Chương 1: Lên Nhầm Xe

Tám giờ tối, sân bay quốc tế Nam Thành.Ở nước M hai năm, cô đã quên mất mùa hè nóng như lửa của Nam Thành, cho dù ngày hay đêm đều nóng nực muốn chết.Khi Tô Loan Loan cuối cùng cũng đi ra được đến bãi đỗ xe, trên trán cô đã đổ một lớp mồ hôi mỏng.Mái tóc uốn kiểu rong biển của cô đen nhánh, xoăn dài đến eo.

Cô mặc chiếc áo voan lụa thêu hoa màu trắng, phối cùng quần đùi jeans màu chàm, chân mang đôi giày trắng khoe ra đôi chân đẹp tinh xảo thẳng tắp.

Trong màn đêm, da cô trắng đến phát sáng.Tô Loan Loan lấy điện thoại ra định gọi cho bạn thân thì một chiếc xe Maybach đỏ đỗ ngay trước mặt cô.Không hổ danh là bạn tốt, đến rất đúng lúc!Tô Loan Loan không nói lời nào đã đi vòng qua, đưa tay mở cửa sau xe ra.Vừa vào trong xe, ngồi xuống đã cảm nhận được luồng hơi mát mạnh mẽ thổi đến.Đã! Quá! Đi!“Có việc gì sao?”Một giọng nói trầm thấp đầy cuốn hút đột nhiên vang lên, trong giọng nói còn có sự lạnh lùng rõ rệt.Tô Loan Loan sửng sốt, vội quay sang nhìn người bên cạnh.Hả!Sao lại là một người đàn ông?Anh mặc áo sơ mi trắng cắt may riêng không một vết nhăn, cổ đeo cà-vạt hoa văn tối màu.

Sự trưởng thành và anh tuấn của anh làm cô nghĩ đến đội ngũ trí thức tinh anh trong giới kinh doanh.Có lẽ là vì ánh sáng trong xe, khuôn mặt anh có vẻ rất góc cạnh, thon dài, ngũ quan lại càng sắc nét hơn.

Bên dưới cặp lông mày rậm là đôi mắt hẹp dài, khoé mắt hơi nhếch lên, tinh xảo vô cùng, trông như viên kim cương đen thâm thuý, trầm tĩnh.Sóng mũi anh cao thẳng, môi mỏng lạnh lùng, lại thêm đường quai hàm sắc bén như thể tượng điêu khắc...Tóm lại là rất đẹp mắt, rất mê người, cũng rất cấm dục.Tựa như có thể dùng cụm từ đẹp nghiêng nước nghiêng thành để miêu tả.Mà lúc này, anh nhìn cô gái nhỏ tùy tiện ngồi nhầm xe thì nhíu mày, đôi môi mỏng mím chặt, tạo cảm giác cao cao tại thượng đầy kiêu căng và mất kiên nhẫn.Đột nhiên tiếng chuông điện thoại vang lên, Tô Loan Loan vội vàng tỉnh táo lại, nhận cuộc gọi.“Loan Loan em yêu, lối vào bên này bị chặn rồi.

Cậu đừng nóng, mười phút nữa là tớ đến rồi.” Cô bạn thân Mặc Duy Nhất nói trong điện thoại.Tô Loan Loan không biết nói gì hơn: “...Tớ biết rồi.”Hoá ra cô đã lên nhầm xe.Cúp điện thoại, Tô Loan Loan vội vàng giải thích: “Thật ngại quá, tôi lên nhầm xe.”Người đàn ông không nói gì, trên khuôn mặt tuấn tú vẫn giữ vẻ lạnh lùng không chút biểu cảm nào.Cô thấy anh không thèm đáp, đang chuẩn bị xuống xe thì lại có một giọng nam ngả ngớn vang lên: “Lên nhầm xe thôi mà, cũng không phải làm việc gì sai trái...!đại ca, anh đừng hung dữ như thế, sẽ làm cho cô gái nhỏ sợ đó.”“...” Tô Loan Loan nhìn tới chỗ ghế lái phía trước.Cô biết ngoại hình mình rất dễ nhìn nên từ nhỏ lúc nào cũng dễ bị trêu chọc như thế.“Cô gái nhỏ, cô đừng sợ nhé.” Người đàn ông trẻ tuổi vẫn cười hì hì: “Đại ca tôi là vậy đó, bề ngoài rất lạnh lùng.

Nhưng mà thật ra trước giờ anh ấy không có bạn gái, vẫn là một lão già còn tri...”Lời còn chưa nói hết, trong xe đột nhiên vang lên tiếng chó sủa thật to.“Gâu!”Sau đó, một bóng đen từ dưới ghế xe nhảy ra, chồm thẳng lên trên người Tô Loan Loan.“A a a a a...” Khuôn mặt nhỏ nhắn đang giữ vẻ lạnh lùng của cô bị dọa đến trắng bệch ngay lập tức.

Cô vô thức cố gắng dịch người ra phía sau: “Cứu tôi với a a a a a a!”Nam Cung Từ chỉ mới nói một nửa đã bị khung cảnh trước mặt làm cho nghẹn họng.Con mẹ nó!Anh ta thừa nhận cô gái nào nhìn thấy khuôn mặt tuấn tú của đại ca cũng sẽ muốn nhào đến, nhưng mà vừa gặp đã nhào vào lồng ngực...Thì cô gái nhỏ này chính là người đầu tiên!Chậc chậc chậc, quả là chuyện hiếm thấy.Anh ta thấy cô rất xinh đẹp, ánh mắt lại lạnh như băng nên chỉ muốn đùa một chút để làm dịu đi không khí nặng nề trong xe, không ngờ là cô gái nhỏ lại to gan như thế.Không sao, không sao.

Chiếc xe này của anh ta cách âm rất tốt, trên cửa sổ có dán lớp chống trộm, từ bên ngoài không thể nào nhìn thấy ở bên trong được.

Nếu không...“KO.” Giọng nói trầm thấp lạnh lùng của anh cắt ngang suy nghĩ của anh ta.Nghe thấy tên mình, con chó gâu một tiếng, hưng phấn đưa chân lên cào cấu loạn xạ.Tô Loan Loan sợ đến nỗi muốn tắt tiếng.Vì khi còn bé cô đã trải qua một kí ức kinh hoàng, cô không sợ trời không sợ đất, chỉ sợ nhất là chó, nhất là loại chó dữ cơ thể to lớn như vậy.Trong lúc này, cô không dám ngẩng đầu, chỉ có thể vặn vẹo né tránh như con đà điểu.

Còn người đàn ông đó thì lập tức trở thành ngọn cỏ cứu mạng duy nhất của cô.Còn về phần Hoắc Cạnh Thâm.Anh vẫn ngồi ngay ngắn như cũ, lù lù bất động, chỉ có đôi môi mỏng đã mím chặt thành một đường thẳng, biểu cảm rõ ràng cho thấy bây giờ tâm trạng của anh đang rất không thoải mái..

Chapter
1 Chương 1: Lên Nhầm Xe
2 Chương 2: Con Gái Riêng
3 Chương 3: Tát Em Gái Trà Xanh Một Cái
4 Chương 4: Bà Mẹ Kế Giả Tạo
5 Chương 5: Tôi Là Hoắc Cạnh Thâm
6 Chương 6: Quán Bar Hỗn Loạn
7 Chương 7: Trông Hơi Quen
8 Chương 8: Con Sâu Rượu
9 Chương 9: Giở Lại Trò Cũ
10 Chương 10: Uống Say Đến Mức Mất Trí Nhớ
11 Chương 11: “đôi Giày Rách” Mà Thôi
12 Chương 12: Đồ Khốn Nạn
13 Chương 13: Đại Học Nam Thành
14 Chương 14: Tổng Giám Đốc Hoắc Xuất Hiện
15 Chương 15: Không Có Kinh Nghiệm
16 Chương 16: Đừng Có Nói Linh Tinh
17 Chương 17: Lập Tức Hủy Hôn
18 Chương 18: Quà Sinh Nhật
19 Chương 19: Con Nhóc Chết Tiệt
20 Chương 20: Có Muốn Uống Rượu Không
21 Chương 21: Hỏng Thì Tôi Bồi Thường
22 Chương 22: Vợ Sắp Cưới
23 Chương 23: Lại Uống Say Đến Mức Không Nhớ Gì
24 Chương 24: Nam Thần Cực Phẩm
25 Chương 25: Tác Thành Cho Bọn Họ
26 Chương 26: Thứ Khốn Nạn Thì Luôn Già Mồm
27 Chương 27: Tổng Giám Đốc Hoắc Lên Sàn
28 Chương 28: Cái Tên Thẳng Như Ruột Ngựa
29 Chương 29: Chúng Ta Kết Hôn
30 Chương 30: Ông Già!
31 Chương 31: Gặp Người Lớn
32 Chương 32: Bà Nội Rất Thích Cháu
33 Chương 33: Đưa Vợ Đi Lấy Giấy Chứng Nhận
34 Chương 34: Trợ Lý Nịnh Hót
35 Chương 35: Con Nhóc
36 Chương 36: Thẩm Mỹ Của Một Lão Đàn Ông Già
37 Chương 37: Quà Tân Hôn
38 Chương 38: Oan Gia Ngõ Hẹp
39 Chương 39: Tra Nam Bị Đánh
40 Chương 40: Đối Đầu Gay Gắt
41 Chương 41: Một Nhà Ba Người
42 Chương 42: Phó Tử Dương
43 Chương 43: Đạo Đức Giả
44 Chương 44: Món Quà Thần Bí
45 Chương 45: Bà Hoắc Muốn Ly Hôn
46 Chương 46: Vô Tình Gặp Phải Cặn Bã
47 Chương 47: Ngu Như Heo
48 Chương 48: Tìm Luật Sư Đi
49 Chương 49: Hoãn Đám Cưới
50 Chương 50: Dạy Dỗ Con Quỷ Cái
Chapter

Updated 50 Episodes

1
Chương 1: Lên Nhầm Xe
2
Chương 2: Con Gái Riêng
3
Chương 3: Tát Em Gái Trà Xanh Một Cái
4
Chương 4: Bà Mẹ Kế Giả Tạo
5
Chương 5: Tôi Là Hoắc Cạnh Thâm
6
Chương 6: Quán Bar Hỗn Loạn
7
Chương 7: Trông Hơi Quen
8
Chương 8: Con Sâu Rượu
9
Chương 9: Giở Lại Trò Cũ
10
Chương 10: Uống Say Đến Mức Mất Trí Nhớ
11
Chương 11: “đôi Giày Rách” Mà Thôi
12
Chương 12: Đồ Khốn Nạn
13
Chương 13: Đại Học Nam Thành
14
Chương 14: Tổng Giám Đốc Hoắc Xuất Hiện
15
Chương 15: Không Có Kinh Nghiệm
16
Chương 16: Đừng Có Nói Linh Tinh
17
Chương 17: Lập Tức Hủy Hôn
18
Chương 18: Quà Sinh Nhật
19
Chương 19: Con Nhóc Chết Tiệt
20
Chương 20: Có Muốn Uống Rượu Không
21
Chương 21: Hỏng Thì Tôi Bồi Thường
22
Chương 22: Vợ Sắp Cưới
23
Chương 23: Lại Uống Say Đến Mức Không Nhớ Gì
24
Chương 24: Nam Thần Cực Phẩm
25
Chương 25: Tác Thành Cho Bọn Họ
26
Chương 26: Thứ Khốn Nạn Thì Luôn Già Mồm
27
Chương 27: Tổng Giám Đốc Hoắc Lên Sàn
28
Chương 28: Cái Tên Thẳng Như Ruột Ngựa
29
Chương 29: Chúng Ta Kết Hôn
30
Chương 30: Ông Già!
31
Chương 31: Gặp Người Lớn
32
Chương 32: Bà Nội Rất Thích Cháu
33
Chương 33: Đưa Vợ Đi Lấy Giấy Chứng Nhận
34
Chương 34: Trợ Lý Nịnh Hót
35
Chương 35: Con Nhóc
36
Chương 36: Thẩm Mỹ Của Một Lão Đàn Ông Già
37
Chương 37: Quà Tân Hôn
38
Chương 38: Oan Gia Ngõ Hẹp
39
Chương 39: Tra Nam Bị Đánh
40
Chương 40: Đối Đầu Gay Gắt
41
Chương 41: Một Nhà Ba Người
42
Chương 42: Phó Tử Dương
43
Chương 43: Đạo Đức Giả
44
Chương 44: Món Quà Thần Bí
45
Chương 45: Bà Hoắc Muốn Ly Hôn
46
Chương 46: Vô Tình Gặp Phải Cặn Bã
47
Chương 47: Ngu Như Heo
48
Chương 48: Tìm Luật Sư Đi
49
Chương 49: Hoãn Đám Cưới
50
Chương 50: Dạy Dỗ Con Quỷ Cái