Chương 7: 7: Dị Khủng 3s

Elrey vừa bước ra khỏi bệnh viện đã thấy một quân nhân đi đến, hai người chào nhau theo tiêu chuẩn quân đội sau đó hắn mới thông báo điều mình vừa nhận được cho Elrey: “Thượng tướng, đã được đưa đến phòng thí nghiệm rồi ạ”
“Ừ”
Hai người chào nhau lần nữa rồi quân nhân kia bước đến xe, mở cửa ra cho Elrey, chiếc xe sang trọng nhanh chóng lăn bánh rời đi, Elrey ngồi bên cửa kính, ngẩng đầu nhìn xe phi hành bay lượn trên không trung như những con ong đủ màu sắc chao lượn khắp nơi, mỗi lần như thế anh lại cảm thấy vẻ đẹp của bầu trời bị phá hủy, không còn hứng thú để ngắm nữa.
Tài xế nhìn sếp của mình qua gương chiếu hậu, quả nhiên anh lại đang nhìn gì, rồi sau đó tự làm mình khó chịu, gã biết anh thích ngắm những tinh hà trên bầu trời, nhưng lại không thích bay lên để nhìn cho rõ, cứ cố chấp nhất quyết phải đi trên đường… cuối cùng bị phi hành khí của người khác che hết cảnh đẹp…
Thật kì lạ.
Elrey lại nghĩ đến đôi mắt của Tá Nguyệt, vừa đen vừa tròn, lúc căng thẳng thì ngấn nước, lại còn lấp lánh như vì tinh tú trên bầu trời đêm, quả thật khiến người ta muốn đắm chìm vào trong đó, anh lại nghĩ, thay vì cứ cố chấp ngắm nhìn bầu trời suốt ngày bị che phủ bởi phi hành khí thì tại sao không ngắn nhìn đôi mắt của thiếu niên nhỉ.
….
Một chiếc xe tải bọc thép rẽ vào đường hầm tối đen, đường hầm này không có trên bản đồ, là địa điểm bí mật của hoàng gia, chỉ được dùng khi nào thật sự cần thiết, mà tác dụng lớn nhất của nó chính là vận chuyển dị khủng đến phòng thí nghiệm.
Bên trong thùng xe có đến tám dị năng giả cấp bảy trông coi một cỗ quan tài làm bằng hợp chất titan siêu cứng, vô số xiềng xích được tạo ra từ dị năng hệ kim khóa lại chặt chẽ không chút kẽ hở, trừ khi có một nguồn lực cực kỳ bá đạo tác động vào mới hi vọng phá vỡ được nó.
Tám dị năng giả chia ra thành hai nhóm ngồi đối diện nhau, bọn họ mặt đồ phòng hộ kín mít, chỉ lộ ra hai mắt, không ai nói gì với nhau, như những bức tượng trắng toát được trưng bày ở thùng xe.
Bỗng nhiên một người trong đó đứng dậy, đi đến bên cạnh quan tài, cô ta gõ gõ lên nắp hòm mấy cái rồi áp tai lên nghe, quả nhiên bên trong truyền ra tiếng gầm gừ rất nhỏ, tuy yếu ớt nhưng dữ tợn như dã thú.

Cô ta hài lòng ngồi thẳng người dậy, đưa tay tháo mặt nạ ra, đằng sau lớp che kín dày đặc là một gương mặt xinh đẹp tuyệt trần, tuy nhiên màu tóc rất lạ, từ chân tóc đi ra là màu trắng, kéo dài xuống thì màu sắc đậm dần, cuối cùng trở thành màu đen tuyền tuông ra như nước ở sau lưng.
Một loạt hành động quái dị như thế xảy ra trước mắt bảy dị năng giả còn lại thế nhưng lại không có ai đứng lên xem xét, nhìn kĩ vào mắt họ mới phát hiện ra đồng tử của bọn họ tan rã như bị mất hồn… có vẻ như đã bị thứ gì đó chiếm mất tâm trí rồi.

Tiếng gầm gừ trong hòm dữ dội hơn, thậm chí vật bên trong còn đụng thật mạnh vào khiến cái hòm rung lên dữ dội.
Người phụ nữ vuốt nhẹ lên ổ khóa, cảm giác rất lạnh cùng thoang thoảng chút mùi kim loại hơi tanh, cô ta đang cười, bờ môi đỏ mọng chậm rãi phun ra một chữ:
“Petunia”
Ngay lập tức, dị khủng bên trong như bị bấm nút tạm dừng, hay nói cách khác chính là vì kinh ngạc quá độ mà quên cả phản kháng.
Dần dần sự kinh ngạc chậm rãi hóa thành kính sợ…
Petunia không ngờ người phụ nữ này lại ở đây, hơn nữa nó không nghe thấy âm thanh đánh nhau, nghĩa là cô ta có thể đã sử dụng dị năng hệ tinh thần của mình lên người những dị năng giả bên ngoài như vậy bây giờ cô đã là dị khủng cấp tám sao…
Dị khủng cấp tám… Một con quái vật đáng sợ, trong năm ngàn con dị khủng chỉ có duy nhất một con cấp tám, hay còn gọi là 3S, loại này có thể xưng vương toàn cõi, dị năng giả cấp bảy đối với cô ta chỉ như cọng giá, có thể tùy tiện cắn nuốt bất cứ lúc nào.
Nếu như dị khủng vương khôn xuất hiện thì những dị khủng cấp tám có thể xem như là vua của toàn cõi dị khủng rồi.
Petunia run sợ trước người phụ nữ này, giọng nói cũng không nhịn được mà nhỏ đi hơn nhiều: “Lãnh chúa Arisa”

Arisa nở một nụ cười chấn động lòng người, trông cô ta chẳng khác gì con người là bao, thậm chí có thể so sánh với dung mạo của minh tinh hàng đầu, đó là còn chưa kể đến thân thể bốc lửa đằng sau lớp quần áo bảo hộ dày cộm kia nữa.
Mặc dù cách một lớp hợp kim dày nặng nhưng Petunia vẫn có ảo giác bản thận bị Arisa nhìn thấy, đó là một loại cảm giác nóng rẫy như bị đàn kiến lửa bò qua, ngứa ngáy đau rát khó chịu muốn chết thế mà chỉ biết bất lực để cô ta quan sát.
“Ta đã bảo ngươi không được phép đến thành phố Y, tại sao ngươi không nghe lời ta?” Móng tay sắt nhọn của Arisa bấu lên nắp hòm, như muốn bóp nát sọ Petunia.
Petunia biết sai, hơn nữa còn bị áp lực của dị khủng 3S đè ép, phổi của nó căng ra tưởng chừng sắp nổ tung đến nơi rồi, nó chỉ có thể than khóc cầu xin: “Là lỗi của con, lãnh chúa, xin người buông tha cho con… hức… hức, con rất đau, con sợ rồi, xin người cứu con với…”
Arisa thôi không nhìn vào hòm nữa: “Nhìn cái dáng vẻ như miếng giẻ chùi rách rưới này của ngươi đi, có vẻ đã gặp Elrey Harald rồi nhỉ”
Nhắc đến cái tên đó khiến Petunia run lên từng đợt, vết bỏng toàn cơ thể của nó như lần nữa bị ngọn lửa xanh kia li3m lên, đau đớn, tuyệt vọng khôn cùng.

Arisa cảm nhận được liền nói: “Tự làm tự chịu thôi, Elrey Harald là cái tên mà bất cứ dị khủng nào nghe đến cũng phải sợ hãi, ngay cả đến 3S như ta khi một mình đối đầu với hắn cũng chưa chắc còn nguyên mà đi ra đâu”
Cô ta khinh thường nhìn Petunia: “Huống chi một con nhóc như ngươi, lại dám một mình đến địa bàn của hắn kiếm ăn, chưa gϊếŧ ngươi là may đấy, nhưng mà đã bị đưa vào cái nơi đáng sợ như phòng thí nghiệm chẳng thà chết dưới kiếm của Elrey còn hơn”
Petunia như phát điên mà gào lên: “Lãnh chúa! Lãnh chúa! Cứu con với… con không muốn vào đó đâu, con cầu xin người!”
Arisa đương nhiên là đến đây để cứu Petunia, có thể để một dị khủng 3S đích thân đến giải cứu, có thể thấy Petunia ở trong giới dị khủng cũng không phải thân phận tầm thường: “Xem bộ dáng này của ngươi đi, cha ngươi chắc vui lắm đây, Petunia à”

Xiềng xích cứng cáp bị bẻ gãy một cách dễ dàng, nắp hòm được kéo ra, bên trong là một bé gái với thân thể cháy xém không toàn vẹn, gương mặt bị đốt đến mức chỉ còn gân cốt, đang rỉ ra chất dịch nhầy nhụa hôi hám, ngay cả môi cũng không còn, lộ ra hàm răng sắc nhọn đang không ngừng mấp máy động đậy, đôi mắt trợn trừng lồi ra bên ngoài rơi xuống những giọt nước mắt trong suốt:
“Arisa…con đau quá…”
Arisa thở dài, đưa tay ôm Petunia lên, phải cẩn thận từng ly từng tí để tứ chi nó không bị rụng xuống: “Ngươi đúng là xui xẻo, bị lửa của tên điên kia đốt thì đời này đừng mong sống tốt, đây xem như là bài học cho ngươi, nhớ cho kĩ vào Petunia, đây là cái gia ngươi phải rả cho lòng kiêu ngạo của mình.”
Người phụ nữ xinh đẹp ôm theo đứa bé xấu xí bốc mùi chậm rãi bước xuống xe: “Ta đã nói với ngươi rất nhiều lần, con người không phải chỉ là thức ăn mà còn là kẻ địch của ta, giống như chúng ta ăn xá© ŧᏂịŧ con người thì cùng lúc đó bọn họ cũng đang giằng xéo dị khủng trong hàng loạt phòng thí nghiệm bí mật đấy”
“Ta mong lần này ngươi hãy nhớ kỹ đi, Petunia”
Arisa búng ngón tay, chiếc xe tải đằng sau lập tức nổ tung, cô ta vốn dĩ muốn gϊếŧ chết người trong xe để bịt đầu mối, tuy nhiên lại bất ngờ nhìn thấy chiếc xe đã tan nát thành mảnh vụn nhưng bảy dị năng giả bị thôi miên kia lại không hề hấn gì.
Dị năng cường hóa và bảo vệ cấp chín.
“Haha… ngươi tuyệt thật đấy, Gardiant.”
Cô cũng không quan tâm đ ến bảy dị năng giả kia nữa, Gardiant Elfizo, đại hoàng tử của tinh cầu Noah, một trong ba dị năng giả cấp chín của tinh cầu, hắn đã biết trước việc Arisa sẽ đến cứu Petunia cho nên đã áp dị năng của mình lên người bảy dị năng giả cấp bảy để bảo vệ bọn họ, đồng thời nó cũng giống như một lời cảnh cáo đối với Arisa, đừng có tùy tiện gϊếŧ người.
Muốn gϊếŧ bảy người này thì phải phá vỡ lớp phòng hộ mà Gardiant đã đặt lên người bọn họ đã, nhưng điều đó rất tốn sức, cô không muốn.

Nếu đã vậy thì cứ để chuyện Petunia vượt ngục lan truyền ra ngoài đi.
Năm phút ngắn ngủi sau khi Arisa mang Petunia đi, một dị năng giả chậm rãi ngồi dậy trong đám cháy, anh ta hốt hoảng nhìn hoảng cảnh xung quanh mình, không có gì ngoài mảnh vụn sắt thép nằm nghiêng ngả trong đống lửa, quan tài niêm phong dị khủng bán cấp 2S hoàn toàn trống rỗng…
Gã gấp rút tìm kiếm đồng bạn của mình, rất may bọn họ đều không sao cả, nhưng tài xế thì không may mắn như vậy.

Tin tức nhanh chóng truyền đến tổng bộ, giới quan chức cấp cao lập tức chạy đến cung điện diện kiến bệ hạ, quốc vương của tinh cầu Noah.
Dị khủng ngang nhiên đi vào khu vực của con người mà không có bất cứ một báo động nào, điều này khiến toàn bộ đầu não sinh ra nghi ngại.
Quốc vương đã xuất hiện, ngồi trên ngai vàng cao quý nhìn xuống mọi người bên dưới, tất cả đều im lặng nhưng vẫn chưa ai lên tiếng, ngay cả quốc vương cũng không thúc giục bọn họ phải nói gì cả, cả không gian rộng lớn lâm vào im lặng tĩnh mịch tựa như đang chờ ai đó.
Chẳng lâu sau cánh cửa sơn vàng lộng lẫy được đẩy ra, một người đàn ông chậm rãi bước vào, quan chức thấy hắn liền cúi đầu chào theo tiêu chuẩn quân đội, quốc vương rũ mắt nhìn con trai trưởng của mình, trong mắt ánh lên hài lòng, gật đầu với anh một cái, Gardiant Elfizo cúi đầu đi đến ngồi ở chiếc ghế bên cạnh quốc vương.
Vẫn còn một người nữa, quốc vương lần nữa nhắm mắt.

Chiếc xe màu đen bóng loáng sang trọng chậm rãi rẽ vào cánh cổng khổng lồ của cung điện hoàng gia, lính canh cửa nhìn huy hiệu trên xe một cái liền dựng thẳng sống lưng, đi đến mở cửa cho người đàn ông.
Nghe thấy tiếng động, toàn bộ tầm mắt đều đổ dồn ra ngoài cửa, ngay cả quốc vương cao quý cũng thay đổi tư thế của mình, chậm rãi ngồi thẳng dậy.
Elrey Harald, cuối cùng cũng đến rồi…
Người đàn ông khoát trên mình bộ quân phục màu đen được cắt may vừa vặn, ôm lấy từng tấc da thịt khỏe khoắn, mái tóc vàng kim được chải ngược ra sau lộ ra vầng tráng cao cùng đôi mắt bạch kim sắc bén, một tay anh cầm mũ, tay còn lại khoát hờ trên thanh kiếm của mình, anh mỉm cười nhìn hai người đang ngồi trên cao, nói: “Tới trễ rồi, xin bệ hạ và đại hoàng tử thứ tội”
Quốc vương gật đầu, lên tiếng: “Đã đến đầy đủ rồi, bắt đầu đi”

Chapter
1 Chương 1: 1: Khởi Đầu
2 Chương 2: 2: Chạy Hay Chết
3 Chương 3: 3: Lần Đầu Gặp Gỡ
4 Chương 4: 4: Trăng Đêm Nay Đẹp Thật
5 Chương 5: 5: Phản Diện
6 Chương 6: 6: Hứng Thú
7 Chương 7: 7: Dị Khủng 3s
8 Chương 8: 8: Xuất Viện Về Nhà
9 Chương 9: 9: Một Chút Yên Bình
10 Chương 10: 10: Món Qùa Của Nhân Vật Phản Diện
11 Chương 11: 11: Ngày Thi Đầu Tiên
12 Chương 12: 12: Tiến Vào Rừng Vô Tận
13 Chương 13: 13: Rừng Vô Tận 1
14 Chương 14: 14: Rừng Vô Tận 2
15 Chương 15: 15: Rừng Vô Tận 3
16 Chương 16: 16: Rừng Vô Tận 4
17 Chương 17: 17: Rừng Vô Tận 5
18 Chương 18: 18: Rừng Vô Tận 6
19 Chương 19: 19: Rừng Vô Tận 7-nguy Cơ
20 Chương 20: 20: Rừng Vô Tận 8
21 Chương 21: 21: Rừng Vô Tận 9
22 Chương 22: 22: Rừng Vô Tận 10
23 Chương 23: 23: Rừng Vô Tận 11
24 Chương 24-25
25 Chương 26: 26: Rừng Vô Tận 14
26 Chương 27: 27: Rừng Vô Tận 15
27 Chương 28: 28: Rừng Vô Tận 16
28 Chương 29: 29: Rừng Vô Tận 17
29 Chương 30: 30: Rừng Vô Tận 18
30 Chương 31: 31: Rừng Vô Tận 19
31 Chương 32: 32: Trở Về
32 Chương 33: 33: Hai Thiếu Niên
33 Chương 34: 34: Tin Đồn
34 Chương 35: 35: Lời Nói Chưa Dứt
35 Chương 36: 36: Âm Thầm
36 Chương 37: 37: Đi Bệnh Viện
37 Chương 38: 38: Tâm Tư
38 Chương 39: 39: Âm Thầm Bảo Vệ Em
39 Chương 40-41: 40: Một Chút Ký Ức - 41: Nấu Cho Ta Sao?
40 Chương 42-43: 42: Thỏ Nhỏ Và Lão Daddy - 43: Phùng Hạ
41 Chương 44: 44: Chơi Xấu
42 Chương 45: 45: Vết Bỏng
43 Chương 46: 46: Tất Cả Đều Xa Lạ
44 Chương 47: 47: Buông Anh Ấy Ra!
45 Chương 48: 48: Tỉnh
46 Chương 49: 49: Tâm Sự
47 Chương 50: 50: Gặp Lại Người Cũ
48 Chương 51: 51: Bạn Cùng Bàn
49 Chương 52: 52: Bữa Ăn Bất Ổn
50 Chương 53: 53: Không Phiền Nếu Ta Ghi Âm Lại Bài Hát Của Cậu Chứ”
51 Chương 54: 54: Nó Vẫn Chưa Có Tên Nên Ta Tự Tiện Đặt Cho Nó Một Cái Verlassen”
52 Chương 55: 55: Chúng Là Dị Khủng Đấy
53 Chương 56: 56: Từ Đó Thượng Tướng Nhận Ra Mình Chỉ High Với Mỗi Tá Nguyệt
54 Chương 57: 57: Thì Ra Cậu Là M Sao
55 Chương 58: 58: Sâu Đen
56 Chương 59-60: 59: Tớ Bị Hắn Thả Dê! - 60: Thách Đấu
57 Chương 61: 61: 01
58 Chương 62: 62: Như Đống Cát Sỏi Trộn Chung Với Nhựa Đường”
59 Chương 63: 63: Là Do Lười Đó
60 Chương 64: 64: Em Giết Nó Được Không
61 Chương 65: 65: Lật Kèo Rồi!
62 Chương 66: 66: Bất Phân
63 Chương 67: 67: Độc Dược Và Cuồng Phong
64 Chương 68: 68: Ám Thị
65 Chương 69: 69: Còn Cần Thêm Một Chút Thời Gian
66 Chương 70: 70: Sân Đấu Ngầm
67 Chương 71: 71: Sàn Đấu Ngầm 2
68 Chương 72: 72: Nghe Nói Dị Năng Hệ Phong Có Thể Bay
69 Chương 73: 73: Chỗ Nào Trưởng Thành
70 Chương 74: 74: Qủa Dưa Leo
71 Chương 75: 75: Mảnh Giấy Nhỏ
72 Chương 76: 76: Lần Sau Nhớ Lựa Giờ Mà Đến
73 Chương 77: 77: Nên Trừ Lương Thôi
74 Chương 78: 78: Sai
75 Chương 79: 79: Vấn Đề
76 Chương 80: 80: Lời Mời
77 Chương 81: 81: Mời Uống Trà
78 Chương 82: 82: Cái Gía Tương Xứng
79 Chương 83: 83: Angel 1
80 Chương 84: 84: Angel 2
81 Chương 85: 85: Angel 3
82 Chương 86: 86: Angel 4
83 Chương 87-88: 87: Angel 5 - 88: Angel (6)
84 Chương 89: 89: Angel 7
85 Chương 90: 90: Angel 8
86 Chương 91: 91: Angel 9
87 Chương 92: 92: Angel 10
88 Chương 93: 93: Angel 11
89 Chương 94: 94: Angel 12
90 Chương 95: 95: Angel 13
91 Chương 96: 96: Angel 14
92 Chương 97: 97: Angel Hết
93 Chương 98: 98: Con Nhớ Mẹ Lắm
94 Chương 99: 99: Sự Thật Về Thế Giới Này
95 Chương 100: 100: Thể Ký Sinh Của Uế
96 Chương 101: 101: Về Nhà
97 Chương 102: 102: Cuối Tuần Ta Đến Đón Em
98 Chương 103: 103: Em Biết
99 Chương 104: 104: Chuyến Đi Hai Người
100 Chương 105: 105: Tinh Cầu Thú Nhân
101 Chương 106: 106: Thỏ
102 Chương 107: 107: Trải Nghiệm Khu Vui Chơi
103 Chương 108: 108: Vịnh Nhân Ngư
104 Chương 109: 109: Say Trong Hương Vị Của Người
105 Chương 110: 110: Ánh Đèn Trong Đêm Say
106 Chương 111: 111: Lủng
107 Chương 112: 112: Mơ
108 Chương 113-114: 113: Tin Tớ - 114: Thế Phục
109 Chương 115: 115: Gian Nan Thật Mà
110 Chương 116: 116: Bắt Đầu Kiểm Tra
111 Chương 117: 117: Tìm
112 Chương 118: 118: Thời Gian Đếm Ngược
113 C119: Vòng quay cầu vồng
114 118: Thời Gian Đếm Ngược
115 117: Tìm
Chapter

Updated 115 Episodes

1
Chương 1: 1: Khởi Đầu
2
Chương 2: 2: Chạy Hay Chết
3
Chương 3: 3: Lần Đầu Gặp Gỡ
4
Chương 4: 4: Trăng Đêm Nay Đẹp Thật
5
Chương 5: 5: Phản Diện
6
Chương 6: 6: Hứng Thú
7
Chương 7: 7: Dị Khủng 3s
8
Chương 8: 8: Xuất Viện Về Nhà
9
Chương 9: 9: Một Chút Yên Bình
10
Chương 10: 10: Món Qùa Của Nhân Vật Phản Diện
11
Chương 11: 11: Ngày Thi Đầu Tiên
12
Chương 12: 12: Tiến Vào Rừng Vô Tận
13
Chương 13: 13: Rừng Vô Tận 1
14
Chương 14: 14: Rừng Vô Tận 2
15
Chương 15: 15: Rừng Vô Tận 3
16
Chương 16: 16: Rừng Vô Tận 4
17
Chương 17: 17: Rừng Vô Tận 5
18
Chương 18: 18: Rừng Vô Tận 6
19
Chương 19: 19: Rừng Vô Tận 7-nguy Cơ
20
Chương 20: 20: Rừng Vô Tận 8
21
Chương 21: 21: Rừng Vô Tận 9
22
Chương 22: 22: Rừng Vô Tận 10
23
Chương 23: 23: Rừng Vô Tận 11
24
Chương 24-25
25
Chương 26: 26: Rừng Vô Tận 14
26
Chương 27: 27: Rừng Vô Tận 15
27
Chương 28: 28: Rừng Vô Tận 16
28
Chương 29: 29: Rừng Vô Tận 17
29
Chương 30: 30: Rừng Vô Tận 18
30
Chương 31: 31: Rừng Vô Tận 19
31
Chương 32: 32: Trở Về
32
Chương 33: 33: Hai Thiếu Niên
33
Chương 34: 34: Tin Đồn
34
Chương 35: 35: Lời Nói Chưa Dứt
35
Chương 36: 36: Âm Thầm
36
Chương 37: 37: Đi Bệnh Viện
37
Chương 38: 38: Tâm Tư
38
Chương 39: 39: Âm Thầm Bảo Vệ Em
39
Chương 40-41: 40: Một Chút Ký Ức - 41: Nấu Cho Ta Sao?
40
Chương 42-43: 42: Thỏ Nhỏ Và Lão Daddy - 43: Phùng Hạ
41
Chương 44: 44: Chơi Xấu
42
Chương 45: 45: Vết Bỏng
43
Chương 46: 46: Tất Cả Đều Xa Lạ
44
Chương 47: 47: Buông Anh Ấy Ra!
45
Chương 48: 48: Tỉnh
46
Chương 49: 49: Tâm Sự
47
Chương 50: 50: Gặp Lại Người Cũ
48
Chương 51: 51: Bạn Cùng Bàn
49
Chương 52: 52: Bữa Ăn Bất Ổn
50
Chương 53: 53: Không Phiền Nếu Ta Ghi Âm Lại Bài Hát Của Cậu Chứ”
51
Chương 54: 54: Nó Vẫn Chưa Có Tên Nên Ta Tự Tiện Đặt Cho Nó Một Cái Verlassen”
52
Chương 55: 55: Chúng Là Dị Khủng Đấy
53
Chương 56: 56: Từ Đó Thượng Tướng Nhận Ra Mình Chỉ High Với Mỗi Tá Nguyệt
54
Chương 57: 57: Thì Ra Cậu Là M Sao
55
Chương 58: 58: Sâu Đen
56
Chương 59-60: 59: Tớ Bị Hắn Thả Dê! - 60: Thách Đấu
57
Chương 61: 61: 01
58
Chương 62: 62: Như Đống Cát Sỏi Trộn Chung Với Nhựa Đường”
59
Chương 63: 63: Là Do Lười Đó
60
Chương 64: 64: Em Giết Nó Được Không
61
Chương 65: 65: Lật Kèo Rồi!
62
Chương 66: 66: Bất Phân
63
Chương 67: 67: Độc Dược Và Cuồng Phong
64
Chương 68: 68: Ám Thị
65
Chương 69: 69: Còn Cần Thêm Một Chút Thời Gian
66
Chương 70: 70: Sân Đấu Ngầm
67
Chương 71: 71: Sàn Đấu Ngầm 2
68
Chương 72: 72: Nghe Nói Dị Năng Hệ Phong Có Thể Bay
69
Chương 73: 73: Chỗ Nào Trưởng Thành
70
Chương 74: 74: Qủa Dưa Leo
71
Chương 75: 75: Mảnh Giấy Nhỏ
72
Chương 76: 76: Lần Sau Nhớ Lựa Giờ Mà Đến
73
Chương 77: 77: Nên Trừ Lương Thôi
74
Chương 78: 78: Sai
75
Chương 79: 79: Vấn Đề
76
Chương 80: 80: Lời Mời
77
Chương 81: 81: Mời Uống Trà
78
Chương 82: 82: Cái Gía Tương Xứng
79
Chương 83: 83: Angel 1
80
Chương 84: 84: Angel 2
81
Chương 85: 85: Angel 3
82
Chương 86: 86: Angel 4
83
Chương 87-88: 87: Angel 5 - 88: Angel (6)
84
Chương 89: 89: Angel 7
85
Chương 90: 90: Angel 8
86
Chương 91: 91: Angel 9
87
Chương 92: 92: Angel 10
88
Chương 93: 93: Angel 11
89
Chương 94: 94: Angel 12
90
Chương 95: 95: Angel 13
91
Chương 96: 96: Angel 14
92
Chương 97: 97: Angel Hết
93
Chương 98: 98: Con Nhớ Mẹ Lắm
94
Chương 99: 99: Sự Thật Về Thế Giới Này
95
Chương 100: 100: Thể Ký Sinh Của Uế
96
Chương 101: 101: Về Nhà
97
Chương 102: 102: Cuối Tuần Ta Đến Đón Em
98
Chương 103: 103: Em Biết
99
Chương 104: 104: Chuyến Đi Hai Người
100
Chương 105: 105: Tinh Cầu Thú Nhân
101
Chương 106: 106: Thỏ
102
Chương 107: 107: Trải Nghiệm Khu Vui Chơi
103
Chương 108: 108: Vịnh Nhân Ngư
104
Chương 109: 109: Say Trong Hương Vị Của Người
105
Chương 110: 110: Ánh Đèn Trong Đêm Say
106
Chương 111: 111: Lủng
107
Chương 112: 112: Mơ
108
Chương 113-114: 113: Tin Tớ - 114: Thế Phục
109
Chương 115: 115: Gian Nan Thật Mà
110
Chương 116: 116: Bắt Đầu Kiểm Tra
111
Chương 117: 117: Tìm
112
Chương 118: 118: Thời Gian Đếm Ngược
113
C119: Vòng quay cầu vồng
114
118: Thời Gian Đếm Ngược
115
117: Tìm