Chương 56

Minh Đức đế mỗi khi nghe thấy những việc như vậy đều vô cùng không vui.
“Trẫm lúc trước chưa giao phó hay sao?”
 
Nghe ra vẻ nguy hiểm trong giọng điệu, đại thái giám bẩm báo thấp thỏm nói :
“Là chúng nô tài thất trách, chúng nô tài tội đáng muôn chết.”
 
Lúc hoàng đế xuất hành, hoàng hậu sắp lâm bồn, nhưng tới hành cung nhiều ngày, vẫn không nghe nói có động tĩnh. Đủ tháng mà vẫn chưa có dấu hiệu chuyển dạ, phần nhiều những trường hợp như thế đều là sinh ra là một tử thai. Minh Đức đế trước lúc đi đã dặn dò, nếu hoàng hậu mãi chưa sinh, thì phải để bà đỡ thúc sản, nếu như ngoài ý muốn, bỏ mẹ giữ con.
 
“Nô tài vốn đã bàn với hoàng hậu nương nương chờ ngày mùng tám đại cát thúc sinh, vốn đã chuẩn bị ổn thỏa, không ngờ nương nương rạng sáng mùng tám đau bụng khó sinh, lúc nô tài chạy tới, hoàng hậu nương nương không ngờ đã sinh ở Chiêu Hoa cung, có điều tiểu hoàng tử đáng thương, mới sinh ra đã chết trẻ, nô tài chỉ hận không thể chết thay tiểu hoàng tử...Bệ hạ, nô tài đáng chết, xin bệ hạ ngàn
vạn bảo trọng long thể, bệ hạ.”
 
Hành An liên tục dập đầu.
Minh Đức đế chắp tay, đứng bên cửa sổ trầm mặc chốt lát :
 
“Hoàng hậu sao rồi?”
 
Hành An nói : “hậu nương nương lúc đó cũng thoi thóp, nô tài thấy nô tỳ kéo đệm ra toàn là máu, có điều được thiên ân của thánh thượng bảo vệ, Phật tổ phù hộ, nương nương phúc lớn mạng lớn, nhờ vào nhánh sâm ngàn năm mà bảo vệ được tính mạng.”
Hành An dừng một lát, đưa mắt liếc trộm sắc mặt hoàng đế, cẩn thận nói: “Nô tài lúc đó hỏi bà đỡ và nô tỳ, bọn họ đều nói nương nương một lòng muốn giữ con,nhưng ông trời không chiều lòng người…”
 
Minh Đức đế giơ tay vẫy nhẹ hai lần, Hành An lập tức ngậm miệng, sau khi dập đầu khom người cáo lui.
 
Hành An thấy hoàng đế sắc mặt âm u, suy nghĩ một lát thì lặng lẽ lui ra, ra tới đại điện bảo tiểu thái giám mau đi nhanh, sai kẻ đi mời Khang Lạc công chúa tới.
 

Không lâu sau, Trạm Liên tới ngay, nàng biết được tin dữ từ miệng của Thuận An, vội vàng vào nội điện tìm ca ca. Nào có gia đình nào không hi vọng nhiều con nhiều phúc, phúc phận lâu dài, hoàng gia dòng dõi thành đàn, càng là phúc của giang sơn xã tắc, tam ca ca mới trong thời gian một năm ngắn ngủi, liên tiếp mất đi ba đứa con, sao hắn có thể
không đau lòng?
 
Trạm Liên đi qua bậc cửa, nhìn xuyên qua bình phong tử đàn điêu khắc bát tiên vượt biển, thấy Trạm Huyên không cởi cả giày nằm trên sạp, một tay che ngang mắt, một tay đặt trước ngực, nhắm mắt như đang ngủ.
 
Nàng nhẹ nhàng tới gần, từ góc độ này thấy đôi môi lạnh bạc khép chặt, mặc dù đang nằm cũng tỏa ra khí tức kẻ sống chớ lại gần, Trạm Liên không khỏi đau lòng, do dự có nên gọi hắn hay không.
 
Ai ngờ gương mặt tuấn tú vốn đang căng thẳng kia bỗng trở nên hiền hòa, khóe môi cũng cong lên một vòng cung, Trạm Huyên cũng không mở mắt, chỉ lười nhác nói: “Đến rồi sao lại không lên tiếng, muốn dọa ca ca sao?”
 
Trạm Liên ngược lại khôn khỏi giật mình: “Ca ca sao biết là muội?”
 
Trạm Huyên bỏ bàn tay đang che mắt, con ngươi đen thâm thúy mang ý cười: “Mùi hương của Liên Hoa nhi, trẫm có cách xa cũng ngửi thấy.”
 
Trạm Liên buồn cười: “Tam ca càng ngày càng giống cún con.”
 
Dứt lời nàng nhấc váy ngồi xuống trên sạp, Trạm Huyên cũng không đứng dậy, chỉ hơi dịch đầu, để nàng ngồi thoải mái hơn.
 
“Ca ca, muội nghe Thuận An công công nói rồi, có trách thì trách tiểu hoàng tử phúc mỏng, huynh chớ thương tâm quá.”Trạm Liên đặt tay lên bàn tay lớn trước ngực Trạm Huyên, nhẹ giọng an ủi.
 
Trạm Huyên khẽ than một tiếng, trở tay nắm lấy bàn tay nhỏ của nàng trong lòng tay mình: “Trẫm đã từng trải qua việc muội rời thế, còn có gì không thể chịu đựng được.”
 
Lời nói này khiến mũi Trạm Liên thoáng xót xa.
 

“Đừng lo lắng, trẫm vừa nãy đang nghĩ những việc khác.”
 
Trạm Liên gật gù, ngừng một lát rồi nói:
 
“Chúng ta về thôi.”
“Ừ! Tiết Trung thu sắp đến rồi, hắn cũng nên về thôi.”
 
Hôm sau, thánh giá cuồn cuộn rời khỏi hành cung Tuyên Thịnh. Đường về thông thuận hơn khi tới, cả đường không gặp gió mưa, các đại thần vẫn đang chờ đợi, hoàng hôn ngày thứ hai đón ngự giá.
 
Hoàng đế để chúng thần tản đi, lại gọi Trạm Liên bị đường xá xóc nẩy làm mỏi mệt về điện nghỉ ngơi, còn mình về Càn Khôn cung thay thường phục, ra ngoài điện nhận thỉnh an quỳ lạy của hậu cung, nghỉ ngơi một lát rồi tới Chiêu Hoa cung.
 
Lúc hoàng đế tới Chiêu Hoa cung, đông đảo tần phi đều ở Chiêu Hoa cung, nói là thăm nom hoàng hậu nương nương, nhưng chủ yếu là để hoàng đế thấy các nàng tới thăm hoàng hậu nương nương.
 
Minh Đức đế hơi không vui bảo các nàng đi hết, Lương Quý Phi gạt lệ, nói với hoàng đế rằng Toàn hoàng hậu đau buồn vì mất con, bây giờ vẫn trên giường không thể xuống, xin hắn khuyên nhủ hoàng hậu vài lời.
 
Minh Đức đế bước vào nội điện, một luồng thuốc đông y nồng nặc làm người khác ngạt thở xông vào mũi, bên trong nội điện, các cửa sổ đều đóng chặt, treo bên cửa hai ba tầng mành thật dày, chỉ sợ một luồng gió lọt vào.
 
Toàn hoàng hậu đầu đội khăn chắn gió, mặc áo lót màu vàng, mặt không chút máu nằm trên phượng sàng, thấy hoàng đế thì vành mắt liền đỏ, ngọ ngoạy muốn đứng dậy, hoàng đế nhanh chân tiến lên, đặt nàng ta lên giường: “Hoàng hậu, thân thể nàng suy nhược, không cần đa lễ.”
 
Toàn hoàng hậu nhìn phu quân hoàng đế anh tuấn, nước mắt lã chã đổ xuống: “Bệ hạ...thần thiếp, thần thiếp có lỗi với người, hoàng nhi của chúng ta, hoàng nhi của chúng ta…” Nàng nghẹn ngào không thể nói tiếp.
 
Minh Đức đế thở dài một tiếng: “Đành vậy, là hoàng nhi không có phúc khí.”

 
“Bệ hạ…” Toàn hoàng hậu khóc, kéo tay hắn đặt lên gương mặt nàng, yếu đuối cảm nhận ấm áp của hắn.
 
Hoàng đế im lặng nhìn thê tử kết tóc của mình.
 
Hắn từng nỗ lực mở lòng với Toàn hoàng hậu. Hai lần.
Ban đầu sau đại hôn của hắn không lâu, Liên Hoa nhi bảo hắn đối với tẩu tử thật tốt, hắn cười đồng ý. Khi đó vẫn chưa ôm ấp ảo mộng với Liên Hoa nhi, hắn từng định sẽ cầm sắt hài hòa với hoàng hậu của mình, cảm nhận ái tình nam nữ, đáng tiếc hoàng hậu mới tới nơm nớp lo lắng, một lòng muốn làm hoàng hậu hiền thục, với sự lấy lòng của hắn cứ vờ như không thấy, không ngừng trao hắn vào tay người
khác. Hắn mất hứng, lắc đầu cho qua.
 
Sau đó hắn phát hiện tình cảm không được phép tồn tại trên đời đối với Liên Hoa nhi, hắn muốn chặt đứt tơ tình này, nỗ lực mang tình cảm đó gửi gắm sang người khác, sau khi hắn cho phép mọi cung phi thổ lộ tấm lòng với mình, tiếc rằng Toàn hoàng hậu và những phi tử khác làm sao có thể ôn nhu mị người được, hắn chẳng thể nào có được tình cảm trìu mến phát sinh như đối với Liên Hoa nhi.
 
Bây giờ Toàn hoàng hậu với hắn, chỉ là thần tử hậu cung, nàng ta làm tốt, thì đối xử tử tế, nàng ta làm không tốt, sẽ phế bỏ nàng ta.
 
Có điều nàng ta đột nhiên chuyển dạ nửa đêm, hoàng tử chết yểu, rốt cuộc là ngoài ý muốn, hoặc giả...là người động tay?
 
Toàn hoàng hậu dịu dàng vuốt ve lòng bàn tay hắn một hồi, vừa thương xót lại nghẹn ngào nói rằng: “Bệ hạ, nếu những điều này là thiên ý, thần thiếp cam nguyện chịu đựng nỗi đau này, nhưng mà…”
 
“Hoàng hậu cớ sao nói vậy?” Thanh âm của Minh Đức đế trầm xuống.
 
Toàn hoàng hậu nắm chặt hai bàn tay lớn: “Bệ hạ, thần thiếp khó sinh, lại sinh ra tử thai, đều là Hiền Phi ám hại thần thiếp, thần thiếp oán hận vô cùng!”
 
“Sao lại là hiền phi, hoàng hậu có chứng cứ gì?”
 
Thần thiếp...ngày mùng bảy, chỉ uống một bát canh gà hầm sâm, còn lại thì chưa động một miếng vì khẩu vị không tốt, có thể khẳng định chính là thứ chết người trong bát canh gà đó, có loại thuốc kích sản như hổ lang ban, đến nỗi thần thiếp mất máu khó sinh, liên lụy đến hoàng nhi!” Toàn hoàng hậu kích động, đôi môi run lên: “Bệ hạ chưa thấy hoàng nhi mệnh khổ của chúng ta, nó bé xíu mà tóc đã đen
bóng dày rậm, khuôn mặt tròn nhỏ vô cùng, muốn bao xinh xắn thì bấy nhiêu xinh xắn, đáng tiếc nó chưa từng mở mắt ra, sinh ra đã không thể thấy mẫu thân là thần thiếp đây, càng không có phúc thấy được phụ hoàng là người!”
 

Toàn hoàng hậu nói đến cuối, tơ máu cuốn quanh mắt, gần như phát điên vì bi thương.
 
Dù sao người chết cũng là cốt nhục của mình, Minh Đức đế vì Toàn hoàng hậu mà khuyên giải đau thương, nét giận của hắn hằn trong mắt : “Là kẻ nào cả gan dám hạ thuốc vào đồ ăn của hoàng hậu!”
 
Toàn hoàng hậu hít sâu hai cái, mỡi khó khăn bình ổn lại tâm tình của mình: “Thần thiếp cũng không biết, ngày nào cũng chỉ nằm trên giường nhớ nhung đứa con đã mất mà đau lòng vạn phần, đột nhiên có một cung tỳ gác bếp của Ngự Thiện phòng tới tìm cung nữ Nhạn Nhi của thần thiếp, lén lút hỏi thăm xem thần thiếp ngày mùng bảy có uống canh gà hay không, Nhạn Nhi vừa nghe là biết trong đó có điểm kỳ quái, bắt cô ta tới Chiêu Hoa cung chất vấn, nô tỳ gác bếp này lúc
đó mới nói rằng cô ta thấy có một nữ quan lén lút thả thứ gì đó vào trong canh gà, cũng không biết là đưa đến cho ai, hôm sau mới nghe thần thiếp khó sinh, hoàng tử chết yểu!”
 
“Nữ quan kia là kẻ nào?”
 
“Chính là Lâm nữ quan trong Ngự Thư các.”
 
Ngự Thư các là nơi giữ các loại sách trong cung, theo lý mà nói nữ quan ở đó chẳng có liên can gì tới hậu phi, nhưng Hiền phi yêu thích đọc sách, thường tự mình tới Ngự Thư các đọc sách, cũng vì vậy mà vô tình quen biết Lâm nữ quan, chẳng qua chút liên quan ấy chưa đủ chứng minh hai người cấu kết.
 
“Lâm nữ quan đã nhận tội rồi?”
 
“Bệ hạ, chính là vì Lâm nữ quan nhận tôi, thần thiếp mới cả gan bẩm báo với người.” Toàn hoàng hậu cả người run lên: “Bệ hạ, Hiền Phi này hết lòng vu hại tứ muội của thiếp không thành, không ngờ lại sử dụng độc kế này, là muốn hại thiếp một xác hai mạng, may mà thần thiếp có được hồng phúc của người giữ được một mạng, nhưng thật đáng thương cho hài nhi của chúng ta…”
 
“Dẫn Lâm nữ quan tới, trẫm muốn đích thân thẩm vấn!” Minh Đức đế giận tím mặt, đứng dậy.
 
Thái giám vội vã nhận lệnh mà đi.
 
Hoàng đế đứng bên giường, lồng ngực phập phồng liên tiếp, lại cúi đầu nhìn về phía Toàn hoàng hậu đang yếu đuối vô cùng, lát sau nặng nề nói: “Hoàng hậu, nếu việc này là thực, trẫm tuyệt đối không tha cho kẻ nào tham gia vào chuyện này.”
 
Nếu việc này là giả, nữ nhân đang vô cùng suy yếu này liệu có vì hãm hại Hiền Phi để bảo đảm cho hậu vị của mình hay không thì chưa biết được...
 
Ánh mắt hoàng đế lướt qua tia tàn độc quyết tuyệt.

Chapter
1 Chương 1
2 Chương 2
3 Chương 3
4 Chương 4
5 Chương 5
6 Chương 6
7 Chương 7
8 Chương 8
9 Chương 9
10 Chương 10
11 Chương 11
12 Chương 12
13 Chương 13
14 Chương 14
15 Chương 15
16 Chương 16
17 Chương 17
18 Chương 18
19 Chương 19
20 Chương 20
21 Chương 21
22 Chương 22
23 Chương 23
24 Chương 24
25 Chương 25
26 Chương 26
27 Chương 27
28 Chương 28
29 Chương 29
30 Chương 30
31 Chương 31
32 Chương 32
33 Chương 33
34 Chương 34
35 Chương 35
36 Chương 36
37 Chương 37
38 Chương 38
39 Chương 39
40 Chương 40
41 Chương 41
42 Chương 42
43 Chương 43
44 Chương 44
45 Chương 45
46 Chương 46
47 Chương 47
48 Chương 48
49 Chương 49
50 Chương 50
51 Chương 51
52 Chương 52
53 Chương 53
54 Chương 54
55 Chương 55
56 Chương 56
57 Chương 57
58 Chương 58
59 Chương 59
60 Chương 60
61 Chương 61
62 Chương 62
63 Chương 63
64 Chương 64
65 Chương 65
66 Chương 66
67 Chương 67
68 Chương 68
69 Chương 69
70 Chương 70
71 Chương 71
72 Chương 72
73 Chương 73
74 Chương 74
75 Chương 75
76 Chương 76
77 Chương 77
78 Chương 78
79 Chương 79
80 Chương 80
81 Chương 81
82 Chương 82
83 Chương 83
84 Chương 84
85 Chương 85
86 Chương 86
87 Chương 87
88 Chương 88
89 Chương 89
90 Chương 90
91 Chương 91
92 Chương 92
93 Chương 93
94 Chương 94
95 Chương 95
96 Chương 96
97 Chương 97
98 Chương 98
99 Chương 99
100 Chương 100
101 Chương 101
102 Chương 102
103 Chương 103
104 Chương 104
105 Chương 105
106 Chương 106
107 Chương 107
108 Chương 108
109 Chương 109
110 Chương 110
111 Chương 111
112 Chương 112
113 Chương 113
114 Chương 114
115 Chương 115
116 Chương 116
117 Chương 117
118 Chương 118
119 Chương 119
120 Chương 120
121 Chương 121
122 Chương 122
123 Chương 123
124 Chương 124
125 Chương 125
126 Chương 126
127 Chương 127
128 Chương 128
129 Chương 129
130 Chương 130
131 Chương 131
132 Chương 132
133 Chương 133
134 Chương 134
135 Chương 135
136 Chương 136
137 Chương 137
138 Chương 138
139 Chương 139
140 Chương 140
141 Chương 141
Chapter

Updated 141 Episodes

1
Chương 1
2
Chương 2
3
Chương 3
4
Chương 4
5
Chương 5
6
Chương 6
7
Chương 7
8
Chương 8
9
Chương 9
10
Chương 10
11
Chương 11
12
Chương 12
13
Chương 13
14
Chương 14
15
Chương 15
16
Chương 16
17
Chương 17
18
Chương 18
19
Chương 19
20
Chương 20
21
Chương 21
22
Chương 22
23
Chương 23
24
Chương 24
25
Chương 25
26
Chương 26
27
Chương 27
28
Chương 28
29
Chương 29
30
Chương 30
31
Chương 31
32
Chương 32
33
Chương 33
34
Chương 34
35
Chương 35
36
Chương 36
37
Chương 37
38
Chương 38
39
Chương 39
40
Chương 40
41
Chương 41
42
Chương 42
43
Chương 43
44
Chương 44
45
Chương 45
46
Chương 46
47
Chương 47
48
Chương 48
49
Chương 49
50
Chương 50
51
Chương 51
52
Chương 52
53
Chương 53
54
Chương 54
55
Chương 55
56
Chương 56
57
Chương 57
58
Chương 58
59
Chương 59
60
Chương 60
61
Chương 61
62
Chương 62
63
Chương 63
64
Chương 64
65
Chương 65
66
Chương 66
67
Chương 67
68
Chương 68
69
Chương 69
70
Chương 70
71
Chương 71
72
Chương 72
73
Chương 73
74
Chương 74
75
Chương 75
76
Chương 76
77
Chương 77
78
Chương 78
79
Chương 79
80
Chương 80
81
Chương 81
82
Chương 82
83
Chương 83
84
Chương 84
85
Chương 85
86
Chương 86
87
Chương 87
88
Chương 88
89
Chương 89
90
Chương 90
91
Chương 91
92
Chương 92
93
Chương 93
94
Chương 94
95
Chương 95
96
Chương 96
97
Chương 97
98
Chương 98
99
Chương 99
100
Chương 100
101
Chương 101
102
Chương 102
103
Chương 103
104
Chương 104
105
Chương 105
106
Chương 106
107
Chương 107
108
Chương 108
109
Chương 109
110
Chương 110
111
Chương 111
112
Chương 112
113
Chương 113
114
Chương 114
115
Chương 115
116
Chương 116
117
Chương 117
118
Chương 118
119
Chương 119
120
Chương 120
121
Chương 121
122
Chương 122
123
Chương 123
124
Chương 124
125
Chương 125
126
Chương 126
127
Chương 127
128
Chương 128
129
Chương 129
130
Chương 130
131
Chương 131
132
Chương 132
133
Chương 133
134
Chương 134
135
Chương 135
136
Chương 136
137
Chương 137
138
Chương 138
139
Chương 139
140
Chương 140
141
Chương 141