Chương 54: 54: Nó Vẫn Chưa Có Tên Nên Ta Tự Tiện Đặt Cho Nó Một Cái Verlassen”

Phi hành khí phi nhanh trên tuyến đường trên không, lướt qua những tòa nhà chọc trời cao không thấy điểm dừng, màng hình cực đại ôm trọn tòa tháp cao ngất đang chiếu quảng cáo, đều là những gương mặt của người mẫu diễn viên xinh đẹp mê người, Tá Nguyệt cúi đầu nhìn xuống bên dưới, màu xanh của hàng cây nhân tạo lướt thật nhanh tạo thành một đường kẻ màu xanh trải dài hai bên đường mặt đất, trông như thật nhưng nhìn kĩ vẫn thấy có điểm khác với cây cối được tạo ra từ thiên nhiên.

Acacia đã đi chơi một mình, Tá Nguyệt không có ai để nói chuyện chung, mà hiện tại cậu cũng không muốn nói gì cả, toàn bộ tâm trí đều tập trung vào việc ngắm nhìn thế giới mới lạ này trước mắt, nếu như còn là ở thế giới cũ Tá Nguyệt sẽ không thể nào nhìn thấy những dãy ngân hà sáng hùng vĩ rực rỡ trên bầu trời thế này.

Ngay cả tinh cầu khác cũng nhìn thấy cực kỳ rõ ràng, có lớn có nhỏ, gần với tinh cầu Noah nghe bảo là tinh cầu thú nhân, nó có màu đỏ nhạt, vì rất gần nên trông vừa khủng bố vừa khiến ngừơi nhìn ngạc thở và sợ hãi, những hành tinh khác cũng lọt vào tầm nhìn của cậu, nhìn từ góc độ này chẳng khác gì những quả bóng nhỏ lơ lửng giữa tầng không vũ trụ.

Không gian im lặng luôn khiến người dễ tập trung tinh lực nhưng cũng dễ nghĩ vu vơ nhất, Tá Nguyệt không biết suy nghĩ trong đầu mình có tính là vu vơ hay không, chẳng qua không ai giúp cậu chứng minh được điều này cả.

Con người, cảnh vật, bầu trời, mặt đất ở đây rất thật, đẹp đẽ kỳ ảo, ban đầu trước khi bước vào rừng Vô Tận cậu luôn cho rằng bản thân là người ngoài, không liên quan gì đến thế giới này, cậu luôn dùng tâm trạng có cũng được mà không cũng chả sao để đối xử với mọi thứ xung quanh.

Nhưng mà sau khi tận mắt chứng kiến cái chết thảm khốc của những thí sinh trẻ tuổi, bọn họ đều có sinh mạng của riêng mình, đều có máu thịt, người thân, sẽ đau đớn, sẽ khóc lóc.

Cậu tự mình trải qua cuộc rượt đuổi cận kề cái chết với dị khủng, tự mình chạy trốn trên bờ vực cái chết và sự sống, dãy dụa để thoát khỏi bàn tay tử thần, cảm nhận cơn đau xuyên qua da thịt rồi lại hồi sinh cùng với Acacia, trong đầu Tá Nguyệt dần dần mất đi suy nghĩ người ngoài cuộc…

Thiếu niên bỗng nhiên đến đây như một người ngoài cuộc rồi dần dần, chậm rãi trở thành ‘cư dân’ ở đây như một lẽ hiển nhiên, không biết cậu sẽ sống ở đây mãi mãi hay một ngày xui xẻo nào đó tỉnh dậy thì thấy mình vẫn là đứa trẻ xuất thân từ viện mồ côi có thằng già biến thái và lũ trẻ bị bỏ rơi…
Sự thật là cậu thích thế giới này hơn kiếp trước nhiều.

Ở đây cậu có bạn, có người mình quan tâm, cho dù nó nguy hiểm chết đi được nhưng chẳng là cái cục nợ gì đối với Tá Nguyệt cả, bởi vì cậu đã có lí do để sống, để tiến lên…
Lòng bàn tay bỗng chốc nóng lên không rõ lí do, có lẽ do tâm lý hoặc sinh lý, cậu không rõ, bên ngoài gió thổi qua rất mát rất thoải mái, Tá Nguyệt vô thức đưa tay ra bên ngoài, làn da tiếp xúc với vỏ ngoài bị động cơ làm nóng lên của phi hành khí, lòng bàn tay mở ra cảm thụ cơn mát lạnh lướt qua từng kẽ tay, ngón tay làm dịu cảm giác nóng rẫy, ngón tay thon gầy trắng nõn của thiếu niên ngưng tụ một lốc xoáy nhỏ nhẹ nhàng bị cuống theo không khí mát lạnh bên ngoài.

Gió của Tá Nguyệt có màu xanh lá cực kỳ nhạt, không nhìn rõ sẽ không thấy, nó tinh nghịch trôi ra khỏi ngón tay của cậu muốn cùng với gió ở bên ngoài bay đi, để lại Tá Nguyệt, nó trôi dạt tự do tạo ra một đường cong mềm mại xanh nhạt rồi biến mất trong không trung.

Biết rõ sẽ không tồn tại được nếu rời khỏi Tá Nguyệt nhưng nó vẫn muốn bay đi, mặc kệ đời rồi bay theo những cơn gió khác…
Một chiếc phi hành khí lướt qua hai người, Tá Nguyệt không để ý người bên trong nhưng đối phương lại thấy cậu, cho dù chỉ trong một cái chớp mắt nhưng Cican vẫn nhìn rõ ràng người lúc nãy là Tá Nguyệt, cậu ta ngoài đầu lại nhìn theo chiếc phi hành khí chỉ còn là một chấm đen kia…
Không rõ tâm tình thế nào, vẻ mặt Cican như bình thường ngồi lại như cũ, tận mắt nhìn thấy bạn học mới từ chối lời mời của mình nay lại ngồi trên phi hành khí của người khác, Cican cúi đầu nhìn quyển sách trên tay mình chăm chú nhưng thật lâu không thấy lật qua trang tiếp theo…
Cuối cùng cũng đến nơi, Elrey đậu xe ở một bãi đất trống, vốn dĩ cứ tưởng nơi anh muốn đến phải sang trọng lắm thế nhưng nơi đây ngoài trời ra cũng chỉ có trời, lác đác vài chiếc phi hành khí đậu xa xa bọn họ.

Không lẽ Thượng Tướng thích rong ruổi ở chốn đồng không mông quạnh hả?
Tá Nguyệt hoang mang nhưng không hỏi, Elrey cũng không nói mà chỉ cười với Tá Nguyệt: “Đi thôi”
Tá Nguyệt lẽo đẽo đi theo anh, hôm nay Elrey không chải tóc ra đằng sau như thường lệ mà tùy ý để nó phủ xuống tự nhiên, kiểu tóc này trông anh không còn vẻ uy nghiêm trưởng thành nữa mà ngược lại trông thoải mái dịu dàng hơn rất nhiều.

Mặc dù hai kiểu tóc đều trai chói mắt như nhau nhưng ngài Thượng Tướng đây phủ tóc xuống khiến người nhìn cảm thấy anh hiền hòa dễ chịu hơn nhiều.

Dưới ánh nắng đậm sắc của hoàng hôn, mái tóc vàng kim của Elrey bừng sáng như lửa, chói mắt như chính chủ nhân của nó vậy.

Cậu đi sau lưng anh, đường cũng không thèm nhìn mà chỉ mãi chăm chú quan sát tấm lưng dày rộng đằng sau lớp áo sơ mi trắng kia, trong đầu không nghĩ gì cả mà chỉ đơn giản là nhìn thôi, đó là một cảm giác rất khó nói thành lời, cứ như chỉ cần đi đằng sau anh thì cái gì cũng không cần nghĩ, không cần làm, bình yên đến mức Tá Nguyệt có chút mơ màng…
Chính vì mãi ngơ ngẩn như thế mà người phía trước đã dừng lại khi nào không hay, cảnh sắc xung quanh thay đổi như thế nào cậu cũng méo biết, Tá Nguyệt bất ngờ đập mặt vào lưng anh, mũi cứ như bị va vào bức tường cứng rắn truyền đến cảm giác đau nhói, thiếu niên bị đập cho hồn bay về xác, xoa xoa mũi mình, đau đến mức hai mắt cũng mờ đi.

Elrey cũng bị thiếu niên làm cho bất ngờ, anh xoay người nhìn nhóc con ôm mũi đứng đằng sau mình, trông có vẻ rất đau, nhìn hai mắt kìa, sắp trào nước ra rồi.

“Ngốc quá” Hai chữ ngắn ngủi mang theo ý cười sâu đậm đến mức ngay cả người đang bị cơn đau nhức ở mũi ảnh hưởng như Tá Nguyệt cũng nghe thấy, tay cậu run lên rất nhẹ, Elrey dường như đang cười, cậu nhanh chóng ngẩng đầu lên muốn bắt gặp khoảnh khắc đáng giá này.

Trời không phụ lòng người đã cho Tá Nguyệt toại nguyện, Elrey không phải thuộc dạng mặt lạnh vừa đi vừa tỏa khí lạnh như cái kho cá đông lạnh của bá đạo tổng tài, mà trái lại mỗi khi xuất hiện, anh luôn mang theo nụ cười nhạt trên môi, nó khiến cho người ta cảm thấy rằng anh không quá nghiêm khắc khó chịu nhưng đáy mắt bình lặng như mặt hồ đêm lại không toát ra chút ý cười nào.

Nói thẳng ra là một tên đàn ông ngoài một đường trong một nẻo.

Trong lòng những ai từng tiếp xúc với Elrey đều biết anh chưa bao giờ vui vẻ thật lòng, Tá Nguyệt đương nhiên biết điều đó, nhưng mà hôm nay, dưới ánh hoàng hôn đỏ rực như trứng lòng đào, mặt trời như thiếu nữ e thẹn ngượng ngùng dần dần lặn xuống chân trời, trước khi biến mất nàng không quên phủ xuống tấm màng lụa màu cam đỏ của mình xuống vạn vật bên dưới, giống như thiên vị mà đặc biệt thổi xuống chút bụi kim lấp lánh lên mái tóc của người đàn ông…
Elrey nhìn Tá Nguyệt, môi anh cười, mắt anh cũng cười, hàng mi rũ xuống một lớp bóng mờ trong mắt anh trông thật dịu dàng, không có ánh sáng rực rỡ nào chiếu vào nhưng màu sắc trong con ngươi anh lại như thể chứa cả vũ trụ ở bên trong, cậu có ảo giác rằng chỉ cần mình đưa tay lên chạm nhẹ vào đuôi mắt anh thôi thì trong tích tắc bản thân cũng sẽ bị hút vào trong dãy ngân hà tuyệt đẹp đó.

Một cơn gió mạnh thổi bay mái tóc của hai người, nó mang theo mùi cỏ và mùi thơm kỳ lạ man mát áp lên làn da của thiếu niên, cậu theo bản năng hít sâu một hơi hương vị này, không biết là mùi của gió hay mùi của người đàn ông đối diện nữa, nhưng mà cậu thích.

Elrey đưa tay đặt lên vai Tá Nguyệt, hơi dùng lực kéo cậu đến phía trước vài bước, bản thân anh cũng tránh sang một bên, một tay nâng lên làm tư thế mời tiêu chuẩn của một quý ông: “Em thích khung cảnh này chứ?”
‘Thình thịch’
Gần đây tim Tá Nguyệt thường xuyên đập mạnh, nhưng lần này không phải vì sợ hãi hay căng thẳng nữa mà là bị chấn động bởi khung cảnh trước mắt mình, từ cảm xúc kinh ngạc dần dần chuyển qua kích động rồi hưng phấn, thiếu niên nuốt một ngụm nước bọt cố gắng điều chỉnh trái tim đang nảy lên vì khung cảnh trước mặt mình nhưng làm sao cũng không được, khó quá.

Cậu nhìn người đàn ông đang đứng gần bên mình, đôi mắt đen láy vì kích động mà mở thật to, lấp lánh như những vì sao trải đều trên làn váy đen tuyền của vũ trụ.

Đẹp đến mức không một từ nào có thể diễn tả.

Trong lòng hai người đều chung một suy nghĩ trên nhưng thiếu niên là thật lòng giành tặng lời khen cho nơi mà Elrey ‘tặng’ cho cậu.

Mà Elrey lại nhìn thiếu niên trước mắt, trong lòng nhộn nhạo như bị một bàn tay nho nhỏ chui vào khuấy đảo mọi thứ hết cả lên… anh hoàn toàn đã bị nhấn chìm vào thế giới nhỏ xinh đẹp ẩn chứa một thiếu niên sáng rực rỡ như ánh trăng rồi…
Elrey choàng tay qua vai Tá Nguyệt, gần như muốn ôm cậu vào lòng, chất giọng trầm ấm của anh vang lên bị hòa tan trong gió: “Đây là nơi ta thường đến khi muốn giải sầu, nó vẫn chưa có tên nên ta tự tiện đặt cho nó một cái, Verlassen”
- ------------------------------------------------------------------------
Tá giả có lời muốn nói:
Elrey: Muốn ***** em ấy thật mạnh.

.

Chapter
1 Chương 1: 1: Khởi Đầu
2 Chương 2: 2: Chạy Hay Chết
3 Chương 3: 3: Lần Đầu Gặp Gỡ
4 Chương 4: 4: Trăng Đêm Nay Đẹp Thật
5 Chương 5: 5: Phản Diện
6 Chương 6: 6: Hứng Thú
7 Chương 7: 7: Dị Khủng 3s
8 Chương 8: 8: Xuất Viện Về Nhà
9 Chương 9: 9: Một Chút Yên Bình
10 Chương 10: 10: Món Qùa Của Nhân Vật Phản Diện
11 Chương 11: 11: Ngày Thi Đầu Tiên
12 Chương 12: 12: Tiến Vào Rừng Vô Tận
13 Chương 13: 13: Rừng Vô Tận 1
14 Chương 14: 14: Rừng Vô Tận 2
15 Chương 15: 15: Rừng Vô Tận 3
16 Chương 16: 16: Rừng Vô Tận 4
17 Chương 17: 17: Rừng Vô Tận 5
18 Chương 18: 18: Rừng Vô Tận 6
19 Chương 19: 19: Rừng Vô Tận 7-nguy Cơ
20 Chương 20: 20: Rừng Vô Tận 8
21 Chương 21: 21: Rừng Vô Tận 9
22 Chương 22: 22: Rừng Vô Tận 10
23 Chương 23: 23: Rừng Vô Tận 11
24 Chương 24-25
25 Chương 26: 26: Rừng Vô Tận 14
26 Chương 27: 27: Rừng Vô Tận 15
27 Chương 28: 28: Rừng Vô Tận 16
28 Chương 29: 29: Rừng Vô Tận 17
29 Chương 30: 30: Rừng Vô Tận 18
30 Chương 31: 31: Rừng Vô Tận 19
31 Chương 32: 32: Trở Về
32 Chương 33: 33: Hai Thiếu Niên
33 Chương 34: 34: Tin Đồn
34 Chương 35: 35: Lời Nói Chưa Dứt
35 Chương 36: 36: Âm Thầm
36 Chương 37: 37: Đi Bệnh Viện
37 Chương 38: 38: Tâm Tư
38 Chương 39: 39: Âm Thầm Bảo Vệ Em
39 Chương 40-41: 40: Một Chút Ký Ức - 41: Nấu Cho Ta Sao?
40 Chương 42-43: 42: Thỏ Nhỏ Và Lão Daddy - 43: Phùng Hạ
41 Chương 44: 44: Chơi Xấu
42 Chương 45: 45: Vết Bỏng
43 Chương 46: 46: Tất Cả Đều Xa Lạ
44 Chương 47: 47: Buông Anh Ấy Ra!
45 Chương 48: 48: Tỉnh
46 Chương 49: 49: Tâm Sự
47 Chương 50: 50: Gặp Lại Người Cũ
48 Chương 51: 51: Bạn Cùng Bàn
49 Chương 52: 52: Bữa Ăn Bất Ổn
50 Chương 53: 53: Không Phiền Nếu Ta Ghi Âm Lại Bài Hát Của Cậu Chứ”
51 Chương 54: 54: Nó Vẫn Chưa Có Tên Nên Ta Tự Tiện Đặt Cho Nó Một Cái Verlassen”
52 Chương 55: 55: Chúng Là Dị Khủng Đấy
53 Chương 56: 56: Từ Đó Thượng Tướng Nhận Ra Mình Chỉ High Với Mỗi Tá Nguyệt
54 Chương 57: 57: Thì Ra Cậu Là M Sao
55 Chương 58: 58: Sâu Đen
56 Chương 59-60: 59: Tớ Bị Hắn Thả Dê! - 60: Thách Đấu
57 Chương 61: 61: 01
58 Chương 62: 62: Như Đống Cát Sỏi Trộn Chung Với Nhựa Đường”
59 Chương 63: 63: Là Do Lười Đó
60 Chương 64: 64: Em Giết Nó Được Không
61 Chương 65: 65: Lật Kèo Rồi!
62 Chương 66: 66: Bất Phân
63 Chương 67: 67: Độc Dược Và Cuồng Phong
64 Chương 68: 68: Ám Thị
65 Chương 69: 69: Còn Cần Thêm Một Chút Thời Gian
66 Chương 70: 70: Sân Đấu Ngầm
67 Chương 71: 71: Sàn Đấu Ngầm 2
68 Chương 72: 72: Nghe Nói Dị Năng Hệ Phong Có Thể Bay
69 Chương 73: 73: Chỗ Nào Trưởng Thành
70 Chương 74: 74: Qủa Dưa Leo
71 Chương 75: 75: Mảnh Giấy Nhỏ
72 Chương 76: 76: Lần Sau Nhớ Lựa Giờ Mà Đến
73 Chương 77: 77: Nên Trừ Lương Thôi
74 Chương 78: 78: Sai
75 Chương 79: 79: Vấn Đề
76 Chương 80: 80: Lời Mời
77 Chương 81: 81: Mời Uống Trà
78 Chương 82: 82: Cái Gía Tương Xứng
79 Chương 83: 83: Angel 1
80 Chương 84: 84: Angel 2
81 Chương 85: 85: Angel 3
82 Chương 86: 86: Angel 4
83 Chương 87-88: 87: Angel 5 - 88: Angel (6)
84 Chương 89: 89: Angel 7
85 Chương 90: 90: Angel 8
86 Chương 91: 91: Angel 9
87 Chương 92: 92: Angel 10
88 Chương 93: 93: Angel 11
89 Chương 94: 94: Angel 12
90 Chương 95: 95: Angel 13
91 Chương 96: 96: Angel 14
92 Chương 97: 97: Angel Hết
93 Chương 98: 98: Con Nhớ Mẹ Lắm
94 Chương 99: 99: Sự Thật Về Thế Giới Này
95 Chương 100: 100: Thể Ký Sinh Của Uế
96 Chương 101: 101: Về Nhà
97 Chương 102: 102: Cuối Tuần Ta Đến Đón Em
98 Chương 103: 103: Em Biết
99 Chương 104: 104: Chuyến Đi Hai Người
100 Chương 105: 105: Tinh Cầu Thú Nhân
101 Chương 106: 106: Thỏ
102 Chương 107: 107: Trải Nghiệm Khu Vui Chơi
103 Chương 108: 108: Vịnh Nhân Ngư
104 Chương 109: 109: Say Trong Hương Vị Của Người
105 Chương 110: 110: Ánh Đèn Trong Đêm Say
106 Chương 111: 111: Lủng
107 Chương 112: 112: Mơ
108 Chương 113-114: 113: Tin Tớ - 114: Thế Phục
109 Chương 115: 115: Gian Nan Thật Mà
110 Chương 116: 116: Bắt Đầu Kiểm Tra
111 Chương 117: 117: Tìm
112 Chương 118: 118: Thời Gian Đếm Ngược
113 C119: Vòng quay cầu vồng
114 118: Thời Gian Đếm Ngược
115 117: Tìm
Chapter

Updated 115 Episodes

1
Chương 1: 1: Khởi Đầu
2
Chương 2: 2: Chạy Hay Chết
3
Chương 3: 3: Lần Đầu Gặp Gỡ
4
Chương 4: 4: Trăng Đêm Nay Đẹp Thật
5
Chương 5: 5: Phản Diện
6
Chương 6: 6: Hứng Thú
7
Chương 7: 7: Dị Khủng 3s
8
Chương 8: 8: Xuất Viện Về Nhà
9
Chương 9: 9: Một Chút Yên Bình
10
Chương 10: 10: Món Qùa Của Nhân Vật Phản Diện
11
Chương 11: 11: Ngày Thi Đầu Tiên
12
Chương 12: 12: Tiến Vào Rừng Vô Tận
13
Chương 13: 13: Rừng Vô Tận 1
14
Chương 14: 14: Rừng Vô Tận 2
15
Chương 15: 15: Rừng Vô Tận 3
16
Chương 16: 16: Rừng Vô Tận 4
17
Chương 17: 17: Rừng Vô Tận 5
18
Chương 18: 18: Rừng Vô Tận 6
19
Chương 19: 19: Rừng Vô Tận 7-nguy Cơ
20
Chương 20: 20: Rừng Vô Tận 8
21
Chương 21: 21: Rừng Vô Tận 9
22
Chương 22: 22: Rừng Vô Tận 10
23
Chương 23: 23: Rừng Vô Tận 11
24
Chương 24-25
25
Chương 26: 26: Rừng Vô Tận 14
26
Chương 27: 27: Rừng Vô Tận 15
27
Chương 28: 28: Rừng Vô Tận 16
28
Chương 29: 29: Rừng Vô Tận 17
29
Chương 30: 30: Rừng Vô Tận 18
30
Chương 31: 31: Rừng Vô Tận 19
31
Chương 32: 32: Trở Về
32
Chương 33: 33: Hai Thiếu Niên
33
Chương 34: 34: Tin Đồn
34
Chương 35: 35: Lời Nói Chưa Dứt
35
Chương 36: 36: Âm Thầm
36
Chương 37: 37: Đi Bệnh Viện
37
Chương 38: 38: Tâm Tư
38
Chương 39: 39: Âm Thầm Bảo Vệ Em
39
Chương 40-41: 40: Một Chút Ký Ức - 41: Nấu Cho Ta Sao?
40
Chương 42-43: 42: Thỏ Nhỏ Và Lão Daddy - 43: Phùng Hạ
41
Chương 44: 44: Chơi Xấu
42
Chương 45: 45: Vết Bỏng
43
Chương 46: 46: Tất Cả Đều Xa Lạ
44
Chương 47: 47: Buông Anh Ấy Ra!
45
Chương 48: 48: Tỉnh
46
Chương 49: 49: Tâm Sự
47
Chương 50: 50: Gặp Lại Người Cũ
48
Chương 51: 51: Bạn Cùng Bàn
49
Chương 52: 52: Bữa Ăn Bất Ổn
50
Chương 53: 53: Không Phiền Nếu Ta Ghi Âm Lại Bài Hát Của Cậu Chứ”
51
Chương 54: 54: Nó Vẫn Chưa Có Tên Nên Ta Tự Tiện Đặt Cho Nó Một Cái Verlassen”
52
Chương 55: 55: Chúng Là Dị Khủng Đấy
53
Chương 56: 56: Từ Đó Thượng Tướng Nhận Ra Mình Chỉ High Với Mỗi Tá Nguyệt
54
Chương 57: 57: Thì Ra Cậu Là M Sao
55
Chương 58: 58: Sâu Đen
56
Chương 59-60: 59: Tớ Bị Hắn Thả Dê! - 60: Thách Đấu
57
Chương 61: 61: 01
58
Chương 62: 62: Như Đống Cát Sỏi Trộn Chung Với Nhựa Đường”
59
Chương 63: 63: Là Do Lười Đó
60
Chương 64: 64: Em Giết Nó Được Không
61
Chương 65: 65: Lật Kèo Rồi!
62
Chương 66: 66: Bất Phân
63
Chương 67: 67: Độc Dược Và Cuồng Phong
64
Chương 68: 68: Ám Thị
65
Chương 69: 69: Còn Cần Thêm Một Chút Thời Gian
66
Chương 70: 70: Sân Đấu Ngầm
67
Chương 71: 71: Sàn Đấu Ngầm 2
68
Chương 72: 72: Nghe Nói Dị Năng Hệ Phong Có Thể Bay
69
Chương 73: 73: Chỗ Nào Trưởng Thành
70
Chương 74: 74: Qủa Dưa Leo
71
Chương 75: 75: Mảnh Giấy Nhỏ
72
Chương 76: 76: Lần Sau Nhớ Lựa Giờ Mà Đến
73
Chương 77: 77: Nên Trừ Lương Thôi
74
Chương 78: 78: Sai
75
Chương 79: 79: Vấn Đề
76
Chương 80: 80: Lời Mời
77
Chương 81: 81: Mời Uống Trà
78
Chương 82: 82: Cái Gía Tương Xứng
79
Chương 83: 83: Angel 1
80
Chương 84: 84: Angel 2
81
Chương 85: 85: Angel 3
82
Chương 86: 86: Angel 4
83
Chương 87-88: 87: Angel 5 - 88: Angel (6)
84
Chương 89: 89: Angel 7
85
Chương 90: 90: Angel 8
86
Chương 91: 91: Angel 9
87
Chương 92: 92: Angel 10
88
Chương 93: 93: Angel 11
89
Chương 94: 94: Angel 12
90
Chương 95: 95: Angel 13
91
Chương 96: 96: Angel 14
92
Chương 97: 97: Angel Hết
93
Chương 98: 98: Con Nhớ Mẹ Lắm
94
Chương 99: 99: Sự Thật Về Thế Giới Này
95
Chương 100: 100: Thể Ký Sinh Của Uế
96
Chương 101: 101: Về Nhà
97
Chương 102: 102: Cuối Tuần Ta Đến Đón Em
98
Chương 103: 103: Em Biết
99
Chương 104: 104: Chuyến Đi Hai Người
100
Chương 105: 105: Tinh Cầu Thú Nhân
101
Chương 106: 106: Thỏ
102
Chương 107: 107: Trải Nghiệm Khu Vui Chơi
103
Chương 108: 108: Vịnh Nhân Ngư
104
Chương 109: 109: Say Trong Hương Vị Của Người
105
Chương 110: 110: Ánh Đèn Trong Đêm Say
106
Chương 111: 111: Lủng
107
Chương 112: 112: Mơ
108
Chương 113-114: 113: Tin Tớ - 114: Thế Phục
109
Chương 115: 115: Gian Nan Thật Mà
110
Chương 116: 116: Bắt Đầu Kiểm Tra
111
Chương 117: 117: Tìm
112
Chương 118: 118: Thời Gian Đếm Ngược
113
C119: Vòng quay cầu vồng
114
118: Thời Gian Đếm Ngược
115
117: Tìm