Chương 66: Sư tử hà đông gào thét

Hoàng cung sáng sớmđắm chìm trong tiếng chim hót hoa thơm. Tiếng chim hót chiêm chiếp,hương hoa sộc vào mũi, dưới cầu nước chảy, núi giả quái thạch. Trên cánh hoa sen giọt sương trong suốt lấp lánh. Gió nhẹ thổi qua, tràn ngập sựsống.

Trong Đông cung Thái tử lại vang lên tiếng chén khay vỡnát. Tiếng rống sư tử của Thái tử phi lại một lần nữa làm chấn động từng ngóc ngách Đông cung.

“ Nói! Thái tử đi đâu? Tại sao một ngàymột đêm rồi mà không thấy bóng dáng của hắn? Nếu các ngươi không nóithật, ta sẽ loạn côn đánh chết các ngươi!” Khuôn mặt của Mộ Dung Doanhvì phẫn nộ mà trở nên vặn vẹo. Long Phụng Thần này quá càn quấy rồi. Một ngày một đêm không trở về, thậm chí không lưu lại lời nào. Thái tử phinhư nàng trong mắt hắn có còn địa vì gì không.

“ Khởi bẩm Thái tử phi, Thái tử từ… từ ngày hôm qua vào triều đến bây giờ vẫn chưa trởlại. Rốt cuộc đi… đi nơi nào, chúng nô tài cũng không biết!” Một tháigiám bị dọa đến cả người run rẩy đáp lời. Giọng nói run rẩy kia cũng cóchút lắp bắp.

“Không biết? Các ngươi sao lại không biết? Mấyngười các ngươi thường đi theo Thái tử ra ngoài, sao lại không biết hắnđi đâu?” Mộ Dung Doanh giáng một cái tát, gương mặt của Thái giám kia “đầy đặn đỏ thắm” hơn rất nhiều.

“ Thái tử phi, cho dù người đánhchết nô tài, nô tài cũng không biết!” Thái giám kia xoa gương mặt sưngvù, ủy khuất mà trr lời:” Sáng sớm hôm qua là Tiểu Vân Tử làm nhiệm vụ.Nô tài thật sự không biết Thái tử đi đây”

“ Cút, cút hết chota!”Mộ Dung Doanh hét một tiếng, mấy thái giám liền lăn một vòng rangoài. Ánh mắt Mộ Dung Doanh xoay chuyển, nghĩ ra một chủ ý. Thái tử điđâu, có thể không nói cho Mộ Dung Doanh nàng nhưng sao có thể không bẩmrõ với phụ hoàng mẫu hậu! Hừ hừ, hắn không nói, nàng có thẻ tự mình đihỏi.

Mộ Dung Doanh mang theo một đoàn cung nữ nha hoàn chạy thẳng tới Khôn Ninh cung.

Lúc này, Hoàng hậu và Hoàng thượng đang ở trong Khôn Ninh cung chơi cờ. Hai người vừa đánh cờ vừa tán gẫu chuyện nước chuyện nhà.

“ Hoànghậu, sắp đến sinh thần của Mộ Dung quốc vương. Ngày hôm qua quần thầnthương lượng chuyện tặng quà cho Mộ Dung quốc vương. Biểu hiện của NgọcNhi còn ở trong sở liệu của trẫm nhưng lời nói của Thần Nhi đúng làngoài dự đoán của trẫm. Hắn lại đứng ở bên phe chủ chiến, ngăn cản đềnghị đưa quà tặng như trước đâyy của phe chủ hòa. Hai huynh đệ bọn chúng một xướng một họa, cộng thêm sự ủng hộ của phe chủ chiến, trẫm cũngkhông tiện bác bỏ ý kiến của bọn chúng! Bác bỏ, sợ làm lòng của phe chủchiến nguội lạnh. Phê chuẩn, lại sợ không có mấy ngày yên bình!” Long Vũ Thiên vừa suy tính nước cờ, vừa nói chuyện trên điện Kim Loan.

“ Hoàng thượng,Thái tử là người kế vị tương lai. Nếu như hắn thật sự cóhùng tâm tráng chí thì chính là phúc của Long Vũ vương triều! Chúng tacũng không thể ở bên nó cả đời, chuyện triều chính này hãy để hắn làmchủ một chút. Nếu không đến lúc đó quần thần lại không phục!” Hoàng hậuvừa lung lạc, vừa nói lên ý nghĩ của mình

“ Nếu như quả thật đúng như Hoàng hậu nói thì tốt. Nhưng theo ta quan sát, Thần Nhi không hànhđộng giống bình thường, sợ là do sư tử hà đông Mộ Dung Doanh kia bức ép. Nếu như hắn thật sự hành động theo tình cảm, sợ rằng không phải là phúc của bá tánh.” Lo lắng của Hoàng thượng lo lắng không phải là không cóđạo lý. Thường nói, không ai hiểu con trai bẳng cha. Tính cách của LongPhụng Thần như thế nào, Hoàng thượng tự nhiên là hiểu rõ.

“ MộDung Doanh này cũng thật quá kiêu ngạo! Nàng ở Đông cung làm loạn thếnào chúng ta còn có thể nhắm một mắt, mở một mắt. Mấy ngày trước nàngđại náo Khôn Ninh cung, thật là vô pháp vô thiên, cực kỳ cuồng vọng.! Nữ nhân như vậy, chẳng trách Thần Nhi không nhịn được!” Hoàng hậu nhắc tới chuyện Thái tử phi đại náo Khôn Ninh cung vẫn không thể bình tĩnh hòanhã được.

“ Đại náo Khôn Ninh cung? Vì sao? Sao nàng lại chọc tới nàng ta?” Hoàng thượng nghe thấy vậy dĩ nhiên vô cùng giật mình.

“ Ta trêu chọc nàng? Ta là Hoàng hậu mẫu nghi thiên hạ, sao có thể chấpnhặt với nàng ta. Nàng đại náo Khôn Ninh cung là vì tiếng tiêu của NgọcVương Phi!”

“ Tiếng tiêu của Ngọc Vương phi?’ Hoàng thượng càng nghe càng thấy hồ đồ.

“ Mấy ngày trước, Thải Nhi đến thăm ta, ở lại Khôn Ninh cung mấy ngày.Buổi tối nhàn rỗi nhàm chán, không nhịn được thổi tiêu. Tiếng tiêu kiathật đúng là tuyệt luân. Ai gia nghe cũng bị trầm mê, Thái tử nghe âmthanh tuyệt mỹ kia liền men theo tiếng tiêu đi tới bên ngoài Khôn Ninhcung. Không ngờ, Mộ Dung Doanh lại bám đuôi theo, không chỉ tát Thải Nhi một bạt tai lại còn đại náo Khôn Ninh cung. Nàng nói Thải Nhi là hồ lytinh, dùng tiếng tiêu quyến rũ nam nhân. Không những xuất thủ đánh NgọcVương phi mà còn cầm kiếm muốn giết nàng. Thần Nhi lúc đó nổi cơn thịnhnộ, lệnh cho võ sĩ bắt trói điêu phụ này lại. Lúc Ai gia chạy tới, đãloạn đến mức không thể thu xếp.

“ Không trách được mấy ngàytrước, trẫm nghe được một tiếng tiêu rất hay! Chờ lúc trẫm muốn đuổitheo thì lại không còn nữa. Thì ra tiếng tiêu đó là do Ngọc Vương phithổi!” Long Vũ Thiên nhớ lại tiếng tiêu mấy hôm trước nghe thấy còn saymê không dứt. Nhưng sau đó lại lắc đầu cười:” Mộ Dung Doanh cũng thật là ngốc. Nếu muốn ghen thì cũng không nên ghen với một nha đầu xấu xí.”

“ Nha đầu xấu xi? Dung mạo thật của Lê Thải Nhi thật sự là nghiêng nướcnghiêng thành. Nàng so với Vinh Lệ Nhi không biết đẹp hơn bao nhiêu lần! Lúc Thái tử nhìn thấy Ngọc Vương phi vừa hay chính là dung mạo thật của nàng. Ngài nói xem, người hẹp hòi như nàng ta sẽ không ghen ư?” Tronglòng Hoàng hậu lặng lẽ dâng lên một tia ghen tuông. Nam nhân ai cũngthích mỹ nhân trẻ tuổi xinh đẹp. Bọn họ chỉ nhìn xem dung mạo nữ nhân có xinh đẹp hay không chứ không nhìn xem tấm lòng nữ nhân có cao quý haykhông. Aizzz… Từ lúc nào nam nhân đều không tránh được cách nhìn trầntục này.

“ Lê Thải Nhi, nghiêng nước nghiêng thành?” trong mắtHoàng thượng thoáng qua một tia kinh ngạc:” Nếu như có dung mạo xinhđẹp, sao lại muốn để mọi người thấy mình xấu xí? Chẳng lẽ, nàng ngungốc?”

“ Nàng tuyệt không ngu ngốc, nàng chẳng qua chỉ là tâm cao khí ngạo mà thôi. Nàng để mọi người thấy mình xấu xí đương nhiên là đểtrả thù việc Ngọc Nhi nạp thiếp trong ngày đại hỷ. Nữ nhân nào có thểchấp nhận hành động hoang đường đến cả khăn voan cũng không vén đã biếnmất của nam nhân? Nàng đã bị Ngọc Nhi lạnh nhạt, trong ngày đại hỷ phòng không gối chiếc. Làm ra chuyện như vậy, tuyệt không khó hiểu!”

“ Thái tử phi giá lâm!” tiếng bẩm báo của Lý Đức Phúc cắt ngang lời nói của Hoàng hậu và Hoàng thượng.

“ Sư tử hà đông tới, không biết lại có chuyện gì?” Hoàng hậu nghe tiếngbẩm báo của Lý Đức Phúc, trong lòng dâng lên một tia không kiên nhẫn.

“ Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến!” Trên mặt Hoàng thượng cũng tràn đầy sầu lo.

Chapter
1 Chương 1
2 Chương 2: Chỉ phúc vi hôn
3 Chương 3: Khăn thêu
4 Chương 4: Xông cung
5 Chương 5: Điều kiện hà khắc
6 Chương 6: Nhận lệnh yết kiến
7 Chương 7: Kinh thành đệ nhất mỹ nhân
8 Chương 8: Mỹ nhân tâm
9 Chương 9: Tiên tử nhân gian
10 Chương 10: Rước dâu
11 Chương 11: Kiệu hoa gặp nhau
12 Chương 12: Bái đường nghi thức
13 Chương 13: Phượng Nghi uyển
14 Chương 14: Nội tâm mỹ nhân
15 Chương 15: Động phòng cô đơn với ánh đèn
16 Chương 16: Xấu xí cho kỳ nhân
17 Chương 17: Thị vệ tỉ mỉ
18 Chương 18: Cung đình chỉ trích
19 Chương 19: Vinh Lệ Nhi chịu nhục
20 Chương 20: Ly trà phong ba
21 Chương 21: Thải nhi bị thương
22 Chương 22: Cự tuyệt phân li giải phẫu
23 Chương 23: Cự tuyệt phân li giải phẫu 2
24 Chương 24: Dung nhan khuynh quốc
25 Chương 25: Lần đầu làm cha
26 Chương 26: Mệnh tiểu phúc mỏng
27 Chương 27: Tiếng đàn lúc nửa đêm
28 Chương 28: Một hòn đá hạ hai con chim
29 Chương 29: Thăm người thân phủ Thừa Tướng
30 Chương 30: Tiểu vương gia chết bất đắc kỳ tử
31 Chương 31: Tra rõ hung thủ
32 Chương 32: Tra rõ hung thủ 2
33 Chương 33: Tra rõ hung thủ 3
34 Chương 34: Tra rõ hung thủ 4
35 Chương 35: Tra rõ hung thủ 5
36 Chương 36: Soát người (1)
37 Chương 37: Soát người (2)
38 Chương 38: Hoàng hậu giá lâm
39 Chương 39: Địa lao
40 Chương 40: Địa lao (2)
41 Chương 41: Thẩm vấn ban đêm
42 Chương 42: Yêu cầu hưu thư
43 Chương 43: Yêu cầu hưu thư (2)
44 Chương 44: Không cho khách vào nhà
45 Chương 45: Linh tiền đọ sức
46 Chương 46: Bất tỉnh trong mưa
47 Chương 47: Thái tử
48 Chương 48: Thái Tử Phi ngang ngược
49 Chương 49: Đại náo Khôn Ninh cung
50 Chương 50: Đại náo Khôn Ninh cung (2)
51 Chương 51: Đại náo Khôn Ninh cung (3)
52 Chương 52: Ý chỉ
53 Chương 53: Tiếng tiêu
54 Chương 54: Ghen
55 Chương 55: Viên phòng
56 Chương 56: Viên phòng 2
57 Chương 57: Viên phòng 3
58 Chương 58: Viên phòng 4
59 Chương 59: Kẻ nghe lén 1
60 Chương 60: Kẻ nghe lén 2
61 Chương 61: Thỉnh cầu của Thái tử
62 Chương 62: Tỉ võ ở giáo trường
63 Chương 63: Dung mạo thật của giai nhân
64 Chương 64: Dung mạo thật của giai nhân 2
65 Chương 65: Dung mạo thật của giai nhân 3
66 Chương 66: Sư tử hà đông gào thét
67 Chương 67: Thái tử phi giá lâm
68 Chương 68: Thái tử phi giá lâm 2
69 Chương 69: Thái tử phi giá lâm 3
70 Chương 70: Mật thư
71 Chương 71: Mật thư 2
72 Chương 72: Vương phi bị ám sát
73 Chương 73: Vương phi bị đâm 2
74 Chương 74: Vương phi bị đâm 3
75 Chương 75: Thăm viếng
76 Chương 76: Thăm viếng 2
77 Chương 77: Thăm viếng 3
78 Chương 78: Xem kịch
79 Chương 79: Hỉ mạch
80 Chương 80: Hỉ mạch 2
81 Chương 81: Hỉ mạch 3
82 Chương 82: Hỉ mạch 4
83 Chương 83: Chân dung
84 Chương 84: Thổ huyết trong mưa
85 Chương 85: Con của chúng ta
86 Chương 86: Bệnh lao phổi
87 Chương 87: Kể chuyện xưa
88 Chương 88: Tự rước lấy nhục
89 Chương 89: Người trong lòng
90 Chương 90: Thống khổ của tình yêu
91 Chương 91: Hiểu lầm
92 Chương 92: Chuyện ma quái(1)
93 Chương 93: Chuyện ma quái (2)
94 Chương 94: Chuyện ma quái 3
95 Chương 95: Thử dò xét cõi lòng
96 Chương 96: Chúc thọ Mộ Dung Quốc
97 Chương 97: Ngày giỗ
98 Chương 98: Ngày giỗ 2
99 Chương 99: Trong núi gặp nạn(2)
100 Chương 100: Mất trí nhớ
101 Chương 101: Mất trí nhớ Ghen
102 Chương 102: Sinh non
103 Chương 103: Tự sát
104 Chương 104: Ghen tức
105 Chương 105: Trở về phủ
106 Chương 106: Cường thưởng dân nữ
107 Chương 107: Được cứu
108 Chương 108: Không lấy thiếp nữa
109 Chương 109: Hưu thư
110 Chương 110: Hưu thư 2
111 Chương 111: Lòng trả thù
112 Chương 112: Hành thích
113 Chương 113: Hành thích 2
114 Chương 114: Tố cáo
115 Chương 115: Bức họa bị hủy
116 Chương 116: Nửa cuốn họa trục
117 Chương 117
118 Chương 118: Áp trại phu nhân
119 Chương 119: Lý quý phi
120 Chương 120: Trở về
121 Chương 121: Tương tư đêm Trung thu
122 Chương 122: Tương tư đêm Trung thu (3)
Chapter

Updated 122 Episodes

1
Chương 1
2
Chương 2: Chỉ phúc vi hôn
3
Chương 3: Khăn thêu
4
Chương 4: Xông cung
5
Chương 5: Điều kiện hà khắc
6
Chương 6: Nhận lệnh yết kiến
7
Chương 7: Kinh thành đệ nhất mỹ nhân
8
Chương 8: Mỹ nhân tâm
9
Chương 9: Tiên tử nhân gian
10
Chương 10: Rước dâu
11
Chương 11: Kiệu hoa gặp nhau
12
Chương 12: Bái đường nghi thức
13
Chương 13: Phượng Nghi uyển
14
Chương 14: Nội tâm mỹ nhân
15
Chương 15: Động phòng cô đơn với ánh đèn
16
Chương 16: Xấu xí cho kỳ nhân
17
Chương 17: Thị vệ tỉ mỉ
18
Chương 18: Cung đình chỉ trích
19
Chương 19: Vinh Lệ Nhi chịu nhục
20
Chương 20: Ly trà phong ba
21
Chương 21: Thải nhi bị thương
22
Chương 22: Cự tuyệt phân li giải phẫu
23
Chương 23: Cự tuyệt phân li giải phẫu 2
24
Chương 24: Dung nhan khuynh quốc
25
Chương 25: Lần đầu làm cha
26
Chương 26: Mệnh tiểu phúc mỏng
27
Chương 27: Tiếng đàn lúc nửa đêm
28
Chương 28: Một hòn đá hạ hai con chim
29
Chương 29: Thăm người thân phủ Thừa Tướng
30
Chương 30: Tiểu vương gia chết bất đắc kỳ tử
31
Chương 31: Tra rõ hung thủ
32
Chương 32: Tra rõ hung thủ 2
33
Chương 33: Tra rõ hung thủ 3
34
Chương 34: Tra rõ hung thủ 4
35
Chương 35: Tra rõ hung thủ 5
36
Chương 36: Soát người (1)
37
Chương 37: Soát người (2)
38
Chương 38: Hoàng hậu giá lâm
39
Chương 39: Địa lao
40
Chương 40: Địa lao (2)
41
Chương 41: Thẩm vấn ban đêm
42
Chương 42: Yêu cầu hưu thư
43
Chương 43: Yêu cầu hưu thư (2)
44
Chương 44: Không cho khách vào nhà
45
Chương 45: Linh tiền đọ sức
46
Chương 46: Bất tỉnh trong mưa
47
Chương 47: Thái tử
48
Chương 48: Thái Tử Phi ngang ngược
49
Chương 49: Đại náo Khôn Ninh cung
50
Chương 50: Đại náo Khôn Ninh cung (2)
51
Chương 51: Đại náo Khôn Ninh cung (3)
52
Chương 52: Ý chỉ
53
Chương 53: Tiếng tiêu
54
Chương 54: Ghen
55
Chương 55: Viên phòng
56
Chương 56: Viên phòng 2
57
Chương 57: Viên phòng 3
58
Chương 58: Viên phòng 4
59
Chương 59: Kẻ nghe lén 1
60
Chương 60: Kẻ nghe lén 2
61
Chương 61: Thỉnh cầu của Thái tử
62
Chương 62: Tỉ võ ở giáo trường
63
Chương 63: Dung mạo thật của giai nhân
64
Chương 64: Dung mạo thật của giai nhân 2
65
Chương 65: Dung mạo thật của giai nhân 3
66
Chương 66: Sư tử hà đông gào thét
67
Chương 67: Thái tử phi giá lâm
68
Chương 68: Thái tử phi giá lâm 2
69
Chương 69: Thái tử phi giá lâm 3
70
Chương 70: Mật thư
71
Chương 71: Mật thư 2
72
Chương 72: Vương phi bị ám sát
73
Chương 73: Vương phi bị đâm 2
74
Chương 74: Vương phi bị đâm 3
75
Chương 75: Thăm viếng
76
Chương 76: Thăm viếng 2
77
Chương 77: Thăm viếng 3
78
Chương 78: Xem kịch
79
Chương 79: Hỉ mạch
80
Chương 80: Hỉ mạch 2
81
Chương 81: Hỉ mạch 3
82
Chương 82: Hỉ mạch 4
83
Chương 83: Chân dung
84
Chương 84: Thổ huyết trong mưa
85
Chương 85: Con của chúng ta
86
Chương 86: Bệnh lao phổi
87
Chương 87: Kể chuyện xưa
88
Chương 88: Tự rước lấy nhục
89
Chương 89: Người trong lòng
90
Chương 90: Thống khổ của tình yêu
91
Chương 91: Hiểu lầm
92
Chương 92: Chuyện ma quái(1)
93
Chương 93: Chuyện ma quái (2)
94
Chương 94: Chuyện ma quái 3
95
Chương 95: Thử dò xét cõi lòng
96
Chương 96: Chúc thọ Mộ Dung Quốc
97
Chương 97: Ngày giỗ
98
Chương 98: Ngày giỗ 2
99
Chương 99: Trong núi gặp nạn(2)
100
Chương 100: Mất trí nhớ
101
Chương 101: Mất trí nhớ Ghen
102
Chương 102: Sinh non
103
Chương 103: Tự sát
104
Chương 104: Ghen tức
105
Chương 105: Trở về phủ
106
Chương 106: Cường thưởng dân nữ
107
Chương 107: Được cứu
108
Chương 108: Không lấy thiếp nữa
109
Chương 109: Hưu thư
110
Chương 110: Hưu thư 2
111
Chương 111: Lòng trả thù
112
Chương 112: Hành thích
113
Chương 113: Hành thích 2
114
Chương 114: Tố cáo
115
Chương 115: Bức họa bị hủy
116
Chương 116: Nửa cuốn họa trục
117
Chương 117
118
Chương 118: Áp trại phu nhân
119
Chương 119: Lý quý phi
120
Chương 120: Trở về
121
Chương 121: Tương tư đêm Trung thu
122
Chương 122: Tương tư đêm Trung thu (3)