Chương 90: Thống khổ của tình yêu

Yến Nhi nhớ tới chuyện nghe được ở phòng bếp, không nhịn được nở nụ cười.”
Ta nghe người trong phòng bếp nói, chủ tử Ngưng Hương các bị bệnh! Ác
phụ kia ỷ vào việc mình mang thai, lấy cớ thăm bệnh, đến Ngưng Hương các ra oai, ai ngờ lại bị mất mặt ở Ngưng Hương các!”

Lê Thải Nhi
vừa nghe thấy lời nói của Yến Nhi, vội vàng ngăn cản nàng! “ Yến
Nhi,ngươi hãy nhớ. Phàm là bàn luận chuyện của Phượng Nghi uyển và Ngưng Hương các, ngươi đừng xen vào! Họa là từ miệng mà ra, bệnh là từ miệng
mà vào, nhất định đừng tự rước họa vào người!”

“ Tiểu thư, người
khác đang bàn luận, ta chỉ nghe một chút thôi, không nói gì hết!” Yến
Nhi sợ tiểu thư trách mắng, vội vàng giải thích.

“ Không nói thì tốt!” Lê Thải Nhi thở dài nhẹ nhõm.

Lê Thải Nhi nàng chỉ muốn được sống thanh tịnh, thực sự không muốn dính
dáng đến cuộc chiến giữa Âu Dương Phi và Vinh Lệ Nhi. Có lúc nàng cảm
thấy trận chiến giữa nữ nhân còn khốc liệt hơn chiến trường. Nàng tình
nguyện chết trên chiến trường giống phụ thân chứ không muốn chết trong
cuộc chiến giữa các nữ nhân!

“ Tiểu thư, thời tiết hôm nay ẩm ướt, người cởi y phục ra, ta giặt giúp người!” Yến Nhi sờ y phục của mình, nói với Lê Thải Nhi.

“ Lê ma ma, lúc ta ngã bệnh, Âu Dương Phi cũng từng tới thăm. Đã biết mà
không tới thăm thì cũng thất lễ, chúng ta thay y phục, sang đó thăm hỏi
một chút!” Chủ tớ ba người vừa nói cười vừa vào phòng thay y phục.

Một lúc sau, Lê Thải Nhi thay y phục mới, cũng Lê ma ma di ra ngoài!

“ Yến Nhi, ngươi ở lại đi! Ta và Lê ma ma tới Ngưng Hương các một lát rồi về.” Lê Thải Nhi dặn dò Yến Nhi một tiếng rồi đi cùng Lê ma ma ra cửa
biệt viện.

Yến Nhi trả lời một tiếng, cung kính tiễn chủ tử. Nàng đi tới trước cửa phòng Vu Thừa Phong, gõ cửa một cái. Cửa mở ra nhưng
không nghe thấy tiếng đáp lại. Nàng đẩy cửa vào, cầm lấy quần áo bẩn ở
mép giường rồi đi ra. Vừa giặt quần áo vừa ngâm nga một tiểu khúc, gương mặt xinh đẹp mang theo nụ cười hạnh phúc.

Vu Thừa Phong nằm ở trên cây đại thụ, nhìn rõ một màn này. Trong lòng của hắn có một cảm giác bất đắc dĩ.

Yến Nhi cô nương này, ánh mắt nhìn hắn luôn mang theo e lệ, lộ ra một tia
sáng kì dị. Mặc dù nàng không thừa nhận gì với hắn nhưng hắn biết Yến
Nhi thích hắn! Nàng luôn len lén đem quần áo bẩn đi giặt, sau khi giặt
sạch phơi khô gấp gọn gàng thì trả về chỗ cũ. Cô nương thẳng thắn này
vẫn luôn dùng hành động để biểu đạt tình cảm đối với hắn.

Yến Nhi đích thực là một cô nương tốt! Nàng cũng giống như chủ tử của mình,
xinh đẹp, thiện lương, ngây thơ, đáng yêu. Đáng tiếc hắn không có cách
nào tiếp nhận tình cảm này, bởi vì trong lòng hắn đã có hình bóng một cô gái khác! Mặc dù nàng là Vương phi, mặc dù hắn biết hắn và nàng mãi
mãi không có khả năng, nhưng hắn không thể xóa đi hình bóng yếu ớt và
dung nhan khi đẹp khi xấu của nàng.

Ông trời, tại sao lại để con người có tình cảm? Tại sao lại dùng tình cảm trêu đùa con người?

Người mà Vu Thừa Phong hắn yêu lại là người vĩnh viễn không bao giờ có thể
chiếm được. Người hắn không thương lại thương hắn! Tự hắn phải nếm trải
thống khổ của tình yêu rồi, tại sao lại để cho người khác vì hắn mà chịu đựng nỗi đau này!

Vu Thừa Phong nhìn dáng vẻ giặt quần áo của
Yến Nhi, trong lòng dâng lên từng trận đau lòng và xấu hổ! Hắn không
đành lòng xem tiếp, vọt người bay qua nóc nhà, đuổi theo người hắn phải
bảo vệ!

Vinh Lệ Nhi thở hổn hển trở lại Phượng Nghi uyển, nàng ta vơ được một món đồ gốm sứ quý trong phòng, quăng “ầm” một tiếng xuống
đất. Mảnh sứ vụn văng khắp nơi, rơi vào các góc trong phòng, giống như
là sao trên bầu trời đêm, lại giống như những con cờ tán lạc trên bàn
cờ.

“ Tiểu thư, tại sao người phải khổ như thế chứ? Dù có tức
giận hơn nữa thì cũng đừng đi so đo với đồ sứ mình yêu thích nhất chứ!
Tiểu thư người không nên tức giận. Người nhất định phải cẩn thận, tránh
làm động thai khí.” Tiểu Phượng vừa dọn dẹp mảnh sứ vụn tán loạn trong
phòng, vừa khuyên nhủ chủ tử của nàng ta.

“ Âu Dương Phi, nữ nhân đáng chết. Ở trước mặt Vương gia ngươi có thể làm nhục ta, hừ hừ, Vương gia không thể suốt ngày bảo vệ ngươi. Chờ lúc Vương gia không có ở đây, xem ta thu thập ngươi như thế nào!” Vinh Lệ Nhi hò hét khản cả giọng,
hoàn toàn không có chút phong phạm của tiểu thư khuê các. “ Tiểu Phượng, ngươi ra ngoài phân phó người bên ngoài một tiếng, bảo bọn họ giám sát
chặt chẽ Ngưng Hương các, Ngưng Hương các có bất cứ động tĩnh gì lập tức trở về bẩm báo!”

Không phải là Âu Dương Phi thổ huyết sao? Vinh
Lệ Nhi sẽ để cho nàng ta tiếp tục thổ huyết, bao giờ nôn hết máu thì lúc đó mới thôi! Khi nào nàng ta đi làm bạn với nhi tử của nàng ta thì lúc
đó Vinh Lệ Nhi nàng mới an tâm!

“ Được, nô tỳ đi sắp xếp!” Tiểu
Phượng vâng lệnh xoay người ra khỏi phòng! Vinh Lệ Nhi ngồi trên giường, một luồng hận ý ập tới nàng ta!

“ Âu Dương Phi nữ nhân đáng chết này. Ngươi không biết nhìn gương, vẫn muốn đấu với ta! Hừ hừ, đứa con
Âu Dương Phi ngươi sinh đã chết non! Ngươi có tư cách gì đấu với ta?
Vinh Lệ Nhi ta đang hoài thai long tử long tôn! Những ngày tháng đại phú đại quý của ta vẫn còn ở phía sau! Chờ tới lúc ta mẹ quý nhờ con, ngươi nhất định phải chết!”

Tiểu Phượng đi ra ngoài một lát đã quay
lại.” Tiểu thư, nô tỳ nhìn thấy Đích Vương phi cùng ma ma của nàng ta
đến Ngưng Hương các. Nhìn dáng vẻ kia hẳn là đi thăm bệnh!”


Tiểu Phượng, chúng ta cũng lặng lẽ đi theo, đến Ngưng Hương các xem một
chút!” Vinh Lệ Nhi vừa nghe thấy Lê Thải Nhi đến Ngưng Hương các liền
muốn đi theo xem một chút. Lúc nàng ta đi thăm bệnh, Long Phụng Ngọc
ngăn cản không cho vào, nàng ta muốn xem thử, Lê Thải Nhi đến Ngưng
Hương các có thể được vào hay không!

“ Tiểu thư, chúng ta mới ở
đó trở lại không lâu, còn muốn đi nữa sao? Người mệt nhọc như vậy, cẩn
thận động thai khí.” Tiểu Phượng không muốn để Vinh Lệ Nhi lại đến Ngưng Hương các chính là vì không muốn để cho nàng ta mất mặt nhưng Vinh Lệ
Nhi không hiểu tấm lòng của nàng, trừng mắt lạnh chửi mắng Tiểu Phượng.

“ Tiểu Phượng, ta làm gì còn cần ngươi phê chuẩn sao? Ngươi chính là lười đi bộ phải khôn? Hay là không muốn đi cùng ta? Động một chút là lấy
việc động thai khí ra dọa ta! Có phải ngươi cũng giống như Âu Dương Phi, mong chờ ta động thai khí không?” Lời của Vinh Lệ Nhi dọa cho Tiểu
Phượng sợ run lên. Nàng vội vàng quỳ rạp xuống chân Vinh Lệ Nhi, nhận
lỗi với nàng ta.

Kể từ sau khi Vinh Lệ Nhi bị thất sủng, tính khí càng trở nên thất thường. Nàng ta động một chút là trút giận lên Tiểu
Phượng. Tiểu Phượng đã sớm lĩnh giáo sự nóng giận của nàng ta, chỉ sợ
tiểu thư nổi giận sẽ giận chó đánh mèo với mình!

“ Tiểu thư, dù
người cho Tiểu Phượng một trăm lá gan, nô tỳ cũng không dám mong người
động thai khí! Chủ tử muốn đến Ngưng Hương các, nô tỳ đi cùng người là
được, người ngàn vạn lần không nên tức giận, tránh cho...” Tiểu Phượng
vừa thấy mình lại phạm vào điều kiêng kỵ liền vội vàng cắn môi, nuốt mấy chữ phía sau lại!

“ Vậy đi thôi!” Vinh Lệ Nhi nhìn thấy dáng vẻ
bị hù dọa của Tiểu Phượng, trong lòng dâng lên cảm giác sảng khoái cao
cao tại thượng.

Chapter
1 Chương 1
2 Chương 2: Chỉ phúc vi hôn
3 Chương 3: Khăn thêu
4 Chương 4: Xông cung
5 Chương 5: Điều kiện hà khắc
6 Chương 6: Nhận lệnh yết kiến
7 Chương 7: Kinh thành đệ nhất mỹ nhân
8 Chương 8: Mỹ nhân tâm
9 Chương 9: Tiên tử nhân gian
10 Chương 10: Rước dâu
11 Chương 11: Kiệu hoa gặp nhau
12 Chương 12: Bái đường nghi thức
13 Chương 13: Phượng Nghi uyển
14 Chương 14: Nội tâm mỹ nhân
15 Chương 15: Động phòng cô đơn với ánh đèn
16 Chương 16: Xấu xí cho kỳ nhân
17 Chương 17: Thị vệ tỉ mỉ
18 Chương 18: Cung đình chỉ trích
19 Chương 19: Vinh Lệ Nhi chịu nhục
20 Chương 20: Ly trà phong ba
21 Chương 21: Thải nhi bị thương
22 Chương 22: Cự tuyệt phân li giải phẫu
23 Chương 23: Cự tuyệt phân li giải phẫu 2
24 Chương 24: Dung nhan khuynh quốc
25 Chương 25: Lần đầu làm cha
26 Chương 26: Mệnh tiểu phúc mỏng
27 Chương 27: Tiếng đàn lúc nửa đêm
28 Chương 28: Một hòn đá hạ hai con chim
29 Chương 29: Thăm người thân phủ Thừa Tướng
30 Chương 30: Tiểu vương gia chết bất đắc kỳ tử
31 Chương 31: Tra rõ hung thủ
32 Chương 32: Tra rõ hung thủ 2
33 Chương 33: Tra rõ hung thủ 3
34 Chương 34: Tra rõ hung thủ 4
35 Chương 35: Tra rõ hung thủ 5
36 Chương 36: Soát người (1)
37 Chương 37: Soát người (2)
38 Chương 38: Hoàng hậu giá lâm
39 Chương 39: Địa lao
40 Chương 40: Địa lao (2)
41 Chương 41: Thẩm vấn ban đêm
42 Chương 42: Yêu cầu hưu thư
43 Chương 43: Yêu cầu hưu thư (2)
44 Chương 44: Không cho khách vào nhà
45 Chương 45: Linh tiền đọ sức
46 Chương 46: Bất tỉnh trong mưa
47 Chương 47: Thái tử
48 Chương 48: Thái Tử Phi ngang ngược
49 Chương 49: Đại náo Khôn Ninh cung
50 Chương 50: Đại náo Khôn Ninh cung (2)
51 Chương 51: Đại náo Khôn Ninh cung (3)
52 Chương 52: Ý chỉ
53 Chương 53: Tiếng tiêu
54 Chương 54: Ghen
55 Chương 55: Viên phòng
56 Chương 56: Viên phòng 2
57 Chương 57: Viên phòng 3
58 Chương 58: Viên phòng 4
59 Chương 59: Kẻ nghe lén 1
60 Chương 60: Kẻ nghe lén 2
61 Chương 61: Thỉnh cầu của Thái tử
62 Chương 62: Tỉ võ ở giáo trường
63 Chương 63: Dung mạo thật của giai nhân
64 Chương 64: Dung mạo thật của giai nhân 2
65 Chương 65: Dung mạo thật của giai nhân 3
66 Chương 66: Sư tử hà đông gào thét
67 Chương 67: Thái tử phi giá lâm
68 Chương 68: Thái tử phi giá lâm 2
69 Chương 69: Thái tử phi giá lâm 3
70 Chương 70: Mật thư
71 Chương 71: Mật thư 2
72 Chương 72: Vương phi bị ám sát
73 Chương 73: Vương phi bị đâm 2
74 Chương 74: Vương phi bị đâm 3
75 Chương 75: Thăm viếng
76 Chương 76: Thăm viếng 2
77 Chương 77: Thăm viếng 3
78 Chương 78: Xem kịch
79 Chương 79: Hỉ mạch
80 Chương 80: Hỉ mạch 2
81 Chương 81: Hỉ mạch 3
82 Chương 82: Hỉ mạch 4
83 Chương 83: Chân dung
84 Chương 84: Thổ huyết trong mưa
85 Chương 85: Con của chúng ta
86 Chương 86: Bệnh lao phổi
87 Chương 87: Kể chuyện xưa
88 Chương 88: Tự rước lấy nhục
89 Chương 89: Người trong lòng
90 Chương 90: Thống khổ của tình yêu
91 Chương 91: Hiểu lầm
92 Chương 92: Chuyện ma quái(1)
93 Chương 93: Chuyện ma quái (2)
94 Chương 94: Chuyện ma quái 3
95 Chương 95: Thử dò xét cõi lòng
96 Chương 96: Chúc thọ Mộ Dung Quốc
97 Chương 97: Ngày giỗ
98 Chương 98: Ngày giỗ 2
99 Chương 99: Trong núi gặp nạn(2)
100 Chương 100: Mất trí nhớ
101 Chương 101: Mất trí nhớ Ghen
102 Chương 102: Sinh non
103 Chương 103: Tự sát
104 Chương 104: Ghen tức
105 Chương 105: Trở về phủ
106 Chương 106: Cường thưởng dân nữ
107 Chương 107: Được cứu
108 Chương 108: Không lấy thiếp nữa
109 Chương 109: Hưu thư
110 Chương 110: Hưu thư 2
111 Chương 111: Lòng trả thù
112 Chương 112: Hành thích
113 Chương 113: Hành thích 2
114 Chương 114: Tố cáo
115 Chương 115: Bức họa bị hủy
116 Chương 116: Nửa cuốn họa trục
117 Chương 117
118 Chương 118: Áp trại phu nhân
119 Chương 119: Lý quý phi
120 Chương 120: Trở về
121 Chương 121: Tương tư đêm Trung thu
122 Chương 122: Tương tư đêm Trung thu (3)
Chapter

Updated 122 Episodes

1
Chương 1
2
Chương 2: Chỉ phúc vi hôn
3
Chương 3: Khăn thêu
4
Chương 4: Xông cung
5
Chương 5: Điều kiện hà khắc
6
Chương 6: Nhận lệnh yết kiến
7
Chương 7: Kinh thành đệ nhất mỹ nhân
8
Chương 8: Mỹ nhân tâm
9
Chương 9: Tiên tử nhân gian
10
Chương 10: Rước dâu
11
Chương 11: Kiệu hoa gặp nhau
12
Chương 12: Bái đường nghi thức
13
Chương 13: Phượng Nghi uyển
14
Chương 14: Nội tâm mỹ nhân
15
Chương 15: Động phòng cô đơn với ánh đèn
16
Chương 16: Xấu xí cho kỳ nhân
17
Chương 17: Thị vệ tỉ mỉ
18
Chương 18: Cung đình chỉ trích
19
Chương 19: Vinh Lệ Nhi chịu nhục
20
Chương 20: Ly trà phong ba
21
Chương 21: Thải nhi bị thương
22
Chương 22: Cự tuyệt phân li giải phẫu
23
Chương 23: Cự tuyệt phân li giải phẫu 2
24
Chương 24: Dung nhan khuynh quốc
25
Chương 25: Lần đầu làm cha
26
Chương 26: Mệnh tiểu phúc mỏng
27
Chương 27: Tiếng đàn lúc nửa đêm
28
Chương 28: Một hòn đá hạ hai con chim
29
Chương 29: Thăm người thân phủ Thừa Tướng
30
Chương 30: Tiểu vương gia chết bất đắc kỳ tử
31
Chương 31: Tra rõ hung thủ
32
Chương 32: Tra rõ hung thủ 2
33
Chương 33: Tra rõ hung thủ 3
34
Chương 34: Tra rõ hung thủ 4
35
Chương 35: Tra rõ hung thủ 5
36
Chương 36: Soát người (1)
37
Chương 37: Soát người (2)
38
Chương 38: Hoàng hậu giá lâm
39
Chương 39: Địa lao
40
Chương 40: Địa lao (2)
41
Chương 41: Thẩm vấn ban đêm
42
Chương 42: Yêu cầu hưu thư
43
Chương 43: Yêu cầu hưu thư (2)
44
Chương 44: Không cho khách vào nhà
45
Chương 45: Linh tiền đọ sức
46
Chương 46: Bất tỉnh trong mưa
47
Chương 47: Thái tử
48
Chương 48: Thái Tử Phi ngang ngược
49
Chương 49: Đại náo Khôn Ninh cung
50
Chương 50: Đại náo Khôn Ninh cung (2)
51
Chương 51: Đại náo Khôn Ninh cung (3)
52
Chương 52: Ý chỉ
53
Chương 53: Tiếng tiêu
54
Chương 54: Ghen
55
Chương 55: Viên phòng
56
Chương 56: Viên phòng 2
57
Chương 57: Viên phòng 3
58
Chương 58: Viên phòng 4
59
Chương 59: Kẻ nghe lén 1
60
Chương 60: Kẻ nghe lén 2
61
Chương 61: Thỉnh cầu của Thái tử
62
Chương 62: Tỉ võ ở giáo trường
63
Chương 63: Dung mạo thật của giai nhân
64
Chương 64: Dung mạo thật của giai nhân 2
65
Chương 65: Dung mạo thật của giai nhân 3
66
Chương 66: Sư tử hà đông gào thét
67
Chương 67: Thái tử phi giá lâm
68
Chương 68: Thái tử phi giá lâm 2
69
Chương 69: Thái tử phi giá lâm 3
70
Chương 70: Mật thư
71
Chương 71: Mật thư 2
72
Chương 72: Vương phi bị ám sát
73
Chương 73: Vương phi bị đâm 2
74
Chương 74: Vương phi bị đâm 3
75
Chương 75: Thăm viếng
76
Chương 76: Thăm viếng 2
77
Chương 77: Thăm viếng 3
78
Chương 78: Xem kịch
79
Chương 79: Hỉ mạch
80
Chương 80: Hỉ mạch 2
81
Chương 81: Hỉ mạch 3
82
Chương 82: Hỉ mạch 4
83
Chương 83: Chân dung
84
Chương 84: Thổ huyết trong mưa
85
Chương 85: Con của chúng ta
86
Chương 86: Bệnh lao phổi
87
Chương 87: Kể chuyện xưa
88
Chương 88: Tự rước lấy nhục
89
Chương 89: Người trong lòng
90
Chương 90: Thống khổ của tình yêu
91
Chương 91: Hiểu lầm
92
Chương 92: Chuyện ma quái(1)
93
Chương 93: Chuyện ma quái (2)
94
Chương 94: Chuyện ma quái 3
95
Chương 95: Thử dò xét cõi lòng
96
Chương 96: Chúc thọ Mộ Dung Quốc
97
Chương 97: Ngày giỗ
98
Chương 98: Ngày giỗ 2
99
Chương 99: Trong núi gặp nạn(2)
100
Chương 100: Mất trí nhớ
101
Chương 101: Mất trí nhớ Ghen
102
Chương 102: Sinh non
103
Chương 103: Tự sát
104
Chương 104: Ghen tức
105
Chương 105: Trở về phủ
106
Chương 106: Cường thưởng dân nữ
107
Chương 107: Được cứu
108
Chương 108: Không lấy thiếp nữa
109
Chương 109: Hưu thư
110
Chương 110: Hưu thư 2
111
Chương 111: Lòng trả thù
112
Chương 112: Hành thích
113
Chương 113: Hành thích 2
114
Chương 114: Tố cáo
115
Chương 115: Bức họa bị hủy
116
Chương 116: Nửa cuốn họa trục
117
Chương 117
118
Chương 118: Áp trại phu nhân
119
Chương 119: Lý quý phi
120
Chương 120: Trở về
121
Chương 121: Tương tư đêm Trung thu
122
Chương 122: Tương tư đêm Trung thu (3)