươn tay muốn xoa nắn vật nhỏ của mình thế nhưng bị người đàn ông chặn lại.

“Thả em ra…”
Elrey hôn giọt mồ hôi lăn xuống bên thái dương Tá Nguyệt, khàn giọng nói: “Để anh làm em bắn đi”
“Không muốn… Chậm chút…”
Rất nhanh Tá Nguyệt cũng không còn sức để mà tự tuốt nữa, cậu như con thuyền dập dềnh lênh đênh trên biển, mặc kệ cho thứ thô to kia không ngừng ra vào, kích thích v á c h thịt mềm mại, hai điểm hồng trước ngực cũng bị gặm cắn đến sưng đỏ hết cả lên, Elrey giống như sói đói, thân dưới th ú c vào như điên, một tay n â n g chân cậu lên gặm cắn từ trong ra ngoài rồi để lại từng nốt hồng nhạt trên nền da trắng nõn, ngay cả ngón chân cũng không ngoại lệ…
Tá Nguyệt che mắt không dám nhìn nữa rồi.

Thật sự là Tá Nguyệt bị Elrey th ú c b ắ n đến hai lần, bắt đầu lần thứ ba thì đỉnh đầu bị Elrey nắm lấy, ngón cái bịt chặt lỗ nhỏ không cho c h ấ t l ỏ n g tr ắ n g đ ụ c bắn ra.

“Bé ngoan, cùng nhau ra nào”
“Buông em ra! Đau lắm a~”
Đáp lại chính là k h o á i c ả m nhân đôi dưới động tác nhanh như máy đóng cọc của người đàn ông, bỗng nhiên anh dừng lại mà không báo trước, Tá Nguyệt cũng ngớ người theo, chỉ thấy người đàn ông vươn tay cầm lấy đèn ngủ trên tủ đầu giường lại gần, động tác tiếp theo đó khiến Tá Nguyệt ngượng đến phát điên, đưa chân đạp lên khuôn mặt đẹp trai của Elrey: “Anh điên rồi! Làm cái gì thế… ư!” tiếng mắng nhanh chóng bị cậu nuốt vào mồm vì Elrey lần nữa chôn sâu vào bên trong.

Anhh vừa đâm rút vừa cầm đèn soi sáng chỗ kết hợp của hai người, thịt mềm hồng nhạt phun ra nuốt vào c ự vật thô to đậm màu của người đàn ông, cùng chất lỏng t r ắ n g đ ụ c của gel bôi trơn bị động tác của anh đánh thành bọt trắng xóa, cửa sau hồng hào của Tá Nguyệt nuốt trọn của Elrey, tham lam t h í t chặt không cho cây gậy ra bên ngoài, mỗi lần đi vào bên trong thì nó lại vang lên tiếng nước ‘tách tách’ d â m đ ã n một cách thèm muốn…
“Cưng à, xem mông em ‘ăn’ anh này, đúng là đói khát thật đó”

Tá Nguyệt bị lời của anh nói cho ngượng chín mặt, cậu chôn đầu vào trong chăn không trả lời anh, Elrey ôm cậu ngồi dậy lần nữa, anh nắm tay cậu đưa xuống phía dưới: “Nào, cảm nhận nó một chút đi chứ”
Ngón tay chạm vào nơi ấm nóng cùng thứ t h ô to không ngừng ra vào bên trong, từng lần đ â m rút đều truyền đến khái cảm khó tả khiến lý trí vừa khó khăn gom lại được một chút của cậu lần nữa tan thành bọt biển.

Cậu duỗi thẳng eo ôm chặt Elrey, mơ màng để anh ôm, miệng tràn ra từng tiếng thở dốc không ngừng nghỉ mà hai chân lại quặp chặt hông anh, như đòi hỏi vô độ không cho anh dừng lại.

Elrey ném đèn sang bên cạnh, đè thiếu niên xuống hung hăng lôi kéo cậu chìm xuống khoái cảm vô tận trong đêm…
“Thỏ nhỏ à…”
“Bảo bối của ta…”
“Tá Nguyệt à… ta yêu em”
Tá Nguyệt mơ màng đáp lại lời nỉ non của người đàn ông, lời nói phát ra từ tận đáy lòng: “Em cũng yêu anh”
Cà: Á à, bắt quả tang có đứa đọc truyện sếch mà không like không cmt nhé:>> mẹ biết mẹ buồn đó.

.

Chapter
1 Chương 1: 1: Khởi Đầu
2 Chương 2: 2: Chạy Hay Chết
3 Chương 3: 3: Lần Đầu Gặp Gỡ
4 Chương 4: 4: Trăng Đêm Nay Đẹp Thật
5 Chương 5: 5: Phản Diện
6 Chương 6: 6: Hứng Thú
7 Chương 7: 7: Dị Khủng 3s
8 Chương 8: 8: Xuất Viện Về Nhà
9 Chương 9: 9: Một Chút Yên Bình
10 Chương 10: 10: Món Qùa Của Nhân Vật Phản Diện
11 Chương 11: 11: Ngày Thi Đầu Tiên
12 Chương 12: 12: Tiến Vào Rừng Vô Tận
13 Chương 13: 13: Rừng Vô Tận 1
14 Chương 14: 14: Rừng Vô Tận 2
15 Chương 15: 15: Rừng Vô Tận 3
16 Chương 16: 16: Rừng Vô Tận 4
17 Chương 17: 17: Rừng Vô Tận 5
18 Chương 18: 18: Rừng Vô Tận 6
19 Chương 19: 19: Rừng Vô Tận 7-nguy Cơ
20 Chương 20: 20: Rừng Vô Tận 8
21 Chương 21: 21: Rừng Vô Tận 9
22 Chương 22: 22: Rừng Vô Tận 10
23 Chương 23: 23: Rừng Vô Tận 11
24 Chương 24-25
25 Chương 26: 26: Rừng Vô Tận 14
26 Chương 27: 27: Rừng Vô Tận 15
27 Chương 28: 28: Rừng Vô Tận 16
28 Chương 29: 29: Rừng Vô Tận 17
29 Chương 30: 30: Rừng Vô Tận 18
30 Chương 31: 31: Rừng Vô Tận 19
31 Chương 32: 32: Trở Về
32 Chương 33: 33: Hai Thiếu Niên
33 Chương 34: 34: Tin Đồn
34 Chương 35: 35: Lời Nói Chưa Dứt
35 Chương 36: 36: Âm Thầm
36 Chương 37: 37: Đi Bệnh Viện
37 Chương 38: 38: Tâm Tư
38 Chương 39: 39: Âm Thầm Bảo Vệ Em
39 Chương 40-41: 40: Một Chút Ký Ức - 41: Nấu Cho Ta Sao?
40 Chương 42-43: 42: Thỏ Nhỏ Và Lão Daddy - 43: Phùng Hạ
41 Chương 44: 44: Chơi Xấu
42 Chương 45: 45: Vết Bỏng
43 Chương 46: 46: Tất Cả Đều Xa Lạ
44 Chương 47: 47: Buông Anh Ấy Ra!
45 Chương 48: 48: Tỉnh
46 Chương 49: 49: Tâm Sự
47 Chương 50: 50: Gặp Lại Người Cũ
48 Chương 51: 51: Bạn Cùng Bàn
49 Chương 52: 52: Bữa Ăn Bất Ổn
50 Chương 53: 53: Không Phiền Nếu Ta Ghi Âm Lại Bài Hát Của Cậu Chứ”
51 Chương 54: 54: Nó Vẫn Chưa Có Tên Nên Ta Tự Tiện Đặt Cho Nó Một Cái Verlassen”
52 Chương 55: 55: Chúng Là Dị Khủng Đấy
53 Chương 56: 56: Từ Đó Thượng Tướng Nhận Ra Mình Chỉ High Với Mỗi Tá Nguyệt
54 Chương 57: 57: Thì Ra Cậu Là M Sao
55 Chương 58: 58: Sâu Đen
56 Chương 59-60: 59: Tớ Bị Hắn Thả Dê! - 60: Thách Đấu
57 Chương 61: 61: 01
58 Chương 62: 62: Như Đống Cát Sỏi Trộn Chung Với Nhựa Đường”
59 Chương 63: 63: Là Do Lười Đó
60 Chương 64: 64: Em Giết Nó Được Không
61 Chương 65: 65: Lật Kèo Rồi!
62 Chương 66: 66: Bất Phân
63 Chương 67: 67: Độc Dược Và Cuồng Phong
64 Chương 68: 68: Ám Thị
65 Chương 69: 69: Còn Cần Thêm Một Chút Thời Gian
66 Chương 70: 70: Sân Đấu Ngầm
67 Chương 71: 71: Sàn Đấu Ngầm 2
68 Chương 72: 72: Nghe Nói Dị Năng Hệ Phong Có Thể Bay
69 Chương 73: 73: Chỗ Nào Trưởng Thành
70 Chương 74: 74: Qủa Dưa Leo
71 Chương 75: 75: Mảnh Giấy Nhỏ
72 Chương 76: 76: Lần Sau Nhớ Lựa Giờ Mà Đến
73 Chương 77: 77: Nên Trừ Lương Thôi
74 Chương 78: 78: Sai
75 Chương 79: 79: Vấn Đề
76 Chương 80: 80: Lời Mời
77 Chương 81: 81: Mời Uống Trà
78 Chương 82: 82: Cái Gía Tương Xứng
79 Chương 83: 83: Angel 1
80 Chương 84: 84: Angel 2
81 Chương 85: 85: Angel 3
82 Chương 86: 86: Angel 4
83 Chương 87-88: 87: Angel 5 - 88: Angel (6)
84 Chương 89: 89: Angel 7
85 Chương 90: 90: Angel 8
86 Chương 91: 91: Angel 9
87 Chương 92: 92: Angel 10
88 Chương 93: 93: Angel 11
89 Chương 94: 94: Angel 12
90 Chương 95: 95: Angel 13
91 Chương 96: 96: Angel 14
92 Chương 97: 97: Angel Hết
93 Chương 98: 98: Con Nhớ Mẹ Lắm
94 Chương 99: 99: Sự Thật Về Thế Giới Này
95 Chương 100: 100: Thể Ký Sinh Của Uế
96 Chương 101: 101: Về Nhà
97 Chương 102: 102: Cuối Tuần Ta Đến Đón Em
98 Chương 103: 103: Em Biết
99 Chương 104: 104: Chuyến Đi Hai Người
100 Chương 105: 105: Tinh Cầu Thú Nhân
101 Chương 106: 106: Thỏ
102 Chương 107: 107: Trải Nghiệm Khu Vui Chơi
103 Chương 108: 108: Vịnh Nhân Ngư
104 Chương 109: 109: Say Trong Hương Vị Của Người
105 Chương 110: 110: Ánh Đèn Trong Đêm Say
106 Chương 111: 111: Lủng
107 Chương 112: 112: Mơ
108 Chương 113-114: 113: Tin Tớ - 114: Thế Phục
109 Chương 115: 115: Gian Nan Thật Mà
110 Chương 116: 116: Bắt Đầu Kiểm Tra
111 Chương 117: 117: Tìm
112 Chương 118: 118: Thời Gian Đếm Ngược
113 C119: Vòng quay cầu vồng
114 118: Thời Gian Đếm Ngược
115 117: Tìm
Chapter

Updated 115 Episodes

1
Chương 1: 1: Khởi Đầu
2
Chương 2: 2: Chạy Hay Chết
3
Chương 3: 3: Lần Đầu Gặp Gỡ
4
Chương 4: 4: Trăng Đêm Nay Đẹp Thật
5
Chương 5: 5: Phản Diện
6
Chương 6: 6: Hứng Thú
7
Chương 7: 7: Dị Khủng 3s
8
Chương 8: 8: Xuất Viện Về Nhà
9
Chương 9: 9: Một Chút Yên Bình
10
Chương 10: 10: Món Qùa Của Nhân Vật Phản Diện
11
Chương 11: 11: Ngày Thi Đầu Tiên
12
Chương 12: 12: Tiến Vào Rừng Vô Tận
13
Chương 13: 13: Rừng Vô Tận 1
14
Chương 14: 14: Rừng Vô Tận 2
15
Chương 15: 15: Rừng Vô Tận 3
16
Chương 16: 16: Rừng Vô Tận 4
17
Chương 17: 17: Rừng Vô Tận 5
18
Chương 18: 18: Rừng Vô Tận 6
19
Chương 19: 19: Rừng Vô Tận 7-nguy Cơ
20
Chương 20: 20: Rừng Vô Tận 8
21
Chương 21: 21: Rừng Vô Tận 9
22
Chương 22: 22: Rừng Vô Tận 10
23
Chương 23: 23: Rừng Vô Tận 11
24
Chương 24-25
25
Chương 26: 26: Rừng Vô Tận 14
26
Chương 27: 27: Rừng Vô Tận 15
27
Chương 28: 28: Rừng Vô Tận 16
28
Chương 29: 29: Rừng Vô Tận 17
29
Chương 30: 30: Rừng Vô Tận 18
30
Chương 31: 31: Rừng Vô Tận 19
31
Chương 32: 32: Trở Về
32
Chương 33: 33: Hai Thiếu Niên
33
Chương 34: 34: Tin Đồn
34
Chương 35: 35: Lời Nói Chưa Dứt
35
Chương 36: 36: Âm Thầm
36
Chương 37: 37: Đi Bệnh Viện
37
Chương 38: 38: Tâm Tư
38
Chương 39: 39: Âm Thầm Bảo Vệ Em
39
Chương 40-41: 40: Một Chút Ký Ức - 41: Nấu Cho Ta Sao?
40
Chương 42-43: 42: Thỏ Nhỏ Và Lão Daddy - 43: Phùng Hạ
41
Chương 44: 44: Chơi Xấu
42
Chương 45: 45: Vết Bỏng
43
Chương 46: 46: Tất Cả Đều Xa Lạ
44
Chương 47: 47: Buông Anh Ấy Ra!
45
Chương 48: 48: Tỉnh
46
Chương 49: 49: Tâm Sự
47
Chương 50: 50: Gặp Lại Người Cũ
48
Chương 51: 51: Bạn Cùng Bàn
49
Chương 52: 52: Bữa Ăn Bất Ổn
50
Chương 53: 53: Không Phiền Nếu Ta Ghi Âm Lại Bài Hát Của Cậu Chứ”
51
Chương 54: 54: Nó Vẫn Chưa Có Tên Nên Ta Tự Tiện Đặt Cho Nó Một Cái Verlassen”
52
Chương 55: 55: Chúng Là Dị Khủng Đấy
53
Chương 56: 56: Từ Đó Thượng Tướng Nhận Ra Mình Chỉ High Với Mỗi Tá Nguyệt
54
Chương 57: 57: Thì Ra Cậu Là M Sao
55
Chương 58: 58: Sâu Đen
56
Chương 59-60: 59: Tớ Bị Hắn Thả Dê! - 60: Thách Đấu
57
Chương 61: 61: 01
58
Chương 62: 62: Như Đống Cát Sỏi Trộn Chung Với Nhựa Đường”
59
Chương 63: 63: Là Do Lười Đó
60
Chương 64: 64: Em Giết Nó Được Không
61
Chương 65: 65: Lật Kèo Rồi!
62
Chương 66: 66: Bất Phân
63
Chương 67: 67: Độc Dược Và Cuồng Phong
64
Chương 68: 68: Ám Thị
65
Chương 69: 69: Còn Cần Thêm Một Chút Thời Gian
66
Chương 70: 70: Sân Đấu Ngầm
67
Chương 71: 71: Sàn Đấu Ngầm 2
68
Chương 72: 72: Nghe Nói Dị Năng Hệ Phong Có Thể Bay
69
Chương 73: 73: Chỗ Nào Trưởng Thành
70
Chương 74: 74: Qủa Dưa Leo
71
Chương 75: 75: Mảnh Giấy Nhỏ
72
Chương 76: 76: Lần Sau Nhớ Lựa Giờ Mà Đến
73
Chương 77: 77: Nên Trừ Lương Thôi
74
Chương 78: 78: Sai
75
Chương 79: 79: Vấn Đề
76
Chương 80: 80: Lời Mời
77
Chương 81: 81: Mời Uống Trà
78
Chương 82: 82: Cái Gía Tương Xứng
79
Chương 83: 83: Angel 1
80
Chương 84: 84: Angel 2
81
Chương 85: 85: Angel 3
82
Chương 86: 86: Angel 4
83
Chương 87-88: 87: Angel 5 - 88: Angel (6)
84
Chương 89: 89: Angel 7
85
Chương 90: 90: Angel 8
86
Chương 91: 91: Angel 9
87
Chương 92: 92: Angel 10
88
Chương 93: 93: Angel 11
89
Chương 94: 94: Angel 12
90
Chương 95: 95: Angel 13
91
Chương 96: 96: Angel 14
92
Chương 97: 97: Angel Hết
93
Chương 98: 98: Con Nhớ Mẹ Lắm
94
Chương 99: 99: Sự Thật Về Thế Giới Này
95
Chương 100: 100: Thể Ký Sinh Của Uế
96
Chương 101: 101: Về Nhà
97
Chương 102: 102: Cuối Tuần Ta Đến Đón Em
98
Chương 103: 103: Em Biết
99
Chương 104: 104: Chuyến Đi Hai Người
100
Chương 105: 105: Tinh Cầu Thú Nhân
101
Chương 106: 106: Thỏ
102
Chương 107: 107: Trải Nghiệm Khu Vui Chơi
103
Chương 108: 108: Vịnh Nhân Ngư
104
Chương 109: 109: Say Trong Hương Vị Của Người
105
Chương 110: 110: Ánh Đèn Trong Đêm Say
106
Chương 111: 111: Lủng
107
Chương 112: 112: Mơ
108
Chương 113-114: 113: Tin Tớ - 114: Thế Phục
109
Chương 115: 115: Gian Nan Thật Mà
110
Chương 116: 116: Bắt Đầu Kiểm Tra
111
Chương 117: 117: Tìm
112
Chương 118: 118: Thời Gian Đếm Ngược
113
C119: Vòng quay cầu vồng
114
118: Thời Gian Đếm Ngược
115
117: Tìm