Chương 90

A Hoành, nàng phải nhớ lấy, bản vương nếu có một ngày chết oan uổng, nhất định là do tam hoàng đệ gây ra, bởi vậy, bản vương phải phòng còn hơn chữa.
 
Đây là câu nói sau cùng phu quân nàng nói với nàng. Nói xong câu này, phu quân tới thư phòng, không quay lại nữa.
 
Chuyện đã nhiều năm, Vi thị vẫn nhớ ngữ khí bất đắc dĩ và thương tâm khi phu quân nói với nàng ta.

 
Thái y nói phu quân là bị nổ chết, Vi thị một chữ cũng không tin, nàng ta biết nhất định tam hoàng tử này gây ra, tuy rằng nàng ta không thể tra ra sao hắn làm được, nhất định là tam hoàng tử là vì tranh cướp ngôi vị hoàng đế mà gây ra!
 
Đúng như dự đoán, ngôi vị vốn thuộc về phu quân của nàng, ngôi vị hoàng đế của hài nhi nàng, đã biến thành ngự tọa của tam hoàng tử Trạm Huyên, mà nàng là cô nhi quả phụ, lại bị lưu vong đến một vùng đất hoang vắng làm chủ. Vi thị sao có thể không hận, sao có thể không oán! Mầm mống báo thù hạt giống chôn sâu ở dưới, nàng vừa dưỡng dục Bác nhi, vừa nhẫn nhục chờ đợi thời cơ, cũng vì phu quân mà báo thụ. Nhưng mà sau khi tam hoàng tử leo lên đế vị, bên người đều là thân tín cận thần, liền ngay cả thái giám quét sân ở Càn Khôn cung, đều trải qua tầng tầng sàng lọc để chọn ra. Vi thị không cách nào ra tay với hắn được, bởi vậy, nàng ta biết được Vĩnh Lạc công chúa yêu kiều hắn nâng niu trong lòng bàn tay thường hay sinh bệnh, nàng ta liền có một suy tính to gan. Vi thị dự liệu Vĩnh Lạc sẽ sớm đoản mệnh, tam hoàng tử xem nàng ta như châu ngọc, đợi lúc nàng ta chết sẽ ngày nhớ đêm mong. Nếu như lúc này có người giống như Vĩnh Lạc xuất hiện trước mắt hắn, hắn tất nhiên không thể từ bỏ.
 
Vi thị phái người tìm cả đại giang nam bắc, rốt cuộc cũng tìm được một cô gái giống Vĩnh Lạc chín phần, nàng sai người giết cha mẹ cô ấy, thậm chí giết hết người trong thôn, bí mật nuôi dưỡng cô gái này. Nàng đặt tên cô ta là Lư Phù, chưa bao giờ gặp thẳng mặt cô ta, cách một tấm rèm chỉ dạy cô ta cách ăn mặc đứng ngồi, nhất cử nhất động. Nàng ta hao phí nhiều tâm huyết bồi dưỡng ra một Vĩnh Lạc công chúa giả, còn chưa hoàn toàn nuôi dạy xong, tin vui đã tới. Vĩnh Lạc công chúa hương tiêu ngọc vẫn rồi.
 
Vi thị hận không thể lập tức thực thi kế hoạch của nàng ta, nhưng Vĩnh Lạc này là công chúa tôn thất "chúng tinh củng nguyệt" há lại có thể học theo một cách dễ dàng? Nàng tự biết chưa đến lúc, cố nén lại hai năm, luôn miệng rót vào tai Lư Phù rằng được hoàng đế sủng ái là có thể hưởng thụ mọi vinh hoa phú quý, đồng thời thay Lư Phù chọn một tình lang, làm cho nàng ta có lo sợ, cuối cùng còn mượn bí thuật hạ huyết cổ ở trên người nàng ta, lúc này mới để nàng ta tới hoàng thành, mượn tay Bình Nam vương đưa đến trước mặt hoàng đế.
 
Nàng thành công. Vi thị không nghĩ tới thuận lợi đến vậy, Lư Phù đạt được sủng ái trên cả mong đợi của nàng ta, Minh Đức đế bảo vệ nàng ta nghiêm mật, giống như với Vĩnh Lạc công chúa khi trước, những kẻ không can không thể lại gần một bước. Hạm Đạm cung đã phủ bụi lâu kia, Minh Đức đế cũng mở ra vì Lư Phù, thậm chí vì nàng ta mà đổi thành Phù Cừ cung! Vi thị sao không biết vị trí của Hạm Đam cung ở trong lòng Minh Đức đế, nếu không phải thực sự coi Lư Phù là Vĩnh Lạc, nếu còn có một tia lý trí, hắn sẽ không đem chút dấu tích còn lại của lục công chúa xóa sạch!
 
Vi thị mừng như điên, tự biết đại thù phải báo, thêm cơ hội trời cho, nàng ta bước nhanh vào bước kế hoạch thứ hai, Kim Thoa là nội ứng nàng ta tin cậy nhất trong cung, Kim Thoa kết hôn với thái giám ở chuồng ngực, nàng ta mới biết việc bí mật là Vĩnh Lạc không cưỡi ngựa. chỉ cần nàng ta và Lư Phù có được liên lạc, liền vạn sự đại cát. Vốn tưởng rằng bước gian nan nhất đã thành, còn một con đường bằng phẳng, ai ngờ...nàng ta vạn vạn không ngờ tới, vạn vạn không nghĩ rằng, Lư Phù lại dám phản bội nàng! Nàng không lo cho tính mạng tình lang của mình sao? Cổ thuật trên người nàng ta đã được giải rồi? Hay là Minh Đức đế có phù phép gì mê hoặc nàng ta!
 
Tầm mắt ác độc của Vi thị đóng đinh trên người "Lư Phù". Nàng ta cho rằng nàng chết rồi, nàng ta còn có thể sống sao?
 

"Vương phi, người phải chăng nên khai thật? Người không vì mình, cũng phải nghĩ cho Dự Bắc tiểu vương gia, mạng của ngài ấy, đã ở trên tay người rồi." Thuận An nói
 
Vi thị cười to hai tiếng, "Thắng làm vua, thua làm giặc, bây giờ ta đã thua trên tay các người, còn gì không dám nói? Ta vốn muốn báo thù thay phu quân, không muốn dã tràng xe cát! Đúng rồi, ngược lại có chuyên quên chưa nói," Vi thị nhìn về phía Minh Đức đế, "Ta sợ Bác nhi lớn lên gây sự chú ý của ngươi, luôn cho chút thuốc vào đồ ăn của thằng bé, Bác nhi giờ sống giở chết dở, cũng là hoàng thúc ngươi ban cho!"
 
"Ngươi cư nhiên còn hạ độc cả con trai ruột, ngươi thật là ác độc!" Trạm Liên trợn trừng hai mắt.
 
"Chỉ cần có thể báo thù cho phu quân ta, ta nguyện ý làm tất cả." Vi thị cười gằn.
 
"Trạm Vũ Bác chưa từng tham dự vào âm mưu của ngươi?" Minh Đức đế hỏi.
 
"Hừ, tiểu tử ngốc đó còn đối với hoàng thúc đế vương ngươi vô cùng ngưỡng mộ, nếu không phải ta ngăn nó, nó năm nào cũng muốn tới hoàng thành! Ta nói với nó, biết đâu nó vì đại nghĩa quên mẹ, đem kế sách của ta nói sạch cho ngươi."
 
Hoàng đế trầm ngâm giây lát, dường như đang đoán lời thật giả trong câu nói đó,
"nếu Lư Phù này cùng ma ma đó cùng phối hợp, ngươi tính sẽ làm gì tiếp?"
 
Vi thị sững sờ, "Dĩ nhiên là tìm thời cơ trừ khử ma ma đó."
 
"Thời cơ thế nào?"
 

Vi thị nhếch môi, hồi lâu nói: "Giống như thời cơ năm đó ngươi hạ độc chết phu quân ta, hại chết huynh trưởng ngươi! Tên nhãi ranh, ra biết mạng đã đoạn, ngươi cho ta chết rõ ràng, ngươi khi đó hại chết phu quân ta ra sao!"
 
Minh Đức đế không thèm quan tâm, "Dẫn ả ta xuống, phải cẩn thận dò hỏi đồng đảng, xem còn âm mưu quỷ kế gì."
 
Thuận An lập tức triệu hai người đi vào, sai họ đưa Vi thị xuống.
 
Vi thị không còn bình tĩnh như trước, thanh âm của nàng ta hướng về Trạm Huyên: "Tên nhãi con! Ngươi giết huynh đoạt vị, không thể chết yên! Ta dù biến thành quỷ, cũng phải tìm ngươi báo thù cho phu quân, ta phải hút máu ngươi, mổ bụng ngươi!"
 
"Đại hoàng huynh không phải tam ca giết!" Trạm Liên nghe được lời nguyền rủa độc ác của Vi thị với Trạm Huyên, bật thốt lên.
 
Vi thị sững sờ, dữ tợn trừng mắt, "Con tiện nhân kia, ngươi chẳng lẽ thực xem mình là Vĩnh Lạc, ngươi chẳng qua là một kẻ quê mùa không có tên tuổi, còn dám gọi đại hoàng huynh, tam ca! NGươi cho rằng kẻ này sẽ bỏ qua cho ngươi sao!"
 
"Ngươi nói đúng," Trạm Liên đứng lên, nhìn thẳng nàng ta," Lư phù không dám gọi, bởi vậy, ta không phải Lư Phù. Lư Phù chết rồi."
 
"Không thể nào!" Vi thị kiên quyết phủ nhận. Nàng ta dẫn dắt Lư Phù nhiều năm, sao không nhận ra? nếu ai cũng học ra tư thái của Vĩnh Lạc, nàng ta đã không cần
lo lắng như vậy!
 
"Nói chuyện với ả ta làm gì?" Trạm Huyên liếc mắt ra hiệu, hai thị vệ cùng kéo Vi thị ra ngoài.
 

Ánh mắt khó tin của Vi thị đảo lại giữa họ, "Không thể nào, không thể....Ngươi là ai, ngươi là ai?"
 
Chỉ tiếc không ai trả lời nàng ta nữa. Vi thị sắp chết vẫn không biết, rốt cuộc ai phá hủy đại kế báo thù nàng ta dốc hết tâm huyết.
 
Trạm Huyên đặt tay lên ngực tự hỏi, nếu Liên Hoa nhi của hắn không sống lại, hắn liệu có rơi vào bẫy của Vi thị. Sau khi trầm tư, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
 
Hai ngày sau, Minh Đức đế triệu An Tấn vương Trạm Sí, che giấu việc liên quan Trạm Liên, nói việc Dự Bắc Vương phi mưu đồ làm phản.
 
An Tấn vương kinh hãi, "Đại hoàng tẩu lại đại nghịch bất đạo như vậy? Lư Phù này quả nhiên là gian tế! Hoàng huynh vì cớ gì còn giữ nàng ta ở trong cung?"
 
Hoàng huynh chẳng lẽ là không nỡ?
 
"Chuyện Lư Phù đệ chớ quản, trẫm tự có chủ trương, trẫm triệu đệ tới, là có chuyện gấp cần đệ làm."
 
"Xin hoàng huynh hạ chỉ."
 
"vi thị mặc dù khai rồi, cũng nói hết những kẻ đồng phạm, nhưng ả ta thề thốt phủ nhận hoàng chất Trạm Vũ Bác tham gia việc này, trẫm lại không tin."
 
"hoàng huynh, Vi thị cũng tự nói, Bác nhi này thân thể suy nhược, là một tay ả ta hại, Bác nhi bởi vậy triền miên bệnh tật, sao có thể hợp mưu với độc phụ này?"
 
Trạm Huyên vuốt ve bảo đao giành được từ Bình Nam vương, trầm mặc chốc lát, "Cát cỏ phải cắt tận gốc." Năm đó hắn thấy hoàng chất quá nhỏ, Vi thị lại chỉ là nữ lưu, liền động lòng trắc ẩn tha cho bọn họ, không ngờ hôm nay nguy đến mạng. Nếu Liên Hoa nhi chưa về...
 
"Hoàng huynh...Bác nhi dù sao cũng là cháu chúng ta, trên người chảy dòng máu họ Trạm, vạn nhất nó vô tội, chẳng phải quá tội nghiệp?"
 

Trạm Huyên thở dài một tiếng, "Chỉ trách nó sinh trong hoàng thất, vô tội hay không, đều là số của nó."
 
Trạm Sí vuốt mặt, gật đầu cho phải.
 
"Dự Bắc vương phủ ở Dự Bắc làm ăn nhiều năm, trẫm mặc dù áp chế, nhưng vẫn có thế lực, trẫm không muốn làm lớn chuyện, đệ mang theo thánh chỉ, đầu tiên chớ bứt dây động rừng, đi tìm La Tiến đóng binh ở đó, để hắn giúp đệ làm việc. Không chỉ có Trạm Vũ Bác, mọi phản tặc tham dự lần mưu nghịch này giết không luận tội."
 
Dăm ba câu đã nồng đậm máu tươi, Trạm Sí đan gối quỳ xuống, "Xin tuân thánh chỉ."
 
Tứ đệ, chuyện này là việc nhà cũng là việc nước, người khác làm trẫm không an, chỉ có đệ đi một chuyến. Nhớ kỹ, không được khinh suất."
 
An Tấn vương bí mật phụng chỉ rời đi, Trạm Huyên một mình lặng im chốc lát, lúc này mới dần tản sát ý toàn thân.
 
Trạm Liên chỉ biết tứ ca tới Dự Bắc tiêu diệt tàn đảng, nàng hỏi Trạm Huyên, "Tam ca, huynh không phải hoài nghi tứ ca sao?"
 
"....Hoài nghi," trong lòng hắn chỉ tín nhiệm nàng, "Nhưng trẫm đã thay đổi ý nghĩ rồi."
 
"Tại sao?"
 
Trạm Huyên ôm nàng nằm trên sập, "An Tấn vương dù bề ngoài thô lỗ, tâm tư lại rất yếu mềm, trong vương phủ hắn nhiều thiếp thất vậy, hắn đều rất yêu thích, có thể nói trời sinh đa tình, hắn như vậy, không dám làm việc phản nghịch trẫm."
 
Trạm Liên kề sát lồng ngực hắn, nghe tiếng tim đập trầm ổn,"Không phải tứ ca, vậy là cái may rồi." hắn và tam ca dù sao cũng là huynh đệ ruột.
 
Trạm Huyên không lên tiếng, tựa cằm vuốt qua đỉnh đầu nàng, thở trầm thấp, trong ánh sáng của sớm xuân chậm rãi nhắm mắt nghỉ ngơi.

Chapter
1 Chương 1
2 Chương 2
3 Chương 3
4 Chương 4
5 Chương 5
6 Chương 6
7 Chương 7
8 Chương 8
9 Chương 9
10 Chương 10
11 Chương 11
12 Chương 12
13 Chương 13
14 Chương 14
15 Chương 15
16 Chương 16
17 Chương 17
18 Chương 18
19 Chương 19
20 Chương 20
21 Chương 21
22 Chương 22
23 Chương 23
24 Chương 24
25 Chương 25
26 Chương 26
27 Chương 27
28 Chương 28
29 Chương 29
30 Chương 30
31 Chương 31
32 Chương 32
33 Chương 33
34 Chương 34
35 Chương 35
36 Chương 36
37 Chương 37
38 Chương 38
39 Chương 39
40 Chương 40
41 Chương 41
42 Chương 42
43 Chương 43
44 Chương 44
45 Chương 45
46 Chương 46
47 Chương 47
48 Chương 48
49 Chương 49
50 Chương 50
51 Chương 51
52 Chương 52
53 Chương 53
54 Chương 54
55 Chương 55
56 Chương 56
57 Chương 57
58 Chương 58
59 Chương 59
60 Chương 60
61 Chương 61
62 Chương 62
63 Chương 63
64 Chương 64
65 Chương 65
66 Chương 66
67 Chương 67
68 Chương 68
69 Chương 69
70 Chương 70
71 Chương 71
72 Chương 72
73 Chương 73
74 Chương 74
75 Chương 75
76 Chương 76
77 Chương 77
78 Chương 78
79 Chương 79
80 Chương 80
81 Chương 81
82 Chương 82
83 Chương 83
84 Chương 84
85 Chương 85
86 Chương 86
87 Chương 87
88 Chương 88
89 Chương 89
90 Chương 90
91 Chương 91
92 Chương 92
93 Chương 93
94 Chương 94
95 Chương 95
96 Chương 96
97 Chương 97
98 Chương 98
99 Chương 99
100 Chương 100
101 Chương 101
102 Chương 102
103 Chương 103
104 Chương 104
105 Chương 105
106 Chương 106
107 Chương 107
108 Chương 108
109 Chương 109
110 Chương 110
111 Chương 111
112 Chương 112
113 Chương 113
114 Chương 114
115 Chương 115
116 Chương 116
117 Chương 117
118 Chương 118
119 Chương 119
120 Chương 120
121 Chương 121
122 Chương 122
123 Chương 123
124 Chương 124
125 Chương 125
126 Chương 126
127 Chương 127
128 Chương 128
129 Chương 129
130 Chương 130
131 Chương 131
132 Chương 132
133 Chương 133
134 Chương 134
135 Chương 135
136 Chương 136
137 Chương 137
138 Chương 138
139 Chương 139
140 Chương 140
141 Chương 141
Chapter

Updated 141 Episodes

1
Chương 1
2
Chương 2
3
Chương 3
4
Chương 4
5
Chương 5
6
Chương 6
7
Chương 7
8
Chương 8
9
Chương 9
10
Chương 10
11
Chương 11
12
Chương 12
13
Chương 13
14
Chương 14
15
Chương 15
16
Chương 16
17
Chương 17
18
Chương 18
19
Chương 19
20
Chương 20
21
Chương 21
22
Chương 22
23
Chương 23
24
Chương 24
25
Chương 25
26
Chương 26
27
Chương 27
28
Chương 28
29
Chương 29
30
Chương 30
31
Chương 31
32
Chương 32
33
Chương 33
34
Chương 34
35
Chương 35
36
Chương 36
37
Chương 37
38
Chương 38
39
Chương 39
40
Chương 40
41
Chương 41
42
Chương 42
43
Chương 43
44
Chương 44
45
Chương 45
46
Chương 46
47
Chương 47
48
Chương 48
49
Chương 49
50
Chương 50
51
Chương 51
52
Chương 52
53
Chương 53
54
Chương 54
55
Chương 55
56
Chương 56
57
Chương 57
58
Chương 58
59
Chương 59
60
Chương 60
61
Chương 61
62
Chương 62
63
Chương 63
64
Chương 64
65
Chương 65
66
Chương 66
67
Chương 67
68
Chương 68
69
Chương 69
70
Chương 70
71
Chương 71
72
Chương 72
73
Chương 73
74
Chương 74
75
Chương 75
76
Chương 76
77
Chương 77
78
Chương 78
79
Chương 79
80
Chương 80
81
Chương 81
82
Chương 82
83
Chương 83
84
Chương 84
85
Chương 85
86
Chương 86
87
Chương 87
88
Chương 88
89
Chương 89
90
Chương 90
91
Chương 91
92
Chương 92
93
Chương 93
94
Chương 94
95
Chương 95
96
Chương 96
97
Chương 97
98
Chương 98
99
Chương 99
100
Chương 100
101
Chương 101
102
Chương 102
103
Chương 103
104
Chương 104
105
Chương 105
106
Chương 106
107
Chương 107
108
Chương 108
109
Chương 109
110
Chương 110
111
Chương 111
112
Chương 112
113
Chương 113
114
Chương 114
115
Chương 115
116
Chương 116
117
Chương 117
118
Chương 118
119
Chương 119
120
Chương 120
121
Chương 121
122
Chương 122
123
Chương 123
124
Chương 124
125
Chương 125
126
Chương 126
127
Chương 127
128
Chương 128
129
Chương 129
130
Chương 130
131
Chương 131
132
Chương 132
133
Chương 133
134
Chương 134
135
Chương 135
136
Chương 136
137
Chương 137
138
Chương 138
139
Chương 139
140
Chương 140
141
Chương 141