Chương 36: Mấy p?

Một lời đã nói, xe có bốn ngựa kéo cũng khó đuổi kịp.

Chỉ nghe một tiếng "Rắc".

Những người nghe đều che mặt khóc, trong những người ấy ai là người khóc nhiều nhất? Áo xanh của anh trai Tô Giác ướt hết [1]. . . Cảm thấy chỗ này có gì đó không đúng!

Nhưng có một điều không sai chính là đồng chí Tô Giác phản ứng nhanh nhất, Hạ Hoàng Tuyền vừa rống xong, hắn lập tức vỗ bàn đứng lên: "Điều này tuyệt đối không được!"

Bỏ qua những chuyện trong trí nhớ, đây là lần đầu tiên hạ Hoàng Tuyền thấy Tô Giác có biểu hiện nghiêm túc như vậy, cô rụt rụt cổ, hơi chột dạ.

Thực ra ngay cả cô cũng không muốn, nhưng vấn đề là... nhỡ cô ngủ quên mất, sáng hôm sau thức dậy liền thấy Thương Bích Lạc nằm trong tổ thỏ (?) bên góc tường đã chết, sau đó cô vĩnh viễn không về nhà được —— bất hạnh như vậy cũng quá oan!

Vì đạt thành mục tiêu vĩ đại, cô giãy giụa nói: "Em, em phải ngủ cùng hắn!" Nói xong, tay cô chỉ về phía Thương Bích Lạc, "Nói! Anh có ngủ cùng tôi hay không?!" Tuy rằng hơi luống cuống khi đối mặt với Tô Giác, nhưng ức hiếp tên này thì hoàn toàn không thành vấn đề.

Lại là một tiếng "Rắc".

Lúc này Hạ Hoàng Tuyền mới chú ý tới, Ngôn Tất Hành một trước một sau bóp nát hai quả trứng gà sống trong tay, lòng trắng và lòng đỏ bê bết, "tí tách" rơi xuống đất, hắn lại kiên trì hóng chuyện, chết sống không chịu đi rửa mặt —— cô cảm thấy mình sắp bị tên này đánh bại rồi.

Tương phản với hắn là đương sự Thương Bích Lạc, hắn lạnh nhạt đáp lại: "Được."

". . . . . ." Hạ Hoàng Tuyền nhất thời càng rối rắm, không đáp ứng cô thấy rối rám, giãy giụa đáp ứng cô thấy rối rắm, dễ dàng đáp ứng như vậy cô vẫn thấy rối rắm. Phụ nữ quả nhiên rất khó hiểu, ngay cả cô cũng sắp không hiểu mình nữa rồi.

"Anh phản đối!" Lúc này khuôn mặt non mềm không hề làm cho người ta tin tưởng của Tô Giác lại có vài phần uy nghiêm, hắn vừa nói vừa kéo lấy cổ tay Hạ Hoàng Tuyền, "Chúng ta nói chuyện riêng."

Vì thế, Hạ Hoàng Tuyền bị nhốt vào phòng tối, không đúng, là một gian phòng ngủ.

Tô Giác đóng cửa lại, quay đầu nói: "Ngồi xuống."

"Không. . . Em đứng thì hơn." Hạ Hoàng Tuyền nhìn trần nhà, đối với người thiệt tình quan tâm mình, cô thật sự không biết làm thế nào mới tốt, chỉ có thể ra sức tỏ vẻ "Nhận tội", nhưng vấn đề là... cô thật sự có tội sao?

"Lúc trước anh đã nói muốn nói chuyện với em, tiếc là luôn không tìm được cơ hội, thừa dịp hiện tại tán gẫu một lần đi." Tô Giác thở dài, thu lại vẻ nghiêm túc, ngồi xuống ghế dài trong phòng, "Hoàng Tuyền, em còn rất trẻ tuổi, kinh nghiệm cũng quá ít."

". . . . . . Ừm."

"Tương lai của em còn rất dài. . ."

"Hành vi, khụ, trước khi hôn nhân sẽ khiến. . ."

"Mang thai. . ."

"Các loại tật bệnh. . ."

Tiếp theo, Hạ Hoàng Tuyền nghe tọa đàm về tri thức sinh lý suốt ba giờ, đến cuối cùng, cô cảm thấy cả đời này mình không muốn gả cho ai. Ngay cả sinh đứa nhỏ thế nào hắn cũng có thể nói kỹ càng như vậy, cô nghe mà che bụng, đến bây giờ vẫn cảm thấy bụng căng lên. . . Thật sự là người bất kể vẻ ngoài, tên này nếu đi tọa đàm khắp cả nước, đời sau của tổ quốc sẽ hạnh phúc cỡ nào. . . Cho nên đừng kích thích cô nữa, được chứ?!

Cô yếu ớt ngồi trên sàn, trong lòng rơi lệ đầy mặt, lại không biết qua bao lâu, một đôi tay bỗng đặt lên vai cô. Hạ Hoàng Tuyền ngẩng đầu lên, đối diện với ánh mắt của Tô Giác. Vừa rồi nói chuyện, hắn kích động đến mức cởi kính cất vào túi tiền trong âu phục, đôi mắt nâu trong suốt như thủy tinh lóe lên sắc thái êm dịu, nghiêm túc nói: "Hoàng Tuyền, anh hi vọng em lại suy nghĩ một chút, con gái cần phải quý trọng mình."

"Em. . ." Hạ Hoàng Tuyền ngẩn ra trong chớp mắt, sau đó kiên định hơn, dường như đã có quyết định.

Tô Giác cổ vũ gật đầu.

"Em vẫn muốn ngủ cùng hắn ta." Không ngủ sẽ chết người được chứ?! Cô vốn không có quyền cự tuyệt!

". . . . . ." Tô Giác vỗ trán, thấp giọng nói, "Đứa trẻ hư. . ."

"Cái gì?" Hạ Hoàng Tuyền cảm thấy hình như mình nghe lầm.

"Không có gì." Tô Giác hít sâu, khẽ cười nói, "Hoàng Tuyền, chúng ta tiếp tục nói chuyện đi."

"Im miệng!" Cô gái vươn tay bịt miệng thanh niên, "Anh đã nói lâu như vậy, để em nói được chứ? Em chỉ nói một câu!"

". . . . . . Em nói."

"Em và hắn ta không có quan hệ như anh tưởng!"

". . . . . . Hả?" Tô Giác sửng sốt, khi nói lời này cô nhìn thẳng vào mắt hắn, không hề có chút do dự hay trốn tránh. Không phải cô chưa từng nói dối, nhưng trên chuyện này, hắn tin tưởng cô nói thật. Hắn thấy thật vui mừng, nhưng đồng thời, kết quả sau ba giờ vất vả của hắn là gì chứ? Nói nhiều lời đáng xấu hổ như vậy, Hoàng Tuyền nhất định sẽ chán ghét hắn, nhất định sẽ chán ghét hắn. . .

Bị chán ghét. . . . . . Bị chán ghét. . . . . . Bị chán ghét. . . . . . Bị chán ghét. . . . . .

Hạ Hoàng Tuyền nhìn chăm chú vào thanh niên đang lạc trong thung lũng âm u, lúng túng an ủi: "Bình tĩnh, bình tĩnh. . ."

"Một khi đã như vậy, sao em còn kiên trì?"

". . . Em có lý do phải làm vậy." Cuối cùng Hạ Hoàng Tuyền chỉ có thể nói thế, bởi vì cô không có cách nào giải thích, cũng không thể giải thích.

"Không thể nói?"

". . . . . . Ừm."

Tô Giác thở dài: "Anh đã biết."

"Hả?" Hả Hoàng Tuyền bị sự thỏa hiệp trong ngữ điệu của đối phương làm kinh ngạc, "Anh. . ."

"Anh tin em." Tô Giác chớp chớp mắt, nở một nụ cười vô cùng thuần túy, "Em nói có lý do bất đắc dĩ, lý do này nhất định tồn tại."

". . . . . ."

"Sao vậy?"

"Không, chỉ là không ngờ. . ." Tên này lại đồng ý dễ dàng như vậy, cho nên màn tra tấn cô chịu đựng suốt ba giờ là vì cái gì?

Tay Tô Giác khoát lên đầu cô, xoa nhẹ: "Anh chỉ lo rằng em nhất thời xúc động mà sau này bị tổn thương." Nguyên nhân cụ thể không nói rõ, bởi vì hắn không muốn nói xấu sau lưng, nhưng mà, người đàn ông tự xưng là "Thương Bích Lạc" kia, quả thực quá nguy hiểm.

"Yên tâm!" Hạ Hoàng Tuyền nhảy lên, bóp bóp nắm tay, "Cho dù tổn thương, cũng là em làm người khác tổn thương mới đúng."

". . . . . ." Rốt cuộc nên vui mừng hay nên bi ai? Hồi nhỏ đáng yêu như vậy, hiện tại tuy vẫn rất đáng yêu, nhưng. . .

Hạ Hoàng Tuyền tự cho rằng hết thảy đã OK, không nghĩ tới, Tô Giác cuối cùng lại chuyển ngoặt: "Nhưng mà. . ."

Cùng lúc đó, Ngôn Tất Hành đã rửa mặt ghé vào cửa với tư thế chó đi, ra sức dán tai vào cửa: "Rốt cuộc đang làm cái gì? Hiệu quả cách âm của cửa này mạnh quá." Nói xong, lại móc móc khe cửa phía dưới, lắc đầu, "Thật nhỏ, khe hở này quá nhỏ." Sau khi rối rắm đủ kiểu, hắn quay đầu hỏi Thương Bích Lạc luôn bình tĩnh đang ngồi trên sofa, "Này, anh không lo lắng chút nào ư? Người phụ nữ của anh ở một mình với người đàn ông khác suốt ba giờ."

Sau khi có xe lăn, xe em bé "Lịch sử đen tối" đã bị Thương Bích Lạc vô tình từ bỏ, hắn lật sách mà mình lấy từ trong thư phòng, ngước mắt nhìn Ngôn Tất Hành một cái: "Những lời này, anh hỏi tôi hơn 30 lần rồi."

"Nhưng anh một lần cũng không trả lời tôi! Đúng là hoàng đế không vội thái giám. . . Phi!" Ngôn Tất Hành tự vả miệng, "Thật xúi quẩy, tôi mới không phải là thái giám."

"Cần phải vội sao?"

"Sao lại không cần?" Ngôn Tất Hành nhảy dựng lên, vòng qua vòng lại, "Cô nam quả nữ, thiên lôi gặp địa hỏa, trong nháy mắt nhật nguyệt thôi chiếu trời long đất lở, đến khi núi không còn góc cạnh trời đất dung hòa mới dám đoạn tuyệt với chàng. . . Hình như có chỗ không đúng, nhưng ý là vậy!"

"Nếu bọn họ thật sự muốn làm gì thì đã làm từ lâu." Ngón tay thon dài của Thương Bích Lạc đùa nghịch dây lụa đỏ dưới bộ sách, không ngẩng đầu lên mà đáp.

"Đúng, nhưng mà. . ."

"Nếu Hoàng Tuyền thật sự muốn làm, anh có thể ngăn cản sao?"

". . . . . Chuyện này. . . . . ." Ngôn Tất Hành bỗng cảm thấy sự tự tôn của đàn ông bị đả kích, hắn ôm ngực, vô cùng có lương tâm ăn ngay nói thật, "Khụ, tôi cảm thấy rằng đối với một người mà nói, sinh mệnh là rất quan trọng."

"Vậy anh còn rối rắm gì chứ?"

Ngôn Tất Hành đang định gật đầu, đột nhiên lại thấy không đúng: "Không đúng, anh không lo lắng một chút nào sao?" Hắn không hiểu rõ, sao tên này không hề lo lắng.

Sự kiên trì của hắn rốt cuộc cạy được miệng boss Thương, hoặc là nói, Thương Bích Lạc rốt cuộc bị hắn làm phiền không chịu được, nói ra một câu: "Cô ấy sẽ không làm chuyện mà anh nghĩ."

Ngôn Tất Hành bị một câu của hắn làm nghẹn lời, một lúc lâu sau, hắn ngửa mặt lên trời rít gào: "Cho nên nói tôi ghét nhất là mấy kẻ có em gái liền khoe ra như anh!" Vươn tay giận giữ chỉ, "Tôi nguyền rủa anh từ hai người biến thành ba người!"

Vừa dứt lời, cửa phòng khép chặt bỗng mở ra.

Ngôn tiểu ca kinh hãi khẽ run, vội vàng xoa tay cười nịnh quay đầu: "Ai nha, em gái vất vả, vì nhân dân phục vụ." Ánh mắt gian tà nhìn trên dưới một phen, lại khịt khịt mũi, hừm, không có mùi quỷ dị gì, tốt lắm!

". . . Anh bị đần độn sao?" Hạ Hoàng Tuyền nhìn đôi mắt gấu trúc tròn vo và biểu cảm kỳ quái lúc này của đối phương, nhịn không được liền bật cười.

"Không. . . Khụ, hai người thương lượng thế nào rồi?" Ngôn Tật Hành tò mò hỏi.

Hạ Hoàng Tuyền nhìn vẻ lắm chuyện này của Ngôn tiểu ca, không kìm lòng được muốn kích thích hắn một chút, vì thế nhún nhún vai, chỉ vào Thương Bích Lạc, lại hất hất cằm về phía Tô Giác, nhẹ nhàng bâng quơ nói: "Ba chúng tôi ngủ cùng nhau."

". . . . . . . . . . . . . . . . . ."

Ngôn Tất Hành như bị sét đánh, một lát sau, vô cùng đau đớn bổ nhào vào người Thương Bích Lạc, thê lương kêu rên: "A Thương, tôi thật xin lỗi!" Miệng quạ đen thật đáng giận, nhưng mà, hắn lau mặt, nhanh chóng quay đầu, "Dù sao đã ba người, lại thêm tôi nữa đi, 4p 3p [2] thực ra không khác gì nhau." Tiết tháo là cái gì? Hắn không biết!

". . . Anh suy nghĩ nhiều quá." Tô Giác xoa trán, những người này là ai, sắp dạy hư Hoàng Tuyền rồi.

"Đồ khốn, nghĩ gì vậy!" Đá!

Thực ra, Ngôn Tất Hành đúng là suy nghĩ nhiều quá.

Trong ba phòng ngủ một phòng khách, có hai gian phòng với vách tường liền nhau, Hạ Hoàng Tuyền trực tiếp chém mấy đao vào vách tường, chúng nó liền thông nhau. Bởi vì không phải tường chịu lực nên không có nguy hiểm gì. Hạ Hoàng Tuyền ở cạnh Thương Bích Lạc, cô tìm được một cái giường xếp dây thép nhỏ từ chỗ vật tư, dùng để ngủ cũng được, Tô Giác ngủ ở phòng bên kia. Tuy rằng khi ngủ có đàn ông ở bên cạnh thì rất kỳ quái, nhưng bôn ba trên đường lâu như vậy, việc này cô đã quen rồi. So sánh với khi đó, ngủ ở trên giường quả là cuộc sống trong mơ, thật sự không có gì để phàn nàn.

Đối với việc này, Tô Giác cũng khá hài lòng.

Thương Bích Lạc sao? Ai quan tâm đến hắn! Đồ trang sức tùy thân không có nhân quyền!

Đồng chí Ngôn Tất Hành lại luôn luôn kháng nghị: "Phản đối! Phản đối kỳ thị!" Bởi vì gian phòng được cải tạo thành thư phòng không sát với hai gian phòng khác mà ở đối diện, đối với điều này, hắn vô cùng bất mãn.

Hạ Hoàng Tuyền bị hắn làm phiền không chịu được: "Trong đó có máy tính có sách còn có giường, chỗ nào không tốt hả?" Vì thành thị vẫn chưa bị zombie công kích, điện nước lẫn internet đều vận hành bình thường, chỉ là ngành mấu chốt đều bị quân đội tiếp nhận mà thôi.

"Không có em gái."

"Thế ư?" Hạ Hoàng Tuyền rút đao, mặt âm u nói, "Muốn em gái phải không? Tôi biến anh thành em gái được không hả?"

". . . . . ." Đừng ức hiếp người như vậy mà!

[1] Chế từ bài "Tỳ bà hành" của Bạch Cư Dị.

[2] Mối quan hệ tình cảm giữa 3, 4 người.

Chapter
1 Chương 1: Thế giới khác vĩnh viễn thay đổi tam quan (1)
2 Chương 2: Hắn cho rằng mình là Vô Tình sao? [2]
3 Chương 3: Boss là tên khốn đổi trắng thay đen
4 Chương 4: Ai là bạn gái của hắn chứ
5 Chương 5: Ai muốn lên giường với mi
6 Chương 6: Đúng là có nhu cầu sinh lý
7 Chương 7: Mi làm ta thấy ghê tởm, ta làm mi thấy ghê tởm
8 Chương 8: Tôi sẽ không chịu trách nhiệm
9 Chương 9: Không phải là boss mà là thú cưng
10 Chương 10: Xúc xích cũng là thứ quan trọng
11 Chương 11: Cô không biêt lí do ngày đó
12 Chương 12: Boss là đồ biến thái
13 Chương 13: Đến một chén canh vợ người
14 Chương 14: Da mặt dày cứu vớt thế giới
15 Chương 15: Không vui liền đánh BOSS
16 Chương 16: Bỏ xuống yêu hận
17 Chương 17: Đồ khốn, ngây người đi
18 Chương 18: Về vấn đề to hay là nhỏ
19 Chương 19: Đến cho chúng ta bắt nạt một chút
20 Chương 20: Dùng xong liền vứt thương không dậy nổi
21 Chương 21: Hôm nay mi lại bị bắt nạt
22 Chương 22: Đạt được nụ hôn của tôi
23 Chương 23: Lại có mục tiêu mới
24 Chương 24: Thần tiến triển thương không dậy nổi
25 Chương 25: Trúc mã của thanh mai
26 Chương 26: Đúng vậy, chào đại vương
27 Chương 27: Tôi đã thấy được tương lai
28 Chương 28: Chào chú, tạm biệt chú
29 Chương 29: Cướp quái là không thể
30 Chương 30: Chiếm tiện nghi sẽ bị đánh nha
31 Chương 31: Chết cũng đừng hòng chạy
32 Chương 32: Cậu là bạn của tôi
33 Chương 33: Muốn một cái ôm không?
34 Chương 34: Biết ấm giường, cầu bao dưỡng
35 Chương 35: Cùng cái phòng nào
36 Chương 36: Mấy p?
37 Chương 37: Đầu giường đánh nhau
38 Chương 38: Anh và cô dưới ánh trăng
39 Chương 39: Bỏ trốn dưới đêm trăng
40 Chương 40: Tôi là sói anh là bối
41 Chương 41: Hay cho một đôi dã uyên ương
42 Chương 42: Thì ra là rung động
43 Chương 43: Si hán chính là anh
44 Chương 44: Hậu cung nhiều cũng thật phiền
45 Chương 45: Hoàng hậu nương nương cần được an ủi
46 Chương 46: Tôi jump cô cũng phải jump
47 Chương 47: Tôi thích em
48 Chương 48: Rốt cuộc ai mới là thợ săn
49 Chương 49: Người sắt đá cũng có nhu tình
50 Chương 50: Sắc sói và cừu non
51 Chương 51: Người trôi nổi trên đám mây
52 Chương 52: Tư vị tình yêu, nụ hôn và nước mắt
53 Chương 53: Tôi không chơi với anh
54 Chương 54: Ra ngoài sao không đưa tôi theo
55 Chương 55: Không phục thì đến cắn tôi đi
56 Chương 56: Đây tuyệt đối không phải một gia đình hài hòa
57 Chương 57: Anh không sao là tốt rồi
58 Chương 58: Không phải đùa giỡn mà là thích
59 Chương 59: Đây là tình yêu đích thực ư?
60 Chương 60: Nắm tay em mới có thể ngủ
61 Chương 61: Hắn chính là người đàn ông như thế
62 Chương 62: Thương công chúa và chú lùn Ngôn
63 Chương 63: Thay đổi suy nghĩ vì em
64 Chương 64: Anh muốn em...
65 Chương 65: Đập chết anh!!!
66 Chương 66: Mọi người đều bị chơi hỏng rồi
67 Chương 67: Vú em và tiểu hộ sĩ
68 Chương 68: Nhảy ra zombie hoang dại
69 Chương 69: Nháy mắt đó, cõi lòng rung động
70 Chương 70: Em vẫn có thể ôm anh
71 Chương 71: Sữa chua trái cây
72 Chương 72: Anh rốt cuộc là ai?
73 Chương 73: Đàn ông khi ghen thật hết cách
74 Chương 74: Da mặt dày không biết xấu hổ, không có tiết tháo*
75 Chương 75: Chiến tranh lạnh cũng cần lý do?
76 Chương 76: Không phải thừa tướng mà là hoàng hậu
77 Chương 77: Trên người có tình mẹ
78 Chương 78: Vâng đại tỷ, chào đại tỷ
79 Chương 79: Cha ở trên trời
80 Chương 80: Quần cũng cởi rồi lại cho tôi xem cái này?!
81 Chương 81: Ai mới là người thắng cuối cùng?
82 Chương 82: Em là bảo bối của anh
83 Chương 83: Sao tôi lại thích anh cơ chứ?!
Chapter

Updated 83 Episodes

1
Chương 1: Thế giới khác vĩnh viễn thay đổi tam quan (1)
2
Chương 2: Hắn cho rằng mình là Vô Tình sao? [2]
3
Chương 3: Boss là tên khốn đổi trắng thay đen
4
Chương 4: Ai là bạn gái của hắn chứ
5
Chương 5: Ai muốn lên giường với mi
6
Chương 6: Đúng là có nhu cầu sinh lý
7
Chương 7: Mi làm ta thấy ghê tởm, ta làm mi thấy ghê tởm
8
Chương 8: Tôi sẽ không chịu trách nhiệm
9
Chương 9: Không phải là boss mà là thú cưng
10
Chương 10: Xúc xích cũng là thứ quan trọng
11
Chương 11: Cô không biêt lí do ngày đó
12
Chương 12: Boss là đồ biến thái
13
Chương 13: Đến một chén canh vợ người
14
Chương 14: Da mặt dày cứu vớt thế giới
15
Chương 15: Không vui liền đánh BOSS
16
Chương 16: Bỏ xuống yêu hận
17
Chương 17: Đồ khốn, ngây người đi
18
Chương 18: Về vấn đề to hay là nhỏ
19
Chương 19: Đến cho chúng ta bắt nạt một chút
20
Chương 20: Dùng xong liền vứt thương không dậy nổi
21
Chương 21: Hôm nay mi lại bị bắt nạt
22
Chương 22: Đạt được nụ hôn của tôi
23
Chương 23: Lại có mục tiêu mới
24
Chương 24: Thần tiến triển thương không dậy nổi
25
Chương 25: Trúc mã của thanh mai
26
Chương 26: Đúng vậy, chào đại vương
27
Chương 27: Tôi đã thấy được tương lai
28
Chương 28: Chào chú, tạm biệt chú
29
Chương 29: Cướp quái là không thể
30
Chương 30: Chiếm tiện nghi sẽ bị đánh nha
31
Chương 31: Chết cũng đừng hòng chạy
32
Chương 32: Cậu là bạn của tôi
33
Chương 33: Muốn một cái ôm không?
34
Chương 34: Biết ấm giường, cầu bao dưỡng
35
Chương 35: Cùng cái phòng nào
36
Chương 36: Mấy p?
37
Chương 37: Đầu giường đánh nhau
38
Chương 38: Anh và cô dưới ánh trăng
39
Chương 39: Bỏ trốn dưới đêm trăng
40
Chương 40: Tôi là sói anh là bối
41
Chương 41: Hay cho một đôi dã uyên ương
42
Chương 42: Thì ra là rung động
43
Chương 43: Si hán chính là anh
44
Chương 44: Hậu cung nhiều cũng thật phiền
45
Chương 45: Hoàng hậu nương nương cần được an ủi
46
Chương 46: Tôi jump cô cũng phải jump
47
Chương 47: Tôi thích em
48
Chương 48: Rốt cuộc ai mới là thợ săn
49
Chương 49: Người sắt đá cũng có nhu tình
50
Chương 50: Sắc sói và cừu non
51
Chương 51: Người trôi nổi trên đám mây
52
Chương 52: Tư vị tình yêu, nụ hôn và nước mắt
53
Chương 53: Tôi không chơi với anh
54
Chương 54: Ra ngoài sao không đưa tôi theo
55
Chương 55: Không phục thì đến cắn tôi đi
56
Chương 56: Đây tuyệt đối không phải một gia đình hài hòa
57
Chương 57: Anh không sao là tốt rồi
58
Chương 58: Không phải đùa giỡn mà là thích
59
Chương 59: Đây là tình yêu đích thực ư?
60
Chương 60: Nắm tay em mới có thể ngủ
61
Chương 61: Hắn chính là người đàn ông như thế
62
Chương 62: Thương công chúa và chú lùn Ngôn
63
Chương 63: Thay đổi suy nghĩ vì em
64
Chương 64: Anh muốn em...
65
Chương 65: Đập chết anh!!!
66
Chương 66: Mọi người đều bị chơi hỏng rồi
67
Chương 67: Vú em và tiểu hộ sĩ
68
Chương 68: Nhảy ra zombie hoang dại
69
Chương 69: Nháy mắt đó, cõi lòng rung động
70
Chương 70: Em vẫn có thể ôm anh
71
Chương 71: Sữa chua trái cây
72
Chương 72: Anh rốt cuộc là ai?
73
Chương 73: Đàn ông khi ghen thật hết cách
74
Chương 74: Da mặt dày không biết xấu hổ, không có tiết tháo*
75
Chương 75: Chiến tranh lạnh cũng cần lý do?
76
Chương 76: Không phải thừa tướng mà là hoàng hậu
77
Chương 77: Trên người có tình mẹ
78
Chương 78: Vâng đại tỷ, chào đại tỷ
79
Chương 79: Cha ở trên trời
80
Chương 80: Quần cũng cởi rồi lại cho tôi xem cái này?!
81
Chương 81: Ai mới là người thắng cuối cùng?
82
Chương 82: Em là bảo bối của anh
83
Chương 83: Sao tôi lại thích anh cơ chứ?!