Chương 121: Tương tư đêm Trung thu

Sunlia - DĐLQĐ

Vầng trăng tròn trịa, từ từ dâng lên. trăng tròn sáng trong giống như một viên ngọc treo trên ngọn cây liễu.

Lê sao và Yến nhi bày  hương án ở trước Tây Hoa Thính. Trên hương án, tất cả đều là cống phẩm thời tiết thủy quả. Lê Sao quỳ gối, thành kính lạy Nguyệt Thần trước hương án khói lượn lờ. Lê sao lạy Nguyệt thần xong, kêu Lê Thải Nhi đang ngồi ngẩn người ở dưới mái hiên: "Thải Nhi, con cũng tới đây bái cúng đi! Lạy một cái, Nguyệt thần sẽ phù hộ con!"

Lòng của Lê Thải Nhi tràn đầy phiền muộn, từ từ đứng lên. Nàng nhẹ nhàng đi tới trước hương án, quỳ xuống trên bồ đoàn. Nàng chắp tay trước ngực, thành kính quỳ lạy. Hai hàng nước mắt trong suốt, theo gương mặt của nàng đẹp đẽ chảy xuống.

Trăng treo trên cành liễu, người hẹn sau hoàng hôn.

Ngày hội Trung thu vốn là ngày đoàn viên. Nàng lê Thải Nhi lại như chim nhạn cô đơn, một mình quanh quẩn, một mình gào thét. Nàng có thể lựa chọn rời đi Long phụng ngọc, nàng có thể lựa chọn rời đi cái đất thị phi đó. Nhưng mà, nàng lại không có cách nào ngăn cản nàng nhớ nhung người nam nhân kia. cho tới bây giờ Nàng cũng không biết, tương tư sẽ làm người ta đau khổ như vậy. Nó tựa như con kiến gặm thức ăn, trong lòng đau đớn không dứt, ngứa ngáy khó nhịn.

Kể từ lúc nàng tách khỏi Long Phụng Ngọc, giờ nào khắc nào nàng cũng nhớ tới hắn, một màn hắn cứu nàng từ trong miệng hổ lúc nào cũng xuất hiện trong đầu Lê Thải Nhi. Có lúc, Lê Thải Nhi thậm chí oán hận mình quá kiêu ngạo. Tại sao phải quan tâm hắn có thị thiếp không? Tại sao phải lựa chọn tách hắn ra? Tại sao phải chịu đựng cảm giác chia lìa và nỗi khổ tương tư này?

Có rất nhiều lúc, nàng muốn mang Yến nhi trở về Ngọc Vương Phủ. Đáng tiếc, nàng suy nghĩ 1000 lần một vạn lần như vậy, nhưng thủy chung không hành động. Nếu nàng chạy trở lại, nàng làm gì còn mặt mũi nào mà trở về? Nếu đi về thì nàng phải tự bào chữa thế nào? Nàng đối mặt hắn và thị thiếp của hắn kiểu gì? Không được, nàng rất nhớ hắn nhưng cũng không thể trở về! Nàng niệm tình hắn thì cũng không thể sống chung một mái nhà cùng với thị thiếp ác độc kia của hắn.

"Nguyệt Thần, trong cuộc sống, tại sao lại xuất hiện cách sống nam tôn nữ ti, chế độ đa thê? Tại sao không thể có loại tình cảm tương khính như tân, đôi bên thân mật? Tại sao ta thương hắn, thế nhưng hắn lại không thể giống như ta yêu hắn mà yêu ta?" Lê Thải Nhi vừa quỳ lạy, vừa âm thầm chất vấn Nguyệt Thần. Nàng nhớ người nam nhân kia, nhớ đến điên cuồng. Người nam nhân kia, có thể cũng nhớ nàng như vậy không? Lê Thải Nhi lắc đầu một cái, cười thầm mình ngu.

Nếu như Long Phụng Ngọc nhớ nàng thì làm sao hắn lại không đến thăm nàng chứ?

Có lẽ, hắn thích Âu Dương Phi đã mất hơn. Có lẽ, hắn còn đang đắm chìm trong nỗi đau khi Âu Dương Phi mất đi mà không thể tự thoát ra được! Có lẽ, trong diendanleequydonn ngày hội thu này, hắn cũng không hề nhớ đến Lê Thải Nhi nàng. Hắn vốn không hiểu được nàng cô đơn chiếc bóng, hắn vốn không hiểu rõ sự cô độc tịch mịch của nàng. Hắn càng sẽ không biết, nàng điên cuồng nhớ nhung hắn như vậy!

Một áng mây thổi qua, che vầng trăng tròn đi. Giống như nó cũng không có cách nào trả lời Lê Thải Nhi mà cảm thấy xấu hổ không dứt.

Lê Thải Nhi bái xong, đứng lên đi về phía hậu hoa viên. Lê Sao nhìn bóng lưng tịch mịch của Lê Thải Nhi, trong lòng cũng không nhịn được khổ sở thay cho chủ tử của nàng. Nàng đưa cho Yến nhi một ánh mắt, nhắc nàng đi theo tiểu thư.

"Tiểu thư, tiểu thư, ngài chờ ta một chút." Yến nhi đuổi theo Lê Thải Nhi, tới cửa vườn hoa. Lê Thải Nhi quay người lại, ngăn trở Yến nhi đi theo: "Yến nhi, không cần đi theo ta. Ta muốn một mình yên lặng một chút, ngươi đi trở về đi."

Yến nhi bất đắc dĩ, chỉ đành phải xoay người đi về. Không ngờ, lại xui xẻo đụng vào một người. Nàng ngẩng đầu nhìn lên, người này lại là Ngọc Vương gia. Ở trong lòng của Yến nhi không nhịn được vui mừng: "Vương gia, sao ngài lại tới đây?"

Vương gia tới, bệnh tương tư của tiểu thư nàng chắc sẽ khỏi.

Long Phụng Ngọc không trả lời mà hỏi lại: "Tiểu thư đâu?"

"Tiểu thư quá nhớ Ngọc Vương Gia nên tâm tình buồn bực. một mình ngài ấy đi dạo trong hậu hoa viên, còn không cho ta theo." Yến nhi dẩu môi, uất ức nói.

Lời của Yến nhi khiến Long Phụng Ngọc trở nên kích động! Nha đầu này nhớ hắn? Nàng nhớ hắn, tại sao còn muốn hành hạ hắn, rời khỏi hắn?

Long Phụng Ngọc lướt qua Yến nhi, đi vào hậu hoa viên. Long Phụng Ngọc vừa đi vào hoa viên, đã thấy bóng dáng gầy yếu trên xích đu. Lê Thải Nhi đang đưa lưng về phía hắn, ngồi ở trên xích đu từ từ qua lại. Váy áo bồng bềnh, đón gió nhảy múa.

Tâm của Long Phụng Ngọc cuồng loạn không dứt.

Những ngày này, hắn quá bận rộn những chuyện khác. Hắn vẫn đè nén mình, không nghĩ đến Lê Thải Nhi. Một bên hắn xử lý hậu sự của Âu Dương Phi, vừa xử lý chuyện tình của phủ Thừa Tướng. Hắn thu thập đủ chứng cứ đắc tội của phủ Thừa Tướng, lúc mang binh xông vào Vinh phủ, người trong phủ Thừa tướng đã sớm đi hết, vườn không nhà trống. Vinh Lệ và Tiểu Phượng chẳng biết đã đi đâu. Quản gia Vinh Lâm lấy một khoản, bỏ trốn mất dạng. Bọn hạ nhân cũng vớt chút chỗ tốt rồi bỏ chạy tán loạn. Thứ duy nhất còn lại trong Vinh phủ chính là linh đường và linh cữu của Vinh Bưu và Vinh lão phu nhân, còn có đình viện, lầu các to lớn.

Ngày hôm qua, hắn mới xử lý xong tang sự của Âu Dương Phi. Hôm nay, giải quyết xong tất cả mọi chuyện. Trong ngày hội Trung Thu này, hắn không thể kiềm được nhớ nàng. Vì vậy, hắn lập tức mang theo thị vệ, tới đón nàng trở về phủ.

Long Phụng Ngọc kìm nén hơi thở và tâm tư cuồng loạn của mình lại, hắn nhẹ nhàng đi tới, đến đứng phía sau Lê Thải Nhi. Hắn đang suy nghĩ làm sao mở miệng thì giọng nói tịch mịch của Lê Thải Nhi vang lên. Hơn nữa, còn mang theo một chút nghẹn ngào: "Yến nhi, ta không phải đã nói, không cần ngươi đi theo hay sao? Ngươi trở về đi, để một mình ta yên lặng một chút."

"Làm sao vậy? Tại sao không để cho Yến nhi đi theo?" Long Phụng Ngọc đưa tay kéo chiếc xích đu, làm nó dừng lại. Hắn thấy rõ hai vai của Lê Thải Nhi đang run rẩy. Nàng từ từ quay đầu lại, nhìn thẳng hắn. Trong đôi mắt đẹp kia, tràn đầy nước mắt. Tròng mắt bị nước mắt chảy qua rất sáng ngời và mỹ lệ. Từ đáy con ngươi của nàng, một luồng tia sáng kỳ dị chiếu ra.

Chapter
1 Chương 1
2 Chương 2: Chỉ phúc vi hôn
3 Chương 3: Khăn thêu
4 Chương 4: Xông cung
5 Chương 5: Điều kiện hà khắc
6 Chương 6: Nhận lệnh yết kiến
7 Chương 7: Kinh thành đệ nhất mỹ nhân
8 Chương 8: Mỹ nhân tâm
9 Chương 9: Tiên tử nhân gian
10 Chương 10: Rước dâu
11 Chương 11: Kiệu hoa gặp nhau
12 Chương 12: Bái đường nghi thức
13 Chương 13: Phượng Nghi uyển
14 Chương 14: Nội tâm mỹ nhân
15 Chương 15: Động phòng cô đơn với ánh đèn
16 Chương 16: Xấu xí cho kỳ nhân
17 Chương 17: Thị vệ tỉ mỉ
18 Chương 18: Cung đình chỉ trích
19 Chương 19: Vinh Lệ Nhi chịu nhục
20 Chương 20: Ly trà phong ba
21 Chương 21: Thải nhi bị thương
22 Chương 22: Cự tuyệt phân li giải phẫu
23 Chương 23: Cự tuyệt phân li giải phẫu 2
24 Chương 24: Dung nhan khuynh quốc
25 Chương 25: Lần đầu làm cha
26 Chương 26: Mệnh tiểu phúc mỏng
27 Chương 27: Tiếng đàn lúc nửa đêm
28 Chương 28: Một hòn đá hạ hai con chim
29 Chương 29: Thăm người thân phủ Thừa Tướng
30 Chương 30: Tiểu vương gia chết bất đắc kỳ tử
31 Chương 31: Tra rõ hung thủ
32 Chương 32: Tra rõ hung thủ 2
33 Chương 33: Tra rõ hung thủ 3
34 Chương 34: Tra rõ hung thủ 4
35 Chương 35: Tra rõ hung thủ 5
36 Chương 36: Soát người (1)
37 Chương 37: Soát người (2)
38 Chương 38: Hoàng hậu giá lâm
39 Chương 39: Địa lao
40 Chương 40: Địa lao (2)
41 Chương 41: Thẩm vấn ban đêm
42 Chương 42: Yêu cầu hưu thư
43 Chương 43: Yêu cầu hưu thư (2)
44 Chương 44: Không cho khách vào nhà
45 Chương 45: Linh tiền đọ sức
46 Chương 46: Bất tỉnh trong mưa
47 Chương 47: Thái tử
48 Chương 48: Thái Tử Phi ngang ngược
49 Chương 49: Đại náo Khôn Ninh cung
50 Chương 50: Đại náo Khôn Ninh cung (2)
51 Chương 51: Đại náo Khôn Ninh cung (3)
52 Chương 52: Ý chỉ
53 Chương 53: Tiếng tiêu
54 Chương 54: Ghen
55 Chương 55: Viên phòng
56 Chương 56: Viên phòng 2
57 Chương 57: Viên phòng 3
58 Chương 58: Viên phòng 4
59 Chương 59: Kẻ nghe lén 1
60 Chương 60: Kẻ nghe lén 2
61 Chương 61: Thỉnh cầu của Thái tử
62 Chương 62: Tỉ võ ở giáo trường
63 Chương 63: Dung mạo thật của giai nhân
64 Chương 64: Dung mạo thật của giai nhân 2
65 Chương 65: Dung mạo thật của giai nhân 3
66 Chương 66: Sư tử hà đông gào thét
67 Chương 67: Thái tử phi giá lâm
68 Chương 68: Thái tử phi giá lâm 2
69 Chương 69: Thái tử phi giá lâm 3
70 Chương 70: Mật thư
71 Chương 71: Mật thư 2
72 Chương 72: Vương phi bị ám sát
73 Chương 73: Vương phi bị đâm 2
74 Chương 74: Vương phi bị đâm 3
75 Chương 75: Thăm viếng
76 Chương 76: Thăm viếng 2
77 Chương 77: Thăm viếng 3
78 Chương 78: Xem kịch
79 Chương 79: Hỉ mạch
80 Chương 80: Hỉ mạch 2
81 Chương 81: Hỉ mạch 3
82 Chương 82: Hỉ mạch 4
83 Chương 83: Chân dung
84 Chương 84: Thổ huyết trong mưa
85 Chương 85: Con của chúng ta
86 Chương 86: Bệnh lao phổi
87 Chương 87: Kể chuyện xưa
88 Chương 88: Tự rước lấy nhục
89 Chương 89: Người trong lòng
90 Chương 90: Thống khổ của tình yêu
91 Chương 91: Hiểu lầm
92 Chương 92: Chuyện ma quái(1)
93 Chương 93: Chuyện ma quái (2)
94 Chương 94: Chuyện ma quái 3
95 Chương 95: Thử dò xét cõi lòng
96 Chương 96: Chúc thọ Mộ Dung Quốc
97 Chương 97: Ngày giỗ
98 Chương 98: Ngày giỗ 2
99 Chương 99: Trong núi gặp nạn(2)
100 Chương 100: Mất trí nhớ
101 Chương 101: Mất trí nhớ Ghen
102 Chương 102: Sinh non
103 Chương 103: Tự sát
104 Chương 104: Ghen tức
105 Chương 105: Trở về phủ
106 Chương 106: Cường thưởng dân nữ
107 Chương 107: Được cứu
108 Chương 108: Không lấy thiếp nữa
109 Chương 109: Hưu thư
110 Chương 110: Hưu thư 2
111 Chương 111: Lòng trả thù
112 Chương 112: Hành thích
113 Chương 113: Hành thích 2
114 Chương 114: Tố cáo
115 Chương 115: Bức họa bị hủy
116 Chương 116: Nửa cuốn họa trục
117 Chương 117
118 Chương 118: Áp trại phu nhân
119 Chương 119: Lý quý phi
120 Chương 120: Trở về
121 Chương 121: Tương tư đêm Trung thu
122 Chương 122: Tương tư đêm Trung thu (3)
Chapter

Updated 122 Episodes

1
Chương 1
2
Chương 2: Chỉ phúc vi hôn
3
Chương 3: Khăn thêu
4
Chương 4: Xông cung
5
Chương 5: Điều kiện hà khắc
6
Chương 6: Nhận lệnh yết kiến
7
Chương 7: Kinh thành đệ nhất mỹ nhân
8
Chương 8: Mỹ nhân tâm
9
Chương 9: Tiên tử nhân gian
10
Chương 10: Rước dâu
11
Chương 11: Kiệu hoa gặp nhau
12
Chương 12: Bái đường nghi thức
13
Chương 13: Phượng Nghi uyển
14
Chương 14: Nội tâm mỹ nhân
15
Chương 15: Động phòng cô đơn với ánh đèn
16
Chương 16: Xấu xí cho kỳ nhân
17
Chương 17: Thị vệ tỉ mỉ
18
Chương 18: Cung đình chỉ trích
19
Chương 19: Vinh Lệ Nhi chịu nhục
20
Chương 20: Ly trà phong ba
21
Chương 21: Thải nhi bị thương
22
Chương 22: Cự tuyệt phân li giải phẫu
23
Chương 23: Cự tuyệt phân li giải phẫu 2
24
Chương 24: Dung nhan khuynh quốc
25
Chương 25: Lần đầu làm cha
26
Chương 26: Mệnh tiểu phúc mỏng
27
Chương 27: Tiếng đàn lúc nửa đêm
28
Chương 28: Một hòn đá hạ hai con chim
29
Chương 29: Thăm người thân phủ Thừa Tướng
30
Chương 30: Tiểu vương gia chết bất đắc kỳ tử
31
Chương 31: Tra rõ hung thủ
32
Chương 32: Tra rõ hung thủ 2
33
Chương 33: Tra rõ hung thủ 3
34
Chương 34: Tra rõ hung thủ 4
35
Chương 35: Tra rõ hung thủ 5
36
Chương 36: Soát người (1)
37
Chương 37: Soát người (2)
38
Chương 38: Hoàng hậu giá lâm
39
Chương 39: Địa lao
40
Chương 40: Địa lao (2)
41
Chương 41: Thẩm vấn ban đêm
42
Chương 42: Yêu cầu hưu thư
43
Chương 43: Yêu cầu hưu thư (2)
44
Chương 44: Không cho khách vào nhà
45
Chương 45: Linh tiền đọ sức
46
Chương 46: Bất tỉnh trong mưa
47
Chương 47: Thái tử
48
Chương 48: Thái Tử Phi ngang ngược
49
Chương 49: Đại náo Khôn Ninh cung
50
Chương 50: Đại náo Khôn Ninh cung (2)
51
Chương 51: Đại náo Khôn Ninh cung (3)
52
Chương 52: Ý chỉ
53
Chương 53: Tiếng tiêu
54
Chương 54: Ghen
55
Chương 55: Viên phòng
56
Chương 56: Viên phòng 2
57
Chương 57: Viên phòng 3
58
Chương 58: Viên phòng 4
59
Chương 59: Kẻ nghe lén 1
60
Chương 60: Kẻ nghe lén 2
61
Chương 61: Thỉnh cầu của Thái tử
62
Chương 62: Tỉ võ ở giáo trường
63
Chương 63: Dung mạo thật của giai nhân
64
Chương 64: Dung mạo thật của giai nhân 2
65
Chương 65: Dung mạo thật của giai nhân 3
66
Chương 66: Sư tử hà đông gào thét
67
Chương 67: Thái tử phi giá lâm
68
Chương 68: Thái tử phi giá lâm 2
69
Chương 69: Thái tử phi giá lâm 3
70
Chương 70: Mật thư
71
Chương 71: Mật thư 2
72
Chương 72: Vương phi bị ám sát
73
Chương 73: Vương phi bị đâm 2
74
Chương 74: Vương phi bị đâm 3
75
Chương 75: Thăm viếng
76
Chương 76: Thăm viếng 2
77
Chương 77: Thăm viếng 3
78
Chương 78: Xem kịch
79
Chương 79: Hỉ mạch
80
Chương 80: Hỉ mạch 2
81
Chương 81: Hỉ mạch 3
82
Chương 82: Hỉ mạch 4
83
Chương 83: Chân dung
84
Chương 84: Thổ huyết trong mưa
85
Chương 85: Con của chúng ta
86
Chương 86: Bệnh lao phổi
87
Chương 87: Kể chuyện xưa
88
Chương 88: Tự rước lấy nhục
89
Chương 89: Người trong lòng
90
Chương 90: Thống khổ của tình yêu
91
Chương 91: Hiểu lầm
92
Chương 92: Chuyện ma quái(1)
93
Chương 93: Chuyện ma quái (2)
94
Chương 94: Chuyện ma quái 3
95
Chương 95: Thử dò xét cõi lòng
96
Chương 96: Chúc thọ Mộ Dung Quốc
97
Chương 97: Ngày giỗ
98
Chương 98: Ngày giỗ 2
99
Chương 99: Trong núi gặp nạn(2)
100
Chương 100: Mất trí nhớ
101
Chương 101: Mất trí nhớ Ghen
102
Chương 102: Sinh non
103
Chương 103: Tự sát
104
Chương 104: Ghen tức
105
Chương 105: Trở về phủ
106
Chương 106: Cường thưởng dân nữ
107
Chương 107: Được cứu
108
Chương 108: Không lấy thiếp nữa
109
Chương 109: Hưu thư
110
Chương 110: Hưu thư 2
111
Chương 111: Lòng trả thù
112
Chương 112: Hành thích
113
Chương 113: Hành thích 2
114
Chương 114: Tố cáo
115
Chương 115: Bức họa bị hủy
116
Chương 116: Nửa cuốn họa trục
117
Chương 117
118
Chương 118: Áp trại phu nhân
119
Chương 119: Lý quý phi
120
Chương 120: Trở về
121
Chương 121: Tương tư đêm Trung thu
122
Chương 122: Tương tư đêm Trung thu (3)