Chương 27: Nghi Phi (1)

01.

Hậu cung yên tĩnh, bởi ai ai cũng chuẩn bị cho ngày sinh thần Ân Mạc Thần, thế nên chẳng có một chút sóng gió nào. Vậy nhưng, trước cơn bão bao giờ cũng là bầu trời bình yên.

Sinh thần của Hoàng Đế, Thái Hậu đích thân mở tiệc, sắp xếp, so với tiệc đón gió tẩy trần cho hai vị Mỵ Anh Va Quốc kia thì phải lớn hơn đến hai, ba lần.

Mạc Tử Kỳ nhìn chính bản thân trong gương đồng, rồi lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ, trăng đã lên, tiệc sắp bắt đầu, nàng không thể không đi.

Tối nay, trăng yên bình tới thế, thế nhưng hậu cung lại bắt đầu dậy sóng rồi. Mỵ Vỹ Nghi chỉ mới 15 tuổi, sống ở hoàng thất nhìn cũng không ít thủ đoạn của các nữ nhân, nhưng nhìn và trải nghiệm lại cách biệt nhau vô cùng. 

Chuyện gì tới cũng phải tới, chạy trời không khỏi nắng, làm sao mà tránh được? Đã vậy, chỉ có thể bình thản đối mặt mà thôi. Mạc Tử Kỳ thở dài, sờ sờ lớp da mặt mềm mịn. Mềm như vậy, mịn như vậy, nhưng bao năm nay gương mặt này chỉ có sự bình thản đến lạ, đến lúc nhiều khi nàng nghĩ, sao mình có thể bình thản tới vậy?

oOo

Bữa tiệc sinh thần của Đế Vương, lung linh, lộng lẫy, xa hoa không thể tả. Từ trong cung rực rỡ sắc màu cho tới đường phố treo đèn lồng đỏ, đẹp đẽ hơn bao giờ hết. Thế nhưng ẩn sau vỏ bọc đẹp đẽ này là những thủ đoạn ám hại, ai cũng có lương tâm, tuy nhiên làm theo lương tâm hay làm trái lương tâm chỉ bọn họ mới hiểu rõ. Lòng dạ đàn bà là độc ác nhất, một đám nữ tử ở đây, dù có vẻ ngoài ngây thơ, lương thiện thế nào thì không thể không có tâm kế, trên đời này đâu phải ai cũng giống Hiếu Vũ Tư Hoàng Hậu?

Ca vũ hôm nay đều là những nữ tử xinh đẹp, toàn thân mỗi người một khí chất, tuy vậy bài múa cũng không có gì đặc biệt lắm, mọi người đa phần là ngắm mỹ nữ hơn. Lời chúc nhiều không kể xiết, Mạc Tử Kỳ nhìn những cảnh này lại thấy vô vị, ai ai cũng cười, thế nhưng thật tâm họ thế nào? 

Nhìn Dương Khê Thân Vương đứng dậy, liếc mắt qua Mỵ Vỹ Nghi trang điểm tinh tế, mặc bộ váy lụa hồng nhạt ngồi cạnh, Mạc Tử Kỳ biết, bắt đầu rồi.

“Kính chúc Hoàng Thượng phúc như đông hải, thọ tỷ nam sơn. Quốc quân chúng ta có một người muội muội năm nay đã đến tuổi thành gia lập thất, Quốc quân lại có ý muốn giao hảo với quý quốc nên gả Nhị Công Chúa Mỵ Vỹ Nghi sang hòa thân, không biết ý Hoàng Thượng thế nào?” Dương Khê Thân Vương mỉm cười, nho nhã nói, Mỵ Vỹ Nghi cũng đứng dậy.

Phía dưới nhất tề im lặng, ánh mắt đổ dồn vào vị Thiên tử. Chỉ thấy Ân Mạc Thần thoải mái cầm một ly rượu: “Nghe danh Nhị Công Chúa Mỵ Vỹ Nghi đã lâu, nay gặp quả nhiên danh bất hư truyền. Tâm ý của quý quốc trẫm xin nhận.” 

Dừng lại, uống một ly rượu, lại nói tiếp: “Truyền ý chỉ của trẫm, Mỵ Vỹ Nghi hiền thục nết na, xinh đẹp tài giỏi, nay tấn phong thành phi, ban phong hào Nghi, ở Tự Ly Cung.”

Mỵ Vỹ Nghi nhìn cảnh này, lại nhìn sang người tỷ tỷ cùng mình kết nghĩa, cụp mắt, bước ra khỏi bàn, hướng cửu ngũ chí tôn mà khấu đầu tạ ơn: “Tạ Hoàng Thượng.”

Chapter
1 Chương 1: Mạc Tử Kỳ
2 Chương 2: Ngày tháng làm thái tử phi
3 Chương 3: Quá khứ
4 Chương 4: Phản kháng
5 Chương 5: Ân Mạc Thừa
6 Chương 6: Dạy dỗ
7 Chương 7: Chạnh lòng
8 Chương 8: Sự thật
9 Chương 9: Kế hoạch
10 Chương 10: Hậu cung (1)
11 Chương 11: Hậu cung (2)
12 Chương 12: Có thai
13 Chương 13: Mẹ chồng nàng dâu - Thành kiến của thái hậu
14 Chương 14: Phế
15 Chương 15: Kinh ngạc
16 Chương 16: Nàng xứng với mẫu nghi thiên hạ nhất
17 Chương 17: Chuyện cũ của thái hậu
18 Chương 18: Sầu
19 Chương 19: Kết hợp hài hòa
20 Chương 20: Kỳ nhi, ta rất nhớ nàng
21 Chương 21: Trái cấm năm xưa
22 Chương 22: Đi hay ở ?
23 Chương 23: Nơi nào cũng gợi đến
24 Chương 24: Tình thế khó xử
25 Chương 25: Tâm tư
26 Chương 26: Niệm
27 Chương 27: Nghi Phi (1)
28 Chương 28: Nghi Phi (2)
29 Chương 29: Đáp án của Mạc Tử Kỳ
30 Chương 30: Như những đóa hoa
31 Chương 31: Dương Phi
32 Chương 32: Bất ngờ ghé thăm
33 Chương 33: Chia rẽ uyên ương
34 Chương 34: Trời đang nắng, cỏ gà trắng thì mưa
35 Chương 35: Phối hợp
36 Chương 36: Chia tay (1)
37 Chương 37: Chia tay (2)
38 Chương 38: Chia tay (3)
39 Chương 39: Âm mưu
40 Chương 40: Vạn Tường Cung
41 Chương 41: Nghị sự
42 Chương 42: Cung biến
43 Chương 43: Cung biến (2)
44 Chương 44: Bày kế
45 Chương 45: Một đời của thái hậu
46 Chương 46: Ngự giá thân chinh
47 Chương 47: Xuất cung
48 Chương 48: Ở chung phòng
49 Chương 49: Một buổi chiều
50 Chương 50: Trận đánh sông yên ấn (1)
51 Chương 51: Bất an
52 Chương 52: Không ngờ được
53 Chương 53: Chúng ta nói chuyện một chút chứ?
54 Chương 54: Trở về
55 Chương 55: Thị uy
56 Chương 56: Thống nhất thiên hạ
57 Chương 57: Sắc phong
Chapter

Updated 57 Episodes

1
Chương 1: Mạc Tử Kỳ
2
Chương 2: Ngày tháng làm thái tử phi
3
Chương 3: Quá khứ
4
Chương 4: Phản kháng
5
Chương 5: Ân Mạc Thừa
6
Chương 6: Dạy dỗ
7
Chương 7: Chạnh lòng
8
Chương 8: Sự thật
9
Chương 9: Kế hoạch
10
Chương 10: Hậu cung (1)
11
Chương 11: Hậu cung (2)
12
Chương 12: Có thai
13
Chương 13: Mẹ chồng nàng dâu - Thành kiến của thái hậu
14
Chương 14: Phế
15
Chương 15: Kinh ngạc
16
Chương 16: Nàng xứng với mẫu nghi thiên hạ nhất
17
Chương 17: Chuyện cũ của thái hậu
18
Chương 18: Sầu
19
Chương 19: Kết hợp hài hòa
20
Chương 20: Kỳ nhi, ta rất nhớ nàng
21
Chương 21: Trái cấm năm xưa
22
Chương 22: Đi hay ở ?
23
Chương 23: Nơi nào cũng gợi đến
24
Chương 24: Tình thế khó xử
25
Chương 25: Tâm tư
26
Chương 26: Niệm
27
Chương 27: Nghi Phi (1)
28
Chương 28: Nghi Phi (2)
29
Chương 29: Đáp án của Mạc Tử Kỳ
30
Chương 30: Như những đóa hoa
31
Chương 31: Dương Phi
32
Chương 32: Bất ngờ ghé thăm
33
Chương 33: Chia rẽ uyên ương
34
Chương 34: Trời đang nắng, cỏ gà trắng thì mưa
35
Chương 35: Phối hợp
36
Chương 36: Chia tay (1)
37
Chương 37: Chia tay (2)
38
Chương 38: Chia tay (3)
39
Chương 39: Âm mưu
40
Chương 40: Vạn Tường Cung
41
Chương 41: Nghị sự
42
Chương 42: Cung biến
43
Chương 43: Cung biến (2)
44
Chương 44: Bày kế
45
Chương 45: Một đời của thái hậu
46
Chương 46: Ngự giá thân chinh
47
Chương 47: Xuất cung
48
Chương 48: Ở chung phòng
49
Chương 49: Một buổi chiều
50
Chương 50: Trận đánh sông yên ấn (1)
51
Chương 51: Bất an
52
Chương 52: Không ngờ được
53
Chương 53: Chúng ta nói chuyện một chút chứ?
54
Chương 54: Trở về
55
Chương 55: Thị uy
56
Chương 56: Thống nhất thiên hạ
57
Chương 57: Sắc phong