Chương 65: Dung mạo thật của giai nhân 3

Nước mắt khuất nhục chảy xuống theo gương mặt Lê Thải Nhi, nước mắt kia thấm ướt bàn tay đang nắm gương mặt nàng. Chạm tới nước mắt của nàng, tronglòng Long Phụng Ngọc đau đớn giống như bị một vật sắc bén đâm xuyên qua. Lửa giận kia cũng theo đó hừng hực bốc cháy.

Tại sao? Tại saomỗi khi hắn ở cùng nàng, nàng sẽ luôn không tự chủ được chảy nước mắt?Chẳng lẽ, nàng thật sự chán ghét hắn như vậy? Chẳng lẽ, ở cùng một chỗvới hắn thật sự khiến nàng khuất nhục như vậy? Trong lòng Long PhụngNgọc tràn đầy cảm giác thất bại.

Hắn không biết mình nên buôngtha cho nữ nhân này hay nên tiếp tục chinh phục? Buông tha cho nàng,trong lòng cho chút không cam, hắn cũng không có biện pháp với hạ thểđang bành trướng kia! Tiếp tục chinh phục lại có chút không đành lòng!

“ Nữ nhân đáng chết, nước mắt đáng chết” Trong lòng Long Phụng Ngọc âmthầm mắng. Nữ nhân này, có phải đã biến nước mắt trở thành vũ khí tácchiến với hắn? Chẳng lẽ, nàng muốn dùn nước mắt để lấy được sự đồng tình của hắn? Chẳng lẽ đây là một kiểu đấu tranh và phản kháng khác?

Không được!

Hắn không thể để nước mắt của một nữ nhân lừa gạt hai mắt của mình, hơn nữa nữ nhân giỏi ngụy trang này, nàng có thể ngụy trang dung nhan của mình, còn có cái gì không thể ngụy trang đây?

Hắn là nam tử hán đạitrượng phu, không thể thua dưới tay một nữ nhân. Hắn có thể thua dướitay thủ hạ Thừa Phong, nhưng không thể bại trước một nữ nhân.

Long Phụng Ngọc do dự hồi lâu, vẫn động thân tiến vào cơ thể Lê Thải Nhi.Nếu hắn muốn chinh phục trái tim của nữ nhân này, đầu tiên phải chinhphục thân thể của nàng. Một khi thân thể của nàng không muốn rời xa hắn, tư tưởng của nàng cũng sẽ bị thân thể dẫn dắt.

Hôm nay hắn dường như đã thay đổi sách lược. Hắn không còn điên cuồng cũng không hề thôbạo nữa, không áp dụng phương thức chiếm đoạt kia nữa. Hắn thả chậm tiết tấu, động tác cũng hết sức dịu dàng. Hắn nhẹ nhàng liếm đôi môi anh đào của nàng, thăm dò ngọt ngào trong miệng nàng. Hắn tựa như một người điđào kho báu, cẩn thận chỉ sợ làm hỏng bảo vật. Hắn nhẹ nhàng khám phá*** nguyên thủy sẵn có của nàng, từ từ thưởng thức*** mang đến cực hạn vuisướng( nguyên văn nhé!)

Trêu chọc của hắn giống như gió xuân,thổi mở đóa hoa chưa hoàn toàn nở rộ của nàng. Mặc dù nàng hết sức nhẫnnại nhưng vẫn từ từ có phản ứng. Chiếc lưỡi thơm tho của nàng không tụchủ được dây dưa cùng một chỗ với hắn. Thân thể của nàng dần dần mềmmại, dần dần buông lỏng. Nhiệt độ cơ thể nàng cũng từ từ tăng lên. Thânthể mềm mại không tự chủ lắc lư nghênh hợp theo luật động của hắn.

Nếu như vào giờ khắc này hắn buông nàng ra, nhất định nàng sẽ xấu hổ màchết! Hắn muốn buông nàng ra, thế nhưng thân thể cũng không chịu sự chiphối của hắn. Động tác của hắn bắt đầu khẩn cấp. Luật động kia cũng ngày càng mạnh. Du động nhanh chóng mãnh liệt kia mang nàng lên tận mâyxanh. Nàng không cách nào khống chế cực hạn vui sướng trong thân thểmình, nhẹ nhàng rên rỉ ra tiếng.

“ Thải Nhi, thích ta làm như vậy với nàng sao? Hắn nhẹ nhàng hỏi bên tai nàng. Hắn không tin, một nữnhân có thể cự tuyệt*** sung sướng. Nếu như nàng không cự tuyệt được***của hắn, vậy cũng chỉ có thể ngoan ngoãn phục tùng hắn!

Lê ThảiNhi cảm thấy thân thể của nàng chắc chắn là phản đồ. Nó phản bội tưtưởng và linh hồn của nàng, phản bội đạo đức và ý chí chiến đấu củanàng. Trong lòng của nàng tràn đầy sỉ nhục và xấu hổ. Thân thể của nàngvô sỉ yêu thích khoái cảm hắn mang lại. Nàng cảm thấy mình giống như một kĩ nữ có lương tri, một mặt xấu hổ vì việc mình làm, một mặt tham lamhưởng thụ điên cuồng sung sướng và vui vẻ mà nghề kĩ nữ mang lại.

Nước mắt của nàng lại một lần nữa rơi xuống.

Nàng rơi lệ vì linh hồn không có sự giúp đỡ, cũng rơi lệ vì thân thể bẩnthỉu của mình. Nàng không biết, nàng nên giữ vững linh hồn thánh khiếtmà cao quý, hay là thỏa mãn thân thể vô sỉ bẩn thỉu kia.

Nước mắt của nàng lại một lần nữa thấm ướt gò má của hắn

“Nước mắt đáng chết, nữ nhân đáng chết!” Long Phụng Ngọc rủa một tiếng, xuấtthủ nhanh như sấm sét, điểm huyệt ngủ của Lê Thải Nhi. Nữ nhân này, rõràng rất thích sung sướng hắn mang đến cho nàng nhưng lại quật cườngkhông chịu thừa nhận. Một lần nữa nàng chảy nước mắt, rốt cuộc là vìsao. Gặp quỷ rồi, hắn lại không thể nào đối mặt với nước mắt của nàng!Chỉ cần chạm tới nước mắt của nàng, hắn sẽ nổi điên!

Long PhụngNgọc sờ tới một bộ y phục, nhẹ nhàng phủ lên. Hắn lục lọi, đốt đèn trong phòng lên. Trong phút chốc, căn phòng sáng bừng. Hắn nhẹ nhàng đi tớitrước gương, nhìn gương mặt nhem nhuốc trước gương, không nhịn được nởmột nụ cười.

“ Nha đầu chết tiệt kia, dám lừa gạt ta!” Long Phụng Ngọc cầm lên một chiếc khăn tơ tằm, ngâm trong nước. Hắn bưng ngọn đèndầu đi tới trước giường Lê Thải Nhi. Trên gương mặt tuấn mỹ hiện lên một nụ cười gằn:” Bổn vương cũng muốn xem một chút, ngươi có dung nhantuyệt thế như thế nào mà phải dịch dung để che giấu thiên tư quốc sắc!”

Khăn lụa ẩm ướt kia nhẹ nhàng lau đi lớp ngụy trang trên mặt Lê Thải Nhi.Một mỹ nhân ngủ với dung mạo nghiêng nước nghiêng thành hiện ra trướcmặt Long Phụng Ngọc.

Da thịt không tì vết, trắng mịn như ngọc,lông mi cong cong, đôi mắt xinh đẹp nhắm chặt. Mi mắt tỉ mỉ bao chùm lên cặp mắt linh động biết nói. Chiếc mũi cao thanh tú, môi anh đào đỏ nhưtô son.

“ Nha đầu này lại có gương mặt lộng lẫy như vậy”. LongPhụng Ngọc thấy dung mạo thật của Lê Thải Nhi, không nhịn được lớn tiếng thốt lên. Bây giờ không có từ ngữ nào có thể hình dung sự khiếp sợ lúcnày của Long Phụng Ngọc.

Nha đầu xấu xí nhất kinh thành lại là một tuyệt thế giai nhân. So sánh với nàng, Vinh Lệ Nhi dó kém xa.

“ Long Phụng Ngọc, ngươi đúng là một tên ngốc!” Trong lòng Long PhụngNgọc không nhịn được bốc lên lửa giận. Chẳng trách, mẫu hậu nhìn thấydung nhan xấu xí của nàng lại không hề chán ghét! Chẳng trách Thái tửnhìn thấy nàng giống như nhìn thấy tuyệt thế mỹ nhân! Có lẽ, bọn họ đềubiết Lê Thải Nhi là một mỹ nữ. Chỉ có Long Phụng Ngọc hắn không biết sựthật này! Mà hắn lại là phu quân của nha đầu này, là người có quyền biết nàng là mỹ nhân hay kẻ xấu xí nhất, nhưng hắn lại chẳng hay biết gì!

“ Lê Thải Nhi, ngươi đã tình nguyện giả bộ xấu xí, tình nguyện bày ragương mặt xấu xí, vậy ngươi cứ tiếp tục giả trang đi” Long Phụng Ngọcmặc quần áo tử tế, nói với bên ngoài:” Lê ma ma! Lê ma ma!”

Sau một hồi tiếng bước chân, âm thanh cửa mở truyền đến

“ Vương gia có gì sai bảo?” Lê ma ma quỳ trên mặt đất, không dám nhìnVương gia đang trong cơn thịnh nộ. Bà cũng không biết sao Vương gia lạiphẫn nộ như vậy.

“ Lê ma ma, trang điểm cho Vương phi theo bộdáng xấu xí trước kia. Nhớ, không được nói chuyện ta đã thấy được dungmạo thật của nàng. Nếu không, giết không tha!” Long Phụng Ngọc sai bảomột tiếng, xoay người rời khỏi biệt việt trong Long Phượng hiên. Hắncũng không biết sao lửa giận của hắn lại lớn như vậy?

Chapter
1 Chương 1
2 Chương 2: Chỉ phúc vi hôn
3 Chương 3: Khăn thêu
4 Chương 4: Xông cung
5 Chương 5: Điều kiện hà khắc
6 Chương 6: Nhận lệnh yết kiến
7 Chương 7: Kinh thành đệ nhất mỹ nhân
8 Chương 8: Mỹ nhân tâm
9 Chương 9: Tiên tử nhân gian
10 Chương 10: Rước dâu
11 Chương 11: Kiệu hoa gặp nhau
12 Chương 12: Bái đường nghi thức
13 Chương 13: Phượng Nghi uyển
14 Chương 14: Nội tâm mỹ nhân
15 Chương 15: Động phòng cô đơn với ánh đèn
16 Chương 16: Xấu xí cho kỳ nhân
17 Chương 17: Thị vệ tỉ mỉ
18 Chương 18: Cung đình chỉ trích
19 Chương 19: Vinh Lệ Nhi chịu nhục
20 Chương 20: Ly trà phong ba
21 Chương 21: Thải nhi bị thương
22 Chương 22: Cự tuyệt phân li giải phẫu
23 Chương 23: Cự tuyệt phân li giải phẫu 2
24 Chương 24: Dung nhan khuynh quốc
25 Chương 25: Lần đầu làm cha
26 Chương 26: Mệnh tiểu phúc mỏng
27 Chương 27: Tiếng đàn lúc nửa đêm
28 Chương 28: Một hòn đá hạ hai con chim
29 Chương 29: Thăm người thân phủ Thừa Tướng
30 Chương 30: Tiểu vương gia chết bất đắc kỳ tử
31 Chương 31: Tra rõ hung thủ
32 Chương 32: Tra rõ hung thủ 2
33 Chương 33: Tra rõ hung thủ 3
34 Chương 34: Tra rõ hung thủ 4
35 Chương 35: Tra rõ hung thủ 5
36 Chương 36: Soát người (1)
37 Chương 37: Soát người (2)
38 Chương 38: Hoàng hậu giá lâm
39 Chương 39: Địa lao
40 Chương 40: Địa lao (2)
41 Chương 41: Thẩm vấn ban đêm
42 Chương 42: Yêu cầu hưu thư
43 Chương 43: Yêu cầu hưu thư (2)
44 Chương 44: Không cho khách vào nhà
45 Chương 45: Linh tiền đọ sức
46 Chương 46: Bất tỉnh trong mưa
47 Chương 47: Thái tử
48 Chương 48: Thái Tử Phi ngang ngược
49 Chương 49: Đại náo Khôn Ninh cung
50 Chương 50: Đại náo Khôn Ninh cung (2)
51 Chương 51: Đại náo Khôn Ninh cung (3)
52 Chương 52: Ý chỉ
53 Chương 53: Tiếng tiêu
54 Chương 54: Ghen
55 Chương 55: Viên phòng
56 Chương 56: Viên phòng 2
57 Chương 57: Viên phòng 3
58 Chương 58: Viên phòng 4
59 Chương 59: Kẻ nghe lén 1
60 Chương 60: Kẻ nghe lén 2
61 Chương 61: Thỉnh cầu của Thái tử
62 Chương 62: Tỉ võ ở giáo trường
63 Chương 63: Dung mạo thật của giai nhân
64 Chương 64: Dung mạo thật của giai nhân 2
65 Chương 65: Dung mạo thật của giai nhân 3
66 Chương 66: Sư tử hà đông gào thét
67 Chương 67: Thái tử phi giá lâm
68 Chương 68: Thái tử phi giá lâm 2
69 Chương 69: Thái tử phi giá lâm 3
70 Chương 70: Mật thư
71 Chương 71: Mật thư 2
72 Chương 72: Vương phi bị ám sát
73 Chương 73: Vương phi bị đâm 2
74 Chương 74: Vương phi bị đâm 3
75 Chương 75: Thăm viếng
76 Chương 76: Thăm viếng 2
77 Chương 77: Thăm viếng 3
78 Chương 78: Xem kịch
79 Chương 79: Hỉ mạch
80 Chương 80: Hỉ mạch 2
81 Chương 81: Hỉ mạch 3
82 Chương 82: Hỉ mạch 4
83 Chương 83: Chân dung
84 Chương 84: Thổ huyết trong mưa
85 Chương 85: Con của chúng ta
86 Chương 86: Bệnh lao phổi
87 Chương 87: Kể chuyện xưa
88 Chương 88: Tự rước lấy nhục
89 Chương 89: Người trong lòng
90 Chương 90: Thống khổ của tình yêu
91 Chương 91: Hiểu lầm
92 Chương 92: Chuyện ma quái(1)
93 Chương 93: Chuyện ma quái (2)
94 Chương 94: Chuyện ma quái 3
95 Chương 95: Thử dò xét cõi lòng
96 Chương 96: Chúc thọ Mộ Dung Quốc
97 Chương 97: Ngày giỗ
98 Chương 98: Ngày giỗ 2
99 Chương 99: Trong núi gặp nạn(2)
100 Chương 100: Mất trí nhớ
101 Chương 101: Mất trí nhớ Ghen
102 Chương 102: Sinh non
103 Chương 103: Tự sát
104 Chương 104: Ghen tức
105 Chương 105: Trở về phủ
106 Chương 106: Cường thưởng dân nữ
107 Chương 107: Được cứu
108 Chương 108: Không lấy thiếp nữa
109 Chương 109: Hưu thư
110 Chương 110: Hưu thư 2
111 Chương 111: Lòng trả thù
112 Chương 112: Hành thích
113 Chương 113: Hành thích 2
114 Chương 114: Tố cáo
115 Chương 115: Bức họa bị hủy
116 Chương 116: Nửa cuốn họa trục
117 Chương 117
118 Chương 118: Áp trại phu nhân
119 Chương 119: Lý quý phi
120 Chương 120: Trở về
121 Chương 121: Tương tư đêm Trung thu
122 Chương 122: Tương tư đêm Trung thu (3)
Chapter

Updated 122 Episodes

1
Chương 1
2
Chương 2: Chỉ phúc vi hôn
3
Chương 3: Khăn thêu
4
Chương 4: Xông cung
5
Chương 5: Điều kiện hà khắc
6
Chương 6: Nhận lệnh yết kiến
7
Chương 7: Kinh thành đệ nhất mỹ nhân
8
Chương 8: Mỹ nhân tâm
9
Chương 9: Tiên tử nhân gian
10
Chương 10: Rước dâu
11
Chương 11: Kiệu hoa gặp nhau
12
Chương 12: Bái đường nghi thức
13
Chương 13: Phượng Nghi uyển
14
Chương 14: Nội tâm mỹ nhân
15
Chương 15: Động phòng cô đơn với ánh đèn
16
Chương 16: Xấu xí cho kỳ nhân
17
Chương 17: Thị vệ tỉ mỉ
18
Chương 18: Cung đình chỉ trích
19
Chương 19: Vinh Lệ Nhi chịu nhục
20
Chương 20: Ly trà phong ba
21
Chương 21: Thải nhi bị thương
22
Chương 22: Cự tuyệt phân li giải phẫu
23
Chương 23: Cự tuyệt phân li giải phẫu 2
24
Chương 24: Dung nhan khuynh quốc
25
Chương 25: Lần đầu làm cha
26
Chương 26: Mệnh tiểu phúc mỏng
27
Chương 27: Tiếng đàn lúc nửa đêm
28
Chương 28: Một hòn đá hạ hai con chim
29
Chương 29: Thăm người thân phủ Thừa Tướng
30
Chương 30: Tiểu vương gia chết bất đắc kỳ tử
31
Chương 31: Tra rõ hung thủ
32
Chương 32: Tra rõ hung thủ 2
33
Chương 33: Tra rõ hung thủ 3
34
Chương 34: Tra rõ hung thủ 4
35
Chương 35: Tra rõ hung thủ 5
36
Chương 36: Soát người (1)
37
Chương 37: Soát người (2)
38
Chương 38: Hoàng hậu giá lâm
39
Chương 39: Địa lao
40
Chương 40: Địa lao (2)
41
Chương 41: Thẩm vấn ban đêm
42
Chương 42: Yêu cầu hưu thư
43
Chương 43: Yêu cầu hưu thư (2)
44
Chương 44: Không cho khách vào nhà
45
Chương 45: Linh tiền đọ sức
46
Chương 46: Bất tỉnh trong mưa
47
Chương 47: Thái tử
48
Chương 48: Thái Tử Phi ngang ngược
49
Chương 49: Đại náo Khôn Ninh cung
50
Chương 50: Đại náo Khôn Ninh cung (2)
51
Chương 51: Đại náo Khôn Ninh cung (3)
52
Chương 52: Ý chỉ
53
Chương 53: Tiếng tiêu
54
Chương 54: Ghen
55
Chương 55: Viên phòng
56
Chương 56: Viên phòng 2
57
Chương 57: Viên phòng 3
58
Chương 58: Viên phòng 4
59
Chương 59: Kẻ nghe lén 1
60
Chương 60: Kẻ nghe lén 2
61
Chương 61: Thỉnh cầu của Thái tử
62
Chương 62: Tỉ võ ở giáo trường
63
Chương 63: Dung mạo thật của giai nhân
64
Chương 64: Dung mạo thật của giai nhân 2
65
Chương 65: Dung mạo thật của giai nhân 3
66
Chương 66: Sư tử hà đông gào thét
67
Chương 67: Thái tử phi giá lâm
68
Chương 68: Thái tử phi giá lâm 2
69
Chương 69: Thái tử phi giá lâm 3
70
Chương 70: Mật thư
71
Chương 71: Mật thư 2
72
Chương 72: Vương phi bị ám sát
73
Chương 73: Vương phi bị đâm 2
74
Chương 74: Vương phi bị đâm 3
75
Chương 75: Thăm viếng
76
Chương 76: Thăm viếng 2
77
Chương 77: Thăm viếng 3
78
Chương 78: Xem kịch
79
Chương 79: Hỉ mạch
80
Chương 80: Hỉ mạch 2
81
Chương 81: Hỉ mạch 3
82
Chương 82: Hỉ mạch 4
83
Chương 83: Chân dung
84
Chương 84: Thổ huyết trong mưa
85
Chương 85: Con của chúng ta
86
Chương 86: Bệnh lao phổi
87
Chương 87: Kể chuyện xưa
88
Chương 88: Tự rước lấy nhục
89
Chương 89: Người trong lòng
90
Chương 90: Thống khổ của tình yêu
91
Chương 91: Hiểu lầm
92
Chương 92: Chuyện ma quái(1)
93
Chương 93: Chuyện ma quái (2)
94
Chương 94: Chuyện ma quái 3
95
Chương 95: Thử dò xét cõi lòng
96
Chương 96: Chúc thọ Mộ Dung Quốc
97
Chương 97: Ngày giỗ
98
Chương 98: Ngày giỗ 2
99
Chương 99: Trong núi gặp nạn(2)
100
Chương 100: Mất trí nhớ
101
Chương 101: Mất trí nhớ Ghen
102
Chương 102: Sinh non
103
Chương 103: Tự sát
104
Chương 104: Ghen tức
105
Chương 105: Trở về phủ
106
Chương 106: Cường thưởng dân nữ
107
Chương 107: Được cứu
108
Chương 108: Không lấy thiếp nữa
109
Chương 109: Hưu thư
110
Chương 110: Hưu thư 2
111
Chương 111: Lòng trả thù
112
Chương 112: Hành thích
113
Chương 113: Hành thích 2
114
Chương 114: Tố cáo
115
Chương 115: Bức họa bị hủy
116
Chương 116: Nửa cuốn họa trục
117
Chương 117
118
Chương 118: Áp trại phu nhân
119
Chương 119: Lý quý phi
120
Chương 120: Trở về
121
Chương 121: Tương tư đêm Trung thu
122
Chương 122: Tương tư đêm Trung thu (3)