Chương 22: Đi hay ở ?

Mạc Tử Kỳ sau khi về cung, tâm mới hoàn toàn bình tĩnh. Hồi ức năm đó dội ào vào trí óc nàng như dòng nước lũ, từng kí ức rõ nét đến lạ. Đúng như người ta nói, khi kí ức càng rõ rệt, thì càng tàn nhẫn hơn.

Nàng phản bội lại phu quân mà bản thân nhất mực yêu thương, dù cho đêm đó có là do nàng không đủ sức chống cự lại nam nhân to khỏe như Dương Khê Thân Vương, nhưng lý do đó không thể phủ nhận một điều, nàng đã nằm dưới thân một nam nhân khác. Tuy lúc đó nàng cũng đã sớm không còn trinh tiết, trinh tiết đã dâng tặng Ân Mạc Thần, nhưng thân thể bị người khác động vào, nàng cho dù không còn nguyên vẹn nữa, thì thân thể cũng rất dơ bẩn. Nàng đã từng là hoa lan trắng muốt cao quý, giờ, Mạc Tử Kỳ này là hoa lan héo úa. Hoa lan cao quý ngày xưa, tất cả chỉ là đã từng mà thôi…

Thế nhưng cho dù bản thân đã phản bội lại người mà mình yêu thương, nhưng tình cảm của nàng chưa bao giờ thắng lý trí. Nàng đã từng nghe người ta nói, tình cảm chỉ như gói muối trong tô mì tôm. Không có gói muối, tô mì tôm đó vẫn ăn được, chỉ là hơi nhạt mà thôi. Ân Mạc Thần, cũng không phải là nam nhân nàng yêu đến chết đi sống lại. Nàng từng đọc nhiều tiểu thuyết, nữ chính yêu nam chính, cho dù không yêu đến mức coi nam chính là cả tính mạng thì cũng không thể chấp nhận việc bản thân mình bị người khác xâm phạm, cả ngày chỉ đòi tự tử, còn nam chính thì mệt nhọc đi dỗ dành, nói là mình không để tâm này nọ,…Vậy nhưng, nàng cho rằng, bản thân mình bị người khác chạm tới, cứ đòi chết đi không phải là cách giải quyết tốt. Hơn nữa, Ân Mạc Thần cũng đâu phải chỉ có mình nàng, cho dù nàng từng một lần lầm lỡ, cũng không thể chỉ vì yêu mà chết đi được. Cho nên tất cả sự việc, nhìn lại, cũng chỉ có thể nói gọn vào mấy chữ: “Ông ăn chả, bà ăn nem” mà thôi.

Dương Khê Thân Vương đề cập với nàng, nói chỉ cần nàng gật đầu, hắn ta có thể mang nàng đi khỏi Ân Điệp Thi Quốc, rời xa chốn hậu cung tịch mịch lạnh lẽo, tranh đấu ta sống ngươi chết này. Nàng rốt cuộc là có nên đồng ý hay không?

Đi, thì có lẽ nàng sẽ không phải suốt ngày đề phòng, không phải nghe tin người mình thương triệu nữ nhân khác thị tẩm, không phải nhìn những đứa con riêng của phu quân mình nữa. Vậy nhưng, nàng sợ. Không phải sợ bị bắt, mà là sợ đi rồi viễn cảnh cũng sẽ không tốt đẹp gì nữa. Bởi, lỡ như Dương Khê Thân Vương chỉ là vì chưa có được nàng nên mới muốn, nếu có được nàng rồi thì sẽ vứt bỏ nàng thì sao? Trong lịch sử Trung Quốc nàng từng đọc qua, có Vệ Tử Phu lúc ban đầu ở phủ Bình Dương Công Chúa, sau được Hán Vũ Đế thị tẩm thì được ông đem từ phủ Bình Dương Công Chúa về cung. Ai cũng nghĩ bà sẽ được sống tốt hơn, nhưng kết cục thế nào? Hán Vũ Đế không quan tâm bà, cho nên nhân lúc có một đám cung nữ xuất gia, bà mới xin đi theo. Cung nữ xuất gia, thường được vua nhìn mặt. Hán Vũ Đế sau khi nhìn mặt bà, thì nhớ tới bà, mới giữ bà ở lại, từ đó bà mới bắt đầu nhận lại chuỗi ngày được ân sủng. Nàng sợ bản thân giống như Vệ Tử Phu, đến chỗ Dương Khê Thân Vương sẽ bị vứt bỏ, không được quan tâm giống như Vệ Tử Phu khi từ phủ Bình Dương Công Chúa tới Hoàng Cung. 

Còn nếu ở lại? Ở lại chốn này, tâm lý lúc nào cũng phải đề phòng. Ở lại đây, nhìn năm tháng trôi qua, nhìn tuổi xuân dần qua, nhìn dung nhan bản thân từng bước từng bước phai mờ. Cuộc chiến ân sủng này, có lẽ nguy hiểm cũng không kém các A Ca tranh quyền đoạt vị, sai một ly là đi một dặm. 

Nàng không biết năm đó được Tiên đế phong làm Cách Cách, là may mắn hay là xui xẻo. Nàng không biết mình được chỉ hôn cho Thái Tử, được trở thành Thái Tử Phi, là phúc hay là họa. Nàng không biết mình yêu Ân Mạc Thần, là lương duyên hay là nghiệt duyên. Nếu ai bắt nàng từ bỏ địa vị, từ bỏ thân phận, từ bỏ hết thảy tiền tài vật chất bản thân, đổi lại là cho nàng cuộc sống trời yên biển lặng, nàng sẽ không phút nào do dự, nhất quyết sẽ gật đầu đồng ý. Vậy nhưng cuộc sống không có nếu, cuộc sống chưa bao giờ là màu hồng, hiện thực vô cùng tàn nhẫn…

Rốt cuộc nàng nên chấp nhận đi, đặt cược bản thân một lần xem đến chỗ Dương Khê Thân Vương có được sống tốt hay sẽ bị ghẻ lạnh? Đặt cược vận mệnh bản thân chưa bao giờ là tác phong của nàng, nàng cho dù làm chuyện gì, cũng luôn muốn chừa lại cho bản thân mình đường lui.

Nếu ở, lặng lẽ nhìn sóng gió hậu cung, sống một cuộc đời phi tần chưa biết lưu lạc về đâu, ngày ngày tranh đấu, nàng không thích. Nếu vậy, thì sống một cuộc sống im lặng, không quan tâm hậu cung, để mặc bản thân trôi dạt theo tự nhiên, thì nàng không cam tâm.

Rốt cuộc nàng nên đi, hay nên ở lại?

Chapter
1 Chương 1: Mạc Tử Kỳ
2 Chương 2: Ngày tháng làm thái tử phi
3 Chương 3: Quá khứ
4 Chương 4: Phản kháng
5 Chương 5: Ân Mạc Thừa
6 Chương 6: Dạy dỗ
7 Chương 7: Chạnh lòng
8 Chương 8: Sự thật
9 Chương 9: Kế hoạch
10 Chương 10: Hậu cung (1)
11 Chương 11: Hậu cung (2)
12 Chương 12: Có thai
13 Chương 13: Mẹ chồng nàng dâu - Thành kiến của thái hậu
14 Chương 14: Phế
15 Chương 15: Kinh ngạc
16 Chương 16: Nàng xứng với mẫu nghi thiên hạ nhất
17 Chương 17: Chuyện cũ của thái hậu
18 Chương 18: Sầu
19 Chương 19: Kết hợp hài hòa
20 Chương 20: Kỳ nhi, ta rất nhớ nàng
21 Chương 21: Trái cấm năm xưa
22 Chương 22: Đi hay ở ?
23 Chương 23: Nơi nào cũng gợi đến
24 Chương 24: Tình thế khó xử
25 Chương 25: Tâm tư
26 Chương 26: Niệm
27 Chương 27: Nghi Phi (1)
28 Chương 28: Nghi Phi (2)
29 Chương 29: Đáp án của Mạc Tử Kỳ
30 Chương 30: Như những đóa hoa
31 Chương 31: Dương Phi
32 Chương 32: Bất ngờ ghé thăm
33 Chương 33: Chia rẽ uyên ương
34 Chương 34: Trời đang nắng, cỏ gà trắng thì mưa
35 Chương 35: Phối hợp
36 Chương 36: Chia tay (1)
37 Chương 37: Chia tay (2)
38 Chương 38: Chia tay (3)
39 Chương 39: Âm mưu
40 Chương 40: Vạn Tường Cung
41 Chương 41: Nghị sự
42 Chương 42: Cung biến
43 Chương 43: Cung biến (2)
44 Chương 44: Bày kế
45 Chương 45: Một đời của thái hậu
46 Chương 46: Ngự giá thân chinh
47 Chương 47: Xuất cung
48 Chương 48: Ở chung phòng
49 Chương 49: Một buổi chiều
50 Chương 50: Trận đánh sông yên ấn (1)
51 Chương 51: Bất an
52 Chương 52: Không ngờ được
53 Chương 53: Chúng ta nói chuyện một chút chứ?
54 Chương 54: Trở về
55 Chương 55: Thị uy
56 Chương 56: Thống nhất thiên hạ
57 Chương 57: Sắc phong
Chapter

Updated 57 Episodes

1
Chương 1: Mạc Tử Kỳ
2
Chương 2: Ngày tháng làm thái tử phi
3
Chương 3: Quá khứ
4
Chương 4: Phản kháng
5
Chương 5: Ân Mạc Thừa
6
Chương 6: Dạy dỗ
7
Chương 7: Chạnh lòng
8
Chương 8: Sự thật
9
Chương 9: Kế hoạch
10
Chương 10: Hậu cung (1)
11
Chương 11: Hậu cung (2)
12
Chương 12: Có thai
13
Chương 13: Mẹ chồng nàng dâu - Thành kiến của thái hậu
14
Chương 14: Phế
15
Chương 15: Kinh ngạc
16
Chương 16: Nàng xứng với mẫu nghi thiên hạ nhất
17
Chương 17: Chuyện cũ của thái hậu
18
Chương 18: Sầu
19
Chương 19: Kết hợp hài hòa
20
Chương 20: Kỳ nhi, ta rất nhớ nàng
21
Chương 21: Trái cấm năm xưa
22
Chương 22: Đi hay ở ?
23
Chương 23: Nơi nào cũng gợi đến
24
Chương 24: Tình thế khó xử
25
Chương 25: Tâm tư
26
Chương 26: Niệm
27
Chương 27: Nghi Phi (1)
28
Chương 28: Nghi Phi (2)
29
Chương 29: Đáp án của Mạc Tử Kỳ
30
Chương 30: Như những đóa hoa
31
Chương 31: Dương Phi
32
Chương 32: Bất ngờ ghé thăm
33
Chương 33: Chia rẽ uyên ương
34
Chương 34: Trời đang nắng, cỏ gà trắng thì mưa
35
Chương 35: Phối hợp
36
Chương 36: Chia tay (1)
37
Chương 37: Chia tay (2)
38
Chương 38: Chia tay (3)
39
Chương 39: Âm mưu
40
Chương 40: Vạn Tường Cung
41
Chương 41: Nghị sự
42
Chương 42: Cung biến
43
Chương 43: Cung biến (2)
44
Chương 44: Bày kế
45
Chương 45: Một đời của thái hậu
46
Chương 46: Ngự giá thân chinh
47
Chương 47: Xuất cung
48
Chương 48: Ở chung phòng
49
Chương 49: Một buổi chiều
50
Chương 50: Trận đánh sông yên ấn (1)
51
Chương 51: Bất an
52
Chương 52: Không ngờ được
53
Chương 53: Chúng ta nói chuyện một chút chứ?
54
Chương 54: Trở về
55
Chương 55: Thị uy
56
Chương 56: Thống nhất thiên hạ
57
Chương 57: Sắc phong