Chương 20: Kỳ nhi, ta rất nhớ nàng

Sau tiết mục, các ca kỹ lại múa tiếp nhưng hiển nhiên không khơi dậy được hứng thú nữa. Thêm được nửa canh giờ nữa, thì tiệc tàn, mọi người lục đục bắt đầu cáo từ trở về.

“Nương nương, người tìm gì?” A Hạ thấy nàng hết quay trái lại quay phải, nhỏ giọng hỏi.

“Khăn tay ta chẳng biết rơi đâu rồi. Mấy người về cung trước đi, ta đi tìm.” 

“Nương nương, để nô tỳ đi là được rồi, một mình người đi đêm nguy hiểm lắm.” A Hạ vẫn nhẹ giọng.

Mạc Tử Kỳ nhíu mi, sau đó vẫn kiên quyết nói: “Không được. Khăn đó là Thi Vỹ Công Chúa tự tay thêu tặng ta 5 năm trước. Mai cô ấy chắc chắn tới Mạc Hi Cung, ta nhất định phải tìm.”

A Hạ thấy nàng kiên quyết như vậy, lấy đèn từ tay một a hoàn khác: “Nương nương, vậy nô tỳ đi với người.”

“Được.”

-----------------------------------

“A Hạ, A Hạ…” Đã hơn một khắc, Mạc Tử Kỳ đứng dậy đi khỏi cái đình. A Hạ nói nàng ngồi đây nghỉ một chút, nàng ấy sẽ đi tìm tiếp, một khắc sau nếu không thấy sẽ quay về đón nàng cùng đi. Nhưng thời gian một khắc đã sớm qua, người vẫn chưa thấy.

Hai làn mi Mạc Tử Kỳ nhẹ nhàng rung động, trong lòng dấy lên bất an. Nàng dù có thế nào cũng là nữ tử, quanh đây âm u, nàng tuy không mê tín nhưng lại tin có ma. Cái không khí âm u này nàng một giây cũng không một ở lại.

Nghĩ liền làm, nàng đi về phía nơi A Hạ vừa đi.

Con đường lát đá khá nhỏ, Mạc Tử Kỳ đi gần nửa canh giờ, không khí không còn âm u nữa, nhưng lại vô cùng tĩnh mịch, hai bên lại gần như tối đen, chỉ có ánh trăng.

Nàng dừng lại trước ba ngã rẽ. Liếc qua trái, lại nhìn phải, vô tình thấy được vòng ngọc của A Hạ.

Hai tay nắm chặt lại, Mạc Tử Kỳ nhắm mắt, lòng phân vân không biết nên đi tiếp hay dừng lại. Cuối cùng, nàng chọn đi tiếp, đi về hướng vòng ngọc rơi. Có người cố ý rắc cho nàng.

Chưa đầy nửa khắc, tới một cái đình nhỏ khác. Từ cái đình nhỏ này có thể nhìn về phía hồ Hạ Mân nước màu ngọc bích, nhìn trên trời vừa vặn sẽ ngắm thấy mặt trăng tròn vành vạnh.

A Hạ bị người đáng ngất, dựa vào bên một cái cột trong đình. Nàng ngẩng đầu nhìn, là một nam tử đang đứng trong đình, quay lưng về phía nàng ngắm trăng.

Nhận thấy ánh mắt của nàng, người nọ quay lại.

Trăng di chuyển vào một đám mây mỏng, trong khoảnh khắc ấy, nam tử quay lại, ánh trăng chiếu lên gương mặt cương nghị, tôn lên vẻ uy nghiêm. Mà mắt Mạc Tử Kỳ, sau khi nhìn thấy, liền cụp mi, lòng rối bời.

“Kỳ Nhi, ta rất nhớ nàng.” 

Chapter
1 Chương 1: Mạc Tử Kỳ
2 Chương 2: Ngày tháng làm thái tử phi
3 Chương 3: Quá khứ
4 Chương 4: Phản kháng
5 Chương 5: Ân Mạc Thừa
6 Chương 6: Dạy dỗ
7 Chương 7: Chạnh lòng
8 Chương 8: Sự thật
9 Chương 9: Kế hoạch
10 Chương 10: Hậu cung (1)
11 Chương 11: Hậu cung (2)
12 Chương 12: Có thai
13 Chương 13: Mẹ chồng nàng dâu - Thành kiến của thái hậu
14 Chương 14: Phế
15 Chương 15: Kinh ngạc
16 Chương 16: Nàng xứng với mẫu nghi thiên hạ nhất
17 Chương 17: Chuyện cũ của thái hậu
18 Chương 18: Sầu
19 Chương 19: Kết hợp hài hòa
20 Chương 20: Kỳ nhi, ta rất nhớ nàng
21 Chương 21: Trái cấm năm xưa
22 Chương 22: Đi hay ở ?
23 Chương 23: Nơi nào cũng gợi đến
24 Chương 24: Tình thế khó xử
25 Chương 25: Tâm tư
26 Chương 26: Niệm
27 Chương 27: Nghi Phi (1)
28 Chương 28: Nghi Phi (2)
29 Chương 29: Đáp án của Mạc Tử Kỳ
30 Chương 30: Như những đóa hoa
31 Chương 31: Dương Phi
32 Chương 32: Bất ngờ ghé thăm
33 Chương 33: Chia rẽ uyên ương
34 Chương 34: Trời đang nắng, cỏ gà trắng thì mưa
35 Chương 35: Phối hợp
36 Chương 36: Chia tay (1)
37 Chương 37: Chia tay (2)
38 Chương 38: Chia tay (3)
39 Chương 39: Âm mưu
40 Chương 40: Vạn Tường Cung
41 Chương 41: Nghị sự
42 Chương 42: Cung biến
43 Chương 43: Cung biến (2)
44 Chương 44: Bày kế
45 Chương 45: Một đời của thái hậu
46 Chương 46: Ngự giá thân chinh
47 Chương 47: Xuất cung
48 Chương 48: Ở chung phòng
49 Chương 49: Một buổi chiều
50 Chương 50: Trận đánh sông yên ấn (1)
51 Chương 51: Bất an
52 Chương 52: Không ngờ được
53 Chương 53: Chúng ta nói chuyện một chút chứ?
54 Chương 54: Trở về
55 Chương 55: Thị uy
56 Chương 56: Thống nhất thiên hạ
57 Chương 57: Sắc phong
Chapter

Updated 57 Episodes

1
Chương 1: Mạc Tử Kỳ
2
Chương 2: Ngày tháng làm thái tử phi
3
Chương 3: Quá khứ
4
Chương 4: Phản kháng
5
Chương 5: Ân Mạc Thừa
6
Chương 6: Dạy dỗ
7
Chương 7: Chạnh lòng
8
Chương 8: Sự thật
9
Chương 9: Kế hoạch
10
Chương 10: Hậu cung (1)
11
Chương 11: Hậu cung (2)
12
Chương 12: Có thai
13
Chương 13: Mẹ chồng nàng dâu - Thành kiến của thái hậu
14
Chương 14: Phế
15
Chương 15: Kinh ngạc
16
Chương 16: Nàng xứng với mẫu nghi thiên hạ nhất
17
Chương 17: Chuyện cũ của thái hậu
18
Chương 18: Sầu
19
Chương 19: Kết hợp hài hòa
20
Chương 20: Kỳ nhi, ta rất nhớ nàng
21
Chương 21: Trái cấm năm xưa
22
Chương 22: Đi hay ở ?
23
Chương 23: Nơi nào cũng gợi đến
24
Chương 24: Tình thế khó xử
25
Chương 25: Tâm tư
26
Chương 26: Niệm
27
Chương 27: Nghi Phi (1)
28
Chương 28: Nghi Phi (2)
29
Chương 29: Đáp án của Mạc Tử Kỳ
30
Chương 30: Như những đóa hoa
31
Chương 31: Dương Phi
32
Chương 32: Bất ngờ ghé thăm
33
Chương 33: Chia rẽ uyên ương
34
Chương 34: Trời đang nắng, cỏ gà trắng thì mưa
35
Chương 35: Phối hợp
36
Chương 36: Chia tay (1)
37
Chương 37: Chia tay (2)
38
Chương 38: Chia tay (3)
39
Chương 39: Âm mưu
40
Chương 40: Vạn Tường Cung
41
Chương 41: Nghị sự
42
Chương 42: Cung biến
43
Chương 43: Cung biến (2)
44
Chương 44: Bày kế
45
Chương 45: Một đời của thái hậu
46
Chương 46: Ngự giá thân chinh
47
Chương 47: Xuất cung
48
Chương 48: Ở chung phòng
49
Chương 49: Một buổi chiều
50
Chương 50: Trận đánh sông yên ấn (1)
51
Chương 51: Bất an
52
Chương 52: Không ngờ được
53
Chương 53: Chúng ta nói chuyện một chút chứ?
54
Chương 54: Trở về
55
Chương 55: Thị uy
56
Chương 56: Thống nhất thiên hạ
57
Chương 57: Sắc phong