Chương 245

Đèn phòng phẫu thuật chợt tắt.
Tô Dương Dương nhìn người được che bằng vải trắng trên giường phẳng, ngay cả sức lực giơ tay cũng không còn.
Cửa phòng phẫu thuật mở ra, mấy người nhà lao vào, nhìn thấy bác sĩ Tào được che vải trắng thì đều ngây ngẩn cả người.
Một cụ già đẩy nhân viên y tế ra, lao về phía Tô Dương Dương: “Cô hại chết con gái của tôi, cô trả lại mạng đây!”
Tô Dương Dương bị cụ già đẩy thì loạng choạng, cũng tỉnh táo hơn một chút.
Cô đưa mắt nhìn lên trên người cụ già tóc đã hoa râm.
Có ba bác sĩ tham gia phẫu thuật, cụ già này lại bắt lấy cô đầu tiên.
Tô Dương Dương nắm chặt cổ tay khô gầy của cụ già, khẽ dùng lực: “Bà buông tay ra trước!”
“Cô hại chết con gái của tôi, tôi còn không thể đòi lẽ phải!”
“Lẽ phải? Bà muốn lẽ phải gì? Con gái bà tung tin đồn về tôi trong bệnh viện, trước khi tôi tìm đến thì cô ta đã uống thuốc độc tự sát, đẩy trách nhiệm sang cho tôi! Trong mấy bác sĩ phẫu thuật bà lại bắt lấy tôi đầu tiên.

Bà à, bà đừng vừa ăn cướp vừa la làng!”
Cụ già nghe vậy thì biến sắc, buông lỏng tay ra.
Tô Dương Dương khẽ gật đầu với Tiểu Yên: “Báo cảnh sát, để cảnh sát điều tra chuyện này.”

“Vâng.”
Tiểu Yên lập tức lấy điện thoại di động ra gọi.
Bà cụ liếc nhìn Tô Dương Dương, lại liếc nhìn Tiểu Yên, sau đó nhào về phía Tiểu Yên.
Một bác sĩ nam bên cạnh Tiểu Yên nhanh tay lẹ mắt kéo Tiểu Yên ra phía sau: “Mấy người chúng tôi đều làm phẫu thuật cho bác sĩ Tào, cái chết của cô ta không liên quan đến bác sĩ Tô.

Vẫn mong người nhà bệnh nhân khống chế cảm xúc, xử lý hậu sự ổn thỏa.”
Đột nhiên bà cụ ngồi xuống, gào khóc: “Ông trời ơi, ông phải phân xử cho những người đáng thương chúng con.

Con gái của con chết không rõ ràng, con ngay cả quyền lợi chất vấn hung thủ cũng không có.

Ông trời ơi, ông mở mắt ra nhìn xem!”
Tô Dương Dương mặt không đổi sắc đi qua người bà cụ ra khỏi phòng phẫu thuật, cũng không để ý đến những lời xì xào bàn tán và chỉ chỉ trỏ trỏ kia.
——
Một tiếng sau Trình Nguyệt Như ngồi xuống đối diện Tô Dương Dương, Tô Dương Dương không ngờ người đến lại là Trình Nguyệt Như.
“Phạm vi nghiệp vụ của phân cục các cô được mở rộng?”
“Tôi nghe phân cục phụ trách bệnh viện các cô nói chuyện này liên quan đến cô, gần đây cô chạm phải thứ gì bẩn thỉu vậy, chuyện gì cũng chạy đến trên người cô.”
“Ai bảo tôi có bề ngoài người gặp người thích, hoa gặp hoa nở chứ.” Tô Dương Dương lười nhác lên tiếng, miễn cưỡng nở nụ cười.
Tiểu Yên rót một cốc nước cho Trình Nguyệt Như rồi đi ra ngoài, để lại không gian riêng cho hai người.
Trình Nguyệt Như ngửa đầu uống nước: “Bác sĩ Tào trúng độc tử vong, vừa rồi tôi xem camera giám sát của bệnh viện các cô, cô ta uống thuốc độc trước khi tiến vào văn phòng.

Từ khi cô ta đi vào đến khi cô ta đi ra, toàn bộ quá trình chỉ xảy ra trong năm phút.”
“Cô ta làm như vậy thì có ý nghĩa gì chứ? Cô ta làm việc trong bệnh viện đã nhiều năm, không phải cô ta không biết hành lang có camera giám sát, chỉ cần có camera.

Cho dù cô ta chết, tôi cũng không bị truy cứu trách nhiệm.”
Trình Nguyệt Như vuốt vuốt chiếc cốc trong tay: “Chị gái à, cô đúng là sẹo lành thì quên đau.

Cô đã quên mất một chuyện.”
“Chuyện gì?”

“Người năm ngoái cô cứu được trên đường kia, anh ta xuyên tạc ghi chép điều trị và miêu tả bệnh tình như thế nào? Anh ta rời khỏi bệnh viện dưới ánh mắt của rất nhiều người như thế nào?”
Sắc mặt Tô Dương Dương sầm lại: “Cô nói bọn họ định bắt chước chuyện kia.”
“Đúng vậy.”
“Lần này bọn họ thất bại, nguyên nhân nằm ở đâu?”
“Bọn họ không ngờ cảnh sát vào cuộc nhanh như vậy, không kịp thời xóa bỏ video.”
Tô Dương Dương gật đầu: “Cách nói này cũng rất đúng.

Nhưng còn một vấn đề, bọn họ có rất nhiều cách để giá họa cho tôi.

Rõ ràng giá họa cho tôi trước mặt nhiều người mạo hiểm hơn so với ngầm giá họa cho tôi, xác xuất thành công cũng rất thấp.”
“Đó là vì vốn dĩ bác sĩ Tào không có ý định để cô chịu oan.”
Trong đầu Tô Dương Dương vang lên câu nói ‘xin lỗi’ kia của bác sĩ Tào, trong lòng cảm thấy rất khó chịu: “Vì sao cô ta lại phải làm như vậy?”
“Tôi điều tra rồi, có người dùng tính mạng con cô ta đến uy hiếp cô ta, cô ta không muốn mất con, cũng không muốn giá họa cho cô, vì vậy lựa chọn cách này.”
“Có thể tìm được người ép cô ta làm những chuyện này không?”
“Có thể!” Trình Nguyệt Như không hề do dự nói: “So ra tôi càng muốn biết, cô không có hứng thú với thân thế của mình sao? Dường như cô rất bình tĩnh.”
“Tôi cảm thấy như bây giờ đã rất tốt rồi, tạm thời không cần thay đổi.”
Trình Nguyệt Như nhìn cô nói: “Cô quả thật rất bình tĩnh.”
“Nếu như tôi còn có anh chị em, có thể tôi sẽ muốn tìm lại ba mẹ ruột.

Nhưng tôi là con gái duy nhất, tôi cảm thấy cách tốt nhất đối với ba mẹ tôi là duy trì tình trạng hiện giờ.”
“Tùy cô, tôi đi đây, chờ tin tốt của tôi.”
“Phiền cô rồi.”
Trình Nguyệt Như xua xua tay, rời đi.
Tô Dương Dương được cảnh sát gọi đi lấy khẩu cung, bác sĩ đồng nghiệp tham gia phẫu thuật cũng đi lấy khẩu cung.
Tô Dương Dương có thể rõ ràng cảm nhận được chỉ trỏ của nhân viên y tế đối với cô.
Cho dù không có phản ứng của những người này, trong lòng cô cũng không thoải mái.
Đầu tiên là ông nội qua đời, bây giờ lại là đồng nghiệp quen thuộc chết trước mặt cô.
Dây cung trong lòng càng kéo càng chặt, cô có thể cảm giác thấy một số chuyện đang cách cô ngày một gần, nhưng cô lại không biết phản kích thế nào.
Khi xảy ra chuyện, cô chỉ có thể mau chóng xử lý, căn bản không thể xác định rõ ràng và khống chế toàn diện.

Cô luôn có cảm giác đã sắp biết sự thật rồi, cho rằng đến chuyển biến kế tiếp thì có thể nhìn thấy sự thật.
Nhưng hết lần này đến lần khác, hiện thực nói cho cô, sau khi chuyển biến vẫn chỉ là huyền bí mờ ảo.
Loại cảm giác này giống như cô dồn hết sức muốn đánh một người, nhưng hết lần này đến lần khác đều đánh vào cục bông mềm.
Cảm giác đó vô cùng khó chịu.
——
Khó khăn lắm mới nhịn được đến lúc tan làm, Tô Dương Dương lái xe không có mục đích.
Khi đi ngang qua giao lộ nào đó, cô dừng xe lại, phát hiện đó là nơi lúc trước cô cứu người bị thương nặng kia.
Tô Dương Dương xuống xe, đi đến nơi người kia nằm lúc đó rồi nhìn một lượt xung quanh.
Cô cụp mắt nghĩ đến chuyện xảy ra lúc đó, cô và Hàn Khải Uy chỉ là vô tình chọn một con đường, những người kia không thể nào biết trước, còn chuẩn bị người thương nặng ở đó chờ gài bẫy cô.
Tô Dương Dương đá đá mặt đường đã không còn vết máu từ lâu.
Đột nhiên cô ngẩng đầu nhìn, ở khúc rẽ chợt lóe qua bóng hình một người.
Cô thầm mắng một tiếng, đuổi về phía bóng người biến mất kia.
Rõ ràng người kia rất quen thuộc nơi này, đều đặc biệt chọn đường nhỏ mà chạy.
Tốc độ của Tô Dương Dương không chậm, khi người kia cách cô mười mấy mét thì nhặt một viên gạch dưới đất ném về phía lưng người kia.
Người kia bị ném trúng lưng, lảo đảo suýt ngã sấp xuống đất, rất nhanh đã đứng vững lại rồi tiếp tục chạy về phía trước.
“Đứng lại cho tôi!” Tô Dương Dương thở dồn dập, rống lên.
Khi cách người kia ngày một gần, lại bị một cánh tay cứng chắc kéo vào trong một cái sân.
Tô Dương Dương trở tay muốn đánh lại.
“Đừng nhúc nhích, là anh.”
Tay Tô Dương Dương vung giữa không trung, không dám tin quay đầu: “Anh Ninh? Tại sao anh lại ở chỗ này?”
Hơi thở Ninh Cảnh Phong hơi dồn dập, rõ ràng cũng là vừa vận động mạnh.
“Nhìn thấy em đuổi theo người ta trên đường, sợ em bị thiệt thòi nên đến xem thử.”.

Chapter
1 Chương 201: Thân Thế Của Tô Dương Dương Là Một Câu Đố
2 Chương 202: Cậu Phải Nói Cho Tôi Biết Mật Mã Thẻ Ngân Hàng A
3 Chương 203: Em Lại Gây Rắc Rối Gì Nữa Rồi
4 Chương 204: Lấy Thân Báo Đáp Cũng Được
5 Chương 205: Lúc Khoe Giàu Có Thể Bớt Huênh Hoang Chút Không
6 Chương 206: Cuối Cùng Cũng Nghe Được Một Câu Dễ Nghe Rồi
7 Chương 207: Cuộc Sống Thê Lương Biết Bao A
8 Chương 208: Tôi Cần Một Mạc Nhậm Mộ Chỉ Thuộc Về Tôi!
9 Chương 209: Bí Mật Thân Thế Của Tô Dương Dương
10 Chương 210: Dương Dương Là Con Cái Nhà Họ Trình
11 Chương 211: Sự Tình Không Có Đơn Giản Như Vậy
12 Chương 212: Đừng Chạm Vào Chiếc Eo Nhỏ Gợi Cảm Của Người Ta
13 Chương 213: Cảm Ơn Anh Tại Sao Hôn Con Trai
14 Chương 214: Cháu Có Tiền Như Vậy Chú Cũng Không Nhận Lì Xì Của Cháu
15 Chương 215: Cháu Sợ Chó
16 Chương 216: Có Người Bám Theo
17 Chương 217: Muốn Có Một Đứa Em Gái
18 Chương 218: Cố Ý Làm Khó Em
19 Chương 219: Không Cần Phải Hạ Thủ Lưu Tình
20 Chương 220: Gom Lại Một Chỗ Xử Lý Anh Ta
21 Chương 221: Ninh Duy Chết
22 Chương 222: Kiểm Tra Thi Thể Và Lời Hứa Đối Với Người Chết
23 Chương 223: Đây Là Con Đường Tốt Nhất Cho Ninh Duy
24 Chương 224: Lời Cầu Cứu Của Ninh Duy
25 Chương 225: Nhà Tang Lễ
26 Chương 226: Chuyện Xấu Xảy Ra Với Diệp Nhạc Vân
27 Chương 227: Giúp Người Khác Áp Bức
28 Chương 228: Đầu Cô Bị Úng Nước À
29 Chương 229: Chúng Ta Đi ‘lăn Giường’ Đi
30 Chương 230: Vật Chứng Trong Vườn Hoa Ninh Cảnh Phong
31 Chương 231: Quất Em Thành Con Quay
32 Chương 232: Thấy Người Khác Giới Lại Nảy Sinh Tình Yêu Của Một Người Cha
33 Chương 233: Không Có Ai Tốt Tính Hơn Em Cả
34 Chương 234: Thẩm Vấn Diệp Nhạc Vân
35 Chương 235: Cô Không Phải Con Gái Ruột Của Tô Thạch Diễn
36 Chương 236: Chúc Cô Rơi Vào Hoàn Cảnh Giống Tôi
37 Chương 237: Đừng Làm Tôi Đau Lòng
38 Chương 238: Muốn Ngủ Với Mẹ
39 Chương 239: Trả Lại Ba Tỷ Rưỡi
40 Chương 240: Ông Cụ Tô Mất
41 Chương 241
42 Chương 242
43 Chương 243
44 Chương 244
45 Chương 245
46 Chương 246
47 Chương 247
48 Chương 248
49 Chương 249
50 Chương 250
Chapter

Updated 50 Episodes

1
Chương 201: Thân Thế Của Tô Dương Dương Là Một Câu Đố
2
Chương 202: Cậu Phải Nói Cho Tôi Biết Mật Mã Thẻ Ngân Hàng A
3
Chương 203: Em Lại Gây Rắc Rối Gì Nữa Rồi
4
Chương 204: Lấy Thân Báo Đáp Cũng Được
5
Chương 205: Lúc Khoe Giàu Có Thể Bớt Huênh Hoang Chút Không
6
Chương 206: Cuối Cùng Cũng Nghe Được Một Câu Dễ Nghe Rồi
7
Chương 207: Cuộc Sống Thê Lương Biết Bao A
8
Chương 208: Tôi Cần Một Mạc Nhậm Mộ Chỉ Thuộc Về Tôi!
9
Chương 209: Bí Mật Thân Thế Của Tô Dương Dương
10
Chương 210: Dương Dương Là Con Cái Nhà Họ Trình
11
Chương 211: Sự Tình Không Có Đơn Giản Như Vậy
12
Chương 212: Đừng Chạm Vào Chiếc Eo Nhỏ Gợi Cảm Của Người Ta
13
Chương 213: Cảm Ơn Anh Tại Sao Hôn Con Trai
14
Chương 214: Cháu Có Tiền Như Vậy Chú Cũng Không Nhận Lì Xì Của Cháu
15
Chương 215: Cháu Sợ Chó
16
Chương 216: Có Người Bám Theo
17
Chương 217: Muốn Có Một Đứa Em Gái
18
Chương 218: Cố Ý Làm Khó Em
19
Chương 219: Không Cần Phải Hạ Thủ Lưu Tình
20
Chương 220: Gom Lại Một Chỗ Xử Lý Anh Ta
21
Chương 221: Ninh Duy Chết
22
Chương 222: Kiểm Tra Thi Thể Và Lời Hứa Đối Với Người Chết
23
Chương 223: Đây Là Con Đường Tốt Nhất Cho Ninh Duy
24
Chương 224: Lời Cầu Cứu Của Ninh Duy
25
Chương 225: Nhà Tang Lễ
26
Chương 226: Chuyện Xấu Xảy Ra Với Diệp Nhạc Vân
27
Chương 227: Giúp Người Khác Áp Bức
28
Chương 228: Đầu Cô Bị Úng Nước À
29
Chương 229: Chúng Ta Đi ‘lăn Giường’ Đi
30
Chương 230: Vật Chứng Trong Vườn Hoa Ninh Cảnh Phong
31
Chương 231: Quất Em Thành Con Quay
32
Chương 232: Thấy Người Khác Giới Lại Nảy Sinh Tình Yêu Của Một Người Cha
33
Chương 233: Không Có Ai Tốt Tính Hơn Em Cả
34
Chương 234: Thẩm Vấn Diệp Nhạc Vân
35
Chương 235: Cô Không Phải Con Gái Ruột Của Tô Thạch Diễn
36
Chương 236: Chúc Cô Rơi Vào Hoàn Cảnh Giống Tôi
37
Chương 237: Đừng Làm Tôi Đau Lòng
38
Chương 238: Muốn Ngủ Với Mẹ
39
Chương 239: Trả Lại Ba Tỷ Rưỡi
40
Chương 240: Ông Cụ Tô Mất
41
Chương 241
42
Chương 242
43
Chương 243
44
Chương 244
45
Chương 245
46
Chương 246
47
Chương 247
48
Chương 248
49
Chương 249
50
Chương 250