Chương 79: 79: Vấn Đề

Một bát cháo Tá Nguyệt ăn hết một tiếng đồng hồ, trong quãng thời gian đó nữ y tá thỉnh thoảng lại vào xem cậu đã ăn xong chưa, Tá Nguyệt nhìn cô ra vào mấy lần cũng thấy ngại nên tạm thời dẹp suy nghĩ trong đầu qua một bên để tập trung ăn cháo.

Cuối cùng cũng miễn cưỡng ăn hết số cháo đã nguội lạnh trên bàn, Tá Nguyệt pha cho mình một ly nước rồi uống ừng ực xuống bụng dể làm dịu cảm giác buồn nôn do món cháo lạnh lẽo mang lại, cửa phòng bệnh lại được mở ra, Tá Nguyệt cho rằng là nữ y tá nên cũng không xoay đầu lại nhìn.

Đối phương đóng cửa lại nhưng Tá Nguyệt lại không nghe thấy tiếng bước chân, đợi hồi lâu vẫn không thấy tiếng động nên cậu tò mò quay đầu nhìn.

Không có ai hết…
Kỳ quái, rõ ràng cậu nghe thấy tiếng mở cửa rồi đóng lại đàng hoàng mà, sao bây giờ lại không có ai?
Thiếu niên tóc đen khó hiểu ngồi lại vị trí cũ rồi lấy trí năng ra nghịch, bỗng nhiên có tiếng chốt cửa vang lên ‘cạch’, sau đó là âm thanh bước chân nhẹ nhàng bước tới gần cậu.

Tá Nguyệt đề phòng nhìn lui sau… vẫn chẳng có gì…
“Này”
Tá Nguyệt ớn lạnh.

Tự nhiên có người kêu cậu.

Tá Nguyệt hớt hải ngó trái ngó phải cũng chẳng thấy ai, không phải là bị dọa ma đó chứ… ban ngày mà cũng có ma hả?!
Bây giờ mà đứng dậy chạy ra ngoài thì xác suất cậu bị hù chết trước khi tay chạm vào nắm cửa là bao nhiêu phần trăm đây…
“Này, Tá Nguyệt”
Mọe nó con ma này còn biết tên cậu nữa.

Đời này cậu sợ dị khủng, sợ chết còn có sợ ma nữa đấy!
Thiếu niên chắp tay trước ngực bắt đầu lẩm bẩm niệm Phật.

“Ê! Đây này, tớ ở đây, nhìn xuống coi!”
Chết thật con ma này không sợ Phật tổ ư?!
“…”
Chờ một lúc thật lâu, đến khi Tá Nguyệt mỏi hết cả quai hàm cùng với bên tai không còn nghe thấy tiếng của con ma kia nữa thì cậu mới chậm rãi dừng lại.

Hé mắt ra quan sát xung quanh một chút, rất tốt, im lặng yên tĩnh, có vẻ như mọi thứ đều an ổn lại rồi…
“Niệm xong chưa?”
Tá Nguyệt: “…” Nín thở.

“Xong rồi thì làm ơn nhìn xuống đây dùm cái, đúng rồi, hạ mắt xuống”
Tá Nguyệt làm theo lời ‘con ma’ kia sau đó nhìn thấy một cục bột trắng bóc, đôi mắt đỏ tươi to tròn long lanh nhìn cậu chằm chằm, hai mày nhíu chặt lại trông có vẻ rất là không vui.

“Acacia?”
“Chứ không lẽ cô hồn dã quỷ?!”
Acacia nổi cơn tam bành gào lên như núi lửa phun trào, Tá Nguyệt cảm thấy lỗ tai mình hơi đau bởi tiếng gào của y, cậu cười làm lành nhìn Acacia phiên bản nhỏ xíu, lại nghĩ đến lúc nãy mình tưởng nhầm y là ma quỷ liền thấy vừa buồn cười vừa đáng thương.

Đưa tay vò mái tóc trắng xù của Acacia, y giận dữ hất tay cậu ra rồi lắc hai cái mông chù ụ chạy đến bên giường bệnh rồi cố gắng leo lên ngồi…
“Sao cậu lại biến nhỏ thế này?”
Tá Nguyệt bưng bát cháo rỗng để vào bồn rửa tay, xả nước vào bên trong rồi quay trở lại ghế ngồi xuống.

Acacia chân ngắn dùng hết sức mới ngồi lên giường được, y thở phì phò nói: “Lá cái Elrey Harald… hộc… hộc”
“Anh ấy làm sao?”
“Người đàn ông của cậu chơi dơ, hắn ta trải dị năng của mình bao quanh căn phòng bệnh này, ngoại trừ những người được cho phép thì kẻ khác bước vào đều bị ngọn lửa khùng điên đó nướng thành con gà quay!”
Tá Nguyệt hết hồn chạy ra ngoài nhìn thử.

Chẳng thấy cái gì cả.

Cậu hoang mang quay trở lại phòng bệnh:“Có thấy gì đâu?”
Acacia cười mỉa mai: “Nếu mà thấy thì tớ đã không bị đốt cho teo nhỏ lại đến mức này.

” Nói xong y vén ống quần mình lên để lộ hai cẳng chân bị thiêu cháy đen xì, thân xác này không làm từ xác thịt nên không gây tổn hại gì quá đáng cho y nhưng mà hai cái giò này nếu cử động mạnh một chút thì đảm bảo sẽ gãy lìa ngay lập tức.

Thằng cha Elrey này đúng là quá thâm.

Mặc dù biết Acacia không có vấn đề gì nhưng khi nhìn đến hai chân bị nung đến chảy nhựa của y, Tá Nguyệt vẫn đau lòng hết sức, may mắn thay y không cảm thấy đau, chứ nếu bây giờ mà Acacia ở trong cơ thể bằng xương bằng thịt thì cảm giác bị thiêu cháy hoàn toàn không thoải mái chút nào.

Dù sao Tá Nguyệt cũng từng trải qua cảm giác chết cháy trong cơn mơ đêm đó, cậu biết đó là cực hình đau khổ vô cùng tận.

Tá Nguyệt thở dài đi đến ngồi bên cạnh Acacia, bế y ngồi lên đùi mình rồi đưa tay bắt đầu trị liệu cho y, không biết dị năng trị liệu có tác dụng với Acacia không nhưng mà cứ thử đi đã.

Khoảnh khắc ánh sáng nhạt màu xuất hiện trên ngón tay Tá Nguyệt chạm vào đùi Acacia, cậu nhìn thấy một thứ lúc nhúc bên trong chỗ bị nung chảy kia, mặc dù chỉ có một chút rồi biến mất, nhưng Tá Nguyệt không phải mù, cậu thấy rõ ràng chính là nó, con sâu đen!.

Tại sao trên người Acacia lại có thứ đó?!
Tá Nguyệt cau mày gọi Acacia, đứa bé tóc trắng ngẩng đầu nhìn cậu: “Sao thế?”
“Cậu vào không gian một chút được không?”
“Ò ò” Acacia không chút nghi ngờ ngay lập tức dời vào không gian của hai người, thân thể trong lòng Tá Nguyệt xụi lơ trong nháy mắt, cậu hít sâu một hơi túm lấy cẳng chân của nó đưa lên trước mũi mình, ngửi thử.

“Má! Tá Nguyệt cậu có sở thích này từ khi nào thế!” Acacia thất kinh nhìn cậu cứ hít lấy hít để chỗ bị cháy mà nổi hết tóc gáy.

Tá Nguyệt không trả lời tên dở hơi này.

Ngoại trừ mùi khét thì không còn gì nữa.

“Acacia, tớ muốn xác nhận một chuyện, nhưng khả năng việc này sẽ phá hủy thân xác búp bê của cậu, cậu đồng ý chứ?”
Acacia ngồi bắt chéo chân trong không gian, y cùng chung tầm nhìn với Tá Nguyệt, khoảnh khắc cậu đưa cái chân của ‘thân thể’ lên ngửi thì ngoại trừ thấy quái quái ra thì y cũng mơ hồ nhận ra có vấn đề gì đó, chẳng qua y không hỏi thôi bởi vì y tin tưởng Tá Nguyết sẽ kể cho mình nghe.

Mà khi nào kể thì không biết.

“Được thôi, nhưng nhớ mua cái mới cho tớ”
“Ừ”
Tá Nguyệt đứng dậy, xách theo con búp bê như xách gà đi đến trước cửa, cậu nắm lấy tay nắm cửa, dùng lực xoay tròn, lúc cánh cửa mở ra, cậu bỗng nhiên lên tiếng hỏi Acacia: “Này bạn tốt, cậu có nhớ cái hôm cậu nhận được cơ thể mới, cậu đã nói gì không?”
“…”
Acacia trầm mặt rất lâu, y đang nhớ lại ký ức ngày hôm đó, Tá Nguyệt kiên nhẫn chờ.

Rất nhanh cậu đã nhận được đáp án của Acacia: “Có…”
Tá Nguyệt vô tư hỏi: “Là gì?”
Sau đó Acacia nói ra đáp án của mình, Tá Nguyệt bỗng nhiên bật cười, cậu cười đến mức hai má ửng hồng lên, ngay cả hơi thở cũng trở nên gấp gáp, thiếu niên dứt khoát mở cửa đi ra ngoài hành lang, khu của Tá Nguyệt nằm là khu cao cấp nhất ở bệnh viện này, chỉ có ba phòng bệnh, ngoại trừ phòng cậu thì hai cái còn lại đều đang trống.

Đúng như cậu nghĩ, cái có vấn đề không phải Acacia mà là cơ thể y đang dùng.

Bác sĩ y tá cũng không xuất hiện trừ khi được gọi hoặc đến giờ thăm khám.

Tá Nguyệt đứng bên ngoài nhìn vào, lành lặn không có dấu hiệu gì cho thấy có tác động của dị năng lên, đúng là BOSS, làm việc cẩn thận đến phát sợ.

Mà vị BOSS lớn này lại là người cậu yêu.

Vậy nên chứng kiến sợ bảo vệ quá mức này của anh, Tá Nguyệt chấp nhận không chút phân vân nào.

“Lần này sẽ mất một thời gian dài để tìm cơ thể mới cho cậu đó Acacia à”
“…Tớ biết”
Tá Nguyệt ném con búp bê lên cửa phòng của mình, ngay khi nó sắp sửa chạm vào cánh cửa, trong chớp mắt một ngọn lửa màu lam xuất hiện từ hư vô nuốt trọn lấy nó, nhiệt độ nóng cháy hung nóng gương mặt Tá Nguyệt, cậu đứng bất động nhìn chăm chú thứ đó bị ngọn lửa tàn bạo cấu xé không chớp mắt lấy một cái.

Bên tai mơ hồ nghe thấy tiếng kêu nho nhỏ, the thé chói tai, thứ sinh vật đen hôi kia xuất hiện trong tầm mắt của Tá Nguyệt, nó ngọ nguậy một cách đau đớn, tiếng kêu như châm chích vào tai Tá Nguyệt, nó nhìn thấy cậu, muốn xông về phía Tá Nguyệt nhưng bị dị hỏa bao chặt lấy, giam giữ bên trong đau đớn vô cùng tận cuối cùng tan thành tro bụi cùng với thân xác búp bê.

Mùi hôi nồng nặc của xác chết và lưu huỳnh chui vào mũi cậu.

Acacia cùng Tá Nguyệt chứng kiến toàn bộ khung cảnh này, da gà da vịt nổi hết cả lên, y xoa xoa hai cánh tay của mình, rợn tóc gáy nói: “Không thể tin được tớ ở chung với cái thứ kia trong một quãng thời gian dài…”
Tá Nguyệt quay trở lại phòng nói: “Không chỉ riêng cậu, người ở nơi này hầu như đều bị thứ đó bám vào, coi bộ chúng ta không chỉ đơn thuần là xuyên qua thôi đầu Acacia à”.

Chapter
1 Chương 1: 1: Khởi Đầu
2 Chương 2: 2: Chạy Hay Chết
3 Chương 3: 3: Lần Đầu Gặp Gỡ
4 Chương 4: 4: Trăng Đêm Nay Đẹp Thật
5 Chương 5: 5: Phản Diện
6 Chương 6: 6: Hứng Thú
7 Chương 7: 7: Dị Khủng 3s
8 Chương 8: 8: Xuất Viện Về Nhà
9 Chương 9: 9: Một Chút Yên Bình
10 Chương 10: 10: Món Qùa Của Nhân Vật Phản Diện
11 Chương 11: 11: Ngày Thi Đầu Tiên
12 Chương 12: 12: Tiến Vào Rừng Vô Tận
13 Chương 13: 13: Rừng Vô Tận 1
14 Chương 14: 14: Rừng Vô Tận 2
15 Chương 15: 15: Rừng Vô Tận 3
16 Chương 16: 16: Rừng Vô Tận 4
17 Chương 17: 17: Rừng Vô Tận 5
18 Chương 18: 18: Rừng Vô Tận 6
19 Chương 19: 19: Rừng Vô Tận 7-nguy Cơ
20 Chương 20: 20: Rừng Vô Tận 8
21 Chương 21: 21: Rừng Vô Tận 9
22 Chương 22: 22: Rừng Vô Tận 10
23 Chương 23: 23: Rừng Vô Tận 11
24 Chương 24-25
25 Chương 26: 26: Rừng Vô Tận 14
26 Chương 27: 27: Rừng Vô Tận 15
27 Chương 28: 28: Rừng Vô Tận 16
28 Chương 29: 29: Rừng Vô Tận 17
29 Chương 30: 30: Rừng Vô Tận 18
30 Chương 31: 31: Rừng Vô Tận 19
31 Chương 32: 32: Trở Về
32 Chương 33: 33: Hai Thiếu Niên
33 Chương 34: 34: Tin Đồn
34 Chương 35: 35: Lời Nói Chưa Dứt
35 Chương 36: 36: Âm Thầm
36 Chương 37: 37: Đi Bệnh Viện
37 Chương 38: 38: Tâm Tư
38 Chương 39: 39: Âm Thầm Bảo Vệ Em
39 Chương 40-41: 40: Một Chút Ký Ức - 41: Nấu Cho Ta Sao?
40 Chương 42-43: 42: Thỏ Nhỏ Và Lão Daddy - 43: Phùng Hạ
41 Chương 44: 44: Chơi Xấu
42 Chương 45: 45: Vết Bỏng
43 Chương 46: 46: Tất Cả Đều Xa Lạ
44 Chương 47: 47: Buông Anh Ấy Ra!
45 Chương 48: 48: Tỉnh
46 Chương 49: 49: Tâm Sự
47 Chương 50: 50: Gặp Lại Người Cũ
48 Chương 51: 51: Bạn Cùng Bàn
49 Chương 52: 52: Bữa Ăn Bất Ổn
50 Chương 53: 53: Không Phiền Nếu Ta Ghi Âm Lại Bài Hát Của Cậu Chứ”
51 Chương 54: 54: Nó Vẫn Chưa Có Tên Nên Ta Tự Tiện Đặt Cho Nó Một Cái Verlassen”
52 Chương 55: 55: Chúng Là Dị Khủng Đấy
53 Chương 56: 56: Từ Đó Thượng Tướng Nhận Ra Mình Chỉ High Với Mỗi Tá Nguyệt
54 Chương 57: 57: Thì Ra Cậu Là M Sao
55 Chương 58: 58: Sâu Đen
56 Chương 59-60: 59: Tớ Bị Hắn Thả Dê! - 60: Thách Đấu
57 Chương 61: 61: 01
58 Chương 62: 62: Như Đống Cát Sỏi Trộn Chung Với Nhựa Đường”
59 Chương 63: 63: Là Do Lười Đó
60 Chương 64: 64: Em Giết Nó Được Không
61 Chương 65: 65: Lật Kèo Rồi!
62 Chương 66: 66: Bất Phân
63 Chương 67: 67: Độc Dược Và Cuồng Phong
64 Chương 68: 68: Ám Thị
65 Chương 69: 69: Còn Cần Thêm Một Chút Thời Gian
66 Chương 70: 70: Sân Đấu Ngầm
67 Chương 71: 71: Sàn Đấu Ngầm 2
68 Chương 72: 72: Nghe Nói Dị Năng Hệ Phong Có Thể Bay
69 Chương 73: 73: Chỗ Nào Trưởng Thành
70 Chương 74: 74: Qủa Dưa Leo
71 Chương 75: 75: Mảnh Giấy Nhỏ
72 Chương 76: 76: Lần Sau Nhớ Lựa Giờ Mà Đến
73 Chương 77: 77: Nên Trừ Lương Thôi
74 Chương 78: 78: Sai
75 Chương 79: 79: Vấn Đề
76 Chương 80: 80: Lời Mời
77 Chương 81: 81: Mời Uống Trà
78 Chương 82: 82: Cái Gía Tương Xứng
79 Chương 83: 83: Angel 1
80 Chương 84: 84: Angel 2
81 Chương 85: 85: Angel 3
82 Chương 86: 86: Angel 4
83 Chương 87-88: 87: Angel 5 - 88: Angel (6)
84 Chương 89: 89: Angel 7
85 Chương 90: 90: Angel 8
86 Chương 91: 91: Angel 9
87 Chương 92: 92: Angel 10
88 Chương 93: 93: Angel 11
89 Chương 94: 94: Angel 12
90 Chương 95: 95: Angel 13
91 Chương 96: 96: Angel 14
92 Chương 97: 97: Angel Hết
93 Chương 98: 98: Con Nhớ Mẹ Lắm
94 Chương 99: 99: Sự Thật Về Thế Giới Này
95 Chương 100: 100: Thể Ký Sinh Của Uế
96 Chương 101: 101: Về Nhà
97 Chương 102: 102: Cuối Tuần Ta Đến Đón Em
98 Chương 103: 103: Em Biết
99 Chương 104: 104: Chuyến Đi Hai Người
100 Chương 105: 105: Tinh Cầu Thú Nhân
101 Chương 106: 106: Thỏ
102 Chương 107: 107: Trải Nghiệm Khu Vui Chơi
103 Chương 108: 108: Vịnh Nhân Ngư
104 Chương 109: 109: Say Trong Hương Vị Của Người
105 Chương 110: 110: Ánh Đèn Trong Đêm Say
106 Chương 111: 111: Lủng
107 Chương 112: 112: Mơ
108 Chương 113-114: 113: Tin Tớ - 114: Thế Phục
109 Chương 115: 115: Gian Nan Thật Mà
110 Chương 116: 116: Bắt Đầu Kiểm Tra
111 Chương 117: 117: Tìm
112 Chương 118: 118: Thời Gian Đếm Ngược
113 C119: Vòng quay cầu vồng
114 118: Thời Gian Đếm Ngược
115 117: Tìm
Chapter

Updated 115 Episodes

1
Chương 1: 1: Khởi Đầu
2
Chương 2: 2: Chạy Hay Chết
3
Chương 3: 3: Lần Đầu Gặp Gỡ
4
Chương 4: 4: Trăng Đêm Nay Đẹp Thật
5
Chương 5: 5: Phản Diện
6
Chương 6: 6: Hứng Thú
7
Chương 7: 7: Dị Khủng 3s
8
Chương 8: 8: Xuất Viện Về Nhà
9
Chương 9: 9: Một Chút Yên Bình
10
Chương 10: 10: Món Qùa Của Nhân Vật Phản Diện
11
Chương 11: 11: Ngày Thi Đầu Tiên
12
Chương 12: 12: Tiến Vào Rừng Vô Tận
13
Chương 13: 13: Rừng Vô Tận 1
14
Chương 14: 14: Rừng Vô Tận 2
15
Chương 15: 15: Rừng Vô Tận 3
16
Chương 16: 16: Rừng Vô Tận 4
17
Chương 17: 17: Rừng Vô Tận 5
18
Chương 18: 18: Rừng Vô Tận 6
19
Chương 19: 19: Rừng Vô Tận 7-nguy Cơ
20
Chương 20: 20: Rừng Vô Tận 8
21
Chương 21: 21: Rừng Vô Tận 9
22
Chương 22: 22: Rừng Vô Tận 10
23
Chương 23: 23: Rừng Vô Tận 11
24
Chương 24-25
25
Chương 26: 26: Rừng Vô Tận 14
26
Chương 27: 27: Rừng Vô Tận 15
27
Chương 28: 28: Rừng Vô Tận 16
28
Chương 29: 29: Rừng Vô Tận 17
29
Chương 30: 30: Rừng Vô Tận 18
30
Chương 31: 31: Rừng Vô Tận 19
31
Chương 32: 32: Trở Về
32
Chương 33: 33: Hai Thiếu Niên
33
Chương 34: 34: Tin Đồn
34
Chương 35: 35: Lời Nói Chưa Dứt
35
Chương 36: 36: Âm Thầm
36
Chương 37: 37: Đi Bệnh Viện
37
Chương 38: 38: Tâm Tư
38
Chương 39: 39: Âm Thầm Bảo Vệ Em
39
Chương 40-41: 40: Một Chút Ký Ức - 41: Nấu Cho Ta Sao?
40
Chương 42-43: 42: Thỏ Nhỏ Và Lão Daddy - 43: Phùng Hạ
41
Chương 44: 44: Chơi Xấu
42
Chương 45: 45: Vết Bỏng
43
Chương 46: 46: Tất Cả Đều Xa Lạ
44
Chương 47: 47: Buông Anh Ấy Ra!
45
Chương 48: 48: Tỉnh
46
Chương 49: 49: Tâm Sự
47
Chương 50: 50: Gặp Lại Người Cũ
48
Chương 51: 51: Bạn Cùng Bàn
49
Chương 52: 52: Bữa Ăn Bất Ổn
50
Chương 53: 53: Không Phiền Nếu Ta Ghi Âm Lại Bài Hát Của Cậu Chứ”
51
Chương 54: 54: Nó Vẫn Chưa Có Tên Nên Ta Tự Tiện Đặt Cho Nó Một Cái Verlassen”
52
Chương 55: 55: Chúng Là Dị Khủng Đấy
53
Chương 56: 56: Từ Đó Thượng Tướng Nhận Ra Mình Chỉ High Với Mỗi Tá Nguyệt
54
Chương 57: 57: Thì Ra Cậu Là M Sao
55
Chương 58: 58: Sâu Đen
56
Chương 59-60: 59: Tớ Bị Hắn Thả Dê! - 60: Thách Đấu
57
Chương 61: 61: 01
58
Chương 62: 62: Như Đống Cát Sỏi Trộn Chung Với Nhựa Đường”
59
Chương 63: 63: Là Do Lười Đó
60
Chương 64: 64: Em Giết Nó Được Không
61
Chương 65: 65: Lật Kèo Rồi!
62
Chương 66: 66: Bất Phân
63
Chương 67: 67: Độc Dược Và Cuồng Phong
64
Chương 68: 68: Ám Thị
65
Chương 69: 69: Còn Cần Thêm Một Chút Thời Gian
66
Chương 70: 70: Sân Đấu Ngầm
67
Chương 71: 71: Sàn Đấu Ngầm 2
68
Chương 72: 72: Nghe Nói Dị Năng Hệ Phong Có Thể Bay
69
Chương 73: 73: Chỗ Nào Trưởng Thành
70
Chương 74: 74: Qủa Dưa Leo
71
Chương 75: 75: Mảnh Giấy Nhỏ
72
Chương 76: 76: Lần Sau Nhớ Lựa Giờ Mà Đến
73
Chương 77: 77: Nên Trừ Lương Thôi
74
Chương 78: 78: Sai
75
Chương 79: 79: Vấn Đề
76
Chương 80: 80: Lời Mời
77
Chương 81: 81: Mời Uống Trà
78
Chương 82: 82: Cái Gía Tương Xứng
79
Chương 83: 83: Angel 1
80
Chương 84: 84: Angel 2
81
Chương 85: 85: Angel 3
82
Chương 86: 86: Angel 4
83
Chương 87-88: 87: Angel 5 - 88: Angel (6)
84
Chương 89: 89: Angel 7
85
Chương 90: 90: Angel 8
86
Chương 91: 91: Angel 9
87
Chương 92: 92: Angel 10
88
Chương 93: 93: Angel 11
89
Chương 94: 94: Angel 12
90
Chương 95: 95: Angel 13
91
Chương 96: 96: Angel 14
92
Chương 97: 97: Angel Hết
93
Chương 98: 98: Con Nhớ Mẹ Lắm
94
Chương 99: 99: Sự Thật Về Thế Giới Này
95
Chương 100: 100: Thể Ký Sinh Của Uế
96
Chương 101: 101: Về Nhà
97
Chương 102: 102: Cuối Tuần Ta Đến Đón Em
98
Chương 103: 103: Em Biết
99
Chương 104: 104: Chuyến Đi Hai Người
100
Chương 105: 105: Tinh Cầu Thú Nhân
101
Chương 106: 106: Thỏ
102
Chương 107: 107: Trải Nghiệm Khu Vui Chơi
103
Chương 108: 108: Vịnh Nhân Ngư
104
Chương 109: 109: Say Trong Hương Vị Của Người
105
Chương 110: 110: Ánh Đèn Trong Đêm Say
106
Chương 111: 111: Lủng
107
Chương 112: 112: Mơ
108
Chương 113-114: 113: Tin Tớ - 114: Thế Phục
109
Chương 115: 115: Gian Nan Thật Mà
110
Chương 116: 116: Bắt Đầu Kiểm Tra
111
Chương 117: 117: Tìm
112
Chương 118: 118: Thời Gian Đếm Ngược
113
C119: Vòng quay cầu vồng
114
118: Thời Gian Đếm Ngược
115
117: Tìm