Chương 121

Trạm Liên lớn tiếng nói: "Muội không muốn! Muội không muốn con của người khác!"
 
Trạm Huyện thấy nàng tức giận, vội vàng dụ dỗ nói: "Ngoan, trước hết muội nghe trẫm nói đã, muội bình thường không phải thích làm đẹp nhất sao? Nếu mang thai, thân thể có thể bị biến dạng."
 
"Muội tình nguyện bị biến dạng mà!"

 
"Bây giờ chẳng qua muội nói vậy thôi, đến lúc đó bụng phì ra, chưa biết chừng lại soi gương khóc nhè đấy."
 
Trạm Liên tức giận không thôi: "Muội nói muội cam tâm tình nguyện là cam tâm tình nguyện, ca ca như vậy là xem thường muội, muội giận thật đấy."
 
Trạm Huyên lại nói: "Liên Hoa Nhi, muội đừng giận, trẫm biết muội nhất thời tranh cãi vậy thôi mà chưa hiểu rõ, muội quay về suy nghĩ lại xem, ngày mai tự nhiên sẽ không tranh cãi với trẫm về chuyện này nữa."
 
Trạm Liên không cách nào hiểu được chủ ý của Tam ca ca. Nàng đã sắp làm hoàng hậu, chính là cùng hắn trở thành phu thê, nào có đạo lý phu thê không sinh con nối dõi, ngược lại còn đi bảo nữ tử khác sinh con cho trượng phu, còn mình lại ôm về nuôi? Bản thân nàng không phải là không thể sinh! Rõ ràng tự mình sinh hạ mới là đích tử đích nữ đàng hoàng, Tam ca ca lại thà rằng muốn Trần Mặc sinh hoàng nhi, cũng không muốn nàng sinh?
 
Trạm Liên biết Trạm Huyên phải chọn người sinh hoàng tự. Hắn thích một phu nhân có tài hoa, thông minh, chu đáo, bởi vậy mặc dù hắn không yêu Hiền phi, nhưng lại để cho nàng ta sinh hạ đại hoàng tử, Lương quý phi thì không cần phải nói, hoàng hậu nào mà chẳng từng là tài nữ. Nhưng những sủng phi này đều là phù dung sớm nở tối tàn, nhất định không được phép lưu lại long tinh.
Chẳng lẽ trong lòng Tam ca ca, nàng cũng không đủ tư cách mang thai con nối dõi cho hắn? Hắn là sợ nàng đau lòng, mới tìm cái cớ như thế, nói hắn không nỡ để nàng sinh con khổ cực?
 
Trạm Liên đau lòng không thôi, nàng mím môi, nhìn Trạm Huyên một lúc lâu, mới quật cường nói rằng: "Muội muốn tự mình sinh hoàng nhi."
 

Trạm Huyên dường như có phần không biết làm sao: "Trẻ con mới sinh đâu biết mẫu thân là ai, muội nuôi dưỡng lâu, bằng không trẫm bảo người trong cung nói nhiều thêm, chẳng phải là thành hoàng nhi ruột của muội sao? Muội cũng không cần chịu khổ sở, lại vẫn có hoàng nhi, như vậy chẳng phải là vẹn cả đôi đường ư?"

 
Trạm Huyên nói xong, Trạm Liên lại càng chắc chắn, hắn không muốn hoàng nhi của hai người họ.
 
Rõ ràng trước đây còn từng hỏi đùa nàng, sau này muốn sinh mấy hoàng tử, tại sao chớp mắt, hắn đã thay đổi rồi? Ngón tay Trạm Liên lạnh lẽo như băng, chẳng lẽ trước giờ người Tam ca ca muốn là Trần Mặc, hắn ngại tình cảm với mình, không thể lập nàng ta làm hoàng hậu, cho nên muốn con của Trần Mặc làm thái tử, sau này kế vị. Vì thế mới nghĩ ra cách như vậy, bảo nàng nuôi con hộ nàng ta?
 
Ngực Trạm Liên chợt nghẹn lại, gần như không thể hô hấp.
 
Trạm Huyên thấy vẻ mặt nàng khác thường, kéo nàng lại dịu dàng nói: "Liên Hoa Nhi, muội chớ suy nghĩ nhiều, quyết định của trẫm lúc nào cũng vì tốt cho muội, muội chỉ cần sống yên ổn vui đùa, những cái khác không cần quan tâm."
 
"Huynh cưới muội làm hoàng hậu, chính là bảo muội vui đùa sao?" Trạm Liên thốt lên.
 
Trạm Huyên cười nói: "Không thể như vậy ư, muội vui vẻ, trẫm cũng vui vẻ."
 
Trạm Liên nghe xong lời này, vốn nên vui mừng, nhưng không biết tại sao lại cực kỳ thất vọng.
 
Ngoài cửa có đại thần cầu kiến. Trạm Huyên bây giờ đã loại bỏ một số chức quan đứng đầu, lại trải qua việc thủy đạo, nên không tin tưởng người khác, bởi vậy rất nhiều chuyện đều phải tự mình làm, chính sự càng thêm bận rộn. Hắn lại khuyên bảo mấy câu, nhìn bên ngoài chẳng biết tuyết đã rơi lúc nào, bảo nàng ngủ lại trong cung, rồi ra nội điện nghị sự.
 
Trạm Liên ở trong điện lúng túng đứng một hồi, lại không biết mình đang nghĩ cái gì. Thuận An đứng ngoài thò đầu vào, khẽ gọi nàng một tiếng, lúc này Trạm Liên mới hồi phục tinh thần, cũng không để ý tới Thuận An, đi thẳng ra ngoài.
 
"Điện hạ, điện hạ, người đi đâu, nô tài chuẩn bị kiệu cho người!"
 
Trạm Liên coi như không nghe thấy, đôi giày da hươu chậm rãi giẫm lên tuyết đọng trên bậc thang, lưu lại một hàng dấu chân mờ trên tuyết trắng.
 
Mí mắt Thuận An giật giật, dù sao cũng cảm thấy Liên Hoa điện hạ có chút khác thường, hắn đang định đuổi theo, nhưng lại có người gọi lại, chỉ chớp mắt, đã không thấy bóng dáng xinh đẹp kia.
 
Hai người Hỉ Phương Nhụy Nhi canh giữ ở ngoài điện, vốn là thấy sắc mặt bình tĩnh của Bình Nam vương đi ra, trong lòng có chút sốt ruột, lúc này thấy chủ tử đi ra, vội vàng một trái một phải xúm lại, Hỉ Phương che ô, Nhụy Nhi đưa lò sưởi, lo lắng hỏi chuyện gì xảy ra.
 
Trạm Liên không nói gì cứ đi về phía trước, mặc dù mắt nhìn thẳng nhưng không biết đã đi vào cõi thần tiên nào.
 
Nhị tỳ đưa mắt nhìn nhau, chỉ đành im lặng đi bên cạnh. Hỉ Phương còn vừa đi vừa đội mũ cho nàng.
 

Chủ tớ ba người cùng mấy cung phó, cả đường yên lặng không nói gì đi tới tiểu Tây Môn, vừa bước ra khỏi cửa, phía sau lại truyền tới tiếng kêu vội vã, gọi Trạm Liên ba tiếng, nhưng Trạm Liên dường như không nghe thấy, còn Hỉ Phương ở bên cạnh gọi hai tiếng, Trạm Liên mới lấy lại tinh thần.
 
Nàng vừa quay đầu, đã thấy thái giám Ninh An cung thở hồng hộc, quỳ xuống trước mặt nàng, nói là Thái phi cho mời.
 
Trạm Liên nhìn giờ, theo lý mẫu phi lúc này phải ở trong Phật đường, sao lại gọi nàng vào trong cung? Nàng suy nghĩ một chút, liền biết nguyên do trong đó.
 
Người ngoài nàng còn có thể không quan tâm, nhưng mà đối phương là mẫu phi mình, Trạm Liên chỉ có thể nhận lời. Nàng lại quay về hoàng cung lần nữa, theo tiểu thái giám tới Ninh An cung.
 
Ninh An cung vẫn thanh lạnh như xưa, Trạm Liên vào thì thấy Thục Tĩnh quý thái phi đợi ở nội điện, chỉ thấy thái phi một thân áo lông, tay lần tràng hạt nhắm mắt niệm kinh, không biết có phải hay không mà Trạm Liên nhìn vào thấy sắc mặt mẫu phi không khác gì tuyết trắng rơi ngoài kia.
 
Trạm Liên thỉnh an Thái phi, Thái phi lẩm nhẩm niệm xong một đoạn, mở mắt ra không còn vẻ hòa ái bình thường.
 
"Quỳ xuống." Bà lạnh lùng quát.
 
Trạm Liên mím môi, theo lời quỳ xuống đất lạnh như băng.
 
"Chẳng phải thân thể ngươi không khỏe sao, tại sao lại vào cung?"
 
"Con có một việc quan trọng muốn cầu kiến bệ hạ, cho nên lại vào cung."
 
Thái phi siết chặt tràng hạt trong tay: "Chuyện quan trọng, ngươi cũng có nhiều chuyện muốn thương nghị với bệ hạ nhỉ, ta hỏi ngươi, lúc trước bệ hạ đuổi theo ngươi ra ngoài, kéo ngươi đi đâu?"
 
".... Bệ hạ dẫn con tới Khai Minh điện."
 

"Tới đó làm gì?"
 
Trạm Liên thoáng bối rối, cắn môi không nói.
 
Thái phi vỗ mạnh lên bàn: "Ta hỏi ngươi tới đó làm gì!"
 
Hồng cô cô vội vàng kéo một đám cung tỳ quỳ xuống.
 
Thân thể Trạm Liên run rẩy, im lặng một lát rồi cúi đầu nói: "Bệ hạ có chuyện giao phó cho con."
 
"Chuyện gì?"
 
"Thái phi nương nương bớt giận, bệ hạ có chỉ, tạm thời không thể nói."
 
Thục Tĩnh quý thái phi đứng dậy: "Ngươi đừng có coi bệ hạ là lá chắn! Ta hỏi ngươi, có phải là việc lập hậu hay không?"
 
Trạm Liên vẫn không nói.
 
Thái phi cao giọng nói: "Có phải ngươi muốn làm hoàng hậu Đại Lương không?"

Chapter
1 Chương 1
2 Chương 2
3 Chương 3
4 Chương 4
5 Chương 5
6 Chương 6
7 Chương 7
8 Chương 8
9 Chương 9
10 Chương 10
11 Chương 11
12 Chương 12
13 Chương 13
14 Chương 14
15 Chương 15
16 Chương 16
17 Chương 17
18 Chương 18
19 Chương 19
20 Chương 20
21 Chương 21
22 Chương 22
23 Chương 23
24 Chương 24
25 Chương 25
26 Chương 26
27 Chương 27
28 Chương 28
29 Chương 29
30 Chương 30
31 Chương 31
32 Chương 32
33 Chương 33
34 Chương 34
35 Chương 35
36 Chương 36
37 Chương 37
38 Chương 38
39 Chương 39
40 Chương 40
41 Chương 41
42 Chương 42
43 Chương 43
44 Chương 44
45 Chương 45
46 Chương 46
47 Chương 47
48 Chương 48
49 Chương 49
50 Chương 50
51 Chương 51
52 Chương 52
53 Chương 53
54 Chương 54
55 Chương 55
56 Chương 56
57 Chương 57
58 Chương 58
59 Chương 59
60 Chương 60
61 Chương 61
62 Chương 62
63 Chương 63
64 Chương 64
65 Chương 65
66 Chương 66
67 Chương 67
68 Chương 68
69 Chương 69
70 Chương 70
71 Chương 71
72 Chương 72
73 Chương 73
74 Chương 74
75 Chương 75
76 Chương 76
77 Chương 77
78 Chương 78
79 Chương 79
80 Chương 80
81 Chương 81
82 Chương 82
83 Chương 83
84 Chương 84
85 Chương 85
86 Chương 86
87 Chương 87
88 Chương 88
89 Chương 89
90 Chương 90
91 Chương 91
92 Chương 92
93 Chương 93
94 Chương 94
95 Chương 95
96 Chương 96
97 Chương 97
98 Chương 98
99 Chương 99
100 Chương 100
101 Chương 101
102 Chương 102
103 Chương 103
104 Chương 104
105 Chương 105
106 Chương 106
107 Chương 107
108 Chương 108
109 Chương 109
110 Chương 110
111 Chương 111
112 Chương 112
113 Chương 113
114 Chương 114
115 Chương 115
116 Chương 116
117 Chương 117
118 Chương 118
119 Chương 119
120 Chương 120
121 Chương 121
122 Chương 122
123 Chương 123
124 Chương 124
125 Chương 125
126 Chương 126
127 Chương 127
128 Chương 128
129 Chương 129
130 Chương 130
131 Chương 131
132 Chương 132
133 Chương 133
134 Chương 134
135 Chương 135
136 Chương 136
137 Chương 137
138 Chương 138
139 Chương 139
140 Chương 140
141 Chương 141
Chapter

Updated 141 Episodes

1
Chương 1
2
Chương 2
3
Chương 3
4
Chương 4
5
Chương 5
6
Chương 6
7
Chương 7
8
Chương 8
9
Chương 9
10
Chương 10
11
Chương 11
12
Chương 12
13
Chương 13
14
Chương 14
15
Chương 15
16
Chương 16
17
Chương 17
18
Chương 18
19
Chương 19
20
Chương 20
21
Chương 21
22
Chương 22
23
Chương 23
24
Chương 24
25
Chương 25
26
Chương 26
27
Chương 27
28
Chương 28
29
Chương 29
30
Chương 30
31
Chương 31
32
Chương 32
33
Chương 33
34
Chương 34
35
Chương 35
36
Chương 36
37
Chương 37
38
Chương 38
39
Chương 39
40
Chương 40
41
Chương 41
42
Chương 42
43
Chương 43
44
Chương 44
45
Chương 45
46
Chương 46
47
Chương 47
48
Chương 48
49
Chương 49
50
Chương 50
51
Chương 51
52
Chương 52
53
Chương 53
54
Chương 54
55
Chương 55
56
Chương 56
57
Chương 57
58
Chương 58
59
Chương 59
60
Chương 60
61
Chương 61
62
Chương 62
63
Chương 63
64
Chương 64
65
Chương 65
66
Chương 66
67
Chương 67
68
Chương 68
69
Chương 69
70
Chương 70
71
Chương 71
72
Chương 72
73
Chương 73
74
Chương 74
75
Chương 75
76
Chương 76
77
Chương 77
78
Chương 78
79
Chương 79
80
Chương 80
81
Chương 81
82
Chương 82
83
Chương 83
84
Chương 84
85
Chương 85
86
Chương 86
87
Chương 87
88
Chương 88
89
Chương 89
90
Chương 90
91
Chương 91
92
Chương 92
93
Chương 93
94
Chương 94
95
Chương 95
96
Chương 96
97
Chương 97
98
Chương 98
99
Chương 99
100
Chương 100
101
Chương 101
102
Chương 102
103
Chương 103
104
Chương 104
105
Chương 105
106
Chương 106
107
Chương 107
108
Chương 108
109
Chương 109
110
Chương 110
111
Chương 111
112
Chương 112
113
Chương 113
114
Chương 114
115
Chương 115
116
Chương 116
117
Chương 117
118
Chương 118
119
Chương 119
120
Chương 120
121
Chương 121
122
Chương 122
123
Chương 123
124
Chương 124
125
Chương 125
126
Chương 126
127
Chương 127
128
Chương 128
129
Chương 129
130
Chương 130
131
Chương 131
132
Chương 132
133
Chương 133
134
Chương 134
135
Chương 135
136
Chương 136
137
Chương 137
138
Chương 138
139
Chương 139
140
Chương 140
141
Chương 141