Chương 176: Thiếu gia nhà giàu đúng là biết hưởng thụ

thiếu gia nhà giàu đúng là biết hưởng thụ

Long Sách nghe vậy không hiểu gì cả, mà Tiêu Kỳ với Ảnh công tử thì bày ra vẻ mặt cao thâm, hình như đang muốn đi đâu để giải quyết chuyện quan trọng. Thình lình, Đức Âm đột nhiên ngồi xuống bên cạnh Long Sách, dọa Long Sách nhảy dựng cả lên: “Cục cưng, ngươi không ngủ à?”

“Hừ hừ.” Đức Âm đột nhiên quay đầu âm trầm nhìn hắn cười một chút, dọa Long Sách nhảy dựng. Cho dù Đức Âm cười cực kỳ quỷ dị, nhưng mà Long Sách vẫn không thể đọc được gì từ vẻ mặt tươi cười quái dị kia của Đức Âm. Vì thế hắn hỏi: “Ngươi đột nhiên lại đòi ta thứ gì à? Nhìn ngươi cười gian như vậy chỉ biết ngươi lại có mấy cái yêu cầu quá mức như là bồn cầu bạch ngọc đàn điêu linh tinh gì đó!”

“Huynh trưởng, lấy mấy con mèo thiên giới đem về Băng Tiễu Thành nuôi đi.” Đức Âm khóe miệng vạch lên, tuy rằng Ảnh công tử tiêu trừ trí nhớ của Long Sách, nhưng mà trí nhớ của Đức Âm hắn không có cách nào tiêu trừ. Hơn nữa Đức Âm vừa rồi chính là nghe rõ rành rành, huynh trưởng nhà hắn hình như là thái tử thiên giới chuyển kiếp, hình như là vị thần tiên rất lợi hại.

“Mèo thiên giới… Ngươi đang nói đùa gì vậy.” Long Sách liếc hắn, “Mấy vạn hai một con miêu cống đều đưa cho ngươi chơi, ngươi còn muốn thế nào? Ta đi đâu kiếm mèo thiên giới cho ngươi hả?”

Tiêu Kỳ nhịn không được chen miệng nói: “Mèo thiên giới rất lớn, các ngươi khẳng định không buộc được nó.” Đức Âm hai mắt tỏa sáng nói: “Bao nhiêu? Ta thích nhất là mèo mập. Vù vù.”

Tiêu Kỳ nói: “Rất lớn. Có điều có thể biến thành người…”

“Có thể cho ta mượn chơi một hồi không? Huynh trường nhà ta có thể cho ngươi ngân lượng thiên giới.” Ở trong lòng Đức Âm, huynh trưởng thì phải là vạn năng.

Long Sách = =: “Này! Không cần nói chuyện với thần tiên như vậy… Ta đi chạy đi đâu mà tìm ngân lượng thiên giới…” Tiêu Kỳ lắc đầu: “Mèo thiên giới cũng rất có tự tôn cùng kiêu ngạo, muốn xem thì ngươi và hắn phải hợp ý với nhau. Không phải là vấn đề tiền bạc, mà nói đi thì phải nói lại ngân lượng thiên giới cũng không thông dụng giống nhân gian a!”

Đức Âm biểu tình thâm trầm nói: “Chỉ bằng thân phận thái tử thiên giới, cũng không mời nổi con mèo kia sao?” Lúc này hắn thật đột nhiên trở nên rất nghiêm túc cơ trí, còn thật sự ở trước mặt Long Sách bàn điều kiện với Tiêu Kỳ, “Nếu như ngươi chịu đem còn mèo trời cho ta, ta sẽ lợi dụng năng lực của Úc Sơn che lại thiên mạc cùng mệnh số, có thể để cho thượng đế cùng vị thái tử mà hắn mong nhớ gặp mặt một lần, như thế nào?”

Long Sách (╰╯)#: “Này! Này! Âm Heo ngươi đang nói bậy bạ gì đó! Ngươi đi qua một bên! Để cho ta tới can thiệp, nơi này không tới phiên ngươi lên tiếng! Còn có, rốt cuộc các ngươi đang nói cái gì vậy a a a a a!”

Tiêu Kỳ mỉm cười một chút: “Đột nhiên có một loại cảm giác giống như chim ú đang dùng biểu tình nghiêm túc nói chuyện với ta vậy, đúng là có cảm giác âm trầm a! Vậy được rồi, Ảnh công tử, coi như ta tặng cháu ngoại ngươi một món quà gặp mặt tốt lắm.”

Ảnh công tử thờ ơ uống trà. Mà vị nam tử mang mũ sa thì bất đắc dĩ bị gạt sang một bên, sau khi nhìn thấy Tiêu Kỳ xoay người tiến vào bình phong hoa sen thì chỉ một lát sau vốn dĩ không có một bóng người vậy mà từ đằng sau tấm bình phong đẩy một vị mỹ nam ngồi ở xe lăn đi ra, vị mỹ nam kia vẻ mặt mơ hồ nói: “Vì cái gì dịch chuyển không gian, đưa ta tới nơi này?”

Tiêu Kỳ vỗ vỗ bờ vai của hắn nói: “Nguyệt công tử, đắc tội, mời ngươi từ Nguyệt Hoa quốc xa xôi như vậy ghé đến, nhưng thật ra là có một số việc muốn nhờ ngươi.”

Long Sách vừa thấy được mỹ nam ốm yếu trên xe lăn, ánh mắt liền sáng choang, ngao ngao… Mỹ nhân trẻ đẹp này thanh khiết khí khái cao nhã cỡ nào a! Bộ dạng gầy yếu vô lực ánh mắt quật cường kia thật sự là đánh trúng điểm yếu trong tim của hắn! (Phong: người ta là tổng công đó cha nội, đang muốn làm tại thích bạn này J)

Lại nhìn thấy tên Tiêu Kỳ kia ở bên tai mỹ nam xe lăn nói nhỏ một hồi, mỹ nam lập tức thản nhiên mỉm cười, tuyệt sắc đẹp tuyệt trần khuynh tuyệt nhân gian, sau đó lại thấy hắn cực kỳ hữu lễ cúi người làm lễ với mọi người, nói: “Tại hạ Nguyệt U Đàm, đến từ Nguyệt Hoa quốc, nghe nói có vị Mộ Dung công tử mời ta tới quý phủ làm khách một đoạn thời gian?”

Thanh âm của hắn cực mỹ, du dương lã lướt như Thiên Âm, Mộ Dung Đức Âm nhìn về phía hắn, hai người lập tức bốn mắt nhìn nhau —— một người là công tử văn nhã thanh nhã xuất trần, vị còn lại là quốc sắc thiên hương, dưới vòm trời này có một không hai dung nhan đứng đầu thế giới hỗn độn, hai người từ từ tiến lại gần ngày một gần, dường như kiếp trước có duyên, ẩn tình gợi tình nhìn nhau.

Long Sách lập tức rơi vào trong hầm băng vạn năm!!

Đức Âm cùng Nguyệt U Đàm nhìn nhau một hồi, đột nhiên nói: “Cây gậy siêu lớn chọc mèo có hương thơm phỏng chế theo cỏ đuôi chó đặc chế của Băng Tiễu Thành + cái chậu bạch ngọc dành cho mèo tinh tế trong suốt thêm huân hương + ổ dành cho mèo tơ gấm xa hoa siêu lớn thoải mái đủ để ba con mèo lăn lộn + bảy mươi loại thức ăn dành cho mèo với đủ các loại khẩu vị chất lượng cao + một trăm cái mũ long dành cho các vị võ lâm cao thủ chuyên nghiệp + cái lược chải đầu chất lượng cao làm từ bạch ngọc + vị hộ lý phụ trách bảo vệ sức khỏe + người chuyên trách xoa bóp cái đuôi mát tay, đổi chân thân của ngươi một tháng, như thế nào?”

Nhất thời, toàn trường kết băng.

Đủ rộng rãi,

Tuyệt đối

Đủ rộng rãi!!

Người bình thường nuôi meo meo đời này cũng chưa từng dám nghĩ tới chi tiêu khoản phí xa xỉ đến mức đủ để mua tòa thành trì vậy đâu! Người ta nhiều nhất cũng chỉ muốn tới vùng đồng hoang hái cây cỏ đuôi chó và ăn cho chúng nó ăn cá khô nho nhỏ mình ăn không hết thôi! Quả nhiên không hổ là đại thiếu gia Âm Heo xuất thân trong gia đình giàu có!! Vừa mở miệng nhất định là không tầm thường!

Vì thế từ trong khiếp sợ lúc này Nguyệt công tử hai mắt miệng hơi hơi mở to, cái miệng chỉ khạc ra một chữ:

“Meo meo… …”

Lại nói cái âm rung cuối cùng kia là xảy ra chuyện gì? (╰╯)#

Long Sách xem như hiểu rõ rồi, vị công tử ngồi xe lăn kia căn bản chính là một con mèo yêu! Chẳng thể trách Đức Âm lại thích hắn như vậy! Một con meo meo yêu biến thành cái gì không được! Đừng có mà biến thành một vị mỹ nam tử ngồi xe lăn chứ!! Thực đáng giận! Đùa bỡn tình cảm của mình! Nghĩ lại sau khi phát hiện vị mỹ nam xe lăn làm cho mình tâm động thật ra chính là sinh vật giống như nhóm mèo mập do hắn và Đức Âm nuôi, Long Sách tức thì mất hứng.

Bị Đức Âm ngoặt tay lái đề tài ra ngã rẽ khác, lúc này Tiêu Kỳ mới nói: “Chúng ta bắt đầu tiến vào đại dương hỗn độn đi, mọi người nắm vững, có lẽ sẽ có rung xóc.”

Long Sách vội vàng kéo Đức Âm tới hai người cùng ôm lấy một cây cột, quả nhiên không ngoài dự liệu của hắn, ngay lập tức cả gian phòng bắt đầu đung đưa kịch liệt, dường như bị chấn động như gặp phải động đất vậy, nhưng kỳ quái chính là đồ vật ở trên bàn đều không hề rơi xuống, ngay cả nước trà trong cái chén cũng không có vẩy ra một giọt.

Mà cảnh sắc chung quanh bên ngoài cửa sổ chạm rỗng cũng bắt đầu nhanh chóng biến hóa, trở nên một mảnh vẩn đục không rõ, hệt như đã bị rơi vào trong tinh không mịt mờ lao nhanh như bay, chỉ một lát sau còn có thể chứng kiến đủ các loại đồ vật hình thù kỳ quái chợt lóe lên ở bên ngoài cửa sổ.

Tiêu Kỳ nói: “Chúng ta bây giờ đang bay với tốc độ rất nhanh ở trong đại dương hỗn độn, nhưng mà không thể dừng lại, bằng không cũng sẽ trở thành đồ ngắm bị nhóm quái vật bên ngoài cắn nuốt sạch! Vị công tử biết hết thảy này! Bây giờ bắt đầu triệt tiêu toàn bộ vỏ bọc giả tạo của ngươi, thản nhiên mà đối diện đại dương hỗn độn đi!”

Nam tử đội mũ sa nắm chặt nắm tay đứng lên, một phát giật mũ sa của mình xuống, quần áo cũng tùy rơi ở dưới chân, cả người trắng trợn bại lộ ở trước mắt của mọi người, nhưng mà hai mắt của Long Sách lại bị Đức Âm bịt kín, nhìn không rõ hình dáng thật của người nọ.

“Đã nói rồi nếu như nhìn thì cả đời này ngươi sẽ lưu lại bóng ma vĩnh viễn, chỉ sợ nửa đời sau của ngươi ngay cả cười cũng cười không nổi.” Đức Âm ngoắc ngoắc khóe miệng giải thích với Long Sách.

Lililicat

Phong

Chapter
1 Chương 151: Biên thành hoang nguyệt (1)
2 Chương 152: Biên thành hoang nguyệt (2)
3 Chương 153: Đại doanh phía Bắc Trường Thành
4 Chương 154: Dưới ánh trăng đại doanh phía Bắc Trường Thành
5 Chương 155: Hết lòng trung thành đền nợ nước hồn thiêng không tiêu tan
6 Chương 156: Hoa Hoa đại hiển thần uy
7 Chương 157: Bậc thầy xã giao chính là người dưới tình huống đối phương không phải người cũng có thể lung lạc
8 Chương 158: Đức Âm là đảng ngầm quang vinh
9 Chương 159: Ba con heo Mộ Dung bị người vây xem
10 Chương 160: Phiên ngoại ngôi thứ nhất • mỹ nhân như ngọc kiếm như hồng
11 Chương 161: Nữ thổ phỉ một nữ cưới ba phu (bao gồm Âm Heo)
12 Chương 162: Cho dù tang thi thoạt nhìn thì nhàn nhã nhưng cũng có nhân vật hung ác...
13 Chương 163: Hồng y mỹ nhânbí đeo cái bọc nhỏ trên lưng
14 Chương 164: Ở bất cứ nơi nào cũng đều sẽ có đồng bọn đồng bệnh tương liên
15 Chương 165: Hiện tại lưu hành dạng mua bán có quà kèm theo
16 Chương 166: Ngược thụ có phiêu lưu, cặn bã công xin hãy chú ý
17 Chương 167: Bi kịch thảm thiết của ngựa đực
18 Chương 168: Tận mắt thấy chưa chắc đã là thực
19 Chương 169: Đồng hành cùng oan gia
20 Chương 170: Trả tiền cảm giác ghét nhất bị
21 Chương 171: Châu Long Song Kiêu
22 Chương 172: Địa Ngục Khuyển mất tích
23 Chương 173: Ác ý khuyên bảo
24 Chương 174: Kẻ xuyên việt thì thành thành thật thật ở thế giới cổ đại làm cuộc cách mạng sự nghiệp tốt lắm
25 Chương 175: Mỗi người đều là không tầm thường
26 Chương 176: Thiếu gia nhà giàu đúng là biết hưởng thụ
27 Chương 177: Cũng không tất cả tình cảm huynh đệ đều tốt như vậy
28 Chương 178: Nhớ rõ phải lưu lại cho ca ca chút mặt mũi
29 Chương 179: Mở màn tiết mục ngược luyến nhất định phải là mất hết nội lực
30 Chương 180: Meo meo cũng là có tự tôn
31 Chương 181: Thụ thì cũng đừng có ngấp nghé cương vị công tác của công
32 Chương 182: Đồng hành cùng oan gia 2
33 Chương 183: Nãi meo meo thích dính người
34 Chương 184: Chân heo không chỉ dùng để làm món chân giò hun khói
35 Chương 185: Rượu chè ăn uống quá độ là một loại khổ hình
36 Chương 186: Hậu cung có đủ các loại độc kế
37 Chương 187: Vạn người mê cũng là có sự chênh lệch đó nghen
38 Chương 188: Thần thú thông thường đều là thực nghiêm túc
39 Chương 189
40 Chương 190: Có một dựng phu rốt cuộc thì ở dưới tình huống khẩn cấp cũng sinh rồi
41 Chương 191: Nam • nam • sinh • tử sinh ra chính là số kiếp của người ấy
42 Chương 192: Kịch biến trong đam mỹ thường thường phát sinh vào giữa đêm
43 Chương 193: Người người đều có một mặt tinh phân
44 Chương 194: Mỹ công nhảy lầu gì gì đó đúng là rất thê mỹ
45 Chương 195: Lấy cái gì đến cứu vớt ngươi, huynh trưởng của ta
46 Chương 196: Ba người cứu vớt thế giới...
47 Chương 197: 《 ác huynh bên người 》 cuối cùng cũng hạ màn...
Chapter

Updated 47 Episodes

1
Chương 151: Biên thành hoang nguyệt (1)
2
Chương 152: Biên thành hoang nguyệt (2)
3
Chương 153: Đại doanh phía Bắc Trường Thành
4
Chương 154: Dưới ánh trăng đại doanh phía Bắc Trường Thành
5
Chương 155: Hết lòng trung thành đền nợ nước hồn thiêng không tiêu tan
6
Chương 156: Hoa Hoa đại hiển thần uy
7
Chương 157: Bậc thầy xã giao chính là người dưới tình huống đối phương không phải người cũng có thể lung lạc
8
Chương 158: Đức Âm là đảng ngầm quang vinh
9
Chương 159: Ba con heo Mộ Dung bị người vây xem
10
Chương 160: Phiên ngoại ngôi thứ nhất • mỹ nhân như ngọc kiếm như hồng
11
Chương 161: Nữ thổ phỉ một nữ cưới ba phu (bao gồm Âm Heo)
12
Chương 162: Cho dù tang thi thoạt nhìn thì nhàn nhã nhưng cũng có nhân vật hung ác...
13
Chương 163: Hồng y mỹ nhânbí đeo cái bọc nhỏ trên lưng
14
Chương 164: Ở bất cứ nơi nào cũng đều sẽ có đồng bọn đồng bệnh tương liên
15
Chương 165: Hiện tại lưu hành dạng mua bán có quà kèm theo
16
Chương 166: Ngược thụ có phiêu lưu, cặn bã công xin hãy chú ý
17
Chương 167: Bi kịch thảm thiết của ngựa đực
18
Chương 168: Tận mắt thấy chưa chắc đã là thực
19
Chương 169: Đồng hành cùng oan gia
20
Chương 170: Trả tiền cảm giác ghét nhất bị
21
Chương 171: Châu Long Song Kiêu
22
Chương 172: Địa Ngục Khuyển mất tích
23
Chương 173: Ác ý khuyên bảo
24
Chương 174: Kẻ xuyên việt thì thành thành thật thật ở thế giới cổ đại làm cuộc cách mạng sự nghiệp tốt lắm
25
Chương 175: Mỗi người đều là không tầm thường
26
Chương 176: Thiếu gia nhà giàu đúng là biết hưởng thụ
27
Chương 177: Cũng không tất cả tình cảm huynh đệ đều tốt như vậy
28
Chương 178: Nhớ rõ phải lưu lại cho ca ca chút mặt mũi
29
Chương 179: Mở màn tiết mục ngược luyến nhất định phải là mất hết nội lực
30
Chương 180: Meo meo cũng là có tự tôn
31
Chương 181: Thụ thì cũng đừng có ngấp nghé cương vị công tác của công
32
Chương 182: Đồng hành cùng oan gia 2
33
Chương 183: Nãi meo meo thích dính người
34
Chương 184: Chân heo không chỉ dùng để làm món chân giò hun khói
35
Chương 185: Rượu chè ăn uống quá độ là một loại khổ hình
36
Chương 186: Hậu cung có đủ các loại độc kế
37
Chương 187: Vạn người mê cũng là có sự chênh lệch đó nghen
38
Chương 188: Thần thú thông thường đều là thực nghiêm túc
39
Chương 189
40
Chương 190: Có một dựng phu rốt cuộc thì ở dưới tình huống khẩn cấp cũng sinh rồi
41
Chương 191: Nam • nam • sinh • tử sinh ra chính là số kiếp của người ấy
42
Chương 192: Kịch biến trong đam mỹ thường thường phát sinh vào giữa đêm
43
Chương 193: Người người đều có một mặt tinh phân
44
Chương 194: Mỹ công nhảy lầu gì gì đó đúng là rất thê mỹ
45
Chương 195: Lấy cái gì đến cứu vớt ngươi, huynh trưởng của ta
46
Chương 196: Ba người cứu vớt thế giới...
47
Chương 197: 《 ác huynh bên người 》 cuối cùng cũng hạ màn...