Chương 80: Hỉ mạch 2

Sau khi Vu Thừa Phong hộ tống Vương phi vào trong biệt viện, đạp không một cái, người đã bay đến trên cây trong biệt viện. Hắn nằm ngang ở trên cây, chú ý sát saođộng tĩnh ở trong sân.

Hai ngày nay, hắn và Vương gia vẫn đangđiều tra chuyện Lê Thải Nhi bị đâm. Động tác của Vương gia cho thấy đang nhằm vào Vinh Lệ Nhi. Chuyện làm người ta ảo não chính là không bắtđược một chút nhược điểm nào của Vinh Lệ Nhi. Nàng ta không những khôngcó thư từ lui tới với phủ Thừa tướng mà còn không có bồ câu đưa thư nàobay ra bay vào Phượng Nghi uyển! Ngay cả gánh hát này cũng là biển rộngkhông một gợn sóng, trời yên biển lặng.

Chuyện này đã đủ khó giải quyết mà nữ nhân kia lại mang thai. Chuyện sau này sẽ càng khó làm,tình cảnh của Lê Thải Nhi sẽ càng ngày càng lúng túng, càng ngày càngnguy hiểm. Đối mặt với một đối thủ lòng dạ độc ác như vậy, nàng sao cónăng lực tự bảo vệ mình?

Chỉ cần nghĩ đến tình cảnh của Lê ThảiNhi, trong lòng của Vu Thừa Phong liền nổi lên bất an. Cũng may bây giờhắn là thị vệ danh chính ngôn thuận của Lê Thải Nhi, hắn có thể thờithời khắc khắc bảo vệ an toàn của nàng.

Có lúc hắn rất muốn rời khỏi Vương phủ, nhưng vì quan tâm và ràng buộc với Lê Thải Nhi nên hắn không thể tiêu sái rời khỏi!

Yến Nhi ra ngoài múc nước vừa hay nhìn thấy Vu Thừa Phong thi triển khinhcông, trái tim của nàng không khỏi thầm rung động. “ Khinh công của Vuthị vệ thật là điêu luyện! Tiểu thư có thị vệ như vậy bảo vệ, rốt cuộccó thể vô tư rồi. Nếu như Yến Nhi nàng có thể tìm được một người như Vuthị vệ làm vị hôn phu thì không uổng cuộc đời này rồi!”

Yến Nhi đặt chậu nước ở trên giá, nàng nhìn hai vị chủ tử ngồi ở mép giường ngà voi, khách khí hồi bẩm.

“ Trắc Vương phi, nước người muốn đây. Nếu như người không chê Yến Nhitay chân vụng về thì hãy để Yến Nhi hầu hạ người rửa mặt!” Lời của YếnNhi khiến cho Âu Dương Phi tự thấy xót cho bản thân. “ Yến Nhi cô nươngnói gì vậy, Âu Dương Phi ta cũng xuất thân từ nha hoàn hầu hạ ngườikhác, không cao quý hơn Yến Nhi cô nương đâu. Người nói như vậy thậtđúng là làm cho ta không có đất dung thân.”

Yến Nhi vừa thấy lờinói vô tâm của mình làm cho Trắc Vương phi thương cảm liền vội vàng lêntiếng khuyên nhủ:” Trắc Vương phi, sao người lại nói vậy? Người đã từngsinh Hoàng tôn cho Long Vũ vương triều, là công thần lớn của Long Vũvương triều, ngài đã được phong làm Vương phi, sao có thể đánh đồng vớimột nha hoàn như Yến Nhi chứ?”

Không ngờ lời này của Yến Nhi lạicàng làm Âu Dương Phi u sầu hơn.” Âu Dương Phi ta ngay cả một hài tử bébỏng cũng không chăm sóc nổi! Ta là công thần lớn gì chứ? Ta là Vươngphi gì chứ? Âu Dương Phi ta ngay cả hai chữ mẫu thân cũng không xứng!”

Yến Nhi thấy bản thân không có cách nào khống chế cục diện nước mắt, vừadùng ánh mắt cầu cứu nhìn về phía chủ tử của mình vừa nói với Âu DươngPhi:” Trắc Vương phi, ngài đừng tự trách. Nếu như không phải là kẻ gianlàm hại, tiểu Vương gia cũng sẽ không chết non.”

Nước mắt của ÂuDương Phi rơi xuống như mưa. Nàng vừa lau lệ vừa nghiến răng nghiến lợinói:” Đúng vậy! Nếu như không có kẻ gian hãm hại, nhi tử của ta sao cóthể rời khỏi ta sớm như vậy! Đáng hận nhất chính là, kẻ gian hại chếtnhi tử của ta lại được hưởng phúc làm mẫu thân. Ông trời ơi, ông thậtkhông công bằng!”

Một khi Âu Dương Phi kích động thì bệnh ho khan lại tái phát. Từng trận ho khan làm cho sắc mặt Âu Dương Phi đỏ rực lên.

Yến Nhi còn muốn nói điều gì đó nhưng bị Lê Thải Nhi ngăn lại:” Yến Nhingươi nói gì vậy? Đang yên lành lại làm cho Phi Nhi tỷ tỷ rơi lệ, thậtlà một nha đầu ngốc! Yến Nhi ngươi còn không mau lui ra!”

Lê Thải Nhi sở dĩ không để cho Yến Nhi nói nữa là vì không muốn bị cuốn vàocuộc tranh đâu của Vinh Lệ Nhi và Âu Dương Phi. Vinh Lệ Nhi hại chết hài tử của Âu Dương Phi, Âu Dương Phi hận Vinh Lệ Nhi thấu xương, nghe nóiVinh Lệ Nhi mang thai, không chừng nàng còn muốn nghĩ cách đối phó vớiVinh Lệ Nhi! Lê Thải Nhi nàng không muốn mang trên lưng tội danh xúigiục Âu Dương Phi đối phó với Vinh Lệ Nhi!

“ Dạ, nô tỳ cáo lui.” Yến Nhi phúc thân một cái, lui xuống.

“ Phi Nhi tỷ tỷ đừng chấp nhặt với nha đầu này, nàng còn nhỏ, nói chuyệnkhông biết trời cao đất rộng. Tất cả đều tại ta ngày thường quá nuôngchiều nha đầu này cho nên mới làm cho nàng không biết lớn nhỏ như vậy”Lê Thải Nhi vừa thấy Yến Nhi đã lui xuống thì chuyển tới khuyên nhủ ÂuDương Phi.

“ Vương phi, người không nên nói như vậy! Vương phingười tâm địa thiện lương, Yến Nhi cô nương nói chuyện thẳng thắn. ÂuDương Phi ta thích các ngươi như vậy nên mới tình nguyện thân cận vớichủ tớ hai người.” Vì Âu Dương Phi nàng mà Yến Nhi cô nương bị giáohuấn, trong lòng Âu Dương Phi vô cùng băn khoăn. “ Ta khóc không phải vì Yến Nhi cô nương mạo phạm ta. Ta khóc là vì thương cho hài tử. Ta khóclà vì số mệnh không công bằng này! Tại sao nàng ta hại chết hài tử củata rồi bản thân lại mang hài tử!”

“ Phi Nhi tỷ tỷ, chuyện đã quarồi, tỷ phải nghĩ thoáng một chút. Cứ khóc sướt mướt như vậy sẽ làm tổnthương thân thể của mình!” Lê Thải Nhi khuyên nhủ Âu Dương Phi, hy vọngnàng có thể nhìn thoáng một chút!

Cuộc sống ngắn ngủi, nhiều nhất không quá trăm năm. Đấu tới đấu lui thật không có ý nghĩa. Cho dù đấuthắng thì như thế nào? Cho dù làm Hoàng thượng Hoàng hậu, cho dù cóquyền lực tối cao, cho dù lấy được cả thiên hạ thì cũng không chạy thoát được việc đi về nơi vĩnh hằng. Con người, cuối cùng cũng rời khỏi trầnthế này. Sinh, trần truồng tới. Chết, cũng không mang đi được thứ gì!

“Vương phi, Phi Nhi hiểu được đạo lý người nói. Nhưng không hiểu sao ta khôngthể nghĩ thông! Mỗi khi nhớ đến dáng vẻ hài tử thất khiếu chảy máu, lòng của ta không sao bình tĩnh được. Hận thù trong lòng ta giống như thủytriều, một cơn lại một cơn đánh tới, đặc biệt là nghe thấy nữ nhân kiamang thai, ta lại càng hận đến nghiến răng nghiến lợi! Một ngày nào đóta cũng muốn để nàng nếm thử tư vị mất đi hài tử.” Trong mắt Âu DươngPhi tràn đầy thù hận, nàng bị cừu hận tra tấn, như biến thành một ngườikhác.

“ Aizzz.” Lê Thải Nhi lắc đầu một cái, không nhịn được thởdài. Nàng không muốn khuyên nhủ Âu Dương Phi nữa, nàng hiểu đạo lýkhuyên được người nhưng không khuyên được tâm. Chỉ có bản thân Âu DươngPhi buông bỏ thù hận trong lòng nàng mới có thể thoát ra từ thù hận. Nếu không thì nàng khuyên nhủ như thế nào cũng không có tác dụng! Nói thật, Lê Thải Nhi rất đồng tình với Âu Dương Phi, đồng tình nàng mất đi hàitử, cũng đồng tình nàng bị thù hận hành hạ.

“ Chủ tử, người đừngkhóc. Thời tiết nóng như vậy, cẩn thận khóc hại sức khỏe. Nào, để VânNhi rửa mặt cho người!” Vân Nhi đứng một bên cũng không kìm được nướcmắt. Nàng nhìn thấy Âu Dương Phi thê thảm như vậy thì càng thấy đồngtình với chủ tử của mình.

“ Vân Nhi, chúng ta không quấy rầy Vương phi nữa” Âu Dương Phi đứng dậy, phúc thân với Lê Thải Nhi.” Vương phi, Phi Nhi cáo từ”

Lê Thải Nhi muốn giữ Âu Dương Phi lại nhưng lại cảm thấy không khí lúngtúng, không có gì để nói. Nàng đứng dậy tiễn Âu Dương Phi tới cửa, vẫytay cáo biệt với nàng ấy.

Chapter
1 Chương 1
2 Chương 2: Chỉ phúc vi hôn
3 Chương 3: Khăn thêu
4 Chương 4: Xông cung
5 Chương 5: Điều kiện hà khắc
6 Chương 6: Nhận lệnh yết kiến
7 Chương 7: Kinh thành đệ nhất mỹ nhân
8 Chương 8: Mỹ nhân tâm
9 Chương 9: Tiên tử nhân gian
10 Chương 10: Rước dâu
11 Chương 11: Kiệu hoa gặp nhau
12 Chương 12: Bái đường nghi thức
13 Chương 13: Phượng Nghi uyển
14 Chương 14: Nội tâm mỹ nhân
15 Chương 15: Động phòng cô đơn với ánh đèn
16 Chương 16: Xấu xí cho kỳ nhân
17 Chương 17: Thị vệ tỉ mỉ
18 Chương 18: Cung đình chỉ trích
19 Chương 19: Vinh Lệ Nhi chịu nhục
20 Chương 20: Ly trà phong ba
21 Chương 21: Thải nhi bị thương
22 Chương 22: Cự tuyệt phân li giải phẫu
23 Chương 23: Cự tuyệt phân li giải phẫu 2
24 Chương 24: Dung nhan khuynh quốc
25 Chương 25: Lần đầu làm cha
26 Chương 26: Mệnh tiểu phúc mỏng
27 Chương 27: Tiếng đàn lúc nửa đêm
28 Chương 28: Một hòn đá hạ hai con chim
29 Chương 29: Thăm người thân phủ Thừa Tướng
30 Chương 30: Tiểu vương gia chết bất đắc kỳ tử
31 Chương 31: Tra rõ hung thủ
32 Chương 32: Tra rõ hung thủ 2
33 Chương 33: Tra rõ hung thủ 3
34 Chương 34: Tra rõ hung thủ 4
35 Chương 35: Tra rõ hung thủ 5
36 Chương 36: Soát người (1)
37 Chương 37: Soát người (2)
38 Chương 38: Hoàng hậu giá lâm
39 Chương 39: Địa lao
40 Chương 40: Địa lao (2)
41 Chương 41: Thẩm vấn ban đêm
42 Chương 42: Yêu cầu hưu thư
43 Chương 43: Yêu cầu hưu thư (2)
44 Chương 44: Không cho khách vào nhà
45 Chương 45: Linh tiền đọ sức
46 Chương 46: Bất tỉnh trong mưa
47 Chương 47: Thái tử
48 Chương 48: Thái Tử Phi ngang ngược
49 Chương 49: Đại náo Khôn Ninh cung
50 Chương 50: Đại náo Khôn Ninh cung (2)
51 Chương 51: Đại náo Khôn Ninh cung (3)
52 Chương 52: Ý chỉ
53 Chương 53: Tiếng tiêu
54 Chương 54: Ghen
55 Chương 55: Viên phòng
56 Chương 56: Viên phòng 2
57 Chương 57: Viên phòng 3
58 Chương 58: Viên phòng 4
59 Chương 59: Kẻ nghe lén 1
60 Chương 60: Kẻ nghe lén 2
61 Chương 61: Thỉnh cầu của Thái tử
62 Chương 62: Tỉ võ ở giáo trường
63 Chương 63: Dung mạo thật của giai nhân
64 Chương 64: Dung mạo thật của giai nhân 2
65 Chương 65: Dung mạo thật của giai nhân 3
66 Chương 66: Sư tử hà đông gào thét
67 Chương 67: Thái tử phi giá lâm
68 Chương 68: Thái tử phi giá lâm 2
69 Chương 69: Thái tử phi giá lâm 3
70 Chương 70: Mật thư
71 Chương 71: Mật thư 2
72 Chương 72: Vương phi bị ám sát
73 Chương 73: Vương phi bị đâm 2
74 Chương 74: Vương phi bị đâm 3
75 Chương 75: Thăm viếng
76 Chương 76: Thăm viếng 2
77 Chương 77: Thăm viếng 3
78 Chương 78: Xem kịch
79 Chương 79: Hỉ mạch
80 Chương 80: Hỉ mạch 2
81 Chương 81: Hỉ mạch 3
82 Chương 82: Hỉ mạch 4
83 Chương 83: Chân dung
84 Chương 84: Thổ huyết trong mưa
85 Chương 85: Con của chúng ta
86 Chương 86: Bệnh lao phổi
87 Chương 87: Kể chuyện xưa
88 Chương 88: Tự rước lấy nhục
89 Chương 89: Người trong lòng
90 Chương 90: Thống khổ của tình yêu
91 Chương 91: Hiểu lầm
92 Chương 92: Chuyện ma quái(1)
93 Chương 93: Chuyện ma quái (2)
94 Chương 94: Chuyện ma quái 3
95 Chương 95: Thử dò xét cõi lòng
96 Chương 96: Chúc thọ Mộ Dung Quốc
97 Chương 97: Ngày giỗ
98 Chương 98: Ngày giỗ 2
99 Chương 99: Trong núi gặp nạn(2)
100 Chương 100: Mất trí nhớ
101 Chương 101: Mất trí nhớ Ghen
102 Chương 102: Sinh non
103 Chương 103: Tự sát
104 Chương 104: Ghen tức
105 Chương 105: Trở về phủ
106 Chương 106: Cường thưởng dân nữ
107 Chương 107: Được cứu
108 Chương 108: Không lấy thiếp nữa
109 Chương 109: Hưu thư
110 Chương 110: Hưu thư 2
111 Chương 111: Lòng trả thù
112 Chương 112: Hành thích
113 Chương 113: Hành thích 2
114 Chương 114: Tố cáo
115 Chương 115: Bức họa bị hủy
116 Chương 116: Nửa cuốn họa trục
117 Chương 117
118 Chương 118: Áp trại phu nhân
119 Chương 119: Lý quý phi
120 Chương 120: Trở về
121 Chương 121: Tương tư đêm Trung thu
122 Chương 122: Tương tư đêm Trung thu (3)
Chapter

Updated 122 Episodes

1
Chương 1
2
Chương 2: Chỉ phúc vi hôn
3
Chương 3: Khăn thêu
4
Chương 4: Xông cung
5
Chương 5: Điều kiện hà khắc
6
Chương 6: Nhận lệnh yết kiến
7
Chương 7: Kinh thành đệ nhất mỹ nhân
8
Chương 8: Mỹ nhân tâm
9
Chương 9: Tiên tử nhân gian
10
Chương 10: Rước dâu
11
Chương 11: Kiệu hoa gặp nhau
12
Chương 12: Bái đường nghi thức
13
Chương 13: Phượng Nghi uyển
14
Chương 14: Nội tâm mỹ nhân
15
Chương 15: Động phòng cô đơn với ánh đèn
16
Chương 16: Xấu xí cho kỳ nhân
17
Chương 17: Thị vệ tỉ mỉ
18
Chương 18: Cung đình chỉ trích
19
Chương 19: Vinh Lệ Nhi chịu nhục
20
Chương 20: Ly trà phong ba
21
Chương 21: Thải nhi bị thương
22
Chương 22: Cự tuyệt phân li giải phẫu
23
Chương 23: Cự tuyệt phân li giải phẫu 2
24
Chương 24: Dung nhan khuynh quốc
25
Chương 25: Lần đầu làm cha
26
Chương 26: Mệnh tiểu phúc mỏng
27
Chương 27: Tiếng đàn lúc nửa đêm
28
Chương 28: Một hòn đá hạ hai con chim
29
Chương 29: Thăm người thân phủ Thừa Tướng
30
Chương 30: Tiểu vương gia chết bất đắc kỳ tử
31
Chương 31: Tra rõ hung thủ
32
Chương 32: Tra rõ hung thủ 2
33
Chương 33: Tra rõ hung thủ 3
34
Chương 34: Tra rõ hung thủ 4
35
Chương 35: Tra rõ hung thủ 5
36
Chương 36: Soát người (1)
37
Chương 37: Soát người (2)
38
Chương 38: Hoàng hậu giá lâm
39
Chương 39: Địa lao
40
Chương 40: Địa lao (2)
41
Chương 41: Thẩm vấn ban đêm
42
Chương 42: Yêu cầu hưu thư
43
Chương 43: Yêu cầu hưu thư (2)
44
Chương 44: Không cho khách vào nhà
45
Chương 45: Linh tiền đọ sức
46
Chương 46: Bất tỉnh trong mưa
47
Chương 47: Thái tử
48
Chương 48: Thái Tử Phi ngang ngược
49
Chương 49: Đại náo Khôn Ninh cung
50
Chương 50: Đại náo Khôn Ninh cung (2)
51
Chương 51: Đại náo Khôn Ninh cung (3)
52
Chương 52: Ý chỉ
53
Chương 53: Tiếng tiêu
54
Chương 54: Ghen
55
Chương 55: Viên phòng
56
Chương 56: Viên phòng 2
57
Chương 57: Viên phòng 3
58
Chương 58: Viên phòng 4
59
Chương 59: Kẻ nghe lén 1
60
Chương 60: Kẻ nghe lén 2
61
Chương 61: Thỉnh cầu của Thái tử
62
Chương 62: Tỉ võ ở giáo trường
63
Chương 63: Dung mạo thật của giai nhân
64
Chương 64: Dung mạo thật của giai nhân 2
65
Chương 65: Dung mạo thật của giai nhân 3
66
Chương 66: Sư tử hà đông gào thét
67
Chương 67: Thái tử phi giá lâm
68
Chương 68: Thái tử phi giá lâm 2
69
Chương 69: Thái tử phi giá lâm 3
70
Chương 70: Mật thư
71
Chương 71: Mật thư 2
72
Chương 72: Vương phi bị ám sát
73
Chương 73: Vương phi bị đâm 2
74
Chương 74: Vương phi bị đâm 3
75
Chương 75: Thăm viếng
76
Chương 76: Thăm viếng 2
77
Chương 77: Thăm viếng 3
78
Chương 78: Xem kịch
79
Chương 79: Hỉ mạch
80
Chương 80: Hỉ mạch 2
81
Chương 81: Hỉ mạch 3
82
Chương 82: Hỉ mạch 4
83
Chương 83: Chân dung
84
Chương 84: Thổ huyết trong mưa
85
Chương 85: Con của chúng ta
86
Chương 86: Bệnh lao phổi
87
Chương 87: Kể chuyện xưa
88
Chương 88: Tự rước lấy nhục
89
Chương 89: Người trong lòng
90
Chương 90: Thống khổ của tình yêu
91
Chương 91: Hiểu lầm
92
Chương 92: Chuyện ma quái(1)
93
Chương 93: Chuyện ma quái (2)
94
Chương 94: Chuyện ma quái 3
95
Chương 95: Thử dò xét cõi lòng
96
Chương 96: Chúc thọ Mộ Dung Quốc
97
Chương 97: Ngày giỗ
98
Chương 98: Ngày giỗ 2
99
Chương 99: Trong núi gặp nạn(2)
100
Chương 100: Mất trí nhớ
101
Chương 101: Mất trí nhớ Ghen
102
Chương 102: Sinh non
103
Chương 103: Tự sát
104
Chương 104: Ghen tức
105
Chương 105: Trở về phủ
106
Chương 106: Cường thưởng dân nữ
107
Chương 107: Được cứu
108
Chương 108: Không lấy thiếp nữa
109
Chương 109: Hưu thư
110
Chương 110: Hưu thư 2
111
Chương 111: Lòng trả thù
112
Chương 112: Hành thích
113
Chương 113: Hành thích 2
114
Chương 114: Tố cáo
115
Chương 115: Bức họa bị hủy
116
Chương 116: Nửa cuốn họa trục
117
Chương 117
118
Chương 118: Áp trại phu nhân
119
Chương 119: Lý quý phi
120
Chương 120: Trở về
121
Chương 121: Tương tư đêm Trung thu
122
Chương 122: Tương tư đêm Trung thu (3)