Chương 65: thanh xuân

Trong gian phòng sạch sẽ gọn gàng, trên bàn gỗ bên cạnh suối nước nóng bày một bình hoa bách hợp, cánh hoa trắng noãn bị lớp sương mù màu ngà sữa bao phủ, không khí ẩm ướt, đọng lại thành những giọt nước trên cánh hoa.

Không gian an tĩnh, chỉ có tiếng nước chảy róc rách, và tiếng nhai nuốt nhỏ xíu.
Tô Phùng Tần đoan trang mà ưu nhã ngồi bên trong ao suối nước nóng, một tay tùy ý khoác lên ngực, một tay nhẹ nhàng chống vào thái dương, lười biếng mà quyến rũ. Đôi mắt tỏa ra ánh sáng nhu hòa, nhìn qua người đang ngồi xếp bằng ở trong nước, bưng một khay sushi, nhét từng miếng từng miếng một vào miệng.
Dáng vẻ Tịch Sư Tử khi ăn vừa nghiêm túc vừa đáng yêu, đôi mắt khép hờ nhìn chằm chằm đĩa trong tay, quai hàm phình lên , nhai nuốt rất có tiết tấu. Không ăn như hổ đói, cũng không nhã nhặn quá phận, cứ từ từ nghiêm túc ăn, ai nhìn thấy cô ăn thế này thì cũng cảm thấy đói .
Tịch Sư Tử bình thường luôn tỏ ra tỉnh táo đạm mạc, tựa hồ chỉ cần muốn ăn gì thì sẽ ăn rất ngon lành, giống một cô bé ngoan ngoãn, nghiêm túc ngồi ăn với dáng vẻ vừa thành kính vừa ham muốn.
Nhìn Tịch Sư Tử ăn như vậy cũng khiến Tô Phùng Tần vốn không đói bụng cũng cảm thấy hơi đói. Đôi mắt nàng nhẹ nhàng nheo lại, nghiêng đầu, từ từ di chuyển qua chỗ Tịch Sư Tử.
Theo sóng nước nhẹ nhàng dập dờn, Tô Phùng Tần đã tới gần Tịch Sư Tử, mắt thấy miếng sushi cuối cùng đang được Tịch Sư Tử nắm trong tay, sắp sửa nhét vào miệng.
Bất chợt một cánh tay xinh đẹp trắng nõn, cấp tốc lướt qua từ bên cạnh, Tịch Sư Tử đang nhắm hai mắt há miệng chuẩn bị ăn thì bị người khác cướp mất miếng sushi nhỏ cái kia khả ái ngon lành.
Trước mặt đột nhiên thổi qua một trận gió, sushi trong nháy mắt đã không thấy tăm hơi. Tịch Sư Tử cắn phải không khí, mở mắt ra, mê mang tay mình trống không, sau đó nghiêng đầu nhìn qua.
Tô Phùng Tần đang ngồi ở bên cạnh, trong tay cầm miếng sushi nhỏ, đầu ngón tay ưu nhã vẩy lên, cắn từng miếng từng miếng nhỏ nhã nhặn ăn sushi.
"Chị cướp đồ ăn của em." Tịch Sư Tử bất mãn cau mày, lên án chỉ Tô Phùng Tần, ánh mắt còn có chút u oán.
Tô Phùng Tần thấy nỗi u uất trong mắt Tịch Sư Tử, nuốt miếng sushi nhỏ cuối cùng xuống, nhặt khăn giấy bên cạnh lên lau miệng, giọng dửng dưng: "Chị ăn rồi, em làm gì được chị?"
"Chị trả lại cho em."
Bàn tay trắng noãn mở ra trước mặt Tô Phùng Tần, giọng nói trầm thấp vang lên.
"Ăn cũng ăn rồi, trả thế nào?" Đối với chuyện giành ăn này, Tô Phùng Tần không có chút hổ thẹn, ngược lại cảm thấy rất thú vị, nàng làm vẻ mặt đầy trêu tức, giọng điệu nhẹ nhàng, còn phối hợp sờ lên bụng dưới bằng phẳng của chính mình, tựa như đang trêu chọc một tiểu hổ ngây thơ tới đáng yêu.
"Em ăn no rồi."
Người vừa nãy còn bất mãn vì bị giành đồ ăn, tựa hồ trong nháy mắt đã bình tĩnh lại, đôi mắt đen nhíu lại, nói cho người nọ biết cô đã no rồi.
Tô Phùng Tần ngây cả người, nàng cắn cắn môi, ăn no?!
Hẳn là đang suy nghĩ điều gì xấu xa rồi!
"Ăn no rồi, sau đó thì sao, em muốn làm gì." Tô Phùng Tần từ từ lùi về sau, đôi mắt quyến rũ, động tác lôi cuốn, giống như một nữ vương nhìn thần dân dưới gấu quần của mình, cao ngạo tự mãn.
"Em muốn, em muốn hôn học tỷ , em muốn học tỷ." Tịch Sư Tử liếm môi, dùng thân thể liền bắt đầu ép Tô Phùng Tần.
"Ngoại trừ hôn ra, em biết làm chuyện khác sao?" Tô Phùng Tần vươn tay, đầu ngón tay trắng nõn mảnh khảnh nhẹ nhàng vuốt ve xương quai xanh của Tịch Sư Tử, đôi mắt mập mờ trong làn sương mù lượn lờ, đầu lông mày nơi khóe mắt đột nhiên nhiễm lên mấy phần diễm lệ, kiều mị liếc nhìn Tịch Sư Tử.
"Em từng xem rất nhiều phim." Tịch Sư Tử ngừng động tác, quỳ chân trước người Tô Phùng Tần, đôi mắt ẩm ướt có chút suy tư, sau mấy giây cô chợt cau mày, ngón tay giống như đang đếm, rồi vài ngón tay lên nói: "Rất nhiều phim nam với nữ, nữ với nữ, nam với nam."
"Cho nên em biết phải làm sao." Tịch Sư Tử nhẹ gật đầu, chăm chú nhìn Tô Phùng Tần, đôi mắt ngây thơ có chút kiêu ngạo và đắc ý: "hơn nữa em rất thông minh, cho dù chưa từng coi hay không ai chỉ, thì em cũng biết phải làm gì."
Tịch Sư Tử đặc biệt tự tin và kiêu ngạo, Tô Phùng Tần cảm thấy có chút buồn cười, khóe môi hơi cong lên, Tô Phùng Tần gật gật đầu, giống như cười mà không phải cười liếc nhìn Tịch Sư Tử đang hất cằm: "Lý thuyết suông thôi, ai cũng biết."
"Lý thuyết suông" Tịch Sư Tử nhíu mày, có chút cúi đầu xuống, loại chuyện này cô quả thật chưa từng được nếm trải, mặc dù đã từng xem rất nhiều phim "Phổ cập khoa học", nhưng đến cùng quả thật như Tô Phùng Tần nói, bất quá chỉ là lý thuyết suông thôi.
Ba người cùng đi, tất có người là thầy ta, làm chuyện gì cũng cần phải học hỏi mới có thể thành công. Mặc dù Tịch Sư Tử tự nhận thông minh, thì cũng phải học mới biết giống như bao người.
Tịch Sư Tử quả là một học sinh xuất sắc, Tô Phùng Tần vừa nêu lên vấn đề, thì cô đã nhận ra ngay mình chỉ là một tân binh học "lý thuyết suông" thôi, nhưng do ý chí bền bỉ không làm thì thôi, đã làm thì làm đến cùng.
Tịch Sư Tử nãy giờ vẫn mím chặt môi cúi đầu nghiêm túc trầm mặc thật lâu, rốt cục giãn mày, ngẩng đầu lên, đôi mắt tràn đầy sự kiên trì và nghiêm túc, đứng lên từ trong nước, thân thể không mảnh vải che, từ trên cao nhìn xuống Tô Phùng Tần, sau đó chân dài bước một bước ngồi vào lòng Tô Phùng Tần, hai tay đặt lên đầu vai Tô Phùng Tần, chăm chú nhìn vào mắt nàng, giọng điệu bình tĩnh, đôi mắt đen láy pha lẫn sự tò mò: "Vậy học tỷ dạy em đi, phải làm thế nào?"
"Sư Tử. . . em."
Tịch Sư Tử hào phóng tới mức khiến Tô Phùng Tần ngây ngẩn cả người, nàng thấy Tịch Sư Tử  cưỡi trên đùi mình, dùng biểu lộ vừa nghiêm túc vừa cầu khẩn đối mặt với nàng, trong đôi mắt thâm thúy xinh đẹp còn có vài tia sáng đầy hưng phấn.
"Kỳ thật em cũng biết nên làm như thế nào, nhưng cũng cần phải trải nghiệm một lần, mới có thể làm đúng." Tịch Sư Tử nói như vậy, hệt như đang bàn luận về học thuật với bạn cùng lớp.
Tô Phùng Tần nhìn Tịch Sư Tử gần trong gang tấc, tươi trẻ và tràn đầy sức sống, thân thể sạch sẽ trong sáng, đôi mắt mỹ lệ, hoàn hảo như một ao nước trên núi cao không nhiễm bụi trần.
Đối với Tô Phùng Tần mà nói, Tịch Sư Tử vừa trong sáng vừa tuyệt vời, thời thời khắc khắc đều khiến nàng muốn bảo vệ sự ngây thơ tốt đẹp ấy khỏi những dục vọng xấu xa, nhưng có đôi khi lại muốn chiếm hữu cô, mâu thuẫn như vậy khiến Tô Phùng Tần luôn có chút mơ màng.
Vậy mà bây giờ Tịch Sư Tử lại dùng hình dáng nguyên thủy nhất của con người, ở trước mặt nàng, mời nàng hãy chiếm hữu cô.
"Sư Tử, em biết em đang nói gì không?" Giọng Tô Phùng Tần có chút run rẩy, đầu ngón tay mềm mại từ từ chạm vào mặt Tịch Sư Tử, nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt xinh đẹp của cô, khuôn mặt trong sáng nhưng lạnh lùng khuôn mặt, bờ môi hồng nhuận.
"Biết, em cần phải học hỏi nhiều hơn." Tịch Sư Tử bình tĩnh nhìn Tô Phùng Tần, thân thể mềm mại dưới nước bắt đầu nhẹ nhàng chạm vào chân Tô Phùng Tần.
Thân thể Tô Phùng Tần có chút không linh hoạt, da thịt Tịch Sư Tử mềm mại trơn nhẵn, mỗi một lần đụng chạm đều khiến tim nàng đạp nhanh, nàng cắn cắn môi đôi mắt nhiễm lên một tầng sương mù mông lung và thất thần.
Tịch Sư Tử chỉ làm mấy hành động cô học được trong mấy phim "ư ư a a" kia, nhẹ nhàng động chạm chân Tô Phùng Tần, cô còn nhớ rõ cô gái chủ động trong phim sau một hồi làm thế này liền bị nữ chính áp đảo, sau đó phim mới thật sự bắt đầu.
Nhưng Tịch Sư Tử chủ động thế này lại khiến chính bản thân mình khống chế nổi mà phát nhiệt, giống như có thứ gì đó sắp phun trào trong cơ thể cô.
Suối nước nóng rất nóng, thân thể của cô cũng cực nóng, tựa như chỉ có thân thể Tô Phùng Tần là mát lạnh, sắc mặt Tịch Sư Tử đỏ bừng, tất cả suy nghĩ và sự tỉnh táo bị cô vứt sang một bên, đôi mắt trong vắt dần bị nhấn chìm bởi màu đỏ của dục vọng, tiếng thở dốc nặng nề, da thịt nóng hổi, hết thảy tất cả cũng bắt đầu mất đi khống chế...
Tô Phùng Tần bắt đầu từ từ đáp lại những động chạm của Tịch Sư Tử, tay nàng run rẩy luống cuống tiếp cận cô.

Chapter
1 Chương 1: Anh con ''công khai'' rồi
2 Chương 2: "Công khai" hay là "ngoại tình"
3 Chương 3: cô gái đỉnh đỉnh đại danh
4 Chương 4: bị lọt hố rồi chăng?
5 Chương 5: đáp ứng phó ước
6 Chương 6: phó ước
7 Chương 7: một đóa hoa
8 Chương 8: - ''Hàng không''
9 Chương 9: - Gặp gỡ vô tình trong quán bar
10 Chương 10: Đưa người về nhà
11 Chương 11: Mặt nạ
12 Chương 12: ngủ ngon
13 Chương 13: thư ký "Kinh nghiệm" phong phú
14 Chương 14: gặp nạn
15 Chương 15: xã giao
16 Chương 16: ghen ghét?
17 Chương 17: Chân Lộ Sanh
18 Chương 18: Ngủ ngon
19 Chương 19: xuất viện
20 Chương 20: ánh mắt giao thoa
21 Chương 21
22 Chương 22: đút ăn thành công
23 Chương 23: chị còn đói
24 Chương 24: ngủ lại
25 Chương 25
26 Chương 26: mộng
27 Chương 27: Sư Tử cũng muốn yêu
28 Chương 28: Chị dâu em xảy ra chuyện
29 Chương 29: Anh hai nghi ngờ
30 Chương 30: Hàng xóm thần bí mới
31 Chương 31
32 Chương 32
33 Chương 33: Ôm
34 Chương 34: Lễ vật
35 Chương 35: QUYẾT LIỆT
36 Chương 36: SƯ TỬ XIN LỖI
37 Chương 37: lướt qua là bỏ lỡ
38 Chương 38
39 Chương 39: cám ơn em thích chị
40 Chương 40: đố kỵ
41 Chương 41: loạn loạn loạn
42 Chương 42
43 Chương 43: địa ngục
44 Chương 44: không hẹn gặp lại
45 Chương 45: hôn
46 Chương 46: cùng đi công tác
47 Chương 47
48 Chương 48: tập kích ngực người ta
49 Chương 49: ngủ ngon, my sunshine
50 Chương 50: thấy hết!
51 Chương 51
52 Chương 52
53 Chương 53: dục vọng
54 Chương 54: nụ hôn sâu
55 Chương 55: sói đói trong truyền thuyết
56 Chương 56
57 Chương 57
58 Chương 58: tay
59 Chương 59: Thân thế của Tô Phùng Tần
60 Chương 60: Con heo mặc váy hoa
61 Chương 61: tiểu tỷ tỷ
62 Chương 62: vướng mắc và hồi ức
63 Chương 63: Hãy làm bạn gái của chị
64 Chương 64: đói bụng
65 Chương 65: thanh xuân
66 Chương 66: tiểu yêu tinh [H]
67 Chương 67: [H]
68 Chương 68: thật là trùng hợp a
69 Chương 69
70 Chương 70: Mình muốn kết hôn
71 Chương 71: hôn nhân và tình yêu
72 Chương 72: đau lòng
73 Chương 73: XX [H]
74 Chương 74: cưỡng bức XX [H]
75 Chương 75: xảy ra chuyện
76 Chương 76: cảnh cáo
77 Chương 77: sáo lộ[1], đều là sáo lộ a
78 Chương 78: đừng nói gì hết
79 Chương 79: chờ chị về nhà
80 Chương 80: cùng em về nhà đi
81 Chương 81: Nhị lão Tịch gia
82 Chương 82: Được bà Tịch yêu thích
83 Chương 83: không khí quái dị
84 Chương 84: Được ông Tịch tán thành
85 Chương 85: một đêm hỗn loạn
86 Chương 86: Huyết Mạch Tương Liên
87 Chương 87
Chapter

Updated 87 Episodes

1
Chương 1: Anh con ''công khai'' rồi
2
Chương 2: "Công khai" hay là "ngoại tình"
3
Chương 3: cô gái đỉnh đỉnh đại danh
4
Chương 4: bị lọt hố rồi chăng?
5
Chương 5: đáp ứng phó ước
6
Chương 6: phó ước
7
Chương 7: một đóa hoa
8
Chương 8: - ''Hàng không''
9
Chương 9: - Gặp gỡ vô tình trong quán bar
10
Chương 10: Đưa người về nhà
11
Chương 11: Mặt nạ
12
Chương 12: ngủ ngon
13
Chương 13: thư ký "Kinh nghiệm" phong phú
14
Chương 14: gặp nạn
15
Chương 15: xã giao
16
Chương 16: ghen ghét?
17
Chương 17: Chân Lộ Sanh
18
Chương 18: Ngủ ngon
19
Chương 19: xuất viện
20
Chương 20: ánh mắt giao thoa
21
Chương 21
22
Chương 22: đút ăn thành công
23
Chương 23: chị còn đói
24
Chương 24: ngủ lại
25
Chương 25
26
Chương 26: mộng
27
Chương 27: Sư Tử cũng muốn yêu
28
Chương 28: Chị dâu em xảy ra chuyện
29
Chương 29: Anh hai nghi ngờ
30
Chương 30: Hàng xóm thần bí mới
31
Chương 31
32
Chương 32
33
Chương 33: Ôm
34
Chương 34: Lễ vật
35
Chương 35: QUYẾT LIỆT
36
Chương 36: SƯ TỬ XIN LỖI
37
Chương 37: lướt qua là bỏ lỡ
38
Chương 38
39
Chương 39: cám ơn em thích chị
40
Chương 40: đố kỵ
41
Chương 41: loạn loạn loạn
42
Chương 42
43
Chương 43: địa ngục
44
Chương 44: không hẹn gặp lại
45
Chương 45: hôn
46
Chương 46: cùng đi công tác
47
Chương 47
48
Chương 48: tập kích ngực người ta
49
Chương 49: ngủ ngon, my sunshine
50
Chương 50: thấy hết!
51
Chương 51
52
Chương 52
53
Chương 53: dục vọng
54
Chương 54: nụ hôn sâu
55
Chương 55: sói đói trong truyền thuyết
56
Chương 56
57
Chương 57
58
Chương 58: tay
59
Chương 59: Thân thế của Tô Phùng Tần
60
Chương 60: Con heo mặc váy hoa
61
Chương 61: tiểu tỷ tỷ
62
Chương 62: vướng mắc và hồi ức
63
Chương 63: Hãy làm bạn gái của chị
64
Chương 64: đói bụng
65
Chương 65: thanh xuân
66
Chương 66: tiểu yêu tinh [H]
67
Chương 67: [H]
68
Chương 68: thật là trùng hợp a
69
Chương 69
70
Chương 70: Mình muốn kết hôn
71
Chương 71: hôn nhân và tình yêu
72
Chương 72: đau lòng
73
Chương 73: XX [H]
74
Chương 74: cưỡng bức XX [H]
75
Chương 75: xảy ra chuyện
76
Chương 76: cảnh cáo
77
Chương 77: sáo lộ[1], đều là sáo lộ a
78
Chương 78: đừng nói gì hết
79
Chương 79: chờ chị về nhà
80
Chương 80: cùng em về nhà đi
81
Chương 81: Nhị lão Tịch gia
82
Chương 82: Được bà Tịch yêu thích
83
Chương 83: không khí quái dị
84
Chương 84: Được ông Tịch tán thành
85
Chương 85: một đêm hỗn loạn
86
Chương 86: Huyết Mạch Tương Liên
87
Chương 87