Chương 83: Chân dung

Trên bầu trời đêm, muôn vàn ánh sao lấp lánh.

Trong thư phòng Đông cung Thái tử, ngọ đèn vẫn đang sáng. Nhờ ánh sáng mỏngmanh của ngọn đèn, Long Phụng Thần đang hết sức chăm chú vẽ tranh, chândung trên bức họa là một mỹ nữ tà váy bay phấp phới! Khuôn mặt xinh đẹpkia chính là gương mặt lạnh nhạt hàm chứa u sầu của Lê Thải Nhi.

Mộ Dung Doanh đại náo Vương phủ, làm cho Long Phụng Thần rơi vào thế khóxử. Nếu hắn tiếp tục ở lại Vương phủ, không khí sẽ vô cùng xấu hổ, hắnphải đối diện với gương mặt âm trầm của Vương đệ, tâm trạng không thểnào vui vẻ nổi. Vì vậy, lúc sẩm tối hôm đó hắn liền quay về Hoàng cung1

Sau khi hồi cung, vừa vặn gặp phải Mộ Dung Doanh tới gây chuyện, hai ngườiliền tranh cãi ầm ĩ một trận. Hắn liền mượn cơn giận lúc đó chuyển tới ở tại thư phòng. Vừa chuyển đi đã được mười bảy mười tám ngày.

Kỳthật, dựa vào lương tâm mà nói, hắn đến Ngọc Vương phủ cũng không có ýgì khác, chỉ là muốn tránh Mộ Dung Doanh điêu ngoa bốc đồng, sống vàingày thanh tịnh, đồng thời cũng muốn nghe tiếng tiêu thê mỹ kia. Dù chohắn thích Lê Thải Nhi thì hắn cũng sẽ thu liễm lại tình cảm của mình, dù sao thì Lê Thải Nhi cũng là Vương phi của Long Phụng Ngọc.

Long Phụng Ngọc chuyển tới ở thư phòng, cảm thấy thanh tịnh hơn rất nhiều.Một mình ở nơi này, tâm trạng buồn bực kia giảm đi rất nhiều. Mỗi khiđến đêm khuya, Long Phụng Thần luôn nhắm mắt ngưng thần nhớ lại tiếngtiêu thê mỹ tuyệt luân kia, tưởng tượng ra dung mạo khuynh quốc khuynhthành kia.

Cảm xúc vừa tới liền lấy giấy bút ra vẽ.

Từngbức tranh mỹ nữ cứ như vậy mà phác thảo ra. Lê Thải Nhi trên bức họa, có thẹn thùng, có đôi mắt đẹp chứa đầy u sầu, có nụ cười xinh đẹp, có lúcthổi tiêu, mỗi một bức chân dung đều là những hình ảnh khác nhau của LêThải Nhi. Mỗi một bức họa đều là một loại phong vận khác nhau.

Long Phụng Thần sa vào trong tranh vẽ, không cảm thấy đây là những ngày gian khổ, thậm chí hắn còn thích những ngày như vậy, thích cuộc sống nhànnhã thanh tịnh như vậy.

Mấy ngày đầu Mộ Dung Doanh còn ngại thểdiện, còn chưa tới làm phiền hắn. Vài ngày sau, nàng ta không chịu đượccảnh khuê phòng cô tịch, nhiều lần phái nha hoàn tới mời Long Phụng Thần hắn, đều bị hắn cự tuyệt. Mộ Dung Doanh đích thân hạ mình tới mời hắnvề cũng bị hắn từ chối ngoài cửa! Nàng ta ở ngoài cửa khõ lóc đại náomột trận liền trở về phòng nghỉ ngơi.

Khó có được ngày lỗ taithanh tịnh, Mộ Dung Doanh chưa tới quấy nhiễu hắn, Long Phụng Thần mởcửa sổ ra, muốn để không khí mát mẻ tràn vào trong cung điện nóng bức.

Lúc Long Phụng Thần đang thầm cảm thấy may mắn, ngoài cửa vang lên tiếngbước chân, tiếng ngọc bội đinh đang và giọng nói của cung nữ:” Thái tửgia, Thái tử phi mời người về cung nghỉ ngơi!”

Long Phụng Thần lắc đầu, thở dài một tiếng:” Về bẩm lại với chủ tử của các ngươi, nói ta không muốn về!”

“ Không muốn về, cái này không phải do ngươi quyết định!” giọng nói củaMộ Dung Doanh vang lên bên tai Long Phụng Thần, ngay sau đó một thânhình nhẹ nhàng bay vào từ cửa sổ. Khinh công thân pháp kia cực kỳ phiêudật uyển chuyển, trong nháy mắt hạ xuống trước mắt Long Phụng Thần.”Long Phụng Thần, ngươi là Phò mã của bổn công chúa. Ngươi không muốn ởcùng bổn công chúa là có thể không ở sao? Ta nói cho ngươi biết, chỉ cần bổn công chúa muốn triệu kiến ngươi thì ngươi không được từ chối!”

Sa y mỏng như cánh ve làm cho người ta thấy hết thân hình ở bên trong.Lông mày hơi nhăn lại, khuôn mặt hung hãn ương ngạnh, người này khôngphải là Mộ Dung Doanh thì là ai?

“ Mộ Dung Doanh, ở Mộ Dungvương triều ngươi là công chúa, đến Long Vũ vương triều, ngươi chẳng qua chỉ là một nữ nhân của bản điện hạ. Trước mặt bổn vương, không đến lượt ngươi quyết định.” Long Phụng Thần cũng không biết sự ương ngạnh củabản thân xuất phát từ đâu.

Mấy ngày không gặp, tính tình thât sựlà ương ngạnh lên! Chẳng trách mọi người nói kẻ sĩ ba ngày không gặpphải nhìn với cặp mắt khác xưa! Long Phụng Thần như vậy thật sự làm choMộ Dung Doanh nghẹn họng trân trối. Nàng ta thẹn quá hóa giận, rút bảokiếm bên hông ra, nhắm ngay cổ Long Phụng Thần.” Long Phụng Thần, ngươirốt cuộc có trở về tẩm cung hay không?”

“ Không về!” Long PhụngThần không hề nghĩ ngợi liền cự tuyệt Mộ Dung Doanh. Biểu tình kia làkiên định và quả quyết ít khi có được.

“ Vì sao không về? Chẳnglẽ ngươi chuẩn bị ở riêng cả đời với bản công chúa? Nếu không thì ở đâycó hồ ly tinh bắt lấy hồn của ngươi?” Mộ Dung Doanh nhìn xung quanh,muốn tìm ra nguyên nhân Long Phụng Thần kiên quyết ở lại đây. Ánh mắtnàng ta dừng trên từng bức chân dung.

Mấy bức tranh mỹ nhân kiađều vẽ cùng một người. Dung nhan mỹ lệ, mái tóc dài đen tuyền, dángngười thon thả kia, đều làm cho nàng nhớ tới tai họa Lê Thải Nhi kia.

“Long Phụng Thần, ta nói ngươi thế nào lại vui đến quên cả trời đất? Hóa ralà có mỹ nhân Lê Thải Nhi nghiêng nước nghiêng thành này ở với ngươi!”Bảo kiếm tung bay, những bức lụa vẽ Lê Thải Nhi hoàn toàn thay đổi.

“ Mộ Dung Doanh, ngươi hủy đi bức họa thì có bản lĩnh gì? Nếu có khảnăng, ngươi khoét trái tim của ta đi! Nếu như ngươi khoét tim của ta,móc mắt của ta, ta sẽ không thể vẽ tiếp nữa!” Long Phụng Thần kích thích lửa giận của Mộ Dung Doanh, lại một lần nữa thăng cấp chiến tranh giữabọn họ. Nếu như cuộc chiến này thăng cấp đến một mức độ nhất định, hắncó thể từ chối hành trình tới Mộ Dung vương triều mười ngày sau rồi. Nếu như hắn không phải đi Mộ Dung quốc chúc thọ, hắn sẽ vô cùng vui mừng.

Móc mắt của hắn? Khoét tim hắn?

Nam nhân này đang ám chỉ với nàng rằng Lê Thải Nhi đã đi vào lòng của hắn?Hắn thật sự yêu nữ nhân tai họa kia? Trong lòng Mộ Dung Doanh tràn đầyngọn lửa không cách nào khống chế được!” Long Phụng Thần, ngươi thật sựyêu em dâu của mình sao? Ngươi thật sự không cần danh dự sao? Chẳng lẽngươi có thể gánh nổi hậu quả chọc giận bản công chúa sao? Ngươi khôngsợ bản công chúa giết nàng ta để hả giận sao? Ngươi không sợ vì nàng takhơi mào chiến tranh giữa hai nước sao? Ngươi không để ý tới giang sơnxã tắc và lê dân bách tính của mình sao?”

“ Mộ Dung Doanh, ngươicăn bản không hiểu ý nghĩa của tình yêu chân chính. Vì vậy ngươi cũngkhông hiểu được thế nào là yêu. Ngươi cũng không xứng có được tình yêu!” Lỗ mũi Long Phụng Thần không nhịn được hừ một tiếng. Thân phận tôn quý, không đổi được tình yêu chân chính! Áp bách và uy hiếp, làm khó vàkhống chế, chỉ có thể đổi lấy được phản kháng và khinh bỉ! Cao cao tạithượng, không ai sánh nổi, sẽ chỉ làm một người mất đi tình yêu!

“ Long Phụng Thần, ngươi nói ta không hiểu tình yêu? Hừ hừ, là ta khônghiểu tình yêu! Ngươi hiểu tình yêu, vậy ngươi nói đi, anh chồng thôngđồng với em dâu, phủ thêm lớp vỏ tình yêu chân chính là có thể thoát tội sao?” Mộ Dung Doanh thấy khóe mắt Long Phụng Thần quét xuống tia khinhbỉ, trong lòng không nhịn được lửa giận vạn trượng!

“ Cùng ngườinhư ngươi đàm luận về tình yêu, ta sợ sẽ vũ nhục chữ yêu này.” LongPhụng Thần hừ một tiếng, xoay người rời khỏi thư phòng.

Chapter
1 Chương 1
2 Chương 2: Chỉ phúc vi hôn
3 Chương 3: Khăn thêu
4 Chương 4: Xông cung
5 Chương 5: Điều kiện hà khắc
6 Chương 6: Nhận lệnh yết kiến
7 Chương 7: Kinh thành đệ nhất mỹ nhân
8 Chương 8: Mỹ nhân tâm
9 Chương 9: Tiên tử nhân gian
10 Chương 10: Rước dâu
11 Chương 11: Kiệu hoa gặp nhau
12 Chương 12: Bái đường nghi thức
13 Chương 13: Phượng Nghi uyển
14 Chương 14: Nội tâm mỹ nhân
15 Chương 15: Động phòng cô đơn với ánh đèn
16 Chương 16: Xấu xí cho kỳ nhân
17 Chương 17: Thị vệ tỉ mỉ
18 Chương 18: Cung đình chỉ trích
19 Chương 19: Vinh Lệ Nhi chịu nhục
20 Chương 20: Ly trà phong ba
21 Chương 21: Thải nhi bị thương
22 Chương 22: Cự tuyệt phân li giải phẫu
23 Chương 23: Cự tuyệt phân li giải phẫu 2
24 Chương 24: Dung nhan khuynh quốc
25 Chương 25: Lần đầu làm cha
26 Chương 26: Mệnh tiểu phúc mỏng
27 Chương 27: Tiếng đàn lúc nửa đêm
28 Chương 28: Một hòn đá hạ hai con chim
29 Chương 29: Thăm người thân phủ Thừa Tướng
30 Chương 30: Tiểu vương gia chết bất đắc kỳ tử
31 Chương 31: Tra rõ hung thủ
32 Chương 32: Tra rõ hung thủ 2
33 Chương 33: Tra rõ hung thủ 3
34 Chương 34: Tra rõ hung thủ 4
35 Chương 35: Tra rõ hung thủ 5
36 Chương 36: Soát người (1)
37 Chương 37: Soát người (2)
38 Chương 38: Hoàng hậu giá lâm
39 Chương 39: Địa lao
40 Chương 40: Địa lao (2)
41 Chương 41: Thẩm vấn ban đêm
42 Chương 42: Yêu cầu hưu thư
43 Chương 43: Yêu cầu hưu thư (2)
44 Chương 44: Không cho khách vào nhà
45 Chương 45: Linh tiền đọ sức
46 Chương 46: Bất tỉnh trong mưa
47 Chương 47: Thái tử
48 Chương 48: Thái Tử Phi ngang ngược
49 Chương 49: Đại náo Khôn Ninh cung
50 Chương 50: Đại náo Khôn Ninh cung (2)
51 Chương 51: Đại náo Khôn Ninh cung (3)
52 Chương 52: Ý chỉ
53 Chương 53: Tiếng tiêu
54 Chương 54: Ghen
55 Chương 55: Viên phòng
56 Chương 56: Viên phòng 2
57 Chương 57: Viên phòng 3
58 Chương 58: Viên phòng 4
59 Chương 59: Kẻ nghe lén 1
60 Chương 60: Kẻ nghe lén 2
61 Chương 61: Thỉnh cầu của Thái tử
62 Chương 62: Tỉ võ ở giáo trường
63 Chương 63: Dung mạo thật của giai nhân
64 Chương 64: Dung mạo thật của giai nhân 2
65 Chương 65: Dung mạo thật của giai nhân 3
66 Chương 66: Sư tử hà đông gào thét
67 Chương 67: Thái tử phi giá lâm
68 Chương 68: Thái tử phi giá lâm 2
69 Chương 69: Thái tử phi giá lâm 3
70 Chương 70: Mật thư
71 Chương 71: Mật thư 2
72 Chương 72: Vương phi bị ám sát
73 Chương 73: Vương phi bị đâm 2
74 Chương 74: Vương phi bị đâm 3
75 Chương 75: Thăm viếng
76 Chương 76: Thăm viếng 2
77 Chương 77: Thăm viếng 3
78 Chương 78: Xem kịch
79 Chương 79: Hỉ mạch
80 Chương 80: Hỉ mạch 2
81 Chương 81: Hỉ mạch 3
82 Chương 82: Hỉ mạch 4
83 Chương 83: Chân dung
84 Chương 84: Thổ huyết trong mưa
85 Chương 85: Con của chúng ta
86 Chương 86: Bệnh lao phổi
87 Chương 87: Kể chuyện xưa
88 Chương 88: Tự rước lấy nhục
89 Chương 89: Người trong lòng
90 Chương 90: Thống khổ của tình yêu
91 Chương 91: Hiểu lầm
92 Chương 92: Chuyện ma quái(1)
93 Chương 93: Chuyện ma quái (2)
94 Chương 94: Chuyện ma quái 3
95 Chương 95: Thử dò xét cõi lòng
96 Chương 96: Chúc thọ Mộ Dung Quốc
97 Chương 97: Ngày giỗ
98 Chương 98: Ngày giỗ 2
99 Chương 99: Trong núi gặp nạn(2)
100 Chương 100: Mất trí nhớ
101 Chương 101: Mất trí nhớ Ghen
102 Chương 102: Sinh non
103 Chương 103: Tự sát
104 Chương 104: Ghen tức
105 Chương 105: Trở về phủ
106 Chương 106: Cường thưởng dân nữ
107 Chương 107: Được cứu
108 Chương 108: Không lấy thiếp nữa
109 Chương 109: Hưu thư
110 Chương 110: Hưu thư 2
111 Chương 111: Lòng trả thù
112 Chương 112: Hành thích
113 Chương 113: Hành thích 2
114 Chương 114: Tố cáo
115 Chương 115: Bức họa bị hủy
116 Chương 116: Nửa cuốn họa trục
117 Chương 117
118 Chương 118: Áp trại phu nhân
119 Chương 119: Lý quý phi
120 Chương 120: Trở về
121 Chương 121: Tương tư đêm Trung thu
122 Chương 122: Tương tư đêm Trung thu (3)
Chapter

Updated 122 Episodes

1
Chương 1
2
Chương 2: Chỉ phúc vi hôn
3
Chương 3: Khăn thêu
4
Chương 4: Xông cung
5
Chương 5: Điều kiện hà khắc
6
Chương 6: Nhận lệnh yết kiến
7
Chương 7: Kinh thành đệ nhất mỹ nhân
8
Chương 8: Mỹ nhân tâm
9
Chương 9: Tiên tử nhân gian
10
Chương 10: Rước dâu
11
Chương 11: Kiệu hoa gặp nhau
12
Chương 12: Bái đường nghi thức
13
Chương 13: Phượng Nghi uyển
14
Chương 14: Nội tâm mỹ nhân
15
Chương 15: Động phòng cô đơn với ánh đèn
16
Chương 16: Xấu xí cho kỳ nhân
17
Chương 17: Thị vệ tỉ mỉ
18
Chương 18: Cung đình chỉ trích
19
Chương 19: Vinh Lệ Nhi chịu nhục
20
Chương 20: Ly trà phong ba
21
Chương 21: Thải nhi bị thương
22
Chương 22: Cự tuyệt phân li giải phẫu
23
Chương 23: Cự tuyệt phân li giải phẫu 2
24
Chương 24: Dung nhan khuynh quốc
25
Chương 25: Lần đầu làm cha
26
Chương 26: Mệnh tiểu phúc mỏng
27
Chương 27: Tiếng đàn lúc nửa đêm
28
Chương 28: Một hòn đá hạ hai con chim
29
Chương 29: Thăm người thân phủ Thừa Tướng
30
Chương 30: Tiểu vương gia chết bất đắc kỳ tử
31
Chương 31: Tra rõ hung thủ
32
Chương 32: Tra rõ hung thủ 2
33
Chương 33: Tra rõ hung thủ 3
34
Chương 34: Tra rõ hung thủ 4
35
Chương 35: Tra rõ hung thủ 5
36
Chương 36: Soát người (1)
37
Chương 37: Soát người (2)
38
Chương 38: Hoàng hậu giá lâm
39
Chương 39: Địa lao
40
Chương 40: Địa lao (2)
41
Chương 41: Thẩm vấn ban đêm
42
Chương 42: Yêu cầu hưu thư
43
Chương 43: Yêu cầu hưu thư (2)
44
Chương 44: Không cho khách vào nhà
45
Chương 45: Linh tiền đọ sức
46
Chương 46: Bất tỉnh trong mưa
47
Chương 47: Thái tử
48
Chương 48: Thái Tử Phi ngang ngược
49
Chương 49: Đại náo Khôn Ninh cung
50
Chương 50: Đại náo Khôn Ninh cung (2)
51
Chương 51: Đại náo Khôn Ninh cung (3)
52
Chương 52: Ý chỉ
53
Chương 53: Tiếng tiêu
54
Chương 54: Ghen
55
Chương 55: Viên phòng
56
Chương 56: Viên phòng 2
57
Chương 57: Viên phòng 3
58
Chương 58: Viên phòng 4
59
Chương 59: Kẻ nghe lén 1
60
Chương 60: Kẻ nghe lén 2
61
Chương 61: Thỉnh cầu của Thái tử
62
Chương 62: Tỉ võ ở giáo trường
63
Chương 63: Dung mạo thật của giai nhân
64
Chương 64: Dung mạo thật của giai nhân 2
65
Chương 65: Dung mạo thật của giai nhân 3
66
Chương 66: Sư tử hà đông gào thét
67
Chương 67: Thái tử phi giá lâm
68
Chương 68: Thái tử phi giá lâm 2
69
Chương 69: Thái tử phi giá lâm 3
70
Chương 70: Mật thư
71
Chương 71: Mật thư 2
72
Chương 72: Vương phi bị ám sát
73
Chương 73: Vương phi bị đâm 2
74
Chương 74: Vương phi bị đâm 3
75
Chương 75: Thăm viếng
76
Chương 76: Thăm viếng 2
77
Chương 77: Thăm viếng 3
78
Chương 78: Xem kịch
79
Chương 79: Hỉ mạch
80
Chương 80: Hỉ mạch 2
81
Chương 81: Hỉ mạch 3
82
Chương 82: Hỉ mạch 4
83
Chương 83: Chân dung
84
Chương 84: Thổ huyết trong mưa
85
Chương 85: Con của chúng ta
86
Chương 86: Bệnh lao phổi
87
Chương 87: Kể chuyện xưa
88
Chương 88: Tự rước lấy nhục
89
Chương 89: Người trong lòng
90
Chương 90: Thống khổ của tình yêu
91
Chương 91: Hiểu lầm
92
Chương 92: Chuyện ma quái(1)
93
Chương 93: Chuyện ma quái (2)
94
Chương 94: Chuyện ma quái 3
95
Chương 95: Thử dò xét cõi lòng
96
Chương 96: Chúc thọ Mộ Dung Quốc
97
Chương 97: Ngày giỗ
98
Chương 98: Ngày giỗ 2
99
Chương 99: Trong núi gặp nạn(2)
100
Chương 100: Mất trí nhớ
101
Chương 101: Mất trí nhớ Ghen
102
Chương 102: Sinh non
103
Chương 103: Tự sát
104
Chương 104: Ghen tức
105
Chương 105: Trở về phủ
106
Chương 106: Cường thưởng dân nữ
107
Chương 107: Được cứu
108
Chương 108: Không lấy thiếp nữa
109
Chương 109: Hưu thư
110
Chương 110: Hưu thư 2
111
Chương 111: Lòng trả thù
112
Chương 112: Hành thích
113
Chương 113: Hành thích 2
114
Chương 114: Tố cáo
115
Chương 115: Bức họa bị hủy
116
Chương 116: Nửa cuốn họa trục
117
Chương 117
118
Chương 118: Áp trại phu nhân
119
Chương 119: Lý quý phi
120
Chương 120: Trở về
121
Chương 121: Tương tư đêm Trung thu
122
Chương 122: Tương tư đêm Trung thu (3)