Chương 152: Biên thành hoang nguyệt (2)

biên thành hoang nguyệt (2)

Xen vào mẫu chuyện nhỏ ——ba lô xinh xắn của Hoa Hoa hồ ly

Mấy ngày trước, Mộ Dung Đức Âm trơ mặt mo đòi Long Sách: “Huynh trưởng, ta muốn một cái bọc nhỏ.”

Long Sách tiện tay đem túi hương bên hông mình đưa cho hắn ——trong túi hương kia chính là viên châu Miêu Cương mang theo mùi thơm ngát bách độc bất xâm, bên ngoài dùng viên châu được tráng một lớp san hô bảy màu, túi hương này là công trình kiệt tác do đại sư Triệu Hoài đích thân làm ra, ít nhất cũng đáng giá mấy trăm lượng hoàng kim, cứ thế mà tiện tay ở trước mặt mấy người khác, thoải mái tặng cho đệ đệ bảo bối của mình.

“Không phải cái này, ta muốn cái bọc nhỏ lớn như vậy, có thể đeo ở trên người.” Đức Âm lấy tay khoa tay múa chân một chút, “Ngươi may cho ta một cái đi.”

“… Đức Âm, ngươi đừng có quá lố! Cho ngươi ăn cho ngươi uống, lão tử còn phải may đồ cho ngươi nữa à! Ngươi coi lão tử là bảo mẫu của mình à!” Long Sách hờn giận dạy dỗ. Bọn người hoàng đế đang ở một bên nghe vậy, thầm nghĩ: không phải là bảo mẫu thì là gì? Giả bộ cái gì mà giả bộ! Tên cuồng cưng chìu đệ! Nhanh mà đi giúp đệ đệ của ngươi thêu thùa may vá đi! Tên cuồng cưng chiều đệ đáng thương!

Cuối cùng, thấy sân khấu vắng vẻ Long Sách không vui hỏi: “Bọc nhỏ để làm cái gì?”

“Để cho hồ ly đeo.” Đáp án của Mộ Dung Đức Âm làm cho đám người hoàng đế nhìn bọn họ chăm chú.

“Nhàm chán đến cực độ!” Long Sách quở mắng. Cuối cùng, Long Sách vẫn là giúp Đức Âm may một cái bọc nhỏ để hồ ly mang, Hiên Viên Cực Ngọc cũng lặng lẽ may một cái, nhưng là không dám lấy ra.

Nhìn thấy hồ ly đeo theo cái ba lô nho nhỏ, tất cả mọi người cảm thấy rất thú vị, Cực Ngọc thật cẩn thận hỏi Đức Âm: “Âm ác ma, vì sao để hồ ly đeo cái bọc nhỏ vậy a?”

“Sau khi nó đi ị sẽ tự mình chùi đít, ta chuẩn bị giấy bản sẵn trong túi để hồ ly mang theo khi cần dùng thì tiện để dùng.” Đức Âm nói.

” Oh oh oh! Đúng là quá thần kỳ! Hồ ly mà biết chùi đít!” Tròng mắt đám đông lóe sáng một chút, ào ạt vây qua, muốn tận mắt xem hồ ly chùi mông. Hồ ly Hoa Hoa nhất thời mồ hôi lạnh ứa nhễ nhại —— đám người này bị cái quái gì vậy a a a a a!

Vì thế đáng thương cho Hoa Hoa bị Ân Cốt đút thuốc xổ, chỉ vì triển lãm để cho bọn hắn tận mắt nhìn thử “hành động vĩ đại” chùi đít một lần xem thế nào. Hoa Hoa bi tráng phải giải quyết ngay trước mặt mọi người, khuất nhục dùng móng vuốt lấy ra giấy bản, chùi mông.

“Ngao ngao…” Hồ ly khóc thét. 【 phiên dịch: ta sống không có tôn nghiêm!! Ta muốn tự sát!! 】

“Quá thần kỳ, không hổ là Âm ác ma nuôi.” Cực Ngọc đang nhớ lại chuyện nhóm Miêu Miêu hành lễ với Mộ Dung Đức Âm.

Quay lại việc chính, sau khi vào khách đ**m, Long Sách bày ra vẻ nhà giàu mới nổi gọi chưởng quầy tới. Chỉ thấy chưởng quầy vẻ mặt uể oải từ đằng sau quầy đi ra, bỗng nhiên vẻ mặt suy sụp, còn chưa đợi Long Sách mở miệng, đã giành trước: “Khách quan, bổn đ**m bây giờ phải đóng cửa, ngài vẫn là nên đi tới chỗ khác đi!”

Long Sách nói: “Ngươi nói đùa cái gì vậy, cả con đường này chỉ có mỗi khách đ**m nhà ngươi mở cửa, ta đi kiếm chỗ nào khác hả? Gia cho ngươi gấp năm lần tiền thuê, cho ta ba gian phòng hảo hạng.” Nói xong dứt khoát đem nguyên bảo đập vào trên bàn.

Không ngờ chưởng quỹ kia thấy tiền thế nhưng không thay đổi chút nào, chính là nói: “Khách quan, ngài dù có cho ta nhiều tiền hơn nữa, sinh ý này chúng ta cũng không có ý định làm, ta mở cửa là bởi vì khách đ**m nhà ta chuẩn bị chuyển đi, đang thu dọn đồ đạc. Ta thấy ngài vẫn là nhanh chóng rời khỏi nơi này đi, biên thành đã không phải là thành thị phồn hoa ngày xưa nữa rồi, phàm là người còn có chút khí lực đều đã chuyển đi rồi.”

“A? Vì sao phải dời đi?” Long Sách cảm thấy tò mò. Đám người Mộ Dung Đức Âm nghe thấy chưởng quầy nói vậy, tiếp tục quay đầu nhìn đường cái, quả nhiên tốp năm tốp ba nhóm người đi đường trên lưng đều vác theo bao đồ lớn, hoặc là vội vàng thúc xe, rõ ràng đều chạy về hướng cửa thành.

“Ai.” Chưởng quầy suy sụp thở dài, “Khách quan, ngài không biết à? Một tháng trước, nơi này đã xảy ra một đại sự… Ai, thôi thôi, không nói cũng thế! Tiểu nhị! Trên lầu thu thập xong chưa!”

“Xong hết rồi ạ!” Trên lầu truyền đến giọng nói của tiểu nhị, rất nhanh sau đó mấy tiểu nhị trên lưng vóc bọc lớn đi xuống, chưởng quầy vội vàng nói: “Đi thôi, chúng ta đi nhanh lên.” Vì thế mấy người đúng thật là đi ra ngoài, trước khi đi chưởng quầy còn quay đầu lại nói: “Các ngươi nếu muốn ở trọ, khách đ**m này thuộc về các ngươi, các ngươi muốn ở thì cứ ở, ta không quan tâm!” Dứt lời cùng mấy tiểu nhị vội vàng rời đi.

Đoàn người Long Sách trợn mắt há hốc mồm mà nhìn một màn này —— cả biên thành, đang ở dần dần biến thành một tòa thành hoang!

Vẫn là Cực Ngọc phản ứng mau lẹ, vội vàng nói: “Nhất định là chiến sự căng thẳng! Dân chúng không dám ở, cho nên chạy trốn hết rồi! Long Sách, chúng ta không thể tiếp tục chậm trễ! Tối nay nhanh chóng chạy tới quân doanh năm mươi dặm phía trước, nếu còn tiếp tục như vậy thì biên giới Hiên Viên hoàng triều ta cũng khó giữ được!”

“Ai, toàn bộ cừu nướng đã không có.” Không biết ai thốt ra một lời than thở thê lương này.

Nhất thời ánh mắt mọi người đều tập trung ở trên người Âm Heo. Âm Heo mặt lạnh, rầm rì nói: “Nhìn cái gì vậy?”

“Ăn hàng!” Ân Cốt mắng.

Vì thế mọi người tiến vào khách đ**m rỗng tuếch, hoàng đế mang theo Ân Cốt đi vơ vét một ít thứ dùng được gì đó, mà Long Sách thì bảo Đức Âm cởi quần, đem cuộn vải băng từng vòng quấn ở trên đùi của hắn.

Lúc Ân Cốt cùng hoàng đế trở lại thấy một màn như vậy, không hẹn mà cùng ngừng lại, ngơ ngác nhìn cặp đùi hoàn mỹ bị băng vải từ từ quấn quanh.

Qua sau một lúc lâu, bọn hắn mới hoàn hồn, Ân Cốt nhịn không được hỏi: ” Chân Đức Âm bị thương à?”

“Không, phòng ngừa hắn cưỡi ngựa bị rách da.” Long Sách quay đầu nhìn hai vợ chồng hoàng đế đang si ngốc, đột nhiên cúi đầu, tách đùi Đức Âm ra, ở bên đùi hôn một cái.

“Phốc!”

Nhất thời, hai vợ chồng nhà kia thật vất vả nhịn xuống máu mũi cuối cùng phun ào ạt.

“Mộ Dung Long Sách! Ngươi cái đồ không biết xấu hổ!” Hoàng đế che cái mũi mắng.

Đoàn người thu thập ổn thỏa, chất hàng lên xe ngựa, suốt đêm cưỡi ngựa lên đường. Lúc này bên trong biên thành càng ngày càng trống trải yên tĩnh, trừ bỏ một vài người già yếu, còn trai tráng thanh niên có thể đi thì đều đã đi hết.

Long Sách trước tiên đỡ Đức Âm lên ngựa, sau đó lật mình nhảy lên ngựa, mỗi người một con, dẫn đám người hoàng đế vội vàng giục ngựa đi tới chỗ quân doanh—— tóm lại mỗi lần ra ngoài, cuối cùng thì Long Sách luôn là chủ đạo, điều này làm cho hoàng đế rất tức giận.

Chỉ có điều, ánh mắt mọi người cuối cùng đều không tự chủ được dừng ở trên người người đi hàng cuối cùng Mộ Dung Đức Âm—— chỉ thấy hắn cưỡi một con Tiểu Mã Câu, so với con ngựa của người khác thấp lè tè không biết bao nhiêu, nhìn qua không khác gì con lừa. Tuy con Tiểu Mã này hình dáng xấu xí, nhưng cũng là loài hãn huyết mã do Long Sách ở trong một thành trấn tỉ mỉ chọn lựa, vừa nhỏ lại dịu ngoan, sức chịu của đôi bàn chân hoàn hảo, rất thích hợp cho Âm Heo người mà ngay cả ngựa cũng không cưỡi được.

Thẳng tiến một đường, dần dần trời ngã về Tây, bóng đêm dần dần dày đặc, một vòng trăng sáng bò lên trên bầu trời đêm, reo rắc tia sáng phủ đầy mặt đất, biên ải hoang vu vụt chốc, ánh trăng ngàn dặm, tung hoành vẫy vùng trong lòng nảy sinh một cỗ hào hùng khác lạ.

Chapter
1 Chương 151: Biên thành hoang nguyệt (1)
2 Chương 152: Biên thành hoang nguyệt (2)
3 Chương 153: Đại doanh phía Bắc Trường Thành
4 Chương 154: Dưới ánh trăng đại doanh phía Bắc Trường Thành
5 Chương 155: Hết lòng trung thành đền nợ nước hồn thiêng không tiêu tan
6 Chương 156: Hoa Hoa đại hiển thần uy
7 Chương 157: Bậc thầy xã giao chính là người dưới tình huống đối phương không phải người cũng có thể lung lạc
8 Chương 158: Đức Âm là đảng ngầm quang vinh
9 Chương 159: Ba con heo Mộ Dung bị người vây xem
10 Chương 160: Phiên ngoại ngôi thứ nhất • mỹ nhân như ngọc kiếm như hồng
11 Chương 161: Nữ thổ phỉ một nữ cưới ba phu (bao gồm Âm Heo)
12 Chương 162: Cho dù tang thi thoạt nhìn thì nhàn nhã nhưng cũng có nhân vật hung ác...
13 Chương 163: Hồng y mỹ nhânbí đeo cái bọc nhỏ trên lưng
14 Chương 164: Ở bất cứ nơi nào cũng đều sẽ có đồng bọn đồng bệnh tương liên
15 Chương 165: Hiện tại lưu hành dạng mua bán có quà kèm theo
16 Chương 166: Ngược thụ có phiêu lưu, cặn bã công xin hãy chú ý
17 Chương 167: Bi kịch thảm thiết của ngựa đực
18 Chương 168: Tận mắt thấy chưa chắc đã là thực
19 Chương 169: Đồng hành cùng oan gia
20 Chương 170: Trả tiền cảm giác ghét nhất bị
21 Chương 171: Châu Long Song Kiêu
22 Chương 172: Địa Ngục Khuyển mất tích
23 Chương 173: Ác ý khuyên bảo
24 Chương 174: Kẻ xuyên việt thì thành thành thật thật ở thế giới cổ đại làm cuộc cách mạng sự nghiệp tốt lắm
25 Chương 175: Mỗi người đều là không tầm thường
26 Chương 176: Thiếu gia nhà giàu đúng là biết hưởng thụ
27 Chương 177: Cũng không tất cả tình cảm huynh đệ đều tốt như vậy
28 Chương 178: Nhớ rõ phải lưu lại cho ca ca chút mặt mũi
29 Chương 179: Mở màn tiết mục ngược luyến nhất định phải là mất hết nội lực
30 Chương 180: Meo meo cũng là có tự tôn
31 Chương 181: Thụ thì cũng đừng có ngấp nghé cương vị công tác của công
32 Chương 182: Đồng hành cùng oan gia 2
33 Chương 183: Nãi meo meo thích dính người
34 Chương 184: Chân heo không chỉ dùng để làm món chân giò hun khói
35 Chương 185: Rượu chè ăn uống quá độ là một loại khổ hình
36 Chương 186: Hậu cung có đủ các loại độc kế
37 Chương 187: Vạn người mê cũng là có sự chênh lệch đó nghen
38 Chương 188: Thần thú thông thường đều là thực nghiêm túc
39 Chương 189
40 Chương 190: Có một dựng phu rốt cuộc thì ở dưới tình huống khẩn cấp cũng sinh rồi
41 Chương 191: Nam • nam • sinh • tử sinh ra chính là số kiếp của người ấy
42 Chương 192: Kịch biến trong đam mỹ thường thường phát sinh vào giữa đêm
43 Chương 193: Người người đều có một mặt tinh phân
44 Chương 194: Mỹ công nhảy lầu gì gì đó đúng là rất thê mỹ
45 Chương 195: Lấy cái gì đến cứu vớt ngươi, huynh trưởng của ta
46 Chương 196: Ba người cứu vớt thế giới...
47 Chương 197: 《 ác huynh bên người 》 cuối cùng cũng hạ màn...
Chapter

Updated 47 Episodes

1
Chương 151: Biên thành hoang nguyệt (1)
2
Chương 152: Biên thành hoang nguyệt (2)
3
Chương 153: Đại doanh phía Bắc Trường Thành
4
Chương 154: Dưới ánh trăng đại doanh phía Bắc Trường Thành
5
Chương 155: Hết lòng trung thành đền nợ nước hồn thiêng không tiêu tan
6
Chương 156: Hoa Hoa đại hiển thần uy
7
Chương 157: Bậc thầy xã giao chính là người dưới tình huống đối phương không phải người cũng có thể lung lạc
8
Chương 158: Đức Âm là đảng ngầm quang vinh
9
Chương 159: Ba con heo Mộ Dung bị người vây xem
10
Chương 160: Phiên ngoại ngôi thứ nhất • mỹ nhân như ngọc kiếm như hồng
11
Chương 161: Nữ thổ phỉ một nữ cưới ba phu (bao gồm Âm Heo)
12
Chương 162: Cho dù tang thi thoạt nhìn thì nhàn nhã nhưng cũng có nhân vật hung ác...
13
Chương 163: Hồng y mỹ nhânbí đeo cái bọc nhỏ trên lưng
14
Chương 164: Ở bất cứ nơi nào cũng đều sẽ có đồng bọn đồng bệnh tương liên
15
Chương 165: Hiện tại lưu hành dạng mua bán có quà kèm theo
16
Chương 166: Ngược thụ có phiêu lưu, cặn bã công xin hãy chú ý
17
Chương 167: Bi kịch thảm thiết của ngựa đực
18
Chương 168: Tận mắt thấy chưa chắc đã là thực
19
Chương 169: Đồng hành cùng oan gia
20
Chương 170: Trả tiền cảm giác ghét nhất bị
21
Chương 171: Châu Long Song Kiêu
22
Chương 172: Địa Ngục Khuyển mất tích
23
Chương 173: Ác ý khuyên bảo
24
Chương 174: Kẻ xuyên việt thì thành thành thật thật ở thế giới cổ đại làm cuộc cách mạng sự nghiệp tốt lắm
25
Chương 175: Mỗi người đều là không tầm thường
26
Chương 176: Thiếu gia nhà giàu đúng là biết hưởng thụ
27
Chương 177: Cũng không tất cả tình cảm huynh đệ đều tốt như vậy
28
Chương 178: Nhớ rõ phải lưu lại cho ca ca chút mặt mũi
29
Chương 179: Mở màn tiết mục ngược luyến nhất định phải là mất hết nội lực
30
Chương 180: Meo meo cũng là có tự tôn
31
Chương 181: Thụ thì cũng đừng có ngấp nghé cương vị công tác của công
32
Chương 182: Đồng hành cùng oan gia 2
33
Chương 183: Nãi meo meo thích dính người
34
Chương 184: Chân heo không chỉ dùng để làm món chân giò hun khói
35
Chương 185: Rượu chè ăn uống quá độ là một loại khổ hình
36
Chương 186: Hậu cung có đủ các loại độc kế
37
Chương 187: Vạn người mê cũng là có sự chênh lệch đó nghen
38
Chương 188: Thần thú thông thường đều là thực nghiêm túc
39
Chương 189
40
Chương 190: Có một dựng phu rốt cuộc thì ở dưới tình huống khẩn cấp cũng sinh rồi
41
Chương 191: Nam • nam • sinh • tử sinh ra chính là số kiếp của người ấy
42
Chương 192: Kịch biến trong đam mỹ thường thường phát sinh vào giữa đêm
43
Chương 193: Người người đều có một mặt tinh phân
44
Chương 194: Mỹ công nhảy lầu gì gì đó đúng là rất thê mỹ
45
Chương 195: Lấy cái gì đến cứu vớt ngươi, huynh trưởng của ta
46
Chương 196: Ba người cứu vớt thế giới...
47
Chương 197: 《 ác huynh bên người 》 cuối cùng cũng hạ màn...