Chương 4: Ai là bạn gái của hắn chứ

Nam nữ trẻ tuổi cãi nhau luôn làm người chú ý, chẳng lẽ bạn không thấy quần chúng nhân dân vừa cầm bát vừa ăn vừa xem chẳng sợ mồ hôi như mưa và tay miệng bị bỏng nhưng vẫn kiên trì không ngừng sao? Cho dù là tận thế, "Tính vây xem" mạnh mẽ của nhân loại đều triển lộ không sót, cho nên nói, bất cứ trường hợp nào, vĩnh viễn đều cần một người hòa giải.♥○d1e»ndٿanl«equ»yd«0on

Ví dụ như lúc này, Nhâm Cường đứng ra giảng hòa: "Đến đến đến, tất cả mọi người lên xe, chúng ta phải tiếp tục lên đường."die»ndٿanl«equ»yd«on

Hạ Hoàng Tuyền cũng biết lúc này không phải là thời điểm để cằn nhằn, vì thế lui về phía sau để người khác nhảy lên trước, làm thành viên mới nhập bọn cô vẫn khá biết thời thế. Thương Bích Lạc vì đi đứng bất tiện nên ngồi dựa vào cửa thùng xe, cùng lúc đó, Hạ Hoàng Tuyền chú ý đến người đàn ông nào đó đi đến bên cạnh Thương boss, dường như muốn ngồi xuống, cô liếc nhìn, xoay người lên xe.die»█ndٿanl«equ»yd█«on

Mọi người trên xe chỉ thấy có một trận gió thổi qua, khi lấy lại tinh thần, phát hiện Hạ Hoàng Tuyền đã ngồi vững vàng bên cạnh Thương Bích Lạc. Người đàn ông bị cô chiếm vị trí ngẩn người, lập tức cười cười rồi ngồi đối diện với hai người.die»█ndٿanl«equ»yd█«oon

Hạ Hoàng Tuyền thở phào nhẹ nhõm, vừa rồi cô đã chú ý tới khí đen vô cùng nồng đậm trên người người đàn ông kia, quả thực chỉ cách một đường kẻ với zombie, cô liếc nhìn về phía cánh tay trái mà hắn luôn vô thức giữ lấy, là bị cắn sao? Tuy rằng tình huống không rõ, tuy có phần ích kỷ, nhưng cô không thể để hắn ngồi bên cạnh Thương Bích Lạc. Dù thế hành động vừa rồi của cô cũng có chút liều lĩnh.♥die»ndٿanl«equ»yd«on♥

Nghĩ như vậy, Hạ Hoàng Tuyền ngẩng đầu nhìn về phía những người khác, phát hiện bọn họ đang hưng trí dạt dào nhìn chăm chú vào cô, ánh mắt muốn bao nhiêu hóng hớt có bấy nhiêu hóng hớt.die»ndٿanl«equ»yd«o0n

"Người trẻ tuổi chính là như vậy, càng ầm ĩ tình cảm càng tốt." Một người phụ nữ khoảng 40 tuổi ngồi ở sâu trong xe cười nói.die»◘█ndٿanl«equ»yd█«on

Những người khác gật đầu liên tục.die»█ndٿanl«equ»y•d█«o0n

Khóe miệng Hạ Hoàng Tuyền giật giật, có phải hiểu lầm cái gì rồi không?♥die»ndٿanl«equ»yd«o0n

"Khụ, được rồi, còn như vậy thì cô gái nhỏ sẽ thẹn thùng." Nhâm Cường ho nhẹ một tiếng, vươn tay về phía Thương Bích Lạc, "Xin chào, tên tôi là Nhâm Cường."♥die»ndٿanl«equ»yd«on♥

Sau đó, hai mươi người trong xe đều tự giới thiệu, Hạ Hoàng Tuyền không có thiên phú ở phương diện nhận biết người khác nên nghe mà choáng đầu hoa mắt, chỉ miễn cưỡng nhớ kỹ vài nhân vật đặc biệt, ví dụ như người đàn ông có vẻ bị cắn tên là Lưu Lỗi, ví dụ như người phụ nữ lúc trước tên là Lưu Lệ Hồng.♥die»ndٿanl◘l«equ»yd«on♥

Sau một hồi hỏi han, không khí trong xe dường như hòa hợp hơn vài phần, mà từ lời nói của bọn họ, Hạ Hoàng Tuyền đã hiểu được tình huống hiện tại —— thế giới này tiếp tục sử dụng giả thiết đại chúng nào đó, nguyên nhân của tận thế là bệnh độc nào đó, nhân loại bị cảm nhiễm trở thành zombie, lấy phương thức săn thực khuếch tán bệnh độc khắp thế giới, mà lần đầu tiên tòa thành thị này xuất hiện zombie là năm ngày trước.

Những người này là viên chức ở cùng một nhà máy, ngày xảy ra sự cố bọn họ đang đẩy nhanh tiến độ công việc ở nhà máy, cho đến sáng mới kết thúc, nhờ vậy bọn họ may mắn tránh được một kiếp, lại không ngờ rằng, thế giới bên ngoài đã long trời lở đất. Tuy ở trong công ty an toàn, lại không phải địa phương để ở lại lâu dài, hơn nữa bên trong công ty cũng không có nhiều thức ăn, hai mươi người bọn họ nói nhiều không nhiều, nói ít không ít, có khi chỉ sau mấy ngày đồ ăn sẽ hết, tuy rằng nước còn được cung cấp, nhưng con người hiển nhiên không thể uống nước mà sống sót.die»◘█ndٿanl«equ»yd█«on

Quan trọng hơn là bọn họ còn có người nhà.die»█ndٿanl«equ»y•d█«on

Lúc này, Nhâm Cường nhớ đến, trước khi bệnh độc bùng nổ, vừa đúng có quân đội diễn tập ở ngoại ô thành thị, tuy rằng chỉ là hi vọng nhỏ nhoi, nhưng cho dù là khi nào, quân đội đều có thể tạo ra cảm giác an tâm, bởi vì bọn họ có được lực lượng mà đại chúng không có.♥diie»█ndٿanl«equ»y•d█«on

Hạ Hoàng Tuyền nghe xong, trong lòng kinh ngạc, cô nhớ rằng mình đã tới thế giới này nửa tháng, nhưng những người này nói bệnh độc ở đây bùng nổ mới năm ngày, là cô nhớ sai hay là những người này nhớ sai? Sau đó cô mới giật mình nhớ tới, hiện tại bọn họ đang ở vùng đất bên cạnh thành thị này, cho nên mới có cao ốc bỏ hoang và nhà máy mà những người này làm việc, nói như vậy, trái ngược với tòa thành thị cô đến đầu tiên, bệnh độc ở thành thị này bùng nổ muộn hơn một chút.die»█ndٿanl«equ»y•d█«oo◘n

Lý do không ném cô đến mục đích luôn. . . Là để rèn luyện thân thủ của cô sao?

Cô đang suy nghĩ, Nhâm Cường lại mở miệng: "Tiểu Thương, Tiểu Hạ, hai người muốn đi nơi nào?"

Hạ Hoàng Tuyền quả thực muốn ngã lăn, Tiểu Thương Tiểu Hạ là cái gì?! Cảm thấy có thứ gì đó bị đánh bại rồi! Nhưng mà, nếu mũi tên yêu cầu cô tiếp xúc với bọn họ, tất nhiên là phải đi theo, vì thế cô đáp lại, "Chúng tôi cũng đi ngoại ô."

"Phải không? Vậy thật khéo." Nhâm Cường ngừng lại một chút, sau đó hơi xấu hổ nói, "Nhưng mà trước khi đi ngoại ô, chúng tôi muốn đi đón người nhà của mình, hai người. . ."

Không khí trong xe bỗng lắng xuống, cho dù đang làm gì, tất cả mọi người đều có ý lẫn vô ý chờ đợi cô trả lời, không hề nghi ngờ, giá trị vũ lực của Hạ Hoàng Tuyền để lại cho bọn họ ấn tượng vô cùng sâu sắc, nếu cô đi theo bọn họ, độ an toàn sẽ cao hơn rất nhiều.♥die»ndٿanl«equ»yd«on♥

Trong ánh mắt thấp thỏm của mọi người, Hạ Hoàng Tuyền đột nhiên làm một động tác kỳ quái, tay cô chống xuống dưới sàn, đầu duỗi ra bên ngoài, ngẩng đầu nhìn xung quanh một phen, hỏi lại một câu càng kỳ quái hơn: "Người nhà của mọi người đang ở đâu?"

"Hiện tại đi thẳng là được!"♥◘☻die»◘ndٿanl«equ»♥yd«on♥

"Được, tôi đi cùng mọi người."

Phương hướng mũi tên chỉ hoàn toàn đồng nhất với phương hướng xe chạy.

"Vậy Tiểu Thương. . ."♥die»ndٿanlll«equ»yd«on♥

Lúc này Thương boss bị Hạ Hoàng Tuyền tận lực bỏ qua thật lâu bày ra cảm giác tồn tại mãnh liệt, hắn quay đầu nhìn thoáng qua cô gái bên cạnh, sau đó mỉm cười nói: "Cô ấy đi đâu, tôi đi nơi đấy." Giọng nói tràn đầy sự kiên định.

Cây đao trong tay Hạ Hoàng Tuyền rung rung, bọn họ không quen được chứ? Tuy rằng nói không sai, nhưng sao nghe kỳ quái như vậy chứ đồ khốn!

Đang khó chịu, cô đột nhiên cảm giác được có một bàn tay cầm lấy tay cô.

"!!!" Hàng này muốn chết hay là muốn chết hay là muốn chết?!♥die»ndٿanl«equ»yddo«on♥

Đợi chút, đây là cái gì?♥die»nndٿanl◘«equ»yd«on♥

Cô nhíu mày, cảm thấy ngón tay boss đang vẽ gì đó trong tay cô, Hạ Hoàng Tuyền tập trung, đây là chữ?♥die»nndٿanl«equ»yd«on♥

Lưu —— Lỗi —— có —— vấn —— đề —— gì —— sao

Chậc, người này thật là nhạy bén.♥die»ndٿ○anl«equ»yd«◘on♥

Tuy rằng trong lòng rất không vui, cô vẫn vươn tay qua, cẩn thận viết vào trong tay của đối phương: tôi —— hoài —— nghi —— hắn —— bị —— cắn

Viết xong, cô nhìn Thương Bích Lạc, lại phát hiện đối phương đang vô tội nhìn mình, nghiêng đầu, dường như hoàn toàn không hiểu cô đang viết gì.

Thái dương Hạ Hoàng Tuyền giật giật, lại cảm thấy mình bị xem thường. . . Cho dù chữ xấu cô cũng đã cố gắng viết thật rõ ràng được chứ? Làm sao có thể không rõ! Cô kiên trì viết lại, trong lòng âm thầm thề, lần này nếu hắn còn không rõ, cô coi đầu của hắn như cái búa mà đập vào thùng xe! Hả? Đột nhiên thật chờ mong hắn không rõ là có chuyện gì?

Nhưng boss không cho cô cơ hội, hắn chỉ vươn tay qua, ngón tay ấm áp vẽ trên lòng bàn tay cũng ấm áp của cô, viết ra hai chữ —— cám ơn.d1e»ndٿanl«equ»yd«ooon

Hạ Hoàng Tuyền hừ nhẹ một tiếng, rụt tay lại, ôm đao quay đầu không nhìn kẻ khiến cô phiền lòng nữa, nếu có thể nhét hắn vào trong túi để mang theo thì tốt rồi, mắt không thấy tâm không phiền. Mà cô cũng không nhìn qua, trong ánh mắt của mọi người, Thương Bích Lạc khẽ thở dài, dịu dàng nhìn chăm chú vào mặt nghiêng của cô, sau đó cười vô cùng ấm áp.d1e»ndٿanl«equ»yd«on

Ngồi sát cùng một chỗ, nắm tay, ngón tay dây dưa, tách ra, quay đầu, mỉm cười cưng chiều.được♥chuyển♥ngữ♥bởi♥Sulli

Ngoại trừ việc thứ nhất, còn lại đều là Thương Bích Lạc chủ động, khiến cho hai người bọn họ giống như một đôi tình nhân ngọt ngào đang giận dỗi.đượcchuyểnngữbởiSulli

Ít nhất ở trong mắt những người khác chính là như vậy.

Chapter
1 Chương 1: Thế giới khác vĩnh viễn thay đổi tam quan (1)
2 Chương 2: Hắn cho rằng mình là Vô Tình sao? [2]
3 Chương 3: Boss là tên khốn đổi trắng thay đen
4 Chương 4: Ai là bạn gái của hắn chứ
5 Chương 5: Ai muốn lên giường với mi
6 Chương 6: Đúng là có nhu cầu sinh lý
7 Chương 7: Mi làm ta thấy ghê tởm, ta làm mi thấy ghê tởm
8 Chương 8: Tôi sẽ không chịu trách nhiệm
9 Chương 9: Không phải là boss mà là thú cưng
10 Chương 10: Xúc xích cũng là thứ quan trọng
11 Chương 11: Cô không biêt lí do ngày đó
12 Chương 12: Boss là đồ biến thái
13 Chương 13: Đến một chén canh vợ người
14 Chương 14: Da mặt dày cứu vớt thế giới
15 Chương 15: Không vui liền đánh BOSS
16 Chương 16: Bỏ xuống yêu hận
17 Chương 17: Đồ khốn, ngây người đi
18 Chương 18: Về vấn đề to hay là nhỏ
19 Chương 19: Đến cho chúng ta bắt nạt một chút
20 Chương 20: Dùng xong liền vứt thương không dậy nổi
21 Chương 21: Hôm nay mi lại bị bắt nạt
22 Chương 22: Đạt được nụ hôn của tôi
23 Chương 23: Lại có mục tiêu mới
24 Chương 24: Thần tiến triển thương không dậy nổi
25 Chương 25: Trúc mã của thanh mai
26 Chương 26: Đúng vậy, chào đại vương
27 Chương 27: Tôi đã thấy được tương lai
28 Chương 28: Chào chú, tạm biệt chú
29 Chương 29: Cướp quái là không thể
30 Chương 30: Chiếm tiện nghi sẽ bị đánh nha
31 Chương 31: Chết cũng đừng hòng chạy
32 Chương 32: Cậu là bạn của tôi
33 Chương 33: Muốn một cái ôm không?
34 Chương 34: Biết ấm giường, cầu bao dưỡng
35 Chương 35: Cùng cái phòng nào
36 Chương 36: Mấy p?
37 Chương 37: Đầu giường đánh nhau
38 Chương 38: Anh và cô dưới ánh trăng
39 Chương 39: Bỏ trốn dưới đêm trăng
40 Chương 40: Tôi là sói anh là bối
41 Chương 41: Hay cho một đôi dã uyên ương
42 Chương 42: Thì ra là rung động
43 Chương 43: Si hán chính là anh
44 Chương 44: Hậu cung nhiều cũng thật phiền
45 Chương 45: Hoàng hậu nương nương cần được an ủi
46 Chương 46: Tôi jump cô cũng phải jump
47 Chương 47: Tôi thích em
48 Chương 48: Rốt cuộc ai mới là thợ săn
49 Chương 49: Người sắt đá cũng có nhu tình
50 Chương 50: Sắc sói và cừu non
51 Chương 51: Người trôi nổi trên đám mây
52 Chương 52: Tư vị tình yêu, nụ hôn và nước mắt
53 Chương 53: Tôi không chơi với anh
54 Chương 54: Ra ngoài sao không đưa tôi theo
55 Chương 55: Không phục thì đến cắn tôi đi
56 Chương 56: Đây tuyệt đối không phải một gia đình hài hòa
57 Chương 57: Anh không sao là tốt rồi
58 Chương 58: Không phải đùa giỡn mà là thích
59 Chương 59: Đây là tình yêu đích thực ư?
60 Chương 60: Nắm tay em mới có thể ngủ
61 Chương 61: Hắn chính là người đàn ông như thế
62 Chương 62: Thương công chúa và chú lùn Ngôn
63 Chương 63: Thay đổi suy nghĩ vì em
64 Chương 64: Anh muốn em...
65 Chương 65: Đập chết anh!!!
66 Chương 66: Mọi người đều bị chơi hỏng rồi
67 Chương 67: Vú em và tiểu hộ sĩ
68 Chương 68: Nhảy ra zombie hoang dại
69 Chương 69: Nháy mắt đó, cõi lòng rung động
70 Chương 70: Em vẫn có thể ôm anh
71 Chương 71: Sữa chua trái cây
72 Chương 72: Anh rốt cuộc là ai?
73 Chương 73: Đàn ông khi ghen thật hết cách
74 Chương 74: Da mặt dày không biết xấu hổ, không có tiết tháo*
75 Chương 75: Chiến tranh lạnh cũng cần lý do?
76 Chương 76: Không phải thừa tướng mà là hoàng hậu
77 Chương 77: Trên người có tình mẹ
78 Chương 78: Vâng đại tỷ, chào đại tỷ
79 Chương 79: Cha ở trên trời
80 Chương 80: Quần cũng cởi rồi lại cho tôi xem cái này?!
81 Chương 81: Ai mới là người thắng cuối cùng?
82 Chương 82: Em là bảo bối của anh
83 Chương 83: Sao tôi lại thích anh cơ chứ?!
Chapter

Updated 83 Episodes

1
Chương 1: Thế giới khác vĩnh viễn thay đổi tam quan (1)
2
Chương 2: Hắn cho rằng mình là Vô Tình sao? [2]
3
Chương 3: Boss là tên khốn đổi trắng thay đen
4
Chương 4: Ai là bạn gái của hắn chứ
5
Chương 5: Ai muốn lên giường với mi
6
Chương 6: Đúng là có nhu cầu sinh lý
7
Chương 7: Mi làm ta thấy ghê tởm, ta làm mi thấy ghê tởm
8
Chương 8: Tôi sẽ không chịu trách nhiệm
9
Chương 9: Không phải là boss mà là thú cưng
10
Chương 10: Xúc xích cũng là thứ quan trọng
11
Chương 11: Cô không biêt lí do ngày đó
12
Chương 12: Boss là đồ biến thái
13
Chương 13: Đến một chén canh vợ người
14
Chương 14: Da mặt dày cứu vớt thế giới
15
Chương 15: Không vui liền đánh BOSS
16
Chương 16: Bỏ xuống yêu hận
17
Chương 17: Đồ khốn, ngây người đi
18
Chương 18: Về vấn đề to hay là nhỏ
19
Chương 19: Đến cho chúng ta bắt nạt một chút
20
Chương 20: Dùng xong liền vứt thương không dậy nổi
21
Chương 21: Hôm nay mi lại bị bắt nạt
22
Chương 22: Đạt được nụ hôn của tôi
23
Chương 23: Lại có mục tiêu mới
24
Chương 24: Thần tiến triển thương không dậy nổi
25
Chương 25: Trúc mã của thanh mai
26
Chương 26: Đúng vậy, chào đại vương
27
Chương 27: Tôi đã thấy được tương lai
28
Chương 28: Chào chú, tạm biệt chú
29
Chương 29: Cướp quái là không thể
30
Chương 30: Chiếm tiện nghi sẽ bị đánh nha
31
Chương 31: Chết cũng đừng hòng chạy
32
Chương 32: Cậu là bạn của tôi
33
Chương 33: Muốn một cái ôm không?
34
Chương 34: Biết ấm giường, cầu bao dưỡng
35
Chương 35: Cùng cái phòng nào
36
Chương 36: Mấy p?
37
Chương 37: Đầu giường đánh nhau
38
Chương 38: Anh và cô dưới ánh trăng
39
Chương 39: Bỏ trốn dưới đêm trăng
40
Chương 40: Tôi là sói anh là bối
41
Chương 41: Hay cho một đôi dã uyên ương
42
Chương 42: Thì ra là rung động
43
Chương 43: Si hán chính là anh
44
Chương 44: Hậu cung nhiều cũng thật phiền
45
Chương 45: Hoàng hậu nương nương cần được an ủi
46
Chương 46: Tôi jump cô cũng phải jump
47
Chương 47: Tôi thích em
48
Chương 48: Rốt cuộc ai mới là thợ săn
49
Chương 49: Người sắt đá cũng có nhu tình
50
Chương 50: Sắc sói và cừu non
51
Chương 51: Người trôi nổi trên đám mây
52
Chương 52: Tư vị tình yêu, nụ hôn và nước mắt
53
Chương 53: Tôi không chơi với anh
54
Chương 54: Ra ngoài sao không đưa tôi theo
55
Chương 55: Không phục thì đến cắn tôi đi
56
Chương 56: Đây tuyệt đối không phải một gia đình hài hòa
57
Chương 57: Anh không sao là tốt rồi
58
Chương 58: Không phải đùa giỡn mà là thích
59
Chương 59: Đây là tình yêu đích thực ư?
60
Chương 60: Nắm tay em mới có thể ngủ
61
Chương 61: Hắn chính là người đàn ông như thế
62
Chương 62: Thương công chúa và chú lùn Ngôn
63
Chương 63: Thay đổi suy nghĩ vì em
64
Chương 64: Anh muốn em...
65
Chương 65: Đập chết anh!!!
66
Chương 66: Mọi người đều bị chơi hỏng rồi
67
Chương 67: Vú em và tiểu hộ sĩ
68
Chương 68: Nhảy ra zombie hoang dại
69
Chương 69: Nháy mắt đó, cõi lòng rung động
70
Chương 70: Em vẫn có thể ôm anh
71
Chương 71: Sữa chua trái cây
72
Chương 72: Anh rốt cuộc là ai?
73
Chương 73: Đàn ông khi ghen thật hết cách
74
Chương 74: Da mặt dày không biết xấu hổ, không có tiết tháo*
75
Chương 75: Chiến tranh lạnh cũng cần lý do?
76
Chương 76: Không phải thừa tướng mà là hoàng hậu
77
Chương 77: Trên người có tình mẹ
78
Chương 78: Vâng đại tỷ, chào đại tỷ
79
Chương 79: Cha ở trên trời
80
Chương 80: Quần cũng cởi rồi lại cho tôi xem cái này?!
81
Chương 81: Ai mới là người thắng cuối cùng?
82
Chương 82: Em là bảo bối của anh
83
Chương 83: Sao tôi lại thích anh cơ chứ?!