Chương 13: Đại Học Nam Thành

“Không dọn ra ngoài sống cũng được.

” Tô Loan Loan chuyển đề tài: “Dù sao thì ngày mai ông nội cũng sẽ xuất viện về nhà dưỡng bệnh, mấy ngày sắp tới sẽ có rất nhiều khách đến thăm hỏi, người đến người đi, đành phải phiền một vài người nào đó kiềm chế lại một chút, nếu thực sự không nhịn được nữa thì đi ra khách sạn mà thuê phòng, dù sao cũng qua 17 tuổi rồi, bây giờ đã là người lớn, không cần phải quan hệ tình dục lén lút rồi sợ bị nhà báo chụp trộm ảnh nữa.

”Hàm ý trong lời nói của cô khiến cho sắc mặt của mọi người trở nên vô cùng đặc sắc.

Tô Nghiên Nghiên tức giận đến mức sắp hộc cả máu, nhưng Hình Ngộ Vân vẫn cứ ngồi im tại chỗ, cô ta không thể thể hiện quá đà được nên chỉ có thể tủi thân nói: “Bố, bố nhìn chị ấy xem, nói khó nghe quá đi!”Tô Vân Đường trợn trừng hai mắt, cảm thấy huyết áp đã lên tới mức cao nhất.

Lúc thì 170.

000, lúc thì 17 tuổi.

Nói muốn dọn ra ngoài ở, nhưng lại lấy Tô Học Cần ra để ép ông ta.

Rốt cuộc thì đời này ông ta đã gây ra nghiệp gì mà lại xuất hiện một đứa nghiệp chướng cứ luôn dày vò ông ta như vậy chứ?“Loan Loan thích nói đùa thật đấy.

” Tưởng Di cố gắng kiềm chế cơn giận của mình để giảng hòa: “Nếu ngày mai bố xuất viện, vậy thì một lát nữa thím Dương dọn dẹp phòng bố cho kỹ càng…”“Thím Dương, thím dọn dẹp cả phòng cháu giúp cháu với nhé!” Tô Loan Loan thuận thế nói tiếp: “Tháng chín cháu sẽ phải đến đại học Nam Thành để báo danh, thím chuyển bàn đọc sách đến ban công giúp cháu…”“Đến đại học Nam Thành báo danh? Là sao?” Tô Nghiên Nghiên lập tức bắt được trọng tâm.

“Quên nói với mọi người.

” Tô Loan Loan nở nụ cười xinh đẹp: “Con không quay về Los Angeles nữa, ông nội đã qua nói chuyện với ông nội Chử rồi, sau khi khai giảng sẽ để con vào học thẳng năm ba ở đại học Nam Thành.

”“Cái gì?”Tô Nghiên Nghiên bỗng nhiên đứng bật dậy.

Động tác quá mạnh của cô ta khiến cho chân ghế trượt sàn nhà, phát ra tạp âm vô cùng chói tai.

Đại học Nam Thành chính là bộ mặt của Nam Thành, là trường đại học tốt nhất có nhiều nhân tài đứng đầu trên khắp cả nước, là vinh dự lớn nhất trong mắt của rất nhiều học sinh.

Cô ta đã phải mất bao nhiêu sức lực, tìm đến những thầy giáo có huy chương vàng để học thêm, cuối cùng mới có thể vượt qua được với số điểm ở mức thấp, nhưng Tô Loan Loan thì lại dễ dàng chuyển vào trong trường như vậy sao?Càng mỉa mai hơn là cô còn vào học năm thứ ba, vậy có khác nào là đàn chị khóa trên của cô ta không?Những năm học trung học, cô ta đã vô cùng vất vả để năn nỉ Tô Vân Đường đưa Tô Loan Loan vào học ở một trường nội trú, nhưng bây giờ lại muốn cô ta mỗi ngày đều phải học cùng cô trong cùng một trường đại học, thường xuyên gặp cô…Làm sao cô ta có thể chịu đựng chuyện này được chứ!Tưởng Di cũng đang khiếp sợ giống như vậy.

Bà ta biết Tô Học Cần cưng chiều Tô Loan Loan, nhưng bà ta không ngờ là ông ấy có thể chiều chuộng cô đến mức này.

Một người luôn làm việc chín chắn và ngay thẳng như ông Tô lại vì chuyện này mà đi cửa sau với nhà họ Chử!.

Bữa ăn tối kết thúc trong không khí vô cùng chán nản.

Tô Nghiên Nghiên không thể chịu nổi sự oan ức này, cô ta nói một câu ‘không có hứng ăn’ rồi khóc sướt mướt chạy lên tầng.

Tưởng Di đang định bảo Hình Ngộ Vân đi an ủi cô ta nhưng anh ta lại đột ngột đứng dậy.

“Loan Loan, em đi lên sân thượng với anh, anh có chuyện muốn nói với em.

”Anh ta vừa nói ra lời này thì sắc mặt Tưởng Di hơi thay đổi.

Nhưng Tô Loan Loan lại khẽ nhíu lông mày hỏi anh ta: “Có chuyện gì mà em rể lại không thể nói ở đây chứ?”“Ngộ Vân.

” Tô Vân Đường lên tiếng cảnh cáo.

Hình Ngộ Vân kiềm chế sự không vui, giải thích với ông ta: “Bác trai yên tâm, cháu chỉ muốn nói rõ ràng về chuyện của cháu với Nghiên Nghiên…”“Nhưng tôi lại không có một chút hứng thú nào với những chuyện hư hỏng đó của hai người, hơn nữa, đây là nhà họ Tô đấy.

Tô Nghiên Nghiên còn đang khóc ở trên tầng, vậy mà chị với em rể lại đi riêng với nhau lên sân thượng sao? Quá không hợp lý đúng không?” Tô Loan Loan vừa nói vừa cầm cái ly lên, chậm rãi rót rượu vang vào trong ly, ở góc nghiêng các đường nét trên gương mặt cô càng thêm tinh xảo và sắc lạnh: “Bố, bố nói xem có đúng không?”Tô Vân Đường trợn mắt nhìn Tô Loan Loan một cái, tâm trạng hơi chùng xuống: “Hình Vân, cháu yên tâm, chuyện này bác đã nói rõ với ông nội cháu, ngày hai mươi tháng sau sẽ tổ chức buổi tiệc đính hôn của cháu và Nghiên Nghiên theo đúng kế hoạch.

”Hình Ngộ Vân đứng ở đó, một đợt sóng đang âm thầm cuồn cuộn trong ánh mắt anh ta, một hồi lâu sau anh ta mới mở miệng nói ra một chữ: “Vâng.

”.

Chapter
1 Chương 1: Lên Nhầm Xe
2 Chương 2: Con Gái Riêng
3 Chương 3: Tát Em Gái Trà Xanh Một Cái
4 Chương 4: Bà Mẹ Kế Giả Tạo
5 Chương 5: Tôi Là Hoắc Cạnh Thâm
6 Chương 6: Quán Bar Hỗn Loạn
7 Chương 7: Trông Hơi Quen
8 Chương 8: Con Sâu Rượu
9 Chương 9: Giở Lại Trò Cũ
10 Chương 10: Uống Say Đến Mức Mất Trí Nhớ
11 Chương 11: “đôi Giày Rách” Mà Thôi
12 Chương 12: Đồ Khốn Nạn
13 Chương 13: Đại Học Nam Thành
14 Chương 14: Tổng Giám Đốc Hoắc Xuất Hiện
15 Chương 15: Không Có Kinh Nghiệm
16 Chương 16: Đừng Có Nói Linh Tinh
17 Chương 17: Lập Tức Hủy Hôn
18 Chương 18: Quà Sinh Nhật
19 Chương 19: Con Nhóc Chết Tiệt
20 Chương 20: Có Muốn Uống Rượu Không
21 Chương 21: Hỏng Thì Tôi Bồi Thường
22 Chương 22: Vợ Sắp Cưới
23 Chương 23: Lại Uống Say Đến Mức Không Nhớ Gì
24 Chương 24: Nam Thần Cực Phẩm
25 Chương 25: Tác Thành Cho Bọn Họ
26 Chương 26: Thứ Khốn Nạn Thì Luôn Già Mồm
27 Chương 27: Tổng Giám Đốc Hoắc Lên Sàn
28 Chương 28: Cái Tên Thẳng Như Ruột Ngựa
29 Chương 29: Chúng Ta Kết Hôn
30 Chương 30: Ông Già!
31 Chương 31: Gặp Người Lớn
32 Chương 32: Bà Nội Rất Thích Cháu
33 Chương 33: Đưa Vợ Đi Lấy Giấy Chứng Nhận
34 Chương 34: Trợ Lý Nịnh Hót
35 Chương 35: Con Nhóc
36 Chương 36: Thẩm Mỹ Của Một Lão Đàn Ông Già
37 Chương 37: Quà Tân Hôn
38 Chương 38: Oan Gia Ngõ Hẹp
39 Chương 39: Tra Nam Bị Đánh
40 Chương 40: Đối Đầu Gay Gắt
41 Chương 41: Một Nhà Ba Người
42 Chương 42: Phó Tử Dương
43 Chương 43: Đạo Đức Giả
44 Chương 44: Món Quà Thần Bí
45 Chương 45: Bà Hoắc Muốn Ly Hôn
46 Chương 46: Vô Tình Gặp Phải Cặn Bã
47 Chương 47: Ngu Như Heo
48 Chương 48: Tìm Luật Sư Đi
49 Chương 49: Hoãn Đám Cưới
50 Chương 50: Dạy Dỗ Con Quỷ Cái
Chapter

Updated 50 Episodes

1
Chương 1: Lên Nhầm Xe
2
Chương 2: Con Gái Riêng
3
Chương 3: Tát Em Gái Trà Xanh Một Cái
4
Chương 4: Bà Mẹ Kế Giả Tạo
5
Chương 5: Tôi Là Hoắc Cạnh Thâm
6
Chương 6: Quán Bar Hỗn Loạn
7
Chương 7: Trông Hơi Quen
8
Chương 8: Con Sâu Rượu
9
Chương 9: Giở Lại Trò Cũ
10
Chương 10: Uống Say Đến Mức Mất Trí Nhớ
11
Chương 11: “đôi Giày Rách” Mà Thôi
12
Chương 12: Đồ Khốn Nạn
13
Chương 13: Đại Học Nam Thành
14
Chương 14: Tổng Giám Đốc Hoắc Xuất Hiện
15
Chương 15: Không Có Kinh Nghiệm
16
Chương 16: Đừng Có Nói Linh Tinh
17
Chương 17: Lập Tức Hủy Hôn
18
Chương 18: Quà Sinh Nhật
19
Chương 19: Con Nhóc Chết Tiệt
20
Chương 20: Có Muốn Uống Rượu Không
21
Chương 21: Hỏng Thì Tôi Bồi Thường
22
Chương 22: Vợ Sắp Cưới
23
Chương 23: Lại Uống Say Đến Mức Không Nhớ Gì
24
Chương 24: Nam Thần Cực Phẩm
25
Chương 25: Tác Thành Cho Bọn Họ
26
Chương 26: Thứ Khốn Nạn Thì Luôn Già Mồm
27
Chương 27: Tổng Giám Đốc Hoắc Lên Sàn
28
Chương 28: Cái Tên Thẳng Như Ruột Ngựa
29
Chương 29: Chúng Ta Kết Hôn
30
Chương 30: Ông Già!
31
Chương 31: Gặp Người Lớn
32
Chương 32: Bà Nội Rất Thích Cháu
33
Chương 33: Đưa Vợ Đi Lấy Giấy Chứng Nhận
34
Chương 34: Trợ Lý Nịnh Hót
35
Chương 35: Con Nhóc
36
Chương 36: Thẩm Mỹ Của Một Lão Đàn Ông Già
37
Chương 37: Quà Tân Hôn
38
Chương 38: Oan Gia Ngõ Hẹp
39
Chương 39: Tra Nam Bị Đánh
40
Chương 40: Đối Đầu Gay Gắt
41
Chương 41: Một Nhà Ba Người
42
Chương 42: Phó Tử Dương
43
Chương 43: Đạo Đức Giả
44
Chương 44: Món Quà Thần Bí
45
Chương 45: Bà Hoắc Muốn Ly Hôn
46
Chương 46: Vô Tình Gặp Phải Cặn Bã
47
Chương 47: Ngu Như Heo
48
Chương 48: Tìm Luật Sư Đi
49
Chương 49: Hoãn Đám Cưới
50
Chương 50: Dạy Dỗ Con Quỷ Cái