Chương 108: Không lấy thiếp nữa

Sunlia - 

Trong lòng Long Phụng Ngọc không nhịn được chấn động. 

Kể từ sau khi mất trí nhớ, nha đầu này càng ngày càng trở nên cá tính! Nàng như vậy, làm cho người ta cảm nhận thấy một cảm giác chân thật hơn. Nàng trước kia giống như một tòa băng sơn lạnh lùng cao ngạo, d1dlqdd từ chối người ngoài ngàn dặm. Bây giờ lại như một ngọn núi lửa nhiệt tình cuồng dại, vả lại mang theo tâm trạng nữ nhi ghen tức.

Long Phụng Ngọc cúi đầu nhìn Lê Thải Nhi một chút, lộ ra một nụ cười: "Nàng đã không hy vọng ta tam thê tứ thiếp, vậy ta vĩnh viễn đều sẽ không cưới thiếp nữa. Cả đời này, cũng sẽ không!"

Thật ra thì, nếu như Lê Thải Nhi không nói chuyện này, Long Phụng Ngọc cũng không muốn lấy thiếp nữa. Hài tử kia chết non, Lê Thải Nhi bị đâm, Vinh Lệ sanh non, Âu Dương Phi cắt cổ tự sát, làm cho hắn cảm nhận sâu sắc máu tanh thê thiếp tranh đoạt tình cảm. Ngay cả Lê Thải Nhi bị cướp, nói không dddllqqqd chừng cũng là do một tay Vinh Lệ thao túng. Bây giờ cảnh ngộ lộn xộn, thê thảm như vậy, nếu hắn còn không hiểu thì đúng là một đại ngốc rồi.

Trước kia cố ý lấy thiếp là vì trả thù phản kháng hôn nhân phụ hoàng áp đặt cho hắn. Bây giờ, Lê Thải Nhi đã thừa nhận tình cảm của hắn, hắn còn có lý do gì lấy thiếp nữa? Hắn chỉ bảo vệ một người là nàng, an an ổn ổn sống qua ngày, cũng đã rất thỏa mãn rồi.

Trong mắt của Lê Thải Nhi thoáng qua một tia vui mừng. Trong nháy mắt, lại biến mất. Hắn chỉ là không lấy thiếp, bên cạnh hắn vẫn còn có Vinh Lệ mà! Nếu như Vinh Lệ là hạng người lương thiện, nàng còn có thể suy tính trở về cùng hắn. Nhưng Vinh Lệ tâm địa độc ác như vậy, nàng mới không muốn sống chung một mái nhà với Vinh Lệ lòng dạ rắn rết! "Vương Gia, ta vẫn muốn về phủ tướng quân ở một thời gian ngắn."

"Tại sao? Tại sao còn muốn trở về?" Long Phụng Ngọc nhìn thấy vẻ mặt quả quyết của Lê Thải Nhi, trong lòng rất không vui. Hắn thật lòng với nàng như vậy, tại sao nàng còn phải trở về? Tại sao còn muốn thoát đi khỏi hắn? Chẳng lẽ là nàng không thấy một mảnh thành tâm và cuồng dại của mình?

"Không tại sao cả? Chỉ là nhớ cha mẹ một chút!" Trong lòng Lê Thải Nhi có chút không thoải mái. Người nam nhân này cũng không biết ý nghĩ trong lòng mình. Nàng là vì Vinh Lệ, mới cam nguyện rời khỏi Ngọc vương phủ đấy!

Nha đầu này, tại sao cố ý phải đi về? Chẳng lẽ là hôm nay nàng bị cảnh máu tanh kia dọa sợ? Chẳng lẽ là nàng sợ Vinh Lệ tính toán đến trên đầu của nàng? Nghĩ tới đây, Long Phụng Ngọc không khăng khăng ép Lê Thải Nhi trở về Ngọc vương phủ cùng hắn nữa. Nếu nàng muốn về phủ tướng quân, thì để cho nàng trở về ở vài ngày đi!

Mấy ngày nay, hắn muốn vội vàng tổ chức tang lễ Âu Dương Phi. Đoán chừng, cũng không có thời gian làm bạn với nàng! Chờ hắn xử lý hoàn tất chuyện trong nhà xong, rồi đi phủ tướng quân đón nàng trở lại cũng không muộn.

"Nàng đã muốn về phủ tướng quân, vậy nàng đi trở về đi!" Long Phụng Ngọc cố ý giận tái mặt, lạnh lùng nói. Hắn vừa nhìn sắc trời bên ngoài, lại nhìn nằm vinh bưu trên đất một chút, trong lòng không bao giờ nguyện ý ở lại chỗ này sunlia nữa. Hắn hướng về phía bên ngoài, lớn tiếng hô: "Yến nhi, Yến nhi."

Tay Yến nhi nâng một bộ nữ trang mới tinh, bước nhanh vào. Nàng vừa phục vụ Lê Thải Nhi thay quần áo, vừa len lén nhìn tiểu thư và Vương Gia. Bộ mặt Vương gia âm trầm, trên mặt tiểu thư mang theo vẻ uất ức. Đây là làm sao? Chẳng lẽ là hai người cãi nhau?

Lê Thải Nhi vừa thay quần áo, trong lòng nói không ra mất mác. Mặc dù là nàng phải về nhà mẹ, nhưng khi hắn thật đồng ý nàng đi, trong lòng của nàng thế nhưng vô cùng khổ sở. Nàng hy vọng dường nào hắn giữ lại nàng! Nhưng mà hắn nhưng không có!

Lê Thải Nhi mặc quần áo tử tế, đi theo Yến nhi đi ra khỏi gian phòng này. Lúc Long Phụng Ngọc đi ra lại đá thi thể vinh bưu một cước. Rồi sau đó lộ vẻ tức giận đi theo ra ngoài.

Long Phụng Ngọc đi ra sân, phân phó Phùng Vịnh nói: "Phùng thị vệ, Vinh Bưu làm chuyện xấu xa, ngươi đều ghi trong sổ, báo lên cho Lại bộ. Tất sunlia đ cả các cô gái cướp được, cũng thả nàng ra về nhà. Lúc các nàng đi, cho mỗi người một trăm lạng bạc ròng làm bồi thường tinh thần. Bạc này lấy từ phủ dịch nha môn Trương Mục đi!"

"Dạ, Vương gia!" Phùng Vịnh khom người, thái độ cực kỳ cung kính.

Các cô gái vây xem xung quanh, phần lớn là bị Vinh Bưu cướp về. Bọn họ nghe được lời của vương gia, cũng cảm động quỳ trên mặt đất, dập đầu cảm ơn Long Phụng Ngọc! "Cám ơn Vương gia! Vương gia thiên tuế thiên thiên tuế."

Trong lòng Long Phụng Ngọc không có cảm giác. Vương triều Long Vũ có quan viên như vậy, thật sự là sỉ nhục! Hắn là hoàng tử của vương triều Long Vũ, đáng lý nên nói xin lỗi với người bị hại, làm sao có thể tiếp nhận các nàng quỳ bái! Hắn phất tay một cái, không hề nói gì, mang theo Lê Thải Nhi đi ra khỏi phủ dịch nha môn. Yến nhi và Vu Thừa Phong còn có vài thị vệ đều cùng đi!

Ngoài Phủ dịch nha môn tụ tập rất nhiều người xem náo nhiệt.

Bọn họ thấy Lê Thải Nhi, đều rối rít nghị luận: "Trời ạ, đây chính là nha đầu xấu xí  của phủ tướng quân đó sao?"

"Cái gì mà nha đầu xấu xí, rõ ràng là một mỹ nhân tuyệt sắc!"

" Sắc quỷ Vinh Bưu này, thấy người đẹp như vậy, không cướp nàng đi mới là lạ đó. Trước kia hắn cướp nữ nhân đều là bình dân bách tính. Lần này, cư nhiên cướp Vương phi của Ngọc Vương Phủ. Ta nghĩ là hắn chán sống rồi!"

"Khó tránh, Vinh Bưu này đã bị Ngọc Vương gia giải quyết tại chỗ rồi!"

Lê Thải Nhi nghe mọi người nghị luận, trong lòng không khỏi hồ nghi. trước kia Nàng rất xấu sao? Bằng không, những người này sao lại nói nàng là nha đầu xấu xí?

Nghe được mọi người nghị luận, sắc mặt của Long Phụng Ngọc càng ngày càng khó coi!

Đường đường Vương Gia của vương triều Long Vũ, vương phi lại bị kẻ xấu cướp đi, việc này đích xác không phải là một chuyện vinh dự. Nhưng mà hắn lại không có biện pháp chặn miệng của mọi người lại. Hắn ngẩng đầu nhìn Lê Thải Nhi một chút d4dl9d, trong lòng không nhịn được phát ra một tiếng thở dài. Nha đầu này thực là làm hắn khó xử! Cũng không biết chuyện gì xảy ra, hắn không cách nào giận nàng!

Khi màn đêm buông xuống, đoàn người Lê Thải Nhi đã trở lại phủ tướng quân. Lúc này, trong phủ tướng quân, còn không biết chuyện Lê Thải Nhi bị bắt đi. Yến nhi vốn là đi phủ tướng quân báo tin, trên đường nhận được tờ giấy, thị vệ mang theo roi thúc ngựa chạy tới chỗ Long Phụng Ngọc. Bọn họ không để ý đi phủ tướng quân, trực tiếp tiến đến phủ dịch nha môn.

Chapter
1 Chương 1
2 Chương 2: Chỉ phúc vi hôn
3 Chương 3: Khăn thêu
4 Chương 4: Xông cung
5 Chương 5: Điều kiện hà khắc
6 Chương 6: Nhận lệnh yết kiến
7 Chương 7: Kinh thành đệ nhất mỹ nhân
8 Chương 8: Mỹ nhân tâm
9 Chương 9: Tiên tử nhân gian
10 Chương 10: Rước dâu
11 Chương 11: Kiệu hoa gặp nhau
12 Chương 12: Bái đường nghi thức
13 Chương 13: Phượng Nghi uyển
14 Chương 14: Nội tâm mỹ nhân
15 Chương 15: Động phòng cô đơn với ánh đèn
16 Chương 16: Xấu xí cho kỳ nhân
17 Chương 17: Thị vệ tỉ mỉ
18 Chương 18: Cung đình chỉ trích
19 Chương 19: Vinh Lệ Nhi chịu nhục
20 Chương 20: Ly trà phong ba
21 Chương 21: Thải nhi bị thương
22 Chương 22: Cự tuyệt phân li giải phẫu
23 Chương 23: Cự tuyệt phân li giải phẫu 2
24 Chương 24: Dung nhan khuynh quốc
25 Chương 25: Lần đầu làm cha
26 Chương 26: Mệnh tiểu phúc mỏng
27 Chương 27: Tiếng đàn lúc nửa đêm
28 Chương 28: Một hòn đá hạ hai con chim
29 Chương 29: Thăm người thân phủ Thừa Tướng
30 Chương 30: Tiểu vương gia chết bất đắc kỳ tử
31 Chương 31: Tra rõ hung thủ
32 Chương 32: Tra rõ hung thủ 2
33 Chương 33: Tra rõ hung thủ 3
34 Chương 34: Tra rõ hung thủ 4
35 Chương 35: Tra rõ hung thủ 5
36 Chương 36: Soát người (1)
37 Chương 37: Soát người (2)
38 Chương 38: Hoàng hậu giá lâm
39 Chương 39: Địa lao
40 Chương 40: Địa lao (2)
41 Chương 41: Thẩm vấn ban đêm
42 Chương 42: Yêu cầu hưu thư
43 Chương 43: Yêu cầu hưu thư (2)
44 Chương 44: Không cho khách vào nhà
45 Chương 45: Linh tiền đọ sức
46 Chương 46: Bất tỉnh trong mưa
47 Chương 47: Thái tử
48 Chương 48: Thái Tử Phi ngang ngược
49 Chương 49: Đại náo Khôn Ninh cung
50 Chương 50: Đại náo Khôn Ninh cung (2)
51 Chương 51: Đại náo Khôn Ninh cung (3)
52 Chương 52: Ý chỉ
53 Chương 53: Tiếng tiêu
54 Chương 54: Ghen
55 Chương 55: Viên phòng
56 Chương 56: Viên phòng 2
57 Chương 57: Viên phòng 3
58 Chương 58: Viên phòng 4
59 Chương 59: Kẻ nghe lén 1
60 Chương 60: Kẻ nghe lén 2
61 Chương 61: Thỉnh cầu của Thái tử
62 Chương 62: Tỉ võ ở giáo trường
63 Chương 63: Dung mạo thật của giai nhân
64 Chương 64: Dung mạo thật của giai nhân 2
65 Chương 65: Dung mạo thật của giai nhân 3
66 Chương 66: Sư tử hà đông gào thét
67 Chương 67: Thái tử phi giá lâm
68 Chương 68: Thái tử phi giá lâm 2
69 Chương 69: Thái tử phi giá lâm 3
70 Chương 70: Mật thư
71 Chương 71: Mật thư 2
72 Chương 72: Vương phi bị ám sát
73 Chương 73: Vương phi bị đâm 2
74 Chương 74: Vương phi bị đâm 3
75 Chương 75: Thăm viếng
76 Chương 76: Thăm viếng 2
77 Chương 77: Thăm viếng 3
78 Chương 78: Xem kịch
79 Chương 79: Hỉ mạch
80 Chương 80: Hỉ mạch 2
81 Chương 81: Hỉ mạch 3
82 Chương 82: Hỉ mạch 4
83 Chương 83: Chân dung
84 Chương 84: Thổ huyết trong mưa
85 Chương 85: Con của chúng ta
86 Chương 86: Bệnh lao phổi
87 Chương 87: Kể chuyện xưa
88 Chương 88: Tự rước lấy nhục
89 Chương 89: Người trong lòng
90 Chương 90: Thống khổ của tình yêu
91 Chương 91: Hiểu lầm
92 Chương 92: Chuyện ma quái(1)
93 Chương 93: Chuyện ma quái (2)
94 Chương 94: Chuyện ma quái 3
95 Chương 95: Thử dò xét cõi lòng
96 Chương 96: Chúc thọ Mộ Dung Quốc
97 Chương 97: Ngày giỗ
98 Chương 98: Ngày giỗ 2
99 Chương 99: Trong núi gặp nạn(2)
100 Chương 100: Mất trí nhớ
101 Chương 101: Mất trí nhớ Ghen
102 Chương 102: Sinh non
103 Chương 103: Tự sát
104 Chương 104: Ghen tức
105 Chương 105: Trở về phủ
106 Chương 106: Cường thưởng dân nữ
107 Chương 107: Được cứu
108 Chương 108: Không lấy thiếp nữa
109 Chương 109: Hưu thư
110 Chương 110: Hưu thư 2
111 Chương 111: Lòng trả thù
112 Chương 112: Hành thích
113 Chương 113: Hành thích 2
114 Chương 114: Tố cáo
115 Chương 115: Bức họa bị hủy
116 Chương 116: Nửa cuốn họa trục
117 Chương 117
118 Chương 118: Áp trại phu nhân
119 Chương 119: Lý quý phi
120 Chương 120: Trở về
121 Chương 121: Tương tư đêm Trung thu
122 Chương 122: Tương tư đêm Trung thu (3)
Chapter

Updated 122 Episodes

1
Chương 1
2
Chương 2: Chỉ phúc vi hôn
3
Chương 3: Khăn thêu
4
Chương 4: Xông cung
5
Chương 5: Điều kiện hà khắc
6
Chương 6: Nhận lệnh yết kiến
7
Chương 7: Kinh thành đệ nhất mỹ nhân
8
Chương 8: Mỹ nhân tâm
9
Chương 9: Tiên tử nhân gian
10
Chương 10: Rước dâu
11
Chương 11: Kiệu hoa gặp nhau
12
Chương 12: Bái đường nghi thức
13
Chương 13: Phượng Nghi uyển
14
Chương 14: Nội tâm mỹ nhân
15
Chương 15: Động phòng cô đơn với ánh đèn
16
Chương 16: Xấu xí cho kỳ nhân
17
Chương 17: Thị vệ tỉ mỉ
18
Chương 18: Cung đình chỉ trích
19
Chương 19: Vinh Lệ Nhi chịu nhục
20
Chương 20: Ly trà phong ba
21
Chương 21: Thải nhi bị thương
22
Chương 22: Cự tuyệt phân li giải phẫu
23
Chương 23: Cự tuyệt phân li giải phẫu 2
24
Chương 24: Dung nhan khuynh quốc
25
Chương 25: Lần đầu làm cha
26
Chương 26: Mệnh tiểu phúc mỏng
27
Chương 27: Tiếng đàn lúc nửa đêm
28
Chương 28: Một hòn đá hạ hai con chim
29
Chương 29: Thăm người thân phủ Thừa Tướng
30
Chương 30: Tiểu vương gia chết bất đắc kỳ tử
31
Chương 31: Tra rõ hung thủ
32
Chương 32: Tra rõ hung thủ 2
33
Chương 33: Tra rõ hung thủ 3
34
Chương 34: Tra rõ hung thủ 4
35
Chương 35: Tra rõ hung thủ 5
36
Chương 36: Soát người (1)
37
Chương 37: Soát người (2)
38
Chương 38: Hoàng hậu giá lâm
39
Chương 39: Địa lao
40
Chương 40: Địa lao (2)
41
Chương 41: Thẩm vấn ban đêm
42
Chương 42: Yêu cầu hưu thư
43
Chương 43: Yêu cầu hưu thư (2)
44
Chương 44: Không cho khách vào nhà
45
Chương 45: Linh tiền đọ sức
46
Chương 46: Bất tỉnh trong mưa
47
Chương 47: Thái tử
48
Chương 48: Thái Tử Phi ngang ngược
49
Chương 49: Đại náo Khôn Ninh cung
50
Chương 50: Đại náo Khôn Ninh cung (2)
51
Chương 51: Đại náo Khôn Ninh cung (3)
52
Chương 52: Ý chỉ
53
Chương 53: Tiếng tiêu
54
Chương 54: Ghen
55
Chương 55: Viên phòng
56
Chương 56: Viên phòng 2
57
Chương 57: Viên phòng 3
58
Chương 58: Viên phòng 4
59
Chương 59: Kẻ nghe lén 1
60
Chương 60: Kẻ nghe lén 2
61
Chương 61: Thỉnh cầu của Thái tử
62
Chương 62: Tỉ võ ở giáo trường
63
Chương 63: Dung mạo thật của giai nhân
64
Chương 64: Dung mạo thật của giai nhân 2
65
Chương 65: Dung mạo thật của giai nhân 3
66
Chương 66: Sư tử hà đông gào thét
67
Chương 67: Thái tử phi giá lâm
68
Chương 68: Thái tử phi giá lâm 2
69
Chương 69: Thái tử phi giá lâm 3
70
Chương 70: Mật thư
71
Chương 71: Mật thư 2
72
Chương 72: Vương phi bị ám sát
73
Chương 73: Vương phi bị đâm 2
74
Chương 74: Vương phi bị đâm 3
75
Chương 75: Thăm viếng
76
Chương 76: Thăm viếng 2
77
Chương 77: Thăm viếng 3
78
Chương 78: Xem kịch
79
Chương 79: Hỉ mạch
80
Chương 80: Hỉ mạch 2
81
Chương 81: Hỉ mạch 3
82
Chương 82: Hỉ mạch 4
83
Chương 83: Chân dung
84
Chương 84: Thổ huyết trong mưa
85
Chương 85: Con của chúng ta
86
Chương 86: Bệnh lao phổi
87
Chương 87: Kể chuyện xưa
88
Chương 88: Tự rước lấy nhục
89
Chương 89: Người trong lòng
90
Chương 90: Thống khổ của tình yêu
91
Chương 91: Hiểu lầm
92
Chương 92: Chuyện ma quái(1)
93
Chương 93: Chuyện ma quái (2)
94
Chương 94: Chuyện ma quái 3
95
Chương 95: Thử dò xét cõi lòng
96
Chương 96: Chúc thọ Mộ Dung Quốc
97
Chương 97: Ngày giỗ
98
Chương 98: Ngày giỗ 2
99
Chương 99: Trong núi gặp nạn(2)
100
Chương 100: Mất trí nhớ
101
Chương 101: Mất trí nhớ Ghen
102
Chương 102: Sinh non
103
Chương 103: Tự sát
104
Chương 104: Ghen tức
105
Chương 105: Trở về phủ
106
Chương 106: Cường thưởng dân nữ
107
Chương 107: Được cứu
108
Chương 108: Không lấy thiếp nữa
109
Chương 109: Hưu thư
110
Chương 110: Hưu thư 2
111
Chương 111: Lòng trả thù
112
Chương 112: Hành thích
113
Chương 113: Hành thích 2
114
Chương 114: Tố cáo
115
Chương 115: Bức họa bị hủy
116
Chương 116: Nửa cuốn họa trục
117
Chương 117
118
Chương 118: Áp trại phu nhân
119
Chương 119: Lý quý phi
120
Chương 120: Trở về
121
Chương 121: Tương tư đêm Trung thu
122
Chương 122: Tương tư đêm Trung thu (3)