Chương 38: Chia tay (3)

Mạc Tử Kỳ giật mình tỉnh giấc, cả người ướt đẫm mồ hôi. Nàng sững người. 

Trước mặt nàng, lửa lớn đang bốc cháy, khói đen cuồn cuộn tuôn ra.

Chỉ ngây dại trong phút chốc, Mạc Tử Kỳ lập tức thông tất cả mọi chuyện. Mỵ Vỹ Nghi có lẽ đã thoát, cung điện bốc cháy là theo ý của Ân Mạc Thần, tất cả mọi chuyện đều đúng kế hoạch – Trừ nàng.

Đúng vậy. Nàng nhớ rõ bản thân mình đêm qua cùng với Mỵ Vỹ Nghi say rượu trong phòng, lúc nàng ấy đi có lẽ nàng cũng chưa tỉnh. Vậy thì tại sao bây giờ nàng lại nằm gần bụi cây trong điện?

Nếu là cận vệ của Ân Mạc Thần nhìn thấy nàng, mang nàng đi, thì nàng phải nằm trên giường trong Mạc Hi Cung chứ không phải bên bụi cây ở đây.

Từ sau lưng truyền tới tiếng bước chân, Mạc Tử Kỳ toát mồ hôi hột, lạnh cả sống lưng. Mọi người đang tập trung cứu chữa cháy, căn bản không ai nhìn thấy nàng ở đây. Đầu óc nàng trong phút chốc đặt ra hơn chục câu hỏi.

Tại sao nàng lại ở đây? Là ai đem nàng ra đây? Tại sao không mang nàng về cung? Để nàng ở đây phải chăng có ngụ ý gì đó? Chẳng lẽ để nàng ở đây vì muốn vu oan nàng phóng hỏa?

Thực ra cũng không phức tạp như thế. Đến gần mão, có người đến phóng hỏa. Ám vệ lúc này chính thức phát huy tác dụng, nhưng vì không thể lộ mặt nên không mang nàng đi ngay từ lúc lửa chưa cháy. Chỉ khi đám người phóng hỏa đi hết, mới kéo theo nàng thoát thân ra cửa sau, cũng muốn đưa nàng tận về cung, nhưng lúc đó đông người kéo tới, không thể đi bằng cửa nào nữa đành để nàng bên bụi cây, lại ẩn thân. Thế nhưng cũng không thể trách nàng. Trước đây khi còn ở thế kỉ 21, truyện trinh thám mà Mạc Tử Kỳ đọc nhiều vô kể, nàng chính là dân trinh thám chân chính, cho nên mỗi lần hành động hãm hại người nàng mới cặn kẽ như thế, và mỗi lần gặp chuyện đều không nhịn được xyz linh tinh chút chút.

Mạc Tử Kỳ quay đầu lại, người đến là một cung nữ mặc áo xanh, một người nàng vô cùng quen thuộc – A Hạ.

“Nương nương, người tỉnh rồi.” A Hạ kêu một tiếng, vội vàng chạy lại đỡ nàng đứng dậy. Chưa đợi nàng nói gì, A Hạ nói tiếp: “Chúng nô tì vội vàng chạy tới đây, tản ra tìm nương nương, tìm thấy nương nương ngất ở bên này nên đi gọi người đưa nương nương về cung.”

“Ừ.” Mạc Tử Kỳ khẽ nói. Lúc này quần áo nàng nhàu nhĩ, tóc tuy vẫn hành kiểu nhưng trâm cài đều lệch vị trí, đầu nặng trịch: “Nhanh về, gọi thái y cho ta.” 

“Vâng, kiệu đã ở ngoài rồi ạ.” A Hạ đáp, đưa tay đỡ nàng.

Kiệu từ từ nâng lên, Mạc Tử Kỳ liếc mắt nhìn cung điện. Dưới ánh mắt trời, ánh lửa chói mắt hơn bao giờ hết.

Mỵ Vỹ Nghi, tạm biệt muội.

Chapter
1 Chương 1: Mạc Tử Kỳ
2 Chương 2: Ngày tháng làm thái tử phi
3 Chương 3: Quá khứ
4 Chương 4: Phản kháng
5 Chương 5: Ân Mạc Thừa
6 Chương 6: Dạy dỗ
7 Chương 7: Chạnh lòng
8 Chương 8: Sự thật
9 Chương 9: Kế hoạch
10 Chương 10: Hậu cung (1)
11 Chương 11: Hậu cung (2)
12 Chương 12: Có thai
13 Chương 13: Mẹ chồng nàng dâu - Thành kiến của thái hậu
14 Chương 14: Phế
15 Chương 15: Kinh ngạc
16 Chương 16: Nàng xứng với mẫu nghi thiên hạ nhất
17 Chương 17: Chuyện cũ của thái hậu
18 Chương 18: Sầu
19 Chương 19: Kết hợp hài hòa
20 Chương 20: Kỳ nhi, ta rất nhớ nàng
21 Chương 21: Trái cấm năm xưa
22 Chương 22: Đi hay ở ?
23 Chương 23: Nơi nào cũng gợi đến
24 Chương 24: Tình thế khó xử
25 Chương 25: Tâm tư
26 Chương 26: Niệm
27 Chương 27: Nghi Phi (1)
28 Chương 28: Nghi Phi (2)
29 Chương 29: Đáp án của Mạc Tử Kỳ
30 Chương 30: Như những đóa hoa
31 Chương 31: Dương Phi
32 Chương 32: Bất ngờ ghé thăm
33 Chương 33: Chia rẽ uyên ương
34 Chương 34: Trời đang nắng, cỏ gà trắng thì mưa
35 Chương 35: Phối hợp
36 Chương 36: Chia tay (1)
37 Chương 37: Chia tay (2)
38 Chương 38: Chia tay (3)
39 Chương 39: Âm mưu
40 Chương 40: Vạn Tường Cung
41 Chương 41: Nghị sự
42 Chương 42: Cung biến
43 Chương 43: Cung biến (2)
44 Chương 44: Bày kế
45 Chương 45: Một đời của thái hậu
46 Chương 46: Ngự giá thân chinh
47 Chương 47: Xuất cung
48 Chương 48: Ở chung phòng
49 Chương 49: Một buổi chiều
50 Chương 50: Trận đánh sông yên ấn (1)
51 Chương 51: Bất an
52 Chương 52: Không ngờ được
53 Chương 53: Chúng ta nói chuyện một chút chứ?
54 Chương 54: Trở về
55 Chương 55: Thị uy
56 Chương 56: Thống nhất thiên hạ
57 Chương 57: Sắc phong
Chapter

Updated 57 Episodes

1
Chương 1: Mạc Tử Kỳ
2
Chương 2: Ngày tháng làm thái tử phi
3
Chương 3: Quá khứ
4
Chương 4: Phản kháng
5
Chương 5: Ân Mạc Thừa
6
Chương 6: Dạy dỗ
7
Chương 7: Chạnh lòng
8
Chương 8: Sự thật
9
Chương 9: Kế hoạch
10
Chương 10: Hậu cung (1)
11
Chương 11: Hậu cung (2)
12
Chương 12: Có thai
13
Chương 13: Mẹ chồng nàng dâu - Thành kiến của thái hậu
14
Chương 14: Phế
15
Chương 15: Kinh ngạc
16
Chương 16: Nàng xứng với mẫu nghi thiên hạ nhất
17
Chương 17: Chuyện cũ của thái hậu
18
Chương 18: Sầu
19
Chương 19: Kết hợp hài hòa
20
Chương 20: Kỳ nhi, ta rất nhớ nàng
21
Chương 21: Trái cấm năm xưa
22
Chương 22: Đi hay ở ?
23
Chương 23: Nơi nào cũng gợi đến
24
Chương 24: Tình thế khó xử
25
Chương 25: Tâm tư
26
Chương 26: Niệm
27
Chương 27: Nghi Phi (1)
28
Chương 28: Nghi Phi (2)
29
Chương 29: Đáp án của Mạc Tử Kỳ
30
Chương 30: Như những đóa hoa
31
Chương 31: Dương Phi
32
Chương 32: Bất ngờ ghé thăm
33
Chương 33: Chia rẽ uyên ương
34
Chương 34: Trời đang nắng, cỏ gà trắng thì mưa
35
Chương 35: Phối hợp
36
Chương 36: Chia tay (1)
37
Chương 37: Chia tay (2)
38
Chương 38: Chia tay (3)
39
Chương 39: Âm mưu
40
Chương 40: Vạn Tường Cung
41
Chương 41: Nghị sự
42
Chương 42: Cung biến
43
Chương 43: Cung biến (2)
44
Chương 44: Bày kế
45
Chương 45: Một đời của thái hậu
46
Chương 46: Ngự giá thân chinh
47
Chương 47: Xuất cung
48
Chương 48: Ở chung phòng
49
Chương 49: Một buổi chiều
50
Chương 50: Trận đánh sông yên ấn (1)
51
Chương 51: Bất an
52
Chương 52: Không ngờ được
53
Chương 53: Chúng ta nói chuyện một chút chứ?
54
Chương 54: Trở về
55
Chương 55: Thị uy
56
Chương 56: Thống nhất thiên hạ
57
Chương 57: Sắc phong