Chương 231: Quất Em Thành Con Quay

Nhà bọn họ luôn luôn nghiêm khắc với con trai, nuông chiều con gái.

Ban đầu ba của cô còn tặng cho cô và đứa em gái của cặp song sinh chưa chào đời hai chiếc khóa.

Còn em trai của cô thì có một món quà khác.
Chuyện này chỉ có gia đình họ biết, còn người ngoài hầu như không biết gì.
Thứ này sao có thể xuất hiện trong tay Ninh Duy, đã vậy còn được cô ta lặng lẽ chôn trong vườn hoa mà không ai hay biết.
Rốt cuộc cô ta tường tận chuyện này đến mức nào đây?
Nếu không có Tô Dương Dương nhắc nhở, rốt cuộc chiếc hộp này sẽ rơi vào tay ai?
Trình Nguyệt Như nghĩ tới đây liền vô cung sợ hãi.
Trương Dương nhìn thấy Trình Nguyệt Như đột nhiên thay đổi sắc mặt, anh ta vội kêu lên: "Bác sĩ Trình."
Trình Nguyệt Như miễn cưỡng chỉnh đốn lại những suy nghĩ hỗn độn trong đầu, sau đó nói: "Đội trưởng Trương, tạm thời anh đừng nói chuyện chiếc hộp này cho người khác biết được không? Tôi muốn xác nhận một chuyện trước.

Chuyện này rất có khả năng liên quan tới nhà tôi, còn có đứa em gái đã mất tích của tôi nữa.

Tôi không muốn một câu chuyện cũ sẽ làm tổn thương đến những người vô tội, đồng thời tôi cũng lo lắng cho ba mẹ của tôi sẽ vì chuyện này mà dấy lên hy vọng để rồi cuối cùng lại thất vọng giống như những lần trước."
"Tôi đưa riêng chiếc hộp này cho cô chính là có ý này."
"Cảm ơn anh.

Chờ sau khi tôi xác định xong chuyện này tôi sẽ trả vật chứng về."
"Cô cũng đừng tạo áp lực quá lớn cho bản thân.

Cô cũng biết đó là chuyện đã qua, cách hai mươi năm rồi, các người cũng nên nghĩ thoáng một chút đi."
"Chuyện này đối với nhà chúng tôi mà nói rất quan trọng.

Nó không chỉ có nghĩa là gia đình chúng tôi thiếu một người mà còn có nghĩa là có kẻ nào đó dám có những ý nghĩ xấu xa với nhà họ Trình chúng tôi."
Trương Dương biết tiếp tục khuyên cũng vô dụng cho nên anh ta không nói nữa.
Trình Nguyệt Như luôn luôn rất có chủ ý, chuyện mà cô đã quyết định sẽ khó mà thay đổi.
Huống chi chuyện này còn liên quan đến người nhà của cô.
Trình Nguyệt Như chắc chắn là người cứng rắn nhất mà anh từng gặp.
Cô có tính cách kiêu ngạo và hiếu chiến của những cô gái nhà giàu và cũng có cách làm việc độc nhất vô nhị trong số những người thuộc tầng lớp của bọn họ.
Đồng thời, bởi vì cô quanh năm điều tra phá án, cho nên sự tự tin của cô quả thật đã đạt đến trình độ siêu phàm, ngay cả đàn ông cũng không bằng.
Cô là người nói được làm được.
Đó là lý do tại sao khi tìm thấy chiếc hộp phản ứng đầu tiên của anh ta là đưa chiếc hộp này cho Trình Nguyệt Như, để sau khi cô xác nhận xong sẽ có dự định cho bước tiếp theo.
Trình Nguyệt Như lái xe rời khỏi đồn cảnh sát, cô chậm rãi lái xe trên con phố ít xe cộ qua lại một cách không mục đích.
Chiếc hộp nhỏ trong túi như một gánh nặng đè lên tim cô khiến tim cô đập nhanh hơn, lồng ngực như thắt lại.
Chiếc hộp nhỏ chỉ thuộc về một mình cô, đã mấy năm rồi cô không có mở ra.
Hai đứa trẻ này là vết sẹo không thể xóa nhòa trong gia đình bọn họ.
Năm đó khi mẹ cô sinh, bác sĩ đỡ đẻ nói cho bọn họ biết đứa trẻ kia chết vì thiếu oxy.
Đứa em trai may mắn sống sót lại bị bại liệt bẩm sinh.
Một chuyện vui nhất thời trở thành tin dữ mà bọn họ bắt buộc phải đối mặt.
Lúc đó cô vẫn còn rất nhỏ, hầu như không có ấn tượng gì đối với chuyện này.
Nhưng ba mẹ cô vẫn không cho rằng đứa bé kia đã chết.

Cho dù đã thấy thân thể nhỏ xíu của đứa bé nhưng bọn họ cũng không bao giờ tin, chỉ là bọn họ vẫn chưa tìm được manh mối nào khác.
Sau nhiều năm, đây là manh mối gần nhất.
Cô bỗng có một cảm giác rất hoảng hốt, rất không chân thực.
Cô cũng cảm thấy chuyện này khó mà tin nổi.
Sau khi điều tra quá nhiều vụ án, cô giống như các bác sĩ pháp y và cảnh sát hình sự khác đều có chứng hoang tưởng bị hại.
Trình Nguyệt Như phát hiện tâm trạng của mình càng lúc càng tán loạn, khẩn cấp dừng xe gấp trên đường.
Trình Nguyệt Như ra sức thở hổn hển, lúc cô đang muốn khởi động xe lần nữa thì tiếng chuông điện thoại vang lên.
Dãy số hiện thị trên màn hình là từ nước ngoài gọi về.
Trình Nguyệt Như nhận điện thoại: "Xin chào."
"Chị." Một giọng nam trong trẻo từ bên kia đầu điện thoại truyền tới.
Trình Nguyệt Như nhìn thời gian trên bảng điều khiển sau đó nhanh chóng đổi thành giờ nước ngoài: "Giờ không phải là lúc làm việc sao? Đồng chí Trình Giang Minh em đây là chây lười tiêu cực đấy!"
"Em ra ngoài uống cà phê, thuận tiện đàm phán luôn.

Nghe giọng điệu này của chị, chắc là bây giờ chị vẫn còn tăng ca nhỉ? Chị à, bây giờ trong nước đã hơn mười một giờ rồi đó.

Chị đây là muốn cố gắng giành giải thưởng chiến sĩ thi đua hay muốn làm gì vậy?"
"Chị đang lái xe trên đường về nhà, vốn cũng sắp về đến nhà rồi nhưng lại nhận được điện thoại của thằng nhóc cậu đấy."
"Ý của chị chính là em gọi không đúng lúc phải không?"
"Đúng vậy."
"Được rồi, em xin lỗi người chị vừa xinh đẹp lại vừa chuyên nghiệp của em."
"Bớt lắm mồm đi, em có chuyện gì nói mau."
"Không phải là nhớ chị sao? Em gọi điện thoại cho chị để nói chuyện phiếm."
"Chị rất khỏe, ba mẹ cũng rất khỏe.

Em ở nước ngoài một mình cũng phải chú ý sức khỏe."
"Lúc nào chị từ chức không làm thì lúc đó em sẽ về nhà."
"Thằng nhóc con, được đằng chân lân đằng đầu à? Mấy ngày không gặp, em cũng dám ra điều kiện với chị? Nếu có gan, sao tối qua không gọi điện thoại nói với ba? Xem ba có quất em thành con quay không?"
"Em đây không phải nhát gan sao? Chỉ dám gọi điện cho chị, để bày tỏ suy nghĩ của em thôi." Trình Giang Minh cười hì hì nói.
"Xem em có làm được không.

Em ở bên đó đừng lao lực quá đấy, có rất nhiều chuyện có thể để cho cấp dưới xử lý, đừng tự mình ôm đồm mọi việc, đừng bẽ gãy cặp chân ngắn ngủn đáng yêu của em đấy."
"Chị có thể đừng chọc vào khuyết điểm của em không? Người ta ai cũng tránh không nhắc tới vậy mà ở nhà chị cứ lải nhải với em mãi, hôm qua còn kích thích em nữa, chị không sợ tâm lý em vặn vẹo mà tự sát sao?"
"Em muốn tự sát, chị có thể chỉ cho em vô số cách, bảo đảm có thể khiến cho em tự sát vừa đẹp vừa xinh.

Cách tự tử ít được khuyến khích nhất là ngủ trên đường ray.

Từ kinh nghiệm điều tra các vụ án nhiều năm của chị, cách tự tự ngủ trên đường ray thật sự rất thê thảm, không thích hợp với thiếu niên đẹp trai như em."
"Hứ, chị là chị ruột của em sao?"
"Người có thể chịu đựng mấy kẻ xấu xa của em cả ngày thì chắc chắn phải là chị ruột của em rồi."
Trình Giang Minh nghe vậy liền bật cười ha hả, tiếng cười nhẹ nhàng khoan khoái khiến khóe miệng của Trình Nguyệt Như cũng hơi cong lên.
"Chị, em bỗng nhiên rất muốn gặp chị, tất cả phụ nữ trên thế giới này không ai thú vị như chị."
"Đó là đương nhiên, trên thế giới này chỉ có một Trình Nguyệt Như thôi đó biết không? Em có thể đi đâu tìm được người chị có một không hai như chị chứ? Ngày mai mau đặt vé, buổi tối có thể ăn cơm với chị được rồi."
"Bàn xong hợp đồng này sẽ trở về."
"Được, đừng kéo dài quá lâu, sau khi em trở về chị sẽ cho em biết một chuyện."
"Chuyện gì?"
"Tạm thời sẽ giữ bí mật, chờ em về nói sau."
"Chị, chị có thể đừng nhử mồi em được không? Hành vi này rất xấu xa đấy."
"Vậy em muốn thế nào? Cắn chị à?"
Trình Giang Minh bị bà chị không biết xấu hổ của mình đánh bại.
Nhưng người chị này cũng chính là người mà anh ta yêu thích nhất.
Nếu không phải từ nhỏ đến lớn bị người chị không biết xấu hổ này bắt nạt và khinh bỉ thì người bị bệnh bại liệt bẩm sinh như anh chắc chắn sẽ vừa tự ti lại vừa đáng thương.
Mấu chốt chính là chị của anh ta hoàn toàn không cho anh ta có cơ hội tự ti, hàng ngày vừa nhìn thấy anh ta liền khích tướng, không khích tướng thì cũng giày vò, khích cho trái tim nhỏ bé yếu đuối của anh ta cũng trở nên cực kỳ mạnh mẽ..

Chapter
1 Chương 201: Thân Thế Của Tô Dương Dương Là Một Câu Đố
2 Chương 202: Cậu Phải Nói Cho Tôi Biết Mật Mã Thẻ Ngân Hàng A
3 Chương 203: Em Lại Gây Rắc Rối Gì Nữa Rồi
4 Chương 204: Lấy Thân Báo Đáp Cũng Được
5 Chương 205: Lúc Khoe Giàu Có Thể Bớt Huênh Hoang Chút Không
6 Chương 206: Cuối Cùng Cũng Nghe Được Một Câu Dễ Nghe Rồi
7 Chương 207: Cuộc Sống Thê Lương Biết Bao A
8 Chương 208: Tôi Cần Một Mạc Nhậm Mộ Chỉ Thuộc Về Tôi!
9 Chương 209: Bí Mật Thân Thế Của Tô Dương Dương
10 Chương 210: Dương Dương Là Con Cái Nhà Họ Trình
11 Chương 211: Sự Tình Không Có Đơn Giản Như Vậy
12 Chương 212: Đừng Chạm Vào Chiếc Eo Nhỏ Gợi Cảm Của Người Ta
13 Chương 213: Cảm Ơn Anh Tại Sao Hôn Con Trai
14 Chương 214: Cháu Có Tiền Như Vậy Chú Cũng Không Nhận Lì Xì Của Cháu
15 Chương 215: Cháu Sợ Chó
16 Chương 216: Có Người Bám Theo
17 Chương 217: Muốn Có Một Đứa Em Gái
18 Chương 218: Cố Ý Làm Khó Em
19 Chương 219: Không Cần Phải Hạ Thủ Lưu Tình
20 Chương 220: Gom Lại Một Chỗ Xử Lý Anh Ta
21 Chương 221: Ninh Duy Chết
22 Chương 222: Kiểm Tra Thi Thể Và Lời Hứa Đối Với Người Chết
23 Chương 223: Đây Là Con Đường Tốt Nhất Cho Ninh Duy
24 Chương 224: Lời Cầu Cứu Của Ninh Duy
25 Chương 225: Nhà Tang Lễ
26 Chương 226: Chuyện Xấu Xảy Ra Với Diệp Nhạc Vân
27 Chương 227: Giúp Người Khác Áp Bức
28 Chương 228: Đầu Cô Bị Úng Nước À
29 Chương 229: Chúng Ta Đi ‘lăn Giường’ Đi
30 Chương 230: Vật Chứng Trong Vườn Hoa Ninh Cảnh Phong
31 Chương 231: Quất Em Thành Con Quay
32 Chương 232: Thấy Người Khác Giới Lại Nảy Sinh Tình Yêu Của Một Người Cha
33 Chương 233: Không Có Ai Tốt Tính Hơn Em Cả
34 Chương 234: Thẩm Vấn Diệp Nhạc Vân
35 Chương 235: Cô Không Phải Con Gái Ruột Của Tô Thạch Diễn
36 Chương 236: Chúc Cô Rơi Vào Hoàn Cảnh Giống Tôi
37 Chương 237: Đừng Làm Tôi Đau Lòng
38 Chương 238: Muốn Ngủ Với Mẹ
39 Chương 239: Trả Lại Ba Tỷ Rưỡi
40 Chương 240: Ông Cụ Tô Mất
41 Chương 241
42 Chương 242
43 Chương 243
44 Chương 244
45 Chương 245
46 Chương 246
47 Chương 247
48 Chương 248
49 Chương 249
50 Chương 250
Chapter

Updated 50 Episodes

1
Chương 201: Thân Thế Của Tô Dương Dương Là Một Câu Đố
2
Chương 202: Cậu Phải Nói Cho Tôi Biết Mật Mã Thẻ Ngân Hàng A
3
Chương 203: Em Lại Gây Rắc Rối Gì Nữa Rồi
4
Chương 204: Lấy Thân Báo Đáp Cũng Được
5
Chương 205: Lúc Khoe Giàu Có Thể Bớt Huênh Hoang Chút Không
6
Chương 206: Cuối Cùng Cũng Nghe Được Một Câu Dễ Nghe Rồi
7
Chương 207: Cuộc Sống Thê Lương Biết Bao A
8
Chương 208: Tôi Cần Một Mạc Nhậm Mộ Chỉ Thuộc Về Tôi!
9
Chương 209: Bí Mật Thân Thế Của Tô Dương Dương
10
Chương 210: Dương Dương Là Con Cái Nhà Họ Trình
11
Chương 211: Sự Tình Không Có Đơn Giản Như Vậy
12
Chương 212: Đừng Chạm Vào Chiếc Eo Nhỏ Gợi Cảm Của Người Ta
13
Chương 213: Cảm Ơn Anh Tại Sao Hôn Con Trai
14
Chương 214: Cháu Có Tiền Như Vậy Chú Cũng Không Nhận Lì Xì Của Cháu
15
Chương 215: Cháu Sợ Chó
16
Chương 216: Có Người Bám Theo
17
Chương 217: Muốn Có Một Đứa Em Gái
18
Chương 218: Cố Ý Làm Khó Em
19
Chương 219: Không Cần Phải Hạ Thủ Lưu Tình
20
Chương 220: Gom Lại Một Chỗ Xử Lý Anh Ta
21
Chương 221: Ninh Duy Chết
22
Chương 222: Kiểm Tra Thi Thể Và Lời Hứa Đối Với Người Chết
23
Chương 223: Đây Là Con Đường Tốt Nhất Cho Ninh Duy
24
Chương 224: Lời Cầu Cứu Của Ninh Duy
25
Chương 225: Nhà Tang Lễ
26
Chương 226: Chuyện Xấu Xảy Ra Với Diệp Nhạc Vân
27
Chương 227: Giúp Người Khác Áp Bức
28
Chương 228: Đầu Cô Bị Úng Nước À
29
Chương 229: Chúng Ta Đi ‘lăn Giường’ Đi
30
Chương 230: Vật Chứng Trong Vườn Hoa Ninh Cảnh Phong
31
Chương 231: Quất Em Thành Con Quay
32
Chương 232: Thấy Người Khác Giới Lại Nảy Sinh Tình Yêu Của Một Người Cha
33
Chương 233: Không Có Ai Tốt Tính Hơn Em Cả
34
Chương 234: Thẩm Vấn Diệp Nhạc Vân
35
Chương 235: Cô Không Phải Con Gái Ruột Của Tô Thạch Diễn
36
Chương 236: Chúc Cô Rơi Vào Hoàn Cảnh Giống Tôi
37
Chương 237: Đừng Làm Tôi Đau Lòng
38
Chương 238: Muốn Ngủ Với Mẹ
39
Chương 239: Trả Lại Ba Tỷ Rưỡi
40
Chương 240: Ông Cụ Tô Mất
41
Chương 241
42
Chương 242
43
Chương 243
44
Chương 244
45
Chương 245
46
Chương 246
47
Chương 247
48
Chương 248
49
Chương 249
50
Chương 250