Chương 15: Không Có Kinh Nghiệm

Không khí im lặng như tờ.

Có hơi ngượng nghịu không thể nói thành lời.

Hình Ngộ Vân ngàn lần cũng không thể ngờ tới Hoắc Cạnh Thâm bỗng nhiên xuất hiện ở nơi này, còn vừa khéo nghe được hết những lời mà lúc nãy anh ta mới nói.

Nói xấu sau lưng người khác…Cho dù những lời anh ta nói ra đều là sự thật nhưng cũng đã cho thấy nhân cách của anh ta chẳng tốt đẹp gì cả.

Hoắc Cạnh Thâm nheo mắt quan sát, sau đó đem điếu thuốc còn đang tỏa khói vứt vào trong gạt tàn.

Trong làn khói xanh ấm mỏng mờ nhạt, giọng nói trầm thấp của anh lại không hề có mảy may một chút ấm áp nào: "Xem ra, người nhà họ Hình đã nghĩ sai về tôi rồi.

"Khuôn mặt thanh tú của Hình Ngộ Vân trong nháy mắt liền trở nên đỏ phừng, trắng bệch, đan xen nhau.

Có một tích tắc anh ta muốn giải thích nhưng lại không thể mở miệng, dưới khí thế của người đàn ông nhìn thì có vẻ thờ ơ nhưng lại đang rất mạnh mẽ này, đến cả một câu giải thích anh ta cũng không thể nói ra thành lời.

Chính vào trong khung cảnh ngượng nghịu này…"Cạnh Thâm.

"Một giọng nói mềm mại chỉ thuộc về riêng phái nữ bỗng vang lên.

Trên gương mặt của Hình Ngộ Vân liền lập tức có sự thay đổi.

Anh ta đưa mắt nhìn theo Tô Loan Loan đang đi đến đứng bên cạnh của Hoắc Cạnh Thâm.

Bởi vì sự khác biệt về chiều cao, cô thấp hơn người đàn ông này vừa vặn một cái đầu, thế nhưng khi hai người đứng cùng nhau, người nam thì cao lớn rắn rỏi, người nữ thì xinh đẹp diễm lệ, bốn mắt nhìn nhau, gợi tình nồng nàn.

Khung cảnh như này, bỗng có một cảm giác hài hòa không thể nói ra được, dường như họ sớm đã là một đôi tình nhân thắm thiết.

"Anh thật đáng ghét mà, không phải là bảo anh trốn đi, không được ra đây rồi sao?" Tô Loan Loan tiếp tục cất lời, sau khi nói xong, còn chu môi.

Thấy anh không nói, cô liền dứt khoát đưa hai tay ra ôm lấy cánh tay rắn chắc của anh: "Đáng chết, nói, có phải là anh lại lén lút hút thuốc sau lưng em rồi đúng không?"Hoắc Cạnh Thâm nhìn cô, đôi mắt đen sâu thăm thẳm, vẫn không hề có phản ứng lại.

Tô Loan Loan nghiến răng, dứt khoát buông tay ra.

Cẩn thận vuốt ve, mở năm ngón tay của anh ra, sau đó đan ngón tay của mình vào.

Ồ, tay của anh thật to, dường như có thể ôm trọn lấy cả bàn tay của cô.

Sau cùng, mười ngón tay đan chặt vào nhau.

Nhịp tim của Tô Loan Loan có hơi đập nhanh, tiếp xúc với lòng bàn tay xa lạ nhưng lại có thể khiến cô vô cùng căng thẳng.

Bởi vì trong bối cảnh ngược sáng này, từ góc độ của cô, trên gương mặt của người đàn ông có những biểu hiện cụ thể như nào cô đều không nhìn ra được, nhưng có một điều có thể chắc chắn đó là anh không đẩy cô ra.

Điều này càng khiến Tô Loan Loan có thêm dũng khí.

Thật ra ban đầu cô chỉ muốn lợi dụng anh, làm ra vẻ, để châm chọc Hình Ngộ Vân một xíu, khiến anh ta biết rằng bản thân cô không phải là không có đàn ông để mắt đến, cũng để cho anh ta tự mình nhìn thấy mà dập tắt hết hy vọng.

Hai bên đều có bạn trai bạn gái cả rồi, sau này sẽ không làm phiền đến nhau, mọi người đều vui vẻ.

Ai ngờ rằng đột nhiên có một lực giữ cô lại.

Khi Tô Loan Loan còn chưa kịp phản ứng lại thì mặt của người đàn ông đã áp sát xuống.

Đệt mợ!Tô Loan Loan bỗng nhiên mở to hai mắt.

Một cơn gió hạ oi bức từ bên ngoài ban công thổi vào, bầu không khí bên trong lại dường nhưng phảng phất mùi vị của ghen tuông trong tình yêu.

***Không biết đã trôi qua bao lâu.

"Nhìn đã đủ hay chưa?"Hoắc Cạnh Thâm vừa nói ra câu này, hai đồng tử của Hình Ngộ Vân bỗng nheo lại, anh ta nắm chặt tay thành nắm đấm, trong đáy mắt ẩn chứa sự nham hiểm.

Cuối cùng, anh ta quay người, đóng cửa một cách kiên quyết.

"Rầm!"Âm thanh cực lớn cũng khiến cho Tô Loan Loan định thần lại.

Cô gắng sức đẩy người đàn ông ra, oẹ oẹ oẹ… sau đó nhìn vào không khí và liên tiếp nôn mấy lần.

Hôi chết đi được!Là mùi hôi thuốc lá của đàn ông!Tô Loan Loan vừa tức vừa ngượng, thế là xả giận lên người đàn ông: "Lưu manh thối tha, ai cho anh…""Trước đây không có kinh nghiệm?" Hoắc Cạnh Thâm nhíu mày, dáng vẻ ung dung, giọng nói chắc nịch.

Hai lần trước, còn tưởng rằng cô là người đã sành sỏi, thật không ngờ… cô nhóc này thế mà lại non trẻ đến như vậy.

"Anh quan tâm việc tôi có hay không có kinh nghiệm làm gì!" Tô Loan Loan cũng không phủ nhận, tức đùng đùng, nói: "Anh đền cho tôi!"Cô nói đại như thế, ai ngờ Hoắc Cạnh Thâm lại…"Được.

" Anh ra vẻ đi đến: "Bây giờ tôi đền cho cô.

""Aaaaa!" Tô Loan Loan bị dọa đến mức kêu la thất thanh.

Tên khốn nạn này, hôm đó ở trên xe tại sân bay còn tưởng rằng anh ta rất đứng đắn, thật không ngờ…Cửa phòng bỗng nhiên lại bị đẩy ra.

"Đại ca!".

Chapter
1 Chương 1: Lên Nhầm Xe
2 Chương 2: Con Gái Riêng
3 Chương 3: Tát Em Gái Trà Xanh Một Cái
4 Chương 4: Bà Mẹ Kế Giả Tạo
5 Chương 5: Tôi Là Hoắc Cạnh Thâm
6 Chương 6: Quán Bar Hỗn Loạn
7 Chương 7: Trông Hơi Quen
8 Chương 8: Con Sâu Rượu
9 Chương 9: Giở Lại Trò Cũ
10 Chương 10: Uống Say Đến Mức Mất Trí Nhớ
11 Chương 11: “đôi Giày Rách” Mà Thôi
12 Chương 12: Đồ Khốn Nạn
13 Chương 13: Đại Học Nam Thành
14 Chương 14: Tổng Giám Đốc Hoắc Xuất Hiện
15 Chương 15: Không Có Kinh Nghiệm
16 Chương 16: Đừng Có Nói Linh Tinh
17 Chương 17: Lập Tức Hủy Hôn
18 Chương 18: Quà Sinh Nhật
19 Chương 19: Con Nhóc Chết Tiệt
20 Chương 20: Có Muốn Uống Rượu Không
21 Chương 21: Hỏng Thì Tôi Bồi Thường
22 Chương 22: Vợ Sắp Cưới
23 Chương 23: Lại Uống Say Đến Mức Không Nhớ Gì
24 Chương 24: Nam Thần Cực Phẩm
25 Chương 25: Tác Thành Cho Bọn Họ
26 Chương 26: Thứ Khốn Nạn Thì Luôn Già Mồm
27 Chương 27: Tổng Giám Đốc Hoắc Lên Sàn
28 Chương 28: Cái Tên Thẳng Như Ruột Ngựa
29 Chương 29: Chúng Ta Kết Hôn
30 Chương 30: Ông Già!
31 Chương 31: Gặp Người Lớn
32 Chương 32: Bà Nội Rất Thích Cháu
33 Chương 33: Đưa Vợ Đi Lấy Giấy Chứng Nhận
34 Chương 34: Trợ Lý Nịnh Hót
35 Chương 35: Con Nhóc
36 Chương 36: Thẩm Mỹ Của Một Lão Đàn Ông Già
37 Chương 37: Quà Tân Hôn
38 Chương 38: Oan Gia Ngõ Hẹp
39 Chương 39: Tra Nam Bị Đánh
40 Chương 40: Đối Đầu Gay Gắt
41 Chương 41: Một Nhà Ba Người
42 Chương 42: Phó Tử Dương
43 Chương 43: Đạo Đức Giả
44 Chương 44: Món Quà Thần Bí
45 Chương 45: Bà Hoắc Muốn Ly Hôn
46 Chương 46: Vô Tình Gặp Phải Cặn Bã
47 Chương 47: Ngu Như Heo
48 Chương 48: Tìm Luật Sư Đi
49 Chương 49: Hoãn Đám Cưới
50 Chương 50: Dạy Dỗ Con Quỷ Cái
Chapter

Updated 50 Episodes

1
Chương 1: Lên Nhầm Xe
2
Chương 2: Con Gái Riêng
3
Chương 3: Tát Em Gái Trà Xanh Một Cái
4
Chương 4: Bà Mẹ Kế Giả Tạo
5
Chương 5: Tôi Là Hoắc Cạnh Thâm
6
Chương 6: Quán Bar Hỗn Loạn
7
Chương 7: Trông Hơi Quen
8
Chương 8: Con Sâu Rượu
9
Chương 9: Giở Lại Trò Cũ
10
Chương 10: Uống Say Đến Mức Mất Trí Nhớ
11
Chương 11: “đôi Giày Rách” Mà Thôi
12
Chương 12: Đồ Khốn Nạn
13
Chương 13: Đại Học Nam Thành
14
Chương 14: Tổng Giám Đốc Hoắc Xuất Hiện
15
Chương 15: Không Có Kinh Nghiệm
16
Chương 16: Đừng Có Nói Linh Tinh
17
Chương 17: Lập Tức Hủy Hôn
18
Chương 18: Quà Sinh Nhật
19
Chương 19: Con Nhóc Chết Tiệt
20
Chương 20: Có Muốn Uống Rượu Không
21
Chương 21: Hỏng Thì Tôi Bồi Thường
22
Chương 22: Vợ Sắp Cưới
23
Chương 23: Lại Uống Say Đến Mức Không Nhớ Gì
24
Chương 24: Nam Thần Cực Phẩm
25
Chương 25: Tác Thành Cho Bọn Họ
26
Chương 26: Thứ Khốn Nạn Thì Luôn Già Mồm
27
Chương 27: Tổng Giám Đốc Hoắc Lên Sàn
28
Chương 28: Cái Tên Thẳng Như Ruột Ngựa
29
Chương 29: Chúng Ta Kết Hôn
30
Chương 30: Ông Già!
31
Chương 31: Gặp Người Lớn
32
Chương 32: Bà Nội Rất Thích Cháu
33
Chương 33: Đưa Vợ Đi Lấy Giấy Chứng Nhận
34
Chương 34: Trợ Lý Nịnh Hót
35
Chương 35: Con Nhóc
36
Chương 36: Thẩm Mỹ Của Một Lão Đàn Ông Già
37
Chương 37: Quà Tân Hôn
38
Chương 38: Oan Gia Ngõ Hẹp
39
Chương 39: Tra Nam Bị Đánh
40
Chương 40: Đối Đầu Gay Gắt
41
Chương 41: Một Nhà Ba Người
42
Chương 42: Phó Tử Dương
43
Chương 43: Đạo Đức Giả
44
Chương 44: Món Quà Thần Bí
45
Chương 45: Bà Hoắc Muốn Ly Hôn
46
Chương 46: Vô Tình Gặp Phải Cặn Bã
47
Chương 47: Ngu Như Heo
48
Chương 48: Tìm Luật Sư Đi
49
Chương 49: Hoãn Đám Cưới
50
Chương 50: Dạy Dỗ Con Quỷ Cái