Chương 96

Trạm Huyên liếc về phía mấy cỗ kiệu dừng trước khách điếm, ung dung nói: "Ta là nô tịch, không cần đi lính."
 
"Bớt nói nhảm đi, bản quan muốn ngươi đi, ngươi nhất định phải đi, đứng lên, đứng lên!" Một sai dịch bước tới lôi Trạm Huyên đứng dậy,
 
"Ngươi đang làm cái gì!" Trạm Liên không nhịn được có người khinh thường Tam ca ca của nàng, chợt quát lên.

 
Trạm Huyên gửi cho Trạm Liên một ánh mắt trấn an, áp chế cơn tức trong lòng, đẩy lại nha dịch một cái, đứng lên.
 
"Triều đình làm việc, ai dám to tiếng, hỏi tội như nhau!" Thủ lĩnh sai dịch lấy bội đao ra đe dọa mọi người.
 
Trạm Liên nhận được ra hiệu của Tam ca ca, thấy hắn muốn giả vờ bị bắt, cũng không tán thành cách làm của hắn. Hắn đường đường là vua một nước, tội gì phải đích thân đi mạo hiểm? Ngộ nhỡ hắn bị những tên không có mắt này đánh thì biết làm thế nào?
 
"A..." Nàng lo lắng muốn gọi hắn, nhưng lại lý trí mà ngừng lại chữ "Huyên" tục danh của đế vương, trên dưới Đại Lương đều kỵ húy, nào có gia nô tên là A Huyên?
 
"Ta đi một lát sẽ về, tiểu thư, người chớ lo lắng." Trạm Huyên nói.
 
Trạm Liên giậm chân.
 
Trạm Huyên và Triệu Trụ Tử bị dẫn ra ngoài, Trạm Liên không nhịn được đuổi theo, đã thấy phu nhân mặt rắn đắc ý bước ra khỏi kiệu, giả vờ hô lên: "Ôi, đây không phải là nha đầu vừa mới cướp trâm của ta sao? Sao thế, nô tài của ngươi bị bắt đi à?"
 

Trạm Liên liền hiểu rõ là ai giở trò, ngược lại nàng tỉnh táo hơn, thản nhiên nhìn chiếc cằm hất lên của phu nhân mặt rắn, và phu nhân béo ngồi trong kiệu, cười nhạt: "Các ngươi thật to gan, dám tự ý sai khiến nha dịch quan phủ?"
 
"Ô hay, nha đầu kia thật không biết trời cao đất rộng, ngươi có biết ta là ai không, lại có biết vị Chu phu nhân này là ai không?"
 
"Ha, các ngươi là ai?"
 
Mặt Rắn cười hừ, không nói gì, nha hoàn của nàng ta nhanh nhảu nói tiếp: "Nói ra ngươi cũng chớ sợ, phu nhân chúng ta chính là ái thiếp của quan huyện quan lão gia của Huyền huyện! Mà vị Chu phu nhân này, càng ghê gớm hơn, nàng là đại phu nhân của quan giám sử tổng cục thủy lợi hiện nay do thánh thượng ngự phong!"
 
 
Cục thủy lợi, đồng dao, Huyền huyện, lao dịch, giọng Thường châu... Trạm Liên nhíu mày, chẳng lẽ Tam ca ca cảm thấy ở đây có điều gì kỳ quái chăng, nếu không cũng không khăng khăng đích thân đi!
 
Trạm Liên xoay người trở về.
 
"Khoan đã! Ngươi mặc kệ sống chết của gia nô kia?" Tiểu thiếp mặt rắn lập tức gọi nàng lại, nàng nhọc lòng tìm hiểu chuyện của một nô tài, chẳng lẽ thật sự là vì nô tài này? "Nếu như ngươi chịu cầu xin Chu phu nhân chúng ta, ngươi cầu xin được thì Chu phu nhân sẽ cố gắng ban ơn châm chước cho."
Trạm Liên nghe vậy dừng lại, quay đầu cười nhạt: "Chỉ là một gia nô, bắt đi thì bắt, ta còn quan tâm hắn sống hay chết làm gì?"
 
"Ngươi...!" Hóa ra xem bọn họ là người nhà quê, gia nô kia xác thực là một hạ nhân quản sự, nàng ta mới cho là nếu hắn bị bắt đi tiểu nha đầu này nhất định sẽ sốt ruột không yên, không ngờ nàng ta lại lạnh lùng như vậy, thật là một kẻ lòng dạ độc ác!
 
Tiểu thiếp mặt rắn thấy Trạm Liên dứt khoát bước đi, tức giận đến vò nát khăn lụa, rồi chạy đến trước mặt phu nhân béo sinh sự: "Chu phu nhân, người nhìn xem, tiểu tiện nhân kia không để người vào mắt chút nào, không bằng người cũng bắt nàng ta đi làm chuyện này đi."

 
Phu nhân béo trừng nàng ta: "Bắt nữ nhân đi sửa đường thủy ư? Ngươi thật ngu ngốc! Bắt một hai gia nô thì không sao, bắt một tiểu thư gia môn, đó là vô cớ xuất binh, ngộ nhỡ nhà nàng ta làm lớn chuyện này lên, chẳng phải là làm phiền lão gia nhà ta hay sao!"
 
 
Tiểu thiếp mặt rắn bị mắng rụt cổ lại, nàng ta vâng dạ một hồi nói: "Vậy chúng ta nên làm gì, nàng ta không mắc lừa..."
 
Phu nhân béo nói: "Vừa nhìn đã biết ngươi từng va chạm xã hội, chẳng trách ngươi cả đời chỉ có thể làm thiếp, nếu như làm đương gia phu nhân, việc thăng quan của lão gia nhà ngươi đều không trông cậy gì được."
 
"Lão gia thăng quan, đó là chuyện của đại lão gia bọn họ mà..." Tiểu thiếp mặt rắn có chút oan ức.
 
"Hừ, cưới vợ phải cưới vợ hiền, lời này quả thực không sai, ngươi chỉ nhìn lão gia nhà ta, sẽ biết nếu trong nhà có vợ hiền, thì sẽ lên như diều gặp gió!" Phu nhân béo không khỏi đắc ý,
 
Tiểu thiếp mặt rắn vội vàng nịnh nọt vài câu.
 
Phu nhân béo nói: "Ngươi chỉ cần nghe bổn phu nhân, nha đầu này bây giờ rất ngang ngạnh, đó là nàng ta chưa nhìn thấu xã hội, một tiểu thư xuất giá cùng hai nha hoàn còn có thế làm được gì? Đợi nàng ta hiểu rồi, không phải sẽ ngoan ngoãn hai tay dâng cây trâm đó cho chúng ta sao?"
 
Tiểu thiếp mặt rắn chỉ có thế nghe lệnh, thầm nghĩ, đợi đến ngày nha đầu kia đi cầu xin các nàng, nhất định phải khiến cho nàng ta bẽ mặt.
 
 

Trạm Liên được tiểu nhị dẫn vào phòng chữ Thiên số 2, Mậu Nhất theo sau đi vào.
 
"Ngươi còn ở đây làm gì, còn không mau đi bảo vệ thánh thượng!"
 
"Vừa rồi bệ hạ bảo thuộc hạ ở bên cạnh bảo vệ điện hạ."
 
"Ta ở khách điếm còn có thể xảy ra chuyện gì, ngươi đừng nghe huynh ấy!" Hắn còn không khiến nàng yên tâm, nàng sẽ không để hắn đi.
 
"Điện hạ yên tâm, mặc dù thuộc hạ ở bên cạnh điện hạ, nhưng đã có mười người của Long Giáp Vệ đi theo bệ hạ, huống hồ kẻ có mắt không tròng là người của quan phủ, bệ hạ chắc hẳn không có việc gì."
 
Trạm Liên tự thấy Mậu Nhất nói rất có lý, nhưng trong lòng cũng không yên ổn được: "Ngươi tỉnh táo chút, khi nào có thông tin của bọn họ... khoan đã, bọn chúng nói muốn bắt bệ hạ đi sửa đường thủy, sợ rằng phải tới Thường châu, không được, mau đi chuẩn bị ngựa, họ đi đâu, chúng ta liền đến đó, ngộ nhỡ xảy ra bất trắc, cũng kịp thời tới hỗ trợ."
 
Mặc dù Mậu Nhất tán thành chủ ý này, nhưng mà có chút do dự: "Áp giải lao dịch trước nay phải đi gấp ngày đêm, e rằng ban đêm phải ngủ ngoài trời, thuộc hạ sợ điện hạ kim chi ngọc diệp không chịu nổi."
 
 
Lúc này Trạm Liên đâu còn quan tâm được nhiều vậy: "Ta không sao, mau đi chuẩn bị."
 
Mậu Nhất vừa được cho phép, lập tức xoay người rời khỏi.
 
Chỉ là đêm nay Trạm Huyên vẫn chưa bị đày đi, mà là đang trong đại lao Hoa Châu một đêm, ngày thứ hai trời còn chưa sáng, hai tay đã bị khóa sắt còng lại, cùng một đám phạm nhân áp giải ra khỏi thành. Trạm Liên mặc nguyên y phục ngủ cả đêm, mặc dù nhận được mảnh giấy trấn an Trạm Huyên tự tay viết, nhưng không không thể yên tâm được, nghe ngóng được tin tức bọn họ ra khỏi thành, liền vội vàng lên xe ngựa đuổi theo.
 
Trạm Huyên sinh ra đã là hoàng tử, rồi sau đó đăng cơ thành cửa ngũ chí tôn, làm sao chịu được cảnh tù ngục? Nhưng hắn đều nhẫn nhịn, trực giác của hắn mách bảo sau chuyện này có điều cổ quái, hắn phải đi tìm hiểu đến cùng.
 

Đoàn người ra khỏi thành, đi thẳng tới Thường châu, chỉ là không phải đi đường lớn, mà là đi đường nhỏ. Dọc đường khúc khuỷu gian nan, đám phạm nhân đều đeo còng, hoạt động càng bất tiện, thỉnh thoảng có người ngã bị thương không nói, mà còn có một phạm nhân trượt chân rơi xuống vách núi mà chết. Bọn nha dịch cũng không để ý, không dừng lại, ra roi thúc giục phạm nhân phía trước.
 
Trạm Huyên nhíu mày. Những người này tuy là phạm nhân nhưng không phải là tử tù quá hung ác, quan phủ Hoa Châu sao có thể coi mạng người như cỏ rác như vây?
 
Ám vệ lo lắng trà trộn trong đó, chỉ sợ Thiên gia có gì bất trắc.
 
Đi trước Trạm Huyên là một thiếu niên mặt tròn, nhìn qua chưa tới hai mươi, từ lúc lên đường vẫn khóc liên tục, cả đường khóc, khóc tới ra khỏi núi Giản, cuối cùng khóc đến Trạm huyên cũng thấy phiền, hỏi hắn phạm phải tội gì, có phải phạm tội chết không.
 
"Ta đây không có phạm tội, ta là dân lành." Thiếu niên mặt tròn nhún vai, lau nước mắt, nói giọng địa phương: "Ta từ Phúc châu trốn ra được, tới Hoa Châu, bị quan gia thủ thành nghe thấy giọng địa phương, thì bị bắt lại."
 
Luật pháp Đại Lương quy định bách tính qua lại các châu huyện cần có công văn, nếu như không có việc chính đáng thì không thể tự đi ý đi lại, nhưng tìm đại một lý do chống chế thì cũng có thể, bởi vậy cũng không phải hà khắc.
 
"Tại sao ngươi không đợi ở Phúc Châu, vì sao bọn họ lại bắt ngươi?"
 
"Phụ mẫu ta không cho ta đi làm lao dịch, bảo ta trốn vào trong núi, nhưng quan nha môn vẫn lên núi tìm người, ta không có cách nào, đành trốn khỏi núi."
 
Bách tính Đại Lương quá hai mươi tuổi phải đi lính, huống hồ triều đình cũng không phải là bóc lột bách tính, bách tính đi lính nhưng có lương bổng, Trạm Huyên nghe vậy cảm thấy kỳ quặc, thi công đường thủy Thường châu, tự Thường châu tìm người đi lính là được, sao lại chạy đến Phúc Châu kiếm người , lại bắt tất cả phạm nhân Hoa Châu đi? Huống hồ thiếu niên này xem ra chưa tới hai mươi, vì sao cũng phải đi làm lao dịch?
 
"Phụ thân và đại ca ta đều bị bắt đi, bây giờ không biết sống hay chết, ta còn có thể nhặt xác bọn họ hay không?" Thiếu niên mặt tròn lại khóc, "Chỉ sợ rằng cả nhà bọn ta đều bị đè dưới cái đập nước chết tiệt rồi."
 
"Nói bậy, chỉ sửa một con đường thủy, sao lại chết?" Trạm Huyên không vui cau mày.
 
Thiếu niên mặt tròn cười khổ một tiếng, trong mắt lộ vẻ nhìn thấu bể khổ trần gian: "Ngươi đi rồi, thì sẽ hiểu lời ta nói."

Chapter
1 Chương 1
2 Chương 2
3 Chương 3
4 Chương 4
5 Chương 5
6 Chương 6
7 Chương 7
8 Chương 8
9 Chương 9
10 Chương 10
11 Chương 11
12 Chương 12
13 Chương 13
14 Chương 14
15 Chương 15
16 Chương 16
17 Chương 17
18 Chương 18
19 Chương 19
20 Chương 20
21 Chương 21
22 Chương 22
23 Chương 23
24 Chương 24
25 Chương 25
26 Chương 26
27 Chương 27
28 Chương 28
29 Chương 29
30 Chương 30
31 Chương 31
32 Chương 32
33 Chương 33
34 Chương 34
35 Chương 35
36 Chương 36
37 Chương 37
38 Chương 38
39 Chương 39
40 Chương 40
41 Chương 41
42 Chương 42
43 Chương 43
44 Chương 44
45 Chương 45
46 Chương 46
47 Chương 47
48 Chương 48
49 Chương 49
50 Chương 50
51 Chương 51
52 Chương 52
53 Chương 53
54 Chương 54
55 Chương 55
56 Chương 56
57 Chương 57
58 Chương 58
59 Chương 59
60 Chương 60
61 Chương 61
62 Chương 62
63 Chương 63
64 Chương 64
65 Chương 65
66 Chương 66
67 Chương 67
68 Chương 68
69 Chương 69
70 Chương 70
71 Chương 71
72 Chương 72
73 Chương 73
74 Chương 74
75 Chương 75
76 Chương 76
77 Chương 77
78 Chương 78
79 Chương 79
80 Chương 80
81 Chương 81
82 Chương 82
83 Chương 83
84 Chương 84
85 Chương 85
86 Chương 86
87 Chương 87
88 Chương 88
89 Chương 89
90 Chương 90
91 Chương 91
92 Chương 92
93 Chương 93
94 Chương 94
95 Chương 95
96 Chương 96
97 Chương 97
98 Chương 98
99 Chương 99
100 Chương 100
101 Chương 101
102 Chương 102
103 Chương 103
104 Chương 104
105 Chương 105
106 Chương 106
107 Chương 107
108 Chương 108
109 Chương 109
110 Chương 110
111 Chương 111
112 Chương 112
113 Chương 113
114 Chương 114
115 Chương 115
116 Chương 116
117 Chương 117
118 Chương 118
119 Chương 119
120 Chương 120
121 Chương 121
122 Chương 122
123 Chương 123
124 Chương 124
125 Chương 125
126 Chương 126
127 Chương 127
128 Chương 128
129 Chương 129
130 Chương 130
131 Chương 131
132 Chương 132
133 Chương 133
134 Chương 134
135 Chương 135
136 Chương 136
137 Chương 137
138 Chương 138
139 Chương 139
140 Chương 140
141 Chương 141
Chapter

Updated 141 Episodes

1
Chương 1
2
Chương 2
3
Chương 3
4
Chương 4
5
Chương 5
6
Chương 6
7
Chương 7
8
Chương 8
9
Chương 9
10
Chương 10
11
Chương 11
12
Chương 12
13
Chương 13
14
Chương 14
15
Chương 15
16
Chương 16
17
Chương 17
18
Chương 18
19
Chương 19
20
Chương 20
21
Chương 21
22
Chương 22
23
Chương 23
24
Chương 24
25
Chương 25
26
Chương 26
27
Chương 27
28
Chương 28
29
Chương 29
30
Chương 30
31
Chương 31
32
Chương 32
33
Chương 33
34
Chương 34
35
Chương 35
36
Chương 36
37
Chương 37
38
Chương 38
39
Chương 39
40
Chương 40
41
Chương 41
42
Chương 42
43
Chương 43
44
Chương 44
45
Chương 45
46
Chương 46
47
Chương 47
48
Chương 48
49
Chương 49
50
Chương 50
51
Chương 51
52
Chương 52
53
Chương 53
54
Chương 54
55
Chương 55
56
Chương 56
57
Chương 57
58
Chương 58
59
Chương 59
60
Chương 60
61
Chương 61
62
Chương 62
63
Chương 63
64
Chương 64
65
Chương 65
66
Chương 66
67
Chương 67
68
Chương 68
69
Chương 69
70
Chương 70
71
Chương 71
72
Chương 72
73
Chương 73
74
Chương 74
75
Chương 75
76
Chương 76
77
Chương 77
78
Chương 78
79
Chương 79
80
Chương 80
81
Chương 81
82
Chương 82
83
Chương 83
84
Chương 84
85
Chương 85
86
Chương 86
87
Chương 87
88
Chương 88
89
Chương 89
90
Chương 90
91
Chương 91
92
Chương 92
93
Chương 93
94
Chương 94
95
Chương 95
96
Chương 96
97
Chương 97
98
Chương 98
99
Chương 99
100
Chương 100
101
Chương 101
102
Chương 102
103
Chương 103
104
Chương 104
105
Chương 105
106
Chương 106
107
Chương 107
108
Chương 108
109
Chương 109
110
Chương 110
111
Chương 111
112
Chương 112
113
Chương 113
114
Chương 114
115
Chương 115
116
Chương 116
117
Chương 117
118
Chương 118
119
Chương 119
120
Chương 120
121
Chương 121
122
Chương 122
123
Chương 123
124
Chương 124
125
Chương 125
126
Chương 126
127
Chương 127
128
Chương 128
129
Chương 129
130
Chương 130
131
Chương 131
132
Chương 132
133
Chương 133
134
Chương 134
135
Chương 135
136
Chương 136
137
Chương 137
138
Chương 138
139
Chương 139
140
Chương 140
141
Chương 141