Chương 26: Niệm

Niệm – Niệm quá khứ đã trôi qua. Bọn họ ai nấy thân phận đều là con cháu hoàng thất, gánh vác danh dự hoàng gia, tất cả đều bị trói buộc bởi những quy tắc, luật lệ nghiêm khắc. Thế nhưng khi đó trên thảo nguyên xanh tươi, bọn họ cưỡi ngựa rong ruổi. Chiều chiều lộng gió, vui vẻ nhảy múa ca vũ bên sông. Tối, chúng ta đốt lửa nói chuyện. Vô tư tới vậy, nhưng giờ còn không? Thảo nguyên cỏ vẫn xanh, con sông ấy nước vẫn trong vắt,..hết thảy cảnh vật vẫn còn, người chưa mất, nhưng cũng mất tháng ngày vô tư như thế.

Bọn họ vẫn có thể trở lại thảo nguyên ấy, cưỡi ngựa rong ruổi trên những ngọn cỏ xanh ấy? Tiếng vó ngựa vẫn mạnh mẽ như thế, nhưng khí khái tuổi trẻ đã đâu rồi? Bọn họ có thể tới bên bờ sông ấy, Mạc Tử Kỳ cùng Mỵ Vỹ Nghi người nhảy người đàn. Nhảy, đều là những động tác vô thức, đàn, cũng không nhất thiết phải là bản nhạc khó. Nhiều khi, Mỵ Vỹ Nghi nhảy quay cuồng chẳng ra thể thống của một công chúa, cả người lảo đảo vì quay nhiều quá, Mạc Tử Kỳ cố tình trêu đùa mà đánh những nốt nhạc khó nghe, hai vị thính giả cười thoải mái, nơi nơi tràn đầy sức sống. Giờ bờ sông vẫn còn, nhưng một người đã là đương kim thánh thượng, sao có thể vô tư như vậy, một người là Thân Vương đã sớm thấu tất cả thói đời, cũng chẳng thể tiếp tục nở nụ cười như lúc đó. Tối, họ ngồi bên ánh lửa mà sưởi ấm, lại tán gẫu, lại nói nhảm, kể chuyện cười, bàn luận một cách hời hợt về thế sự, lại trêu đùa nhau, đổi được những nụ cười chân thành nhất. Nhưng lúc này đây, mọi người đều là trưởng thành, đã không thể như vậy được. 

Có một đêm sai lầm giữa Mạc Tử Kỳ và Dương Khê, sao hai người có thể vô tư hồn nhiên trêu đùa? Có thân phận Hoàng Thượng, sao Ân Mạc Thần có thể hời hợt nói về thế sự? Không còn là tiểu Công Chúa, Mỵ Vỹ Nghi sao có thể ngây thơ như năm xưa đã từng? Tất cả bọn họ đều thay đổi, dù muốn hay không. Bị thời gian, bị không gian, bị môi trường, bị hoàn cảnh tác động, không ai còn là ai của ngày xưa. Tháng năm ấy đã trôi đi mãi mãi không thể trở về. Vậy mới nói, có những thứ cho dù có cố gắng vãn hồi thế nào, thì cũng chẳng thể có lại được nữa.

Nàng khi đó vẫn còn nhiều phần nghịch ngợm, vẫn còn khiếu hài hước lắm. Nhiều khi lôi một câu chuyện cười trong trí nhớ đã đọc, lôi ra kể, nhìn mọi người cười lăn cười lộn. Nàng khi đó chưa trầm lặng như bây giờ, dưới bầu trời xanh bát ngát ấy, cũng vô cùng thoải mái, coi bọn họ như thể một nhóm bạn của mình.

Mỵ Vỹ Nghi ít tuổi nhất. Cũng vì ít tuổi, nên nhiều khi bị ba người trêu đùa tới phát khóc, lại có những phán đoán ngộ nghĩnh của trẻ thơ về những nhân vật tiêu biểu trong lịch sử khiến mọi người được phen dở khóc dở cười.

Ân Mạc Thần khi còn là Thái Tử, cả người tràn ngập sức sống, thoải mái tung vó ngựa, dùng khí thế trẻ xuân của mình làm cả thảo nguyên ấy thêm màu sắc, thêm sức sống.

Dương Khê lớn nhất nhóm nên thường thay bọn họ gánh mọi tỗi lỗi mỗi khi lỡ lầm đùa quá trớn. Khí chất ôn hòa của vị vương gia khi đó đã vẽ thêm màu sắc cho nhóm người.

Mỗi người một vẻ, nhưng hòa hợp với nhau đến lạ. Chỉ là giờ, nàng là Hoàng Quý Phi, không thể tùy tiện cười, không thể tùy tiện ngông cuồng giống ngày xưa. Mỵ Vỹ Nghi vì áy náy, không dám đối mặt nàng, lại càng không thể hồn nhiên nữa. Ân Mạc Thần là Hoàng Đế, cũng đã không thể cứ vậy mà tung vó ngựa, không thể tùy hứng nữa. Dương Khê cũng không thể vô tư nói chuyện nhân sinh thế giới như khi xưa. Tất cả, hết thảy đều đã là quá khứ, đều đã bị thời gian làm hao mòn. 

P.s: Hai chương này buồn quá!

Chapter
1 Chương 1: Mạc Tử Kỳ
2 Chương 2: Ngày tháng làm thái tử phi
3 Chương 3: Quá khứ
4 Chương 4: Phản kháng
5 Chương 5: Ân Mạc Thừa
6 Chương 6: Dạy dỗ
7 Chương 7: Chạnh lòng
8 Chương 8: Sự thật
9 Chương 9: Kế hoạch
10 Chương 10: Hậu cung (1)
11 Chương 11: Hậu cung (2)
12 Chương 12: Có thai
13 Chương 13: Mẹ chồng nàng dâu - Thành kiến của thái hậu
14 Chương 14: Phế
15 Chương 15: Kinh ngạc
16 Chương 16: Nàng xứng với mẫu nghi thiên hạ nhất
17 Chương 17: Chuyện cũ của thái hậu
18 Chương 18: Sầu
19 Chương 19: Kết hợp hài hòa
20 Chương 20: Kỳ nhi, ta rất nhớ nàng
21 Chương 21: Trái cấm năm xưa
22 Chương 22: Đi hay ở ?
23 Chương 23: Nơi nào cũng gợi đến
24 Chương 24: Tình thế khó xử
25 Chương 25: Tâm tư
26 Chương 26: Niệm
27 Chương 27: Nghi Phi (1)
28 Chương 28: Nghi Phi (2)
29 Chương 29: Đáp án của Mạc Tử Kỳ
30 Chương 30: Như những đóa hoa
31 Chương 31: Dương Phi
32 Chương 32: Bất ngờ ghé thăm
33 Chương 33: Chia rẽ uyên ương
34 Chương 34: Trời đang nắng, cỏ gà trắng thì mưa
35 Chương 35: Phối hợp
36 Chương 36: Chia tay (1)
37 Chương 37: Chia tay (2)
38 Chương 38: Chia tay (3)
39 Chương 39: Âm mưu
40 Chương 40: Vạn Tường Cung
41 Chương 41: Nghị sự
42 Chương 42: Cung biến
43 Chương 43: Cung biến (2)
44 Chương 44: Bày kế
45 Chương 45: Một đời của thái hậu
46 Chương 46: Ngự giá thân chinh
47 Chương 47: Xuất cung
48 Chương 48: Ở chung phòng
49 Chương 49: Một buổi chiều
50 Chương 50: Trận đánh sông yên ấn (1)
51 Chương 51: Bất an
52 Chương 52: Không ngờ được
53 Chương 53: Chúng ta nói chuyện một chút chứ?
54 Chương 54: Trở về
55 Chương 55: Thị uy
56 Chương 56: Thống nhất thiên hạ
57 Chương 57: Sắc phong
Chapter

Updated 57 Episodes

1
Chương 1: Mạc Tử Kỳ
2
Chương 2: Ngày tháng làm thái tử phi
3
Chương 3: Quá khứ
4
Chương 4: Phản kháng
5
Chương 5: Ân Mạc Thừa
6
Chương 6: Dạy dỗ
7
Chương 7: Chạnh lòng
8
Chương 8: Sự thật
9
Chương 9: Kế hoạch
10
Chương 10: Hậu cung (1)
11
Chương 11: Hậu cung (2)
12
Chương 12: Có thai
13
Chương 13: Mẹ chồng nàng dâu - Thành kiến của thái hậu
14
Chương 14: Phế
15
Chương 15: Kinh ngạc
16
Chương 16: Nàng xứng với mẫu nghi thiên hạ nhất
17
Chương 17: Chuyện cũ của thái hậu
18
Chương 18: Sầu
19
Chương 19: Kết hợp hài hòa
20
Chương 20: Kỳ nhi, ta rất nhớ nàng
21
Chương 21: Trái cấm năm xưa
22
Chương 22: Đi hay ở ?
23
Chương 23: Nơi nào cũng gợi đến
24
Chương 24: Tình thế khó xử
25
Chương 25: Tâm tư
26
Chương 26: Niệm
27
Chương 27: Nghi Phi (1)
28
Chương 28: Nghi Phi (2)
29
Chương 29: Đáp án của Mạc Tử Kỳ
30
Chương 30: Như những đóa hoa
31
Chương 31: Dương Phi
32
Chương 32: Bất ngờ ghé thăm
33
Chương 33: Chia rẽ uyên ương
34
Chương 34: Trời đang nắng, cỏ gà trắng thì mưa
35
Chương 35: Phối hợp
36
Chương 36: Chia tay (1)
37
Chương 37: Chia tay (2)
38
Chương 38: Chia tay (3)
39
Chương 39: Âm mưu
40
Chương 40: Vạn Tường Cung
41
Chương 41: Nghị sự
42
Chương 42: Cung biến
43
Chương 43: Cung biến (2)
44
Chương 44: Bày kế
45
Chương 45: Một đời của thái hậu
46
Chương 46: Ngự giá thân chinh
47
Chương 47: Xuất cung
48
Chương 48: Ở chung phòng
49
Chương 49: Một buổi chiều
50
Chương 50: Trận đánh sông yên ấn (1)
51
Chương 51: Bất an
52
Chương 52: Không ngờ được
53
Chương 53: Chúng ta nói chuyện một chút chứ?
54
Chương 54: Trở về
55
Chương 55: Thị uy
56
Chương 56: Thống nhất thiên hạ
57
Chương 57: Sắc phong