Chương 63: Dung mạo thật của giai nhân

Đã chiều tà, bầu trời ngày càng tối tăm, mây đen che mất trăng sáng. Cả vương phủ bị bao phủ trong bóng tối hắc ám.

Sau khi tan tiệc, Long Phụng Thần cùng Long Phụng Ngọc ở trong Long Phượnghiên nâng cốc nói chuyện phiếm. Long Phụng Thần hứng thú bừng bừng, Long Phụng Ngọc lại có vẻ không hào hứng. Hắn thật sự muốn tránh mặt Tháitử, rồi lại không thể không nể mặt. Thái tử là quân chủ tương lai, hắnchỉ là một thần dân. Cho dù trong lòng không vui, hắn cũng sẽ không biểu hiện ra.

"Vương đệ, người người đều hâm mộ Thái tử như ta, nhưng không một ai hiểu nỗi khổ của ta! Vì giang sơn xã tắc, vì lệnh của phụhoàng, ta cưới một công chúa thượng quốc điêu ngoa bốc đồng. Nàng mỗingày đều vênh mặt hất hàm sai khiến ta, cậy mạnh lại bá đạo. Aizz, cuộcsống như thế, khi nào thì kết thúc đây! Nếu như ông trời có thể cho tacơ hội lựa chọn, ta tình nguyện lựa chọn cô nương mình yêu mến, cùngnàng sống cuộc sống bình bình thường thường cả đời. Cho dù phải dùng hưdanh Thái tử này để trao đổi, ta cũng cam tâm tình nguyện." Sau khi uống vài ly rượu, Thái tử ngày càng nói nhiều hơn.

Trong lòng Long Phụng Ngọc cũng có chút đồng tình với người ca ca này.

Mặc dù hắn là Thái tử của Long Vũ vương triều, môt Thái tử dưới một người,trên vạn người. Thân phận tôn quý như vậy, lại không thể hành động theo ý muốn của mình, không thể sống cuộc sống mình muốn. Có lẽ, đây chính làđiều mà người có thân phận tôn quý phải thừa nhận! Ở trong triều đình,phải nhìn ánh mắt của phụ hoàng để làm việc. Đến hậu cung, còn phải bịmột nữ nhân lấn áp. Nói thật, hắn cũng thật là đáng thương!

"Thái tử, cẩn thận tai vách mạch rừng." Ngón tay của Long Phụng Ngọc chỉ ngoàicửa sổ, ý bảo Thái tử nhỏ giọng một chút!"Lời này của huynh ở chỗ đệ nói một chút thì không sao, nhưng nếu như lời này truyền tới tai phụ hoàng, sợ rằng huynh lại bị trách cứ. Huynh phải nhớ, ngàn vạn lần không đượclỗ mãng!"

"Có gì quan trọng chứ? Cùng lắm thì, phụ hoàng phế Thái tử là ta. Thay vì sống uất ức như vậy, không bằng ngả bài với phụhoàng. Nếu thật sự trở thành phế Thái tử, cuộc sống càng thoải mái."Long Phụng Thần lại uống một ly rượu, nhìn Long Phụng Ngọc chân thànhnói."Vương đệ, ta vẫn cảm thấy, đệ thích hợp làm Thái tử hơn so với ta."

"Thái tử, thần không dám!" Long Phụng Ngọc vừa nghe lời nói của Thái tử, bấtgiác kinh hãi. Chẳng lẽ, Thái tử nghĩ rằng hắn có lòng mưu phản?LongPhụng Thần cười lắc đầu, ý bảo Long Phụng Ngọc không cần kinhhoảng."Vương đệ, lời của ca ca đều là thật lòng.Thật ra thì, đệ thíchhợp làm Thái tử hơn so với ta! Ta có thể thấy điểm này, sao phụ hoànglại không thấy đây? Người kiên quyết giúp ta ngồi lên vị trí Thái tử,không sợ ta làm mất giang sơn tươi đẹp của Long Vũ vương triều sao?"

"Phụ hoàng để người nào làm Thái tử, tự có đạo lý của phụ hoàng. Từ xưa cólệ, trưởng ấu có thứ tự. Thái tử là trưởng tử của phụ hoàng, lại là concủa mẫu hậu. Thân phận tôn quý như vậy , ai có thể đánh đồng? Hôm naynhững gì Thái tử nói ở trên triều đình, Vương đệ hết sức bội phục ! Ngài có hùng tâm tráng chí như vậy, Long Vũ vương triều nhất định sẽ như mặt trời ban trưa! Tại sao đang tốt đẹp huynh lại nói lời không may nhưvậy?" Long Phụng Ngọc vừa thấy Thái tử không có ý tứ khác, chỉ là cùnghắn tâm sự đơn thuần nên cũng thả lỏng.

"Vương đệ, khả năng củata thế nào, ta vô cùng rõ ràng. Ta vốn chính là một viên gạch, cho dùgọt rũa như thế nào cũng không thành đồ ngọc được! Phụ hoàng nếu thật sự suy nghĩ cho ta thì nên buông tha cho ta. Để cho ta sống cuộc sống củamột vương gia bình thường, đây vừa là phúc phận của ta, cũng là phúc của lê dân bách tính!" Những lời này, đều xuất phát từ sâu trong lòng củaLong Phụng Thần. Tiếng nói từ sâu trong đáy lòng càng dễ làm ngươi tađồng tình. Hôm nay hắn đứng về phía phe chủ chiến, không phải vì hắn cóbản lĩnh đánh trận, hắn chỉ muốn phá vỡ cuộc sống như thế mới quyết định không nhìn sắc mặt của Mộ Dung Quân mà sống qua ngày. Nhưng đối với hắn mà nói, chiến tranh dường như quá xa vời. Nếu như thật sự xảy ra chiếntranh, hắn chắc chắn không biết nên đối phó thế nào!”

"Thái tử,huynh có người trong lòng không? Huynh thấy cô nương như thế nào mớixứng đi cùng huynh suốt cả đời?" Long Phụng Ngọc vô cùng hiếu kỳ, ngườibạn đời lí tưởng trong lòng Thái tử rốt cuộc là cô nương như thế nào?

Long Phụng Thần nâng cằm của mình lên, vẻ mặt có chút mông lung. Trong đôimắt tuấn mĩ kia tràn đầy mong mỏi cùng chờ đợi."Có lẽ ta thích một cônương giống như ta, không màng danh lợi không tranh quyền thế! Nàng phải có khí chất trang nhã cao quý, có tính cách siêu phàm thoát tục. Dungmạo có xinh đẹp hay không không quan trọng, chỉ cần tinh thông âm luật,biết đánh cờ là được! Ngắm mặt trời mọc, cầm quân cờ, dịu dàng tâm tình. Hoàng hôn ngắm mây ngũ sắc, chuyên chú thổi tiêu. Tuy là phu thê cõitrần lại như đôi thần tiên. Cô nương như vậy, mới đáng giá để ta mongđợi."

"Cô nương như vậy, chỉ sợ trên trời mới có ! Nhân gian, e làkhó tìm khó tìm rồi !" Long Phụng Ngọc bị miêu tả của Long Phụng Thầnlàm cho mê mẩn. Cô nương như vậy, đích thực là người bầu bạn lý tưởng.Đáng tiếc, trên trần thế khó có thể có cô nương như vậy!

"Không,nhân gian phải có cô nương như vậy." Trước mắt Long Phụng Thần lại xuấthiện cặp mắt trong trẻo và tiếng tiêu đẹp đẽ của Lê Thải Nhi.

Dường như là hòa cùng Long Phụng Thần, một tiếng tiêu thê mỹ nhẹ nhàng truyền tới. Cặp mắt của Long Phụng Thần không khỏi híp lại. Trên mặt là một vẻ say mê.

Ngắm mặt trời mọc, cầm quân cờ, dịu dàng tâm tình. Hoàng hôn ngắm mây ngũ sắc, chuyên chú thổi tiêu? Nhớ tới mấy câu nói đó của Long Phụng Thần, lại nghe tiếng tiêu tư biệt viện truyền đến. Sắc mặt củaLong Phụng Ngọc lập tức âm trầm xuống.

"Thái tử, sắc trời khôngcòn sớm, người nghỉ ngơi đi!" Long Phụng Ngọc đi ra ngoài cửa, nói vớitiểu thái giám đang đợi lệnh ngoài cửa."Tiểu Vân Tử, hầu hạ Thái tử gianghỉ ngơi đi!"

"Dạ, Vương gia." Tiểu Vân Tử này là thái giám bên người Thái tử. Hắn vừa trả lời vừa cung kính thi lễ với Long Phụng Ngọc.

Long Phụng Ngọc theo tiếng tiêu, đi thẳng tới biệt viện trong Long Phượnghiên. Hắn đẩy cửa bán nguyệt, nhưng cánh cửa kia đã khóa từ bên trongrồi.

Nha đầu này, thật kỳ lạ! Nữ nhân khác trông mong hắn đến, cònmong không được! Mà nàng lại sớm đóng cửa lại, ngăn không cho hắnđến.Một cánh cửa, một chiếc khóa, sao có thể thật sự ngăn cản Long Phụng Ngọc? Chỉ cần hắn muốn, chưa có thứ gì có thể ngăn được hắn!

Lật mình trên không một cái, Long Phụng Ngọc đã đứng ở trên đầu tường củabiệt viện. Thân pháp uyển chuyển tuyệt đẹp này giống như đại bằng giương cánh. Trong chủ phòng, không có đèn dầu. Trong phòng, tối đen như mực.Chỉ có tiếng tiêu kia, xuyên thấu qua bóng tối bay ra ngoài.

"Cóai không, có thích khách." Yến nhi nhìn thấy bóng người chợt lóe, khôngkhỏi kêu lên. Một cái bóng đen từ trên cây vọt ra. Hắn nhẹ nhàng nhảymột cái, liền vọt đến trước người Long Phụng Ngọc. Hai người, không nóimột lời liền quyền đấm chân đá.

Chapter
1 Chương 1
2 Chương 2: Chỉ phúc vi hôn
3 Chương 3: Khăn thêu
4 Chương 4: Xông cung
5 Chương 5: Điều kiện hà khắc
6 Chương 6: Nhận lệnh yết kiến
7 Chương 7: Kinh thành đệ nhất mỹ nhân
8 Chương 8: Mỹ nhân tâm
9 Chương 9: Tiên tử nhân gian
10 Chương 10: Rước dâu
11 Chương 11: Kiệu hoa gặp nhau
12 Chương 12: Bái đường nghi thức
13 Chương 13: Phượng Nghi uyển
14 Chương 14: Nội tâm mỹ nhân
15 Chương 15: Động phòng cô đơn với ánh đèn
16 Chương 16: Xấu xí cho kỳ nhân
17 Chương 17: Thị vệ tỉ mỉ
18 Chương 18: Cung đình chỉ trích
19 Chương 19: Vinh Lệ Nhi chịu nhục
20 Chương 20: Ly trà phong ba
21 Chương 21: Thải nhi bị thương
22 Chương 22: Cự tuyệt phân li giải phẫu
23 Chương 23: Cự tuyệt phân li giải phẫu 2
24 Chương 24: Dung nhan khuynh quốc
25 Chương 25: Lần đầu làm cha
26 Chương 26: Mệnh tiểu phúc mỏng
27 Chương 27: Tiếng đàn lúc nửa đêm
28 Chương 28: Một hòn đá hạ hai con chim
29 Chương 29: Thăm người thân phủ Thừa Tướng
30 Chương 30: Tiểu vương gia chết bất đắc kỳ tử
31 Chương 31: Tra rõ hung thủ
32 Chương 32: Tra rõ hung thủ 2
33 Chương 33: Tra rõ hung thủ 3
34 Chương 34: Tra rõ hung thủ 4
35 Chương 35: Tra rõ hung thủ 5
36 Chương 36: Soát người (1)
37 Chương 37: Soát người (2)
38 Chương 38: Hoàng hậu giá lâm
39 Chương 39: Địa lao
40 Chương 40: Địa lao (2)
41 Chương 41: Thẩm vấn ban đêm
42 Chương 42: Yêu cầu hưu thư
43 Chương 43: Yêu cầu hưu thư (2)
44 Chương 44: Không cho khách vào nhà
45 Chương 45: Linh tiền đọ sức
46 Chương 46: Bất tỉnh trong mưa
47 Chương 47: Thái tử
48 Chương 48: Thái Tử Phi ngang ngược
49 Chương 49: Đại náo Khôn Ninh cung
50 Chương 50: Đại náo Khôn Ninh cung (2)
51 Chương 51: Đại náo Khôn Ninh cung (3)
52 Chương 52: Ý chỉ
53 Chương 53: Tiếng tiêu
54 Chương 54: Ghen
55 Chương 55: Viên phòng
56 Chương 56: Viên phòng 2
57 Chương 57: Viên phòng 3
58 Chương 58: Viên phòng 4
59 Chương 59: Kẻ nghe lén 1
60 Chương 60: Kẻ nghe lén 2
61 Chương 61: Thỉnh cầu của Thái tử
62 Chương 62: Tỉ võ ở giáo trường
63 Chương 63: Dung mạo thật của giai nhân
64 Chương 64: Dung mạo thật của giai nhân 2
65 Chương 65: Dung mạo thật của giai nhân 3
66 Chương 66: Sư tử hà đông gào thét
67 Chương 67: Thái tử phi giá lâm
68 Chương 68: Thái tử phi giá lâm 2
69 Chương 69: Thái tử phi giá lâm 3
70 Chương 70: Mật thư
71 Chương 71: Mật thư 2
72 Chương 72: Vương phi bị ám sát
73 Chương 73: Vương phi bị đâm 2
74 Chương 74: Vương phi bị đâm 3
75 Chương 75: Thăm viếng
76 Chương 76: Thăm viếng 2
77 Chương 77: Thăm viếng 3
78 Chương 78: Xem kịch
79 Chương 79: Hỉ mạch
80 Chương 80: Hỉ mạch 2
81 Chương 81: Hỉ mạch 3
82 Chương 82: Hỉ mạch 4
83 Chương 83: Chân dung
84 Chương 84: Thổ huyết trong mưa
85 Chương 85: Con của chúng ta
86 Chương 86: Bệnh lao phổi
87 Chương 87: Kể chuyện xưa
88 Chương 88: Tự rước lấy nhục
89 Chương 89: Người trong lòng
90 Chương 90: Thống khổ của tình yêu
91 Chương 91: Hiểu lầm
92 Chương 92: Chuyện ma quái(1)
93 Chương 93: Chuyện ma quái (2)
94 Chương 94: Chuyện ma quái 3
95 Chương 95: Thử dò xét cõi lòng
96 Chương 96: Chúc thọ Mộ Dung Quốc
97 Chương 97: Ngày giỗ
98 Chương 98: Ngày giỗ 2
99 Chương 99: Trong núi gặp nạn(2)
100 Chương 100: Mất trí nhớ
101 Chương 101: Mất trí nhớ Ghen
102 Chương 102: Sinh non
103 Chương 103: Tự sát
104 Chương 104: Ghen tức
105 Chương 105: Trở về phủ
106 Chương 106: Cường thưởng dân nữ
107 Chương 107: Được cứu
108 Chương 108: Không lấy thiếp nữa
109 Chương 109: Hưu thư
110 Chương 110: Hưu thư 2
111 Chương 111: Lòng trả thù
112 Chương 112: Hành thích
113 Chương 113: Hành thích 2
114 Chương 114: Tố cáo
115 Chương 115: Bức họa bị hủy
116 Chương 116: Nửa cuốn họa trục
117 Chương 117
118 Chương 118: Áp trại phu nhân
119 Chương 119: Lý quý phi
120 Chương 120: Trở về
121 Chương 121: Tương tư đêm Trung thu
122 Chương 122: Tương tư đêm Trung thu (3)
Chapter

Updated 122 Episodes

1
Chương 1
2
Chương 2: Chỉ phúc vi hôn
3
Chương 3: Khăn thêu
4
Chương 4: Xông cung
5
Chương 5: Điều kiện hà khắc
6
Chương 6: Nhận lệnh yết kiến
7
Chương 7: Kinh thành đệ nhất mỹ nhân
8
Chương 8: Mỹ nhân tâm
9
Chương 9: Tiên tử nhân gian
10
Chương 10: Rước dâu
11
Chương 11: Kiệu hoa gặp nhau
12
Chương 12: Bái đường nghi thức
13
Chương 13: Phượng Nghi uyển
14
Chương 14: Nội tâm mỹ nhân
15
Chương 15: Động phòng cô đơn với ánh đèn
16
Chương 16: Xấu xí cho kỳ nhân
17
Chương 17: Thị vệ tỉ mỉ
18
Chương 18: Cung đình chỉ trích
19
Chương 19: Vinh Lệ Nhi chịu nhục
20
Chương 20: Ly trà phong ba
21
Chương 21: Thải nhi bị thương
22
Chương 22: Cự tuyệt phân li giải phẫu
23
Chương 23: Cự tuyệt phân li giải phẫu 2
24
Chương 24: Dung nhan khuynh quốc
25
Chương 25: Lần đầu làm cha
26
Chương 26: Mệnh tiểu phúc mỏng
27
Chương 27: Tiếng đàn lúc nửa đêm
28
Chương 28: Một hòn đá hạ hai con chim
29
Chương 29: Thăm người thân phủ Thừa Tướng
30
Chương 30: Tiểu vương gia chết bất đắc kỳ tử
31
Chương 31: Tra rõ hung thủ
32
Chương 32: Tra rõ hung thủ 2
33
Chương 33: Tra rõ hung thủ 3
34
Chương 34: Tra rõ hung thủ 4
35
Chương 35: Tra rõ hung thủ 5
36
Chương 36: Soát người (1)
37
Chương 37: Soát người (2)
38
Chương 38: Hoàng hậu giá lâm
39
Chương 39: Địa lao
40
Chương 40: Địa lao (2)
41
Chương 41: Thẩm vấn ban đêm
42
Chương 42: Yêu cầu hưu thư
43
Chương 43: Yêu cầu hưu thư (2)
44
Chương 44: Không cho khách vào nhà
45
Chương 45: Linh tiền đọ sức
46
Chương 46: Bất tỉnh trong mưa
47
Chương 47: Thái tử
48
Chương 48: Thái Tử Phi ngang ngược
49
Chương 49: Đại náo Khôn Ninh cung
50
Chương 50: Đại náo Khôn Ninh cung (2)
51
Chương 51: Đại náo Khôn Ninh cung (3)
52
Chương 52: Ý chỉ
53
Chương 53: Tiếng tiêu
54
Chương 54: Ghen
55
Chương 55: Viên phòng
56
Chương 56: Viên phòng 2
57
Chương 57: Viên phòng 3
58
Chương 58: Viên phòng 4
59
Chương 59: Kẻ nghe lén 1
60
Chương 60: Kẻ nghe lén 2
61
Chương 61: Thỉnh cầu của Thái tử
62
Chương 62: Tỉ võ ở giáo trường
63
Chương 63: Dung mạo thật của giai nhân
64
Chương 64: Dung mạo thật của giai nhân 2
65
Chương 65: Dung mạo thật của giai nhân 3
66
Chương 66: Sư tử hà đông gào thét
67
Chương 67: Thái tử phi giá lâm
68
Chương 68: Thái tử phi giá lâm 2
69
Chương 69: Thái tử phi giá lâm 3
70
Chương 70: Mật thư
71
Chương 71: Mật thư 2
72
Chương 72: Vương phi bị ám sát
73
Chương 73: Vương phi bị đâm 2
74
Chương 74: Vương phi bị đâm 3
75
Chương 75: Thăm viếng
76
Chương 76: Thăm viếng 2
77
Chương 77: Thăm viếng 3
78
Chương 78: Xem kịch
79
Chương 79: Hỉ mạch
80
Chương 80: Hỉ mạch 2
81
Chương 81: Hỉ mạch 3
82
Chương 82: Hỉ mạch 4
83
Chương 83: Chân dung
84
Chương 84: Thổ huyết trong mưa
85
Chương 85: Con của chúng ta
86
Chương 86: Bệnh lao phổi
87
Chương 87: Kể chuyện xưa
88
Chương 88: Tự rước lấy nhục
89
Chương 89: Người trong lòng
90
Chương 90: Thống khổ của tình yêu
91
Chương 91: Hiểu lầm
92
Chương 92: Chuyện ma quái(1)
93
Chương 93: Chuyện ma quái (2)
94
Chương 94: Chuyện ma quái 3
95
Chương 95: Thử dò xét cõi lòng
96
Chương 96: Chúc thọ Mộ Dung Quốc
97
Chương 97: Ngày giỗ
98
Chương 98: Ngày giỗ 2
99
Chương 99: Trong núi gặp nạn(2)
100
Chương 100: Mất trí nhớ
101
Chương 101: Mất trí nhớ Ghen
102
Chương 102: Sinh non
103
Chương 103: Tự sát
104
Chương 104: Ghen tức
105
Chương 105: Trở về phủ
106
Chương 106: Cường thưởng dân nữ
107
Chương 107: Được cứu
108
Chương 108: Không lấy thiếp nữa
109
Chương 109: Hưu thư
110
Chương 110: Hưu thư 2
111
Chương 111: Lòng trả thù
112
Chương 112: Hành thích
113
Chương 113: Hành thích 2
114
Chương 114: Tố cáo
115
Chương 115: Bức họa bị hủy
116
Chương 116: Nửa cuốn họa trục
117
Chương 117
118
Chương 118: Áp trại phu nhân
119
Chương 119: Lý quý phi
120
Chương 120: Trở về
121
Chương 121: Tương tư đêm Trung thu
122
Chương 122: Tương tư đêm Trung thu (3)