Chương 65

Trạm Liên rơi vào vũng sình hoang mang.
 
Tam ca của nàng nói muốn thành thân với nàng. Tam ca của nàng nói họ không phải huynh muội.
 
Trạm Liên ngồi bên đình sen trong phủ công chúa, chậm rãi vứt thức ăn cá ra xa, vô hồn nhìn cá tam sắc tranh nhau thức ăn.
 
Nàng không phải con của phụ hoàng, không phải Lục công chúa của hoàng thất, nàng là ai? Tam ca cố ý không nói, chỉ nói nếu nàng không tin có thể hỏi mẫu phi. Nhưng nàng giờ đây đã là Toàn Nhã Liên, làm sao có thể hỏi mẫu phi, huống hồ dù nàng là Vĩnh Lạc, cũng khó mở miệng...
 
Tam ca nhất định là lừa nàng, không, tam ca nhất định sẽ không dùng việc lớn vậy để lừa nàng, hắn biết nàng sẽ khổ sở.
 
Trạm Liên tin tưởng ca ca còn hơn cả bản thân, nhiều lần chống cự, nàng vẫn dao động.
 
Nàng thất vọng ném cả bao thức ăn cá xuống hồ, để cho Nhụy Nhi cầm khăn tay lau tay giúp nàng, đôi mi thanh tú nhíu chặt.
 
Nàng rốt cuộc là con của mẫu phi và ai? Vì sao sinh trong cung, phụ hoàng lại không biết?
 
Nỗi băn khoăn nối tiếp, Trạm Liên cảm thấy phiền muộn, nàng và tam ca không phải huynh muội...
 
Hỉ Phương âu lo nhìn chủ nhân, hôm qua về từ cung, chủ nhân vẫn rầu rĩ không vui, không biết bệ hạ rốt cuộc nói gì với người.
 
"Điện hạ, ngoài cửa có tấm bái thiếp."
 
Thuận An tới làm cắt đứt tâm tư đê mê của nàng, nàng lấy lại tinh thần vừa nhận lấy vừa xem, gương mặt đẹp hơi run.
 
Chờ cá tản đi hết, Trạm Liên mới nói : "Mời Mạnh nhị gia vào chính đường."
 
Mạnh Quang Dã mặc một thân hắc y thêu tú vân, nhanh chân bước vào chính đường, vén áo choàng muốn quỳ xuống hành lễ, Trạm Liên nói : "Là bạn cũ, cứ miễn lễ thôi."
 
Nam tử cao lớn nghe vậy liền ngẩng đầu ôm quyền, "Đa tạ công chúa điện hạ."
 
Trạm Liên mời hắn ngồi xuống, sai người dâng hồng châm trà hoàng cung mang tới.
 
"Trà này đắng, ta không thích uống, bệ hạ lại thích, ngươi nếm thử xem." Trạm Liên nói.
 
Mạnh Quang Dã nghe vậy mở nắp thưởng một ngụm, cảm nhận hương vị, nói : "Trà này dù đắng, nhưng trong đắng có ngọt, rất ngon."

 
Trạm Liên cười, "Ngươi thấy ngon, thì là ngon."
 
Mạnh Quang Dã cũng cười.
 
Hai người đối mắt, đều sững lại, tiếp đó chẳng biết làm sao, nụ cười cả hai phai dần, cúi đầu trầm mặc không đáp.
 
Hỉ Phương ngoài mặt hờ hững, thực ra lòng như lửa đốt. Chủ tử rõ ràng đã bị hoàng thượng hôn, không phải muốn đưa vào cung bầu bạn sao, nay còn gặp lại Mạnh nhị gia, đầu mày cuối mắt, nếu bị hoàng thượng biết được thì sao?
Hồi lâu sau, Trạm Liên uống một hớp bích la của mình, hỏi : "Nhị gia tới, có việc gì?"
 
Mạnh Quang Dã ngẩng đầu, ánh mắt kìm nén dừng mãi trên gương mặt đẹp vẫn hằng mơ tưởng, "Thần... tới thăm điện hạ một lát, không biết điện hạ gần đây khỏe không?"
 
"Cảm ơn ngươi nhớ đến, ta rất khỏe."
 
Mạnh Quang Dã thấy nàng khí sắc hồng hào, biết rằng hỏi thừa, khẽ gật đầu một cái, lời nói mang chút trấn an: "Vậy thì tốt rồi."
 
Hai người lại trở nên trầm mặc, Trạm Liên không hiểu vì sao, cổ họng khô khốc, lát sau nói: "Phủ công chúa của ta cảnh sắc không tệ, ngươi có muốn đi xem cùng ta?"
 
Mạnh Quang Dã nói : "Vô cùng tình nguyện."
 
Hai người rời chính đường, Trạm Liên lần dẫn hắn đi sang ngách, qua một đoạn hành lang uốn khúc, bước khỏi cổng vòm liền tới hậu hoa viên. Trong vườn là những hòn giả sơn san sát, tre trúc hoa tươi đâu đâu cũng thấy, nghìn cảnh nghìn phong tình, đẹp không sao tả xiết.
 
Trạm Liên cũng ôn hòa vui vẻ, mỗi khi tới một đình đài lầu các có đặt bảng hiệu, nàng sẽ chỉ cho Mạnh Quang Dã là hoàng thượng viết, thư pháp của tam ca nàng rất phiêu dật hào hiệp, nàng dĩ nhiên có chút vinh dự vui vẻ.
 
Mạnh Quang Dã biết bảng biểu nơi này phần lớn là Minh Đức đế ngự bút, trong lòng khẽ ngạc nhiên vô cùng. Mặc dù là hoàng thân quốc thích, trong có một bức thiên tử ngự tứ đã vô cùng cảm tạ ơn đức, nàng rốt cuộc có được ân sủng thế nào, mới có thể mang vinh sủng lơn như vậy bên mình? Hoàng thượng đối với nàng, rốt cuộc là...
 
Mạnh Quang Dã nhạy bén nhận ra điểm kì lạ, hắn không bộc lộ sự khó chịu gay gắt, nhưng lại muốn quay về, càng cảm thấy thất bại cay đắng.
 
Chuyện tới nước này, vạn sự thành không.
 
Đảo mắt đã thấy cửa nhỏ ở lối ra hậu hoa viên, Trạm Liên thoáng thấy chút mất mát, nàng ngẩng đầu nhìn nam tử bên cạnh một cái, mượn cớ thưởng thức một nhánh cúc, khẽ dừng: "Vừa rồi ngươi hỏi ta dạo này thế nào, ta lại chứ biết ngươi dạo này ra sao, vết thương của ngươi, đã ổn cả rồi chứ?"
 
Mạnh Quang Dã dừng chân theo, Hỉ Phương Nhụy Nhi và hai nô tỳ theo sát phía sau dừng lại.
 

"Đa tạ sự quan tâm của người, thuốc mỡ người cho thần rất hiệu quả, vết thương của thần chỉ mấy ngày đã khỏi rồi." Mạnh Quang Dã nói qua, từ trong ngực lấy ra một túi thêu buộc chặt, trong đó có sinh cơ cao Trạm Liên đưa cho.
Trạm Liên bật cười, "Sao người lại mang thuốc mỡ bên cạnh?"
 
Mạnh Quang Dã nóng mặt, may mà da đen nên che bớt đỏ ửng, "Thần, chuẩn bị lỡ như."
 
Trạm Liên nghe vậy sắc mặt trở nên kinh hoảng, "Ngươi phải vạn sự cẩn thận."
 
Mạnh Quang Dã nhìn nàng, chậm rãi gật đầu.
 
Trạm Liên cúi đầu, hái một bông cúc vàng, "Ngươi, ngày tháng thành hôn đã định chưa?"
 
Lồng ngực nóng rực bị câu nói này làm lạnh thấu tim, yết hầu Mạnh Quang Dã chuyển động, mãi sau mới thốt ra ba chữ, "Đã định rồi."
 
"Khi nào?"
 
"Ba ngày sau."
 
Trạm Liên đột nhiên ngẩng đầu, "Gấp vậy?"
 
Mạnh Quang Dã cụp mắt nhìn bông cúc vàng trên tay nàng, "Miêu cô nương giờ không phụ mẫu, chỉ muốn giản lược tất thảy mau chóng kết hôn."
Trạm Liên lúng túng nhìn hắn một lát, bứt rứt nói một câu, "Nàng ấy không xứng với ngươi."
 
Miêu cô nương dù kiên cường tự lập, nhưng nàng ta không xứng với Mạnh Quang Dã. Trảm Liên cảm thấy tim mình rất đau.
 
"Miêu cô nương hiền lương thục đức, là thần trèo cao." Mạnh Quang Dã nói.
"Ngươi, vậy ngươi thành hôn với nàng ta thôi, ta mong các ngươi bạch đầu giai lão, con cháu đầy đàn."
 
Bạch đầu giai lão, con cháu đầy đàn. Mạnh Quang Dã cười khổ một tiếng, nuốt xuống dư vị đắng cay trong họng. Cho đến hôm nay, hắn mới biết tám chữ tình sâu như biển, thiên kim khó cầu.
 
"Vậy thì thần xin đa tạ điện hạ."
 
Trạm Liên ném hoa tươi trong tay, "Ngươi đi đi." Hắn muốn thành thân với ai, thì thành thân với người đó đi.

 
Mạnh Quang Dã không nghe được tiếng thở dài, hắn nhìn Trạm Liên thâm tình chăm chút, bàn tay lớn sau lưng nắm chặt thành đấm, mới có thể khắc chế sự kích động liều lĩnh ôm lấy hình dáng yêu kiều trước mắt.
 
Hỉ Phương vội bước lên, không thất lễ mà mời khách.
 
Mạnh Quang Dã lắc đầu cáo từ, xoay người bước đi.
 
"Chờ chút!" Trạm Liên không ngờ lại gọi hắn lại, bước nhanh tới trước mắt hắn, "Nếu như đêm ấy, ta đáp ứng ngươi..."Đồng ý với hắn, cùng hắn cao chạy xa bay.
 
"Đừng nói nữa." thanh âm Mạnh Quang Dã khàn đặc vô cùng ngắt lời nàng, "Đừng nói nữa." Vạn vạn không muốn, lại gieo thêm hi vọng xa vời gì trong lòng hắn nữa.
 
Trạm Liên sững sờ ngẩng đầu nhìn hắn, cuối cùng cũng xem như nghe rõ hắn nói, hai gò má trắng bệch, nàng nhếch môi, đứng thẳng người vung tay áo lên.
 
"Hôm nay từ biệt, sợ không ngày gặp lại, Khang Lạc điện hạ, người...bảo trọng!"
 
Mạnh Quang Dã hối hận vô cùng, Hắn không nên để cho tâm ma làm chủ để đi gặp nàng, bây giờ ngoại trừ tơ tình khó chặt đứt nàng, còn có lợi gì nữa!
 
Hắn kìm nỗi thống khổ dâng trào, xoay người nhanh chân rời đi.
 
Trạm Liên rơi lệ, nàng cũng không biết vì sao bản thân phải khóc.
 
Chiều tới, Trạm Liên vẫn mệt mỏi nằm yên, nửa mê nửa tỉnh, trong đầu lúc thì là gượng mặt Mạnh Quang Dã, khi là gương mặt tam ca, khi thì là gương mặt phụ hoàng, không ngờ còn thấy cả gương mặt Mạnh Quang Đào.
 
Nàng muốn tỉnh lại, nhưng lại giống như bị tảng đá lớn chèn ngực, có thế nào cũng không động đậy được, không làm sao nhúc nhích nổi.
 
May mà Nhụy Nhi đánh thức nàng dậy, "Điện hạ, điện hạ!"
 
Trạm Liên đột nhiên mở mắt ra.
 
"Điện hạ gặp ác mộng, mau mang khăn ấm tới, rót thêm chén trà nóng nữa."
 
Mấy nha hoàn vội làm theo, Trạm Liên dựa vào Nhụy Nhi để cô ấy lau mặt, uống một hớp trà súc miệng rồi nhổ ra, lúc này mới thấy tốt hơn chút.
 
"Điện hạ đỡ hơn chưa? Bảo Ninh hầu phu nhân dẫn mẫu thân của nhị tiểu thư và tam tiểu thư tới."
 
Nghe thấy bà ngoại đã tới, Trạm Liên không dám thất lễ, nàng vội đứng dậy,
"Lão phu nhân đang ở đâu?"
"Thuận Hòa mời lão phu nhân ra chính đường ngồi, Hỉ Phương đang ở đó hầu hạ."
 
Trạm Liên nghe xong, liền sai người dẫn Hoàng Tử Kiệt đang học và Hoàng Đại Ny, thêm cả Hoàng Nhị Ny đang ngủ trưa đưa ra chính đường.

 
Một lát, Trạm Liên mặc nhanh y phục đã ra cửa chạy tới tiền viện ở chính đường.
 
Nàng tới lúc ba huynh muội kia đều có mặt, Hoàng lão phu nhân ôm bảo bối Hoàng Tử Kiệt gầy đi khóc lóc một trận, Hoàng Tử Kiệt cũng gào khóc còn không quên mách tội Trạm Liên làm việc xấu. Đại Ny nắm thật chặt tay mẫu thân nhìn huynh trưởng, Nhị Ny thì ngả vào lòng mẫu thân liên tục gọi mẹ.
Hỉ Phương thấy chủ nhân tới liền tiến lên nghênh tiếp, người nhà họ Hoàng trong chính đường cũng thấy chủ nhân phủ công chúa, bọn họ biến sắc, Hoàng Tử Kiệt lập tức ngậm mồm.
 
Chỉ có lão phu nhân còn chưa hết thổn thức, Trạm Liên tiến lên đỡ bà ngoại,
đám người còn lại đều quỳ xuống, Hoàng Tử Kiệt cũng quỳ xuống theo.
"Tất cả đứng lên đi." Trạm Liên nói, cầm khăn của mình lau nước mắt cho bà ngoại. Tuy bà ngoại hồ đồ, nhưng rốt cuộc vẫn là ngoại tổ của nàng, là mẫu thân của mẫu phi.
 
Hoàng lão phu nhân cũng không rõ chân tướng, bà chỉ biết cô gái trước mặt là thủ phạm hại bà tổ tôn chia lìa, trong lòng hận nàng, rồi lại sợ hãi địa vị công chúa của nàng.
 
Trạm Liên để lão phu nhân cùng ngồi xuống vị trí chủ vị với nàng, quay đầu quan sát kỹ càng mẫu thân của Đại Ny và Nhị Ny.
 
Vi nương Lý thị của Đại Ny, vi nương Uông thị của Nhị Ny, Trạm Liên sai người tìm hiểu rõ về hai người này, Lý thị là thiếp thông phòng, không thông chữ nghĩa, trầm mặc ít lời, nhưng làm việc gọn ghẽ, ở trong Hoàng gia, một mình bà ta là làm được nhiều công cán nhất, Uông thị là một tú nương, bị Hoàng Bảo Quý ác bá kia đoạt làm tiểu thiếp ở giữa đường, cha bị lão ta đánh chết.
 
Hai người này quả là đáng thương, Trạm Liên nhìn hai người cũng không có điểm gì thất đức, liền gọi người đưa họ tới để gặp mặt con gái.
 
"Bà nội, mẹ ta đâu?" Hoàng Tử Kiệt vội vàng hỏi lên, lúc này mới nhận ra di nương của hai muội đều tới rồi, chỉ có mẫu thân của hắn thì không thấy.
 
Hoàng lão phu nhân vẻ mặt già nua đang muốn đáp lời, Trạm Liên chặn trước lạnh lùng nói : "Mẹ ngươi phẩm hạnh không tốt, ta không cho bà ta đến." Ở Hoàng phủ nàng đã rõ tam di nương chua ngoa ngang ngược, sai người đi điều tra mới biết phu quân bà ta chết rất kỳ lạ, láng giềng đều nói là bà ta cùng người cậu ác bá kia hợp mưu hại chết, nghĩ đến tám chín phần là phải. Ác phụ như vậy, nàng sao có thể cho vào phủ công chúa?
 
"Mẹ ngươi mới là phẩm hạnh không ra gì!" Hoàng Tử Kiệt gào lên, trong mắt tràn đầy nước.
 
Đại Ny buông tay mẫu thân, đi tới kéo Hoàng Tử Kiệt. Hoàng Tử Kiệt hận cô bé gặp được mẹ, bản thân thì không, đẩy cô bé ra.
 
Đại Ny lảo đảo một cái bị đẩy ngã ra đất.
 
Hoàng Tử Kiệt cả kinh, trên mặt thoáng qua hối hận, hai tay cậu giơ ra, đi tới kéo cô bé lên, cũng không quay đầu mà chạy đi.
 
Cũng may là cậu mất bò mới lo làm chuồng, thiếu chút nữa lại ăn gậy của Trạm Liên.
 
Nữ nhân Hoàng gia cũng kinh ngạc, mới thấy Hoàng Tử Kiệt đánh người, chưa từng thấy nó đỡ người.
 
Đại Ny quay đầu nhìn mẫu thân, cắn môi lại nhìn bóng lưng đã chạy xa của ca ca.
Trạm Liên nói : "Mẹ muội sau này sẽ ở trong phủ."
 
Đại Ny thấy thoải mái, quay đầu đi tìm Hoàng Tử Kiệt.
 

Chapter
1 Chương 1
2 Chương 2
3 Chương 3
4 Chương 4
5 Chương 5
6 Chương 6
7 Chương 7
8 Chương 8
9 Chương 9
10 Chương 10
11 Chương 11
12 Chương 12
13 Chương 13
14 Chương 14
15 Chương 15
16 Chương 16
17 Chương 17
18 Chương 18
19 Chương 19
20 Chương 20
21 Chương 21
22 Chương 22
23 Chương 23
24 Chương 24
25 Chương 25
26 Chương 26
27 Chương 27
28 Chương 28
29 Chương 29
30 Chương 30
31 Chương 31
32 Chương 32
33 Chương 33
34 Chương 34
35 Chương 35
36 Chương 36
37 Chương 37
38 Chương 38
39 Chương 39
40 Chương 40
41 Chương 41
42 Chương 42
43 Chương 43
44 Chương 44
45 Chương 45
46 Chương 46
47 Chương 47
48 Chương 48
49 Chương 49
50 Chương 50
51 Chương 51
52 Chương 52
53 Chương 53
54 Chương 54
55 Chương 55
56 Chương 56
57 Chương 57
58 Chương 58
59 Chương 59
60 Chương 60
61 Chương 61
62 Chương 62
63 Chương 63
64 Chương 64
65 Chương 65
66 Chương 66
67 Chương 67
68 Chương 68
69 Chương 69
70 Chương 70
71 Chương 71
72 Chương 72
73 Chương 73
74 Chương 74
75 Chương 75
76 Chương 76
77 Chương 77
78 Chương 78
79 Chương 79
80 Chương 80
81 Chương 81
82 Chương 82
83 Chương 83
84 Chương 84
85 Chương 85
86 Chương 86
87 Chương 87
88 Chương 88
89 Chương 89
90 Chương 90
91 Chương 91
92 Chương 92
93 Chương 93
94 Chương 94
95 Chương 95
96 Chương 96
97 Chương 97
98 Chương 98
99 Chương 99
100 Chương 100
101 Chương 101
102 Chương 102
103 Chương 103
104 Chương 104
105 Chương 105
106 Chương 106
107 Chương 107
108 Chương 108
109 Chương 109
110 Chương 110
111 Chương 111
112 Chương 112
113 Chương 113
114 Chương 114
115 Chương 115
116 Chương 116
117 Chương 117
118 Chương 118
119 Chương 119
120 Chương 120
121 Chương 121
122 Chương 122
123 Chương 123
124 Chương 124
125 Chương 125
126 Chương 126
127 Chương 127
128 Chương 128
129 Chương 129
130 Chương 130
131 Chương 131
132 Chương 132
133 Chương 133
134 Chương 134
135 Chương 135
136 Chương 136
137 Chương 137
138 Chương 138
139 Chương 139
140 Chương 140
141 Chương 141
Chapter

Updated 141 Episodes

1
Chương 1
2
Chương 2
3
Chương 3
4
Chương 4
5
Chương 5
6
Chương 6
7
Chương 7
8
Chương 8
9
Chương 9
10
Chương 10
11
Chương 11
12
Chương 12
13
Chương 13
14
Chương 14
15
Chương 15
16
Chương 16
17
Chương 17
18
Chương 18
19
Chương 19
20
Chương 20
21
Chương 21
22
Chương 22
23
Chương 23
24
Chương 24
25
Chương 25
26
Chương 26
27
Chương 27
28
Chương 28
29
Chương 29
30
Chương 30
31
Chương 31
32
Chương 32
33
Chương 33
34
Chương 34
35
Chương 35
36
Chương 36
37
Chương 37
38
Chương 38
39
Chương 39
40
Chương 40
41
Chương 41
42
Chương 42
43
Chương 43
44
Chương 44
45
Chương 45
46
Chương 46
47
Chương 47
48
Chương 48
49
Chương 49
50
Chương 50
51
Chương 51
52
Chương 52
53
Chương 53
54
Chương 54
55
Chương 55
56
Chương 56
57
Chương 57
58
Chương 58
59
Chương 59
60
Chương 60
61
Chương 61
62
Chương 62
63
Chương 63
64
Chương 64
65
Chương 65
66
Chương 66
67
Chương 67
68
Chương 68
69
Chương 69
70
Chương 70
71
Chương 71
72
Chương 72
73
Chương 73
74
Chương 74
75
Chương 75
76
Chương 76
77
Chương 77
78
Chương 78
79
Chương 79
80
Chương 80
81
Chương 81
82
Chương 82
83
Chương 83
84
Chương 84
85
Chương 85
86
Chương 86
87
Chương 87
88
Chương 88
89
Chương 89
90
Chương 90
91
Chương 91
92
Chương 92
93
Chương 93
94
Chương 94
95
Chương 95
96
Chương 96
97
Chương 97
98
Chương 98
99
Chương 99
100
Chương 100
101
Chương 101
102
Chương 102
103
Chương 103
104
Chương 104
105
Chương 105
106
Chương 106
107
Chương 107
108
Chương 108
109
Chương 109
110
Chương 110
111
Chương 111
112
Chương 112
113
Chương 113
114
Chương 114
115
Chương 115
116
Chương 116
117
Chương 117
118
Chương 118
119
Chương 119
120
Chương 120
121
Chương 121
122
Chương 122
123
Chương 123
124
Chương 124
125
Chương 125
126
Chương 126
127
Chương 127
128
Chương 128
129
Chương 129
130
Chương 130
131
Chương 131
132
Chương 132
133
Chương 133
134
Chương 134
135
Chương 135
136
Chương 136
137
Chương 137
138
Chương 138
139
Chương 139
140
Chương 140
141
Chương 141