Chương 42-43: 42: Thỏ Nhỏ Và Lão Daddy – 43: Phùng Hạ

42: Thỏ Nhỏ Và Lão Daddy

Từ sau hôm đó Tá Nguyệt không dám xin hắn bất cứ tin gì cho Elrey nữa, đối phương dường như cũng rất bận, thấy cậu không trả lời anh cũng không hỏi gì thêm, chuyện đó cứ thế mà trôi qua nhẹ nhàng thẳng cho đến đêm trước ngày nhập học luôn.

Tá Nguyệt đã nhận được đồng phục và giấy thông báo lớp học của mình từ ba ngày trước, khi mở giấy ra, Tá Nguyệt cũng không bất ngờ lắm với lớp mà mình được xếp vào, là lớp F.

Học viện quân đội Hoàng gia có hai khối, khối thứ nhất là hệ tấn công, được chia làm năm lớp theo thứ tự từ A đến E cao nhất là lớp A và khối thứ hai là hệ phụ trợ cũng chia là năm lớp từ F đến J, cao nhất là lớp F, Tá Nguyệt đi ra khỏi rừng Vô Tận không có chút thương tích là điều rất đáng chú ý.

Nếu hôm đó Elrey không đến đón cậu lên xe của anh thì Tá Nguyệt bắt buộc phải leo lên xe của học viện, điều này rất khó để cậu che dấu bản thân mình, zhdhftất itqbecả puiljđều zfiebnhờ Elrey.

Leila và Elix học ở lớp A, hai khối dị năng cách nhau một tòa nhà, muốn gặp nhau thì phải chạy qua dãy hành lang của tòa nhà chính giữa rồi chạy thêm hai cái hành lang nữa mới đến được, điều này làm cho Elix đau khổ thở dài ngao ngán không thôi.

Về phía Acacia tất nhiên y sẽ biến nhỏ lại đi học cùng cậu rồi.

Sáng mai là buổi lễ chào đón học viên mới của học viện, tổ chức rất sớm nên hôm nay mới chín giờ tối Tá Nguyệt đã leo lên giường nằm ngủ, nhưng cậu cứ thao thức mãi chẳng ngủ được, mà Acacia bên cạnh thì đã ngủ thẳng cẳng từ lúc nào rồi.

Màn hình trí năng sáng lên, Tá Nguyệt vươn người lấy nó trên tủ đầu giường, mở ra thì thấy một dãy số lạ, cậu nhấn mở tin nhắn ra thì thấy một lời chúc mừng nhập học, cậu hoang mang không biết là ai thì đối phương đã nhanh chóng gửi thêm một tin nữa, là Diệp Hoa.

Cậu bất ngờ vài giây rồi vui vẻ nói cảm ơn cô sau đó hỏi thăm tình hình Diệp Hoa cùng Mộ Hàm Bạch, Diệp Hoa trả lời qua loa lấy lệ, Tá Nguyệt hỏi cô cùng Mộ Hàm Bạch thuộc lớp nào lại không ngờ nhận được tin rằng hai người không nhập học, lí do là gia đình có chuyện phải rời đi khỏi tinh cầu Noah.

Một lần mà bận việc cả hai nhà luôn sao… trùng hợp quá rồi đó.

Nhưng Tá Nguyệt cũng không tiện hỏi nhiều cho nên chỉ nhắn lại vài dòng bày tỏ tiếc nuối với Diệp Hoa, hai người tâm sự không lâu thì Tá Nguyệt mới sực nhớ ra là vì sao Diệp Hoa thông tin liên lạc của cậu, Diệp Hoa nói là người quen cho cô…
Lại thêm một câu trả lời qua loa đầy chỗ hở.

Người quen của Tá Nguyệt chỉ đếm trên đầu ngón tay, biết số của cậu cũng chẳng có mấy người, tham gia kì thi tuyển sinh ở Rừng Vô Tận nhưng không học, biến mất vô căn cứ bây giờ lại hỏi thăm Tá Nguyệt, thiếu niên không khỏi thở dài, nơi này thật lắm người thích chơi trò bí ẩn mà.

Có lẽ Diệp Hoa cũng biết mình qua loa quá, chỉ sợ nói nhiều lộ nhiều nên cô trò chuyện với Tá Nguyệt thêm vài câu rồi bảo cậu lưu số trí năng của mình lạ nếu có việc cần giúp đỡ có thể gọi cô, sau đó gửi thêm một dãy số nữa bảo là của Mộ Hàm Bạch.

Tá Nguyệt nói được rồi hai người kết thúc cuộc trò chuyện.

Lúc này Tá Nguyệt cũng thiu thiu buồn ngủ rồi, cậu tắt trí nắng đặt trở lại tủ đầu giường nhưng chưa được vài giây trí năng lại sáng lên, thiếu niên uể oải vươn tay nhìn người gửi tin đến là ai, không nhìn thì thôi, vừa nhìn thì cơn buồn ngủ liền bay sạch sẽ.

Người gửi là Lão Daddy…?
Ai đây?
Tá Nguyệt không nhớ mình có quen ai tên độc lạ như vậy, nhưng rất nhanh cậu đã biết Lão Daddy là ai rồi – Elrey Harald…
Cậu liếc mắt trắng dã nhìn Acacia nằm bên cạnh đang ngủ quên trời quên đất bên cạnh, sáng nay y lấy trí năng của cậu làm gì đó thì ra là đi đổi tên của Elrey, hết tên đổi hay gì mà đổi thành Lão Daddy vậy chứ, cậu tức điên vươn tay tát một cái lên đầu Acacia, y thế mà ngủ hơn con lợn, tát mạnh như thế tay Tá Nguyệt cũng đau mà trên cái trán y cũng ửng đỏ hết lên thế mà Acacia vẫn không thèm dậy.

“Ngủ gì kinh thế” Tá Nguyệt lẩm bẩm.

Đưa mắt nhìn tin nhắn của người đàn ông gửi đến, Tá Nguyệt bất giác mỉm cười, tâm trạng cũng sướng lâng lâng lên.

Bỗng nhiên thấy cái tên Acacia đã đổi cũng không tệ…
Lão Daddy: Chúc mừng nhập học.

Trong tòa dinh thự rộng lớn, căn phòng duy nhất ở tầng hai vẫn còn sáng, trước mặt Elrey chồng một đống tài liệu cao ngất như núi, một tay anh cầm một xấp, tay còn lại kẹp điếu xì gà đang cháy, khói bốc cao thành một đường thẳng mờ nhạt rồi tan biến trong không khí, Elrey vẩy bớt tàn thuốc vào gạt tàn rồi ngậm xì gà vào miệng, anh đưa tay cầm lấy bút máy viết viết gì đó, trí năng hiện lên thông báo tin nhắn đến.

Vỗn dĩ tính bỏ qua nhưng lời nhắc thông báo đến không phải là tiếng chuông nhạc nhẽo như bình thường mà là loại cài đặt riêng cho một các nhân Thỏ nhỏ đến rồi, Thỏ nhỏ nấu canh cá chua cay đến rồi, Thỏ nhỏ trắng trẻo như mặt trăng đến rồi…~
Elrey nhanh chóng buông bút ra cầm lấy trí năng, người gửi đến là Tá Nguyệt, cũng là người được Elrey cài đặt chuông báo riêng là Thỏ nhỏ…
Thỏ nhỏ: Cảm ơn ngài, Thượng Tướng.

Phía sau còn kèm theo nhãn dán hình con thỏ đang nhai cà rốt.

Người đàn ông nhả ra một ngụm khói che khuất biểu tình nhưng lại làm đôi mắt càng sáng rực hơn.

Ting---
Tá Nguyệt hóng nãy giờ nhanh chóng mở tin nhắn ra.

Lão Daddy: Mai phải dậy sớm, ngủ đi.

Thỏ nhỏ đến rồi---
Thỏ nhỏ: Thượng Tướng vẫn còn thức sao ạ?
Lão Daddy: Ừ, còn chút việc phải làm.

Thỏ nhỏ: Vậy ngài nhớ ngủ sớm.

Lão Daddy: Ừ, ngủ ngon.

Thỏ nhỏ: Thượng Tướng ngủ ngon.

Vẫn là nhãn dán con thỏ trắng mập nhưng không nhai cà rốt nữa mà đổi thành hai tay cầm cái bảng trắng có ghi chữ “Good Night”.

Elrey bật cười thành tiếng, dụi tắt tàn thuốc đi rồi ngắm nhìn đoạn tin nhắn ngắn ngủi của hai người thật lâu, mãi cho đến khi hai mắt có chút mỏi rồi mới đóng lại trí năng tiếp tục làm việc của mình.

Tá Nguyệt vốn dĩ định đổi ‘Lão Daddy’ trở lại thành tên của anh nhưng không hiểu sao lại không làm nữa, ngược lại còn đính thêm một cái icon mặt quỷ lạnh lùng ở cuối tên, nhìn kiểu gì cũng thấy mắc cười.

Không giống như Elrey nhìn chăm chú tin nhắn trong nhiều phút, Tá Nguyệt dứt khoát chụp luôn màn hình lưu vào bộ nhớ, cậu được nhắn tin với BOSS lớn, đây là điều vinh hạnh với một nhân vật nhỏ bé như Tá Nguyệt, phải lưu lại để làm kỉ niệm.

Từ đầu, ngay khi đọc tiểu thuyết thiếu niên đã rất thích Elrey, không rõ lí do là gì, chỉ đơn giản là thích thôi, cho đến khi được tận mắt gặp người thật thì cảm giác này càng lớn, đến mức nào Tá Nguyệt cũng chẳng thể hình dung được, cậu chỉ lờ mờ rõ ràng một điều rằng dù có bất cứ điều gì xảy ra cậu vẫn luôn là người ủng hộ anh hết mình.

Tá Nguyệt muốn giúp Elrey thoát khỏi kết cục giống với nguyên tác, anh không đáng nhận cái giá đó, Tá Nguyệt trước khi xuyên không thể sửa đổi kết cục của nguyên tác, nhưng cậu của bây giờ, có thể.

Bước ngoặt thay đổi cuộc đời của Elrey diễn ra sau nửa năm nguyên chủ chết, tác giả không miêu tả rõ cuộc chiến đó chỉ nói nôm na là Elrey bị em trai cùng cha khác mẹ của mình phản bội, mà người em kia lại được cha anh trước khi mất gửi gắm vào trong quân đội của Elrey, muốn ngăn điều đó lại chỉ có thể dấn thân vào binh đoàn của anh mà thôi, chỉ khi ở cạnh anh cậu mới có thể hoàn toàn giúp anh mà không lo bất cứ điều gì cả.

Mà nơi dễ dàng nhất để đến được binh đoàn hùng mạnh nhất của tinh cầu Noah chỉ có thể là học viện quân đội Hoàng gia.

Nghe bảo mười thí sinh đứng đầu trong kì thi cuối kỳ, trong đó ba người đứng đầu được quyền lựa chọn đi đến thực tập ở nơi mà mình mong muốn, tất nhiên có binh đoàn trực thuộc quyền của Elrey, không những có mà số lượng học viên tốt nghiệp hằng năm muốn đâm đầu vào đó nhiều như kiến.

Tá Nguyệt nhắm đến vị trí ba người đứng đầu đó, ban đầu Tá Nguyệt chỉ muốn vào học viện quân đội Hoàng gia để có thể nhanh chóng tăng thực lực của mình thêm nhưng bây giờ với năng lực ‘mới’ của mình cậu lại đặt ra cho bản thân một mục tiêu nữa, hơi khó nhưng cậu muốn cứu Elrey, cho nên cậu phải đạt được vị thứ ba hạng đầu!
Cậu quen ẩn nhẫn, dấu mình để sống, bởi vì cậu chưa tìm được mục tiêu để bản thân phải tiến lên, bây giờ thì có rồi.

Đóa hoa tưởng chừng mãi mãi không thể nở rộ vào một ngày phá đất chui ra, trưởng thành xinh đẹp, rực rỡ nhưng gai góc đón nhận ánh sáng đầu tiên trong cuộc đời của nó, không gì có thể dẫm nát được trừ khi ném vào trong nham thạch cháy rực trong lòng đất….

.

43: Phùng Hạ

Sáng hôm sau Tá Nguyệt mang theo Acacia rời khỏi nhà, để tránh xảy ra việc ngoài ý muốn nên cậu rời nhà rất sớm, trên đường vẫn còn rất ít người, y phục của học viện quân đội Hoàng gia cũng tương tự như những ngôi trường khác nên không gây chú ý, Tá Nguyệt đi một mình cũng thấy an tâm ít nhiều.

Đồng phục của học viện lấy màu trắng làm chủ đạo, chất vải rất mềm mặc lên cực kỳ thoải mái, trước ngực có gắn thêm huy hiệu của học viện, rất nhỏ, hoàn toàn không phô trương như danh tiếng của học viện chút nào.

Sương vẫn còn chưa tan hết, bên ngoài khá lạnh, tóc của Tá Nguyệt đã bị sương nhuốm lên một màng ẩm ướt, cậu lấy chiếc mũ lưỡi trai trong cặp ra đội lên đầu, áo cũng kéo lên che hơn non nửa gương mặt.

Acacia thu nhỏ chỉ còn một phần ba cánh tay người, y đeo khẩu trang ngồi trong cặp đeo vai của Tá Nguyệt thiu thiu ngủ, Tá Nguyệt kéo cái mũ nhỏ trên đầu xuống một chút giúp y tránh bị sương bay vào.

Tuy còn sớm nhưng trước trường đã có không ít phi hành khí đỗ ở trước cổng, có số ít thí sinh đi bộ như Tá Nguyệt nhưng đa phần đều đi phi hành khí đến, từng gương mặt trẻ trung hớn hở ửng hồng chào tạm biệt người thân của mình đi vào trong học viện, Tá Nguyệt xuôi theo dòng người cùng bước qua cánh cổng to lớn nặng trình trịch.

Đêm qua cậu đã suy nghĩ rất nhiều, làm sao để giành được hạng ba mà không cần phải quá phô trương, nhưng nghĩ kiểu gì cũng thấy đó là chuyện không thể, không có ai là không muốn đặt chân vào vị trí ba hạng đầu, nghĩ bằng cái móng chân cũng đủ biết học viên sẽ liều mạng tranh nhau đến mức nào. Việc che giấu dị năng mà có thể đạt được vị thứ cao trên bảng xếp hạng chẳn khác gì nói dóc.

Chỉ dựa vào dị năng trị liệu là không thể, cậu cũng chưa thể chắc chắn được trong cơ thể mình sinh ra dị năng mới hay là tất cả do dị năng trị liệu thúc đẩy mà thành, tuy nhiên Tá Nguyệt vẫn thiên về cái thứ nhất hơn.

Acacia thậm chí còn nói trong người Tá Nguyệt sở hữu dị năng thời gian, loại dị năng hiếm có đến mức có thể so sánh như minh châu trong đống cát, nhưng Tá Nguyệt để ý trừ khi cậu gặp nguy hiểm đến tính mạng, nói thẳng ra là sắp chết thì dị năng kia mới xuất hiện, mà bình thường thì có gắng luyện tập mấy cũng không thấy tăm hơi đâu.

Điều này khiến Acacia lẫn Tá Nguyệt hoang mang không biết phải làm sao.

Còn phải cố gắng luyện tập thêm vậy.

Leila và Elix vẫn chưa tới, Tá Nguyệt một mình đi dạo trong khuông viên trường rồi chậm rãi bước vào tòa nhà dành cho dị năng hệ phụ trợ, nhìn bề ngoài có vẻ thấp hơn tòa của dị năng hệ tấn công nhưng công năng hai bên là giống nhau, chẳng qua học viên ít hơn rất nhiều nên mới thấp hơn mà thôi.

Tầng một có ba lớp từ H đến J, tầng hai là văn phòng của giảng viên, tầng ba là dành cho các hoạt động như phòng tập gym, phòng nhạc cụ, hay phòng thể thao… đủ loại, tầng thứ tư chỉ có hai lớp là F và G, Tá Nguyệt đi thang máy lên lầu ba, cậu muốn xem thử độ giàu có của học viện này như thế nào, thật sự rất rộng, như một tòa cung điện vậy.

Tá Nguyệt chỉ mới đi qua hai nơi là sân chơi bóng rổ và phòng tập gym đã cảm thấy hai chân mình mỏi nhừ, cậu cố đi thêm một phòng nữa xem sao, trước mặt cậu bây giờ là phòng nhạc cụ, bên trong chứa đủ loại đàn, sáo, truyền thống hiện đại gì cũng có, ánh mắt tình cờ nhìn thấy một thiếu niên đang đứng trước chiếc đàn piano, hắn đưa tay nhấn một phím trên chiếc đàn.

Âm thanh trong suốt vang vọng trong căn phòng rộng lớn, Tá Nguyệt cảm thấy người này rất quen nhưng nghĩ mãi không ra đối phương là ai, mãi cho đến khi hắn xoay người lại ngồi vào ghế, nhìn thấy gương mặt rõ ràng kia khiến Ta Nguyệt kinh ngạc không thôi.

Phùng Lâm!

Nhưng mà cậu ấy lúc trước có mang kính sao?

Phùng Lâm này mang kính vào trông khác hẳn lúc ở rừng Vô Tận, trông lạnh lùng hơn rất nhiều, hơn nữa hình dáng lông mày mỏng hơn, chắc là mới cạo?

Tá Nguyệt không nghĩ nhiều mà nhanh chóng bước vào chào hỏi hắn một tiếng: “Phùng Lâm, lâu ngày quá!”

Ngón tay đang đặt trên phím đàn của hắn giật một cái, Phùng Hạ ngẩng đầu nhìn thiếu niên từ xa bước lại, trên môi nở nụ cười thân thiện như thể quen thân với hắn lắm ấy, mà dường như đối phương gọi “Phùng Lâm”… nghĩ đến em trai, tâm tình của Phùng Hạ xấu đi thấy rõ, đôi mắt dưới cặp kính nhìn càng lạnh hơn.

Phùng Hạ nhìn Tá Nguyệt không nói một lời nào, y không quen cậu, tên họ ra sao, con cái nhà ai còn chẳng biết. Lúc này Tá Nguyệt mới nhận ra điều kỳ lạ, nhìn cái mặt lạnh tanh của đối phương, trong lòng Tá Nguyệt dâng lên cảm giác kỳ lạ, mắt cậu dời xuống huy hiệu đeo trên ngực của đối phương, Tá Nguyệt mới vỡ lỡ ra nó khác với mình, của ‘Phùng Lâm’ là màu đỏ mà của cậu là màu bạc trắng.

Màu đỏ là bên hệ tấn công… Người này không phải Phùng Lâm…

Bước chân của Tá Nguyệt khựng lại, cậu lần nữa nhìn người trước mặt, tuy đối phương rất giống với Phùng Lâm nhưng khí chất trên người lại khác hoàn toàn, Phùng Lâm như một đứa trẻ lần đầu bước chân ra đường, thấy cái gì cũng mới lạ nhưng ‘Phùng Lâm’ này thì không, cả người hắn trầm tĩnh nhưng vô hồn như cái giếng cạn khô vậy.

Phùng Hạ đứng dậy lịch sử gật đầu với Tá Nguyệt, tự mình giới thiệu trước: “Chào cậu, tôi tên Phùng Hạ là học viên của khoa dị năng tấn công”

Qủa nhiên không phải Phùng Lâm, nhưng gương mặt thì giống như đúc…

Dù sao cũng không phải người quen, Tá Nguyệt nhanh chóng thu lại biểu tình vui vẻ trên mặt mình, cậu lịch sự chào lại Phùng Hạ: “Chào cậu, thật có lỗi tôi nhận nhầm người rồi, cậu trông rất giống một người bạn mới quen của tôi, cậu ấy tên Phùng Lâm, không biết hai người là…”

Phùng Hạ rũ mắt nói: “Em trai song sinh của tôi”

Tá Nguyệt chưa nhận ra biểu cảm cứng ngắc trên mặt Phùng Hạ: “Thật sao? Không ngờ cậu ấy có anh trai còn là song sinh nữa đó, thế Phùng Lâm không đến với cậu sao…”

Ngón trỏ của Phùng Hạ vô thức ấn vào phím đàn, vô tình đã ngắt lời của Tá Nguyệt, âm thanh của phím trầm tạo nên một nhịp sóng vô hình lan tràn trong căn phòng, dội thẳng vào lồ ng ngực Tá Nguyệt như búa tạ gõ vào tim cậu, thiếu niên bất giác có chút rợn gáy, Phùng Hạ dời tay khỏi phím đàn, hắn đóng nắp đàn lại rồi nói: “Em ấy không nhập học”

Không đợi Tá Nguyệt nói tiếp thì Phùng Hạ đã cướp lời trước: “Nếu không có chuyện gì nữa thì tôi đi trước, thời gian cũng không còn sớm nữa, chào cậu”

“Ơ… Chào” Kỳ quái, học viên hệ tấn công mà lại rãnh rỗi chạy đến đây làm gì nhỉ?

Nhìn người kia im lặng rời khỏi phòng nhạc thì Acacia mới ló đầu ra, kéo khẩu trang xuống nói: “Phùng Lâm? Là tên nhóc dị năng trị liệu trông ngốc ngốc kia sao?

Tá Nguyệt gật đầu, Acacia nói tiếp: “Tớ nhớ cậu ta cũng giết được hai con dị khủng mà, sao lại không nhập học… có vấn đề gì sao?”

Tá Nguyệt lắc đầu: “Tớ không rõ.”

Lúc đó cậu rời đi trước, còn chưa kịp trao đổi thông tin liên lạc với Phùng Lâm, bây giờ muốn nhắn hỏi người ta một tiếng có bình an hay không cũng không biết làm như nào, rõ ràng có thể hỏi Phùng Hạ nhưng đối phương hình như không muốn tiếp xúc nhiều với cậu thì phải…

“Thôi không nghĩ nữa, để sau hẳng tính vậy” Tá Nguyệt xua xua tay với Acacia rồi cũng cất bước đi ra khỏi phòng học, nhưng trong đầu cậu vẫn không khỏi suy nghĩ thêm nhiều về Phùng Lâm…

Chapter
1 Chương 1: 1: Khởi Đầu
2 Chương 2: 2: Chạy Hay Chết
3 Chương 3: 3: Lần Đầu Gặp Gỡ
4 Chương 4: 4: Trăng Đêm Nay Đẹp Thật
5 Chương 5: 5: Phản Diện
6 Chương 6: 6: Hứng Thú
7 Chương 7: 7: Dị Khủng 3s
8 Chương 8: 8: Xuất Viện Về Nhà
9 Chương 9: 9: Một Chút Yên Bình
10 Chương 10: 10: Món Qùa Của Nhân Vật Phản Diện
11 Chương 11: 11: Ngày Thi Đầu Tiên
12 Chương 12: 12: Tiến Vào Rừng Vô Tận
13 Chương 13: 13: Rừng Vô Tận 1
14 Chương 14: 14: Rừng Vô Tận 2
15 Chương 15: 15: Rừng Vô Tận 3
16 Chương 16: 16: Rừng Vô Tận 4
17 Chương 17: 17: Rừng Vô Tận 5
18 Chương 18: 18: Rừng Vô Tận 6
19 Chương 19: 19: Rừng Vô Tận 7-nguy Cơ
20 Chương 20: 20: Rừng Vô Tận 8
21 Chương 21: 21: Rừng Vô Tận 9
22 Chương 22: 22: Rừng Vô Tận 10
23 Chương 23: 23: Rừng Vô Tận 11
24 Chương 24-25
25 Chương 26: 26: Rừng Vô Tận 14
26 Chương 27: 27: Rừng Vô Tận 15
27 Chương 28: 28: Rừng Vô Tận 16
28 Chương 29: 29: Rừng Vô Tận 17
29 Chương 30: 30: Rừng Vô Tận 18
30 Chương 31: 31: Rừng Vô Tận 19
31 Chương 32: 32: Trở Về
32 Chương 33: 33: Hai Thiếu Niên
33 Chương 34: 34: Tin Đồn
34 Chương 35: 35: Lời Nói Chưa Dứt
35 Chương 36: 36: Âm Thầm
36 Chương 37: 37: Đi Bệnh Viện
37 Chương 38: 38: Tâm Tư
38 Chương 39: 39: Âm Thầm Bảo Vệ Em
39 Chương 40-41: 40: Một Chút Ký Ức - 41: Nấu Cho Ta Sao?
40 Chương 42-43: 42: Thỏ Nhỏ Và Lão Daddy - 43: Phùng Hạ
41 Chương 44: 44: Chơi Xấu
42 Chương 45: 45: Vết Bỏng
43 Chương 46: 46: Tất Cả Đều Xa Lạ
44 Chương 47: 47: Buông Anh Ấy Ra!
45 Chương 48: 48: Tỉnh
46 Chương 49: 49: Tâm Sự
47 Chương 50: 50: Gặp Lại Người Cũ
48 Chương 51: 51: Bạn Cùng Bàn
49 Chương 52: 52: Bữa Ăn Bất Ổn
50 Chương 53: 53: Không Phiền Nếu Ta Ghi Âm Lại Bài Hát Của Cậu Chứ”
51 Chương 54: 54: Nó Vẫn Chưa Có Tên Nên Ta Tự Tiện Đặt Cho Nó Một Cái Verlassen”
52 Chương 55: 55: Chúng Là Dị Khủng Đấy
53 Chương 56: 56: Từ Đó Thượng Tướng Nhận Ra Mình Chỉ High Với Mỗi Tá Nguyệt
54 Chương 57: 57: Thì Ra Cậu Là M Sao
55 Chương 58: 58: Sâu Đen
56 Chương 59-60: 59: Tớ Bị Hắn Thả Dê! - 60: Thách Đấu
57 Chương 61: 61: 01
58 Chương 62: 62: Như Đống Cát Sỏi Trộn Chung Với Nhựa Đường”
59 Chương 63: 63: Là Do Lười Đó
60 Chương 64: 64: Em Giết Nó Được Không
61 Chương 65: 65: Lật Kèo Rồi!
62 Chương 66: 66: Bất Phân
63 Chương 67: 67: Độc Dược Và Cuồng Phong
64 Chương 68: 68: Ám Thị
65 Chương 69: 69: Còn Cần Thêm Một Chút Thời Gian
66 Chương 70: 70: Sân Đấu Ngầm
67 Chương 71: 71: Sàn Đấu Ngầm 2
68 Chương 72: 72: Nghe Nói Dị Năng Hệ Phong Có Thể Bay
69 Chương 73: 73: Chỗ Nào Trưởng Thành
70 Chương 74: 74: Qủa Dưa Leo
71 Chương 75: 75: Mảnh Giấy Nhỏ
72 Chương 76: 76: Lần Sau Nhớ Lựa Giờ Mà Đến
73 Chương 77: 77: Nên Trừ Lương Thôi
74 Chương 78: 78: Sai
75 Chương 79: 79: Vấn Đề
76 Chương 80: 80: Lời Mời
77 Chương 81: 81: Mời Uống Trà
78 Chương 82: 82: Cái Gía Tương Xứng
79 Chương 83: 83: Angel 1
80 Chương 84: 84: Angel 2
81 Chương 85: 85: Angel 3
82 Chương 86: 86: Angel 4
83 Chương 87-88: 87: Angel 5 - 88: Angel (6)
84 Chương 89: 89: Angel 7
85 Chương 90: 90: Angel 8
86 Chương 91: 91: Angel 9
87 Chương 92: 92: Angel 10
88 Chương 93: 93: Angel 11
89 Chương 94: 94: Angel 12
90 Chương 95: 95: Angel 13
91 Chương 96: 96: Angel 14
92 Chương 97: 97: Angel Hết
93 Chương 98: 98: Con Nhớ Mẹ Lắm
94 Chương 99: 99: Sự Thật Về Thế Giới Này
95 Chương 100: 100: Thể Ký Sinh Của Uế
96 Chương 101: 101: Về Nhà
97 Chương 102: 102: Cuối Tuần Ta Đến Đón Em
98 Chương 103: 103: Em Biết
99 Chương 104: 104: Chuyến Đi Hai Người
100 Chương 105: 105: Tinh Cầu Thú Nhân
101 Chương 106: 106: Thỏ
102 Chương 107: 107: Trải Nghiệm Khu Vui Chơi
103 Chương 108: 108: Vịnh Nhân Ngư
104 Chương 109: 109: Say Trong Hương Vị Của Người
105 Chương 110: 110: Ánh Đèn Trong Đêm Say
106 Chương 111: 111: Lủng
107 Chương 112: 112: Mơ
108 Chương 113-114: 113: Tin Tớ - 114: Thế Phục
109 Chương 115: 115: Gian Nan Thật Mà
110 Chương 116: 116: Bắt Đầu Kiểm Tra
111 Chương 117: 117: Tìm
112 Chương 118: 118: Thời Gian Đếm Ngược
113 C119: Vòng quay cầu vồng
114 118: Thời Gian Đếm Ngược
115 117: Tìm
Chapter

Updated 115 Episodes

1
Chương 1: 1: Khởi Đầu
2
Chương 2: 2: Chạy Hay Chết
3
Chương 3: 3: Lần Đầu Gặp Gỡ
4
Chương 4: 4: Trăng Đêm Nay Đẹp Thật
5
Chương 5: 5: Phản Diện
6
Chương 6: 6: Hứng Thú
7
Chương 7: 7: Dị Khủng 3s
8
Chương 8: 8: Xuất Viện Về Nhà
9
Chương 9: 9: Một Chút Yên Bình
10
Chương 10: 10: Món Qùa Của Nhân Vật Phản Diện
11
Chương 11: 11: Ngày Thi Đầu Tiên
12
Chương 12: 12: Tiến Vào Rừng Vô Tận
13
Chương 13: 13: Rừng Vô Tận 1
14
Chương 14: 14: Rừng Vô Tận 2
15
Chương 15: 15: Rừng Vô Tận 3
16
Chương 16: 16: Rừng Vô Tận 4
17
Chương 17: 17: Rừng Vô Tận 5
18
Chương 18: 18: Rừng Vô Tận 6
19
Chương 19: 19: Rừng Vô Tận 7-nguy Cơ
20
Chương 20: 20: Rừng Vô Tận 8
21
Chương 21: 21: Rừng Vô Tận 9
22
Chương 22: 22: Rừng Vô Tận 10
23
Chương 23: 23: Rừng Vô Tận 11
24
Chương 24-25
25
Chương 26: 26: Rừng Vô Tận 14
26
Chương 27: 27: Rừng Vô Tận 15
27
Chương 28: 28: Rừng Vô Tận 16
28
Chương 29: 29: Rừng Vô Tận 17
29
Chương 30: 30: Rừng Vô Tận 18
30
Chương 31: 31: Rừng Vô Tận 19
31
Chương 32: 32: Trở Về
32
Chương 33: 33: Hai Thiếu Niên
33
Chương 34: 34: Tin Đồn
34
Chương 35: 35: Lời Nói Chưa Dứt
35
Chương 36: 36: Âm Thầm
36
Chương 37: 37: Đi Bệnh Viện
37
Chương 38: 38: Tâm Tư
38
Chương 39: 39: Âm Thầm Bảo Vệ Em
39
Chương 40-41: 40: Một Chút Ký Ức - 41: Nấu Cho Ta Sao?
40
Chương 42-43: 42: Thỏ Nhỏ Và Lão Daddy - 43: Phùng Hạ
41
Chương 44: 44: Chơi Xấu
42
Chương 45: 45: Vết Bỏng
43
Chương 46: 46: Tất Cả Đều Xa Lạ
44
Chương 47: 47: Buông Anh Ấy Ra!
45
Chương 48: 48: Tỉnh
46
Chương 49: 49: Tâm Sự
47
Chương 50: 50: Gặp Lại Người Cũ
48
Chương 51: 51: Bạn Cùng Bàn
49
Chương 52: 52: Bữa Ăn Bất Ổn
50
Chương 53: 53: Không Phiền Nếu Ta Ghi Âm Lại Bài Hát Của Cậu Chứ”
51
Chương 54: 54: Nó Vẫn Chưa Có Tên Nên Ta Tự Tiện Đặt Cho Nó Một Cái Verlassen”
52
Chương 55: 55: Chúng Là Dị Khủng Đấy
53
Chương 56: 56: Từ Đó Thượng Tướng Nhận Ra Mình Chỉ High Với Mỗi Tá Nguyệt
54
Chương 57: 57: Thì Ra Cậu Là M Sao
55
Chương 58: 58: Sâu Đen
56
Chương 59-60: 59: Tớ Bị Hắn Thả Dê! - 60: Thách Đấu
57
Chương 61: 61: 01
58
Chương 62: 62: Như Đống Cát Sỏi Trộn Chung Với Nhựa Đường”
59
Chương 63: 63: Là Do Lười Đó
60
Chương 64: 64: Em Giết Nó Được Không
61
Chương 65: 65: Lật Kèo Rồi!
62
Chương 66: 66: Bất Phân
63
Chương 67: 67: Độc Dược Và Cuồng Phong
64
Chương 68: 68: Ám Thị
65
Chương 69: 69: Còn Cần Thêm Một Chút Thời Gian
66
Chương 70: 70: Sân Đấu Ngầm
67
Chương 71: 71: Sàn Đấu Ngầm 2
68
Chương 72: 72: Nghe Nói Dị Năng Hệ Phong Có Thể Bay
69
Chương 73: 73: Chỗ Nào Trưởng Thành
70
Chương 74: 74: Qủa Dưa Leo
71
Chương 75: 75: Mảnh Giấy Nhỏ
72
Chương 76: 76: Lần Sau Nhớ Lựa Giờ Mà Đến
73
Chương 77: 77: Nên Trừ Lương Thôi
74
Chương 78: 78: Sai
75
Chương 79: 79: Vấn Đề
76
Chương 80: 80: Lời Mời
77
Chương 81: 81: Mời Uống Trà
78
Chương 82: 82: Cái Gía Tương Xứng
79
Chương 83: 83: Angel 1
80
Chương 84: 84: Angel 2
81
Chương 85: 85: Angel 3
82
Chương 86: 86: Angel 4
83
Chương 87-88: 87: Angel 5 - 88: Angel (6)
84
Chương 89: 89: Angel 7
85
Chương 90: 90: Angel 8
86
Chương 91: 91: Angel 9
87
Chương 92: 92: Angel 10
88
Chương 93: 93: Angel 11
89
Chương 94: 94: Angel 12
90
Chương 95: 95: Angel 13
91
Chương 96: 96: Angel 14
92
Chương 97: 97: Angel Hết
93
Chương 98: 98: Con Nhớ Mẹ Lắm
94
Chương 99: 99: Sự Thật Về Thế Giới Này
95
Chương 100: 100: Thể Ký Sinh Của Uế
96
Chương 101: 101: Về Nhà
97
Chương 102: 102: Cuối Tuần Ta Đến Đón Em
98
Chương 103: 103: Em Biết
99
Chương 104: 104: Chuyến Đi Hai Người
100
Chương 105: 105: Tinh Cầu Thú Nhân
101
Chương 106: 106: Thỏ
102
Chương 107: 107: Trải Nghiệm Khu Vui Chơi
103
Chương 108: 108: Vịnh Nhân Ngư
104
Chương 109: 109: Say Trong Hương Vị Của Người
105
Chương 110: 110: Ánh Đèn Trong Đêm Say
106
Chương 111: 111: Lủng
107
Chương 112: 112: Mơ
108
Chương 113-114: 113: Tin Tớ - 114: Thế Phục
109
Chương 115: 115: Gian Nan Thật Mà
110
Chương 116: 116: Bắt Đầu Kiểm Tra
111
Chương 117: 117: Tìm
112
Chương 118: 118: Thời Gian Đếm Ngược
113
C119: Vòng quay cầu vồng
114
118: Thời Gian Đếm Ngược
115
117: Tìm