Chương 90: 90: Angel 8

Ở một nơi nào đó chôn sâu dưới lòng đất có một khu thí nghiệm khổng lồ đang im lặng vận hành, xuyên qua cánh cửa làm bằng hợp kim chống đạn là những thể thực nghiệm quái dị đang trôi nổi bên trong bình thủy tinh ống nghiệm lớn đủ sức chứa một người trưởng thành, một người đàn ông mặc áo blouse trắng trong tay cầm quyển sổ ghi chép liên tục vào bên trong
Trước mặt ông ta là một cô gái với mái tóc xám bạc, sau lưng cô là hàng chục kim tiêm đang liên tục rút máu cô, trước bụng là ống truyền dinh dưỡng đảm bảo cho vật thí nghiệm không thể đi, máu được rút ra là màu đen chứng minh thân phận cô gái này là một dị khủng, hình thể con người hoàn thiện—là dị khủng cấp cao.

“Tiến sĩ, Angel phát điên rồi”
Một người khác tiến vào bên trong, gã đeo cặp kính dày cộp nhìn không thấy mắt đâu, trông bước chân gấp gáp hỗn loạn tiến lại gần người gọi là tiến sĩ, gã nhấc tay đẩy cặp kính cận lên vừa thở dốc vừa nói tiếp: “Nó giết sạch Rosalia rồi, chỉ còn số 2 thôi ạ!”
Tiến sĩ gấp lại sổ tay, bình tĩnh gài bút vào túi áo của mình rồi mới xoay người nhìn gã cận, người đàn ông này còn rất trẻ, trông có vẻ như tầm ba mươi, ông ta có khuôn mặt đúng chuẩn thành phần trí thức, khí chất nhã nhặn lịch sự cực kỳ có tính lừa người thế nhưng ai bên cạnh với ông ta mới biết ông là người điên, một tên tiến sĩ điên cuồng vô nhân tính.

Gã nhìn cô gái trôi nổi trong ống nghiệm âm thầm cảm thấy thương cho cô, ngay cả vợ mình ông ta cũng đem đi thí nghiệm mà.

Chỉ vì cô là dị khủng.

Tiến sĩ vẫn cài lên môi mình nụ cười lịch sự kia, như tấm mặt nạ dính chặt trên da mặt ông gỡ mãi chẳng ra: “Chuẩn bị đi, tôi đích thân đến đó mang Angel về”
“Nhưng tiến sĩ Liam… nguy hiểm lắm, ngài nên để người khác đi thì hơn”
Tiến sĩ Liam đến trước mặt gã cận, nhấc tay vỗ vai đối phương một cái: “Nghe lời tôi”
Gã cận ngay lập tức cảm thấy vai mình tê rần như bị hàng trăm con kiến bò ngang qua, không dám nói gì thêm nữa chỉ biết cun cút chạy đi chuẩn bị như một con gà.

- -------------------------------------------------------------------------
Những đứa trẻ ở đây cũng là vật thí nghiệm giống như Rosalia, chỉ khác ở chỗ có rất nhiều Rosalia và những người phụ nữ đó được phân biệt bằng cách đánh số, sở dĩ mỗi ngày Rosalia luôn xuất hiện với bộ dáng kín từ trên xuống dưới là vì để che mã vạch chứng minh thân phận trên người mình.

Mỗi Rosalia có vị trí mã vạch khác nhau, có người ở trên lưng, có người ở chỗ kín không dễ lộ nhưng cũng có người nằm ngay ở trên gáy.

Cho nên để thuận tiện cho việc thay nhau đến giám sát Tá Nguyệt, mỗi một Rosalia đều bắt buộc phải che kín toàn bộ.

Angel đa nghi, bà ta không thể xuất hiện trước mặt cậu mỗi ngày che một chỗ khác nhau được, cho nên cứ che hết đi.

Lũ trẻ ở đây không nhân bản nhiều như Rosalia nên có thể ăn mặc bình thường, chỉ cần giấu đi chỗ có mã vạch là được.

Tá Nguyệt phát hiện điều này ngay vào hôm đi tắm, cậu nhìn thấy một đứa quên mang áo nên ở trần chạy ra, trên lưng có một mã vạch kỳ lạ, kể từ đó cậu liền để ý xem những đứa khác có hay không, kết quả không ngoài dự đoán, ngoại trừ Emily và Henri, còn có Alex, tất cả đều giống như một con vật bị đánh dấu lên người mình.

Nơi này là một cái lồng vàng kim được tạo ra để giành cho cậu, sở dĩ Emily và Henri không có mã vạch bởi vì chúng chưa được đưa đi thí nghiệm…

Tá Nguyệt ôm lấy Henri đang mơ hồ nằm trong lòng mình, Emily đã bị đưa đi, Alex sống chết không rõ… tất cả đã quá muộn rồi…
Rosalia số 2 bị lưỡi đao gió của Tá Nguyệt làm bị thương, bà ta ngồi dựa vào đống xác của những Rosalia khác, máu chảy ra nhuộm ướt sàn gỗ một màu u tối, bà ta nhìn đứa bé mình chăm sóc suốt hai năm trời, bỗng dưng bà bật cười, máu tràn xuống khóe môi nhuốm ướt vạt áo của bà: “Đáng lẽ lúc đó ta không nên đào con từ khu ổ chuột ra…”
“…Nếu thế thì số mệnh của con đã không lâm vào tình cảnh như bây giờ”
Tá Nguyệt cau mày không nói gì…
Chẳng bao lâu sau bên ngoài vang lên tiếng máy bay trực thăng, ánh đèn chói mắt từ bên ngoài cửa sổ chui vào chiếu sáng khung cảnh bên trong, rọi lên mái tóc đã đổi màu xám bạc của Tá Nguyệt.

Ba giây sau, vô số viên đạn xé gió phá tan cửa sổ mặc kệ những đứa bé đang ngủ trên giường hung hăng xông về phía cậu, Tá Nguyệt ôm Henri lẩn trốn đi, xuyên qua mảnh vỡ bức tường cậu nhìn thấy những người mang theo thiết bị vũ trang đầy đủ nhảy xuống từ trên trực thăng, mỗi người vác theo vũ khí lạnh chạy về phía cô nhi viện.

Tá Nguyệt cười khẩy, bắt một đứa trẻ mà cần nhiều người thế làm gì?
Tình hình hiện tại cậu không đảm bảo mình có thể mang Henri an toàn trở ra, nhóc con này hình như bị bỏ thuốc rồi, ồn ào như thế mà nó chỉ mơ màng mở mắt ra nhìn cậu một chút, còn lí nhí gọi tên cậu nữa, Tá Nguyệt vuốt trán nó rồi nhìn về phía Rosalia số 2 một lần nữa.

Cậu đưa Henri cho bà.

Rosalia kinh ngạc nhìn cục bột trong lòng mình rồi lại nhìn Tá Nguyệt—Angel trong lời của tiến sĩ Liam, cậu đã quay về trạng thái lần đầu tiên bà gặp cậu ở khu ổ chuột, mái tóc xám bạc không phân đen trắng, đôi mắt đen trống rỗng không chút ánh sáng, lúc đó bà đã nghĩ Angel gì mà lại có dáng vẻ thế này, thế nhưng bây giờ nghĩ lại thì thấy đúng đấy chứ, cậu có thể giết sạch chỉ trong cái chớp mắt nhưng vẫn cứu rỗi sinh mệnh vô tội, Angel phải như thế, đúng không.

Ánh sáng chữa lành vết thương trên người Rosalia, Tá Nguyệt nhìn bà rồi nói: “Hãy chăm sóc Henri thật tốt nhé, mẹ nuôi”
Trong nháy mắt không gian bị phủ bởi một màu xám xịt, toàn bộ cảnh vật đều bị đóng băng thời gian, Rosalia nhìn viên đạn chỉ cách mình có hai phân thì đứng sững lại không nhúc nhích nữa, Tá Nguyệt kéo bà đứng dậy, đẩy bà đi về phía cửa: “Chúc mẹ và Henri được bình an”
Nhóc con mỉm cười nhìn bóng lưng nữ tu ngày một xa dần, bây giờ chỉ còn mình cậu đứng lại ở nơi đổ nát này…
Cậu rút dao ra, nhanh chuẩn, ngoan độc tiễn từng người sang thế giới bên kia, thời gian bây giờ đứng về phía Tá Nguyệt, một mình cậu độc tôn ở đây.

Trước mắt xuất hiện một bóng trắng cao gầy, ông ta xỏ tay vào túi áo blouse trắng rồi nở nụ cười lịch sự nhìn Tá Nguyệt, ông ta không bị đóng băng thời gian…
Khoảnh khắc Tá Nguyệt nhận ra điều này liền dừng lại động tác,mũi chân nhón lên giật lùi mấy bước, chỉ thấy Liam nâng tay lên, cách không bóp một thứ vô hình trong lòng bàn tay, ngay lập tức một luồng áp lực như núi lở đè lên vai Tá Nguyệt, bên tai vang lên tiếng nứt vỡ, thời gian bị đóng băng xuất hiện vết nứt, nó lan ra như những cành cây khô rồi vỡ toang thành mảnh gương vụn vỡ, ngay sau đó Liam nâng súng lên, ông ta từ đầu đến cuối vẫn nở nụ cười, trong mắt thậm chí còn toát ra vẻ dịu dàng cưng chiều với cậu.

Kính cận vừa thoát khỏi bị đóng băng thời gian, gã còn chưa kịp nhận ra điều gì thì đã nhìn thấy tiến sĩ Liam bắn xuyên đầu Angel.

Gã kinh hồn nhìn cảnh tượng đẫm máu này mà nói không nên lời, gã đi theo Liam đã lâu nên biết mối quan hệ giữa Angel và vị tiến sĩ tài hoa nhưng đầu óc thần kinh này…
Liam chậm rãi đến gần rồi ôm đứa bé từ mặt đất lên, mặc kệ máu thấm ướt áo blouse trắng tinh, ông dịu dàng nâng niu Angel và nói: “Lâu rồi không gặp, con trai của ta”
- --------------------------------------------------------------------------------
Bàn về mối quan hệ cha con trong chính văn:
Elrey Harald và Smyritha Harald (tiền gia chủ)
Smyritha: Thằng bất hiếu, nghịch tử, thằng chó!

Elrey (thời thiếu niên): Lão cặn bã, lão thối tha, cha đẻ của của chó!
Phùng Lâm và gia chủ nhà họ Phùng…
Cha: Nhìn gì?
Phùng Lâm im lặng cúi gằm mặt xuống.

Chị em nhà Felix và Galid Felix:
Elix: Cha! Chị đánh con!!
Galid (vả cho cậu một cái bạt tai): La cái gì mà la, đàn ông con trai mà yếu ớt thế à?!
Leila: Cha, Elix giật tóc con!
Galid cầm gậy rượt Elix chạy khắp biệt thự: Tao dạy mày đánh phụ nữ à!!
Tá Nguyệt và tiến sĩ Liam:
Liam mỉm cười: Không chết không ngừng.

Tá Nguyệt: Không chết không ngừng.

Mọi người: “…” được! Bố con nhà này thắng!.

Chapter
1 Chương 1: 1: Khởi Đầu
2 Chương 2: 2: Chạy Hay Chết
3 Chương 3: 3: Lần Đầu Gặp Gỡ
4 Chương 4: 4: Trăng Đêm Nay Đẹp Thật
5 Chương 5: 5: Phản Diện
6 Chương 6: 6: Hứng Thú
7 Chương 7: 7: Dị Khủng 3s
8 Chương 8: 8: Xuất Viện Về Nhà
9 Chương 9: 9: Một Chút Yên Bình
10 Chương 10: 10: Món Qùa Của Nhân Vật Phản Diện
11 Chương 11: 11: Ngày Thi Đầu Tiên
12 Chương 12: 12: Tiến Vào Rừng Vô Tận
13 Chương 13: 13: Rừng Vô Tận 1
14 Chương 14: 14: Rừng Vô Tận 2
15 Chương 15: 15: Rừng Vô Tận 3
16 Chương 16: 16: Rừng Vô Tận 4
17 Chương 17: 17: Rừng Vô Tận 5
18 Chương 18: 18: Rừng Vô Tận 6
19 Chương 19: 19: Rừng Vô Tận 7-nguy Cơ
20 Chương 20: 20: Rừng Vô Tận 8
21 Chương 21: 21: Rừng Vô Tận 9
22 Chương 22: 22: Rừng Vô Tận 10
23 Chương 23: 23: Rừng Vô Tận 11
24 Chương 24-25
25 Chương 26: 26: Rừng Vô Tận 14
26 Chương 27: 27: Rừng Vô Tận 15
27 Chương 28: 28: Rừng Vô Tận 16
28 Chương 29: 29: Rừng Vô Tận 17
29 Chương 30: 30: Rừng Vô Tận 18
30 Chương 31: 31: Rừng Vô Tận 19
31 Chương 32: 32: Trở Về
32 Chương 33: 33: Hai Thiếu Niên
33 Chương 34: 34: Tin Đồn
34 Chương 35: 35: Lời Nói Chưa Dứt
35 Chương 36: 36: Âm Thầm
36 Chương 37: 37: Đi Bệnh Viện
37 Chương 38: 38: Tâm Tư
38 Chương 39: 39: Âm Thầm Bảo Vệ Em
39 Chương 40-41: 40: Một Chút Ký Ức - 41: Nấu Cho Ta Sao?
40 Chương 42-43: 42: Thỏ Nhỏ Và Lão Daddy - 43: Phùng Hạ
41 Chương 44: 44: Chơi Xấu
42 Chương 45: 45: Vết Bỏng
43 Chương 46: 46: Tất Cả Đều Xa Lạ
44 Chương 47: 47: Buông Anh Ấy Ra!
45 Chương 48: 48: Tỉnh
46 Chương 49: 49: Tâm Sự
47 Chương 50: 50: Gặp Lại Người Cũ
48 Chương 51: 51: Bạn Cùng Bàn
49 Chương 52: 52: Bữa Ăn Bất Ổn
50 Chương 53: 53: Không Phiền Nếu Ta Ghi Âm Lại Bài Hát Của Cậu Chứ”
51 Chương 54: 54: Nó Vẫn Chưa Có Tên Nên Ta Tự Tiện Đặt Cho Nó Một Cái Verlassen”
52 Chương 55: 55: Chúng Là Dị Khủng Đấy
53 Chương 56: 56: Từ Đó Thượng Tướng Nhận Ra Mình Chỉ High Với Mỗi Tá Nguyệt
54 Chương 57: 57: Thì Ra Cậu Là M Sao
55 Chương 58: 58: Sâu Đen
56 Chương 59-60: 59: Tớ Bị Hắn Thả Dê! - 60: Thách Đấu
57 Chương 61: 61: 01
58 Chương 62: 62: Như Đống Cát Sỏi Trộn Chung Với Nhựa Đường”
59 Chương 63: 63: Là Do Lười Đó
60 Chương 64: 64: Em Giết Nó Được Không
61 Chương 65: 65: Lật Kèo Rồi!
62 Chương 66: 66: Bất Phân
63 Chương 67: 67: Độc Dược Và Cuồng Phong
64 Chương 68: 68: Ám Thị
65 Chương 69: 69: Còn Cần Thêm Một Chút Thời Gian
66 Chương 70: 70: Sân Đấu Ngầm
67 Chương 71: 71: Sàn Đấu Ngầm 2
68 Chương 72: 72: Nghe Nói Dị Năng Hệ Phong Có Thể Bay
69 Chương 73: 73: Chỗ Nào Trưởng Thành
70 Chương 74: 74: Qủa Dưa Leo
71 Chương 75: 75: Mảnh Giấy Nhỏ
72 Chương 76: 76: Lần Sau Nhớ Lựa Giờ Mà Đến
73 Chương 77: 77: Nên Trừ Lương Thôi
74 Chương 78: 78: Sai
75 Chương 79: 79: Vấn Đề
76 Chương 80: 80: Lời Mời
77 Chương 81: 81: Mời Uống Trà
78 Chương 82: 82: Cái Gía Tương Xứng
79 Chương 83: 83: Angel 1
80 Chương 84: 84: Angel 2
81 Chương 85: 85: Angel 3
82 Chương 86: 86: Angel 4
83 Chương 87-88: 87: Angel 5 - 88: Angel (6)
84 Chương 89: 89: Angel 7
85 Chương 90: 90: Angel 8
86 Chương 91: 91: Angel 9
87 Chương 92: 92: Angel 10
88 Chương 93: 93: Angel 11
89 Chương 94: 94: Angel 12
90 Chương 95: 95: Angel 13
91 Chương 96: 96: Angel 14
92 Chương 97: 97: Angel Hết
93 Chương 98: 98: Con Nhớ Mẹ Lắm
94 Chương 99: 99: Sự Thật Về Thế Giới Này
95 Chương 100: 100: Thể Ký Sinh Của Uế
96 Chương 101: 101: Về Nhà
97 Chương 102: 102: Cuối Tuần Ta Đến Đón Em
98 Chương 103: 103: Em Biết
99 Chương 104: 104: Chuyến Đi Hai Người
100 Chương 105: 105: Tinh Cầu Thú Nhân
101 Chương 106: 106: Thỏ
102 Chương 107: 107: Trải Nghiệm Khu Vui Chơi
103 Chương 108: 108: Vịnh Nhân Ngư
104 Chương 109: 109: Say Trong Hương Vị Của Người
105 Chương 110: 110: Ánh Đèn Trong Đêm Say
106 Chương 111: 111: Lủng
107 Chương 112: 112: Mơ
108 Chương 113-114: 113: Tin Tớ - 114: Thế Phục
109 Chương 115: 115: Gian Nan Thật Mà
110 Chương 116: 116: Bắt Đầu Kiểm Tra
111 Chương 117: 117: Tìm
112 Chương 118: 118: Thời Gian Đếm Ngược
113 C119: Vòng quay cầu vồng
114 118: Thời Gian Đếm Ngược
115 117: Tìm
Chapter

Updated 115 Episodes

1
Chương 1: 1: Khởi Đầu
2
Chương 2: 2: Chạy Hay Chết
3
Chương 3: 3: Lần Đầu Gặp Gỡ
4
Chương 4: 4: Trăng Đêm Nay Đẹp Thật
5
Chương 5: 5: Phản Diện
6
Chương 6: 6: Hứng Thú
7
Chương 7: 7: Dị Khủng 3s
8
Chương 8: 8: Xuất Viện Về Nhà
9
Chương 9: 9: Một Chút Yên Bình
10
Chương 10: 10: Món Qùa Của Nhân Vật Phản Diện
11
Chương 11: 11: Ngày Thi Đầu Tiên
12
Chương 12: 12: Tiến Vào Rừng Vô Tận
13
Chương 13: 13: Rừng Vô Tận 1
14
Chương 14: 14: Rừng Vô Tận 2
15
Chương 15: 15: Rừng Vô Tận 3
16
Chương 16: 16: Rừng Vô Tận 4
17
Chương 17: 17: Rừng Vô Tận 5
18
Chương 18: 18: Rừng Vô Tận 6
19
Chương 19: 19: Rừng Vô Tận 7-nguy Cơ
20
Chương 20: 20: Rừng Vô Tận 8
21
Chương 21: 21: Rừng Vô Tận 9
22
Chương 22: 22: Rừng Vô Tận 10
23
Chương 23: 23: Rừng Vô Tận 11
24
Chương 24-25
25
Chương 26: 26: Rừng Vô Tận 14
26
Chương 27: 27: Rừng Vô Tận 15
27
Chương 28: 28: Rừng Vô Tận 16
28
Chương 29: 29: Rừng Vô Tận 17
29
Chương 30: 30: Rừng Vô Tận 18
30
Chương 31: 31: Rừng Vô Tận 19
31
Chương 32: 32: Trở Về
32
Chương 33: 33: Hai Thiếu Niên
33
Chương 34: 34: Tin Đồn
34
Chương 35: 35: Lời Nói Chưa Dứt
35
Chương 36: 36: Âm Thầm
36
Chương 37: 37: Đi Bệnh Viện
37
Chương 38: 38: Tâm Tư
38
Chương 39: 39: Âm Thầm Bảo Vệ Em
39
Chương 40-41: 40: Một Chút Ký Ức - 41: Nấu Cho Ta Sao?
40
Chương 42-43: 42: Thỏ Nhỏ Và Lão Daddy - 43: Phùng Hạ
41
Chương 44: 44: Chơi Xấu
42
Chương 45: 45: Vết Bỏng
43
Chương 46: 46: Tất Cả Đều Xa Lạ
44
Chương 47: 47: Buông Anh Ấy Ra!
45
Chương 48: 48: Tỉnh
46
Chương 49: 49: Tâm Sự
47
Chương 50: 50: Gặp Lại Người Cũ
48
Chương 51: 51: Bạn Cùng Bàn
49
Chương 52: 52: Bữa Ăn Bất Ổn
50
Chương 53: 53: Không Phiền Nếu Ta Ghi Âm Lại Bài Hát Của Cậu Chứ”
51
Chương 54: 54: Nó Vẫn Chưa Có Tên Nên Ta Tự Tiện Đặt Cho Nó Một Cái Verlassen”
52
Chương 55: 55: Chúng Là Dị Khủng Đấy
53
Chương 56: 56: Từ Đó Thượng Tướng Nhận Ra Mình Chỉ High Với Mỗi Tá Nguyệt
54
Chương 57: 57: Thì Ra Cậu Là M Sao
55
Chương 58: 58: Sâu Đen
56
Chương 59-60: 59: Tớ Bị Hắn Thả Dê! - 60: Thách Đấu
57
Chương 61: 61: 01
58
Chương 62: 62: Như Đống Cát Sỏi Trộn Chung Với Nhựa Đường”
59
Chương 63: 63: Là Do Lười Đó
60
Chương 64: 64: Em Giết Nó Được Không
61
Chương 65: 65: Lật Kèo Rồi!
62
Chương 66: 66: Bất Phân
63
Chương 67: 67: Độc Dược Và Cuồng Phong
64
Chương 68: 68: Ám Thị
65
Chương 69: 69: Còn Cần Thêm Một Chút Thời Gian
66
Chương 70: 70: Sân Đấu Ngầm
67
Chương 71: 71: Sàn Đấu Ngầm 2
68
Chương 72: 72: Nghe Nói Dị Năng Hệ Phong Có Thể Bay
69
Chương 73: 73: Chỗ Nào Trưởng Thành
70
Chương 74: 74: Qủa Dưa Leo
71
Chương 75: 75: Mảnh Giấy Nhỏ
72
Chương 76: 76: Lần Sau Nhớ Lựa Giờ Mà Đến
73
Chương 77: 77: Nên Trừ Lương Thôi
74
Chương 78: 78: Sai
75
Chương 79: 79: Vấn Đề
76
Chương 80: 80: Lời Mời
77
Chương 81: 81: Mời Uống Trà
78
Chương 82: 82: Cái Gía Tương Xứng
79
Chương 83: 83: Angel 1
80
Chương 84: 84: Angel 2
81
Chương 85: 85: Angel 3
82
Chương 86: 86: Angel 4
83
Chương 87-88: 87: Angel 5 - 88: Angel (6)
84
Chương 89: 89: Angel 7
85
Chương 90: 90: Angel 8
86
Chương 91: 91: Angel 9
87
Chương 92: 92: Angel 10
88
Chương 93: 93: Angel 11
89
Chương 94: 94: Angel 12
90
Chương 95: 95: Angel 13
91
Chương 96: 96: Angel 14
92
Chương 97: 97: Angel Hết
93
Chương 98: 98: Con Nhớ Mẹ Lắm
94
Chương 99: 99: Sự Thật Về Thế Giới Này
95
Chương 100: 100: Thể Ký Sinh Của Uế
96
Chương 101: 101: Về Nhà
97
Chương 102: 102: Cuối Tuần Ta Đến Đón Em
98
Chương 103: 103: Em Biết
99
Chương 104: 104: Chuyến Đi Hai Người
100
Chương 105: 105: Tinh Cầu Thú Nhân
101
Chương 106: 106: Thỏ
102
Chương 107: 107: Trải Nghiệm Khu Vui Chơi
103
Chương 108: 108: Vịnh Nhân Ngư
104
Chương 109: 109: Say Trong Hương Vị Của Người
105
Chương 110: 110: Ánh Đèn Trong Đêm Say
106
Chương 111: 111: Lủng
107
Chương 112: 112: Mơ
108
Chương 113-114: 113: Tin Tớ - 114: Thế Phục
109
Chương 115: 115: Gian Nan Thật Mà
110
Chương 116: 116: Bắt Đầu Kiểm Tra
111
Chương 117: 117: Tìm
112
Chương 118: 118: Thời Gian Đếm Ngược
113
C119: Vòng quay cầu vồng
114
118: Thời Gian Đếm Ngược
115
117: Tìm