Chương 86: Bệnh lao phổi

Dáng vẻ thống khổ của Long Phụng Ngọc làm Âu Dương Phi đau lòng

Nếu như đứng trên lập trường của một nam nhân, nàng có thể hiểu hắn. Lúcmất đi hài tử, hắn cũng đau giống như nàng. Hắn biết được Vinh Lệ Nhimang thai, cũng đã trải qua một phen giãy giụa thống khổ! Cho dù hắn có hận Vinh Lệ Nhi hơn nữa, hắn cũng không thể không cần hài tử trong bụng nàng ta! Đổi lại là bất kì một nam nhân nào khác thì đều không thể oánhận con của mình.

Âu Dương Phi lập tức mềm lòng. Nàng vươn tayvuốt ve sống lưng của hắn:” Vương gia, thật xin lỗi. Là Phi Nhi khôngtốt, Phi Nhi không nên đối xử với người như vậy.”

“ Phi Nhi,người thật sự phải nói lời xin lỗi là Long Phụng Ngọc ta. Là ta khôngbảo vệ con cuat chúng ta thật tốt, ta thật xin lỗi nàng!” Long PhụngNgọc ngẩng đầu lên, nhìn vào mắt của Âu Dương Phi.” Phi Nhi, đừng tự làm khổ mình như vậy. Nhìn thấy nàng như vậy, tâm của ta tan nát. Nào, mauthay y phục đi, để thái y bắt mạch cho nàng. Mau điều dưỡng thân thể cho tốt, tương lai không xa, chúng ta còn có thể có hài tử.”

Âu Dương Phi gật đầu một cái, đi theo Vân Nhi vào nội thất thay y phục.

Vương thái y vừa chần mạch cho Âu Dương Phi, vừa hỏi han bệnh tình của nàng:” Vương phi, đây là lần thứ mấy ho ra máu?”

“ Hồi Vương thái y, đây là lần đầu tiên Vương phi ho ra máu.” Vân Nhi trả lời thay cho Âu Dương Phi.

“ Vân Nhi cô nương, Vương phi có những chỗ nào không thoải mái?” Vương thái y chuyển ánh mắt lên người Vân Nhi, hỏi.

“ Ừm, thường ho khan, hay đổ mồ hôi trộm, thường nói trong lòng buồn bực, đau tim, cả người vô lực, còn thường sốt nhẹ.” Vân Nhi vừa nghĩ vừa trả lời:” Đúng rồi, gần đây Vương phi gầy đi không ít. Hơn nữa thường hayđỏ mặt một cách kì lạ.”

“ A, có thể là do nhiễm phong hàn, ta kêmột chút thuốc, điều dưỡng cho thật tốt!” Vương thái y bắt mạch xong,liếc mắt nhìn Long Phụng Ngọc, ý bảo hắn ra bên ngoài nói chuyện. Trong lòng Long Phụng Ngọc lộp bộp một tiếng, vội vàng đi ra ngoài cửa vớithái y.

“ Vương thái y, bệnh của Phi Nhi, chẳng lẽ không phải lànhiễm phong hàn?” Sắc mặt của Long Phụng Ngọc lập tức trở nên tái nhợt.Chẳng lẽ bệnh của Phi Nhi chính là căn bệnh đáng sợ có khả năng lây lan?

Vương thái y gật đầu một cái, sắc mặt ngưng trọng.” Bệnh của Trắc Vương phiđúng là không phải phong hàn thông thường. Nhìn triệu chứng có lẽ làbệnh lao phổi.”

Sắc mặt của Long Phụng Ngọc càng thêm tái nhợt.

Hắn biết, lao phổi là một loại bệnh đáng sợ. Nó chẳng những lây lan, hơnnữa còn rất khó chữa. Người bị mắc bệnh lao phổi rất ít người có cơ hộigiữ mạng. Chỉ cần sau khi bệnh nhân xuất hiện ho ra nhiều máu thì dù làBiển Thước Hoa Đà còn sống cũng không thể xoay chuyển!

Lão thiên, tại sao lại đối với Phi Nhi số khổ như vậy? Nàng vừa mới mất đi một hài tử, tại sao ông trời còn muốn lấy mạng của nàng?

“ Vương thái y, không có cách nào sao? Chẳng lẽ chỉ có thể trơ mắt nhìn nàng rời đisao?” Trong đôi mắt của Long Phụng Ngọc đong đầy nước mắt. Hắn cố nénlại bi thống của mình, hỏi thăm bệnh tình của Âu Dương Phi.

“Vương gia, vi thần chỉ có thể dốc toàn lực, phải nghe theo ý trời thôi.” Vương thái y do dự một lát nhưng vẫn to gan nói ra.” Vương gia, Vươngphi mắc bệnh như vậy, sợ rằng sẽ lây lan sang những người khác. An toàncủa vi thần không cần nói tới nhưng Vương gia thân thể ngàn vàng, ngàikhông nên đến Ngưng Hương các thì hơn!”

Không nên tới thì tốt hơn?

Long Phụng Ngọc lắc đầu một cái, khuôn mặt buồn rầu.

Giữa hắn và Âu Dương Phi, mặc dù không có tình yêu say đắm thề non hẹn biểnnhưng dù sao nàng cũng sinh cho hắn một hài tử, nhất là sau khi mất đihài tử, hắn tràn đầy áy náy và thương tiếc đối với nàng. Hắn sao có thểvì sợ bị lây bệnh mà bỏ mặc nàng?

“ Vương thái y, phong tỏa tintức này. Bệnh của Vương phi nên chữa trị thế nào thì chữa như thế. Vớibên ngoài, hai chúng ta thống nhất nói là Phi Nhi bị phong hàn.” Nếu như Âu Dương Phi đã không còn nhiều thời gian nữa, hắn cũng nên bớt thờigian ở bên làm bạn với nàng. Hắn không muốn nàng rời khỏi hắn trong côđộc tịch mịch, hắn không muốn nàng rời khỏi thế gian này trong tiếcnuối!

Long Phụng Ngọc sở dĩ phong bế tin tức này là vì sợ sau khi tin tức lộ ra, phụ hoàng và mẫu hậu sẽ ép hắn rời khỏi Âu Dương Phi,thậm chí cách ly Âu Dương Phi với bên ngoài. Nếu để cho Âu Dương Phi rời đi như vậy, hắn nhất định sẽ áy náy mà chết.

“ Vương gia, ngàilàm như vậy thật sự quá nguy hiểm. Nếu như ngài thật sự gặp chuyện bấttrắc, Hoàng thượng và Hoàng hậu sẽ vô cùng thương tâm.” Vương thái y cóchút do dự, không biết có nên làm theo lời Long Phụng Ngọc căn dặn haykhông.

Long Phụng Ngọc vừa nghe thấy Vương thái y nhắc tới phụhoàng mẫu hậu, trong lòng cũng có chút khổ sở. Nhưng hắn biết phụ hoàngmẫu hậu không chỉ có một hài tử là hắn, còn Âu Dương Phi chỉ có một hàitử và một nam nhân! Hài tử của nàng đã bỏ nàng mà đi, nếu như nam nhâncủa nàng cũng rời bỏ nàng thì nàng sẽ thương tâm biết bao!

“Vương thái y, đừng nói gì nữa. Chuyện này hãy làm theo căn dặn của tađi!” Trong mắt Long Phụng Ngọc thoáng qua một tia quyết tuyệt. Nếu hắnkhông muốn phụ bạc nữ nhân số khổ này thì không thể sợ bản thân gặp nguy hiểm, Nếu như hắn thật sự bị lây bệnh, vậy cũng chỉ có thể nói là ýtrời!

“ Dạ, Vương gia.” Vương thái y xoay người đi kê đơn, sắcthuốc. Vừa đi vừa âm thầm thở dài. Vị Vương gia này thật đúng là sitình! Vì một nữ nhân xuất thân thị nữ lại không tiếc để bản thân mạohiểm.

Long Phụng Ngọc đi tới bên người Âu Dương Phi, cố ý giả bộtươi cười:” Phi Nhi, thái y nói, bệnh của nàng đều là do nàng cố ý dầmmưa nên mới mắc phải. Sau này nàng nhất định không được tùy hứng nhưvậy. Vì sợ nàng hồ nháo, cũng để quản thúc nàng, ta quyết định rời tới ở Ngưng Hương các một thời gian.”

Trong mắt Âu Dương Phi dâng lênnước mắt cảm động. Nàng cười khổ một cái, lắc đầu nói:” Vương gia, ngàikhông cần đến Ngưng Hương các. Sau này ta chú ý thân thể mình là đượcrồi!”

Trong Ngọc Vương phủ này, có Vương phi, có phu nhân. Mộtngười là nữ chủ nhân của Vương phủ, một người là nữ nhân đang mang thai. Hắn vào Ngưng Hương các ở, nói thế nào cũng không hợp lí! Hơn nữa, nàng vừa mới sinh con, không thể làm chuyện phòng the. Hắn ở lại đây chẳngphải là quá ủy khuất sao?

“ Phi Nhi, nhìn nàng như vậy ta khôngyên tâm. Ta tới đây ở thì vẫn yên tâm hơn một chút.” Long Phụng Ngọckhông thể nói với Âu Dương Phi nàng bị mắc bệnh lao phổi nên hắn mới đến ở cùng nàng! Hắn chỉ có thể nói dối, hắn không yên tâm về nàng nên mớitới đây ở!

“ Nếu như Vương gia muốn tới, Phi Nhi tự nhiên khôngthể ngăn cản.” gương mặt xinh đẹp của Âu Dương Phi nổi lên một rặng mâyhồng.

Chapter
1 Chương 1
2 Chương 2: Chỉ phúc vi hôn
3 Chương 3: Khăn thêu
4 Chương 4: Xông cung
5 Chương 5: Điều kiện hà khắc
6 Chương 6: Nhận lệnh yết kiến
7 Chương 7: Kinh thành đệ nhất mỹ nhân
8 Chương 8: Mỹ nhân tâm
9 Chương 9: Tiên tử nhân gian
10 Chương 10: Rước dâu
11 Chương 11: Kiệu hoa gặp nhau
12 Chương 12: Bái đường nghi thức
13 Chương 13: Phượng Nghi uyển
14 Chương 14: Nội tâm mỹ nhân
15 Chương 15: Động phòng cô đơn với ánh đèn
16 Chương 16: Xấu xí cho kỳ nhân
17 Chương 17: Thị vệ tỉ mỉ
18 Chương 18: Cung đình chỉ trích
19 Chương 19: Vinh Lệ Nhi chịu nhục
20 Chương 20: Ly trà phong ba
21 Chương 21: Thải nhi bị thương
22 Chương 22: Cự tuyệt phân li giải phẫu
23 Chương 23: Cự tuyệt phân li giải phẫu 2
24 Chương 24: Dung nhan khuynh quốc
25 Chương 25: Lần đầu làm cha
26 Chương 26: Mệnh tiểu phúc mỏng
27 Chương 27: Tiếng đàn lúc nửa đêm
28 Chương 28: Một hòn đá hạ hai con chim
29 Chương 29: Thăm người thân phủ Thừa Tướng
30 Chương 30: Tiểu vương gia chết bất đắc kỳ tử
31 Chương 31: Tra rõ hung thủ
32 Chương 32: Tra rõ hung thủ 2
33 Chương 33: Tra rõ hung thủ 3
34 Chương 34: Tra rõ hung thủ 4
35 Chương 35: Tra rõ hung thủ 5
36 Chương 36: Soát người (1)
37 Chương 37: Soát người (2)
38 Chương 38: Hoàng hậu giá lâm
39 Chương 39: Địa lao
40 Chương 40: Địa lao (2)
41 Chương 41: Thẩm vấn ban đêm
42 Chương 42: Yêu cầu hưu thư
43 Chương 43: Yêu cầu hưu thư (2)
44 Chương 44: Không cho khách vào nhà
45 Chương 45: Linh tiền đọ sức
46 Chương 46: Bất tỉnh trong mưa
47 Chương 47: Thái tử
48 Chương 48: Thái Tử Phi ngang ngược
49 Chương 49: Đại náo Khôn Ninh cung
50 Chương 50: Đại náo Khôn Ninh cung (2)
51 Chương 51: Đại náo Khôn Ninh cung (3)
52 Chương 52: Ý chỉ
53 Chương 53: Tiếng tiêu
54 Chương 54: Ghen
55 Chương 55: Viên phòng
56 Chương 56: Viên phòng 2
57 Chương 57: Viên phòng 3
58 Chương 58: Viên phòng 4
59 Chương 59: Kẻ nghe lén 1
60 Chương 60: Kẻ nghe lén 2
61 Chương 61: Thỉnh cầu của Thái tử
62 Chương 62: Tỉ võ ở giáo trường
63 Chương 63: Dung mạo thật của giai nhân
64 Chương 64: Dung mạo thật của giai nhân 2
65 Chương 65: Dung mạo thật của giai nhân 3
66 Chương 66: Sư tử hà đông gào thét
67 Chương 67: Thái tử phi giá lâm
68 Chương 68: Thái tử phi giá lâm 2
69 Chương 69: Thái tử phi giá lâm 3
70 Chương 70: Mật thư
71 Chương 71: Mật thư 2
72 Chương 72: Vương phi bị ám sát
73 Chương 73: Vương phi bị đâm 2
74 Chương 74: Vương phi bị đâm 3
75 Chương 75: Thăm viếng
76 Chương 76: Thăm viếng 2
77 Chương 77: Thăm viếng 3
78 Chương 78: Xem kịch
79 Chương 79: Hỉ mạch
80 Chương 80: Hỉ mạch 2
81 Chương 81: Hỉ mạch 3
82 Chương 82: Hỉ mạch 4
83 Chương 83: Chân dung
84 Chương 84: Thổ huyết trong mưa
85 Chương 85: Con của chúng ta
86 Chương 86: Bệnh lao phổi
87 Chương 87: Kể chuyện xưa
88 Chương 88: Tự rước lấy nhục
89 Chương 89: Người trong lòng
90 Chương 90: Thống khổ của tình yêu
91 Chương 91: Hiểu lầm
92 Chương 92: Chuyện ma quái(1)
93 Chương 93: Chuyện ma quái (2)
94 Chương 94: Chuyện ma quái 3
95 Chương 95: Thử dò xét cõi lòng
96 Chương 96: Chúc thọ Mộ Dung Quốc
97 Chương 97: Ngày giỗ
98 Chương 98: Ngày giỗ 2
99 Chương 99: Trong núi gặp nạn(2)
100 Chương 100: Mất trí nhớ
101 Chương 101: Mất trí nhớ Ghen
102 Chương 102: Sinh non
103 Chương 103: Tự sát
104 Chương 104: Ghen tức
105 Chương 105: Trở về phủ
106 Chương 106: Cường thưởng dân nữ
107 Chương 107: Được cứu
108 Chương 108: Không lấy thiếp nữa
109 Chương 109: Hưu thư
110 Chương 110: Hưu thư 2
111 Chương 111: Lòng trả thù
112 Chương 112: Hành thích
113 Chương 113: Hành thích 2
114 Chương 114: Tố cáo
115 Chương 115: Bức họa bị hủy
116 Chương 116: Nửa cuốn họa trục
117 Chương 117
118 Chương 118: Áp trại phu nhân
119 Chương 119: Lý quý phi
120 Chương 120: Trở về
121 Chương 121: Tương tư đêm Trung thu
122 Chương 122: Tương tư đêm Trung thu (3)
Chapter

Updated 122 Episodes

1
Chương 1
2
Chương 2: Chỉ phúc vi hôn
3
Chương 3: Khăn thêu
4
Chương 4: Xông cung
5
Chương 5: Điều kiện hà khắc
6
Chương 6: Nhận lệnh yết kiến
7
Chương 7: Kinh thành đệ nhất mỹ nhân
8
Chương 8: Mỹ nhân tâm
9
Chương 9: Tiên tử nhân gian
10
Chương 10: Rước dâu
11
Chương 11: Kiệu hoa gặp nhau
12
Chương 12: Bái đường nghi thức
13
Chương 13: Phượng Nghi uyển
14
Chương 14: Nội tâm mỹ nhân
15
Chương 15: Động phòng cô đơn với ánh đèn
16
Chương 16: Xấu xí cho kỳ nhân
17
Chương 17: Thị vệ tỉ mỉ
18
Chương 18: Cung đình chỉ trích
19
Chương 19: Vinh Lệ Nhi chịu nhục
20
Chương 20: Ly trà phong ba
21
Chương 21: Thải nhi bị thương
22
Chương 22: Cự tuyệt phân li giải phẫu
23
Chương 23: Cự tuyệt phân li giải phẫu 2
24
Chương 24: Dung nhan khuynh quốc
25
Chương 25: Lần đầu làm cha
26
Chương 26: Mệnh tiểu phúc mỏng
27
Chương 27: Tiếng đàn lúc nửa đêm
28
Chương 28: Một hòn đá hạ hai con chim
29
Chương 29: Thăm người thân phủ Thừa Tướng
30
Chương 30: Tiểu vương gia chết bất đắc kỳ tử
31
Chương 31: Tra rõ hung thủ
32
Chương 32: Tra rõ hung thủ 2
33
Chương 33: Tra rõ hung thủ 3
34
Chương 34: Tra rõ hung thủ 4
35
Chương 35: Tra rõ hung thủ 5
36
Chương 36: Soát người (1)
37
Chương 37: Soát người (2)
38
Chương 38: Hoàng hậu giá lâm
39
Chương 39: Địa lao
40
Chương 40: Địa lao (2)
41
Chương 41: Thẩm vấn ban đêm
42
Chương 42: Yêu cầu hưu thư
43
Chương 43: Yêu cầu hưu thư (2)
44
Chương 44: Không cho khách vào nhà
45
Chương 45: Linh tiền đọ sức
46
Chương 46: Bất tỉnh trong mưa
47
Chương 47: Thái tử
48
Chương 48: Thái Tử Phi ngang ngược
49
Chương 49: Đại náo Khôn Ninh cung
50
Chương 50: Đại náo Khôn Ninh cung (2)
51
Chương 51: Đại náo Khôn Ninh cung (3)
52
Chương 52: Ý chỉ
53
Chương 53: Tiếng tiêu
54
Chương 54: Ghen
55
Chương 55: Viên phòng
56
Chương 56: Viên phòng 2
57
Chương 57: Viên phòng 3
58
Chương 58: Viên phòng 4
59
Chương 59: Kẻ nghe lén 1
60
Chương 60: Kẻ nghe lén 2
61
Chương 61: Thỉnh cầu của Thái tử
62
Chương 62: Tỉ võ ở giáo trường
63
Chương 63: Dung mạo thật của giai nhân
64
Chương 64: Dung mạo thật của giai nhân 2
65
Chương 65: Dung mạo thật của giai nhân 3
66
Chương 66: Sư tử hà đông gào thét
67
Chương 67: Thái tử phi giá lâm
68
Chương 68: Thái tử phi giá lâm 2
69
Chương 69: Thái tử phi giá lâm 3
70
Chương 70: Mật thư
71
Chương 71: Mật thư 2
72
Chương 72: Vương phi bị ám sát
73
Chương 73: Vương phi bị đâm 2
74
Chương 74: Vương phi bị đâm 3
75
Chương 75: Thăm viếng
76
Chương 76: Thăm viếng 2
77
Chương 77: Thăm viếng 3
78
Chương 78: Xem kịch
79
Chương 79: Hỉ mạch
80
Chương 80: Hỉ mạch 2
81
Chương 81: Hỉ mạch 3
82
Chương 82: Hỉ mạch 4
83
Chương 83: Chân dung
84
Chương 84: Thổ huyết trong mưa
85
Chương 85: Con của chúng ta
86
Chương 86: Bệnh lao phổi
87
Chương 87: Kể chuyện xưa
88
Chương 88: Tự rước lấy nhục
89
Chương 89: Người trong lòng
90
Chương 90: Thống khổ của tình yêu
91
Chương 91: Hiểu lầm
92
Chương 92: Chuyện ma quái(1)
93
Chương 93: Chuyện ma quái (2)
94
Chương 94: Chuyện ma quái 3
95
Chương 95: Thử dò xét cõi lòng
96
Chương 96: Chúc thọ Mộ Dung Quốc
97
Chương 97: Ngày giỗ
98
Chương 98: Ngày giỗ 2
99
Chương 99: Trong núi gặp nạn(2)
100
Chương 100: Mất trí nhớ
101
Chương 101: Mất trí nhớ Ghen
102
Chương 102: Sinh non
103
Chương 103: Tự sát
104
Chương 104: Ghen tức
105
Chương 105: Trở về phủ
106
Chương 106: Cường thưởng dân nữ
107
Chương 107: Được cứu
108
Chương 108: Không lấy thiếp nữa
109
Chương 109: Hưu thư
110
Chương 110: Hưu thư 2
111
Chương 111: Lòng trả thù
112
Chương 112: Hành thích
113
Chương 113: Hành thích 2
114
Chương 114: Tố cáo
115
Chương 115: Bức họa bị hủy
116
Chương 116: Nửa cuốn họa trục
117
Chương 117
118
Chương 118: Áp trại phu nhân
119
Chương 119: Lý quý phi
120
Chương 120: Trở về
121
Chương 121: Tương tư đêm Trung thu
122
Chương 122: Tương tư đêm Trung thu (3)