Chương 27: Tôi đã thấy được tương lai

Lạc đường lạc đường lạc đường, thật sự lạc đường sao?! Đùa giỡn cái gì chứ!

". . . . . ." Hạ Hoàng Tuyền kìm nén để không tức đến hộc máu, "Vậy trước đó anh đi tìm người thế nào?!"

"Ngồi taxi."

"Sau đó. . ." Được rồi, khi bệnh độc bùng nổ thì tất cả mọi người đều vội vã về nhà hoặc chạy trốn, khẳng định là không có taxi, cho nên, sau khi bệnh độc bùng nổ người này luôn đi qua đi lại ở tòa thành thị này sao? Vậy mà có thể chạy đến gần S Đại, không thể không nói thật sự là may mắn tới cực điểm, cô thở dài, "Quên đi, người không có việc gì là tốt rồi." Hắn sở dĩ bị hệ thống nhận định là mục tiêu tám chín phần là do phần tư liệu này, nói vậy thì nó tuyệt đối là thật, lấy được nó không chừng có thể giải quyết được mối nguy tận thế, cho nên dù thế nào, tên này có thể sống sót được thì quá tốt.

Tô Giác giật mình, đầu tựa vào vai Hạ Hoàng Tuyền, mắt kính lệch xuống theo động tác, trong mắt nâu lóe ra sóng nước trong veo: "Hoàng Tuyền. . ."

". . . . . ." Ngữ khí cảm động này là sao? Cô rõ ràng còn chưa sử dụng kỹ năng mủi lòng được chứ?!

Ngay khi Hạ Hoàng Tuyền muốn đẩy đầu đối phương ra, bên tai đột nhiên không ngừng truyền đến âm thanh.

"Khụ!"

"Khụ khụ!"

"Khụ khụ khụ!"

Hạ Hoàng Tuyền không biết nói gì: "Có chuyện gì nói mau!"

"Đến nơi!"

Cô vội quay đầu, quả nhiên, đã đến S Đại, phải chăng khi nói chuyện thì xe chạy rất nhanh?

Mắt thấy hai người ở ghế sau xuống xe từ hai bên, Ngôn Tất Hành nhếch miệng cười, dựng ngón cái với Thương Bích Lạc: "Không cần cám ơn tôi, tên của tôi là Lôi Phong sống [1]!" Rồi sau đó kéo hắn ra cửa xe một phen, mắt thấy Hạ Hoàng Tuyền xuất hiện bên cạnh, hắn lại nói tiếp, "Không có tiểu tam bất bại, chỉ có lão nhị không nỗ lực, cố lên!"

"Cái gì tiểu nhị tiểu tam?" Không hề nghi ngờ, những lời này bị Hạ Hoàng Tuyền nghe được, cô vừa xách Thương Bích Lạc lên sau lưng, vừa hỏi.

"Không, cái gì cũng không có!"

Kỳ kỳ quái quái. . . Nhưng mà quên đi, hiện tại không phải lúc để quan tâm.

Để tiết kiệm thời gian, Ngôn Tất Hành lái thẳng vào bên trong đại học, trực tiếp hội họp cùng quân đội.

"Thượng tá Tô!"

"Chắc chắn là người này sao?"

"Đúng vậy."

Tô Giác quay đầu mỉm cười với Hạ Hoàng Tuyền: "Hoàng Tuyền, ở trong này chờ anh một chút được không?"

"Ừm."

Ba người nhìn chăm chú vào bóng lưng Tô Giác, Ngôn Tất Hành không chịu cô đơn chọc chọc cánh tay Hạ Hoàng Tuyền: "Bạn hữu này là thượng tá sao, đã thành niên chưa? Chậc, quan liêu vạn ác!"

". . . Anh ấy thành niên từ lâu rồi." Hạ Hoàng Tuyền nhìn hắn một cái, "Tuy rằng nhìn thật trẻ tuổi, nhưng thực ra hơn tuổi tất cả chúng ta."

"Thật hay giả?"

"Lừa anh cũng không có lợi gì."

Ngôn Tất Hành cảm khái lắc đầu: "Quả nhiên, không thể suy đoán một người đàn ông từ khuôn mặt, nhất là người đàn ông tốt như anh."

"Một câu cuối cùng liền bỏ đi."

"Không, đây mới là trọng điểm!"

Thương Bích Lạc cúi đầu nhìn chăm chú vào hai kẻ lại bắt đầu trở nên ngu xuẩn, mở miệng nói: "Kế tiếp là muốn tìm đến phòng thí nghiệm."

"E là vậy." Hạ Hoàng Tuyền gật gật đầu, "Nhưng một thành thị lớn như vậy, hẳn là rất khó. . ." Lời còn chưa dứt, cô đã sững sờ tại chỗ, đúng vậy! Mũi tên trong truyền thuyết lại xuất hiện, trực giác nói cho cô, lần này nó chỉ hẳn là phương hướng tới phòng thí nghiệm.

"Làm sao vậy?"

". . . Không, không có gì." Có manh mối đương nhiên là chuyện tốt! Nhưng vấn đề là, nói manh mối cho người khác như thế nào? Rõ ràng là trước đó hoàn toàn không biết chuyện này, hiện tại đột nhiên nói biết phòng thí nghiệm ở đâu, không khiến người hoài nghi mới là lạ.

Mắt Thương Bích Lạc lóe lóe, đột nhiên cúi đầu, kề vào bên tai Hạ Hoàng Tuyền, nhỏ giọng hỏi: "Phòng thí nghiệm ở nơi nào?"

"Ngay tại. . ." Hạ Hoàng Tuyền đột nhiên nhớ ra, vươn tay véo mạnh cổ của người nào đó, cắn răng nói, "Anh muốn ăn đòn sao?!"

Thanh niên không để ý, thấp giọng cười: "Cô quả nhiên là biết gì đó."

". . . . . ." Người này rốt cuộc làm sao vậy. . .

"Này, hai người đang đùa cái gì?" Ngôn tiểu ca ở bên cạnh chú ý tới không khí dị thường giữa hai người, "Chơi trò hít thở không thông? Đừng như vậy, tuy rằng dễ dàng đạt tới khoái cảm trong việc tìm tới cực hạn, nhưng rất dễ tai nạn chết người! Người trẻ tuổi đừng tùy tiện chơi đùa như vậy!"

". . . Anh suy nghĩ nhiều quá!" Hạ Hoàng Tuyền nới ra bàn tay véo người nào đó, quay đầu nói với Ngôn Tất Hành, "Anh nên đi toilet rồi!"

"Hả?" Ngôn Tất Hành sửng sốt, sau đó xua tay, "Không, anh không muốn một chút nào. . ."

"Anh tuyệt đối muốn đi toilet rồi!" Rút đao!

"Đúng vậy đại vương, anh sắp đái ra quần rồi!" Am hiểu sâu đạo lí "Kẻ thức thời là trang tuấn kiệt", Ngôn Tất Hành gấp rút chạy trốn, Hạ Hoàng Tuyền nhìn chăm chú vào bóng lưng của hắn, rồi sau đó mở ra cửa xe, ném Thương Bích Lạc vào ghế sau rồi lập tức ngồi xuống, một phen nắm cằm của hắn, ép hỏi, "Anh biết được những gì? Làm sao mà biết?"

"Biểu cảm." Thực ra những gì Thương Bích Lạc biết cũng không kỹ càng như Hạ Hoàng Tuyền cho rằng, dù sao thứ như hệ thống, không tự mình tiếp xúc cũng rất khó tin tưởng. Nói đến cùng, thực ra hắn chỉ nhìn thấu cảm xúc của cô mà thôi, tuy rằng cô luôn cố gắng duy trì khuôn mặt lãnh diễm cao quý, nhưng mà, "Ngẩn người, kinh ngạc và giãy giụa, lúc đó nhìn vô cùng. . ."

"Anh dám nói ra từ 'ngu xuẩn' tôi liền giết chết anh!"

". . . . . ." Chính cô nói ra được chứ?

Cho nên nói, tên này xem thấu biểu cảm của cô mà suy luận ra sao? Chậc, đúng là kẻ đáng ghét, giống y như linh hồn sau lưng, hiện tại xem ra, biểu hiện kích động của cô khiến lòi đuôi, nên làm cái gì mới tốt?

"Muốn giết tôi diệt khẩu sao?"

Hạ Hoàng Tuyền ngẩn người, rồi sau đó nới tay, vỗ vỗ má Thương boss, cười lạnh nói: "Đừng dùng lối suy nghĩ đê tiện của anh mà phỏng đoán hành động của tôi." Nếu như thực sự làm vậy, cô cũng không có tư cách và lập trường để khinh bỉ người này.

"Hả?" Thương Bích Lạc nhíu mày.

"Cho dù là tên khốn như anh, tôi cũng sẽ không thể tùy tiện giết chết."

"A, vậy cô định làm như thế nào?"

"Ném anh vào trong đám zombie."

". . . . . ."

"Đùa." Hạ Hoàng Tuyền ngồi về chỗ, "Anh đã tò mò như vậy, nói cho anh cũng không sao, thực ra, tôi có siêu năng lực."

". . . . . ."

"Chính là nhà tiên tri xuất hiện trong tiểu thuyết hoặc TV, đúng vậy, tôi chính là một người thần bí như thế." Hạ Hoàng Tuyền vừa nói vừa gật đầu, "Cho nên, hết thảy đều là ý chỉ của thần."

Khóe miệng Thương Bích Lạc giật giật: "Cô nghĩ rằng tôi sẽ tin?"

Hạ Hoàng Tuyền nhìn về phía hắn, nhún vai: "Anh thật đúng là một người đàn ông đáng hổ thẹn, ngay cả lời nói từ miệng thục nữ cũng nhẫn tâm hoài nghi." Đúng vậy, vừa rồi cô đột nhiên nghĩ thông suốt, tuy rằng Thương Bích Lạc sâu sắc phát hiện ra, nhưng lại có chuyện gì chứ? Hắn có thể nói cho ai? Ai sẽ tin tưởng hắn? Nói đến cùng hắn cũng giống như cô, trên thế giới này đều là lẻ loi một mình, chỉ cần để mắt đến hắn, không cho tên này trốn đi, liền không có gì để lo lắng!

Khóe miệng thanh niên nhếch lên, hắn dịu dàng đáp lại: "Thật có lỗi, có thể nói với tôi cô thục nữ ở chỗ nào sao. . . A!"

Hạ Hoàng Tuyền thu hồi lại nắm đấm ở bụng hắn, đẩy nhẹ, Thương boss liền bị cô đẩy vào chỗ ngồi, cô thổi nhẹ nắm tay, cũng mỉm cười dịu dàng đáp lại: "Thục nữ đang dùng tay nhỏ dịu dàng chào hỏi anh đó."

"Làm sao vậy? Nhìn thấy thục nữ sao?" Cô vừa nói vừa cúi người, một tay chống trên đầu vai Thương Bích Lạc, một tay chọc chọc vào mặt hắn, "Lại nói cho anh một bí mật nữa, thực ra, tôi luôn luôn mang theo anh cũng là vì tiên đoán."

"Tiên đoán?" Thương Bích Lạc hít sâu hai lần để giảm bớt đau đớn, híp mắt hỏi ngược lại.

"Ừ ừ." Hạ Hoàng Tuyền gật đầu, nói, "Tôi nhìn thấy anh sẽ yêu thảm tôi, luôn luôn yêu đến mức điên cuồng không thể kiềm chế, sau đó lại bi kịch bị tôi đá. Bởi vì thật sự rất đáng thương, đáng thương đến mức ngay cả tôi cũng không nhịn được mà đồng tình, cho nên mới luôn luôn mang theo anh." Nói tới đây, cô thở dài, "Đây là nguyên nhân vì sao trước đây anh hỏi tôi không nói thật, sao có thể nói ra được chứ. . ." Lắc đầu liên tục.

Tiếng nói vừa ngừng, giữa hai người lâm vào sự im lặng ngắn ngủi.

Người đánh vỡ im lặng là Thương Bích Lạc, hắn đột nhiên vươn tay ra, xoa gương mặt mịn màng của Hạ Hoàng Tuyền: "Tôi sẽ yêu cô?"

Khi hắn tiếp xúc, Hạ Hoàng Tuyền bỗng nổi da gà, theo bản năng muốn hất ra, lại đột nhiên nghĩ nếu làm như vậy thì sẽ thua, vì thế kiên trì gật đầu nói: "Đúng vậy."

"Tôi sẽ yêu cô đến mức điên cuồng không thể kiềm chế?"

"Đúng vậy."

"Ha ha. . ."

"Anh cười cái gì? Không tin?"

"Không, hoàn toàn ngược lại." Thương Bích Lạc cười cong mắt, nói, "Tôi vô cùng chờ mong một ngày này sẽ đến." Nếu nó thật sự tới.

". . . . . ." Người này, đùa với hắn thật sự không vui chút nào!

Hạ Hoàng Tuyền hừ khẽ một tiếng, bên tai đột nhiên truyền đến tiếng bước chân, là Ngôn Tất Hành đã trở lại sao? Không, cảm giác không giống, cô vội vã muốn đứng dậy, lại bi kịch phát hiện sợi tóc buông xuống cuốn lấy khuy áo trước ngực Thương Bích Lạc, vừa mới gỡ ra, cửa xe đã bị kéo mở, ánh sáng bất thình lình bắn vào, ngay khi cô híp mắt lại theo bản năng, một giọng nói truyền đến.

"Hoàng Tuyền em ở đây. . . Hai người đang làm cái gì?!"

". . . . . ." Cảm giác như bắt gian tại giường này là sao?!

[1] Người vui với việc giúp người như Lôi Phong.

Chapter
1 Chương 1: Thế giới khác vĩnh viễn thay đổi tam quan (1)
2 Chương 2: Hắn cho rằng mình là Vô Tình sao? [2]
3 Chương 3: Boss là tên khốn đổi trắng thay đen
4 Chương 4: Ai là bạn gái của hắn chứ
5 Chương 5: Ai muốn lên giường với mi
6 Chương 6: Đúng là có nhu cầu sinh lý
7 Chương 7: Mi làm ta thấy ghê tởm, ta làm mi thấy ghê tởm
8 Chương 8: Tôi sẽ không chịu trách nhiệm
9 Chương 9: Không phải là boss mà là thú cưng
10 Chương 10: Xúc xích cũng là thứ quan trọng
11 Chương 11: Cô không biêt lí do ngày đó
12 Chương 12: Boss là đồ biến thái
13 Chương 13: Đến một chén canh vợ người
14 Chương 14: Da mặt dày cứu vớt thế giới
15 Chương 15: Không vui liền đánh BOSS
16 Chương 16: Bỏ xuống yêu hận
17 Chương 17: Đồ khốn, ngây người đi
18 Chương 18: Về vấn đề to hay là nhỏ
19 Chương 19: Đến cho chúng ta bắt nạt một chút
20 Chương 20: Dùng xong liền vứt thương không dậy nổi
21 Chương 21: Hôm nay mi lại bị bắt nạt
22 Chương 22: Đạt được nụ hôn của tôi
23 Chương 23: Lại có mục tiêu mới
24 Chương 24: Thần tiến triển thương không dậy nổi
25 Chương 25: Trúc mã của thanh mai
26 Chương 26: Đúng vậy, chào đại vương
27 Chương 27: Tôi đã thấy được tương lai
28 Chương 28: Chào chú, tạm biệt chú
29 Chương 29: Cướp quái là không thể
30 Chương 30: Chiếm tiện nghi sẽ bị đánh nha
31 Chương 31: Chết cũng đừng hòng chạy
32 Chương 32: Cậu là bạn của tôi
33 Chương 33: Muốn một cái ôm không?
34 Chương 34: Biết ấm giường, cầu bao dưỡng
35 Chương 35: Cùng cái phòng nào
36 Chương 36: Mấy p?
37 Chương 37: Đầu giường đánh nhau
38 Chương 38: Anh và cô dưới ánh trăng
39 Chương 39: Bỏ trốn dưới đêm trăng
40 Chương 40: Tôi là sói anh là bối
41 Chương 41: Hay cho một đôi dã uyên ương
42 Chương 42: Thì ra là rung động
43 Chương 43: Si hán chính là anh
44 Chương 44: Hậu cung nhiều cũng thật phiền
45 Chương 45: Hoàng hậu nương nương cần được an ủi
46 Chương 46: Tôi jump cô cũng phải jump
47 Chương 47: Tôi thích em
48 Chương 48: Rốt cuộc ai mới là thợ săn
49 Chương 49: Người sắt đá cũng có nhu tình
50 Chương 50: Sắc sói và cừu non
51 Chương 51: Người trôi nổi trên đám mây
52 Chương 52: Tư vị tình yêu, nụ hôn và nước mắt
53 Chương 53: Tôi không chơi với anh
54 Chương 54: Ra ngoài sao không đưa tôi theo
55 Chương 55: Không phục thì đến cắn tôi đi
56 Chương 56: Đây tuyệt đối không phải một gia đình hài hòa
57 Chương 57: Anh không sao là tốt rồi
58 Chương 58: Không phải đùa giỡn mà là thích
59 Chương 59: Đây là tình yêu đích thực ư?
60 Chương 60: Nắm tay em mới có thể ngủ
61 Chương 61: Hắn chính là người đàn ông như thế
62 Chương 62: Thương công chúa và chú lùn Ngôn
63 Chương 63: Thay đổi suy nghĩ vì em
64 Chương 64: Anh muốn em...
65 Chương 65: Đập chết anh!!!
66 Chương 66: Mọi người đều bị chơi hỏng rồi
67 Chương 67: Vú em và tiểu hộ sĩ
68 Chương 68: Nhảy ra zombie hoang dại
69 Chương 69: Nháy mắt đó, cõi lòng rung động
70 Chương 70: Em vẫn có thể ôm anh
71 Chương 71: Sữa chua trái cây
72 Chương 72: Anh rốt cuộc là ai?
73 Chương 73: Đàn ông khi ghen thật hết cách
74 Chương 74: Da mặt dày không biết xấu hổ, không có tiết tháo*
75 Chương 75: Chiến tranh lạnh cũng cần lý do?
76 Chương 76: Không phải thừa tướng mà là hoàng hậu
77 Chương 77: Trên người có tình mẹ
78 Chương 78: Vâng đại tỷ, chào đại tỷ
79 Chương 79: Cha ở trên trời
80 Chương 80: Quần cũng cởi rồi lại cho tôi xem cái này?!
81 Chương 81: Ai mới là người thắng cuối cùng?
82 Chương 82: Em là bảo bối của anh
83 Chương 83: Sao tôi lại thích anh cơ chứ?!
Chapter

Updated 83 Episodes

1
Chương 1: Thế giới khác vĩnh viễn thay đổi tam quan (1)
2
Chương 2: Hắn cho rằng mình là Vô Tình sao? [2]
3
Chương 3: Boss là tên khốn đổi trắng thay đen
4
Chương 4: Ai là bạn gái của hắn chứ
5
Chương 5: Ai muốn lên giường với mi
6
Chương 6: Đúng là có nhu cầu sinh lý
7
Chương 7: Mi làm ta thấy ghê tởm, ta làm mi thấy ghê tởm
8
Chương 8: Tôi sẽ không chịu trách nhiệm
9
Chương 9: Không phải là boss mà là thú cưng
10
Chương 10: Xúc xích cũng là thứ quan trọng
11
Chương 11: Cô không biêt lí do ngày đó
12
Chương 12: Boss là đồ biến thái
13
Chương 13: Đến một chén canh vợ người
14
Chương 14: Da mặt dày cứu vớt thế giới
15
Chương 15: Không vui liền đánh BOSS
16
Chương 16: Bỏ xuống yêu hận
17
Chương 17: Đồ khốn, ngây người đi
18
Chương 18: Về vấn đề to hay là nhỏ
19
Chương 19: Đến cho chúng ta bắt nạt một chút
20
Chương 20: Dùng xong liền vứt thương không dậy nổi
21
Chương 21: Hôm nay mi lại bị bắt nạt
22
Chương 22: Đạt được nụ hôn của tôi
23
Chương 23: Lại có mục tiêu mới
24
Chương 24: Thần tiến triển thương không dậy nổi
25
Chương 25: Trúc mã của thanh mai
26
Chương 26: Đúng vậy, chào đại vương
27
Chương 27: Tôi đã thấy được tương lai
28
Chương 28: Chào chú, tạm biệt chú
29
Chương 29: Cướp quái là không thể
30
Chương 30: Chiếm tiện nghi sẽ bị đánh nha
31
Chương 31: Chết cũng đừng hòng chạy
32
Chương 32: Cậu là bạn của tôi
33
Chương 33: Muốn một cái ôm không?
34
Chương 34: Biết ấm giường, cầu bao dưỡng
35
Chương 35: Cùng cái phòng nào
36
Chương 36: Mấy p?
37
Chương 37: Đầu giường đánh nhau
38
Chương 38: Anh và cô dưới ánh trăng
39
Chương 39: Bỏ trốn dưới đêm trăng
40
Chương 40: Tôi là sói anh là bối
41
Chương 41: Hay cho một đôi dã uyên ương
42
Chương 42: Thì ra là rung động
43
Chương 43: Si hán chính là anh
44
Chương 44: Hậu cung nhiều cũng thật phiền
45
Chương 45: Hoàng hậu nương nương cần được an ủi
46
Chương 46: Tôi jump cô cũng phải jump
47
Chương 47: Tôi thích em
48
Chương 48: Rốt cuộc ai mới là thợ săn
49
Chương 49: Người sắt đá cũng có nhu tình
50
Chương 50: Sắc sói và cừu non
51
Chương 51: Người trôi nổi trên đám mây
52
Chương 52: Tư vị tình yêu, nụ hôn và nước mắt
53
Chương 53: Tôi không chơi với anh
54
Chương 54: Ra ngoài sao không đưa tôi theo
55
Chương 55: Không phục thì đến cắn tôi đi
56
Chương 56: Đây tuyệt đối không phải một gia đình hài hòa
57
Chương 57: Anh không sao là tốt rồi
58
Chương 58: Không phải đùa giỡn mà là thích
59
Chương 59: Đây là tình yêu đích thực ư?
60
Chương 60: Nắm tay em mới có thể ngủ
61
Chương 61: Hắn chính là người đàn ông như thế
62
Chương 62: Thương công chúa và chú lùn Ngôn
63
Chương 63: Thay đổi suy nghĩ vì em
64
Chương 64: Anh muốn em...
65
Chương 65: Đập chết anh!!!
66
Chương 66: Mọi người đều bị chơi hỏng rồi
67
Chương 67: Vú em và tiểu hộ sĩ
68
Chương 68: Nhảy ra zombie hoang dại
69
Chương 69: Nháy mắt đó, cõi lòng rung động
70
Chương 70: Em vẫn có thể ôm anh
71
Chương 71: Sữa chua trái cây
72
Chương 72: Anh rốt cuộc là ai?
73
Chương 73: Đàn ông khi ghen thật hết cách
74
Chương 74: Da mặt dày không biết xấu hổ, không có tiết tháo*
75
Chương 75: Chiến tranh lạnh cũng cần lý do?
76
Chương 76: Không phải thừa tướng mà là hoàng hậu
77
Chương 77: Trên người có tình mẹ
78
Chương 78: Vâng đại tỷ, chào đại tỷ
79
Chương 79: Cha ở trên trời
80
Chương 80: Quần cũng cởi rồi lại cho tôi xem cái này?!
81
Chương 81: Ai mới là người thắng cuối cùng?
82
Chương 82: Em là bảo bối của anh
83
Chương 83: Sao tôi lại thích anh cơ chứ?!