Chương 7: Chạnh lòng

“Hoàng Thượng, Hoàng Thượng…” Nguyên Trà Di nghe được câu này, như được cứu sống, vội vàng đẩy A Hạ, chạy vội về phía Ân Mạc Thần.

Ngay khi Ân Mạc Thần vừa bước vào điện, đã bị Nguyên Trà Di hai má sưng tấy níu vạt áo bào, miệng gào khóc thảm thiết: “Hoàng Thượng, người phải làm chủ cho thần thiếp, phải làm chủ cho thần thiếp…”

Mạc Tử Kỳ không hốt hoảng. Nàng đứng lên, khoan thai nhún người: “Tham kiến bệ hạ.”

Ân Mạc Thần sắc mặt đầy tức giận: “Quý Phi có thể giải thích hộ trẫm tình cảnh hiện nay là sao?”

“Hoàng Thượng, Hoàng Thượng, là ả ta vô duyên vô cớ đánh thần thiếp, còn sai thị vệ đánh chết toàn bộ cung nữ của thần thiếp. Hoàng Thượng, người phải làm chủ cho thần thiếp….”Nguyên Trà Di khóc lóc, gào thảm thiết.

Mạc Tử Kỳ đã nhức đầu với vị Đức Phi đang gào này, lớn giọng: “Câm miệng. Hoàng Thượng hỏi ta, tới lượt Đức Phi như ngươi xen vào?”

Ân Mạc Thần cũng muốn nghe sự việc chứ không phải tiếng ồn ào gào khóc của cái người đang được mọi nguời nói là được mình ân sủng này, nhẹ nhành: “Nàng đừng nói nữa.”

Hướng ánh mắt lên phía nàng, lại hỏi lại câu cũ: “Quý Phi có thể giải thích hộ trẫm tình cảnh hiện nay là sao?”

Mạc Tử Kỳ không có dáng vẻ sợ hãi như kiểu mình làm chuyện xấu mà bắt gặp, nàng khoan thai đi từ trên ghế xuống gần Hoàng Thượng, nhẹ nhàng thưa: “Bẩm Hoàng Thượng. Hôm nay thiếp nhìn thấy Đức Phi mặc y phục màu vàng, mang quạt hoa mẫu đơn. Theo quy định về trang phục của Hậu cung, y phục màu vàng, mẫu đơn là đồ của Hoàng Hậu. Di muội muội chỉ là Đức Phi mà lại mang hai thứ này, không đúng quy củ nên thần thiếp mới mạo muội dạy dỗ nàng ấy một chút. Còn chuyện cung nữ của nàng ấy là do cản trở người thi hành công vụ, dám hô to gọi nhỏ với thần thiếp, không có xưng hô Bẩm hay báo gì, nên mới mang ra ngoài đánh.”

Lý luận như thế này, Ân Mạc Thần làm sao có thể phản bác. Nguyên Trà Di trừng lớn mắt: “Ngươi…”

Nàng quay đầu lại, ánh mắt sắc lẹm: “Đức Phi có từng học qua cung quy trong cung chưa? Gọi người trên mình một bậc là ngươi?”

Ân Mạc Thần biết sủng phi của mình không thể đấu lại người đã có 10 năm bên cạnh hắn, kéo tay: “Di Nhi, đi về thôi.”

Nguyên Trà Di nghe Hoàng Thượng nói vậy, dù trong lòng bất mãn cũng không dám không tuân theo.

Mạc Tử Kỳ lại xoay người vào phòng. Di Nhi, người gọi hai tiếng này êm ái và dịu dàng quá.

Ân Mạc Thần, ta đã bao lần tưởng tượng rằng có một ngày chàng nhẹ nhàng ôm thiếp vào lòng, gọi hai tiếng Kỳ Kỳ.

10 năm, nhanh thật.

Mới đó đã 10 năm nàng ở bên Ân Mạc Thần. Mười năm nàng từ tiểu cô nương nghịch ngợm, vô tư cười đùa, làm loạn cả phủ đã trở thành người biết tính toán, biết hãm hại, ăn nói sắc sảo.

Tình, khó dứt. Rõ ràng nàng tôn thờ chủ nghĩa một vợ một chồng, Ân Mạc Thần phụ một lòng tình yêu của nàng, nàng nên vứt đi tình cảm, cớ sao tình không cắt được?

Chapter
1 Chương 1: Mạc Tử Kỳ
2 Chương 2: Ngày tháng làm thái tử phi
3 Chương 3: Quá khứ
4 Chương 4: Phản kháng
5 Chương 5: Ân Mạc Thừa
6 Chương 6: Dạy dỗ
7 Chương 7: Chạnh lòng
8 Chương 8: Sự thật
9 Chương 9: Kế hoạch
10 Chương 10: Hậu cung (1)
11 Chương 11: Hậu cung (2)
12 Chương 12: Có thai
13 Chương 13: Mẹ chồng nàng dâu - Thành kiến của thái hậu
14 Chương 14: Phế
15 Chương 15: Kinh ngạc
16 Chương 16: Nàng xứng với mẫu nghi thiên hạ nhất
17 Chương 17: Chuyện cũ của thái hậu
18 Chương 18: Sầu
19 Chương 19: Kết hợp hài hòa
20 Chương 20: Kỳ nhi, ta rất nhớ nàng
21 Chương 21: Trái cấm năm xưa
22 Chương 22: Đi hay ở ?
23 Chương 23: Nơi nào cũng gợi đến
24 Chương 24: Tình thế khó xử
25 Chương 25: Tâm tư
26 Chương 26: Niệm
27 Chương 27: Nghi Phi (1)
28 Chương 28: Nghi Phi (2)
29 Chương 29: Đáp án của Mạc Tử Kỳ
30 Chương 30: Như những đóa hoa
31 Chương 31: Dương Phi
32 Chương 32: Bất ngờ ghé thăm
33 Chương 33: Chia rẽ uyên ương
34 Chương 34: Trời đang nắng, cỏ gà trắng thì mưa
35 Chương 35: Phối hợp
36 Chương 36: Chia tay (1)
37 Chương 37: Chia tay (2)
38 Chương 38: Chia tay (3)
39 Chương 39: Âm mưu
40 Chương 40: Vạn Tường Cung
41 Chương 41: Nghị sự
42 Chương 42: Cung biến
43 Chương 43: Cung biến (2)
44 Chương 44: Bày kế
45 Chương 45: Một đời của thái hậu
46 Chương 46: Ngự giá thân chinh
47 Chương 47: Xuất cung
48 Chương 48: Ở chung phòng
49 Chương 49: Một buổi chiều
50 Chương 50: Trận đánh sông yên ấn (1)
51 Chương 51: Bất an
52 Chương 52: Không ngờ được
53 Chương 53: Chúng ta nói chuyện một chút chứ?
54 Chương 54: Trở về
55 Chương 55: Thị uy
56 Chương 56: Thống nhất thiên hạ
57 Chương 57: Sắc phong
Chapter

Updated 57 Episodes

1
Chương 1: Mạc Tử Kỳ
2
Chương 2: Ngày tháng làm thái tử phi
3
Chương 3: Quá khứ
4
Chương 4: Phản kháng
5
Chương 5: Ân Mạc Thừa
6
Chương 6: Dạy dỗ
7
Chương 7: Chạnh lòng
8
Chương 8: Sự thật
9
Chương 9: Kế hoạch
10
Chương 10: Hậu cung (1)
11
Chương 11: Hậu cung (2)
12
Chương 12: Có thai
13
Chương 13: Mẹ chồng nàng dâu - Thành kiến của thái hậu
14
Chương 14: Phế
15
Chương 15: Kinh ngạc
16
Chương 16: Nàng xứng với mẫu nghi thiên hạ nhất
17
Chương 17: Chuyện cũ của thái hậu
18
Chương 18: Sầu
19
Chương 19: Kết hợp hài hòa
20
Chương 20: Kỳ nhi, ta rất nhớ nàng
21
Chương 21: Trái cấm năm xưa
22
Chương 22: Đi hay ở ?
23
Chương 23: Nơi nào cũng gợi đến
24
Chương 24: Tình thế khó xử
25
Chương 25: Tâm tư
26
Chương 26: Niệm
27
Chương 27: Nghi Phi (1)
28
Chương 28: Nghi Phi (2)
29
Chương 29: Đáp án của Mạc Tử Kỳ
30
Chương 30: Như những đóa hoa
31
Chương 31: Dương Phi
32
Chương 32: Bất ngờ ghé thăm
33
Chương 33: Chia rẽ uyên ương
34
Chương 34: Trời đang nắng, cỏ gà trắng thì mưa
35
Chương 35: Phối hợp
36
Chương 36: Chia tay (1)
37
Chương 37: Chia tay (2)
38
Chương 38: Chia tay (3)
39
Chương 39: Âm mưu
40
Chương 40: Vạn Tường Cung
41
Chương 41: Nghị sự
42
Chương 42: Cung biến
43
Chương 43: Cung biến (2)
44
Chương 44: Bày kế
45
Chương 45: Một đời của thái hậu
46
Chương 46: Ngự giá thân chinh
47
Chương 47: Xuất cung
48
Chương 48: Ở chung phòng
49
Chương 49: Một buổi chiều
50
Chương 50: Trận đánh sông yên ấn (1)
51
Chương 51: Bất an
52
Chương 52: Không ngờ được
53
Chương 53: Chúng ta nói chuyện một chút chứ?
54
Chương 54: Trở về
55
Chương 55: Thị uy
56
Chương 56: Thống nhất thiên hạ
57
Chương 57: Sắc phong