Chương 17: Đồ khốn, ngây người đi

Trong trạm xăng rộng rãi, vang vọng tiếng khóc của trẻ con, âm thanh này xen lẫn với tiếng mưa bên ngoài, hợp thành một làn điệu làm cho lòng người nghe chua xót.

"Ba ba. . . Mẹ. . ."

Cả người Nhâm Cường đầy xăng và máu tươi, lẳng lặng đi đến bên cạnh đứa trẻ đang nức nở, vươn tay khoát lên đầu hắn, xoa nhẹ, thấp giọng nói gì đó, trong nháy mắt, tiếng mưa rơi bỗng vang to hơn, Lưu Lỗi cũng rống lên, do đó Hạ Hoàng Tuyền không nghe rõ cuối cùng Nhâm Cường nói gì, nhưng tiếng khóc của đứa nhỏ đã dần dần ngừng lại.

Hạ Hoàng Tuyền không tận mắt thấy Nhâm Cường chết đi, có lẽ đây là sự kiêu ngạo cuối cùng của người đàn ông kia, cô còn nhớ rõ trước khi đi, hắn nói với Lưu Lỗi "Thật xin lỗi, Lỗi Tử, thiếu chút nữa đã quên cậu" rồi sau đó dùng dao găm mà La Hiểu Ngọc lưu lại, giải thoát cho người đã hoàn toàn biến thành quái vật kia, sau đó, hắn cầm lấy một cái ô, cười nhìn bọn họ, xoay người đi vào màn mưa.

Sáng sớm hôm sau, hai người bắt đầu rời đi.

Trong lòng Hạ Hoàng Tuyền có chút phiền muộn, rõ ràng chỉ qua một buổi tối mà thôi, vậy mà đã xảy ra nhiều chuyện như vậy.

"Làm sao vậy? Ngủ không ngon."

Cô mệt mỏi nhìn Thương Bích Lạc: "Chỉ có kẻ không chịu để tâm như anh mới có thể ngủ ngon."

"Thực ra tôi cũng rất buồn."

". . . . . ." Khóe mắt Hạ Hoàng Tuyền giật giật, vươn tay không hề khách khí nhéo má đối phương, "Trước khi nói lời này thì ít nhất anh cũng đừng cười nữa!"

"Nhâm Cường cũng đã nói cô đừng bắt nạt tôi." Boss không hổ là boss, cho dù mặt sắp bị nhéo tới biến hình, vẫn có thể nở nụ cười như trước, tuy rằng nó đã trở nên vặn vẹo, "Sau một hôm mà cô đã đổi ý, không tốt lắm đâu!"

Không đề cập tới tối hôm qua thì còn được, vừa nhắc tới Hạ Hoàng Tuyền liền trở nên cáu kỉnh: "Dong dài! Tối hôm qua chỉ có một mình anh nói 'được' thôi! Tôi không hề đồng ý với việc gì cả!"

Thương Bích Lạc rầu rĩ thở dài: "Haiz, phụ nữ, tên của các người là lừa gạt."

"Câm miệng!" Không ổn rồi, người này ngày càng da dày thịt béo, cũng ngày càng hiểu được tra tấn thần kinh của cô như thế nào, chậc, thật sự là đáng ghét!

"Suỵt." Thương boss ra hiệu cô đừng lên tiếng, Hạ Hoàng Tuyền nhìn chăm chú vào bé trai ngủ say bên cạnh hắn, lườm hắn rồi rụt tay lại.

Đêm qua Tiểu Chân khóc rồi ngủ quên, Hạ Hoàng Tuyền lấy chăn đắp cho hắn rồi bế tới chỗ mà mình ngủ, tự cô tìm chỗ khác ở tạm một đêm, nói thật, cô không biết chăm sóc đứa nhỏ như thế nào, hơn nữa tên Thương Bích Lạc này ngoại trừ ăn ngủ cũng phải làm chút việc, vì thế trọng trách "Trông đứa nhỏ" liền giao cho hắn —d∞đ∞l∞q∞đ— cảm giác hiền thê lương mẫu loại hình hắc ám này là sao?

Nhưng mà. . . Hạ Hoàng Tuyền nhìn về phía khuôn mặt nhỏ nhắn non nớt của bé trai đang ngủ say, ánh mắt nhu hòa, thốt ra: "Cho dù là thế giới gì, đứa nhỏ chính là hi vọng."

"A. . ." Thương Bích Lạc cười nhẹ, "Cô cũng muốn trở thành Nhâm Cường sao?"

"Làm sao có thể?" Hạ Hoàng Tuyền đáp, "Tôi chính là tôi, vĩnh viễn không thể trở thành người giống hắn, cho dù có cố gắng cũng không thể. Nhưng mà, cũng có việc mà tôi có thể làm được."

Mặt Thương Bích Lạc không có biểu cảm gì, đôi mắt lại trầm xuống, cô nhất định không biết, khi cô nói ra những lời này, trên mặt có vẻ hồn nhiên như đứa trẻ khoe ra vật báu, đồng thời lại có sự kiêu ngạo khi kỵ sĩ khải hoàn, tuy rằng như là đang nói "Tôi không thể biến thành người khác", nhưng thực ra giống như đang nói cho người khác biết "Ai cũng không thể thay đổi tôi, cho dù thế giới thay đổi cũng không", cỡ nào hồn nhiên cỡ nào kiêu ngạo, làm cho người ta muốn nhìn xem cô có thể thực hiện lời hứa của mình hay không, lại kìm lòng không được muốn phá vỡ sự khẳng định kia, để cô rơi vào. . .

"Bốp!"

Một cú đánh vào đầu ngắt dòng suy nghĩ của Thương Bích Lạc, hắn ngẩng đầu, thấy Hạ Hoàng Tuyền nghiêng đầu cười lạnh nhìn mình, miệng lộ ra hai chiếc răng khểnh: "Còn dám nghĩ lung tung, có tin tôi đánh anh không?"

". . . . . ." Không phải là vấn đề có tin hay không, cô đã đánh rồi đấy thôi.

"Đừng hiểu lầm, tôi không đọc được suy nghĩ, nhưng vừa rồi cả người nổi da gà, cho nên khẳng định là lỗi của anh!"

". . . Cho dù tôi không làm gì, cũng đều là tôi sai phải không?"

"Hả?" Hạ Hoàng Tuyền kinh ngạc, "Khi nào thì chỉ số thông minh của anh cao như vậy rồi?"

"Cô định lên đường bằng xe gì?" Trước hiện thực thảm thiết, Thương Bích Lạc không hề có tiết tháo, quyết đoán chuyển đề tài.

"Xe gì?"

"Xe việt dã không chứa nổi vật tư dư thừa."

"Ừm. . ." Em gái Hoàng Tuyền vuốt cằm suy xét một lát, sau đó chạy đến cạnh xe tải rồi mở thùng xe sau, bên trong đúng là có không ít vật tư: xăng, gạo, đệm chăn... Nếu bỏ đi thì thật đáng tiếc, đợi chút!

Cô nhớ ra, xem kỹ kích thước của xe vận tải, lại quay đầu nhìn xe việt dã, gật đầu, hạ quyết định.

Sắp xếp lại vật tư trên xe, cô lại chạy đến cạnh xe việt dã, hỏi: "Dựa theo trọng lượng của xe tải, có thể đặt chiếc xe này lên sao?"

". . . Trên lý luận là có thể, nhưng cô định làm thế nào. . ." Thương Bích Lạc còn chưa nói xong, chỉ cảm thấy cả người nhẹ bẫng, một giây sau, rời tầm mắt, nếu lúc này Hạ Hoàng Tuyền nhìn hắn, sẽ vô cùng mỹ mãn khi phát hiện —d∞đ∞◘l∞q∞đ— mặt boss dại ra, đây thực ra không phải là lỗi của hắn, người bình thường sẽ đều khiếp sợ được chứ?!

Tuy rằng đã biết sức của cô khác hẳn người thường, nhưng mà, chỉ bằng hai tay đã nâng lên được một chiếc xe việt dã chứa đầy vật tư. . . Cũng quá khoa trương rồi!

Sự thật là, Hạ Hoàng Tuyền cũng hơi kinh ngạc, khi vừa đến thế giới này, ban đầu bởi vì không khống chế được sức lực, ăn không ít đau khổ, trải qua một thời gian luyện tập cô mới khống chế được, nhưng dần dần cũng quen mỗi lần chỉ dùng ít sức, không biết được lực lượng tối đa của mình.

Cho nên vừa rồi cô đột nhiên có ý nghĩ như vậy, thực ra cũng chỉ làm thử xem, không ngờ. . . Thật sự thành công rồi. . . Thật quá vô lý!

Cho nên nói, ngay cả cô cũng bị lực lượng của mình dọa đến được chứ?! Nói đi thì nói lại, nếu biết sức lực lớn như vậy còn chém zombie làm cái lông gì, đánh bay toàn bộ là được!

Bất tri bất giác, dường như cô lại mở ra cánh cửa của thế giới mới, từ đây đi lên con đường "Quái lực nữ" không đường về. . .

Cho đến khi cả người cả xe bị nhét vào trong khoang xe tải, Thương Bích Lạc mới hồi thần, không thể tin nhìn về phía cô gái vừa lên xe vừa đấm vai, chỉ thấy cô thấp giọng oán giận: "Thật nặng, anh có thể ăn ít hơn được chứ?"

". . . . . ." Không, cho dù hắn ăn ít hơn, cũng không có ảnh hưởng gì lớn tới tổng trọng lượng của xe việt dã —d∞♠đ∞l∞q∞đ— đợi đã, sao hắn có thể nghiêm túc suy xét về vấn đề này.

Bệnh độc ngu xuẩn quả nhiên sẽ truyền nhiễm.

Thương Bích Lạc xoa trán, hắn cảm thấy mình cần chút thời gian, nhưng Hạ Hoàng Tuyền có bao giờ theo ý hắn? Cô không hề khách khí mở cửa xe, một tay kéo Thương boss ra, quơ quơ giống như con rối, thanh niên lần đầu tiên hiểu ra sự nguy hiểm sau động tác thường xuyên làm này, không hề nghi ngờ, chỉ cần cô thích, tùy thời có thể lay hắn đến tan xương.

Thực ra hắn suy nghĩ nhiều quá, Hạ Hoàng Tuyền chỉ chuyển hắn tới chỗ tay lái của xe tải mà thôi, xe việt dã cô đã không dám lái, huống chi là xe tải cỡ lớn này. Kéo Thương Bích Lạc vào chỗ xong, cô nghĩ nghĩ, lại về khoang xe sau, cẩn thận ôm lấy bé trai đang ngủ say, nguyên nhân là khi xe chạy thì phải khóa khoang sau, bên trong tối đen như mực.

So sánh với việc này, tuy rằng ngủ ở ghế lái không quá thoải mái, nhưng ít ra, khi tỉnh lại hắn cũng sẽ thấy —— một khung cảnh tươi sáng.

Chapter
1 Chương 1: Thế giới khác vĩnh viễn thay đổi tam quan (1)
2 Chương 2: Hắn cho rằng mình là Vô Tình sao? [2]
3 Chương 3: Boss là tên khốn đổi trắng thay đen
4 Chương 4: Ai là bạn gái của hắn chứ
5 Chương 5: Ai muốn lên giường với mi
6 Chương 6: Đúng là có nhu cầu sinh lý
7 Chương 7: Mi làm ta thấy ghê tởm, ta làm mi thấy ghê tởm
8 Chương 8: Tôi sẽ không chịu trách nhiệm
9 Chương 9: Không phải là boss mà là thú cưng
10 Chương 10: Xúc xích cũng là thứ quan trọng
11 Chương 11: Cô không biêt lí do ngày đó
12 Chương 12: Boss là đồ biến thái
13 Chương 13: Đến một chén canh vợ người
14 Chương 14: Da mặt dày cứu vớt thế giới
15 Chương 15: Không vui liền đánh BOSS
16 Chương 16: Bỏ xuống yêu hận
17 Chương 17: Đồ khốn, ngây người đi
18 Chương 18: Về vấn đề to hay là nhỏ
19 Chương 19: Đến cho chúng ta bắt nạt một chút
20 Chương 20: Dùng xong liền vứt thương không dậy nổi
21 Chương 21: Hôm nay mi lại bị bắt nạt
22 Chương 22: Đạt được nụ hôn của tôi
23 Chương 23: Lại có mục tiêu mới
24 Chương 24: Thần tiến triển thương không dậy nổi
25 Chương 25: Trúc mã của thanh mai
26 Chương 26: Đúng vậy, chào đại vương
27 Chương 27: Tôi đã thấy được tương lai
28 Chương 28: Chào chú, tạm biệt chú
29 Chương 29: Cướp quái là không thể
30 Chương 30: Chiếm tiện nghi sẽ bị đánh nha
31 Chương 31: Chết cũng đừng hòng chạy
32 Chương 32: Cậu là bạn của tôi
33 Chương 33: Muốn một cái ôm không?
34 Chương 34: Biết ấm giường, cầu bao dưỡng
35 Chương 35: Cùng cái phòng nào
36 Chương 36: Mấy p?
37 Chương 37: Đầu giường đánh nhau
38 Chương 38: Anh và cô dưới ánh trăng
39 Chương 39: Bỏ trốn dưới đêm trăng
40 Chương 40: Tôi là sói anh là bối
41 Chương 41: Hay cho một đôi dã uyên ương
42 Chương 42: Thì ra là rung động
43 Chương 43: Si hán chính là anh
44 Chương 44: Hậu cung nhiều cũng thật phiền
45 Chương 45: Hoàng hậu nương nương cần được an ủi
46 Chương 46: Tôi jump cô cũng phải jump
47 Chương 47: Tôi thích em
48 Chương 48: Rốt cuộc ai mới là thợ săn
49 Chương 49: Người sắt đá cũng có nhu tình
50 Chương 50: Sắc sói và cừu non
51 Chương 51: Người trôi nổi trên đám mây
52 Chương 52: Tư vị tình yêu, nụ hôn và nước mắt
53 Chương 53: Tôi không chơi với anh
54 Chương 54: Ra ngoài sao không đưa tôi theo
55 Chương 55: Không phục thì đến cắn tôi đi
56 Chương 56: Đây tuyệt đối không phải một gia đình hài hòa
57 Chương 57: Anh không sao là tốt rồi
58 Chương 58: Không phải đùa giỡn mà là thích
59 Chương 59: Đây là tình yêu đích thực ư?
60 Chương 60: Nắm tay em mới có thể ngủ
61 Chương 61: Hắn chính là người đàn ông như thế
62 Chương 62: Thương công chúa và chú lùn Ngôn
63 Chương 63: Thay đổi suy nghĩ vì em
64 Chương 64: Anh muốn em...
65 Chương 65: Đập chết anh!!!
66 Chương 66: Mọi người đều bị chơi hỏng rồi
67 Chương 67: Vú em và tiểu hộ sĩ
68 Chương 68: Nhảy ra zombie hoang dại
69 Chương 69: Nháy mắt đó, cõi lòng rung động
70 Chương 70: Em vẫn có thể ôm anh
71 Chương 71: Sữa chua trái cây
72 Chương 72: Anh rốt cuộc là ai?
73 Chương 73: Đàn ông khi ghen thật hết cách
74 Chương 74: Da mặt dày không biết xấu hổ, không có tiết tháo*
75 Chương 75: Chiến tranh lạnh cũng cần lý do?
76 Chương 76: Không phải thừa tướng mà là hoàng hậu
77 Chương 77: Trên người có tình mẹ
78 Chương 78: Vâng đại tỷ, chào đại tỷ
79 Chương 79: Cha ở trên trời
80 Chương 80: Quần cũng cởi rồi lại cho tôi xem cái này?!
81 Chương 81: Ai mới là người thắng cuối cùng?
82 Chương 82: Em là bảo bối của anh
83 Chương 83: Sao tôi lại thích anh cơ chứ?!
Chapter

Updated 83 Episodes

1
Chương 1: Thế giới khác vĩnh viễn thay đổi tam quan (1)
2
Chương 2: Hắn cho rằng mình là Vô Tình sao? [2]
3
Chương 3: Boss là tên khốn đổi trắng thay đen
4
Chương 4: Ai là bạn gái của hắn chứ
5
Chương 5: Ai muốn lên giường với mi
6
Chương 6: Đúng là có nhu cầu sinh lý
7
Chương 7: Mi làm ta thấy ghê tởm, ta làm mi thấy ghê tởm
8
Chương 8: Tôi sẽ không chịu trách nhiệm
9
Chương 9: Không phải là boss mà là thú cưng
10
Chương 10: Xúc xích cũng là thứ quan trọng
11
Chương 11: Cô không biêt lí do ngày đó
12
Chương 12: Boss là đồ biến thái
13
Chương 13: Đến một chén canh vợ người
14
Chương 14: Da mặt dày cứu vớt thế giới
15
Chương 15: Không vui liền đánh BOSS
16
Chương 16: Bỏ xuống yêu hận
17
Chương 17: Đồ khốn, ngây người đi
18
Chương 18: Về vấn đề to hay là nhỏ
19
Chương 19: Đến cho chúng ta bắt nạt một chút
20
Chương 20: Dùng xong liền vứt thương không dậy nổi
21
Chương 21: Hôm nay mi lại bị bắt nạt
22
Chương 22: Đạt được nụ hôn của tôi
23
Chương 23: Lại có mục tiêu mới
24
Chương 24: Thần tiến triển thương không dậy nổi
25
Chương 25: Trúc mã của thanh mai
26
Chương 26: Đúng vậy, chào đại vương
27
Chương 27: Tôi đã thấy được tương lai
28
Chương 28: Chào chú, tạm biệt chú
29
Chương 29: Cướp quái là không thể
30
Chương 30: Chiếm tiện nghi sẽ bị đánh nha
31
Chương 31: Chết cũng đừng hòng chạy
32
Chương 32: Cậu là bạn của tôi
33
Chương 33: Muốn một cái ôm không?
34
Chương 34: Biết ấm giường, cầu bao dưỡng
35
Chương 35: Cùng cái phòng nào
36
Chương 36: Mấy p?
37
Chương 37: Đầu giường đánh nhau
38
Chương 38: Anh và cô dưới ánh trăng
39
Chương 39: Bỏ trốn dưới đêm trăng
40
Chương 40: Tôi là sói anh là bối
41
Chương 41: Hay cho một đôi dã uyên ương
42
Chương 42: Thì ra là rung động
43
Chương 43: Si hán chính là anh
44
Chương 44: Hậu cung nhiều cũng thật phiền
45
Chương 45: Hoàng hậu nương nương cần được an ủi
46
Chương 46: Tôi jump cô cũng phải jump
47
Chương 47: Tôi thích em
48
Chương 48: Rốt cuộc ai mới là thợ săn
49
Chương 49: Người sắt đá cũng có nhu tình
50
Chương 50: Sắc sói và cừu non
51
Chương 51: Người trôi nổi trên đám mây
52
Chương 52: Tư vị tình yêu, nụ hôn và nước mắt
53
Chương 53: Tôi không chơi với anh
54
Chương 54: Ra ngoài sao không đưa tôi theo
55
Chương 55: Không phục thì đến cắn tôi đi
56
Chương 56: Đây tuyệt đối không phải một gia đình hài hòa
57
Chương 57: Anh không sao là tốt rồi
58
Chương 58: Không phải đùa giỡn mà là thích
59
Chương 59: Đây là tình yêu đích thực ư?
60
Chương 60: Nắm tay em mới có thể ngủ
61
Chương 61: Hắn chính là người đàn ông như thế
62
Chương 62: Thương công chúa và chú lùn Ngôn
63
Chương 63: Thay đổi suy nghĩ vì em
64
Chương 64: Anh muốn em...
65
Chương 65: Đập chết anh!!!
66
Chương 66: Mọi người đều bị chơi hỏng rồi
67
Chương 67: Vú em và tiểu hộ sĩ
68
Chương 68: Nhảy ra zombie hoang dại
69
Chương 69: Nháy mắt đó, cõi lòng rung động
70
Chương 70: Em vẫn có thể ôm anh
71
Chương 71: Sữa chua trái cây
72
Chương 72: Anh rốt cuộc là ai?
73
Chương 73: Đàn ông khi ghen thật hết cách
74
Chương 74: Da mặt dày không biết xấu hổ, không có tiết tháo*
75
Chương 75: Chiến tranh lạnh cũng cần lý do?
76
Chương 76: Không phải thừa tướng mà là hoàng hậu
77
Chương 77: Trên người có tình mẹ
78
Chương 78: Vâng đại tỷ, chào đại tỷ
79
Chương 79: Cha ở trên trời
80
Chương 80: Quần cũng cởi rồi lại cho tôi xem cái này?!
81
Chương 81: Ai mới là người thắng cuối cùng?
82
Chương 82: Em là bảo bối của anh
83
Chương 83: Sao tôi lại thích anh cơ chứ?!