Chương 75: 75: Mảnh Giấy Nhỏ

Sáng hôm sau Tá Nguyệt mang theo con mắt gấu mèo đến trường, vừa mở cửa ra thì bạn học trong lớp đã niềm nở chào cậu, có người còn tỏ ra thân thiết lắm hỏi cậu bị làm sao thế, tối qua ngủ không được à, tớ xin giáo viên cho cậu xuống phòng y tế nghỉ ngơi nhé…
Nói chung là nồng nhiệt đến mức Tá Nguyệt nhìn thấy mà sợ.
Thái độ của cả lớp chuyển biến nhanh như lật cái bánh tráng, ban đầu là thờ ơ lạnh nhạt đến cái liếc mắt cũng lười nâng, sau trận đấu này lại trở nên tình thương mến thương với cậu, điều này làm Tá Nguyệt cảm thấy không quen.
Cậu cười gượng trả lời qua loa câu hỏi của mọi người rồi đi đến chỗ ngồi của mình, vừa chạm mông vào ghế đã cảm thấy buồn ngủ chịu không nổi, Acacia đã bảo cậu hôm nay nên ở nhà chuẩn bị cho trận đấu đầu tiên tối hôm nay thế nhưng tinh thần học tập của Tá Nguyệt rất cao, cậu nhất quyết phải lê thân đến trường.
Kết quả bây giờ lại thấy hơi hối hận rồi.
Cican ngồi bên cạnh định nói chuyện với cậu nhưng thấy hai mắt Tá Nguyệt cứ lờ đờ nên không tiện nói gì nữa.
Giáo viên bước vào lớp khi nào Tá Nguyệt cũng không biết, ông ta bắt đầu bài giảng dài lê thê của mình, Tá Nguyệt nghe tai này rồi lọt qua tai kia, chất giọng thô trầm của người giáo viên trung niên càng khiến cậu buồn ngủ hơn.

Cuối cùng cậu đập mặt xuống bàn ngủ khi nào không hay.

Cican dựng quyển sách lên che cho Tá Nguyệt, sau đó tiếp tục nghe giảng.
Tá Nguyệt ngủ thẳng cánh cò bay đến giờ nghỉ trưa mới tỉnh dậy, mọi người đã rời lớp hơn nửa, số còn lại tranh thủ nhắm mắt nghỉ ngơi hay lấy trí năng ra nghịch, Tá Nguyệt mơ màng lau đi vệt nước dính bên khóe môi, gáy cậu hơi nhức vì ngủ không đúng tư thế nhưng tinh thần đã thoải mái đi ít nhiều.
Lúc ngủ dậy thường hay khát nước, Tá Nguyệt tìm chai nước trong cặp ra uống một ngụm rồi bắt đầu lật sách và vở ra tính tự mình học bài ngày hôm nay, nào ngờ bên trong tràn ngập chứ viết chi chít Tá Nguyệt nhìn hoa cả mắt.
Cậu gập vở lại cho rằng mình bị ảo giác, thế nhưng lần nữa lật ra thì sự thật là những con chữ kia vẫn nằm ngay hàng thẳng lối ở đó, tiêu đề mực đỏ được viết thật lớn ở đầu trang, đây là bài mới mà?
Tá Nguyệt hoang mang nhìn vở mình, không lẽ trong lúc ngủ cậu thức tỉnh skill mộng du học bài? Không đúng, đây không phải chữ của cậu.
Nét chữ của Tá Nguyệt cứng cáp và đều đặng, khi viết cậu thường đè chữ rất mạnh đến mức trang sau in hằng cả dấu, nhưng chữ trong vở lại mềm mại nhìn bay bổng như cánh chim.
Tá Nguyệt nhìn nét chữ xinh đẹp trong vở mình rồi lại nhìn sang quyển bài tập nằm trên bàn bên cạnh, Cican rất ít ghi vào vở mà thay vào đó y thường ghi vào trí năng, đa số học viên đều làm giống như y, chỉ có Tá Nguyệt đã quen với việc ghi chép ở thế giới cũ mới sử dụng vở tập.
Từ đầu năm đến giờ Cican chỉ mang theo một chiếc túi sách để đựng trí năng, chưa từng thấy thứ gì làm từ giấy xuất hiện trong cặp cậu ta, cho nên việc xuất hiện quyển vở trên bàn Cican làm Tá Nguyệt khó hiểu, cậu vươn tay cầm lấy nó lên, một tờ giấy nhỏ rơi xuống từ bên trong những tờ giấy trắng tinh, Tá Nguyệt nhặt nó lên.
Bên trên là hàng chữ có hơi nguệch ngoạc nhưng rất giống với chữ trong vở cậu, nội dung trên đó là: Xin lỗi vì đã tự tiện động vào vở cậu, tớ thấy cậu có vẻ mệt nên không đánh thức, hôm nay có bài quan trọng sợ cậu mất bài nên tớ chép cho cậu rồi đó.
Là Cican.

Tá Nguyệt mím môi không biết nên nói gì cho phải đối với lòng tốt này của người bạn cùng bàn, cậu biết Cican rất giỏi nhưng một lần chép hai bài thế này cũng quá cực khổ rồi.
Cậu không hiểu tại sao Cican lại làm thế, cũng chẳng tìm ra lí do, có lẽ vì lòng tốt của cậu ta trỗi dậy cũng nên, dù sao cậu chưa từng thấy Cican nổi giận bao giờ, trừ cái lần cậu ấy đập đầu bạn cùng lớp vì vụ gã nói xấu Tá Nguyệt...
Nhưng mà...
Ngón trỏ của Tá Nguyệt miết nhẹ lên tấm giấy nhỏ, nét chữ này, cậu đã từng thấy ở đâu rồi, rất lâu trước kia...!khi cậu vẫn còn là Tá Nguyệt của ban đầu đã từng thấy có một người, giấy trắng mực đen, lọ mực bị đổ chảy xuống dòng mực đen rơi xuống sàn nhà gỗ cũ kỹ loang lổ thành một mảng đen đặc quánh khó chịu, cậu đứng đó khóc, vạt áo trắng cũ mèm bị dính bẩn, có một người chạy đến ôm lấy cậu, một lồng ngực gầy và hai cánh tay ốm yếu...
Không có khăn lau, người đó đành rút tờ giấy chi chít chữ từ trong tập vở của mình, nhẹ nhàng lau cho cậu, Tá Nguyệt nhìn thấy trên bàn, trang vở bị mực làm nhòe một góc lớn, phần còn lại vẫn còn sạch sẽ xuất hiện những dòng chữ mềm mại ngay ngắn, đều tăm tắp, đẹp cực kỳ...
Thế nhưng lại bị màu mực đen nuốt chửng dần dần.
"Tá Nguyệt ngoan, đừng khóc nhé"
Giọng nói dịu dàng của thiếu niên vang vọng trong trí óc Tá Nguyệt, dường như cậu biết chủ nhân của âm thanh này, nhưng không là nó thuộc về ai...!
Hơn nữa, trong quá khứ của cậu...!có đoạn ký ức này sao? Từ bao giờ...? Cậu là cô nhi trong một đám trẻ mồ côi bị vứt bỏ, là ai lại đi quan tâm cậu chứ...

Hai tay Tá Nguyệt run lên bần bật, cậu nhìn thấy nét chữ ngay ngắn trên vở và trên tấm giấy nhỏ dần dần trở nên méo mó rồi như những xúc tu bỗng nhiên trồi ra muốn quấn lấy cổ Tá Nguyệt, hai mắt thiếu trở nên hoảng loạn, cậu không chống chế được ảo giác này rồi bắt đầu cảm thấy nghẹt thở.
Cơ thể kêu gào đau đớn vì thiếu khí, đầu óc lại trôi dạt vào khoảng hư vô, cậu bỗng nhớ đến cái cô nhi viện u ám hoang tàn như cành cây khô héo đó, lão viện trưởng đó nghe bảo đã chết,...!nhưng mà, ai giết vậy?
Ai giết?
Còn mẹ nuôi Rosalia, ai thắt cổ bà ấy...!à lão viện trưởng, nhưng ai giết lão ấy...!ai giết thế??
"Tá Nguyệt! Tỉnh lại, Tá Nguyệt!"
Học viên phát ra tiếng sợ hãi dồn vào trong góc lớp đứng, người thanh niên mặc kệ những người đó chỉ tập trung vào thiếu niên trước mắt, hắn banh mắt Tá Nguyệt ra nhìn, đồng tử của cậu mất đi tiêu cự run rẩy không ngừng, có vẻ như gặp phải sợ hãi cực độ, tình hình này kéo dài không ổn chút nào...
Mộ Hàm Bạch đang đi tinh cầu thú nhân nhận phạt thì bị Thượng Tướng kêu về, hắn mang một thân bê bết máu đến gặp Elrey, kết quả bị nhốt ngoài cửa vì dơ quá, cách một lớp gỗ dày nặng, sau khi tắm rửa thay đồ sạch sẽ thơm tho mới được đến, vừa lết xác tới đã phải cun cút theo anh đến học viện để ngưng đọng thời gian rồi đi chùi đít cho tiểu tình nhân nhỏ bé của ngài.
Sau đó bị tàn nhẫn sai đi làm vệ sĩ cho Tá Nguyệt, đã thế còn phải làm trong âm thầm chứ không được công khai!
Nghĩ đến lần thất trách trong rừng Vô Tận, Mộ Hàm Bạch cắn răng vứt đi thân phận chạy đến học viện nhìn Tá Nguyệt, kết quả vừa leo lên sân thượng tòa nhà đối diện thì thấy tình trạng kì lạ của thiếu niên, bảo bối của Thượng Tướng tự dưng bị thần kinh làm Mộ Hàm Bạch sợ suýt suy tim.
Hắn mặc kệ có bị lộ hay không, từ sân thượng phi thẳng qua phòng học của Tá Nguyệt, đạp vỡ cửa kính dọa đám học viên sợ tái mặt, Mộ Hàm Bạch thấy gọi cậu không có kết quả, trong đầu nghĩ ra một ý tưởng táo bạo...
Thứ lỗi cho tôi...

Chát!
Một cái tát giáng thẳng vào mặt Tá Nguyệt khiến đầu cậu lệch sang một bên, cậu đau đớn nhíu chặt mày nhưng có vẻ vẫn còn chưa tỉnh, Mộ Hàm Bạch lại cho cậu thêm một cái tát bên còn lại.
Chát!
Những bạn học tội nghiệp đứng xung quanh nhìn cảnh này má thấy ê hết răng.
Có vẻ lần này đã có tác dụng, Tá Nguyệt cuối cùng cũng bắt đầu có ý thức, cậu bị cơn đau cưỡng chế kéo ra khỏi tòa cô nhi viện trong ký ức, hai má nóng rát không chịu nổi nhưng nhờ thế mà tinh thần cũng dần dần phục hồi, hai mắt cậu mờ mịt nhìn người trước mặt, môi bị đánh có chút xước gia lẩm bẩm nói:
"Đánh người đừng đánh mặt...!ai dạy nhà ngươi đánh con người ta...!đau thế hả?"
Suy cho cùng thì cậu vẫn quan tâm mặt mũi mình lắm...
Không biết đã thành cái đầu heo chưa?
Mộ Hàm Bạch dễ dàng xách cậu lên như xách con gà, không thèm đi cửa chính mà trực tiếp phi qua từ cửa sổ, phía dưới đã chờ sẵn một chiếc phi hành khí, hắn đưa thiếu niên vào trong rồi bản thân cũng ngồi lên, giây tiếp theo phi hành khí phóng như bay ra khỏi học viện.
Cican từ khi nào đã vào lớp, cậu ta vịn tay lên mép cửa sổ nhìn theo chiếc phi hành khí cho đến khi nó khuất khỏi tầm mắt rồi mới chậm rãi quay về chỗ ngồi, cậu nhặt tấm giấy nhỏ rơi trên đất lên nhìn, sau đó vò nát nó vứt vào xọt rác..

Chapter
1 Chương 1: 1: Khởi Đầu
2 Chương 2: 2: Chạy Hay Chết
3 Chương 3: 3: Lần Đầu Gặp Gỡ
4 Chương 4: 4: Trăng Đêm Nay Đẹp Thật
5 Chương 5: 5: Phản Diện
6 Chương 6: 6: Hứng Thú
7 Chương 7: 7: Dị Khủng 3s
8 Chương 8: 8: Xuất Viện Về Nhà
9 Chương 9: 9: Một Chút Yên Bình
10 Chương 10: 10: Món Qùa Của Nhân Vật Phản Diện
11 Chương 11: 11: Ngày Thi Đầu Tiên
12 Chương 12: 12: Tiến Vào Rừng Vô Tận
13 Chương 13: 13: Rừng Vô Tận 1
14 Chương 14: 14: Rừng Vô Tận 2
15 Chương 15: 15: Rừng Vô Tận 3
16 Chương 16: 16: Rừng Vô Tận 4
17 Chương 17: 17: Rừng Vô Tận 5
18 Chương 18: 18: Rừng Vô Tận 6
19 Chương 19: 19: Rừng Vô Tận 7-nguy Cơ
20 Chương 20: 20: Rừng Vô Tận 8
21 Chương 21: 21: Rừng Vô Tận 9
22 Chương 22: 22: Rừng Vô Tận 10
23 Chương 23: 23: Rừng Vô Tận 11
24 Chương 24-25
25 Chương 26: 26: Rừng Vô Tận 14
26 Chương 27: 27: Rừng Vô Tận 15
27 Chương 28: 28: Rừng Vô Tận 16
28 Chương 29: 29: Rừng Vô Tận 17
29 Chương 30: 30: Rừng Vô Tận 18
30 Chương 31: 31: Rừng Vô Tận 19
31 Chương 32: 32: Trở Về
32 Chương 33: 33: Hai Thiếu Niên
33 Chương 34: 34: Tin Đồn
34 Chương 35: 35: Lời Nói Chưa Dứt
35 Chương 36: 36: Âm Thầm
36 Chương 37: 37: Đi Bệnh Viện
37 Chương 38: 38: Tâm Tư
38 Chương 39: 39: Âm Thầm Bảo Vệ Em
39 Chương 40-41: 40: Một Chút Ký Ức - 41: Nấu Cho Ta Sao?
40 Chương 42-43: 42: Thỏ Nhỏ Và Lão Daddy - 43: Phùng Hạ
41 Chương 44: 44: Chơi Xấu
42 Chương 45: 45: Vết Bỏng
43 Chương 46: 46: Tất Cả Đều Xa Lạ
44 Chương 47: 47: Buông Anh Ấy Ra!
45 Chương 48: 48: Tỉnh
46 Chương 49: 49: Tâm Sự
47 Chương 50: 50: Gặp Lại Người Cũ
48 Chương 51: 51: Bạn Cùng Bàn
49 Chương 52: 52: Bữa Ăn Bất Ổn
50 Chương 53: 53: Không Phiền Nếu Ta Ghi Âm Lại Bài Hát Của Cậu Chứ”
51 Chương 54: 54: Nó Vẫn Chưa Có Tên Nên Ta Tự Tiện Đặt Cho Nó Một Cái Verlassen”
52 Chương 55: 55: Chúng Là Dị Khủng Đấy
53 Chương 56: 56: Từ Đó Thượng Tướng Nhận Ra Mình Chỉ High Với Mỗi Tá Nguyệt
54 Chương 57: 57: Thì Ra Cậu Là M Sao
55 Chương 58: 58: Sâu Đen
56 Chương 59-60: 59: Tớ Bị Hắn Thả Dê! - 60: Thách Đấu
57 Chương 61: 61: 01
58 Chương 62: 62: Như Đống Cát Sỏi Trộn Chung Với Nhựa Đường”
59 Chương 63: 63: Là Do Lười Đó
60 Chương 64: 64: Em Giết Nó Được Không
61 Chương 65: 65: Lật Kèo Rồi!
62 Chương 66: 66: Bất Phân
63 Chương 67: 67: Độc Dược Và Cuồng Phong
64 Chương 68: 68: Ám Thị
65 Chương 69: 69: Còn Cần Thêm Một Chút Thời Gian
66 Chương 70: 70: Sân Đấu Ngầm
67 Chương 71: 71: Sàn Đấu Ngầm 2
68 Chương 72: 72: Nghe Nói Dị Năng Hệ Phong Có Thể Bay
69 Chương 73: 73: Chỗ Nào Trưởng Thành
70 Chương 74: 74: Qủa Dưa Leo
71 Chương 75: 75: Mảnh Giấy Nhỏ
72 Chương 76: 76: Lần Sau Nhớ Lựa Giờ Mà Đến
73 Chương 77: 77: Nên Trừ Lương Thôi
74 Chương 78: 78: Sai
75 Chương 79: 79: Vấn Đề
76 Chương 80: 80: Lời Mời
77 Chương 81: 81: Mời Uống Trà
78 Chương 82: 82: Cái Gía Tương Xứng
79 Chương 83: 83: Angel 1
80 Chương 84: 84: Angel 2
81 Chương 85: 85: Angel 3
82 Chương 86: 86: Angel 4
83 Chương 87-88: 87: Angel 5 - 88: Angel (6)
84 Chương 89: 89: Angel 7
85 Chương 90: 90: Angel 8
86 Chương 91: 91: Angel 9
87 Chương 92: 92: Angel 10
88 Chương 93: 93: Angel 11
89 Chương 94: 94: Angel 12
90 Chương 95: 95: Angel 13
91 Chương 96: 96: Angel 14
92 Chương 97: 97: Angel Hết
93 Chương 98: 98: Con Nhớ Mẹ Lắm
94 Chương 99: 99: Sự Thật Về Thế Giới Này
95 Chương 100: 100: Thể Ký Sinh Của Uế
96 Chương 101: 101: Về Nhà
97 Chương 102: 102: Cuối Tuần Ta Đến Đón Em
98 Chương 103: 103: Em Biết
99 Chương 104: 104: Chuyến Đi Hai Người
100 Chương 105: 105: Tinh Cầu Thú Nhân
101 Chương 106: 106: Thỏ
102 Chương 107: 107: Trải Nghiệm Khu Vui Chơi
103 Chương 108: 108: Vịnh Nhân Ngư
104 Chương 109: 109: Say Trong Hương Vị Của Người
105 Chương 110: 110: Ánh Đèn Trong Đêm Say
106 Chương 111: 111: Lủng
107 Chương 112: 112: Mơ
108 Chương 113-114: 113: Tin Tớ - 114: Thế Phục
109 Chương 115: 115: Gian Nan Thật Mà
110 Chương 116: 116: Bắt Đầu Kiểm Tra
111 Chương 117: 117: Tìm
112 Chương 118: 118: Thời Gian Đếm Ngược
113 C119: Vòng quay cầu vồng
114 118: Thời Gian Đếm Ngược
115 117: Tìm
Chapter

Updated 115 Episodes

1
Chương 1: 1: Khởi Đầu
2
Chương 2: 2: Chạy Hay Chết
3
Chương 3: 3: Lần Đầu Gặp Gỡ
4
Chương 4: 4: Trăng Đêm Nay Đẹp Thật
5
Chương 5: 5: Phản Diện
6
Chương 6: 6: Hứng Thú
7
Chương 7: 7: Dị Khủng 3s
8
Chương 8: 8: Xuất Viện Về Nhà
9
Chương 9: 9: Một Chút Yên Bình
10
Chương 10: 10: Món Qùa Của Nhân Vật Phản Diện
11
Chương 11: 11: Ngày Thi Đầu Tiên
12
Chương 12: 12: Tiến Vào Rừng Vô Tận
13
Chương 13: 13: Rừng Vô Tận 1
14
Chương 14: 14: Rừng Vô Tận 2
15
Chương 15: 15: Rừng Vô Tận 3
16
Chương 16: 16: Rừng Vô Tận 4
17
Chương 17: 17: Rừng Vô Tận 5
18
Chương 18: 18: Rừng Vô Tận 6
19
Chương 19: 19: Rừng Vô Tận 7-nguy Cơ
20
Chương 20: 20: Rừng Vô Tận 8
21
Chương 21: 21: Rừng Vô Tận 9
22
Chương 22: 22: Rừng Vô Tận 10
23
Chương 23: 23: Rừng Vô Tận 11
24
Chương 24-25
25
Chương 26: 26: Rừng Vô Tận 14
26
Chương 27: 27: Rừng Vô Tận 15
27
Chương 28: 28: Rừng Vô Tận 16
28
Chương 29: 29: Rừng Vô Tận 17
29
Chương 30: 30: Rừng Vô Tận 18
30
Chương 31: 31: Rừng Vô Tận 19
31
Chương 32: 32: Trở Về
32
Chương 33: 33: Hai Thiếu Niên
33
Chương 34: 34: Tin Đồn
34
Chương 35: 35: Lời Nói Chưa Dứt
35
Chương 36: 36: Âm Thầm
36
Chương 37: 37: Đi Bệnh Viện
37
Chương 38: 38: Tâm Tư
38
Chương 39: 39: Âm Thầm Bảo Vệ Em
39
Chương 40-41: 40: Một Chút Ký Ức - 41: Nấu Cho Ta Sao?
40
Chương 42-43: 42: Thỏ Nhỏ Và Lão Daddy - 43: Phùng Hạ
41
Chương 44: 44: Chơi Xấu
42
Chương 45: 45: Vết Bỏng
43
Chương 46: 46: Tất Cả Đều Xa Lạ
44
Chương 47: 47: Buông Anh Ấy Ra!
45
Chương 48: 48: Tỉnh
46
Chương 49: 49: Tâm Sự
47
Chương 50: 50: Gặp Lại Người Cũ
48
Chương 51: 51: Bạn Cùng Bàn
49
Chương 52: 52: Bữa Ăn Bất Ổn
50
Chương 53: 53: Không Phiền Nếu Ta Ghi Âm Lại Bài Hát Của Cậu Chứ”
51
Chương 54: 54: Nó Vẫn Chưa Có Tên Nên Ta Tự Tiện Đặt Cho Nó Một Cái Verlassen”
52
Chương 55: 55: Chúng Là Dị Khủng Đấy
53
Chương 56: 56: Từ Đó Thượng Tướng Nhận Ra Mình Chỉ High Với Mỗi Tá Nguyệt
54
Chương 57: 57: Thì Ra Cậu Là M Sao
55
Chương 58: 58: Sâu Đen
56
Chương 59-60: 59: Tớ Bị Hắn Thả Dê! - 60: Thách Đấu
57
Chương 61: 61: 01
58
Chương 62: 62: Như Đống Cát Sỏi Trộn Chung Với Nhựa Đường”
59
Chương 63: 63: Là Do Lười Đó
60
Chương 64: 64: Em Giết Nó Được Không
61
Chương 65: 65: Lật Kèo Rồi!
62
Chương 66: 66: Bất Phân
63
Chương 67: 67: Độc Dược Và Cuồng Phong
64
Chương 68: 68: Ám Thị
65
Chương 69: 69: Còn Cần Thêm Một Chút Thời Gian
66
Chương 70: 70: Sân Đấu Ngầm
67
Chương 71: 71: Sàn Đấu Ngầm 2
68
Chương 72: 72: Nghe Nói Dị Năng Hệ Phong Có Thể Bay
69
Chương 73: 73: Chỗ Nào Trưởng Thành
70
Chương 74: 74: Qủa Dưa Leo
71
Chương 75: 75: Mảnh Giấy Nhỏ
72
Chương 76: 76: Lần Sau Nhớ Lựa Giờ Mà Đến
73
Chương 77: 77: Nên Trừ Lương Thôi
74
Chương 78: 78: Sai
75
Chương 79: 79: Vấn Đề
76
Chương 80: 80: Lời Mời
77
Chương 81: 81: Mời Uống Trà
78
Chương 82: 82: Cái Gía Tương Xứng
79
Chương 83: 83: Angel 1
80
Chương 84: 84: Angel 2
81
Chương 85: 85: Angel 3
82
Chương 86: 86: Angel 4
83
Chương 87-88: 87: Angel 5 - 88: Angel (6)
84
Chương 89: 89: Angel 7
85
Chương 90: 90: Angel 8
86
Chương 91: 91: Angel 9
87
Chương 92: 92: Angel 10
88
Chương 93: 93: Angel 11
89
Chương 94: 94: Angel 12
90
Chương 95: 95: Angel 13
91
Chương 96: 96: Angel 14
92
Chương 97: 97: Angel Hết
93
Chương 98: 98: Con Nhớ Mẹ Lắm
94
Chương 99: 99: Sự Thật Về Thế Giới Này
95
Chương 100: 100: Thể Ký Sinh Của Uế
96
Chương 101: 101: Về Nhà
97
Chương 102: 102: Cuối Tuần Ta Đến Đón Em
98
Chương 103: 103: Em Biết
99
Chương 104: 104: Chuyến Đi Hai Người
100
Chương 105: 105: Tinh Cầu Thú Nhân
101
Chương 106: 106: Thỏ
102
Chương 107: 107: Trải Nghiệm Khu Vui Chơi
103
Chương 108: 108: Vịnh Nhân Ngư
104
Chương 109: 109: Say Trong Hương Vị Của Người
105
Chương 110: 110: Ánh Đèn Trong Đêm Say
106
Chương 111: 111: Lủng
107
Chương 112: 112: Mơ
108
Chương 113-114: 113: Tin Tớ - 114: Thế Phục
109
Chương 115: 115: Gian Nan Thật Mà
110
Chương 116: 116: Bắt Đầu Kiểm Tra
111
Chương 117: 117: Tìm
112
Chương 118: 118: Thời Gian Đếm Ngược
113
C119: Vòng quay cầu vồng
114
118: Thời Gian Đếm Ngược
115
117: Tìm