Chương 62: Tỉ võ ở giáo trường

Trên giáo trường, cờ xí tung bay.

Binh lính thân mặc khôi giáp, trong tay cầm trường mâu, một chọi một thaoluyện. Các võ tướng, ngồi trên lưng ngựa, đối trận qua lại. Thỉnhthoảng, một trận bụi bậm lại nổi lên.

Long Phụng Ngọc cùng tháitử ngồi ngay ngắn ở trên đài, quan sát các tướng sĩ diễn luyện. LongPhụng Ngọc không muốn cùng thái tử ngồi chung một chỗ, hắn không chịuđược không khí ngột ngạt này. Vì vậy liền hạ chiến thư khiêu chiến vớiVu Thừa Phong.

"Vu thị vệ, nào, chúng ta cũng tỷ thí một chút!" LongPhụng Ngọc cũng không biết tại sao, kể từ khi từ biệt ở trong cung, hắnliền không giải thích được mà ghét người ca ca này rồi ! Luôn cảm thấy ở cùng với hắn, trong lòng khó chịu mà đè nén. Thay vì cùng hắn ngồichung một chỗ, không bằng cùng Vu Thừa Phong luyện kiếm pháp một chút.

"Dạ, Vương Gia!" Vu Thừa Phong khom người thi lễ xong, xoay người nhảy lên.Lật người trên không trung, nhẹ nhàng rơi xuống lôi đài của giáo trường. Thân pháp nhẹ nhàng này, làm cho các tướng sĩ lên tiếng reo hò.

Kể từ khi Vu Thừa Phong vào vương phủ, là hắn biết võ công của Long PhụngNgọc không yếu. Về phần cao thâm đến mức, hắn cũng chưa từng lĩnh giáo.Hắn là thị vệ của Long Phụng Ngọc, chỉ phụ trách an toàn của Vươnggia.Vì vậy, hắn không có cơ hội giao thủ với Long Phụng Ngọc! Võ côngcủa Vương gia rốt cuộc cao bao nhiêu, trong lòng hắn cũng không biết.

Nếu như hắn thật sự vì Lê Thải Nhi mà động thủ với Long Phụng Ngọc, rốtcuộc kết quả ra sao? Trong lòng hắn rất muốn biết kết quả! Nếu như, hắnkhông thể đấu thắng Long Phụng Ngọc, tốt nhất không nên có ý muốn cứu Lê Thải Nhi. Không phải hắn sợ chết, hắn sợ mình không cứu được lê ThảiNhi mà ngược lại hại nàng!

Hôm nay, Long Phụng Ngọc chủ độngkhiêu chiến, vừa lúc thành toàn tâm nguyện của Vu Thừa Phong."VươngGia, chúng ta là thương thật đao thật đối trận hay là chỉ hoạt động gâncốt, đánh đến điểm là dừng?"

Khinh công của Long Phụng Ngọc,dường như cũng không kém Thừa Phong. Hắn nhảy lên, đạp gió, đáp xuốngtrước mặt Vu Thừa Phong ."Vu thị vệ, lấy ra sở trường của ngươi đánh với Bổn Vương một trận! Cho dù Bổn vương thua dưới tay của ngươi, Bổn Vương cũng không cảm thấy mất thể diện. Ngươi là thị vệ trung thành tận tâmcủa ta, ngươi xem mạng của ta quan trọng hơn tất cả. Cho dù ngươi thắngta, ta cũng vui vẻ!

Vu Thừa Phong xấu hổ một trận, trong lòng thầm nghĩ: hổ thẹn!

Thị vệ trung thành tận tâm? Trước kia, hắn có lẽ còn xứng với mấy chữ này.Hiện tại, chỉ sợ hắn đã không còn xứng với mấy chữ này rồi. Vì cứu LêThải Nhi, Vu Thừa Phong hắn thậm chí không tiếc động thủ với Vương Gia.Thị vệ như vậy, có thể gọi là trung thành tận tâm sao?

"VươngGia, xuất chiêu đi!" Vu Thừa Phong chắp tay, mời Long Phụng Ngọc xuấtchiêu. Hắn là thuộc hạ, theo lý nên nhường Vương Gia ba chiêu. Sau bachiêu, hắn nhất định sẽdóc toàn lực đối chiến với Vương gia.

"VuThừa Phong, xem kiếm." Long Phụng Ngọc rút bội kiếm bên hông ra, xuấtra một chiêu kiếm, đâm về phía Vu Thừa Phong. Long Phụng Ngọc biết, binh khí của Vu Thừa Phong là một thanh nhuyễn kiếm. Nhuyễn kiếm này quấn ởquanh hông của hắn. Một khi cần binh khí, hắn sẽ rút kiếm ra.

VuThừa Phong xoay người, tránh thoát một kiếm này. Ngay sau đó, kiếm tiếptheo của Long Phụng Ngọc, lại đâm tới. Vu Thừa Phong lộn nhào một cáitránh được. kiếm thứ ba của Long Phụng Ngọc, đã đâm tới trước mặt củahắn. Vu Thừa Phong ngồi xuống, tránh được kiếm thứ ba. Hắn thuận tay rút nhuyễn kiếm bên hông ra, nhuyễn kiếm mang theo ánh sáng chói mắt, xuấthiện trước mắt của Long Phụng Ngọc.

“Kiếm tốt." Long Phụng Ngọckhen một tiếng, một lần nữa đánh về phía Vu Thừa Phong. Mọi người đềubiết, nhuyễn kiếm cần phải mượn nội lực của người cầm kiếm, mới có thểduỗi thẳng. Cho nên, người có nội công yếu, bình thường không dùng đượcnhuyễn kiếm . Vì vậy, Long Phụng Ngọc thấy Thừa Phong đã rút ra nhuyễnkiếm, cũng không khỏi cẩn thận một chút.

Hai người trên lôi đài,nhanh chóng bị cuốn vào một mảnh kiếm quang. Người đang xem cuộc đấu ởdưới đài không thấy rõ chiêu số của hai người, chỉ nghe thấy tiếng binhkhí chạm binh khí.

"Thân thủ tốt! Kiếm pháp tốt!" Thái tử đang ở trên đài, không khỏi khen ngợi.

Thời gian đã qua khoảng một canh giờ, hai người ở trên đài, vẫn đang chiếnđấu kịch liệt! Thân ảnh du tẩu kia, dần dần chậm lại. Trên mặt Vu ThừaPhong, mặc dù đã rịn mồ hôi, nhưng kiếm chiêu vẫn mạnh mẽ như trước,bước chân vẫn rất nhẹ nhàng. Giờ phút này, Long Phụng Ngọc đã mồ hôi đầm đìa. Bước chân, cũng có vẻ lộn xộn. Hắn miễn cưỡng phá được ba bốnchiêu, kiếm trong tay đã bị Vu Thừa Phong đánh bay. Kiếm kia baythật xa, cắm ở trên một cây đại thụ.

"Vương Gia, đa tạ!"Mũi kiếm của Vu Thừa Phong đang chỉ vào ngực của Long Phụng Ngọc, lúc này cấtkiếm thu chiêu, chắp tay thi lễ, thái độ cực kỳ cung kính.

"Vuthị vệ, kiếm pháp tốt! Thân thủ tốt! Có người thị vệ như ngươi, Bổnvương càng có lòng tin ra chiến trường."Mặc dù Long Phụng Ngọc bại trận, lại có vẻ tương đối trấn tĩnh. Trên mặt không có sự quan tâm hơn thua,mang theo nụ cười."Các tướng sĩ, gia tăng thao luyện. Đợi đến khi LongVũ vương triều cần chúng ta thì cơ hội kiến công lập nghiệp của mọingười đã tới rồi."

Các tướng sĩ dưới đài, hoan hô rung trời: thề thần phục Long Vũ vương triều, thề chống ngoại xâm!

Trong Ngưng Hương Các, không khí trầm thấp như thường ngày. Tay Âu Dương Phicầm một chiếc áo gấm trẻ con, ngồi ở trong sân yên lặng rơi lệ. Nàngnhìn chiếc áo gấm trẻ con tự tay mình thêu, bất tri bất giác đau buồn.

Sau khi tang lễ của Hiếu Liêm trung dũng công kết thúc, những người kháchình như cũng quên đi bi kịch này. Người khác có thể quên chuyện này,người làm mẹ Âu Dương Phi nàng, không thể quên cũng sẽ không quên !

Mỗi lần nghĩ tới sự kiện này, lòng của nàng đau tựa đao cắt! Mỗi lần thấy y phục trẻ con này, nàng liền không tránh được đau lòng rơi lệ. Mỗi lầnnghĩ đến hung thủ đang nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật, nàng liền hận đếncắn răng nghiến lợi. Tại sao, tại sao sau khi Vinh Lệ Nhi hại chết contrai của nàng, lại có thể sống an ổn trên thế giới này?

"Con à, conchờ mẫu thân! Chờ mẫu thân báo thù cho con xong, mẫu thân sẽ tới tìmcon! Hai mẹ con chúng ta, không thể làm mẹ con ở dương thế, đến Âm Tàođịa phủ, mẹ cũng muốn với con nặng tiếp tục tình mẹ con! Con à. . . . .." Âu Dương Phi nhìn bộ y phục lẩm bẩm. Còn chưa dứt lời, liền bị tiếngho khan cắt đứt.

Âu Dương Phi vừa sinh con xong không lâu liềnmất đi ái tử. Bi phẫn quá độ, cộng thêm nhiễm mưa.Nàng bị nhiễm phonghàn, mặc dù thái y đã tỉ mỉ chẩn bệnh, nhưng vẫn lưu lại bệnh ho khannày. Chỉ cần bị lạnh hoặc tức giận sẽ ho khan không thôi.

"Vương phi, tới giờ uống thuốc rồi." Vân nhi nghe thấy tiếng ho khan của Âu DươngPhi, vội vàng đi ra. Vừa giúp nàng đấm lưng, vừa nhắc nhở nàng đã tớigiờ uống thuốc.

Âu Dương Phi lắc đầu một cái, không nói gì. Thườngnói, thuốc không cứu được người chết. Người như nàng, tâm đã chết. Uốngthuốc hay không uống thuốc, có gì khác nhau đâu? Nếu như không phải vìbáo thù thay nhi tử, nàng đã sớm đi theo nhi tử rồi.

Chapter
1 Chương 1
2 Chương 2: Chỉ phúc vi hôn
3 Chương 3: Khăn thêu
4 Chương 4: Xông cung
5 Chương 5: Điều kiện hà khắc
6 Chương 6: Nhận lệnh yết kiến
7 Chương 7: Kinh thành đệ nhất mỹ nhân
8 Chương 8: Mỹ nhân tâm
9 Chương 9: Tiên tử nhân gian
10 Chương 10: Rước dâu
11 Chương 11: Kiệu hoa gặp nhau
12 Chương 12: Bái đường nghi thức
13 Chương 13: Phượng Nghi uyển
14 Chương 14: Nội tâm mỹ nhân
15 Chương 15: Động phòng cô đơn với ánh đèn
16 Chương 16: Xấu xí cho kỳ nhân
17 Chương 17: Thị vệ tỉ mỉ
18 Chương 18: Cung đình chỉ trích
19 Chương 19: Vinh Lệ Nhi chịu nhục
20 Chương 20: Ly trà phong ba
21 Chương 21: Thải nhi bị thương
22 Chương 22: Cự tuyệt phân li giải phẫu
23 Chương 23: Cự tuyệt phân li giải phẫu 2
24 Chương 24: Dung nhan khuynh quốc
25 Chương 25: Lần đầu làm cha
26 Chương 26: Mệnh tiểu phúc mỏng
27 Chương 27: Tiếng đàn lúc nửa đêm
28 Chương 28: Một hòn đá hạ hai con chim
29 Chương 29: Thăm người thân phủ Thừa Tướng
30 Chương 30: Tiểu vương gia chết bất đắc kỳ tử
31 Chương 31: Tra rõ hung thủ
32 Chương 32: Tra rõ hung thủ 2
33 Chương 33: Tra rõ hung thủ 3
34 Chương 34: Tra rõ hung thủ 4
35 Chương 35: Tra rõ hung thủ 5
36 Chương 36: Soát người (1)
37 Chương 37: Soát người (2)
38 Chương 38: Hoàng hậu giá lâm
39 Chương 39: Địa lao
40 Chương 40: Địa lao (2)
41 Chương 41: Thẩm vấn ban đêm
42 Chương 42: Yêu cầu hưu thư
43 Chương 43: Yêu cầu hưu thư (2)
44 Chương 44: Không cho khách vào nhà
45 Chương 45: Linh tiền đọ sức
46 Chương 46: Bất tỉnh trong mưa
47 Chương 47: Thái tử
48 Chương 48: Thái Tử Phi ngang ngược
49 Chương 49: Đại náo Khôn Ninh cung
50 Chương 50: Đại náo Khôn Ninh cung (2)
51 Chương 51: Đại náo Khôn Ninh cung (3)
52 Chương 52: Ý chỉ
53 Chương 53: Tiếng tiêu
54 Chương 54: Ghen
55 Chương 55: Viên phòng
56 Chương 56: Viên phòng 2
57 Chương 57: Viên phòng 3
58 Chương 58: Viên phòng 4
59 Chương 59: Kẻ nghe lén 1
60 Chương 60: Kẻ nghe lén 2
61 Chương 61: Thỉnh cầu của Thái tử
62 Chương 62: Tỉ võ ở giáo trường
63 Chương 63: Dung mạo thật của giai nhân
64 Chương 64: Dung mạo thật của giai nhân 2
65 Chương 65: Dung mạo thật của giai nhân 3
66 Chương 66: Sư tử hà đông gào thét
67 Chương 67: Thái tử phi giá lâm
68 Chương 68: Thái tử phi giá lâm 2
69 Chương 69: Thái tử phi giá lâm 3
70 Chương 70: Mật thư
71 Chương 71: Mật thư 2
72 Chương 72: Vương phi bị ám sát
73 Chương 73: Vương phi bị đâm 2
74 Chương 74: Vương phi bị đâm 3
75 Chương 75: Thăm viếng
76 Chương 76: Thăm viếng 2
77 Chương 77: Thăm viếng 3
78 Chương 78: Xem kịch
79 Chương 79: Hỉ mạch
80 Chương 80: Hỉ mạch 2
81 Chương 81: Hỉ mạch 3
82 Chương 82: Hỉ mạch 4
83 Chương 83: Chân dung
84 Chương 84: Thổ huyết trong mưa
85 Chương 85: Con của chúng ta
86 Chương 86: Bệnh lao phổi
87 Chương 87: Kể chuyện xưa
88 Chương 88: Tự rước lấy nhục
89 Chương 89: Người trong lòng
90 Chương 90: Thống khổ của tình yêu
91 Chương 91: Hiểu lầm
92 Chương 92: Chuyện ma quái(1)
93 Chương 93: Chuyện ma quái (2)
94 Chương 94: Chuyện ma quái 3
95 Chương 95: Thử dò xét cõi lòng
96 Chương 96: Chúc thọ Mộ Dung Quốc
97 Chương 97: Ngày giỗ
98 Chương 98: Ngày giỗ 2
99 Chương 99: Trong núi gặp nạn(2)
100 Chương 100: Mất trí nhớ
101 Chương 101: Mất trí nhớ Ghen
102 Chương 102: Sinh non
103 Chương 103: Tự sát
104 Chương 104: Ghen tức
105 Chương 105: Trở về phủ
106 Chương 106: Cường thưởng dân nữ
107 Chương 107: Được cứu
108 Chương 108: Không lấy thiếp nữa
109 Chương 109: Hưu thư
110 Chương 110: Hưu thư 2
111 Chương 111: Lòng trả thù
112 Chương 112: Hành thích
113 Chương 113: Hành thích 2
114 Chương 114: Tố cáo
115 Chương 115: Bức họa bị hủy
116 Chương 116: Nửa cuốn họa trục
117 Chương 117
118 Chương 118: Áp trại phu nhân
119 Chương 119: Lý quý phi
120 Chương 120: Trở về
121 Chương 121: Tương tư đêm Trung thu
122 Chương 122: Tương tư đêm Trung thu (3)
Chapter

Updated 122 Episodes

1
Chương 1
2
Chương 2: Chỉ phúc vi hôn
3
Chương 3: Khăn thêu
4
Chương 4: Xông cung
5
Chương 5: Điều kiện hà khắc
6
Chương 6: Nhận lệnh yết kiến
7
Chương 7: Kinh thành đệ nhất mỹ nhân
8
Chương 8: Mỹ nhân tâm
9
Chương 9: Tiên tử nhân gian
10
Chương 10: Rước dâu
11
Chương 11: Kiệu hoa gặp nhau
12
Chương 12: Bái đường nghi thức
13
Chương 13: Phượng Nghi uyển
14
Chương 14: Nội tâm mỹ nhân
15
Chương 15: Động phòng cô đơn với ánh đèn
16
Chương 16: Xấu xí cho kỳ nhân
17
Chương 17: Thị vệ tỉ mỉ
18
Chương 18: Cung đình chỉ trích
19
Chương 19: Vinh Lệ Nhi chịu nhục
20
Chương 20: Ly trà phong ba
21
Chương 21: Thải nhi bị thương
22
Chương 22: Cự tuyệt phân li giải phẫu
23
Chương 23: Cự tuyệt phân li giải phẫu 2
24
Chương 24: Dung nhan khuynh quốc
25
Chương 25: Lần đầu làm cha
26
Chương 26: Mệnh tiểu phúc mỏng
27
Chương 27: Tiếng đàn lúc nửa đêm
28
Chương 28: Một hòn đá hạ hai con chim
29
Chương 29: Thăm người thân phủ Thừa Tướng
30
Chương 30: Tiểu vương gia chết bất đắc kỳ tử
31
Chương 31: Tra rõ hung thủ
32
Chương 32: Tra rõ hung thủ 2
33
Chương 33: Tra rõ hung thủ 3
34
Chương 34: Tra rõ hung thủ 4
35
Chương 35: Tra rõ hung thủ 5
36
Chương 36: Soát người (1)
37
Chương 37: Soát người (2)
38
Chương 38: Hoàng hậu giá lâm
39
Chương 39: Địa lao
40
Chương 40: Địa lao (2)
41
Chương 41: Thẩm vấn ban đêm
42
Chương 42: Yêu cầu hưu thư
43
Chương 43: Yêu cầu hưu thư (2)
44
Chương 44: Không cho khách vào nhà
45
Chương 45: Linh tiền đọ sức
46
Chương 46: Bất tỉnh trong mưa
47
Chương 47: Thái tử
48
Chương 48: Thái Tử Phi ngang ngược
49
Chương 49: Đại náo Khôn Ninh cung
50
Chương 50: Đại náo Khôn Ninh cung (2)
51
Chương 51: Đại náo Khôn Ninh cung (3)
52
Chương 52: Ý chỉ
53
Chương 53: Tiếng tiêu
54
Chương 54: Ghen
55
Chương 55: Viên phòng
56
Chương 56: Viên phòng 2
57
Chương 57: Viên phòng 3
58
Chương 58: Viên phòng 4
59
Chương 59: Kẻ nghe lén 1
60
Chương 60: Kẻ nghe lén 2
61
Chương 61: Thỉnh cầu của Thái tử
62
Chương 62: Tỉ võ ở giáo trường
63
Chương 63: Dung mạo thật của giai nhân
64
Chương 64: Dung mạo thật của giai nhân 2
65
Chương 65: Dung mạo thật của giai nhân 3
66
Chương 66: Sư tử hà đông gào thét
67
Chương 67: Thái tử phi giá lâm
68
Chương 68: Thái tử phi giá lâm 2
69
Chương 69: Thái tử phi giá lâm 3
70
Chương 70: Mật thư
71
Chương 71: Mật thư 2
72
Chương 72: Vương phi bị ám sát
73
Chương 73: Vương phi bị đâm 2
74
Chương 74: Vương phi bị đâm 3
75
Chương 75: Thăm viếng
76
Chương 76: Thăm viếng 2
77
Chương 77: Thăm viếng 3
78
Chương 78: Xem kịch
79
Chương 79: Hỉ mạch
80
Chương 80: Hỉ mạch 2
81
Chương 81: Hỉ mạch 3
82
Chương 82: Hỉ mạch 4
83
Chương 83: Chân dung
84
Chương 84: Thổ huyết trong mưa
85
Chương 85: Con của chúng ta
86
Chương 86: Bệnh lao phổi
87
Chương 87: Kể chuyện xưa
88
Chương 88: Tự rước lấy nhục
89
Chương 89: Người trong lòng
90
Chương 90: Thống khổ của tình yêu
91
Chương 91: Hiểu lầm
92
Chương 92: Chuyện ma quái(1)
93
Chương 93: Chuyện ma quái (2)
94
Chương 94: Chuyện ma quái 3
95
Chương 95: Thử dò xét cõi lòng
96
Chương 96: Chúc thọ Mộ Dung Quốc
97
Chương 97: Ngày giỗ
98
Chương 98: Ngày giỗ 2
99
Chương 99: Trong núi gặp nạn(2)
100
Chương 100: Mất trí nhớ
101
Chương 101: Mất trí nhớ Ghen
102
Chương 102: Sinh non
103
Chương 103: Tự sát
104
Chương 104: Ghen tức
105
Chương 105: Trở về phủ
106
Chương 106: Cường thưởng dân nữ
107
Chương 107: Được cứu
108
Chương 108: Không lấy thiếp nữa
109
Chương 109: Hưu thư
110
Chương 110: Hưu thư 2
111
Chương 111: Lòng trả thù
112
Chương 112: Hành thích
113
Chương 113: Hành thích 2
114
Chương 114: Tố cáo
115
Chương 115: Bức họa bị hủy
116
Chương 116: Nửa cuốn họa trục
117
Chương 117
118
Chương 118: Áp trại phu nhân
119
Chương 119: Lý quý phi
120
Chương 120: Trở về
121
Chương 121: Tương tư đêm Trung thu
122
Chương 122: Tương tư đêm Trung thu (3)