Chương 6: 6: Hứng Thú

Đọc đến trang cuối cùng của truyện, mỗi người đều có một kết cục của riêng mình nhưng Tá Nguyệt vẫn luôn cảm thấy nuối tiếc đối với Elrey Harald, anh không xứng đang để nhận lấy kết cục như thế.

Cả cuộc đời anh chỉ có hi sinh, bị phản bội, và chết một mình ở nơi xa lạ, một chút hào nhoáng ban đầu như phù du không đáng kể, bóng tối vẫn luôn chiếm cứ lấy cuộc đời của anh, đến cuối vẫn quấn lấy anh, không ai sẵn sàng kéo Elrey ra khỏi vũng bùng dơ dáy kia hết.
Nếu cậu là tác giả, tuyệt đối sẽ không làm tổn thương một người tuyệt với như anh đâu.

Cho nên, cậu luôn mắng tác giả là "con cóc ghẻ"...
Tá Nguyệt đắm chìm trong suy nghĩ của mình, không ngừng cảm thương cho cái kết của Elrey, điều này khiến cậu dường như quên mất trong quá trình anh hắc hóa, sự tàn bạo của một nhân vật phản diện đều bộc lộ rõ ra bên ngoài, cho dù đó là để anh tự bảo vệ bản thân khỏi ác ý của thế giới, nhưng điều đó không có nghĩa là anh cần người khác thương cảm cho mình.
Thật ra Elrey cũng không hề lương thiện gì cho cam, ngay từ khi anh còn là Thượng tướng đã như vậy rồi, là một quân nhân, Elrey thật sự rất thích thú với việc đánh trận, anh hưởng thụ cảm giác đặt mạng sống trên lưỡi đao và chiến đấu để giành lấy chiến thắng.

Chẳng qua ánh giấu quá sâu, không để người khác nhìn thấy mà thôi.
Ngay lúc này, Elrey đang nhìn Tá Nguyệt, thiếu niên vẫn không hề phát hiện ra, còn mơ màng suy nghĩ cái gì đó, thỉnh thoảng còn bặm môi lại như đang uất ức lắm, hai má trắng hồng phồng lên thật giống một chú hamster đang ăn vụn.

Nhanh chóng loại bỏ suy nghĩ không liên quan trong đầu sang một bên, hôm nay Elrey đến đây không phải để thăm Tá Nguyệt mà là để hỏi cậu một vài thứ, còn có mục đích chính của buổi gặp mặt hôm nay...
“Cậu đăng ký thân phận dị năng giả chưa?”
Bỗng dưng bị hỏi, Tá Nguyệt hoang mang nhìn anh, lại bắt gặp đôi mắt xám bạc kia liền có chút ngại ngùng mà cúi xuống: “Thân phận dị năng giả?”
Elrey nhếch một bên mày nhìn đỉnh đầu xù lông của thiếu niên, hai tay đan vào nhau của anh hơi động một chút, trong lòng dậy lên xúc cảm muốn xoa xoa lên, may mắn là anh khống chế kịp thời: “Cậu là dị năng giả, phải có thẻ chứng minh thân phận”
Tá Nguyệt nuốt một ngụm nước miếng, cậu có hơi kích động khi nói chuyện với Elrey, giọng Elrey rất hay, trầm ấm, từ tốn, rất hợp với con người của anh: “Tôi… vừa mới thức tỉnh dị năng… không rõ lắm”
Anh nghiêng đầu nhìn cậu: “Không biết?”
Thiếu niên gật đầu, vẫn không ngẩng mặt lên nhìn anh.
Elrey bình tĩnh nói: “Đây là điều mà mọi công dân đều rõ ràng, tại sao cậu không biết thế?”
Một câu nói của anh ngay lập tức khiến cả người Tá Nguyệt đông cứng, cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, cậu sợ hãi ngước mắt lên nhìn anh, trái ngược với những khϊếp đảm trên mặt của cậu, người đàn ông vẫn mỉm cười nhẹ nhàng như lúc đầu bước vào, như một lớp mặt nạ che phủ chặt chẽ toàn bộ biểu cảm của anh.
Tuy nhiên ánh mắt kia không có một chút ý cười nào, chỉ đơn giản là đang nhìn một người xa lạ, không có độ ấm nhưng cũng không có sát ý, thậm chí còn có ý tứ thăm dò.
Đúng là thăm dò cậu.
Elrey đang nghi ngờ cậu, nhưng tại sao lại thế? Cậu là một linh hồn ngoại lại, việc này cậu đã giấu rất kĩ, thân thể này càng không có người thân và bạn bè, vốn dĩ sẽ chẳng ai để ý cậu,…

Anh ta đã biết cái gì sao? Lúc cậu hôn mê đã làm ra hành động gì khiến Elrey nghi ngờ sao?...!
Người đàn ông này, thật nguy hiểm mà.

Phải làm thế nào đây.

Trong truyện không hề nhắc đến việc dị năng giả phải đăng ký thân phận gì đó, tại sao lại bỗng nhiên xuất hiện loại tình huống này chứ…
Giống như việc cậu bị Petunia suýt chút cắn đứt cổ vậy… khác với nguyên tác, đêm hôm đó, cậu thật sự suýt chút nữa bị ăn…
Đưa tay sờ lên cổ của mình, nơi đó có một lớp băng gạc thật dày, Tá Nguyệt rùng mình, có khi nào cậu sẽ chết lần nữa không?
“Ta đã đăng ký thân phận dị năng giả cho cậu rồi”
Tá Nguyệt lại lần nữa đờ ra: “Hả?”
Elrey nheo mắt cười, đôi chân dài bắt chéo nhau, mũi chân khẽ nhếch lên một chút, trông như đang nâng một vật vô hình gì đó, lúc nhìn vào đôi giày da bóng loáng kia, Tá Nguyệt bất chợt có loại ảo giác cằm của mình đang bị anh dùng chân nâng lên…

M* nó, cái quỷ gì vậy?
Thấy cậu lần nữa đờ người ra, Elrey cũng không giận mà bỗng nhiên tháo găng tay màu trắng trên tay phải ra, hơi cúi người về phía trước một chút, anh dùng ngón trỏ khẽ nâng cằm cậu lên, nhẹ nhàng vuốt nhẹ trên chiếc cằm mịn màng, anh thành công nhìn thấy gương mặt trắng nõn đang ngây ra của thiếu niên hiện lên một màu hồng nhạt.
“Ý ngài là tôi đã có thẻ thân phận dị năng giả sao?” Tá Nguyệt nghiêng đầu muốn tránh đi, Elrey cũng thuận theo rút tay lại, anh chậm rãi đeo lại bao tay, hơi gật đầu nhẹ với cậu.
Tá Nguyệt như bị hớp hồn mà nhìn chăm chú vào bàn tay của anh, cậu không biết phải diễn tả thế nào về nó nữa, một màu da trắng ngần tái nhợt bao bọc lấy khung xương rộng lớn, đốt ngón tay thon dài cong lên như gãy vào tim Tá Nguyệt một cái, từng đường gân xanh gồ lên dưới làn da rõ ràng, chứng minh chủ nhân của chúng không hề yếu ớt dù chỉ một chút nào.
Cậu muốn đưa tay lên nắm thử, chắc chắn chỉ cần một bàn tay của anh đã dễ dàng bao trọn hai tay của cậu, nơi bị Elrey chạm qua trở nên nóng rát, tại sao lại vậy chứ… làn da đó rõ ràng mát lạnh như nước, lúc rời đi lại chẳng khác gì lửa nóng rực cháy.
Yết hầu của Tá Nguyệt khẽ động, cậu biết mình luôn bị thu hút bởi người đàn ông này, ngay từ khi đọc truyện, cậu đã luôn tìm kiếm những chương có nội dung của anh, đọc tỉ mỉ từng chút một.
Và giờ đây, khi đối diện trực tiếp với một Elrey chân thực đến vậy, cậu cảm thấy vừa sợ, vừa đặc biệt hưng phấn.
“Tại sao?” Tại sao lại giúp tôi… Tá Nguyệt biết người đàn ông này không giúp ai miễn phí, chắc chắn anh muốn thứ gì đó trên người cậu, còn chuyện cậu không biết vấn đề dị năng giả phải đăng ký thân phận nữa… liệu anh có nói ra với bên ngoài hay không?
Nhưng mà, nếu Elrey đã làm hẳn một cái thẻ thân phận cho cậu, có lẽ anh hiện tại không có ý định nói ra…
Elrey đeo bao tay vào rồi đứng dậy, thân thể cao lớn lập tức chắn hết ánh sáng, phủ lên người Tá Nguyệt một bóng đen nặng nề, điều này khiến tim cậu đập điên cuồng, hơi thở cũng theo đó mà gấp gáp hơn, đôi mắt đen ngập nước nhìn chăm chú vào gương mặt như tượng tạc của đàn ông… và ngược lại, anh cũng nhìn chăm chú vào cậu.
“Ta cảm thấy hứng thú” Elrey chậm rãi nói.
Tá Nguyệt tiếp lời ngay: “Hứng thú… tôi ư?”
Bàn tay to của anh mở ra, đưa đến trước mặt Tá Nguyệt nhưng không chạm vào mà duy trì một khoảng cách tầm hai xen ti mét, che khuất luôn tầm mắt của cậu, Tá Nguyệt không hiểu anh đang làm gì, nhưng cũng không dám cử động.

Nơi Tá Nguyệt không nhìn thấy, đôi mắt xám bạc của Elrey tối lại một chút, giống một con thú săn mồi tìm được báu vật mới, chậm rãi mang nó về hang ổ, cất giấu, bảo vệ, một cảm giác mãng nguyện lan tràn bên trong nó, cũng giống Elrey bây giờ, anh nói: “Ta có thể ôm cậu, mà không cảm thấy kinh tởm”, cậu khiến anh hứng thú, cũng từ đó sinh ra luyến tiếc.
Vì cậu đặc biệt với anh, cho nên anh tạm thời tha cho cậu.

Bảo vật bé nhỏ như trăng sáng trước mắt này, anh sẽ bảo vệ nó, đến khi không còn giá trị mới thôi.
Ngón trỏ chạm nhẹ lên trán Tá Nguyệt rồi rời đi, cái bóng nặng nề áp lên người Tá Nguyệt cũng biến mất theo, ánh sáng nhẹ nhàng ấm áp bên ngoài cửa sổ lần nữa phủ lên người Tá Nguyệt, không biết cậu đã nín thở từ khi nào, mãi đến khi tiếng đóng cửa vang lên, thiếu niên mới như con cá thiếu nước ngã phịch xuống đệm.
Cậu hưng phấn đến mức quên cả việc thở ư? Má nó, Tá Nguyệt cậu từ khi nào trở nên biếи ŧɦái như vậy? Nếu Elrey không rời đi thì có khi nào cậu sẽ chết vì ngạt thở không?
Thử tưởng tượng người lúc nãy thành Elix, hay những người nam khác mà cậu quen, Tá Nguyệt bỗng cảm thấy buồn nôn…
Chết thật, cậu dường như chỉ cảm thấy “high” với duy nhất mình anh…
----------------------------------------------------------------------------------------
Toaka: Mọi người đề cử truyện làm mình vui muốn xỉu ra đường luon í.

Cảm ơn bạn Yun Shen và Hạo Tường Nghiêm đã đề cử cho mình:>

Chapter
1 Chương 1: 1: Khởi Đầu
2 Chương 2: 2: Chạy Hay Chết
3 Chương 3: 3: Lần Đầu Gặp Gỡ
4 Chương 4: 4: Trăng Đêm Nay Đẹp Thật
5 Chương 5: 5: Phản Diện
6 Chương 6: 6: Hứng Thú
7 Chương 7: 7: Dị Khủng 3s
8 Chương 8: 8: Xuất Viện Về Nhà
9 Chương 9: 9: Một Chút Yên Bình
10 Chương 10: 10: Món Qùa Của Nhân Vật Phản Diện
11 Chương 11: 11: Ngày Thi Đầu Tiên
12 Chương 12: 12: Tiến Vào Rừng Vô Tận
13 Chương 13: 13: Rừng Vô Tận 1
14 Chương 14: 14: Rừng Vô Tận 2
15 Chương 15: 15: Rừng Vô Tận 3
16 Chương 16: 16: Rừng Vô Tận 4
17 Chương 17: 17: Rừng Vô Tận 5
18 Chương 18: 18: Rừng Vô Tận 6
19 Chương 19: 19: Rừng Vô Tận 7-nguy Cơ
20 Chương 20: 20: Rừng Vô Tận 8
21 Chương 21: 21: Rừng Vô Tận 9
22 Chương 22: 22: Rừng Vô Tận 10
23 Chương 23: 23: Rừng Vô Tận 11
24 Chương 24-25
25 Chương 26: 26: Rừng Vô Tận 14
26 Chương 27: 27: Rừng Vô Tận 15
27 Chương 28: 28: Rừng Vô Tận 16
28 Chương 29: 29: Rừng Vô Tận 17
29 Chương 30: 30: Rừng Vô Tận 18
30 Chương 31: 31: Rừng Vô Tận 19
31 Chương 32: 32: Trở Về
32 Chương 33: 33: Hai Thiếu Niên
33 Chương 34: 34: Tin Đồn
34 Chương 35: 35: Lời Nói Chưa Dứt
35 Chương 36: 36: Âm Thầm
36 Chương 37: 37: Đi Bệnh Viện
37 Chương 38: 38: Tâm Tư
38 Chương 39: 39: Âm Thầm Bảo Vệ Em
39 Chương 40-41: 40: Một Chút Ký Ức - 41: Nấu Cho Ta Sao?
40 Chương 42-43: 42: Thỏ Nhỏ Và Lão Daddy - 43: Phùng Hạ
41 Chương 44: 44: Chơi Xấu
42 Chương 45: 45: Vết Bỏng
43 Chương 46: 46: Tất Cả Đều Xa Lạ
44 Chương 47: 47: Buông Anh Ấy Ra!
45 Chương 48: 48: Tỉnh
46 Chương 49: 49: Tâm Sự
47 Chương 50: 50: Gặp Lại Người Cũ
48 Chương 51: 51: Bạn Cùng Bàn
49 Chương 52: 52: Bữa Ăn Bất Ổn
50 Chương 53: 53: Không Phiền Nếu Ta Ghi Âm Lại Bài Hát Của Cậu Chứ”
51 Chương 54: 54: Nó Vẫn Chưa Có Tên Nên Ta Tự Tiện Đặt Cho Nó Một Cái Verlassen”
52 Chương 55: 55: Chúng Là Dị Khủng Đấy
53 Chương 56: 56: Từ Đó Thượng Tướng Nhận Ra Mình Chỉ High Với Mỗi Tá Nguyệt
54 Chương 57: 57: Thì Ra Cậu Là M Sao
55 Chương 58: 58: Sâu Đen
56 Chương 59-60: 59: Tớ Bị Hắn Thả Dê! - 60: Thách Đấu
57 Chương 61: 61: 01
58 Chương 62: 62: Như Đống Cát Sỏi Trộn Chung Với Nhựa Đường”
59 Chương 63: 63: Là Do Lười Đó
60 Chương 64: 64: Em Giết Nó Được Không
61 Chương 65: 65: Lật Kèo Rồi!
62 Chương 66: 66: Bất Phân
63 Chương 67: 67: Độc Dược Và Cuồng Phong
64 Chương 68: 68: Ám Thị
65 Chương 69: 69: Còn Cần Thêm Một Chút Thời Gian
66 Chương 70: 70: Sân Đấu Ngầm
67 Chương 71: 71: Sàn Đấu Ngầm 2
68 Chương 72: 72: Nghe Nói Dị Năng Hệ Phong Có Thể Bay
69 Chương 73: 73: Chỗ Nào Trưởng Thành
70 Chương 74: 74: Qủa Dưa Leo
71 Chương 75: 75: Mảnh Giấy Nhỏ
72 Chương 76: 76: Lần Sau Nhớ Lựa Giờ Mà Đến
73 Chương 77: 77: Nên Trừ Lương Thôi
74 Chương 78: 78: Sai
75 Chương 79: 79: Vấn Đề
76 Chương 80: 80: Lời Mời
77 Chương 81: 81: Mời Uống Trà
78 Chương 82: 82: Cái Gía Tương Xứng
79 Chương 83: 83: Angel 1
80 Chương 84: 84: Angel 2
81 Chương 85: 85: Angel 3
82 Chương 86: 86: Angel 4
83 Chương 87-88: 87: Angel 5 - 88: Angel (6)
84 Chương 89: 89: Angel 7
85 Chương 90: 90: Angel 8
86 Chương 91: 91: Angel 9
87 Chương 92: 92: Angel 10
88 Chương 93: 93: Angel 11
89 Chương 94: 94: Angel 12
90 Chương 95: 95: Angel 13
91 Chương 96: 96: Angel 14
92 Chương 97: 97: Angel Hết
93 Chương 98: 98: Con Nhớ Mẹ Lắm
94 Chương 99: 99: Sự Thật Về Thế Giới Này
95 Chương 100: 100: Thể Ký Sinh Của Uế
96 Chương 101: 101: Về Nhà
97 Chương 102: 102: Cuối Tuần Ta Đến Đón Em
98 Chương 103: 103: Em Biết
99 Chương 104: 104: Chuyến Đi Hai Người
100 Chương 105: 105: Tinh Cầu Thú Nhân
101 Chương 106: 106: Thỏ
102 Chương 107: 107: Trải Nghiệm Khu Vui Chơi
103 Chương 108: 108: Vịnh Nhân Ngư
104 Chương 109: 109: Say Trong Hương Vị Của Người
105 Chương 110: 110: Ánh Đèn Trong Đêm Say
106 Chương 111: 111: Lủng
107 Chương 112: 112: Mơ
108 Chương 113-114: 113: Tin Tớ - 114: Thế Phục
109 Chương 115: 115: Gian Nan Thật Mà
110 Chương 116: 116: Bắt Đầu Kiểm Tra
111 Chương 117: 117: Tìm
112 Chương 118: 118: Thời Gian Đếm Ngược
113 C119: Vòng quay cầu vồng
114 118: Thời Gian Đếm Ngược
115 117: Tìm
Chapter

Updated 115 Episodes

1
Chương 1: 1: Khởi Đầu
2
Chương 2: 2: Chạy Hay Chết
3
Chương 3: 3: Lần Đầu Gặp Gỡ
4
Chương 4: 4: Trăng Đêm Nay Đẹp Thật
5
Chương 5: 5: Phản Diện
6
Chương 6: 6: Hứng Thú
7
Chương 7: 7: Dị Khủng 3s
8
Chương 8: 8: Xuất Viện Về Nhà
9
Chương 9: 9: Một Chút Yên Bình
10
Chương 10: 10: Món Qùa Của Nhân Vật Phản Diện
11
Chương 11: 11: Ngày Thi Đầu Tiên
12
Chương 12: 12: Tiến Vào Rừng Vô Tận
13
Chương 13: 13: Rừng Vô Tận 1
14
Chương 14: 14: Rừng Vô Tận 2
15
Chương 15: 15: Rừng Vô Tận 3
16
Chương 16: 16: Rừng Vô Tận 4
17
Chương 17: 17: Rừng Vô Tận 5
18
Chương 18: 18: Rừng Vô Tận 6
19
Chương 19: 19: Rừng Vô Tận 7-nguy Cơ
20
Chương 20: 20: Rừng Vô Tận 8
21
Chương 21: 21: Rừng Vô Tận 9
22
Chương 22: 22: Rừng Vô Tận 10
23
Chương 23: 23: Rừng Vô Tận 11
24
Chương 24-25
25
Chương 26: 26: Rừng Vô Tận 14
26
Chương 27: 27: Rừng Vô Tận 15
27
Chương 28: 28: Rừng Vô Tận 16
28
Chương 29: 29: Rừng Vô Tận 17
29
Chương 30: 30: Rừng Vô Tận 18
30
Chương 31: 31: Rừng Vô Tận 19
31
Chương 32: 32: Trở Về
32
Chương 33: 33: Hai Thiếu Niên
33
Chương 34: 34: Tin Đồn
34
Chương 35: 35: Lời Nói Chưa Dứt
35
Chương 36: 36: Âm Thầm
36
Chương 37: 37: Đi Bệnh Viện
37
Chương 38: 38: Tâm Tư
38
Chương 39: 39: Âm Thầm Bảo Vệ Em
39
Chương 40-41: 40: Một Chút Ký Ức - 41: Nấu Cho Ta Sao?
40
Chương 42-43: 42: Thỏ Nhỏ Và Lão Daddy - 43: Phùng Hạ
41
Chương 44: 44: Chơi Xấu
42
Chương 45: 45: Vết Bỏng
43
Chương 46: 46: Tất Cả Đều Xa Lạ
44
Chương 47: 47: Buông Anh Ấy Ra!
45
Chương 48: 48: Tỉnh
46
Chương 49: 49: Tâm Sự
47
Chương 50: 50: Gặp Lại Người Cũ
48
Chương 51: 51: Bạn Cùng Bàn
49
Chương 52: 52: Bữa Ăn Bất Ổn
50
Chương 53: 53: Không Phiền Nếu Ta Ghi Âm Lại Bài Hát Của Cậu Chứ”
51
Chương 54: 54: Nó Vẫn Chưa Có Tên Nên Ta Tự Tiện Đặt Cho Nó Một Cái Verlassen”
52
Chương 55: 55: Chúng Là Dị Khủng Đấy
53
Chương 56: 56: Từ Đó Thượng Tướng Nhận Ra Mình Chỉ High Với Mỗi Tá Nguyệt
54
Chương 57: 57: Thì Ra Cậu Là M Sao
55
Chương 58: 58: Sâu Đen
56
Chương 59-60: 59: Tớ Bị Hắn Thả Dê! - 60: Thách Đấu
57
Chương 61: 61: 01
58
Chương 62: 62: Như Đống Cát Sỏi Trộn Chung Với Nhựa Đường”
59
Chương 63: 63: Là Do Lười Đó
60
Chương 64: 64: Em Giết Nó Được Không
61
Chương 65: 65: Lật Kèo Rồi!
62
Chương 66: 66: Bất Phân
63
Chương 67: 67: Độc Dược Và Cuồng Phong
64
Chương 68: 68: Ám Thị
65
Chương 69: 69: Còn Cần Thêm Một Chút Thời Gian
66
Chương 70: 70: Sân Đấu Ngầm
67
Chương 71: 71: Sàn Đấu Ngầm 2
68
Chương 72: 72: Nghe Nói Dị Năng Hệ Phong Có Thể Bay
69
Chương 73: 73: Chỗ Nào Trưởng Thành
70
Chương 74: 74: Qủa Dưa Leo
71
Chương 75: 75: Mảnh Giấy Nhỏ
72
Chương 76: 76: Lần Sau Nhớ Lựa Giờ Mà Đến
73
Chương 77: 77: Nên Trừ Lương Thôi
74
Chương 78: 78: Sai
75
Chương 79: 79: Vấn Đề
76
Chương 80: 80: Lời Mời
77
Chương 81: 81: Mời Uống Trà
78
Chương 82: 82: Cái Gía Tương Xứng
79
Chương 83: 83: Angel 1
80
Chương 84: 84: Angel 2
81
Chương 85: 85: Angel 3
82
Chương 86: 86: Angel 4
83
Chương 87-88: 87: Angel 5 - 88: Angel (6)
84
Chương 89: 89: Angel 7
85
Chương 90: 90: Angel 8
86
Chương 91: 91: Angel 9
87
Chương 92: 92: Angel 10
88
Chương 93: 93: Angel 11
89
Chương 94: 94: Angel 12
90
Chương 95: 95: Angel 13
91
Chương 96: 96: Angel 14
92
Chương 97: 97: Angel Hết
93
Chương 98: 98: Con Nhớ Mẹ Lắm
94
Chương 99: 99: Sự Thật Về Thế Giới Này
95
Chương 100: 100: Thể Ký Sinh Của Uế
96
Chương 101: 101: Về Nhà
97
Chương 102: 102: Cuối Tuần Ta Đến Đón Em
98
Chương 103: 103: Em Biết
99
Chương 104: 104: Chuyến Đi Hai Người
100
Chương 105: 105: Tinh Cầu Thú Nhân
101
Chương 106: 106: Thỏ
102
Chương 107: 107: Trải Nghiệm Khu Vui Chơi
103
Chương 108: 108: Vịnh Nhân Ngư
104
Chương 109: 109: Say Trong Hương Vị Của Người
105
Chương 110: 110: Ánh Đèn Trong Đêm Say
106
Chương 111: 111: Lủng
107
Chương 112: 112: Mơ
108
Chương 113-114: 113: Tin Tớ - 114: Thế Phục
109
Chương 115: 115: Gian Nan Thật Mà
110
Chương 116: 116: Bắt Đầu Kiểm Tra
111
Chương 117: 117: Tìm
112
Chương 118: 118: Thời Gian Đếm Ngược
113
C119: Vòng quay cầu vồng
114
118: Thời Gian Đếm Ngược
115
117: Tìm